Danh mục
THEO DÕI TRÊN: Facebook Youtube Tiktok
tien-toi-dai-hoi-vii
Bài dự thi viết về về ông bà kính yêu lần thứ I năm 2024:

Những mùa sắn dây bên bà

Thuở còn là một cô bé lên 7, tôi đã thấy trong vườn nhà bà có những bụi sắn dây xanh mướt vươn lên trên những thân cây xoan, cây bạch đàn quanh vườn. Những thân dây leo chắc chắn, vững vàng bám chặt lấy thân cây gỗ, trải bao nắng gió mưa giông, cứ thế tốt tươi từng ngày.
+
aa
-

Khi những chiếc lá sắn dây màu xanh bắt đầu ngả sang màu vàng nhạt rồi xuất hiện những đốm trắng, và lụi dần, nghĩa là mùa thu hoạch sắn dây bắt đầu. Đó là vào khoảng cuối Xuân. Lần đầu tiên tôi được trải nghiệm thu hoạch củ sắn dây cùng bà. Tôi lon ton theo bà ra vườn với tất cả sự tò mò, háo hức. Củ sắn dây có hình thù như thế nào vậy bà? Củ sắn dây ăn có ngon không ạ? Hương vị của nó thế nào bà nhỉ? Bà cho cháu thu hoạch sắn dây cùng bà được không!... Bà mỉm cười nhìn tôi trìu mến, giải đáp hết tất cả các câu hỏi của tôi. Rồi bà bảo: “Đợi thu hoạch xong, bà sẽ luộc củ để cho cháu tha hồ thưởng thức”. Nói rồi bà bắt tay vào từng công đoạn thu hoạch củ.

Bà khéo léo dùng cuốc và dao để đào và tách đất. Sự tỉ mẩn như thế sẽ giúp các củ sắn dây lớn, bé đều được lành lặn. Những củ sắn dây căng tròn, bắt mắt, hấp dẫn dần lộ diện. Bà vui vẻ: “Sắn dây năm nay được mùa, rất nhiều củ”. Không đợi tôi tò mò, bà giới thiệu cho tôi biết thêm: “Sắn dây là giống dễ trồng, lại không mất nhiều công chăm sóc. Chỉ cần khoanh dây bánh tẻ khỏe mạnh trồng xuống đất cát pha hoặc đất thịt, cây sẽ bật mầm vươn lên, mãnh liệt sống tốt tươi”.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Củ sắn dây sau khi thu hoạch có thể ăn sống. Chỉ cần đem rửa hoặc gọt đi lớp vỏ ngoài của củ, sau đó cắt lát, kiểu gì cũng có món ăn vặt vừa giòn giòn vừa ngọt mát. Thế nhưng, tôi vẫn thích ăn sắn dây bà luộc hơn. Bà chọn những củ già, nạc và tươi nhất đem rửa sạch, cắt thành khúc, cho vào nồi, đổ xâm xấp nước, bắc lên bếp và bắt đầu nổi lửa. Kinh nghiệm cho thấy, sắn dây muốn thơm ngon thì phải được luộc kĩ. Thế nên, sau hai giờ giữ lửa đều đều, củ sắn đã chín nhừ, dậy mùi hương đặc trưng, hấp dẫn.

Buổi trưa hôm ấy, tôi cùng các em nhà dì, nhà cậu rồi mấy bạn trong xóm ngồi dưới gốc cây trứng gà bên bờ giếng, đợi để được thưởng thức món sắn dây bà luộc. Bà bảo sắn dây luộc để nguội ăn sẽ ngon hơn, thế là chúng tôi lại nhủ nhau ngồi chờ... Trong khi tôi nghe lời bà, thì mấy đứa bạn và em tôi lại chẳng đủ kiên nhẫn vì quá thèm thuồng. Thế là đứa nào đứa nấy, miệng xin bà, tay cầm miếng sắn đã được bà cắt thành khúc nhỏ gọn, đưa lên miệng cắn ăn, vừa nhai vừa xuýt xoa, vừa tấm tắc khen lấy khen để. Đến lượt tôi, dù mới cắn một miếng, tôi đã thấy tinh bột sắn tan ra mịn mềm trong miệng. Càng nhai càng cảm nhận rõ hương thơm thanh mát hấp dẫn của thức quà vườn nhà này. Tôi cảm ơn bà rồi reo lên sung sướng: “Sắn dây ngon quá bà ơi”... Mùi vị ngọt ngào ấy đến bây giờ, trong miền nhớ tôi vẫn vẹn nguyên.

Củ sắn dây thu hoạch được, phần thì bà sai tôi đem biếu cô bác xóm giềng, mỗi nhà một ít củ làm quà thơm thảo, phần thì bà mang ra chợ làng bán kiếm thêm đồng mắm đồng muối. Phần nhiều hơn, bà chế biến củ sắn dây thành tinh bột, đem phơi thật khô, đựng trong chai thủy tinh, hoặc hũ nhựa để dùng dần. Bột sắn dây rất thơm ngon, bổ dưỡng và tốt cho sức khỏe. Từ trẻ, người già, phụ nữ mang thai, người mỏi mệt, sốt cao, say nắng,... uống nước sắn dây đều rất hữu ích.

Những mùa sắn dây tiếp sau đó, tôi đã là cô bé lên 8, lên 10,... Tình yêu thương của bà với chị em chúng tôi vẫn cứ nồng đượm như thế. Tôi nhớ thời học cấp II, mỗi lần đi học về giữa trưa Hè nắng như đổ lửa, bà đều hòa một cốc nước bột sắn dây, thêm đường, khuấy đều cho tôi uống, thể nào cũng bớt khát, ngay tức thì tỉnh táo trở lại. Sắn dây trong tâm thức của tôi ngày ấy, vừa là thức quà vườn bà, vừa như một “thần dược”.

Thời gian thấm thoắt trôi. Bà ngoại tôi giờ đã bước qua tuổi 90. Chị em tôi lớn lên, học tập, lập nghiệp xa nhà. Hè năm nào về thăm quê, thăm bà, cũng đều được bà cho bột sắn dây thu hoạch từ vườn nhà làm quà. Bà vẫn thế, vẫn dành tất cả thương yêu cho con cháu. Niềm kính yêu của chúng tôi với bà cũng vẫn vậy, vẫn không bao giờ thay đổi. Nhìn thấy bà bình an, khỏe mạnh, sống vui cùng cháu con, với chúng tôi, chính là món quà quý giá nhấtn

Lê Thị Xuyên
Tags: mùa sắn dây Cuộc thi viết về Ông bà kính yêu

Tin liên quan

Tin tức bạn quan tâm

Bài học từ con cúi của nội tôi

Đọc Tạp chí Người cao tuổi cho chúng tôi nhiều thông tin vui, bổ ích

Đối với đông đảo hội viên NCT trên cả nước, Tạp chí Người cao tuổi từ lâu đã trở thành người bạn đồng hành thân thiết trong cuộc sống hằng ngày. Không chỉ là kênh thông tin chính thống phản ánh tâm tư, nguyện vọng của NCT, tờ tạp chí còn mang đến nhiều kiến thức bổ ích, những câu chuyện nhân văn và nguồn động viên tinh thần quý báu, giúp NCT sống vui, sống khỏe, sống có ích cho gia đình và xã hội.
Bài học từ con cúi của nội tôi

Xấu hổ khi nhắc đến tình dục, “vết thương vô hình” của NCT

Tuổi già thường bị gán với suy giảm ham muốn và cơ thể đã quên rung động. Nhưng thực tế, “nỗi xấu hổ” khi nhắc đến tình dục mới là thứ khiến người già thật sự “già đi” chứ không phải tuổi tác. Tình dục ở NCT không phải là điều đáng xấu hổ, mà là phần tiếp nối tự nhiên của tình yêu và sự sống. Khi cơ thể yếu đi, trái tim vẫn có quyền được rung động, được chạm, được sẻ chia, yêu thương và chữa lành...
Bài học từ con cúi của nội tôi

Làm thế nào để ông bà yêu thương, chăm sóc nhau hơn?

Ở tuổi xế chiều, yêu không còn là những lời hứa nồng nàn, mà là sự hiện diện, là cái nắm tay ấm, là ánh mắt biết dừng lại để lắng nghe nhau. Giống như với sức khỏe, tình yêu tuổi già cần được chăm sóc, nuôi dưỡng sự dịu dàng của trái tim...
Bài học từ con cúi của nội tôi

Tình dục - không phải để giải tỏa, mà là để kết nối

Tình dục không chỉ là nhu cầu sinh học, mà còn là một phần thiết yếu của sức khỏe và cảm xúc con người kể cả ở tuổi già. Khi hiểu và thực hành đúng, ở tuổi xế chiều, tình dục không chỉ để “giải tỏa”, mà để thấu hiểu, gắn bó và sống trọn vẹn cùng nhau...
Bài học từ con cúi của nội tôi

Minh triết yêu thương ở tuổi xế chiều

Tuổi già không khép lại cánh cửa của yêu thương, mà chỉ thay đổi cách yêu thương. Khi bản năng dần lắng lại, ý nghĩa thật sự của tình dục không còn là chiếm hữu hay ham muốn, mà là năng lượng giúp hàn gắn, nuôi dưỡng và khai sáng tâm hồn. Ở độ tuổi xế chiều, yêu không còn là bản năng mà trở thành minh triết sống...
Bài học từ con cúi của nội tôi

Khi một người muốn và một người né tránh

Tình dục tuổi già là một phần tự nhiên của sức khỏe và hạnh phúc, nhưng thường bị bỏ quên hoặc né tránh. Thực tế, nhiều nghiên cứu cho thấy duy trì đời sống tình dục ở tuổi xế chiều không chỉ giúp gắn kết tình cảm, mà còn mang lại lợi ích về tim mạch, thần kinh và tâm lí. Điều quan trọng là phải tiếp cận bằng sự hiểu biết, khoa học và yêu thương để “chuyện yêu” trở thành dưỡng sinh cho cả thân và tâm...
Based on MasterCMS Ultimate Edition 2026 v2.9