Ngược sóng

Biển chiều nay lạ lắm... Những con sóng bạc đầu không còn vỗ về bờ cát hiền hòa như mọi khi mà cứ chồm lên như muốn đập tan, nghiền nát một nỗi niềm u uất nào đó đang âm ỉ cháy dưới đáy tầng sâu thẳm.

Bên cạnh ông, thằng Nam - đứa cháu ngoại sáu tuổi vẫn hồn nhiên ríu rít, đôi bàn tay nhỏ xíu đang mải mê vun vén cho tòa lâu đài cát của mình. Hôm nay cuối tuần, con gái bận việc nên gửi cháu sang cho ông.

Cứ mỗi khi đứng trước biển vào độ hoàng hôn, lồng ngực ông lại thắt lên một cơn đau âm ỉ, nhức nhối như có ai bóp nghẹt. Ba mươi năm đã trôi qua, nhưng ký ức về một vùng biển dữ năm ấy vẫn chưa bao giờ nguôi ngoai. Cũng tại nơi đại dương cuồng nộ thế này, ông đã để tuột mất bàn tay bé nhỏ của đứa em trai duy nhất. Tiếng gào khóc xé lòng của mẹ hòa lẫn trong hơi lạnh thấu xương của nước biển đêm đó đã hóa thành một vết sẹo không bao giờ lành trong tâm khảm. Cay đắng thay, ông Tuấn vốn là người bơi giỏi nhất vùng. Ngày trẻ, ông từng làm chủ những con sóng, hiên ngang giành giải nhất trong mọi cuộc thi bơi lội của làng chài. Thế nhưng, người kình ngư kiêu hãnh ấy cuối cùng lại gục ngã trước sự nghiệt ngã của định mệnh, chẳng thể giằng lại người thân từ vòng tay lạnh lẽo của biển khơi.

Nhìn theo hướng ngón tay nhỏ xíu của cháu, tim ông bỗng như thắt lại. Cách bờ hơn năm mươi mét, ngay giữa "tử huyệt" nơi dòng chảy xa bờ đang cuộn xoáy hung hãn, hai cái chấm nhỏ đang chới với giữa những con sóng lồng lộn. Chúng vùng vẫy trong vô vọng, mỏng manh như hai chiếc lá rách trước khi sắp bị miệng vực đại dương nuốt chửng.

vỗ về bờ cát hiền hòa
Minh họa: Bá Hiệp

- Chết rồi! Dòng chảy xa bờ!

Ông Tuấn bật dậy như một chiếc lò xo bị nén chặt. Những thớ cơ già nua ở tuổi sáu mươi, vốn tưởng đã rệu rã theo năm tháng, đột ngột căng cứng như dây đàn dưới một luồng điện xẹt qua: "Nam! Chạy ngay vào quán ăn bác Bình trên kia, hô thật to có người đang đuối nước! Nhanh lên con!"

Chẳng kịp đợi cháu trả lời, ông lao vút đi. Đôi dép lào cũ kỹ bị vứt lại chỏng chơ trên cát, đôi bàn chân trần đạp lên những mảnh vỏ sò sắc lẹm, găm vào da thịt đau nhức, nhưng ông không còn cảm thấy gì nữa. Trong đầu ông lúc này chỉ còn hình ảnh bàn tay của đứa em trai năm xưa đang dần chìm nghỉm. Khi nước ngập đến ngang bụng, ông tung mình thực hiện một cú nhảy dài, lao thẳng vào lòng sóng dữ.

Xoạt!

Nước biển lạnh ngắt bủa vây lấy ông. Nhưng khác với sự sợ hãi của ba mươi năm trước, lần này trong lòng ông chỉ có một ngọn lửa rực cháy: Không được để mất thêm ai nữa!

Sóng đánh thẳng vào mặt, vị mặn chát của muối biển xộc vào mũi, vào họng. Ông Tuấn vận dụng kinh nghiệm của một kình ngư lão luyện, ông không bơi trực diện chống lại dòng xoáy mà bơi chéo theo hướng gió để tiếp cận. Mỗi sải tay của ông như xé toạc mặt nước Ông nhanh chóng tiếp cận được đứa trẻ đầu tiên, một cậu bé tầm mười tuổi, mắt đã trợn ngược, hai tay cào cấu trong không khí. Theo bản năng sinh tồn, cậu bé vồ lấy cổ ông Tuấn, dìm ông xuống. Trong một khoảnh khắc bị nhấn chìm, bóng tối của quá khứ bỗng chốc ập về. Cảm giác này... sự lạnh lẽo này... Nó giống hệt cái đêm định mệnh năm ấy: "Bình tĩnh! Có bác đây rồi!"

Ông Tuấn gầm lên, giọng vang rền át cả tiếng sóng. Ông khéo léo dùng khuỷu tay hích mạnh để thoát khỏi vòng vây siết nghẹt của đứa trẻ, rồi nhanh như cắt, ông vòng tay qua nách, xoay người kéo cậu bé nằm ngửa ra mặt nước để hít thở. "Bám chặt lấy vai bác, tuyệt đối không được buông!"

Ông nhìn ra xa thêm mười mét nữa. Đứa trẻ thứ hai đã bắt đầu lịm dần, chỉ còn chừa lại chỏm tóc nhấp nhô trên mặt nước. Đó là một lựa chọn tàn khốc. Nếu đưa đứa trẻ này vào bờ ngay, ông có thể cứu được một. Nếu bơi tiếp ra kia, cả ba có thể mất mạng. Nhưng trong ánh mắt của ông Tuấn lúc đó không có sự do dự. Ông gồng mình, cả thân người đổ rạp về phía trước để rẽ sóng cứu đứa nhỏ. Mọi sức lực cuối cùng của người đàn ông lục tuần được dồn vào đôi chân đạp nước. Khi chạm được vào cổ áo của đứa nhỏ, nó đã hoàn toàn bất tỉnh. Ông Tuấn kẹp đứa nhỏ vào nách, vai dìu đứa lớn. Ba con người như một cụm bọt bèo lênh đênh giữa cơn giận dữ của đại dương.

Con đường quay lại bờ giờ đây sao thấy dài quá! Có lúc, một con sóng dữ ập đến trùm kín đầu, ông Tuấn tưởng như mình đã qụy ngã. Nhưng tiếng gọi của thằng Nam trên bờ, tiếng tri hô của mọi người xa xăm vọng lại đã giữ sợi dây lý trí của ông không bị đứt. Rất nhanh sau đó, những cánh tay vạm vỡ của đám thanh niên đã vươn tới. Họ nhanh chóng đón lấy đứa bé và dìu ông vượt qua những mét nước cuối cùng. Vừa chạm chân lên cát nóng, đôi chân ông Tuấn không còn trụ vững được nữa, ông khuỵu xuống, mặc cho sóng biển vẫn còn vỗ về sau lưng.

- “Cứu… cứu chúng nó…”, ông thều thào, mặt tái mét.

Đứa lớn đã bắt đầu nôn ra nước và khóc nấc lên. Nhưng đứa nhỏ thì không. Nó nằm im lìm, da dẻ chuyển sang màu tím ngắt. Đám đông vây quanh bắt đầu xôn xao, có người đã sụt sùi: “Muộn mất rồi…”.

- Không muộn! Chưa muộn!

Ông quỳ thụp xuống bãi cát ướt sũng, đôi bàn tay thô ráp, chai sạn vốn chỉ quen với lưới chài giờ đây đang run rẩy đặt lên lồng ngực bé xíu, mỏng manh của đứa trẻ. Ông bắt đầu ép tim.

Một, hai, ba... Mỗi nhịp ấn là một lần ông dồn hết niềm hy vọng cuối cùng vào đôi tay già nua. Ông cúi xuống, đem chút hơi ấm tàn trong lồng ngực mình thổi vào đôi môi đã tái nhợt, lạnh ngắt của đứa bé.

Bốn, năm, sáu...

Ông thực hiện những thao tác ấy như một cỗ máy đã được lập trình bằng nỗi đau, mặc cho mồ hôi trộn lẫn với nước biển mặn chát chảy ròng ròng trên gương mặt hằn sâu những nếp nhăn thời gian. Trong tâm trí nhòe đi vì kiệt sức, hình ảnh Tiến - đứa em trai lém lỉnh năm xưa bỗng hiện về rõ mồn một. Ngày đó, Tiến là niềm vui của cả nhà, là cậu bé luôn có cách làm cả gia đình bật cười bằng những trò nghịch ngợm đáng yêu. Thế nhưng đêm định mệnh ấy, ông đã bất lực. Ông không biết hô hấp nhân tạo, chỉ biết ôm lấy thân hình lạnh giá của em mà gào khóc giữa biển đêm trong tuyệt vọng.

Năm phút. Mười phút. Đám đông im phăng phắc. Chỉ còn tiếng sóng vỗ rì rào. Bỗng nhiên, một tiếng “ặc” vang lên. Đứa bé co người lại, phun ra một búng nước đục ngầu, rồi nó rên lên một tiếng yếu ớt. Ông Tuấn đổ gục xuống bên cạnh nó. Ông khóc. Những giọt nước mắt hạnh phúc vỡ òa. Ba mươi năm. Vết sẹo trong lòng ông cuối cùng cũng được chữa lành bằng chính hơi thở của đứa trẻ này.

Xe cấp cứu đến. Người ta thấy một ông già mình trần, chỉ mặc chiếc quần đùi ướt sũng, khăng khăng đòi leo lên xe theo các cháu đến bệnh viện. Trên xe, ông không ngừng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của đứa trẻ, như thể nếu ông buông ra, nó sẽ lại biến mất vào lòng biển. Tại Bệnh viện Nhi, khi bố mẹ hai đứa trẻ chạy đến, họ thấy con mình đã qua cơn nguy kịch. Họ nhào tới ôm chầm lấy con, khóc lóc thảm thiết. Khi quay lại để tìm ân nhân, thì góc hành lang đã trống không. Ông Tuấn đã lặng lẽ rời đi từ lúc nào.

Tối đó, không gian tĩnh mịch bao trùm lấy hiên nhà nhỏ. Thằng Nam nằm cuộn tròn, ngủ ngon lành trong lòng ông Tuấn như một chú mèo nhỏ. Trước khi chìm vào giấc nồng, cu cậu cứ líu lo đòi ông kể cho nghe những chuyện về cá kình, về những chuyến khơi xa... rồi ngủ quên từ lúc nào không hay trên vai ông. Bế cháu vào giường, ông Tuấn lặng lẽ bước ra phòng khách. Trên bàn, một chai rượu trắng và cái chén nhỏ đã đặt sẵn. Ông chậm rãi rót một chén đầy, chầm chậm bước ra phía sân, từ từ nghiêng chén rượu đổ xuống nền đất lạnh. Những giọt rượu trong vắt thấm nhanh vào đất, như một lời chào gửi đến quá khứ ba mươi năm dài đằng đẵng.

“Ngoại ơi, ngoại là siêu nhân hả?” - Thằng Nam mơ màng hỏi khi thức giấc giữa chừng.

Ông Tuấn xoa đầu cháu, nhìn ra phía biển đêm mênh mông, nơi những con sóng đã trở nên hiền hòa dưới ánh trăng: “Không, ngoại chỉ là một người đàn ông không muốn thua biển lần nữa thôi con”.

Ánh trăng tan ra trên mặt biển. Gió biển mang theo vị mặn mòi quen thuộc thổi tung mái tóc bạc phơ của người kình ngư già. Ông lấy từ trong túi áo ra một chiếc còi đồng cũ kỹ - kỷ vật duy nhất còn sót lại của em trai. Đặt chiếc còi lên môi, ông thổi một hồi dài hướng về phía đại dương mênh mông. Tiếng còi trong trẻo vút lên, xuyên qua màn đêm, hòa vào tiếng sóng như một lời hóa giải, một sự tạ lỗi và cũng là một lời chào tiễn biệt những nỗi đau cũ kỹ vào hư vô và chính ông đã tìm lại sự bình yên sau chuyến hành trình ngược sóng đầy bão giông.

Truyện ngắn của Linh Châu

Tin liên quan

Tin khác

Hai lần Trung thu trong đời

Hai lần Trung thu trong đời
Cơn gió chiều tháng Tám từ cánh đồng trước làng luồn qua bờ vách nứa mỏng manh phả hơi mát căn nhà tranh cuối xóm trại. Bà ngoại đặt bé Na, đứa cháu mới hơn một tuổi vào vòng tay ấm áp, đôi mắt bà nhòa đi vì đã nhiều ngày thức trắng. Mẹ nó vừa nhắm mắt sau nhiều tháng bệnh nặng, còn cha nó đã hi sinh ngoài chiến trận khi con gái chưa chào đời.

Ngày cây đu đủ ra hoa

Ngày cây đu đủ ra hoa
Bà Vân chậm rãi mở hai cánh cửa gỗ lim đã đen bóng màu thời gian, tiếng kèn kẹt vang lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng buổi sớm mùa Hạ.

Xa xăm chốn cũ

Xa xăm chốn cũ
Vài lần tôi nói với mẹ, bao giờ thong thả, tôi sẽ dẫn mẹ về rạch Bông Dừa một lần nữa. Nhưng rồi thời gian, khoảng cách địa lí và nhiều thứ khác đã khiến tôi quên đi lời hứa với mẹ, với rạch Bông Dừa mát rượi được che chắn bởi những rặng dừa xanh biêng biếc…

Món quà của người giao hàng

Món quà của người giao hàng
Anh chị có một cửa hàng bán quà lưu niệm cho trẻ con. Cửa hàng lúc nào cũng đông khách, đặc biệt là trẻ con. Vào những ngày lễ lớn, mặc dù đã thuê thêm vài người làm nhưng đôi vợ chồng này vẫn không ngơi tay vì lượng khách nhí đông nghẹt.

Trách nhiệm

Trách nhiệm
Mấy hôm nữa đã là tháng Bảy. Điểm hẹn đặc biệt.

Ngôi nhà dưới chân núi Sim

Ngôi nhà dưới chân núi Sim
Mây đang gồng mình quảy gánh củ mài đem giao cho quán bà béo thì đứa con gái lên 9 tuổi hớt hải chạy ra gọi:

Chờ em ở cuối con đường

Chờ em ở cuối con đường
Đúng như người ta vẫn nói, cửa sinh cũng là cửa tử. Trong không khí căng thẳng đến nghẹt thở, tiếng hô hoán của y, bác sĩ hòa lẫn với âm thanh lộc cộc của chiếc xe đẩy lao đi với tốc độ nhanh nhất về phía phòng Cấp cứu, Duy siết chặt bình truyền trong tay, vừa chạy theo giường đẩy vừa gào lên tuyệt vọng: “An! Không được ngủ! An! Mở mắt ra đi em!”.

Triền cát quê ngoại

Triền cát quê ngoại
Ngoại tôi bắt cái ghế ngồi thơ thẩn nhìn về công viên vừa được quy hoạch trước mặt với đôi mắt ra chiều xa xăm. Vài đứa nhỏ chơi gần đó trên cái hè vừa được lát gạch mới cóng đùa với ngoại:

Đảo xa chắp cánh

Đảo xa chắp cánh
Chiếc tàu cao tốc nhóc mũi lên cao rồi chúi nhanh xuống khoảng trống giữa hai đầu ngọn sóng. Bọt nước bắn tung tóe lên những ô cửa kính của con tàu. Tàu vẫn rít ù ù, lướt phăm phăm về phía trước. Cái điệp khúc như bản nhạc có cao trào lên xuống này lặp đi, lặp lại hầu như không có hồi dứt!

Người mẹ anh hùng

Người mẹ anh hùng
Mẹ chồng ốm đã mấy ngày nay, chị Thu nấu cháo tía tô, hành hoa đập thêm cái lòng đỏ trứng gà, bón cho bà nhưng được lưng bát bà đã đẩy thìa ra:

Chung một mái nhà

Chung một mái nhà
Sáng ra, bầu trời của mùa Thu đẹp thật, nắng vàng như mật ong rót xuống làng quê yên bình. Ông Đại mở cửa bước ra ngoài sân, tập mấy động tác thể dục. Xong xuôi, ông dánh răng rửa mặt, thong thả ngồi vào bàn pha ấm trà ngon Tân Cương để uống. Bà Minh bưng bát mì bốc hơi nghi ngút ra cho ông:

Giọt mật

Giọt mật
Chú Sáu tôi nói với Tâm mùa hạn này mà vắt mật ong thì đã tay phải biết. Mật thơm ngon, sóng sánh, sền sệt mượt mà chảy ra từ đôi bàn tay bóp chặt tảng mật.

Cấy dặm mùa Xuân

Cấy dặm mùa Xuân
Ngày chưa vợ, ba tôi từng có một mối tình đắm say, nhưng không thành. Người ấy là cô Năm Tươi cùng làng. Cô Năm Tươi xinh gái, phổng phao, con một.

Ca mổ đêm Giao thừa

Ca mổ đêm Giao thừa
Chiều 30 Tết, trời se lạnh và mưa bụi. Không khí Tết đã rạo rực lắm. Người xe tấp nập, hối hả ngược xuôi, ai cũng có vẻ vội vàng. Xe máy, xe đạp, xe ôtô các cỡ vào thành phố hầu như xe nào cũng kồng kềnh những cành đào.

Tết muộn

Tết muộn
Tôi sinh ra và lớn lên ở một làng chài ven biển quanh năm đượm mùi tôm cá. Tết của những làng chài ven biển cũng không khác gì ở những nơi khác, có chăng chỉ là tuổi thơ của tôi gắn liền với những chuyến đi biển xa biền biệt của ba.
Xem thêm
Lễ tạ ơn trong cánh rừng Cơ Tu

Lễ tạ ơn trong cánh rừng Cơ Tu

Nơi biên viễn có những quần thể rừng ngàn tuổi được người dân Cơ Tu nhiều năm bảo vệ. Họ coi rừng là nhà và rừng cũng giúp người dân nơi đây sung túc, đủ đầy. Sống thác với rừng, họ mang ơn rừng như chính nguồn sống của cả bản làng.
Tiếng hát dân ca người cao tuổi lan tỏa giá trị văn hóa, tinh thần

Tiếng hát dân ca người cao tuổi lan tỏa giá trị văn hóa, tinh thần

Sáng 12/4, Hội NCT xã Vật Lại, TP Hà Nội tổ chức thành công Liên hoan tiếng hát dân ca NCT lần thứ nhất trong không khí phấn khởi, đoàn kết và đậm đà bản sắc văn hóa dân tộc.
Phường Tùng Thiện, TP Hà Nội: Khi người cao tuổi hát dân ca…

Phường Tùng Thiện, TP Hà Nội: Khi người cao tuổi hát dân ca…

Sáng ngày 11/4, Hội Người cao tuổi (NCT) phường Tùng Thiện, TP Hà Nội tổ chức sôi động Liên hoan tiếng hát dân ca NCT lần thứ nhất năm 2026.
Hòn Trống Mái Sầm Sơn - Huyền thoại câu chuyện tình hóa đá

Hòn Trống Mái Sầm Sơn - Huyền thoại câu chuyện tình hóa đá

Hòn Trống Mái không chỉ là một kiệt tác của thiên nhiên mà còn là biểu tượng của một tình yêu son sắt, thủy chung - một câu chuyện tình hóa đá
Khám phá tinh hoa đồng Việt và ẩm thực xứ Thanh tại Lễ hội đền Bà Triệu 2026

Khám phá tinh hoa đồng Việt và ẩm thực xứ Thanh tại Lễ hội đền Bà Triệu 2026

Tại Lễ hội đền Bà Triệu 2026, du khách được tham quan tinh hoa đồng Việt, trải nghiệm kính 3D hình ảnh của một số Bảo vật Quốc gia liên quan đến Bà Triệu.
Lễ hội Cầu phúc đền Độc Cước năm 2026

Lễ hội Cầu phúc đền Độc Cước năm 2026

Sáng 3/4 (tức 16/2 Âm lịch), UBND phường Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa tổ chức lễ hội Cầu phúc tại khu Di tích lích lịch sử - văn hóa đền Độc Cước.
Giải đi bộ ba thế hệ Green Family Walk: Tuổi vàng, tuổi trẻ và tuổi thơ chung nhịp bước tại Vinhomes Green Paradise

Giải đi bộ ba thế hệ Green Family Walk: Tuổi vàng, tuổi trẻ và tuổi thơ chung nhịp bước tại Vinhomes Green Paradise

Ngày 19/4 tới, giải đi bộ Green Family Walk sẽ chính thức diễn ra tại Cần Giờ (TP.HCM). Trên cung đường chạm biển kết hợp với chuỗi hoạt động trải nghiệm phong phú, các gia đình có cơ hội gắn kết và cảm nhận tương lai hạnh phúc bên tổ ấm tại siêu đô thị Vinhomes Green Paradise.
Hải Phòng: Đẩy nhanh hoàn thiện đề án trở thành thành phố Âm nhạc và phát triển Bóng đá

Hải Phòng: Đẩy nhanh hoàn thiện đề án trở thành thành phố Âm nhạc và phát triển Bóng đá

Hải Phòng đang khẩn trương hoàn thiện hai đề án lớn về phát triển âm nhạc và bóng đá, hướng tới mục tiêu xây dựng đô thị giàu bản sắc văn hóa, đồng thời nâng tầm thể thao thành tích cao, tạo động lực mới cho phát triển kinh tế - xã hội trong giai đoạn tới.
Man City lần thứ 9 vô địch cúp Liên đoàn Anh

Man City lần thứ 9 vô địch cúp Liên đoàn Anh

Manchester City đã trở thành nhà vô địch Cúp Liên đoàn Anh (Carabao Cup) mùa giải 2025-2026 sau chiến thắng 2-0 trước Arsenal ở trận chung kết diễn ra rạng sáng 23/3, nhờ cú đúp của Nico O'Reilly trong hiệp 2.
Cảm ơn chú nhé!

Cảm ơn chú nhé!

Nhân ngày sinh nhật sếp, hắn xách lễ đến nhà mừng sếp. Ra mở cửa là vợ sếp. Nhìn hắn một lúc rồi buột miệng:
Concert của siêu sao G-DRAGON thăng hoa giữa đại dương ánh sáng Ocean City

Concert của siêu sao G-DRAGON thăng hoa giữa đại dương ánh sáng Ocean City

Tối 8 và 9/11, Ocean City gần như “nổ tung” với concert G-DRAGON 2025 WORLD TOUR [Übermensch] IN HANOI, presented by VPBank; sự kiện do 8Wonder tổ chức đã đón gần 100.000 khán giả trong nước và quốc tế. Từ những bản hit huyền thoại cho đến những chia sẻ đầy xúc động, “ông hoàng Kpop” đã mang đến những màn trình diễn mãn nhãn, thăng hoa và tràn năng lượng.
Ocean City "bùng nổ" trước giờ G: Fan Việt và quốc tế cuồng nhiệt đổ về, tạo nên trải nghiệm âm nhạc hiếm có

Ocean City "bùng nổ" trước giờ G: Fan Việt và quốc tế cuồng nhiệt đổ về, tạo nên trải nghiệm âm nhạc hiếm có

Chỉ còn vài tiếng trước giờ concert G-DRAGON 2025 WORLD TOUR [Übermensch] IN HANOI, presented by VPBank chính thức lên đèn, 8Wonder Ocean City đang trở thành tâm điểm sôi động nhất Hà Nội. Dòng người đổ về mỗi lúc một đông, khắp nơi đều tràn ngập sắc màu,
Phiên bản di động