Ông nội

Tôi chợt nhớ về ông nội khi mà chính tôi cũng đã là ông nội của thằng cháu hơn 10 tuổi, có nghĩa, tôi đã làm ông nội hơn 10 năm rồi!

Ông nội tôi đã đi xa gần 50 năm. Nửa thế kỉ sắp trôi qua kể từ cái ngày ông nội tôi rời xa con cháu để kết thúc một vòng luân hồi của ông trên thế gian này, vậy mà tôi cứ ngỡ như mọi việc chỉ như vừa mới đây thôi!

Không giống như nhiều người may mắn có thời thơ ấu gắn bó với bố mẹ, được bố mẹ chăm sóc, cưng chiều, tôi gần gũi thân thiết với ông nội hơn. Đối với tôi, ông nội tôi gần gũi như một người cha, thậm chí như một người bạn.

Suốt cả tuổi ấu thơ, hằng đêm tôi đều ngủ với ông nội trên mặt một chiếc hòm cáng kê ngay sau giá bày bán giày dép da, bóng đá bằng da của ông. Trong chiếc hòm cáng ấy, ông nội tôi đựng dụng cụ nghề da giày như bịt phe bằng sắt, kìm bấm, búa các cỡ, cặp bang, dùi lòng máng, kim cong, dao tống xê và các khuôn giày dép các cỡ, cùng một số nguyên phụ liệu phục vụ cho nghề làm giày, sửa chữa giày. Đóng nắp hòm xuống rồi trải lên đó một chiếc chiếu cói là ông cháu tôi lại có một chiếc giường phản để nằm rồi. Trên chiếc giường hòm ấy, tôi đã trải qua cả tuổi ấu thơ bên ông nội kính yêu của mình...

Ông nội

Trong những năm tháng tuổi thơ, mong đợi lớn nhất của tôi mỗi năm là dịp nghỉ Hè, tôi được ông nội cho ra Hà Nội thăm họ hàng; cho về thăm quê cũ ở Hải Dương, Hải Phòng. Những dịp như thế, tôi có cơ hội được ông nội cho đi ô tô, tàu hỏa, lại được mút mát que kem mà cả năm chỉ có một hai lần được ăn. Nếu có ai đó hỏi tôi từ khi nào có được khái niệm trọn vẹn của từ “ngon”, tôi sẽ không do dự mà trả lời ngay: Đó là khi tôi được ăn que kem mà ông nội tôi mua cho tôi trong những ngày tháng ấy! Trong sâu thẳm kí ức của tôi, chiếc giường hòm mà tôi đã từng ngủ với ông nội tôi suốt những ngày thơ bé, được ông gãi lưng, được ông quạt mát bằng mảnh quạt cắt ra từ chiếc mo cau... đã trở thành hình ảnh không bao giờ tôi quên.

Ông nội mất ngày 31/10/1976, hai ngày sau khi tôi bước chân vào trường đại học. Dường như ông tôi sẽ ra đi sớm hơn nếu như không có cái mốc ngày 29/10/1976, ngày tôi được trường đại học gọi nhập học. Ông đã cố sống qua cái ngày đó, không phải bằng sức lực mà bằng nghị lực phi thường của một con người luôn hết lòng vì con cháu, chỉ để cho tôi - Thằng cháu đích tôn có được niềm vui trọn vẹn trong ngày đầu trở thành sinh viên đại học.

Một tuần sau ngày nhập học, tôi nóng ruột bắt xe về thăm ông với ý định xem tình hình sức khỏe của ông thế nào. Bước chân vào nhà, tôi đã bàng hoàng khi nhìn thấy một bàn thờ nghi ngút khói hương với tấm ảnh ông ở giữa, người thân họ hàng có mặt gần như đông đủ tại nhà tôi trong lễ cúng tuần đầu của ông. Ra nghĩa trang của xã để thắp hương thì mộ của ông nội tôi đã lấm tấm cỏ xanh. Qua lời kể của mẹ tôi và bà cô ruột của tôi, tôi được biết ông đã gọi tôi rất nhiều trong những hơi thở thoi thóp cuối cùng trước khi từ giã cõi đời! Vậy là chỉ sau vỏn vẹn 1 tháng kể từ khi ông tôi ốm mệt, phải buông tay khâu bóng, khâu giày và hưởng sự chăm sóc, nâng giấc của thằng cháu nội là tôi, ông đã trút hơi thở cuối cùng. Nhìn quả bóng da bò ông đang khâu dở dang kẹp trong chiếc cặp bang - một dụng cụ chuyên dụng của người thợ da giày, nước mắt tôi trào ra không thể nào ngăn nổi, ở thời điểm gần 50 năm trước cũng như bây giờ, khi tôi đang viết ra những dòng này. Ông nội tôi ra đi đã để lại cho tôi một thứ tài sản vô giá là tấm gương về lao động. Hình ảnh ông gầy guộc, tay cầm chiếc dùi run run mỗi lần ông cần cố sức đẩy dùi để tạo ra một lỗ trên sản phẩm da bò là quả bóng hoặc chiếc giày, để sau đó luồn chiếc kim kéo theo một sợi dây gai đã được chuốt sáp ong kĩ càng qua đó rồi xiết lại… đã trở thành một tượng đài về tấm gương lao động trong lòng đứa cháu nhỏ là tôi khi đó, và cho tới tận bây giờ.

Ông tôi sinh ra trong một gia đình làm nghề da dép ở tỉnh Hải Dương xưa. Nhà nghèo, lại vào thời chiến tranh loạn lạc, ông nội tôi với trách nhiệm là người đàn ông trong gia đình đã dũng cảm dắt díu vợ con đi tới những miền đất mới để hành nghề kiếm sống, cũng là để thực hiện nhiệm vụ do tổ chức phân công, vì ông tôi là đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam ngay từ khi Pháp, Nhật còn thay nhau chiếm đóng Việt Nam. Khi Uông Bí, lúc Hải Phòng, và cuối cùng khi hòa bình lập lại năm 1954, ông tôi và cả gia đình đã chọn Bắc Giang làm bến đỗ. Người vợ đầu tiên của ông tôi hiếm muộn, chỉ sinh được một con trai nhưng mất khi chưa qua tuổi 13. Bố tôi và cô tôi là con của bà vợ thứ hai của ông, bà về với ông tôi khi bà cả đã không sinh đẻ được nữa. Bà nội của tôi cũng đã ra đi ở tuổi 25 do hậu sản, ngay sau khi sinh ra cô tôi được 7 tháng. Mọi gánh nặng gia đình chất lên vai của ông tưởng chừng có thể khiến ông không thể đứng dậy được nữa. Vậy mà ông tôi vẫn vượt qua, đã vượt qua tất cả mọi khó khăn để đi đến được ngày hôm nay...

Gia đình - chưa bao giờ cái khái niệm ấy trở nên thiêng liêng đối với tôi như thế! Đó là nơi mỗi người chúng ta được sinh ra, được lớn lên trong sự chăm sóc của những người thân. Chúng ta sinh ra ở đời ai cũng có một gia đình, một quê hương. Chúng ta chỉ có quyền, có trách nhiệm thương yêu trân trọng gia đình, quê hương, và rộng ra là cả đất nước. Với riêng tôi, ông nội đã hàm chứa trong hình ảnh của mình cả khái niệm gia đình, quê hương, để lưu vào sâu thẳm tiềm thức của đứa cháu nội là tôi những điều bất tử, bất hủ và vô cùng thiêng liêng về gia đình, về quê hương.

Và tôi sẽ nói lại với cháu nội của tôi tất cả những điều này, ngay khi cháu nội của tôi vừa tỉnh dậy trong vòng tay yêu thương của tôi dành cho cháu.

Hoài Hạ

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Đôi dép cao su huyền thoại của ông tôi

Đôi dép cao su huyền thoại của ông tôi

Ông tôi là người đã trực tiếp tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ cho đến kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Bởi vậy, kí ức đậm sâu nhất trong ông là những năm tháng kháng chiến gian khổ mà hào hùng, và những kỉ vật vô giá với ông vẫn là những kỉ vật thời chiến. Trong đó, ấn tượng nhất là đôi dép cao su cùng ông đi qua hai cuộc kháng chiến trường kì của dân tộc!
Bà ngoại tôi

Bà ngoại tôi

Bà ngoại tôi mất năm bà 103 tuổi. Cả một năm sau ngày bà mất, gần như nhà ngoại lúc nào cũng có người đến thắp hương. Nhiều người đến, kể những kỉ niệm về ông bà ngoại, rồi mọi người lại cùng nhau nức nở.
Tình yêu bình dị của ông bà tôi

Tình yêu bình dị của ông bà tôi

Ông Lê Đình Bạ và vợ là bà Hoàng Thị Châu, năm nay đều đã ngoài 90 tuổi. Ông từng tham gia hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ.
Chút quà của ngoại mãi còn vấn vương

Chút quà của ngoại mãi còn vấn vương

Sinh ra và lớn lên tại một miền quê nghèo của dải đất miền Trung đầy nắng gió. Tuổi thơ tôi gắn với bao kỉ niệm đẹp về bà ngoại. Đến tận bây giờ, hình ảnh của ngoại vẫn luôn in hằn trong kí ức tôi với nhiều cảm xúc khó tả.
Bà ngoại tôi là người dũng cảm

Bà ngoại tôi là người dũng cảm

Những năm 1949-1953, quê tôi bị giặc Pháp chiếm đóng; giặc Pháp và bọn tay sai ra sức đàn áp cách mạng. Cán bộ của ta phải hoạt động bí mật. Nhiều cán bộ cách mạng của ta vô cùng gian khổ mà anh dũng.

Tin khác

Hình bóng bà mãi trong tim...

Hình bóng bà mãi trong tim...
Bà nội tôi tên là Hoàng Thị Liễu, người làng Tiên Hòa, xã Hà Lĩnh, huyện Hà Trung, tỉnh Thanh Hóa. Cả cuộc đời bà sống thầm lặng và dành trọn yêu thương, sự hi sinh cho gia đình, cho con cháu. Tôi cảm thấy mình may mắn và tự hào vì được là cháu của bà. Những kỉ niệm về bà, với tôi, chính là món quà quý giá, chẳng gì sánh bằng.

Ông tôi - tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước

Ông tôi - tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước
Ông tôi mất gần 10 năm nay nhưng về miền quê Đức Chánh, huyện Mộ Đức, tỉnh Quảng Ngãi, hỏi về cụ Nguyễn Thăng Văn, ai cũng nhớ và tự hào về một người lính yêu nước thiết tha, một người con ưu tú của quê hương Đức Chánh.

Ông ngoại trong lòng tôi

Ông ngoại trong lòng tôi
Ông ngoại mất khi tôi còn rất nhỏ nhưng trong số con cháu trong nhà, tôi may mắn hơn cả, vì thường xuyên được ở cạnh và gần gũi với ông.

Những cuốn sách quý của ông tôi

Những cuốn sách quý của ông tôi
Có lẽ, niềm đam mê đọc sách trong tôi có được là từ ông. Với tôi, ông không chỉ là người yêu sách mà còn là người biết khơi dậy niềm yêu thích việc đọc cho những người xung quanh.

Chuyện về ông nội tôi

Chuyện về ông nội tôi
Ông nội tôi, cụ Hoàng Thanh Liêm, sinh ra ở làng quê nghèo thuộc xã Đốc Tín, huyện Mỹ Đức, TP Hà Nội. Thuở thiếu thời, ông được cha mẹ cho theo thầy học chữ quốc ngữ, khi trưởng thành, ông theo nghiệp “gõ đầu trẻ”.

Lòng ngoại mênh mông tựa biển trời

Lòng ngoại mênh mông tựa biển trời
Bà ngoại tôi dù đã đi về miền mây trắng từ nhiều năm trước, nhưng tấm lòng nhân hậu, vị tha của bà luôn là tấm gương sáng để con cháu chúng tôi noi theo.

Lời khuyên và điều ước của ông nội tôi

Lời khuyên và điều ước của ông nội tôi
Ông nội tôi tên Hồ Chí Trọng, người dân tộc Bru Vân Kiều mang họ Hồ ở bản miền núi Cửa Mẹc, xã Ngân Thuỷ, huyện Lệ Thuỷ, tỉnh Quảng Bình.

Từ lời chỉ dạy, khuyên bảo của ông bà ngoại

Từ lời chỉ dạy, khuyên bảo của ông bà ngoại
Cứ đến ngày húy nhật ông bà ngoại, mẹ tôi cùng các dì, các cậu lại đến nhà cậu (em trai mẹ tôi nhưng là trưởng nam của ông bà) đông đủ cùng các cháu, chắt làm giỗ, thắp nén tâm hương tưởng nhớ bậc sinh thành. Khi công việc xong xuôi, mẹ tôi cùng các dì, các cậu lại ôn những kỉ niệm về ông bà.

Thúng khoai của bà

Thúng khoai của bà
Đang hưởng thú điền viên yên lành, ngày chăm sóc cây cảnh, tối nghe cải lương, đột nhiên bà đề nghị với ba mẹ:

Đâu rồi tiếng gậy khua của bà?

Đâu rồi tiếng gậy khua của bà?
Bà nội tôi mất đã 50 năm, nhưng tôi vẫn nhớ tiếng gậy khua của bà. Nhiều lúc anh em tôi gọi điện cho nhau, rồi tự hỏi: “Đâu rồi tiếng gậy khua của bà?”

Bà giữ lửa hồng trong căn bếp ấm

Bà giữ lửa hồng trong căn bếp ấm
Hình ảnh bà nội ngồi bên bếp lửa hồng luôn in đậm trong tâm trí tôi. Tôi đã quen với hình ảnh đó suốt cả tuổi thơ của mình và bây giờ nó trở thành một miền kí ức đặc biệt trong tôi.

Tấm lòng vị tha của ông tôi

Tấm lòng vị tha của ông tôi
Vào dịp Quốc khánh 2/9 năm ngoái, gia đình bác cả từ Hà Nội về quê thăm ông bà tôi bằng chiếc xe ô tô 7 chỗ đen bóng, rất đẹp. Vừa vào nhà, bác cả thưa với ông bà tôi: “Nhân dịp nghỉ lễ, con đưa vợ con và các cháu về thăm ông bà.

Không thể nào quên những kỉ niệm về ông

Không thể nào quên những kỉ niệm về ông
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, ông tôi cũng về bên đồng đội cho trọn tình vẹn nghĩa. Cách đây 13 năm về trước, trong đôi mắt của ông tôi lại lắng đọng những nỗi buồn. Ông thường thẫn thờ, đi ra đi vào mang những kỉ vật chiến trường ra hoài niệm.

Bà ngoại giỏi việc nước, đảm việc nhà

Bà ngoại giỏi việc nước, đảm việc nhà
Bà ngoại tôi sinh ra và lớn lên ở vùng quê Trung du, trong một gia đình nông dân xã Trung Sơn, huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang. Gia đình đông anh em nên từ nhỏ hằng ngày bà đã phải đi chăn trâu cắt cỏ giúp các việc trong nhà; khi lớn lên bà tham gia sản xuất cùng với bà con.

Cảm ơn cuộc đời cho tôi làm cháu nội của ông

Cảm ơn cuộc đời cho tôi làm cháu nội của ông
Ông nội tôi tên là Trần Văn Ngần, sinh năm 1930, ở xã Bát Tràng, huyện Gia Lâm, TP Hà Nội; trong làng vẫn quen gọi ông tôi là ông giáo Ngần.
Xem thêm
Bà giáo già sáng bán vé số, tối mang ánh sáng tri thức cho trẻ em nghèo

Bà giáo già sáng bán vé số, tối mang ánh sáng tri thức cho trẻ em nghèo

cụ bà Nguyễn Thị Ba, men từng con hẻm nhỏ ở Bình Dương bán từng tờ vé số, bà giáo gieo mầm tri thức cho những mảnh đời bất hạnh tại lớp học tình thương.
Một mối tình bình dị và son sắt

Một mối tình bình dị và son sắt

Họ gặp và yêu nhau trong những năm tháng chiến tranh. Ngày cưới không mâm cao cỗ đầy, không sơn hào hải vị, không tiệc tùng. Quần áo chỉ là bộ đồ lính giản đơn... vậy là họ đã nên duyên vợ chồng. Mặc dù vậy mà hơn 50 năm qua, họ luôn sống hạnh phúc. Đó là chuyện tình của bà Tô Thị Thanh Bưởi, sinh 1950 và ông Nguyễn Kim Quang, sinh 1949, hiện ở xã Lộc An, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu.
Bí quyết trường thọ của cụ ông 110 tuổi ở Lâm Đồng

Bí quyết trường thọ của cụ ông 110 tuổi ở Lâm Đồng

Bước vào tuổi 110, nhưng cụ Vũ Đình Bảng, sinh năm 1914, ở Lâm Đồng, vẫn minh mẫn, khỏe mạnh, hàng ngày vẫn cuốc đất, làm vườn, nấu nướng và hướng dẫn, nhắc nhở con cháu đọc sách, chia sẻ kinh nghiệm trong cuộc sống. Vậy bí quyết nào giúp cụ Bảng trường thọ đến vậy? Chúng ta cùng tìm hiểu về bí quyết sống khỏe, sống ý nghĩa của cụ.
Tìm thấy thi thể nam sinh lớp 8 mất tích khi bơi ra biển cứu bạn ở Quảng Nam

Tìm thấy thi thể nam sinh lớp 8 mất tích khi bơi ra biển cứu bạn ở Quảng Nam

Theo Công an xã Tam Nghĩa, huyện Núi Thành, tỉnh Quảng Nam cho biết, lực lượng cứu hộ và người dân địa phương đã tìm được thi thể học sinh mất tích trong lúc bơi ra biển cứu bạn.
Bếp ăn nghĩa tình

Bếp ăn nghĩa tình

Đều đặn vào ngày mùng 1 và 15 âm lịch hằng tháng “Bếp ăn nghĩa tình” của phường 2, TP Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp luôn đỏ lửa phục vụ hộ nghèo, cận nghèo, học sinh, sinh viên, người bán vé số, giúp họ vơi bớt phần nào khó khăn trong cuộc sống...
Central Retail Việt Nam bàn giao công trình lớp học tại tỉnh Quảng Ngãi

Central Retail Việt Nam bàn giao công trình lớp học tại tỉnh Quảng Ngãi

Ngày 8/4, Tập đoàn Central Retail Việt Nam đã bàn giao công trình lớp học Điểm trường thôn Quế (thuộc trường Phổ thông Dân tộc Bán trú Tiểu học và Trung học Cơ sở Trà Bùi), tại thôn Niên, xã Trà Bùi, huyện Trà Bồng, tỉnh Quảng Ngãi.
Miền Bắc trời chuyển mưa lớn từ chiều tối nay

Miền Bắc trời chuyển mưa lớn từ chiều tối nay

Theo Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn quốc gia, đêm qua (14/5), ở khu vực Bắc bộ cục bộ có mưa to với lượng mưa từ 19h ngày 14/5 đến 3h ngày 15/5 có nơi trên 30mm như: Ma Ký (Lai Châu) 30.8mm, Đàm Thủy (Cao Bằng) 31.6mm, Quảng Lâm (Quảng Ninh) 56.4mm,…
Nguyên nhân vụ sạt lở khiến 3 trẻ nhỏ tử vong tại Ba Vì

Nguyên nhân vụ sạt lở khiến 3 trẻ nhỏ tử vong tại Ba Vì

Khoảng 22h20 đêm 12/5, trên địa bàn khu vực thôn 6 xã Ba Trại, huyện Ba Vì xảy ra sạt lở tại nhà dân do mưa lớn làm 3 người thiệt mạng.
Lời chúc ngày của Mẹ năm 2024 hay và ý nghĩa nhất

Lời chúc ngày của Mẹ năm 2024 hay và ý nghĩa nhất

Ngày của Mẹ năm 2024 rơi vào Chủ nhật, ngày 12/5. Những lời chúc ngày của Mẹ hay và ý nghĩa nhất sẽ là món quà tinh thần tuyệt vời gửi tặng mẹ kính yêu.
Phiên bản di động