Mối hàn của thời gian

Ông Lâm đã ngoài sáu mươi, cái tuổi lẽ ra phải được thảnh thơi thì ông vẫn bầu bạn với lửa và sắt. Cả một đời bấm máy hàn, đôi tay ông giờ đây chi chít những dấu vết thời gian, nham nhở như những đường hàn lỗi.
Người ta vẫn thường bảo tính ông khô khan, nguội lạnh như chính thứ kim loại ông cầm trên tay. Những lúc ấy, ông không phân bua, chỉ khẽ nở nụ cười hiền lành khuất sau chiếc mặt nạ bảo hộ lem nhem.

Những lúc hiếm hoi nghỉ tay, ông Lâm lại ngồi lặng lẽ bên cốc nước chè đặc quánh. Cái vị chè chát đắng nơi đầu lưỡi rồi để lại chút ngọt hậu thanh tao, chẳng hiểu sao lại khiến người ta nghiện đến thế, hay bởi nó giống hệt cái dư vị của cuộc đời ông? Trong làn khói nghi ngút, gương mặt Dũng lại hiện về - đứa con trai duy nhất đã biệt tích suốt ba năm sau một trận cãi vã nảy lửa. Với một người cả đời tôn thờ sức mạnh của gang thép như ông, cái nghề nhiếp ảnh của Dũng chẳng khác nào trò “đuổi hoa bắt bướm” phù phiếm, phí hoài cơm áo cha mẹ. Đỉnh điểm của rạn nứt là buổi trưa hè năm ấy, khi ông vác chiếc máy cắt sắt ra định hạ bớt tán bằng lăng vì sợ nó che khuất cái biển hiệu xưởng hàn. Dũng đã đứng chặn trước gốc cây, đôi mắt đỏ ngầu. Câu nói khi ấy vẫn còn cứa vào lòng ông hơn cả mảnh sắt sắc lẹm: Bố không chỉ muốn cắt cây, bố muốn cắt đứt cả chút hơi ấm cuối cùng của mẹ để lại đúng không?

Mối hàn của thời gian
Minh hoạ BH

Mẹ Dũng rời bỏ cha con ông khi nó vừa tròn mười tuổi. Ngày mới về chung một nhà, ông Lâm chẳng có gì ngoài đôi bàn tay trắng và một xưởng hàn nhỏ mới dựng. Để chiều lòng người vợ vốn yêu màu hoa tím, ông đã tự tay tỉ mẩn hàn một chiếc khung sắt vững chãi bao quanh cây bằng lăng nhỏ xíu mới trồng trước cổng, như một cách che chắn cho tình yêu của họ trước bão giông. Nhưng giờ đây, chiếc khung sắt ấy đã rỉ sét theo thời gian, còn người thì đã hóa hư không. Từ ngày Dũng xách máy ảnh rời đi, sợi dây liên kết duy nhất giữa hai cha con là những tấm bưu thiếp gửi về từ mọi miền đất nước. Trên đó là những cánh rừng già, những đỉnh núi mờ sương hay những góc phố lạ lẫm mà Dũng đã đi qua. Ông Lâm lật giở từng tấm bưu thiếp, kiếm tìm nhưng tuyệt nhiên chẳng có lấy một dòng nhắn nhủ. "Chắc nó chẳng còn nhớ gì đến lão già này nữa đâu..." - ông Lâm lẩm bẩm, tháo chiếc mặt nạ hàn bám đầy bụi sắt. Ông lóng ngóng rút từ túi quần ra chiếc điện thoại thông minh đời cũ mà ông đã phải kiên nhẫn nhờ thằng bé hàng xóm chỉ dạy ròng rã cả tuần trời. Đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm kìm, cầm búa nặng trịch, giờ đây bỗng trở nên run rẩy lạ thường khi chạm vào màn hình cảm ứng mỏng manh. Ông giơ máy lên, cố bắt lấy cái sắc tím đang rực rỡ ngoài kia. Tạch! Một tấm hình hiện ra nhòe nhoẹt. Thay vì nhành hoa bằng lăng thanh tú, ống kính lại lấy nét vào những thanh sắt của hàng rào xưởng hàn. Chẳng kịp nhìn kỹ, ông nhấn nút gửi vào số máy của Dũng rồi vội vàng tắt lịm màn hình.

Một tuần sau, bóng dáng quen thuộc ấy xuất hiện ở cửa xưởng. Dũng gầy hơn trước, mái tóc dài lãng tử phủ xuống gương mặt phong trần, vai đeo chiếc túi máy ảnh cũ mèm. Ông Lâm đã nhìn thấy con ngay từ giây phút đầu tiên, nhưng ông không dừng tay. Tiếng máy cắt sắt vẫn gầm rú, những tia lửa hàn bắn tung tóe thành từng chùm như pháo hoa, chát chúa và lạnh lùng thay cho một lời chào. Trong không gian đặc quánh mùi kim loại, ông chỉ khẽ ngẩng đầu, để lộ đôi mắt đỏ hoe sau tấm mặt nạ bảo hộ.

-Về đấy à?

- Vâng... - Dũng ngập ngừng, đứng lặng giữa đống sắt thép ngổn ngang.

Bữa cơm chiều hôm đó có món cá bống kho tiêu. Đây là món ăn mà hồi nhỏ Dũng thích nhất. Những con cá bống bé xíu được ông Lâm kho trong tộ đất, thân cá săn lại, óng ánh màu cánh gián và thơm nồng mùi tiêu. Chỉ cần nhìn lớp nước kho sền sệt, sóng sánh bao quanh mấy lát ớt đỏ tươi, người ta đủ hiểu vì sao ngày xưa ông lại nổi tiếng nấu ăn ngon đến thế. Người ta bảo ông mà theo nghề bếp thì chắc giờ đã thành danh. Hai cha con ngồi đối diện, không gian im lìm đến mức tiếng bát đũa khua lách cách còn nghe rõ hơn cả tiếng gió xào xạc qua tán bằng lăng ngoài cửa sổ. Dũng định mở lời hỏi về bức ảnh cũ đã nhòe màu, nhưng khi chạm phải vẻ mặt lạnh lùng của cha, cậu lại lặng lẽ nuốt những lời định nói vào trong.

Đêm ấy, Dũng trằn trọc không ngủ được. Cậu ra sân, đứng lặng dưới gốc bằng lăng già. Ánh trăng xanh xao hắt xuống, nhuộm lên những cánh hoa tím sẫm một màu buồn bã. Dưới gốc cây này, ngày xưa mẹ cậu từng dạy cậu cách yêu những điều bình dị nhất. Bất chợt, Dũng ngẩn người khi nhìn thấy một hệ thống khung sắt mới, được hàn vô cùng tinh xảo với những đường nét uốn lượn mềm mại như những cành nho, nhẹ nhàng ôm lấy thân cây già cỗi như một sự che chở. Trên những thanh sắt ấy, ông Lâm còn tỉ mẩn thiết kế thêm những giá đỡ nhỏ để đặt những chậu mười giờ. Dù lúc này hoa đã khép cánh ngủ yên, nhưng Dũng vẫn hình dung ra cảnh tượng rực rỡ dưới nắng mai. Cậu bàng hoàng nhận ra, đằng sau vẻ mặt lạnh lùng ấy, cha vẫn âm thầm nâng niu những kỷ niệm mà mẹ để lại.

- Nó từng bị mọt đấy!

Dũng giật mình quay lại. Ông Lâm đã đứng đó từ lúc nào, đôi bàn tay gầy guộc bưng chén trà đặc, rồi ông chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế đá đã mòn vẹt theo năm tháng, nhấp một ngụm trà đắng chát:

- Đúng là năm xưa tôi từng có lúc định chặt nó, không phải vì tôi ghét bỏ gì cái cây. Mà vì tôi thấy mỗi lần nhìn hoa nở, Dũng lại ngồi khóc nhớ mẹ. Nhưng giờ tôi già rồi, tôi nhận ra mình sai. Người ta sống được, đôi khi là nhờ có những mảnh ký ức để mà tựa vào, đúng không?

Dũng lặng người, đôi chân vô thức tiến lại gần chiếc khung sắt. Cậu bật đèn pin điện thoại, ánh sáng loang loáng soi rõ một chi tiết khiến trái tim cậu run rẩy: Tại những điểm nối, không hề có những mối hàn thô kệch hay xù xì. Ông Lâm đã tỉ mẩn mài giũa, uốn nắn chúng thành những cánh hoa bằng lăng nhỏ xíu, được sơn một lớp màu tím nhạt dịu dàng. Lạ thay, người đàn ông cả đời chỉ quen với những đường thẳng và góc vuông, người thợ hàn vốn bị coi là khô khan ấy, nay lại tự học cách làm nghệ thuật trên sắt vụn.

- Bố học cách sơn này ở đâu? - Giọng Dũng nghẹn lại nơi cổ họng.

- Thì… cứ nhìn hoa thật mà bắt chước thôi. Cái tông tím này khó pha lắm, tôi phải ra hiệu sơn tới lui mấy bữa, pha đi pha lại mới tìm được đúng sắc tím mà mẹ anh ngày xưa hằng yêu.

Dũng run run chạm tay vào những cánh hoa sắt mát lạnh. Một nhiếp ảnh gia như cậu, bấy lâu nay mải mê săn đuổi những khung hình rực rỡ nơi phương xa, lại chẳng hề hay biết vẻ đẹp thực sự vốn ẩn mình trong những vết chai sạn ngay dưới mái nhà này. Cha cậu không biết nói lời hoa mỹ, ông chỉ lặng lẽ đem tình yêu hàn chặt vào sắt thép, gửi gắm vào đất đai và nuôi nấng qua từng mùa hoa nở.

Sáng hôm sau, nắng sớm ban mai rót mật xuống sân, Dũng mang máy ảnh ra. Lần này, cậu không săn tìm những vẻ đẹp xa xôi, mà muốn lưu giữ điều quý giá nhất ngay trước mắt. Cậu bảo cha mặc bộ quần áo thợ hàn xanh thẫm quen thuộc, tay cầm chiếc mặt nạ bảo hộ, đứng tựa lưng vào khung sắt uốn lượn dưới gốc bằng lăng. Giây phút ấy, Dũng hiểu rằng nghệ thuật đích thực không nằm đâu xa. Hôm nay, cây hoa như nở rực rỡ và kiêu hãnh hơn bao giờ hết, mùa hoa rạng rỡ nhất từ xưa đến giờ.

Qua ống kính của Dũng, sắc tím dịu dàng của hoa hòa quyện giữa tông xám lạnh của sắt thép và màu tóc bạc trắng sương gió của cha. Bức ảnh ấy sau này đã giành giải quán quân tại một cuộc triển lãm lớn với cái tên: “Mối hàn của thời gian” - nơi những rạn nứt của lòng người được chữa lành bằng sự nhẫn nại.

Nhiều năm sau, khi ông Lâm đã về với mây trời, cây bằng lăng già vẫn đứng đó, hiên ngang và vững chãi trong vòng tay bảo vệ của chiếc khung sắt bền bỉ qua năm tháng. Cứ mỗi mùa hoa về, người dân phố nhỏ lại thấy một người đàn ông trung niên đứng lặng lẽ dưới gốc cây. Anh nhặt một cánh hoa tím vừa rụng, đặt nhẹ vào lòng bàn tay đã bắt đầu xuất hiện những vết chai sần, như thể đang nâng niu một lời hẹn ước vĩnh cửu giữa lửa và hoa.

Truyện ngắn của Linh Châu

Tin liên quan

Tin khác

Hai lần Trung thu trong đời

Hai lần Trung thu trong đời
Cơn gió chiều tháng Tám từ cánh đồng trước làng luồn qua bờ vách nứa mỏng manh phả hơi mát căn nhà tranh cuối xóm trại. Bà ngoại đặt bé Na, đứa cháu mới hơn một tuổi vào vòng tay ấm áp, đôi mắt bà nhòa đi vì đã nhiều ngày thức trắng. Mẹ nó vừa nhắm mắt sau nhiều tháng bệnh nặng, còn cha nó đã hi sinh ngoài chiến trận khi con gái chưa chào đời.

Xa xăm chốn cũ

Xa xăm chốn cũ
Vài lần tôi nói với mẹ, bao giờ thong thả, tôi sẽ dẫn mẹ về rạch Bông Dừa một lần nữa. Nhưng rồi thời gian, khoảng cách địa lí và nhiều thứ khác đã khiến tôi quên đi lời hứa với mẹ, với rạch Bông Dừa mát rượi được che chắn bởi những rặng dừa xanh biêng biếc…

Món quà của người giao hàng

Món quà của người giao hàng
Anh chị có một cửa hàng bán quà lưu niệm cho trẻ con. Cửa hàng lúc nào cũng đông khách, đặc biệt là trẻ con. Vào những ngày lễ lớn, mặc dù đã thuê thêm vài người làm nhưng đôi vợ chồng này vẫn không ngơi tay vì lượng khách nhí đông nghẹt.

Trách nhiệm

Trách nhiệm
Mấy hôm nữa đã là tháng Bảy. Điểm hẹn đặc biệt.

Ngôi nhà dưới chân núi Sim

Ngôi nhà dưới chân núi Sim
Mây đang gồng mình quảy gánh củ mài đem giao cho quán bà béo thì đứa con gái lên 9 tuổi hớt hải chạy ra gọi:

Chờ em ở cuối con đường

Chờ em ở cuối con đường
Đúng như người ta vẫn nói, cửa sinh cũng là cửa tử. Trong không khí căng thẳng đến nghẹt thở, tiếng hô hoán của y, bác sĩ hòa lẫn với âm thanh lộc cộc của chiếc xe đẩy lao đi với tốc độ nhanh nhất về phía phòng Cấp cứu, Duy siết chặt bình truyền trong tay, vừa chạy theo giường đẩy vừa gào lên tuyệt vọng: “An! Không được ngủ! An! Mở mắt ra đi em!”.

Triền cát quê ngoại

Triền cát quê ngoại
Ngoại tôi bắt cái ghế ngồi thơ thẩn nhìn về công viên vừa được quy hoạch trước mặt với đôi mắt ra chiều xa xăm. Vài đứa nhỏ chơi gần đó trên cái hè vừa được lát gạch mới cóng đùa với ngoại:

Đảo xa chắp cánh

Đảo xa chắp cánh
Chiếc tàu cao tốc nhóc mũi lên cao rồi chúi nhanh xuống khoảng trống giữa hai đầu ngọn sóng. Bọt nước bắn tung tóe lên những ô cửa kính của con tàu. Tàu vẫn rít ù ù, lướt phăm phăm về phía trước. Cái điệp khúc như bản nhạc có cao trào lên xuống này lặp đi, lặp lại hầu như không có hồi dứt!

Người mẹ anh hùng

Người mẹ anh hùng
Mẹ chồng ốm đã mấy ngày nay, chị Thu nấu cháo tía tô, hành hoa đập thêm cái lòng đỏ trứng gà, bón cho bà nhưng được lưng bát bà đã đẩy thìa ra:

Chung một mái nhà

Chung một mái nhà
Sáng ra, bầu trời của mùa Thu đẹp thật, nắng vàng như mật ong rót xuống làng quê yên bình. Ông Đại mở cửa bước ra ngoài sân, tập mấy động tác thể dục. Xong xuôi, ông dánh răng rửa mặt, thong thả ngồi vào bàn pha ấm trà ngon Tân Cương để uống. Bà Minh bưng bát mì bốc hơi nghi ngút ra cho ông:

Giọt mật

Giọt mật
Chú Sáu tôi nói với Tâm mùa hạn này mà vắt mật ong thì đã tay phải biết. Mật thơm ngon, sóng sánh, sền sệt mượt mà chảy ra từ đôi bàn tay bóp chặt tảng mật.

Cấy dặm mùa Xuân

Cấy dặm mùa Xuân
Ngày chưa vợ, ba tôi từng có một mối tình đắm say, nhưng không thành. Người ấy là cô Năm Tươi cùng làng. Cô Năm Tươi xinh gái, phổng phao, con một.

Ca mổ đêm Giao thừa

Ca mổ đêm Giao thừa
Chiều 30 Tết, trời se lạnh và mưa bụi. Không khí Tết đã rạo rực lắm. Người xe tấp nập, hối hả ngược xuôi, ai cũng có vẻ vội vàng. Xe máy, xe đạp, xe ôtô các cỡ vào thành phố hầu như xe nào cũng kồng kềnh những cành đào.

Tết muộn

Tết muộn
Tôi sinh ra và lớn lên ở một làng chài ven biển quanh năm đượm mùi tôm cá. Tết của những làng chài ven biển cũng không khác gì ở những nơi khác, có chăng chỉ là tuổi thơ của tôi gắn liền với những chuyến đi biển xa biền biệt của ba.

Lỡ hẹn với người đi

Lỡ hẹn với người đi
Suốt cả đêm, Xoan không hề chợp mắt. Cô trằn trọc, hết xoay ngang rồi lại quay ngửa. Chiếc chăn mỏng, khi thì đắp lên bụng, lúc lại hất tung ra. Đêm về khuya, nghe rõ cả tiếng gà gáy sang canh. Xoan nghe tiếng côn trùng rỉ rả ở phía ngoài vườn, gần với ô cửa sổ. Lại thêm ánh trăng suông hạ tuần, cứ chong chong nhòm qua song cửa.
Xem thêm
NSND Trần Hiếu: Hát đến tận cùng ký ức, giữ lửa đến tận cùng đời người

NSND Trần Hiếu: Hát đến tận cùng ký ức, giữ lửa đến tận cùng đời người

Ở tuổi 92, người nghệ sĩ với giọng trầm hiếm có vẫn cất tiếng hát bằng trải nghiệm, niềm tin và tình yêu nghệ thuật, để lại phía sau những suy ngẫm sâu sắc về đời người, về giá trị của NCT trong đời sống văn hóa hôm nay...
Khơi dậy hào khí dân tộc tại Lễ hội đền Bà Triệu năm 2026

Khơi dậy hào khí dân tộc tại Lễ hội đền Bà Triệu năm 2026

Sáng 9/4, trong không khí trang nghiêm, thành kính tại Khu di tích Quốc gia đặc biệt đền Bà Triệu, tỉnh Thanh Hóa tổ chức khai mạc Lễ hội đền Bà Triệu năm 2026.
CLB Di sản Áo dài Việt Nam Bình Thuận (Lâm Đồng): Hội tụ giá trị – Lan tỏa bản sắc

CLB Di sản Áo dài Việt Nam Bình Thuận (Lâm Đồng): Hội tụ giá trị – Lan tỏa bản sắc

Trong hai ngày 4–5/4, tại MerPerle Hotel Đà Lạt, CLB Di sản Áo dài Việt Nam Bình Thuận (Lâm Đồng) đã tổ chức chương trình “Hội tụ vươn xa”
Hòn Trống Mái Sầm Sơn - Huyền thoại câu chuyện tình hóa đá

Hòn Trống Mái Sầm Sơn - Huyền thoại câu chuyện tình hóa đá

Hòn Trống Mái không chỉ là một kiệt tác của thiên nhiên mà còn là biểu tượng của một tình yêu son sắt, thủy chung - một câu chuyện tình hóa đá
Khám phá tinh hoa đồng Việt và ẩm thực xứ Thanh tại Lễ hội đền Bà Triệu 2026

Khám phá tinh hoa đồng Việt và ẩm thực xứ Thanh tại Lễ hội đền Bà Triệu 2026

Tại Lễ hội đền Bà Triệu 2026, du khách được tham quan tinh hoa đồng Việt, trải nghiệm kính 3D hình ảnh của một số Bảo vật Quốc gia liên quan đến Bà Triệu.
Lễ hội Cầu phúc đền Độc Cước năm 2026

Lễ hội Cầu phúc đền Độc Cước năm 2026

Sáng 3/4 (tức 16/2 Âm lịch), UBND phường Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa tổ chức lễ hội Cầu phúc tại khu Di tích lích lịch sử - văn hóa đền Độc Cước.
Giải đi bộ ba thế hệ Green Family Walk: Tuổi vàng, tuổi trẻ và tuổi thơ chung nhịp bước tại Vinhomes Green Paradise

Giải đi bộ ba thế hệ Green Family Walk: Tuổi vàng, tuổi trẻ và tuổi thơ chung nhịp bước tại Vinhomes Green Paradise

Ngày 19/4 tới, giải đi bộ Green Family Walk sẽ chính thức diễn ra tại Cần Giờ (TP.HCM). Trên cung đường chạm biển kết hợp với chuỗi hoạt động trải nghiệm phong phú, các gia đình có cơ hội gắn kết và cảm nhận tương lai hạnh phúc bên tổ ấm tại siêu đô thị Vinhomes Green Paradise.
Hải Phòng: Đẩy nhanh hoàn thiện đề án trở thành thành phố Âm nhạc và phát triển Bóng đá

Hải Phòng: Đẩy nhanh hoàn thiện đề án trở thành thành phố Âm nhạc và phát triển Bóng đá

Hải Phòng đang khẩn trương hoàn thiện hai đề án lớn về phát triển âm nhạc và bóng đá, hướng tới mục tiêu xây dựng đô thị giàu bản sắc văn hóa, đồng thời nâng tầm thể thao thành tích cao, tạo động lực mới cho phát triển kinh tế - xã hội trong giai đoạn tới.
Man City lần thứ 9 vô địch cúp Liên đoàn Anh

Man City lần thứ 9 vô địch cúp Liên đoàn Anh

Manchester City đã trở thành nhà vô địch Cúp Liên đoàn Anh (Carabao Cup) mùa giải 2025-2026 sau chiến thắng 2-0 trước Arsenal ở trận chung kết diễn ra rạng sáng 23/3, nhờ cú đúp của Nico O'Reilly trong hiệp 2.
Cảm ơn chú nhé!

Cảm ơn chú nhé!

Nhân ngày sinh nhật sếp, hắn xách lễ đến nhà mừng sếp. Ra mở cửa là vợ sếp. Nhìn hắn một lúc rồi buột miệng:
Concert của siêu sao G-DRAGON thăng hoa giữa đại dương ánh sáng Ocean City

Concert của siêu sao G-DRAGON thăng hoa giữa đại dương ánh sáng Ocean City

Tối 8 và 9/11, Ocean City gần như “nổ tung” với concert G-DRAGON 2025 WORLD TOUR [Übermensch] IN HANOI, presented by VPBank; sự kiện do 8Wonder tổ chức đã đón gần 100.000 khán giả trong nước và quốc tế. Từ những bản hit huyền thoại cho đến những chia sẻ đầy xúc động, “ông hoàng Kpop” đã mang đến những màn trình diễn mãn nhãn, thăng hoa và tràn năng lượng.
Ocean City "bùng nổ" trước giờ G: Fan Việt và quốc tế cuồng nhiệt đổ về, tạo nên trải nghiệm âm nhạc hiếm có

Ocean City "bùng nổ" trước giờ G: Fan Việt và quốc tế cuồng nhiệt đổ về, tạo nên trải nghiệm âm nhạc hiếm có

Chỉ còn vài tiếng trước giờ concert G-DRAGON 2025 WORLD TOUR [Übermensch] IN HANOI, presented by VPBank chính thức lên đèn, 8Wonder Ocean City đang trở thành tâm điểm sôi động nhất Hà Nội. Dòng người đổ về mỗi lúc một đông, khắp nơi đều tràn ngập sắc màu,
Phiên bản di động