Triền cát quê ngoại

Ngoại tôi bắt cái ghế ngồi thơ thẩn nhìn về công viên vừa được quy hoạch trước mặt với đôi mắt ra chiều xa xăm. Vài đứa nhỏ chơi gần đó trên cái hè vừa được lát gạch mới cóng đùa với ngoại:

- Nhìn đô thị hóa thấy sướng cả mắt, tối tối con sẽ dẫn ngoại đi tập thể dục ở công viên nè.

Dì tôi đương đổ bánh xèo cho bữa chiều cũng ngồi phe phẩy quạt, gương mặt đỏ au vì nóng nói chuyện với cậu:

- Từ cái xóm trong hẻm xung quanh toàn là ruộng, chốc cái quy hoạch thành công viên, nhà mình cái thành nhà mặt tiền mặt phố, đội giá lên phải biết.

- Thế nên hồi cha Sáu mới tiếc đấy, hồi bán căn nhà có mấy trăm, để thêm năm bán có phải lên tỉ rồi không? - Rồi cậu quay sang nhìn ngoại - Tiền đền bù cũng khá, ba coi chừng mà dự định bán nhà nhớ hỏi ý tụi con để coi nghe ngóng có dự án gì nữa không bán cho khỏi tiếc.

Ngoại tôi không nói gì, ông chỉ nhìn xa xăm về phía trước, nơi từng có cái chòi nhỏ là một cái sạp tạp hóa dựng mé bên bờ ruộng nơi ngoại bán nước qua ngày.

* * *

Nhà ngoại nằm trong con xóm nhỏ đối diện là cánh đồng ruộng thẳng cánh cò bay. Ngoại dựng một cái chòi nhỏ ở mé ruộng bán đủ thứ tạp hóa cho người trong xóm, mỗi lần vào cái chòi nhỏ ấy tôi vẫn hay thầm nghĩ tại sao nó nằm nhìn có vẻ bấp bênh như thế nhưng vẫn bền vững với thời gian như vậy. Căn chòi ấy còn có một chiếc giường để ngoại có thể vừa canh sạp vừa nghỉ trưa, được kê sát cái cửa sổ nhỏ mà dù là mùa Hè cũng có gió thổi từ cánh đồng vào mát rượi. Căn chòi ấy gần như chỉ dựng hờ vào mé ruộng nên phần lớn nó nhô ra ngoài ruộng, vì thế nhìn từ cửa sổ là đã thấy cánh đồng lúa có cảm giác ở ngay dưới mình. Buổi tối đám trẻ chúng tôi rất thích chơi ở sạp của ngoại, nằm trên giường nghe ngoại kể chuyện ngày xưa, khuya một chút đã nghe tiếng lũ ếch kêu vang, tiếng chó sủa ma và chúng tôi lăn ra ngủ lúc nào không biết.

Triền cát quê ngoại

Những thứ vốn rộng lớn trong đôi mắt trẻ thơ khi ấy thu bé lại chỉ vừa bằng kí ức của một người lớn. Bên cạnh cánh đồng có một đồi cát trắng khá lớn, mỗi ngày chúng tôi muốn đi học thường sẽ băng qua con đường đất xuyên qua cánh đồng, sau đó leo lên đồi cát ấy, trường chúng tôi sẽ nằm phía bên kia đồi cát. Đồi cát cũng là chỗ chúng tôi hay mang cơm cho ngoại khi ông đi chăn vịt. Bây giờ khi lớn lên sẽ thấy quãng đường băng qua cánh đồng và leo lên đồi cát khá ngắn nhưng thuở bé đó dường như là một sa mạc đối với tôi. Nhà ngoại tôi khi ấy có đàn vịt dễ đến ngàn con vịt tơ, độ vài trăm con vịt đẻ, vịt đẻ sẽ được dì và cậu chăn tại vườn sau nhà, còn vịt tơ được ngoại tôi cho xây chuồng ở bên kia cánh đồng, dưới đồi cát, tạo thành một trại vịt lớn như những người trong xóm. Mỗi khi chúng tôi đi học về cũng là lúc đến bữa trưa, thường ngoại ở lại trại vịt cả ngày cho đến tối nên bà ngoại thường đợi chúng tôi ăn cơm xong sẽ xới cơm vào cà mèn và chúng tôi mang cơm cho ông, rồi ở lại trại đến chiều sẽ vào học luôn cho gần.

Triền cát ấy trắng phau một màu, vào những ngày nắng sẽ thấy cả một màu hoang hoải. Lớp nắng trải dài khắp cả một khoảng không rộng lớn, từ từ bao phủ lấy trại vịt của ngoại tôi một cách vàng vọt. Mỗi khi thấy chúng tôi mướt mồ hôi vì mang cơm đến thể nào ngoại cũng rầy:

- Bây lại đi đầu trần, ăn cơm trưa chưa, ăn trứng không ngoại luộc cho bây?

Trại vịt của ngoại dễ đến cả ngàn con, sát mé cánh đồng, cạnh một con mương nhỏ, ngày đám vịt sẽ lội xuống đồng, ăn mót lúa sau vụ gặt còn dư hoặc tắm mát dưới con nắng miền Trung đầy khắc nghiệt. Đến chiều lại được ngoại và các dì cậu phụ lùa về, trại nằm trên triền cát trắng phau, nhìn đầy rẫy sự cô đơn. Mỗi khi đám cháu tới trại ngoại thường ra phía trại cẩn thận từng bước đi mót những cái trứng vịt còn nhỡ sau vụ thu buổi sáng để đổ cho chúng tôi ăn bánh tráng. Dù chúng tôi vừa ăn trưa xong nhưng đó là món khoái khẩu nên thể nào chúng tôi cũng ních đầy bụng, kí ức của chúng tôi đó là những buổi trưa nắng cháy, bụng tròn vo và mí mắt trĩu nặng chìm vào giấc ngủ với hình ảnh cuối là triền cát xa xăm...

Vào những ngày mưa, ngoại thường giăng thêm bạt để ngàn con vịt không ướt, lại mua từng xe rơm lớn để lót ổ cho tụi nó. Ngày mưa ngoại thường ít cho tụi tôi mang cơm tới vì lúc này cát lún nặng, đường đi sẽ rất khó. Mỗi ngày nhớ ngoại, chúng tôi chỉ có thể ngồi nhìn qua khung cửa chờ bóng dáng nhỏ thó của ông sẽ lê từng bước nặng nhọc từ một chấm đen và trở nên to dần tựa hồ như trong lòng chúng tôi vậy về nhà ăn cơm. Màn mưa như một kẻ vô tình bao phủ lấy ông còn triền cát trở thành một màu xám xịt, khi mùa mưa đến chúng tôi thường được cậu chở đi học trên cộ bò, đi đường lớn chứ không băng qua đồng, qua triền cát như ngày nắng, đường sẽ dài hơn nhưng tiện.

Những ngày nghỉ, chúng tôi thường kéo nhau ra trại vịt để phụ ngoại nhặt trứng, chúng tôi làm không bao nhiêu nhưng đối với chúng tôi ngày đó đã là sự giúp đỡ lớn nhất có thể. Dù chỉ chốc lát thôi chúng tôi sẽ mau chán và bắt đầu tìm niềm vui bằng những trò rượt đuổi hoặc cả xây những lâu đài trên cát. Chơi chán chường chúng tôi lại phụ ngoại lùa vịt vào chuồng và thay nhau kể công mình đã làm được những gì. Cuối tuần thường sẽ có cậu ra ngủ ngoài trại thay ngoại và ông cháu tôi sẽ cùng nắm tay nhau đi dọc triền cát để về nhà, có những khi mệt quá tôi ngủ vùi trên vai ngoại, chỉ còn hình bóng người ông gầy guộc đang cõng đứa cháu nhỏ với bóng đổ vùi trên cát đêm.

Đô thị hóa và cánh đồng được quy hoạch thành công viên lớn. Triền cát cạnh cánh đồng đã được san lấp và bắt đầu mọc lên những tòa nhà cao tầng theo sự phát triển của phố thị. Mọi thứ dường như trở nên hiện đại hơn và cuộc sống sẽ phát triển theo sau đó, thế nhưng khi nhìn ánh mắt của ngoại vẫn thấy đượm buồn. Vì dường như có nhiều thứ chỉ có thể còn tồn tại trong kí ức: Cái sạp nhỏ nơi đám cháu vẫn hay nằm ngủ quên mỗi đêm khuya, cánh đồng lúa gió thổi về mát rượi, đám vịt chạy đồng ưỡn ngực mót những cá tôm còn sót lại và cả triền cát nơi trại vịt đã từng nằm đó, nơi kí ức tuổi thơ của tôi được thành hình.

Lê Hứa Huyền Trân

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Bữa cơm sáng đong đầy kí ức của mẹ

Bữa cơm sáng đong đầy kí ức của mẹ

Có những mùi hương, thoạt nghe qua tưởng như tầm thường, nhưng lại có sức níu giữ con người bền bỉ hơn bất kỳ thanh âm hay hình ảnh nào. Với tôi, kí ức đó đơn thuần là mùi khói bếp vương trên mái tóc mẹ, là hương cơm rang sớm mai của một thời xa cũ, thứ hương vị đã theo tôi đi qua bao thăng trầm của cuộc đời.
Giữ nếp nhà, giữ đất lành cho mai sau

Giữ nếp nhà, giữ đất lành cho mai sau

Có những điều trong mỗi gia đình Việt Nam không cần ghi thành lời, nhưng con cháu nhớ rất lâu. Đó là nếp nhà.
Tiếng vọng của núi

Tiếng vọng của núi

Chiều muộn, những dải mây tím nhạt lững lờ trôi ngang dãy núi phía tây. Ánh nắng cuối ngày nghiêng xuống những triền đồi, phủ lên con đường đất đỏ một màu trầm lặng. Hùng dừng xe ở đầu con dốc quen thuộc, đứng yên hồi lâu nhìn về phía dãy núi trước mặt. Ngọn núi vẫn đứng đó, trầm mặc và vững chãi, như thể thời gian chưa từng chạm tới.
Bóng cha, dáng mẹ những mùa đời lặng lẽ tỏa hương

Bóng cha, dáng mẹ những mùa đời lặng lẽ tỏa hương

Có những điều càng đi qua năm tháng, càng lắng lại thành ký ức sâu thẳm, như mạch nước ngầm nuôi dưỡng tâm hồn. Với tôi, đó là bóng cha và dáng mẹ - hai con người đã đi qua chiến tranh, đi qua nhọc nhằn đời thường, để trở thành điểm tựa bình yên và là niềm tự hào lặng lẽ của con cháu.
Ngược sóng

Ngược sóng

Biển chiều nay lạ lắm... Những con sóng bạc đầu không còn vỗ về bờ cát hiền hòa như mọi khi mà cứ chồm lên như muốn đập tan, nghiền nát một nỗi niềm u uất nào đó đang âm ỉ cháy dưới đáy tầng sâu thẳm.

Tin khác

Mối hàn của thời gian

Mối hàn của thời gian
Ông Lâm đã ngoài sáu mươi, cái tuổi lẽ ra phải được thảnh thơi thì ông vẫn bầu bạn với lửa và sắt. Cả một đời bấm máy hàn, đôi tay ông giờ đây chi chít những dấu vết thời gian, nham nhở như những đường hàn lỗi.

Thư viện di động diệu kì

Thư viện di động diệu kì
Ở làng Tân Lập, có một âm thanh còn thân thuộc hơn cả tiếng loa phường hay tiếng chổi tre xào xạc trên sân mỗi buổi chiều tà. Đó là tiếng chuông xe đạp “leng keng” của ông Lâm. Tiếng chuông ấy như một lời chào sớm, len qua những giậu dâm bụt, băng qua những nếp nhà lợp ngói đỏ và bãi cỏ sau làng, để rồi dừng lại thật êm dưới gốc bàng già nua trước quán nước đầu đình.

Hai lần Trung thu trong đời

Hai lần Trung thu trong đời
Cơn gió chiều tháng Tám từ cánh đồng trước làng luồn qua bờ vách nứa mỏng manh phả hơi mát căn nhà tranh cuối xóm trại. Bà ngoại đặt bé Na, đứa cháu mới hơn một tuổi vào vòng tay ấm áp, đôi mắt bà nhòa đi vì đã nhiều ngày thức trắng. Mẹ nó vừa nhắm mắt sau nhiều tháng bệnh nặng, còn cha nó đã hi sinh ngoài chiến trận khi con gái chưa chào đời.

Mẹ

Mẹ
Mẹ ơi, con ra đời không cha/ Tuổi ấu thơ ngọt ngào hương sữa mẹ/ Ba mươi năm con vẫn còn thơ bé/ Vẫn ngóng mẹ về sau buổi chợ tan trưa…

Cơn mơ hoa cỏ trắng

Cơn mơ hoa cỏ trắng
Khoảng dăm năm trở lại đây, sức khỏe của ông Cầm hình như xuống đến mức cuối cùng. Mỗi năm, khi mùa Đông đến, ông ít nói hơn, cứ vào đợt gió lạnh đầu tiên thổi qua làng, lá ngay đêm ấy ông lại đốt một đống củi nhỏ trong bếp.

Người giữ sao

Người giữ sao
Những ngày cuối năm, không gian như đặc quánh lại bởi mùi khói rơm rạ và hương tràm khô theo gió thốc từ cánh đồng vào tận ngõ sâu. Nắng chiều buông mình xuống hiên nhà ông Tự, yếu ớt và mong manh, nhuộm màu hổ phách lên mái ngói âm dương đã bạc thếch. Giữa khung cảnh nhập nhoạng ấy, ông Tự ngồi trên chiếc ghế gỗ sờn mòn, đôi tay gầy guộc tỉ mẩn thắp lên ngọn đèn dầu bé nhỏ.

Chuyện “Ma nữ” trên Giồng Cát

Chuyện “Ma nữ” trên Giồng Cát
“Cái giồng cát ấy - từ Mỹ Lương đi chợ Gừa, hồi xưa ma nhiều lắm!” - Bà nội tôi lúc đó kể: Trên giồng có nhà ông Hội đồng Sâm, giàu sang nhất vùng.

Ngày cây đu đủ ra hoa

Ngày cây đu đủ ra hoa
Bà Vân chậm rãi mở hai cánh cửa gỗ lim đã đen bóng màu thời gian, tiếng kèn kẹt vang lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng buổi sớm mùa Hạ.

Xa xăm chốn cũ

Xa xăm chốn cũ
Vài lần tôi nói với mẹ, bao giờ thong thả, tôi sẽ dẫn mẹ về rạch Bông Dừa một lần nữa. Nhưng rồi thời gian, khoảng cách địa lí và nhiều thứ khác đã khiến tôi quên đi lời hứa với mẹ, với rạch Bông Dừa mát rượi được che chắn bởi những rặng dừa xanh biêng biếc…

Món quà của người giao hàng

Món quà của người giao hàng
Anh chị có một cửa hàng bán quà lưu niệm cho trẻ con. Cửa hàng lúc nào cũng đông khách, đặc biệt là trẻ con. Vào những ngày lễ lớn, mặc dù đã thuê thêm vài người làm nhưng đôi vợ chồng này vẫn không ngơi tay vì lượng khách nhí đông nghẹt.

Trách nhiệm

Trách nhiệm
Mấy hôm nữa đã là tháng Bảy. Điểm hẹn đặc biệt.

Ngôi nhà dưới chân núi Sim

Ngôi nhà dưới chân núi Sim
Mây đang gồng mình quảy gánh củ mài đem giao cho quán bà béo thì đứa con gái lên 9 tuổi hớt hải chạy ra gọi:

Chờ em ở cuối con đường

Chờ em ở cuối con đường
Đúng như người ta vẫn nói, cửa sinh cũng là cửa tử. Trong không khí căng thẳng đến nghẹt thở, tiếng hô hoán của y, bác sĩ hòa lẫn với âm thanh lộc cộc của chiếc xe đẩy lao đi với tốc độ nhanh nhất về phía phòng Cấp cứu, Duy siết chặt bình truyền trong tay, vừa chạy theo giường đẩy vừa gào lên tuyệt vọng: “An! Không được ngủ! An! Mở mắt ra đi em!”.

Đảo xa chắp cánh

Đảo xa chắp cánh
Chiếc tàu cao tốc nhóc mũi lên cao rồi chúi nhanh xuống khoảng trống giữa hai đầu ngọn sóng. Bọt nước bắn tung tóe lên những ô cửa kính của con tàu. Tàu vẫn rít ù ù, lướt phăm phăm về phía trước. Cái điệp khúc như bản nhạc có cao trào lên xuống này lặp đi, lặp lại hầu như không có hồi dứt!

Người mẹ anh hùng

Người mẹ anh hùng
Mẹ chồng ốm đã mấy ngày nay, chị Thu nấu cháo tía tô, hành hoa đập thêm cái lòng đỏ trứng gà, bón cho bà nhưng được lưng bát bà đã đẩy thìa ra:
Xem thêm
Thanh Hóa phê duyệt dự án hơn 8,7 tỷ đồng khai quật đền cổ hơn 400 năm tuổi

Thanh Hóa phê duyệt dự án hơn 8,7 tỷ đồng khai quật đền cổ hơn 400 năm tuổi

UBND tỉnh Thanh Hóa phê duyệt dự án khai quật khảo cổ tổng thể đền thờ Nguyễn Văn Nghi, với kinh phí hơn 8,7 tỷ đồng.
Nghề tôi yêu, người tôi yêu

Nghề tôi yêu, người tôi yêu

Có những con đường ta đi vì lựa chọn. Nhưng cũng có những con đường, càng đi càng thấy mình thuộc về. Nghề báo của tôi, và đặc biệt là hành trình gắn bó với NCT, chính là một con đường như thế...
Người cầm bút - niềm tin và kỳ vọng

Người cầm bút - niềm tin và kỳ vọng

Tác giả Hồng Gai đã sáng tác bài thơ Người cầm bút như một sự sẻ chia, động viên và gửi gắm niềm tin đối với đội ngũ những người làm báo nhân dịp kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam.
Hè này đi đâu? Gợi ý những điểm đến hấp dẫn nhất năm 2026

Hè này đi đâu? Gợi ý những điểm đến hấp dẫn nhất năm 2026

Mùa hè là thời điểm lý tưởng để lên đường khám phá những vùng đất mới và tận hưởng khoảng thời gian nghỉ ngơi cùng gia đình, bạn bè. Từ những bãi biển đẹp trong nước đến các thành phố sôi động và công viên giải trí nổi tiếng ở châu Á, đâu là những điểm đến đáng trải nghiệm nhất trong năm nay?
Du lịch Vương quốc Anh – Scotland: Hành trình đáng nhớ của người cao tuổi

Du lịch Vương quốc Anh – Scotland: Hành trình đáng nhớ của người cao tuổi

Đối với nhiều người cao tuổi, hành trình đến Vương quốc Anh và Scotland không chỉ là một chuyến du lịch mà còn là dịp hiện thực hóa ước mơ được khám phá những vùng đất nổi tiếng bậc nhất châu Âu. Trong 9 ngày trải nghiệm, đoàn du khách Việt Nam đã có cơ hội chiêm ngưỡng những công trình lịch sử hàng trăm năm tuổi, hòa mình vào không gian văn hóa đặc sắc và thưởng ngoạn vẻ đẹp thiên nhiên thanh bình của “xứ sở sương mù”, để lại nhiều kỷ niệm sâu sắc và khó quên.
Đồng Tháp khép lại Lễ hội Trái cây lần thứ I với nhiều dấu ấn nổi bật

Đồng Tháp khép lại Lễ hội Trái cây lần thứ I với nhiều dấu ấn nổi bật

Lễ hội trái cây Đồng Tháp lần thứ I năm 2026 chính thức bế mạc sau 4 ngày diễn ra sôi nổi, thu hút khoảng 500.000 lượt khách tham quan, trải nghiệm và mua sắm. Thành công của sự kiện được kỳ vọng sẽ tạo động lực quảng bá thương hiệu trái cây Đồng Tháp, thúc đẩy phát triển du lịch nông nghiệp và góp phần xây dựng ngành hàng trái cây địa phương theo hướng bền vững.
Hơn 56.000 học sinh tham gia Hội thi Thể dục Thể thao học sinh TP. Hồ Chí Minh năm 2026

Hơn 56.000 học sinh tham gia Hội thi Thể dục Thể thao học sinh TP. Hồ Chí Minh năm 2026

Hội thi Thể dục Thể thao học sinh TP. Hồ Chí Minh năm 2026 khép lại bằng lễ bế mạc sôi động, đánh dấu một mùa giải thành công rực rỡ và tràn đầy cảm xúc.
Bế mạc Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026

Bế mạc Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026

Sau 2 ngày tranh tài sôi nổi và hấp dẫn, tối 30/5, Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026 đã chính thức bế mạc
Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII: Sôi động và nhân văn

Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII: Sôi động và nhân văn

kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam, Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII chính thức trở lại quy mô lớn, thu hút gần 300 vận động viên tham gia
Người lính già và tiếng còi... tâm lý

Người lính già và tiếng còi... tâm lý

Đêm vùng quê trung du xã Kim Phượng (Thái Nguyên) vốn yên ả là thế, bỗng chốc bị xé toạc bởi những âm thanh chát chúa. Tiếng gầm rú của những chiếc xe độ pô, tiếng nẹt pô liên thanh như súng nổ kèm theo ánh đèn pha quét ngược quét xuôi của một nhóm thanh niên
Người cầm bút - niềm tin và kỳ vọng

Người cầm bút - niềm tin và kỳ vọng

Tác giả Hồng Gai đã sáng tác bài thơ Người cầm bút như một sự sẻ chia, động viên và gửi gắm niềm tin đối với đội ngũ những người làm báo nhân dịp kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam.
Cảm ơn chú nhé!

Cảm ơn chú nhé!

Nhân ngày sinh nhật sếp, hắn xách lễ đến nhà mừng sếp. Ra mở cửa là vợ sếp. Nhìn hắn một lúc rồi buột miệng:
Phiên bản di động