Ngôi nhà dưới chân núi Sim

Mây đang gồng mình quảy gánh củ mài đem giao cho quán bà béo thì đứa con gái lên 9 tuổi hớt hải chạy ra gọi:

- Mẹ về ngay đi, có người vừa bị rắn cắn đấy!

Không kịp giao hàng, Mây bỏ gánh củ đó, chạy vội về nhà. Người đàn ông trung niên đang nhăn nhó ôm cẳng chân có 2 vết răng nhỏ rớm máu.

- Tôi, tôi đi hội, không may bị rắn cắn. Chị làm ơn...

- Anh đừng nói nhiều kẻo mệt, cố gắng chịu đau một tí nhé!

Không ngần ngại, chị ghé miệng, hút máu độc từ vết thương của người đàn ông. Phải năm, sáu lần hút như vậy chị mới yên tâm quay ra bảo con gái lấy nước cho người đàn ông uống. Chị chạy ra sau vườn vơ nắm lá thuốc cho vào miệng nhai nát đắp vào vết rắn cắn và bảo người đàn ông nằm nghỉ. Vừa lúc ấy, Chài - chồng Mây cũng gánh một gánh vừa lá, vừa rễ cây về đến nhà.

- Lại có người bị rắn cắn anh ạ!

- Thế à, năm nay thời tiết thất thường, lũ rắn hay bò ra khỏi hang. Lại đang mùa lễ hội nữa, anh phải lên núi hái thêm thuốc phòng khi có người cần đến.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Nói rồi, Chài đến bên người đàn ông, anh săm soi kiểm tra vết thương và buộc lại dây garo.

- Lại ông hổ bành đây. Nhưng, không sao rồi, anh đừng lo! Anh đi hội hay có việc gì ghé qua đây? Anh có người nhà đi cùng không?

- Tôi từ Quảng Bình ra đi hội. Nghe nói năm nay Nhà nước tổ chức Quốc giỗ to lắm nên mấy anh chị em tôi kéo nhau ra Đền Hùng dự lễ. Tính tôi thích ngao du, ngắm nghía phong cảnh nên tách nhóm leo lên núi tìm ông Đầu Rồng. Chẳng may... Xin đội ơn anh chị!

- Ơn nghĩa gì! Anh đừng băn khoăn chuyện đó, cứ ở lại nhà tôi nghỉ ngơi, tôi sẽ nhờ Đài truyền thanh Đền Hùng thông báo tìm người nhà cho anh!

Thấy chồng an ủi người đàn ông, Mây quay đi giấu những giọt nước mắt đang lăn dài xuống gò má.

...Cách đây vừa tròn 12 năm, Mây theo lũ bạn mới lớn từ Hà Giang rủ nhau đi hội Đền Hùng. Lần đầu tiên về xuôi, Mây và lũ bạn choáng ngợp trước cảnh hùng vĩ, thơ mộng và linh thiêng của Đền Hùng. Người đi hội đông như nêm cối, các cô bắt chước khách hành hương, rủ nhau tắt rừng, bám cây, níu cỏ mà đi. Sức trẻ, lại vốn là người vùng cao, quen leo núi nên việc đi tắt với các cô gái Lô Lô mười bảy, mười tám chẳng có gì là khó khăn. Nhóm các cô có 5 người, váy áo xùm xoè, giọng nói líu lo là tâm điểm chú ý của rất nhiều du khách trẩy hội. Đêm đầu tiên nghỉ lại, các cô thuê chiếu nghỉ. Nhưng bản tính thanh niên, các cô không chịu ngồi yên một chỗ, cô nào cũng muốn la cà đây đó để tận mắt ngắm nhìn cảnh vật, ngắm nhìn những con người xa lạ mà hồn hậu từ khắp nơi đổ về đây. Gần sáng thì các cô lạc nhau. Mây cùng một người bạn nữa hoảng hốt dắt tay nhau đi tìm các bạn. Càng đi càng lạc bởi rừng người chen lấn mỗi lúc mỗi đông. Đang nháo nhác, bỗng nhiên Mây bị trượt chân, cái cây dây leo nhỏ mà cô bám vào bị bật gốc, Mây lăn xuống, đầu cô đập vào tảng đá phía dưới ngất đi.

Lúc tỉnh lại, Mây thấy mình đang ở trong ngôi nhà lá ven chân núi. Ngôi nhà nhỏ bé dưới chân núi Sim có 2 mẹ con bà góa sinh sống bằng nghề trồng củ mài và hái củi rừng. Bà mẹ mới 50 tuổi nhưng khắc khổ, người con trai ngoài 20 cũng gầy còm, chăm chỉ như mẹ nhưng anh ít nói. Vết thương trên đầu Mây khá nặng, chảy nhiều máu, mặt và cổ cô đầy vết xước. Mây ngơ ngác không hiểu mình đang ở đâu, tiếng Kinh không thạo, cô chỉ biết khóc. Bà mẹ Chài (tên chàng trai) nấu cháo bón cho cô ăn, hỏi gì Mây cũng lắc đầu, không hiểu, không biết. Bà mẹ giao cho đứa con trai vào hội để tìm người nhà theo cách ăn mặc của cô. Nhưng 2 ngày bám cây, bám đá leo hết đền Hạ, đền Trung, lên đền Thượng rồi lại theo cây, theo đá bươn xuống đền Giếng vẫn không tìm thấy sắc áo nào giống váy áo của Mây. Ngày thứ ba, Chài ở nhà trông Mây để mẹ anh đi tìm. Cuối chiều, bà trở về, thở dài, thất vọng. Hội vẫn đông nghìn nghịt mà không thấy bóng dáng người nào ăn mặc như vậy. Mẹ con Chài bảo nhau chăm sóc cho vết thương của cô mau lành rồi sẽ tìm cách hỏi chuyện, tìm gốc gác của cô sau.

Hội tan. Vết rách trên đầu đã liền miệng nhưng Mây vẫn ngơ ngác trong ngôi nhà của mẹ con Chài. Cô vận quần áo của mẹ anh mà cái đẹp cứ lồ lộ, rỡ ràng như bông hoa đang độ nở. Cô như con chim rừng, đẹp nhất, hát hay nhất bản Phuốc. Trai bản mê tiếng hát, mê khuôn mặt trăng rằm của cô, nhưng Mây chưa để dạ thương chàng trai nào. Cô muốn cùng bạn bè được một lần xuôi về Phú Thọ viếng Tổ, được một lần đi xa để thấy những gì mà bản Phuốc của cô chưa có...

Ngày ngày cô theo mẹ Chài chăm sóc những dây củ mài và trồng rau quanh nhà bán lấy tiền mua gạo. Chài vẫn lên núi kiếm củi, tìm măng… Trái tim chàng trai hiền lành, chân chất ấy mấy hôm nay như có một cái gì đó rất lạ. Nó bồi hồi xao xuyến. Đôi lúc ngộp thở khi trộm nhìn gương mặt ngây thơ của Mây. Đến bữa ăn, Chài dường như vụng về hơn, anh ăn qua quýt rồi đứng dậy. Mẹ Chài nhìn sâu vào mắt con trai. Bà ý thức được điều gì đang tới.

Bà đem áo váy của Mây tới hỏi mấy cô nhân viên phục vụ ở Đền Hùng để giúp Mây tìm về bản quán của cô. Các chị tận tình giúp đỡ bà, họ cho bà biết trang phục của cô là trang phục truyền thống của người dân tộc Lô Lô ở Hà Giang. Các chị theo bà về nhà, hỏi chuyện Mây, nhưng cô không nhớ mình là ai, ở đâu đến. Nhờ có mẹ Chài chỉ bảo, cô đã nói được khá nhiều tiếng Kinh và vì thế mà cô đã có thể giao tiếp tuy có phần dè dặt với mọi người. Dần dần sức khỏe Mây khá lên, sắc hồng lại rực rỡ trên má càng làm cho con tim Chài thổn thức không yên. Không tìm được gia đình cho Mây, mẹ con Chài đưa cô ra Uỷ ban xã đăng kí cho cô tạm trú trong nhà mình.

Một năm trôi qua, Mây đã trở thành con gái người Kinh ở dãy núi Hùng. Cô tháo vát, nhanh nhẹn, làm việc chăm chỉ. Mây đi rừng hái củi với Chài và tìm thấy những cây, lá quen thuộc nơi núi rừng quê hương cô. Cô đem lá, cây, rễ đó về nhà chế thành thuốc chữa bệnh. Mây có biệt tài chữa bệnh rắn cắn bằng lá thuốc. Bà con trong vùng hễ có ai bị bệnh xương, khớp, tháo dạ hay rắn cắn đều tới nhờ một tay cô chữa trị. Đám cưới đạm bạc của Chài và Mây diễn ra ngay dưới chân núi Sim. Hai năm sau, họ sinh được một bé gái bụ bẫm, kháu khỉnh. Để gợi nhớ về quê hương của Mây, Chài đặt tên con gái là Hà Giang, với mong ước đến một ngày nào đó Mây sẽ khôi phục lại trí nhớ để họ đưa con về quê ngoại thăm gia đình, thăm bản làng của cô. Ngôi nhà lá được thay ngói mới đỏ tươi. Bà cháu, mẹ con luôn quây quần bên nhau, lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười.

... Thời gian thấm thoắt thoi đưa, Hà Giang đã lên 9 tuổi. Năm nào bé cũng theo cha mẹ lên hội Đền Hùng soi gương Giếng Ngọc. Hà Giang thông minh, học được từ mẹ cách nhận biết các loại thảo mộc làm thuốc. Thấy cha bảo năm nay hội mở to lắm nên cũng muốn theo mẹ đi lấy thật nhiều cây, lá thuốc về cất trong nhà. Cũng chính cô bé phát hiện thấy người đàn ông đi hội bị rắn cắn và tự tay rút dây lưng buộc vào chân người bị nạn rồi đưa về nhà mình ngay cạnh đó.

… Đắp chăn cho người đàn ông xong, Chài quay ra nói nhỏ với vợ câu gì đó. Chị xuống ao bắt con cá đem về nấu nồi cháo đợi người đàn ông tỉnh lại. Rồi chị sắm sửa quần áo để chuẩn bị ngày mai mùng Mười dâng lễ lên núi. Chị mở hòm, lôi ra bộ váy áo năm xưa, hai mắt đỏ hoe, tràn lệ. Người đàn ông thức dậy, thấy chị thẫn thờ ôm bộ váy áo bèn hỏi chuyện. Thì ra, chị không phải là người vùng này. Quê chị ở đâu xa lắm, nơi có nhiều đá, nhiều núi cao hơn nơi đây. Người đàn ông an ủi chị, dù sao đây cũng là quê hương thứ hai, nơi tái sinh ra chị và cho chị một cuộc sống mới thanh bần mà hạnh phúc. Ông hứa sẽ giúp chị tìm được quê hương vì ông có người em trai làm ở Viện Khảo cổ học quốc gia.

5 giờ sáng mùng Mười tháng Ba, vợ chồng Mây sửa soạn mâm trái cây, lá thuốc vườn nhà mang lên dâng cúng các Vua Hùng. Người đàn ông xin phép đi cùng. Mưa phùn lí lắc. Lối lên nào cũng đông nghẹt người, nhưng vợ chồng Chài có lối đi riêng của họ. Lên đến đền Thượng còn sớm, họ đặt lễ, cầu xin các Vua Hùng ban phước cho gia đình, quê hương, cầu xin sức khỏe để làm việc và không quên cầu xin cho Mây sớm tìm thấy gia đình mình. Làm lễ xong, họ đem trái cây ra chia cho những người cùng đi hội quanh đó, còn món lá thuốc, Chài sẽ mang về đặt lên ban thờ nhà mình.

Đang xuống núi, bất chợt một đứa trẻ trượt chân rời tay mẹ, Mây lao xuống đỡ và cô bị đập đầu vào thân cây chò cao ngất, tay vẫn ôm chặt đứa bé. Mây ngước khuôn mặt trắng hồng nhìn tán cây chò, bỗng nhớ ra một điều gì đó, cô nhắm mắt lại và reo lên:

- Phuốc! Phuốc! bản Phuốc...

Chài và người đàn ông đi cùng lặng người sung sướng. Vậy là các Vua Hùng đã linh ứng, chứng cho tấm lòng nhân hậu của người con gái Lô Lô làm dâu Đất Tổ. Mây đã nhớ lại được rồi. Họ nắm chặt tay nhau nghẹn ngào, mừng rỡ vì hạnh phúc đến quá đỗi bất ngờ, quá đỗi thánh thiện!

Truyện ngắn của Vũ Kim Liên

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Bữa cơm sáng đong đầy kí ức của mẹ

Bữa cơm sáng đong đầy kí ức của mẹ

Có những mùi hương, thoạt nghe qua tưởng như tầm thường, nhưng lại có sức níu giữ con người bền bỉ hơn bất kỳ thanh âm hay hình ảnh nào. Với tôi, kí ức đó đơn thuần là mùi khói bếp vương trên mái tóc mẹ, là hương cơm rang sớm mai của một thời xa cũ, thứ hương vị đã theo tôi đi qua bao thăng trầm của cuộc đời.
Giữ nếp nhà, giữ đất lành cho mai sau

Giữ nếp nhà, giữ đất lành cho mai sau

Có những điều trong mỗi gia đình Việt Nam không cần ghi thành lời, nhưng con cháu nhớ rất lâu. Đó là nếp nhà.
Bóng cha, dáng mẹ những mùa đời lặng lẽ tỏa hương

Bóng cha, dáng mẹ những mùa đời lặng lẽ tỏa hương

Có những điều càng đi qua năm tháng, càng lắng lại thành ký ức sâu thẳm, như mạch nước ngầm nuôi dưỡng tâm hồn. Với tôi, đó là bóng cha và dáng mẹ - hai con người đã đi qua chiến tranh, đi qua nhọc nhằn đời thường, để trở thành điểm tựa bình yên và là niềm tự hào lặng lẽ của con cháu.
Ngược sóng

Ngược sóng

Biển chiều nay lạ lắm... Những con sóng bạc đầu không còn vỗ về bờ cát hiền hòa như mọi khi mà cứ chồm lên như muốn đập tan, nghiền nát một nỗi niềm u uất nào đó đang âm ỉ cháy dưới đáy tầng sâu thẳm.
Mối hàn của thời gian

Mối hàn của thời gian

Ông Lâm đã ngoài sáu mươi, cái tuổi lẽ ra phải được thảnh thơi thì ông vẫn bầu bạn với lửa và sắt. Cả một đời bấm máy hàn, đôi tay ông giờ đây chi chít những dấu vết thời gian, nham nhở như những đường hàn lỗi.

Tin khác

Thư viện di động diệu kì

Thư viện di động diệu kì
Ở làng Tân Lập, có một âm thanh còn thân thuộc hơn cả tiếng loa phường hay tiếng chổi tre xào xạc trên sân mỗi buổi chiều tà. Đó là tiếng chuông xe đạp “leng keng” của ông Lâm. Tiếng chuông ấy như một lời chào sớm, len qua những giậu dâm bụt, băng qua những nếp nhà lợp ngói đỏ và bãi cỏ sau làng, để rồi dừng lại thật êm dưới gốc bàng già nua trước quán nước đầu đình.

Hai lần Trung thu trong đời

Hai lần Trung thu trong đời
Cơn gió chiều tháng Tám từ cánh đồng trước làng luồn qua bờ vách nứa mỏng manh phả hơi mát căn nhà tranh cuối xóm trại. Bà ngoại đặt bé Na, đứa cháu mới hơn một tuổi vào vòng tay ấm áp, đôi mắt bà nhòa đi vì đã nhiều ngày thức trắng. Mẹ nó vừa nhắm mắt sau nhiều tháng bệnh nặng, còn cha nó đã hi sinh ngoài chiến trận khi con gái chưa chào đời.

Mẹ

Mẹ
Mẹ ơi, con ra đời không cha/ Tuổi ấu thơ ngọt ngào hương sữa mẹ/ Ba mươi năm con vẫn còn thơ bé/ Vẫn ngóng mẹ về sau buổi chợ tan trưa…

Cơn mơ hoa cỏ trắng

Cơn mơ hoa cỏ trắng
Khoảng dăm năm trở lại đây, sức khỏe của ông Cầm hình như xuống đến mức cuối cùng. Mỗi năm, khi mùa Đông đến, ông ít nói hơn, cứ vào đợt gió lạnh đầu tiên thổi qua làng, lá ngay đêm ấy ông lại đốt một đống củi nhỏ trong bếp.

Người giữ sao

Người giữ sao
Những ngày cuối năm, không gian như đặc quánh lại bởi mùi khói rơm rạ và hương tràm khô theo gió thốc từ cánh đồng vào tận ngõ sâu. Nắng chiều buông mình xuống hiên nhà ông Tự, yếu ớt và mong manh, nhuộm màu hổ phách lên mái ngói âm dương đã bạc thếch. Giữa khung cảnh nhập nhoạng ấy, ông Tự ngồi trên chiếc ghế gỗ sờn mòn, đôi tay gầy guộc tỉ mẩn thắp lên ngọn đèn dầu bé nhỏ.

Chuyện “Ma nữ” trên Giồng Cát

Chuyện “Ma nữ” trên Giồng Cát
“Cái giồng cát ấy - từ Mỹ Lương đi chợ Gừa, hồi xưa ma nhiều lắm!” - Bà nội tôi lúc đó kể: Trên giồng có nhà ông Hội đồng Sâm, giàu sang nhất vùng.

Ngày cây đu đủ ra hoa

Ngày cây đu đủ ra hoa
Bà Vân chậm rãi mở hai cánh cửa gỗ lim đã đen bóng màu thời gian, tiếng kèn kẹt vang lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng buổi sớm mùa Hạ.

Xa xăm chốn cũ

Xa xăm chốn cũ
Vài lần tôi nói với mẹ, bao giờ thong thả, tôi sẽ dẫn mẹ về rạch Bông Dừa một lần nữa. Nhưng rồi thời gian, khoảng cách địa lí và nhiều thứ khác đã khiến tôi quên đi lời hứa với mẹ, với rạch Bông Dừa mát rượi được che chắn bởi những rặng dừa xanh biêng biếc…

Món quà của người giao hàng

Món quà của người giao hàng
Anh chị có một cửa hàng bán quà lưu niệm cho trẻ con. Cửa hàng lúc nào cũng đông khách, đặc biệt là trẻ con. Vào những ngày lễ lớn, mặc dù đã thuê thêm vài người làm nhưng đôi vợ chồng này vẫn không ngơi tay vì lượng khách nhí đông nghẹt.

Trách nhiệm

Trách nhiệm
Mấy hôm nữa đã là tháng Bảy. Điểm hẹn đặc biệt.

Chờ em ở cuối con đường

Chờ em ở cuối con đường
Đúng như người ta vẫn nói, cửa sinh cũng là cửa tử. Trong không khí căng thẳng đến nghẹt thở, tiếng hô hoán của y, bác sĩ hòa lẫn với âm thanh lộc cộc của chiếc xe đẩy lao đi với tốc độ nhanh nhất về phía phòng Cấp cứu, Duy siết chặt bình truyền trong tay, vừa chạy theo giường đẩy vừa gào lên tuyệt vọng: “An! Không được ngủ! An! Mở mắt ra đi em!”.

Triền cát quê ngoại

Triền cát quê ngoại
Ngoại tôi bắt cái ghế ngồi thơ thẩn nhìn về công viên vừa được quy hoạch trước mặt với đôi mắt ra chiều xa xăm. Vài đứa nhỏ chơi gần đó trên cái hè vừa được lát gạch mới cóng đùa với ngoại:

Đảo xa chắp cánh

Đảo xa chắp cánh
Chiếc tàu cao tốc nhóc mũi lên cao rồi chúi nhanh xuống khoảng trống giữa hai đầu ngọn sóng. Bọt nước bắn tung tóe lên những ô cửa kính của con tàu. Tàu vẫn rít ù ù, lướt phăm phăm về phía trước. Cái điệp khúc như bản nhạc có cao trào lên xuống này lặp đi, lặp lại hầu như không có hồi dứt!

Người mẹ anh hùng

Người mẹ anh hùng
Mẹ chồng ốm đã mấy ngày nay, chị Thu nấu cháo tía tô, hành hoa đập thêm cái lòng đỏ trứng gà, bón cho bà nhưng được lưng bát bà đã đẩy thìa ra:

Chung một mái nhà

Chung một mái nhà
Sáng ra, bầu trời của mùa Thu đẹp thật, nắng vàng như mật ong rót xuống làng quê yên bình. Ông Đại mở cửa bước ra ngoài sân, tập mấy động tác thể dục. Xong xuôi, ông dánh răng rửa mặt, thong thả ngồi vào bàn pha ấm trà ngon Tân Cương để uống. Bà Minh bưng bát mì bốc hơi nghi ngút ra cho ông:
Xem thêm
Thanh Hóa phê duyệt dự án hơn 8,7 tỷ đồng khai quật đền cổ hơn 400 năm tuổi

Thanh Hóa phê duyệt dự án hơn 8,7 tỷ đồng khai quật đền cổ hơn 400 năm tuổi

UBND tỉnh Thanh Hóa phê duyệt dự án khai quật khảo cổ tổng thể đền thờ Nguyễn Văn Nghi, với kinh phí hơn 8,7 tỷ đồng.
Nghề tôi yêu, người tôi yêu

Nghề tôi yêu, người tôi yêu

Có những con đường ta đi vì lựa chọn. Nhưng cũng có những con đường, càng đi càng thấy mình thuộc về. Nghề báo của tôi, và đặc biệt là hành trình gắn bó với NCT, chính là một con đường như thế...
Người cầm bút - niềm tin và kỳ vọng

Người cầm bút - niềm tin và kỳ vọng

Tác giả Hồng Gai đã sáng tác bài thơ Người cầm bút như một sự sẻ chia, động viên và gửi gắm niềm tin đối với đội ngũ những người làm báo nhân dịp kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam.
Hè này đi đâu? Gợi ý những điểm đến hấp dẫn nhất năm 2026

Hè này đi đâu? Gợi ý những điểm đến hấp dẫn nhất năm 2026

Mùa hè là thời điểm lý tưởng để lên đường khám phá những vùng đất mới và tận hưởng khoảng thời gian nghỉ ngơi cùng gia đình, bạn bè. Từ những bãi biển đẹp trong nước đến các thành phố sôi động và công viên giải trí nổi tiếng ở châu Á, đâu là những điểm đến đáng trải nghiệm nhất trong năm nay?
Du lịch Vương quốc Anh – Scotland: Hành trình đáng nhớ của người cao tuổi

Du lịch Vương quốc Anh – Scotland: Hành trình đáng nhớ của người cao tuổi

Đối với nhiều người cao tuổi, hành trình đến Vương quốc Anh và Scotland không chỉ là một chuyến du lịch mà còn là dịp hiện thực hóa ước mơ được khám phá những vùng đất nổi tiếng bậc nhất châu Âu. Trong 9 ngày trải nghiệm, đoàn du khách Việt Nam đã có cơ hội chiêm ngưỡng những công trình lịch sử hàng trăm năm tuổi, hòa mình vào không gian văn hóa đặc sắc và thưởng ngoạn vẻ đẹp thiên nhiên thanh bình của “xứ sở sương mù”, để lại nhiều kỷ niệm sâu sắc và khó quên.
Đồng Tháp khép lại Lễ hội Trái cây lần thứ I với nhiều dấu ấn nổi bật

Đồng Tháp khép lại Lễ hội Trái cây lần thứ I với nhiều dấu ấn nổi bật

Lễ hội trái cây Đồng Tháp lần thứ I năm 2026 chính thức bế mạc sau 4 ngày diễn ra sôi nổi, thu hút khoảng 500.000 lượt khách tham quan, trải nghiệm và mua sắm. Thành công của sự kiện được kỳ vọng sẽ tạo động lực quảng bá thương hiệu trái cây Đồng Tháp, thúc đẩy phát triển du lịch nông nghiệp và góp phần xây dựng ngành hàng trái cây địa phương theo hướng bền vững.
Hơn 56.000 học sinh tham gia Hội thi Thể dục Thể thao học sinh TP. Hồ Chí Minh năm 2026

Hơn 56.000 học sinh tham gia Hội thi Thể dục Thể thao học sinh TP. Hồ Chí Minh năm 2026

Hội thi Thể dục Thể thao học sinh TP. Hồ Chí Minh năm 2026 khép lại bằng lễ bế mạc sôi động, đánh dấu một mùa giải thành công rực rỡ và tràn đầy cảm xúc.
Bế mạc Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026

Bế mạc Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026

Sau 2 ngày tranh tài sôi nổi và hấp dẫn, tối 30/5, Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026 đã chính thức bế mạc
Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII: Sôi động và nhân văn

Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII: Sôi động và nhân văn

kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam, Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII chính thức trở lại quy mô lớn, thu hút gần 300 vận động viên tham gia
Người cầm bút - niềm tin và kỳ vọng

Người cầm bút - niềm tin và kỳ vọng

Tác giả Hồng Gai đã sáng tác bài thơ Người cầm bút như một sự sẻ chia, động viên và gửi gắm niềm tin đối với đội ngũ những người làm báo nhân dịp kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam.
Cảm ơn chú nhé!

Cảm ơn chú nhé!

Nhân ngày sinh nhật sếp, hắn xách lễ đến nhà mừng sếp. Ra mở cửa là vợ sếp. Nhìn hắn một lúc rồi buột miệng:
Concert của siêu sao G-DRAGON thăng hoa giữa đại dương ánh sáng Ocean City

Concert của siêu sao G-DRAGON thăng hoa giữa đại dương ánh sáng Ocean City

Tối 8 và 9/11, Ocean City gần như “nổ tung” với concert G-DRAGON 2025 WORLD TOUR [Übermensch] IN HANOI, presented by VPBank; sự kiện do 8Wonder tổ chức đã đón gần 100.000 khán giả trong nước và quốc tế. Từ những bản hit huyền thoại cho đến những chia sẻ đầy xúc động, “ông hoàng Kpop” đã mang đến những màn trình diễn mãn nhãn, thăng hoa và tràn năng lượng.
Phiên bản di động