Người giữ sao

Những ngày cuối năm, không gian như đặc quánh lại bởi mùi khói rơm rạ và hương tràm khô theo gió thốc từ cánh đồng vào tận ngõ sâu. Nắng chiều buông mình xuống hiên nhà ông Tự, yếu ớt và mong manh, nhuộm màu hổ phách lên mái ngói âm dương đã bạc thếch. Giữa khung cảnh nhập nhoạng ấy, ông Tự ngồi trên chiếc ghế gỗ sờn mòn, đôi tay gầy guộc tỉ mẩn thắp lên ngọn đèn dầu bé nhỏ.

“Cái đèn này, ông chong lên là để đợi mấy cậu ấy về!”. Ông quay sang tôi - thằng nhóc hàng xóm vẫn còn thò lò mũi xanh, ánh mắt ông đượm buồn nhưng lấp lánh lạ thường: “Đó là những vì sao cuối cùng còn sót lại trong đời ông đấy, Đức ạ!”. Lúc đó, tôi chỉ là một đứa trẻ nhìn đời bằng đôi mắt trong veo, làm sao hiểu nổi cuộc đối thoại vô thanh giữa một ông và ngọn bấc cháy dở. Tôi từng tự hỏi, ngọn đèn ấy biết gì mà ông lại trút bầu tâm sự? Rồi thời gian dần trôi, cuốn tôi rời xa lũy tre làng để va vấp với cuộc đời. Mãi đến lúc trở về, mang theo những vết xước của sự trưởng thành, ngồi co ro bên hiên nhà trong chiều cuối năm, tôi mới thấu cảm được sức nặng của sự tĩnh lặng ấy. Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn dầu hắt lên gương mặt ông, len lỏi vào tâm khảm tôi, ấm áp và thiêng liêng như một lời thề nguyện giữ trọn tình đồng đội.

Năm mười chín tuổi, ông Tự để lại sau lưng cổng làng, mang theo tuổi trẻ dấn thân vào những cánh rừng già. Thanh xuân của ông được đo đếm bằng vạn dặm đường hành quân, bằng cái lạnh cắt da của rừng thiêng nước độc và nhịp tim dồn dập của những người lính trẻ nằm kề bên nhau. Gia tài của ông gói gọn trong chiếc hộp thiếc màu bạc đặt trên nóc tủ. Những ngày gió mùa về, ông lại trịnh trọng đặt lên bàn chiếc mũ cối sờn rách. Màu xanh của mũ đã ngả sang sắc úa vàng của cỏ cháy, minh chứng cho bao mùa nắng mưa. Vậy mà, khi ánh đèn dầu vàng vọt chiếu qua, chiếc mũ bỗng lấp lánh lạ thường. Trên đó chi chít những ngôi sao kim loại nhỏ xíu, cái to cái nhỏ, cái méo cái tròn, chẳng theo một trật tự nào. Từng ngôi sao ấy được ông gò bằng tay, gắn chặt vào cốt mũ như cách ông cố gắng giữ lại từng kỷ niệm vụn vỡ về những người anh em đã ngã xuống, nâng niu như báu vật vô giá của một thời máu lửa.

Người giữ sao

Ngày ấy, tôi từng ngây ngô hỏi:

- “Sao ông không gỡ bớt mấy cái sao này đi? Đội thế này nặng đầu lắm!”

Ông chỉ cười, nụ cười nghiêng nghiêng như ngọn gió chiều:

- “Nặng thế này... mới nhớ được lâu, cháu ạ!”

Đêm ấy, gió bấc tràn về, rít qua những luỹ tre đầu xóm tạo thành âm thanh u hoài như tiếng đàn ai gảy vào thinh không. Tôi khoác áo chạy sang, thấy ông đang cặm cụi bên ngọn đèn, tay cầm mảnh vải mềm lau từng ngôi sao trên chiếc mũ cối. Tôi lặng lẽ ngồi xuống bậc cửa, nhìn đôi tay gầy guộc của ông lướt qua những trầy xước của thời gian.

- Ông kể cháu nghe về họ đi... về mấy ngôi sao ấy.

Ông ngừng tay, nhìn tôi đăm chiêu rồi khẽ gật đầu:

-“Hôm nay thằng bé lại muốn nghe chuyện lính à?”

- Dạ, cháu nghe.

Ông Tự lặng đi một hồi lâu, đôi mắt mờ đục nhìn vào ngọn đèn như đang ngược dòng thời gian, kéo những mảnh ký ức từ vùng tối xa xăm về lại thực tại. Rồi ông cất tiếng, giọng khàn đặc:

-“Ngôi sao đầu tiên này...”. Ông nâng chiếc mũ lên bằng cả hai tay, trân trọng như đỡ một sinh linh bé nhỏ. “Là của thằng San. Nó người Nghệ, cái giọng trọ trẹ mà nặng tình lắm. Cậu ấy hát dân ca ví dặm hay nhất đại đội. Những đêm hành quân xuyên rừng, chân mỏi rã rời, vai tóe máu vì ba lô nặng, nhưng hễ nghe tiếng nó nghêu ngao câu “giận mà thương” vang lên giữa đại ngàn là anh em lại thấy lòng dịu lại, quên hết nhọc nhằn. Vậy mà... nó nằm lại trong một trận càn năm bảy ba khốc liệt. Lúc hấp hối, nó dúi vào tay ông mảnh sao bằng đồng còn dính bụi đất, thều thào: “Có chi ông giữ hộ tui. Để sau ni... còn có cái mà nhớ tui!”

Ông chạm nhẹ lên ngôi sao nhỏ như thể sợ làm nó đau. Gió thổi qua hiên khiến ngọn đèn dầu khẽ lay. Ngón tay ông Tự di chuyển sang một ngôi sao có cạnh sắc lẹm. “‘Ngôi sao thứ hai này”, giọng ông chùng xuống, “là của thằng Lâm. Nó là em út của đơn vị, mặt búng ra sữa, lúc nào cũng liến thoắng chạy nhảy như con sóc rừng. Có lần hành quân qua trảng cỏ, mưa nguồn xối xả trắng trời, nó trượt chân suýt bị dòng suối dữ cuốn đi. Ông lao theo, túm lấy cổ áo nó kéo giật lên bờ. Từ khoảnh khắc sinh tử ấy, nó không gọi ông là đồng chí nữa, mà cứ quấn quýt gọi “anh Hai”. Vậy mà... rừng thiêng nước độc đã cướp nó đi. Cơn sốt rét ác tính thiêu đốt cơ thể nhỏ bé ấy trong cái lán bệnh xá dột nát. Lúc mê sảng, tay nó vẫn nắm chặt lấy tay ông. Trước khi lịm dần, nó dúi vào tay ông một ngôi sao sần sùi, được mài vụng về từ mảnh vỏ đạn đồng: “Anh Hai giữ lấy... em mệt quá, em ngủ một chút đây”.

Ông ngừng lời, cổ họng nghẹn đắng. Đúng lúc ấy, một cơn gió lạnh thốc qua hiên nhà khiến ngọn đèn dầu chao đảo, bóng ông trên vách cũng rung lên bần bật như cơn sốt rét năm nào.

“‘Ngôi sao thứ ba này”, ông chỉ vào một ngôi sao có vẻ to hơn, “là của thằng Trung, sức vóc vạm vỡ cày cả mẫu ruộng không mệt, thế mà lại nhát ma một phép. Đêm nào đến phiên gác, nó cũng nằng nặc lôi ông đi cùng, bảo là nghe tiếng thú rừng hú hét nó cứ nổi gai ốc, lạnh gáy. Vậy mà trong trận đánh cuối cùng, cái gã sợ ma ấy lại nằm lại một mình giữa rừng thẳm. Lúc chôn cất anh em, tay ông run run tháo vội ngôi sao trên nắp ba lô sờn rách của nó mang về, sợ để nó lại đó... nó buồn”. Giọng ông chùng xuống, kéo dài ra, tan loãng vào bóng tối. “Rồi còn đây nữa... của Thanh, của Hòa, thằng Độ...” Ông lẩm bẩm như đang điểm danh. “Mỗi ngôi sao không chỉ là một miếng kim loại vô tri, mà là một khuôn mặt, một giọng cười, một câu hò dở dang”. Đôi mắt ông Tự đục ngầu sương gió bỗng rực lên một ánh lửa lạ lùng của những người đã đi qua cửa tử.

- “Cháu biết không? Ông còn ngồi đây, còn hít thở khí trời này... là đang sống thay cho phần đời của tụi nó cả đấy!”

Tôi lặng người. Ngoài kia, mưa bắt đầu gõ nhịp trên mái ngói, lộp độp, nghe như tiếng bước chân hành quân xa xăm vọng về.

Tháng Giêng, đất trời bắt đầu cựa mình ấm lại, những chồi non đã nhú xanh trên cành cây khô. Nhưng nghịch lý thay, ngọn lửa sinh mệnh trong ông Tự lại cứ thế lụi dần như bấc đèn cạn dầu. Ông không còn đủ sức ra hiên ngồi nữa, chỉ tựa lưng bên khung cửa sổ, ánh mắt đăm đắm nhìn về dãy núi xa thẫm. Ở đó, mỗi chiều, nắng quái rải xuống một màu cam đỏ rực rỡ mà thê lương, tựa như màu máu của những ngày xưa cũ vọng về.

Một buổi chiều nhập nhoạng, tôi sang thăm, thấy ông ngồi bất động trên giường, đôi tay gầy guộc ôm trọn chiếc mũ cối vào lòng như ôm một đứa trẻ. Giọng ông thều thào, mỏng manh như sương khói:

- “Ông sợ... một mai ông đi gặp anh em rồi, mấy ngôi sao này bơ vơ, chẳng còn ai giữ, ai nhớ...”

Tôi nghẹn lòng, nắm chặt lấy bàn tay lạnh lẽo của ông, kiên định:

- “Ông yên tâm, có con ở đây. Con sẽ giữ, sẽ thay ông giữ gìn!”

Ông nhìn sâu vào mắt tôi, cái nhìn trĩu nặng sự gửi gắm, rồi khẽ gật đầu, hơi thở dường như nhẹ nhõm hơn. Nhưng tôi hiểu, nỗi sợ trong ông không nằm ở những mảnh kim loại vô tri kia. Ông sợ thời gian tàn nhẫn sẽ xóa nhòa ký ức về những con người đã cùng ông băng qua lửa đạn. Với ông, hai chữ “đồng đội” không chỉ là tên gọi, mà là máu thịt, là một phần linh hồn thiêng liêng không thể tách rời.

Vào một sáng cuối Xuân, ông Tự nhẹ nhàng rời bỏ cõi tạm trong một giấc ngủ êm đềm như sương khói. Gương mặt ông giãn ra, thanh thản và tĩnh tại lạ thường, khóe môi dường như còn vương nét cười, như thể ở phía bên kia giấc mơ, ông vừa kịp bắt gặp những hình bóng thân thương đã chờ đợi từ lâu.

Ngày tiễn ông về đất mẹ, trời rải những hạt mưa bụi bay lất phất như rắc phấn hoa. Trên con đường đất đỏ dẫn ra nghĩa trang, chiếc mũ cối sờn màu nằm trang trọng trên nắp quan tài, những ngôi sao kim loại ướt mưa sáng lên lấp lánh như những giọt nước mắt kết tinh. Tang lễ xong, tôi rước chiếc mũ và hộp thiếc về, đặt lại chỗ cũ trên chiếc bàn gỗ mộc. Đêm ấy, tôi tự tay châm ngọn đèn dầu. Kỳ lạ thay, dưới ánh sáng vàng vọt ấy, những ngôi sao trên mũ bỗng rực lên, sâu thẳm và huyền bí tựa như một dải ngân hà thu nhỏ đang ngự trị trong căn phòng vắng.

Nhìn vào đó, những miếng kim loại vô tri bỗng hóa thành xương thịt. Tôi thấy ông San với điệu ví dặm da diết vọng vào vách đá; thấy ông Lâm gầy gò ngồi vá áo dưới mái lán mưa dột; thấy ông Trung sợ ma đang níu áo đồng đội... Và bao trùm lên tất cả là tuổi trẻ của ông Tự - một tuổi trẻ rực lửa đã hòa tan vào đại ngàn Trường Sơn, vào gió Lào cát trắng.

Tôi tin rằng, ở một cõi xa xăm nào đó không còn đạn bom, ông Tự đã tìm thấy “những vì sao” của mình. Họ lại được quây quần bên nhau, trẻ trung và nguyên vẹn như những ngày đầu nhập ngũ, cùng nghêu ngao khúc quân hành và kể tiếp những ước mơ còn dang dở. Còn ở lại thế gian này, dưới mái nhà cũ kỹ, những ngôi sao trên chiếc mũ cối vẫn âm thầm tỏa sáng như chính cuộc đời những người lính.

Những vì sao trên mũ người lính già. Những vì sao bất tử, không bao giờ tắt!

Truyện ngắn của Linh Châu

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Mối hàn của thời gian

Mối hàn của thời gian

Ông Lâm đã ngoài sáu mươi, cái tuổi lẽ ra phải được thảnh thơi thì ông vẫn bầu bạn với lửa và sắt. Cả một đời bấm máy hàn, đôi tay ông giờ đây chi chít những dấu vết thời gian, nham nhở như những đường hàn lỗi.
Thư viện di động diệu kì

Thư viện di động diệu kì

Ở làng Tân Lập, có một âm thanh còn thân thuộc hơn cả tiếng loa phường hay tiếng chổi tre xào xạc trên sân mỗi buổi chiều tà. Đó là tiếng chuông xe đạp “leng keng” của ông Lâm. Tiếng chuông ấy như một lời chào sớm, len qua những giậu dâm bụt, băng qua những nếp nhà lợp ngói đỏ và bãi cỏ sau làng, để rồi dừng lại thật êm dưới gốc bàng già nua trước quán nước đầu đình.
Hai lần Trung thu trong đời

Hai lần Trung thu trong đời

Cơn gió chiều tháng Tám từ cánh đồng trước làng luồn qua bờ vách nứa mỏng manh phả hơi mát căn nhà tranh cuối xóm trại. Bà ngoại đặt bé Na, đứa cháu mới hơn một tuổi vào vòng tay ấm áp, đôi mắt bà nhòa đi vì đã nhiều ngày thức trắng. Mẹ nó vừa nhắm mắt sau nhiều tháng bệnh nặng, còn cha nó đã hi sinh ngoài chiến trận khi con gái chưa chào đời.
Mẹ

Mẹ

Mẹ ơi, con ra đời không cha/ Tuổi ấu thơ ngọt ngào hương sữa mẹ/ Ba mươi năm con vẫn còn thơ bé/ Vẫn ngóng mẹ về sau buổi chợ tan trưa…
Cơn mơ hoa cỏ trắng

Cơn mơ hoa cỏ trắng

Khoảng dăm năm trở lại đây, sức khỏe của ông Cầm hình như xuống đến mức cuối cùng. Mỗi năm, khi mùa Đông đến, ông ít nói hơn, cứ vào đợt gió lạnh đầu tiên thổi qua làng, lá ngay đêm ấy ông lại đốt một đống củi nhỏ trong bếp.

Tin khác

Chuyện “Ma nữ” trên Giồng Cát

Chuyện “Ma nữ” trên Giồng Cát
“Cái giồng cát ấy - từ Mỹ Lương đi chợ Gừa, hồi xưa ma nhiều lắm!” - Bà nội tôi lúc đó kể: Trên giồng có nhà ông Hội đồng Sâm, giàu sang nhất vùng.

Ngày cây đu đủ ra hoa

Ngày cây đu đủ ra hoa
Bà Vân chậm rãi mở hai cánh cửa gỗ lim đã đen bóng màu thời gian, tiếng kèn kẹt vang lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng buổi sớm mùa Hạ.

Xa xăm chốn cũ

Xa xăm chốn cũ
Vài lần tôi nói với mẹ, bao giờ thong thả, tôi sẽ dẫn mẹ về rạch Bông Dừa một lần nữa. Nhưng rồi thời gian, khoảng cách địa lí và nhiều thứ khác đã khiến tôi quên đi lời hứa với mẹ, với rạch Bông Dừa mát rượi được che chắn bởi những rặng dừa xanh biêng biếc…

Món quà của người giao hàng

Món quà của người giao hàng
Anh chị có một cửa hàng bán quà lưu niệm cho trẻ con. Cửa hàng lúc nào cũng đông khách, đặc biệt là trẻ con. Vào những ngày lễ lớn, mặc dù đã thuê thêm vài người làm nhưng đôi vợ chồng này vẫn không ngơi tay vì lượng khách nhí đông nghẹt.

Trách nhiệm

Trách nhiệm
Mấy hôm nữa đã là tháng Bảy. Điểm hẹn đặc biệt.

Ngôi nhà dưới chân núi Sim

Ngôi nhà dưới chân núi Sim
Mây đang gồng mình quảy gánh củ mài đem giao cho quán bà béo thì đứa con gái lên 9 tuổi hớt hải chạy ra gọi:

Chờ em ở cuối con đường

Chờ em ở cuối con đường
Đúng như người ta vẫn nói, cửa sinh cũng là cửa tử. Trong không khí căng thẳng đến nghẹt thở, tiếng hô hoán của y, bác sĩ hòa lẫn với âm thanh lộc cộc của chiếc xe đẩy lao đi với tốc độ nhanh nhất về phía phòng Cấp cứu, Duy siết chặt bình truyền trong tay, vừa chạy theo giường đẩy vừa gào lên tuyệt vọng: “An! Không được ngủ! An! Mở mắt ra đi em!”.

Triền cát quê ngoại

Triền cát quê ngoại
Ngoại tôi bắt cái ghế ngồi thơ thẩn nhìn về công viên vừa được quy hoạch trước mặt với đôi mắt ra chiều xa xăm. Vài đứa nhỏ chơi gần đó trên cái hè vừa được lát gạch mới cóng đùa với ngoại:

Đảo xa chắp cánh

Đảo xa chắp cánh
Chiếc tàu cao tốc nhóc mũi lên cao rồi chúi nhanh xuống khoảng trống giữa hai đầu ngọn sóng. Bọt nước bắn tung tóe lên những ô cửa kính của con tàu. Tàu vẫn rít ù ù, lướt phăm phăm về phía trước. Cái điệp khúc như bản nhạc có cao trào lên xuống này lặp đi, lặp lại hầu như không có hồi dứt!

Người mẹ anh hùng

Người mẹ anh hùng
Mẹ chồng ốm đã mấy ngày nay, chị Thu nấu cháo tía tô, hành hoa đập thêm cái lòng đỏ trứng gà, bón cho bà nhưng được lưng bát bà đã đẩy thìa ra:

Chung một mái nhà

Chung một mái nhà
Sáng ra, bầu trời của mùa Thu đẹp thật, nắng vàng như mật ong rót xuống làng quê yên bình. Ông Đại mở cửa bước ra ngoài sân, tập mấy động tác thể dục. Xong xuôi, ông dánh răng rửa mặt, thong thả ngồi vào bàn pha ấm trà ngon Tân Cương để uống. Bà Minh bưng bát mì bốc hơi nghi ngút ra cho ông:

Giọt mật

Giọt mật
Chú Sáu tôi nói với Tâm mùa hạn này mà vắt mật ong thì đã tay phải biết. Mật thơm ngon, sóng sánh, sền sệt mượt mà chảy ra từ đôi bàn tay bóp chặt tảng mật.

Cấy dặm mùa Xuân

Cấy dặm mùa Xuân
Ngày chưa vợ, ba tôi từng có một mối tình đắm say, nhưng không thành. Người ấy là cô Năm Tươi cùng làng. Cô Năm Tươi xinh gái, phổng phao, con một.

Ca mổ đêm Giao thừa

Ca mổ đêm Giao thừa
Chiều 30 Tết, trời se lạnh và mưa bụi. Không khí Tết đã rạo rực lắm. Người xe tấp nập, hối hả ngược xuôi, ai cũng có vẻ vội vàng. Xe máy, xe đạp, xe ôtô các cỡ vào thành phố hầu như xe nào cũng kồng kềnh những cành đào.

Tết muộn

Tết muộn
Tôi sinh ra và lớn lên ở một làng chài ven biển quanh năm đượm mùi tôm cá. Tết của những làng chài ven biển cũng không khác gì ở những nơi khác, có chăng chỉ là tuổi thơ của tôi gắn liền với những chuyến đi biển xa biền biệt của ba.
Xem thêm
Người cao tuổi phường Hội An Tây hát mãi bản tình ca quê hương

Người cao tuổi phường Hội An Tây hát mãi bản tình ca quê hương

Tối 15/5, tại khu vực bờ hồ Trảng Kèo (phường Hội An Tây, TP Đà Nẵng), Hội NCT phường tổ chức Liên hoan Tiếng hát Dân ca NCT với chủ đề: “NCT phường Hội An Tây - Hát mãi bản tình ca quê hương”.
Từ lễ giỗ Phan tộc, nghĩ về phương cách truyền “mã văn hóa” cho con cháu

Từ lễ giỗ Phan tộc, nghĩ về phương cách truyền “mã văn hóa” cho con cháu

Trong không gian linh thiêng của lễ giỗ Tổ dòng họ Phan Tự ở làng Chài - Võng La (xã Thiên Lộc, TP Hà Nội), lớp con cháu hôm nay vẫn được nghe lại chuyện người xưa, chuyện đạo học, lòng yêu nước và nếp nhà của một dòng họ ven sông Hồng. Từ một lễ giỗ họ t
Liên hoan dân ca NCT Thủ đô: Lan tỏa “hồn cốt” văn hóa từ cơ sở

Liên hoan dân ca NCT Thủ đô: Lan tỏa “hồn cốt” văn hóa từ cơ sở

Ngày 17/5, tại phường Tây Hồ, Liên hoan tiếng hát dân ca NCT TP Hà Nội khu vực I khai mạc trong không khí đầm ấm, đậm đà bản sắc văn hóa dân tộc.
Nghệ An khai hội Làng Sen 2026, lan tỏa khát vọng phát triển

Nghệ An khai hội Làng Sen 2026, lan tỏa khát vọng phát triển

Tháng Năm về, hàng triệu trái tim người Việt lại bồi hồi hướng về Làng Sen – quê hương Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu.
Lễ hội Làng Sen 2026 lan tỏa giá trị quê hương Bác Hồ

Lễ hội Làng Sen 2026 lan tỏa giá trị quê hương Bác Hồ

Lễ hội Làng Sen năm 2026 tại Nghệ An với quy mô lớn, nhiều hoạt động văn hóa – nghệ thuật đặc sắc, hướng tới kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh
Sun Group và hành trình định vị thương hiệu điểm đến văn hóa

Sun Group và hành trình định vị thương hiệu điểm đến văn hóa

Từ những đêm pháo hoa rực rỡ tại Đà Nẵng, không gian đậm chất bản sắc tại Sa Pa đến những show diễn đa phương tiện đẳng cấp thế giới tại Phú Quốc, Sun Group đang tiên phong biến văn hóa thành đòn bẩy du lịch, góp phần thúc đẩy phát triển công nghiệp văn h
Hải Phòng Legacy Marathon 2026 lan tỏa tinh thần “Chạy nhanh - Sống xanh”

Hải Phòng Legacy Marathon 2026 lan tỏa tinh thần “Chạy nhanh - Sống xanh”

Sáng ngày 17/5, tại đảo Vũ Yên, TP Hải Phòng, Giải chạy Hải Phòng Legacy Marathon 2026 - Dấu chân thành phố Cảng đã chính thức diễn ra với sự tham gia của hơn 8.000 vận động viên chuyên nghiệp và phong trào đến từ nhiều tỉnh, thành trên cả nước cùng một số runner quốc tế.
Giải Golf SACA: Nơi kết nối cộng đồng doanh nghiệp ngành xây dựng

Giải Golf SACA: Nơi kết nối cộng đồng doanh nghiệp ngành xây dựng

Giải Golf SACA 2026 vừa diễn ra tại sân golf Tân Sơn Nhất, quy tụ hơn 150 golfer là doanh nhân, hội viên và đối tác hoạt động trong lĩnh vực xây dựng, vật liệu xây dựng.
Giải đi bộ ba thế hệ Green Family Walk: Tuổi vàng, tuổi trẻ và tuổi thơ chung nhịp bước tại Vinhomes Green Paradise

Giải đi bộ ba thế hệ Green Family Walk: Tuổi vàng, tuổi trẻ và tuổi thơ chung nhịp bước tại Vinhomes Green Paradise

Ngày 19/4 tới, giải đi bộ Green Family Walk sẽ chính thức diễn ra tại Cần Giờ (TP.HCM). Trên cung đường chạm biển kết hợp với chuỗi hoạt động trải nghiệm phong phú, các gia đình có cơ hội gắn kết và cảm nhận tương lai hạnh phúc bên tổ ấm tại siêu đô thị Vinhomes Green Paradise.
Cảm ơn chú nhé!

Cảm ơn chú nhé!

Nhân ngày sinh nhật sếp, hắn xách lễ đến nhà mừng sếp. Ra mở cửa là vợ sếp. Nhìn hắn một lúc rồi buột miệng:
Concert của siêu sao G-DRAGON thăng hoa giữa đại dương ánh sáng Ocean City

Concert của siêu sao G-DRAGON thăng hoa giữa đại dương ánh sáng Ocean City

Tối 8 và 9/11, Ocean City gần như “nổ tung” với concert G-DRAGON 2025 WORLD TOUR [Übermensch] IN HANOI, presented by VPBank; sự kiện do 8Wonder tổ chức đã đón gần 100.000 khán giả trong nước và quốc tế. Từ những bản hit huyền thoại cho đến những chia sẻ đầy xúc động, “ông hoàng Kpop” đã mang đến những màn trình diễn mãn nhãn, thăng hoa và tràn năng lượng.
Ocean City "bùng nổ" trước giờ G: Fan Việt và quốc tế cuồng nhiệt đổ về, tạo nên trải nghiệm âm nhạc hiếm có

Ocean City "bùng nổ" trước giờ G: Fan Việt và quốc tế cuồng nhiệt đổ về, tạo nên trải nghiệm âm nhạc hiếm có

Chỉ còn vài tiếng trước giờ concert G-DRAGON 2025 WORLD TOUR [Übermensch] IN HANOI, presented by VPBank chính thức lên đèn, 8Wonder Ocean City đang trở thành tâm điểm sôi động nhất Hà Nội. Dòng người đổ về mỗi lúc một đông, khắp nơi đều tràn ngập sắc màu,
Phiên bản di động