Bão trời và bão lòng

Cơn bão số ba như một con mãnh thú gầm rú, gào thét. Trong cơn gầm rú, cây cối bị lưỡi hái tử thần tiện phăng, đổ ngổn ngang. Từ trên đỉnh núi cao từng tảng đất khổng lồ bị nước thấm sâu, bứng ra thành mảng đổ ụp xuống.
Ầm! Ầm! Làng bản có hàng trăm hộ với hàng ngàn người cùng nhà cửa, vườn tược, cây cối, trâu bò, tài sản... bị đất đá đổ ụp, san phẳng. Trong tiếng hú hét của đất trời có tiếng kêu thét, tiếng kêu cứu của con người...

Gia đình họ có bảy người. Hai ông bà già tuổi 75. Hai vợ chồng tuổi trung niên. Và ba đứa trẻ, đứa đầu học lớp 10, đứa em học lớp 6 và đứa út mới lên hai, còn bú mẹ. Họ ở trên một ngọn núi thấp, cạnh một dòng sông, chỉ có một con đường độc nhất nối liền với làng bản.

Trong cơn gầm thét của con thú thiên nhiên, ruột gan nóng bừng bừng, nhớ đến vợ chồng đứa con trai, ông lão bảo người vợ:

- Bà ở nhà coi cháu. Tôi về làng xem binh tình ra sao...

- Ông đi phải cẩn thận nghe ông - Vẻ mặt lo lắng, bà vợ dặn chồng.

Bão trời và bão lòng
Minh họa Lão Trần

Quàng vội chiếc nilông, giữa mưa bão, ông lão đội trời loạng choạng từng bước. Những gì tận mắt chứng kiến, ông lão bàng hoàng như trong cơn mê. Chòm xóm không còn như xưa nữa. Nửa thấp đã bị vùi trong bùn đất, đổ nát, hoang tàn. Không còn nhà cửa, tre pheo cây cối... Thiên nhiên quá độc địa, tàn sát đến không còn bất kì thứ gì. Trong cơn cùng cực, một con kiến lửa nhỏ xíu vùng vẫy cố bám vào một chiếc lá xanh để mong được sống sót nhưng càng giẫy giụa chiếc lá càng lún dần vào biển bùn sâu hoáy...

Không hơn con kiến là mấy. Giữa biển bùn nhão nhoét, một gia đình có sáu người đang vùng vẫy cứu nhau. Người con cả bùn đã ngập đến mang tai, hai tay chới với cố trườn lên thoát khỏi biển bùn nhưng càng trườn thì càng lún sâu, lún sâu... đến lúc bùn nuốt cả đầu. Nhìn đứa con cả chết trong đau đớn, rời bốn đứa con đang run rẩy, người bố dùng hết sức bình sinh nhoai tới gần đứa con thứ hai thì ngay lập tức người bố trong nháy mắt cũng bị khối bùn nuốt chửng. Trong tuyệt vọng, mặt tái mét, mấy đứa con còn lại đều lần lượt nhoài tới bên nhau để cứu nhau nhưng mấy anh em cũng đều lần lượt chung số phận...

Xa xa, chỗ cây đa giữa làng, nơi bọn trẻ con thường chơi trò bịt mắt bắt dê... thì bây giờ bùn nước đã ngập đến gần ngọn. Ở giữa điểm nối của hai cành, một em bé chừng ba tuổi đang bị mắc kẹt. Mặt mũi, chân tay, toàn thân bị bùn bám chặt; tiếng kêu cứu từ khuôn miệng tròn vo nhỏ dần. Buông thõng hai tay, bé đang ngắc ngoải. Thấy vậy, từ nơi tập kết, dù người đã mệt nhoài, chân tay đã rụng rời, tách mọi người, vợ chồng Liêng vạch bùn bơi tới. Chân dò dò đạp lên một chạc cây, người chồng giơ hai tay quặp lấy em bé. Thở đứt hơi, cả hai mới đưa được bé lên bờ, chỗ nửa đầu làng còn lại chưa bị ngập. Bé rũ rượi, mặt tái mét trong tay người vợ. Đưa tay quẹt bùn trên mặt bé, một khuôn mặt xinh xắn hiện rõ trước bao khuôn mặt của người làng. Biết bé cần gì, Hòa (vợ Liêng) liền vạch vú cho đứa bé bú. Người phụ nữ tuy tuổi đã ngoài bốn mươi nhưng còn nuôi con, đã dùng những tia sữa của mình tiếp sức cho đứa bé nay đã mồ côi, không còn cha mẹ và người thân, đang bơ vơ giữa cõi đời này!

- Bố ơi!- Được tiếp nguồn sữa dù ít ỏi, đứa bé mở được mắt và đấy là câu đầu tiên bé gọi. Qua tiếng gọi, ai cũng hiểu bé mất mẹ từ lâu, chỉ sống với cảnh gà trống nuôi con. Nhưng cảnh đó cũng không còn vì người bố của bé đã bị bùn đất nhấn chìm!

- Bố đây! - Tận mắt nhìn cảnh đứa bé bơ vơ, chợt một anh trung niên giàn giụa nước mắt bước tới tự nhận mình là cha đứa bé, nói trong làn nước mắt - Con còn có ta là bố đây!

- Chú không phải cha của con! - Đứa bé phản ứng, và khuôn miệng mếu máo không ngừng gọi - Bố ơi!

- Con ơi con - Sức đã trở lại đôi phần, vợ chồng Liêng Hòa lại tiếp tục công việc cứu trợ của mình khi giữa vực xoáy của làng đang còn nhiều người ngắc ngoải. Thấy vậy, ông lão cầm tay hai đứa con ngăn lại.

- Bố về với mẹ và các cháu đi- Nom người bố già bằng cặp mắt trân quý, vợ chồng Liêng Hòa lên tiếng. Có ai ngờ đấy là lời nói cuối cùng của hai đứa con hiền thảo....

Dứt tay người bố, hướng thẳng tới chỗ vực xoáy bùn đất, nơi đang có tiếng kêu cứu, đôi vợ chồng liều thân cầm tay nhau rẽ bùn nhoài tới. Nhưng đau lòng thay, hai vợ chồng vừa tới nơi người bị nạn thì một khối đất khổng lồ khác từ trên cao sạt lở ụp xuống chụp lấy họ. Trên bờ thấy cảnh ấy, hoa mắt, ông già đau lòng thét lên ‘‘Con tôi!’’.

Trong cảnh tang thương, không quản sống chết, ở nửa làng cao hơn, người người quên mình lần lượt nối tay nhau bước tới biển bùn cứu người của nửa làng ở thấp đang gặp nạn... Đào bới, bươi móc, vục mặt vào bùn sâu họ mới tìm được xác của hai vợ chồng xấu số, là dâu con của ông cụ. Không khó xác nhận chính xác con cụ bởi trên mặt đứa con trai còn lưu lại cái vết sẹo do thuở bé nó nghịch quá bị bố nhỡ tay đánh. Xác đứa con đang ôm chặt vợ vào lòng trong cơn hấp hối. Dù đến chết vợ chồng cũng không rời nhau!

Lá vàng tiễn lá xanh rời cội. Có sẵn quan tài từ phương khác kịp thời đưa tới ứng cứu, người làng nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ rồi khâm liệm hai thi thể và đưa tới bãi tha ma của làng. Đi sau hai quan tài là người bố già. Cụ khóc không thành tiếng nữa. Đến nơi cần đến; khốn nỗi bãi tha ma cũng là một vùng đất thấp nước lênh láng. Hai lỗ huyệt nước sâu hoáy. Nước cứ dềnh cao, quan tài cứ trồi lên, ba người phải đứng lên trên dẫm mạnh, hậu sự mới chìm được... Thấy vây, xót xa, ông cụ ngất lịm trên tay mọi người.

2 - Cái miệng ác quỷ thiên nhiên không dừng gầm thét. Hòn cù lao, chỗ ở của gia đình ông bà cụ nước dâng cao đang đe dọa mạng sống từng người... Ông thầm thì vào tai bà giấu việc con trai và con dâu đã mất, tuyệt nhiên không cho ba đứa cháu biết mọi sự đau lòng đã xảy ra. Khổ nỗi, đứa cháu lên hai cứ đòi gặp mẹ, luôn miệng kêu ‘‘Mẹ ơi’’. Nuốt nước mắt vào trong, bà cụ đành dỗ dành: ‘‘Mẹ con còn bận việc, chốc nữa sẽ về’’. Nhưng ‘‘chốc nữa’’ chẳng thấy mẹ đâu, khát sữa nó lại vùng vằng gọi mẹ đến khàn cổ! Phải thoát khỏi đây, không nữa sẽ bị cơn đại hồng thủy nhấn chìm. Nhưng thoát bằng cách nào? Chợt nhớ đến phương tiện đánh cá góp phần nuôi sống cả gia đình, ông bèn mon men tới chỗ thuyền đậu sau nhà.

Năm người, hai ông bà già và ba đứa trẻ trên con thuyền lênh đênh trước biển nước mênh mông hướng về ngôi làng phía Đông, chỗ doi đất cao không mấy khi lụt lội. Thuyền thì chật, lại chở nặng, sóng lại lớn.

Cứ tình trạng này ắt chìm thuyền. Con thuyền nước đã tràn vào khá nhiều. Chả nhẽ để cả nhà chết chìm? Trong khoảng khắc, tim đập như trống trận, đôi mắt già nua bỗng sáng quắc thể hiện một quyết định táo bạo...

- Tôi nhảy xuống để nhẹ thuyền, nếu có mệnh hệ nào bà cố sống để nuôi các cháu khôn lớn nghe bà - Hổn hển, nghẹn ngào với giọng nói quả quyết, dứt lời, từ trên thuyền ông đâm đầu xuống dòng nước cuồn cuộn chảy - Ông ơ! Người vợ toan nhảy xuống theo chồng nhưng trong giây lát chợt nghĩ đến các cháu đành nhắm mắt lại...

Thuyền bớt nặng, theo mái chèo, gần tối thì thuyền cập bến làng Đông. Bốn bà cháu bụng đói người run, thân rã rời. Bà nhìn dòng nước siết mong thấy bóng dáng chồng mình.

- Khổ thân chưa! - Tới làng Đông. Rất may bốn bà cháu lọt vào một gia đình có hai vợ chồng già là nhà giáo về hưu. Nhìn bốn người, một già ba trẻ đang nhếch nhác, mặt mũi bùn đất bám toàn thân, thương tâm bà giáo lôi từ buồng ra một đống quần áo và bảo- Bác vào buồng thay ngay đi - Rồi quay lại bảo ba đứa trẻ - Các cháu vào nhà tắm tắm gội cho sạch sẽ...

Trước sự quan tâm, săn đón của hai vợ chồng xa lạ, không nói nên lời, bà cụ rưng rưng nước mắt.

- Ông ơi, ông làm ơn cho tôi xin thẻ hương và cái ống bơ - Miệng đắng chát, không ăn như ba cháu, bà lão có ý dành bát cơm nguội để cúng người đã khuất. Bà bập bệu nói trong nước mắt- Ông chịu khó giúp tôi...

- Mình ơi! Hai con ơi!- Đặt bát cơm lên góc tấm phản, thắp ba nén nhang lên chiếc bơ đã có sẵn gạo do ông chủ nhà sắm, bà lão khom lưng khấn - Ông và hai con chết thảm quá! Tội nghiệp mình, tội nghiệp hai con...

Nhìn bà lão khom tấm lưng khấn vái não nề, ông chủ nhà suýt bật khóc.

- Có chúng tôi đây! Chẳng mấy chốc người trong làng ùn ùn kéo đến, người ôm chăn, người ôm chiếu, người bưng rá gạo, người bưng rổ khoai lang. Có người còn bưng cả nồi cơm mới nấu chín...

- Xin cảm tạ bà con! - Giọng bà lão rưng rưng - Một miếng khi đói bằng gói khi no...!

Mọi người rộn rập, đang chia sẻ ngọt bùi và cay đắng có nhau; thì riêng đứa bé khát sữa tách mọi người ra lẫm chẫm đứng một mình sau hiên nhà. Đứng bằng hai chân run lẩy bẩy, mắt ngước lên bầu trời xanh vòi vọi như tìm một khuôn mặt thân thương, không thấy ai, mếu máo, nó khản giọng không ngớt gọi:

- Mẹ ơi!

Truyện ngắn của lê thế Ý

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Bữa cơm sáng đong đầy kí ức của mẹ

Bữa cơm sáng đong đầy kí ức của mẹ

Có những mùi hương, thoạt nghe qua tưởng như tầm thường, nhưng lại có sức níu giữ con người bền bỉ hơn bất kỳ thanh âm hay hình ảnh nào. Với tôi, kí ức đó đơn thuần là mùi khói bếp vương trên mái tóc mẹ, là hương cơm rang sớm mai của một thời xa cũ, thứ hương vị đã theo tôi đi qua bao thăng trầm của cuộc đời.
Giữ nếp nhà, giữ đất lành cho mai sau

Giữ nếp nhà, giữ đất lành cho mai sau

Có những điều trong mỗi gia đình Việt Nam không cần ghi thành lời, nhưng con cháu nhớ rất lâu. Đó là nếp nhà.
Tiếng vọng của núi

Tiếng vọng của núi

Chiều muộn, những dải mây tím nhạt lững lờ trôi ngang dãy núi phía tây. Ánh nắng cuối ngày nghiêng xuống những triền đồi, phủ lên con đường đất đỏ một màu trầm lặng. Hùng dừng xe ở đầu con dốc quen thuộc, đứng yên hồi lâu nhìn về phía dãy núi trước mặt. Ngọn núi vẫn đứng đó, trầm mặc và vững chãi, như thể thời gian chưa từng chạm tới.
Bóng cha, dáng mẹ những mùa đời lặng lẽ tỏa hương

Bóng cha, dáng mẹ những mùa đời lặng lẽ tỏa hương

Có những điều càng đi qua năm tháng, càng lắng lại thành ký ức sâu thẳm, như mạch nước ngầm nuôi dưỡng tâm hồn. Với tôi, đó là bóng cha và dáng mẹ - hai con người đã đi qua chiến tranh, đi qua nhọc nhằn đời thường, để trở thành điểm tựa bình yên và là niềm tự hào lặng lẽ của con cháu.
Ngược sóng

Ngược sóng

Biển chiều nay lạ lắm... Những con sóng bạc đầu không còn vỗ về bờ cát hiền hòa như mọi khi mà cứ chồm lên như muốn đập tan, nghiền nát một nỗi niềm u uất nào đó đang âm ỉ cháy dưới đáy tầng sâu thẳm.

Tin khác

Mối hàn của thời gian

Mối hàn của thời gian
Ông Lâm đã ngoài sáu mươi, cái tuổi lẽ ra phải được thảnh thơi thì ông vẫn bầu bạn với lửa và sắt. Cả một đời bấm máy hàn, đôi tay ông giờ đây chi chít những dấu vết thời gian, nham nhở như những đường hàn lỗi.

Thư viện di động diệu kì

Thư viện di động diệu kì
Ở làng Tân Lập, có một âm thanh còn thân thuộc hơn cả tiếng loa phường hay tiếng chổi tre xào xạc trên sân mỗi buổi chiều tà. Đó là tiếng chuông xe đạp “leng keng” của ông Lâm. Tiếng chuông ấy như một lời chào sớm, len qua những giậu dâm bụt, băng qua những nếp nhà lợp ngói đỏ và bãi cỏ sau làng, để rồi dừng lại thật êm dưới gốc bàng già nua trước quán nước đầu đình.

Hai lần Trung thu trong đời

Hai lần Trung thu trong đời
Cơn gió chiều tháng Tám từ cánh đồng trước làng luồn qua bờ vách nứa mỏng manh phả hơi mát căn nhà tranh cuối xóm trại. Bà ngoại đặt bé Na, đứa cháu mới hơn một tuổi vào vòng tay ấm áp, đôi mắt bà nhòa đi vì đã nhiều ngày thức trắng. Mẹ nó vừa nhắm mắt sau nhiều tháng bệnh nặng, còn cha nó đã hi sinh ngoài chiến trận khi con gái chưa chào đời.

Mẹ

Mẹ
Mẹ ơi, con ra đời không cha/ Tuổi ấu thơ ngọt ngào hương sữa mẹ/ Ba mươi năm con vẫn còn thơ bé/ Vẫn ngóng mẹ về sau buổi chợ tan trưa…

Cơn mơ hoa cỏ trắng

Cơn mơ hoa cỏ trắng
Khoảng dăm năm trở lại đây, sức khỏe của ông Cầm hình như xuống đến mức cuối cùng. Mỗi năm, khi mùa Đông đến, ông ít nói hơn, cứ vào đợt gió lạnh đầu tiên thổi qua làng, lá ngay đêm ấy ông lại đốt một đống củi nhỏ trong bếp.

Người giữ sao

Người giữ sao
Những ngày cuối năm, không gian như đặc quánh lại bởi mùi khói rơm rạ và hương tràm khô theo gió thốc từ cánh đồng vào tận ngõ sâu. Nắng chiều buông mình xuống hiên nhà ông Tự, yếu ớt và mong manh, nhuộm màu hổ phách lên mái ngói âm dương đã bạc thếch. Giữa khung cảnh nhập nhoạng ấy, ông Tự ngồi trên chiếc ghế gỗ sờn mòn, đôi tay gầy guộc tỉ mẩn thắp lên ngọn đèn dầu bé nhỏ.

Chuyện “Ma nữ” trên Giồng Cát

Chuyện “Ma nữ” trên Giồng Cát
“Cái giồng cát ấy - từ Mỹ Lương đi chợ Gừa, hồi xưa ma nhiều lắm!” - Bà nội tôi lúc đó kể: Trên giồng có nhà ông Hội đồng Sâm, giàu sang nhất vùng.

Ngày cây đu đủ ra hoa

Ngày cây đu đủ ra hoa
Bà Vân chậm rãi mở hai cánh cửa gỗ lim đã đen bóng màu thời gian, tiếng kèn kẹt vang lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng buổi sớm mùa Hạ.

Xa xăm chốn cũ

Xa xăm chốn cũ
Vài lần tôi nói với mẹ, bao giờ thong thả, tôi sẽ dẫn mẹ về rạch Bông Dừa một lần nữa. Nhưng rồi thời gian, khoảng cách địa lí và nhiều thứ khác đã khiến tôi quên đi lời hứa với mẹ, với rạch Bông Dừa mát rượi được che chắn bởi những rặng dừa xanh biêng biếc…

Món quà của người giao hàng

Món quà của người giao hàng
Anh chị có một cửa hàng bán quà lưu niệm cho trẻ con. Cửa hàng lúc nào cũng đông khách, đặc biệt là trẻ con. Vào những ngày lễ lớn, mặc dù đã thuê thêm vài người làm nhưng đôi vợ chồng này vẫn không ngơi tay vì lượng khách nhí đông nghẹt.

Trách nhiệm

Trách nhiệm
Mấy hôm nữa đã là tháng Bảy. Điểm hẹn đặc biệt.

Ngôi nhà dưới chân núi Sim

Ngôi nhà dưới chân núi Sim
Mây đang gồng mình quảy gánh củ mài đem giao cho quán bà béo thì đứa con gái lên 9 tuổi hớt hải chạy ra gọi:

Chờ em ở cuối con đường

Chờ em ở cuối con đường
Đúng như người ta vẫn nói, cửa sinh cũng là cửa tử. Trong không khí căng thẳng đến nghẹt thở, tiếng hô hoán của y, bác sĩ hòa lẫn với âm thanh lộc cộc của chiếc xe đẩy lao đi với tốc độ nhanh nhất về phía phòng Cấp cứu, Duy siết chặt bình truyền trong tay, vừa chạy theo giường đẩy vừa gào lên tuyệt vọng: “An! Không được ngủ! An! Mở mắt ra đi em!”.

Triền cát quê ngoại

Triền cát quê ngoại
Ngoại tôi bắt cái ghế ngồi thơ thẩn nhìn về công viên vừa được quy hoạch trước mặt với đôi mắt ra chiều xa xăm. Vài đứa nhỏ chơi gần đó trên cái hè vừa được lát gạch mới cóng đùa với ngoại:

Đảo xa chắp cánh

Đảo xa chắp cánh
Chiếc tàu cao tốc nhóc mũi lên cao rồi chúi nhanh xuống khoảng trống giữa hai đầu ngọn sóng. Bọt nước bắn tung tóe lên những ô cửa kính của con tàu. Tàu vẫn rít ù ù, lướt phăm phăm về phía trước. Cái điệp khúc như bản nhạc có cao trào lên xuống này lặp đi, lặp lại hầu như không có hồi dứt!
Xem thêm
Thanh Hóa phê duyệt dự án hơn 8,7 tỷ đồng khai quật đền cổ hơn 400 năm tuổi

Thanh Hóa phê duyệt dự án hơn 8,7 tỷ đồng khai quật đền cổ hơn 400 năm tuổi

UBND tỉnh Thanh Hóa phê duyệt dự án khai quật khảo cổ tổng thể đền thờ Nguyễn Văn Nghi, với kinh phí hơn 8,7 tỷ đồng.
Nghề tôi yêu, người tôi yêu

Nghề tôi yêu, người tôi yêu

Có những con đường ta đi vì lựa chọn. Nhưng cũng có những con đường, càng đi càng thấy mình thuộc về. Nghề báo của tôi, và đặc biệt là hành trình gắn bó với NCT, chính là một con đường như thế...
Người cầm bút - niềm tin và kỳ vọng

Người cầm bút - niềm tin và kỳ vọng

Tác giả Hồng Gai đã sáng tác bài thơ Người cầm bút như một sự sẻ chia, động viên và gửi gắm niềm tin đối với đội ngũ những người làm báo nhân dịp kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam.
Hè này đi đâu? Gợi ý những điểm đến hấp dẫn nhất năm 2026

Hè này đi đâu? Gợi ý những điểm đến hấp dẫn nhất năm 2026

Mùa hè là thời điểm lý tưởng để lên đường khám phá những vùng đất mới và tận hưởng khoảng thời gian nghỉ ngơi cùng gia đình, bạn bè. Từ những bãi biển đẹp trong nước đến các thành phố sôi động và công viên giải trí nổi tiếng ở châu Á, đâu là những điểm đến đáng trải nghiệm nhất trong năm nay?
Du lịch Vương quốc Anh – Scotland: Hành trình đáng nhớ của người cao tuổi

Du lịch Vương quốc Anh – Scotland: Hành trình đáng nhớ của người cao tuổi

Đối với nhiều người cao tuổi, hành trình đến Vương quốc Anh và Scotland không chỉ là một chuyến du lịch mà còn là dịp hiện thực hóa ước mơ được khám phá những vùng đất nổi tiếng bậc nhất châu Âu. Trong 9 ngày trải nghiệm, đoàn du khách Việt Nam đã có cơ hội chiêm ngưỡng những công trình lịch sử hàng trăm năm tuổi, hòa mình vào không gian văn hóa đặc sắc và thưởng ngoạn vẻ đẹp thiên nhiên thanh bình của “xứ sở sương mù”, để lại nhiều kỷ niệm sâu sắc và khó quên.
Đồng Tháp khép lại Lễ hội Trái cây lần thứ I với nhiều dấu ấn nổi bật

Đồng Tháp khép lại Lễ hội Trái cây lần thứ I với nhiều dấu ấn nổi bật

Lễ hội trái cây Đồng Tháp lần thứ I năm 2026 chính thức bế mạc sau 4 ngày diễn ra sôi nổi, thu hút khoảng 500.000 lượt khách tham quan, trải nghiệm và mua sắm. Thành công của sự kiện được kỳ vọng sẽ tạo động lực quảng bá thương hiệu trái cây Đồng Tháp, thúc đẩy phát triển du lịch nông nghiệp và góp phần xây dựng ngành hàng trái cây địa phương theo hướng bền vững.
Hơn 56.000 học sinh tham gia Hội thi Thể dục Thể thao học sinh TP. Hồ Chí Minh năm 2026

Hơn 56.000 học sinh tham gia Hội thi Thể dục Thể thao học sinh TP. Hồ Chí Minh năm 2026

Hội thi Thể dục Thể thao học sinh TP. Hồ Chí Minh năm 2026 khép lại bằng lễ bế mạc sôi động, đánh dấu một mùa giải thành công rực rỡ và tràn đầy cảm xúc.
Bế mạc Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026

Bế mạc Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026

Sau 2 ngày tranh tài sôi nổi và hấp dẫn, tối 30/5, Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026 đã chính thức bế mạc
Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII: Sôi động và nhân văn

Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII: Sôi động và nhân văn

kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam, Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII chính thức trở lại quy mô lớn, thu hút gần 300 vận động viên tham gia
Người lính già và tiếng còi... tâm lý

Người lính già và tiếng còi... tâm lý

Đêm vùng quê trung du xã Kim Phượng (Thái Nguyên) vốn yên ả là thế, bỗng chốc bị xé toạc bởi những âm thanh chát chúa. Tiếng gầm rú của những chiếc xe độ pô, tiếng nẹt pô liên thanh như súng nổ kèm theo ánh đèn pha quét ngược quét xuôi của một nhóm thanh niên
Người cầm bút - niềm tin và kỳ vọng

Người cầm bút - niềm tin và kỳ vọng

Tác giả Hồng Gai đã sáng tác bài thơ Người cầm bút như một sự sẻ chia, động viên và gửi gắm niềm tin đối với đội ngũ những người làm báo nhân dịp kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam.
Cảm ơn chú nhé!

Cảm ơn chú nhé!

Nhân ngày sinh nhật sếp, hắn xách lễ đến nhà mừng sếp. Ra mở cửa là vợ sếp. Nhìn hắn một lúc rồi buột miệng:
Phiên bản di động