Bài dự thi viết về về ông bà kính yêu lần thứ I năm 2024:

Niềm vui của ông tôi

Bà mất, con cháu ở xa về đầy đủ lo việc hiếu cho bà xong thì lại “mỗi người mỗi ngả”, còn nhà cửa, công việc, bỏ sao được. Vườn, nhà chỉ còn ông, một mình lủi thủi vào ra.

Vậy mà đã mấy năm trôi qua, kể từ khi bà nhẹ gót cưỡi hạc về trời. Mấy sào ruộng, ngày bà còn sống, hai ông bà vẫn hay trồng đỗ, ông vẫn giữ và trồng cây rau quả theo vụ. Vào mùa thu hoạch đỗ, ngày nào ông cũng ra ruộng hái. Hôm nào ông mệt, không ra được là y như rằng bữa sau nhiều quả chín quá, gặp nắng già nổ bung hết cả hạt xuống đất. Thành ra, chiều nào ông cũng ra ruộng hái đỗ từ sớm. Mệt lại chui vào bóng râm của cây bàng đầu ruộng ngồi nghỉ. Có năm mảnh ruộng trồng đỗ thôi mà ngày nào cũng phải nhập nhoạng tối ông mới về đến nhà. Thực ra, ông không muốn về nhà sớm. Ở ngoài này, còn có người nọ người kia đi qua đi lại, lâu lâu cũng có người nói với ông đôi ba câu, dù chớp nhoáng. Về nhà ông lại thui thủi một mình. Buồn! Nhà thì rộng mà vắng tanh vắng ngắt. Con cháu bận đi làm ăn, rồi ra ở riêng hết cả, lâu lâu chúng mới về thăm ông một lần. Ông thở dài.

Niềm vui của ông tôi

Ông đã ngoài tám mươi tuổi, đầu đã bạc trắng, da dẻ nhăn nheo hết cả, sức khỏe đã yếu đi nhiều. Vậy mà ông cứ tham công tiếc việc, chẳng chịu nghỉ ngơi. Con cháu chúng tôi có nói bao nhiêu lần cũng vậy. Đã thống nhất cho người ta thuê ruộng cấy rồi, thế mà kiểu gì ông vẫn giữ lại một mảnh để làm. Già cả rồi, ốm đau ra đấy lại khổ thêm chứ bõ bèn gì. Nói mãi ông cứ chẳng nghe. Bữa nọ, tôi thủ thỉ với ông:

- Ông à, giờ ông già rồi, nghỉ ngơi thôi. Ông làm thế này chỉ mệt thêm, mưa nắng lại ốm ra chứ được bao nhiêu đâu.

- Nhiều hay ít có quan trọng gì đâu cháu...

- Vậy thì ông đừng làm nữa. Cứ ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe. Giờ ông cần gì cứ nói với chúng cháu là được mà.

- Ông đâu có cần gì đâu.

Ông quay nhìn tôi, rồi bảo:

- Ông già rồi, có cần gì nữa. Nhưng ở một mình, buồn quá. Nhà thì rộng mà chẳng có người. Nhà trên, nhà dưới cứ vắng tanh vắng ngắt. Nằm mãi cũng mỏi người mà đi ra đi vào chỉ có một mình. Ông giữ lại mảnh ruộng đó, trồng vài luống đỗ, luống rau, hằng ngày làm bạn với cây cỏ cho đỡ buồn.

- Sao ông không sang hàng xóm chơi? Ông đến nhà này nhà kia chơi cho khuây khỏa, chứ làm ruộng thế này, ốm ra lại chả bõ tiền thuốc.

- Cháu không biết đấy thôi. Ông già rồi. Tuổi của ông, còn được mấy người? Nhiều khi ông cứ nghĩ sao mình sống dai quá. Ông cũng muốn đi chơi chòm xóm, nhưng người có thể nói chuyện cà kê cùng mình thì không còn ai. Người trẻ thì họ còn bận làm, hoặc nói chuyện chẳng hợp nhau. Những cái họ thích nói đến thì ông không hiểu, không biết, những điều ông nói họ lại chẳng muốn nghe. Nên chỉ được đôi ba câu là hết chuyện rồi còn đâu.

Nghe ông nói mà sống mũi tôi cay cay, mắt bỗng nhòe đi. Lâu nay con cháu cứ bận bịu với guồng quay cuộc sống, cơm áo gạo tiền, chỉ nghĩ mua sắm cho ông đầy đủ những thứ cần thiết, thi thoảng ghé qua thăm ông lúc rảnh rỗi hay cuối tuần, biếu ông đồng quà tấm bánh, thấy ông khỏe mạnh là yên tâm. Có ai để ý đến ông lủi thủi, hiu quạnh khi ở một mình. Có ai có thời gian mà để ý ông đã đi ra tận ngõ nhìn theo, khuôn mặt thẫn thờ. Có khi bóng dáng con cháu đã đi mất hút từ lâu mà ông cứ đứng tần ngần mãi ngoài ngõ, chẳng muốn trở vào nhà.

Ông nói với tôi, ông nhớ ngày xưa. Khi bà còn sống và con cháu còn tíu tít bên ông bà. Ngày đó vất vả đấy nhưng vui. Trong nhà lúc nào cũng có tiếng cười, tiếng nói. Còn như giờ, ông chỉ còn biết lẩm nhẩm một mình. Nhiều người không biết lại nghĩ, tuổi ông già rồi, nói lẩn thẩn cũng là lẽ đương nhiên.

Bữa cơm nấu trưa lại dành ăn cả tối, mâm cơm một mình, ông cũng chẳng buồn ăn. Cứ vài miếng lại rướn cổ lên nuốt nghẹn một lần, lại vội vàng uống miếng nước cho trôi cơm.

***

Năm ngoái, em trai của tôi chuyển về quê làm việc, ở cùng với ông. Ông vui hẳn. Nó dù bận bịu công việc tối ngày nhưng nhà có người, vẫn vui mắt, vui tai. Bữa cơm, có cháu cùng ăn, ông cảm thấy ngon miệng hẳn. Nhưng ông vẫn lo, rồi cháu còn đi? Cho đến khi em tôi thưa chuyện với ông, với bố mẹ, xin được cất cái nhà mới trên mảnh đất này. Ông vui như mở cờ trong bụng, yên tâm là khi nó lấy vợ, chúng nó sẽ sống ở đây với ông. Quãng đời còn lại của ông không còn hiu quạnh nữa.

Từ đầu năm tới giờ, em trai tôi bắt đầu làm nhà, người ra người vào, ồn ào nhộn nhịp. Ông vui lắm, sáng sáng, chiều chiều lại ra ngắm nghía ngôi nhà đang dần được thành hình trên mảnh đất thân yêu, tự nhiên thấy trong người như khỏe ra nhiều.

Tôi lấy chồng, lập nghiệp nơi xa, mọi việc ở nhà đều được các em “cập nhật” hàng ngày qua nhóm zalo gia đình. Chiều qua, trong bức hình em tôi gửi, tôi thấy ông bình yên chống gậy, bước chầm chậm trên nền nhà mới đang thành hình.

Trương Thúy

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Bà nội của các con tôi

Bà nội của các con tôi

Những câu thơ trong bài thơ “Mẹ của anh” của thi sĩ Xuân Quỳnh viết tặng mẹ chồng, mà đến nay tôi vẫn còn yêu thích.
Đôi dép cao su huyền thoại của ông tôi

Đôi dép cao su huyền thoại của ông tôi

Ông tôi là người đã trực tiếp tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ cho đến kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Bởi vậy, kí ức đậm sâu nhất trong ông là những năm tháng kháng chiến gian khổ mà hào hùng, và những kỉ vật vô giá với ông vẫn là những kỉ vật thời chiến. Trong đó, ấn tượng nhất là đôi dép cao su cùng ông đi qua hai cuộc kháng chiến trường kì của dân tộc!
Kí ức cùng ngoại

Kí ức cùng ngoại

Từ thuở ấu thơ đến lúc trưởng thành, hình ảnh ông bà nội, ông bà ngoại luôn hằn sâu trong tâm trí mỗi người. Những kỉ niệm đẹp về bà ngoại vẫn còn nguyên trong tôi, cho dù tóc tôi đã muối tiêu và bà cũng không còn nữa.
Ông nội tôi cả đời lo cho con cháu

Ông nội tôi cả đời lo cho con cháu

Ông tôi tên là Đặng Văn Trụ, ở làng Hạ Bỳ, tổng Hạ Bỳ xưa, nay là xã Xuân Lộc, huyện Thanh thủy, tỉnh Phú Thọ, năm nay đã ngoài 80 tuổi, về hưu trên hai thập kỉ, mọi người yêu kính ông tôi gọi là cụ giáo về hưu.

Tin khác

Bà ngoại tôi

Bà ngoại tôi
Bà ngoại tôi mất năm bà 103 tuổi. Cả một năm sau ngày bà mất, gần như nhà ngoại lúc nào cũng có người đến thắp hương. Nhiều người đến, kể những kỉ niệm về ông bà ngoại, rồi mọi người lại cùng nhau nức nở.

Tình yêu bình dị của ông bà tôi

Tình yêu bình dị của ông bà tôi
Ông Lê Đình Bạ và vợ là bà Hoàng Thị Châu, năm nay đều đã ngoài 90 tuổi. Ông từng tham gia hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ.

Chút quà của ngoại mãi còn vấn vương

Chút quà của ngoại mãi còn vấn vương
Sinh ra và lớn lên tại một miền quê nghèo của dải đất miền Trung đầy nắng gió. Tuổi thơ tôi gắn với bao kỉ niệm đẹp về bà ngoại. Đến tận bây giờ, hình ảnh của ngoại vẫn luôn in hằn trong kí ức tôi với nhiều cảm xúc khó tả.

Bà ngoại tôi là người dũng cảm

Bà ngoại tôi là người dũng cảm
Những năm 1949-1953, quê tôi bị giặc Pháp chiếm đóng; giặc Pháp và bọn tay sai ra sức đàn áp cách mạng. Cán bộ của ta phải hoạt động bí mật. Nhiều cán bộ cách mạng của ta vô cùng gian khổ mà anh dũng.

Hình bóng bà mãi trong tim...

Hình bóng bà mãi trong tim...
Bà nội tôi tên là Hoàng Thị Liễu, người làng Tiên Hòa, xã Hà Lĩnh, huyện Hà Trung, tỉnh Thanh Hóa. Cả cuộc đời bà sống thầm lặng và dành trọn yêu thương, sự hi sinh cho gia đình, cho con cháu. Tôi cảm thấy mình may mắn và tự hào vì được là cháu của bà. Những kỉ niệm về bà, với tôi, chính là món quà quý giá, chẳng gì sánh bằng.

Ông tôi - tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước

Ông tôi - tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước
Ông tôi mất gần 10 năm nay nhưng về miền quê Đức Chánh, huyện Mộ Đức, tỉnh Quảng Ngãi, hỏi về cụ Nguyễn Thăng Văn, ai cũng nhớ và tự hào về một người lính yêu nước thiết tha, một người con ưu tú của quê hương Đức Chánh.

Ông ngoại trong lòng tôi

Ông ngoại trong lòng tôi
Ông ngoại mất khi tôi còn rất nhỏ nhưng trong số con cháu trong nhà, tôi may mắn hơn cả, vì thường xuyên được ở cạnh và gần gũi với ông.

Những cuốn sách quý của ông tôi

Những cuốn sách quý của ông tôi
Có lẽ, niềm đam mê đọc sách trong tôi có được là từ ông. Với tôi, ông không chỉ là người yêu sách mà còn là người biết khơi dậy niềm yêu thích việc đọc cho những người xung quanh.

Chuyện về ông nội tôi

Chuyện về ông nội tôi
Ông nội tôi, cụ Hoàng Thanh Liêm, sinh ra ở làng quê nghèo thuộc xã Đốc Tín, huyện Mỹ Đức, TP Hà Nội. Thuở thiếu thời, ông được cha mẹ cho theo thầy học chữ quốc ngữ, khi trưởng thành, ông theo nghiệp “gõ đầu trẻ”.

Lòng ngoại mênh mông tựa biển trời

Lòng ngoại mênh mông tựa biển trời
Bà ngoại tôi dù đã đi về miền mây trắng từ nhiều năm trước, nhưng tấm lòng nhân hậu, vị tha của bà luôn là tấm gương sáng để con cháu chúng tôi noi theo.

Lời khuyên và điều ước của ông nội tôi

Lời khuyên và điều ước của ông nội tôi
Ông nội tôi tên Hồ Chí Trọng, người dân tộc Bru Vân Kiều mang họ Hồ ở bản miền núi Cửa Mẹc, xã Ngân Thuỷ, huyện Lệ Thuỷ, tỉnh Quảng Bình.

Từ lời chỉ dạy, khuyên bảo của ông bà ngoại

Từ lời chỉ dạy, khuyên bảo của ông bà ngoại
Cứ đến ngày húy nhật ông bà ngoại, mẹ tôi cùng các dì, các cậu lại đến nhà cậu (em trai mẹ tôi nhưng là trưởng nam của ông bà) đông đủ cùng các cháu, chắt làm giỗ, thắp nén tâm hương tưởng nhớ bậc sinh thành. Khi công việc xong xuôi, mẹ tôi cùng các dì, các cậu lại ôn những kỉ niệm về ông bà.

Thúng khoai của bà

Thúng khoai của bà
Đang hưởng thú điền viên yên lành, ngày chăm sóc cây cảnh, tối nghe cải lương, đột nhiên bà đề nghị với ba mẹ:

Đâu rồi tiếng gậy khua của bà?

Đâu rồi tiếng gậy khua của bà?
Bà nội tôi mất đã 50 năm, nhưng tôi vẫn nhớ tiếng gậy khua của bà. Nhiều lúc anh em tôi gọi điện cho nhau, rồi tự hỏi: “Đâu rồi tiếng gậy khua của bà?”

Bà giữ lửa hồng trong căn bếp ấm

Bà giữ lửa hồng trong căn bếp ấm
Hình ảnh bà nội ngồi bên bếp lửa hồng luôn in đậm trong tâm trí tôi. Tôi đã quen với hình ảnh đó suốt cả tuổi thơ của mình và bây giờ nó trở thành một miền kí ức đặc biệt trong tôi.
Xem thêm
Sách là vàng chứ không phải là đá sỏi

Sách là vàng chứ không phải là đá sỏi

Đến nay đã ngoài 80 tuổi, nhưng cụ Tín vẫn còn khỏe mạnh, minh mẫn. Tủ sách của gia đình cụ có hàng ngàn quyển. Nhìn thấy sách nhiều không còn chỗ để, cụ phải buộc lại để trên nóc tủ, cô con dâu của cụ một lần về chơi nói:
Bà giáo già sáng bán vé số, tối mang ánh sáng tri thức cho trẻ em nghèo

Bà giáo già sáng bán vé số, tối mang ánh sáng tri thức cho trẻ em nghèo

cụ bà Nguyễn Thị Ba, men từng con hẻm nhỏ ở Bình Dương bán từng tờ vé số, bà giáo gieo mầm tri thức cho những mảnh đời bất hạnh tại lớp học tình thương.
Một mối tình bình dị và son sắt

Một mối tình bình dị và son sắt

Họ gặp và yêu nhau trong những năm tháng chiến tranh. Ngày cưới không mâm cao cỗ đầy, không sơn hào hải vị, không tiệc tùng. Quần áo chỉ là bộ đồ lính giản đơn... vậy là họ đã nên duyên vợ chồng. Mặc dù vậy mà hơn 50 năm qua, họ luôn sống hạnh phúc. Đó là chuyện tình của bà Tô Thị Thanh Bưởi, sinh 1950 và ông Nguyễn Kim Quang, sinh 1949, hiện ở xã Lộc An, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu.
Hơn 1,2 tỷ đồng giúp NCT nghèo, gia đình, học sinh có hoàn cảnh khó khăn

Hơn 1,2 tỷ đồng giúp NCT nghèo, gia đình, học sinh có hoàn cảnh khó khăn

Chiều tối 4/7, Hội Thiện nguyện Lan tỏa yêu thương tổ chức sơ kết 6 tháng hoạt động đầu năm 2024. Đến dự có đại diện lãnh đạo các sở, ngành, hội đoàn thể, tổ chức cùng hơn 60 hội viên.
Người mẹ thứ hai của những đứa trẻ bị thiệt thòi

Người mẹ thứ hai của những đứa trẻ bị thiệt thòi

Năm nay là năm thứ 23, bà Đoàn Thị Nhẫn, ở thôn Phú Xuyên 4, xã Phú Châu, huyện Ba Vì, TP Hà Nội tận tụy chăm sóc và nuôi dưỡng các cháu ở Nhà trẻ em xã Phú Châu.
Vị đại đức có tấm lòng từ bi, bác ái

Vị đại đức có tấm lòng từ bi, bác ái

Đại đức Thích Phước Huệ, Phó Ban trị sự Phật giáo tỉnh Đồng Tháp, Trưởng Ban trị sự Phật giáo huyện Tam Nông, Trụ trì chùa Quê hương, xã Phú Đức là 1 trong 49 cá nhân điển hình tiên tiến, tiêu biểu của huyện Tam Nông đã được biểu dương, khen thưởng do có thành tích xuất sắc trong học và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh, giai đoạn 2021 - 2024...
Xin đừng lãng phí nước

Xin đừng lãng phí nước

Tình trạng cạn kiệt nguồn nước đã không còn chỉ dừng ở mức nguy cơ. Cùng với hiện tượng El Nino, khô hạn, thiếu nước, xâm nhập mặn và ô nhiễm nguồn nước đã xảy ra ở nhiều vùng trong cả nước.
Nên hạn chế trẻ dùng điện thoại

Nên hạn chế trẻ dùng điện thoại

Vừa rồi, có phụ huynh than thở với tôi về chuyện con họ “nghiện” điện thoại dẫn đến học hành sa sút. Trước đây, cháu rất ham học và học giỏi. Những buổi tối, sau khi học bài, ôn bài chuẩn bị cho ngày hôm sau đến lớp là cháu xem tivi một chút rồi đi ngủ.
“Kế hoạch nhỏ” do người lớn thực hiện!?

“Kế hoạch nhỏ” do người lớn thực hiện!?

Tôi có đứa cháu trai năm nay học lớp 5. Từ năm cháu học lớp 1 đến lớp 4, cứ vào cuối năm học là cháu lại xin tôi 5-6kg báo cũ để thực thi phong trào “Kế hoạch nhỏ” do nhà trường phát động.
Phiên bản di động