Đảo xa chắp cánh

Chiếc tàu cao tốc nhóc mũi lên cao rồi chúi nhanh xuống khoảng trống giữa hai đầu ngọn sóng. Bọt nước bắn tung tóe lên những ô cửa kính của con tàu. Tàu vẫn rít ù ù, lướt phăm phăm về phía trước. Cái điệp khúc như bản nhạc có cao trào lên xuống này lặp đi, lặp lại hầu như không có hồi dứt!

Phụng cảm thấy rất khó chịu. Cô nghiêng đầu trên ghế và buồn nôn. Có mấy cái túi ni-lông đen chìa ra về phía cô:

- Này cô bé! Cô cầm lấy và sử dụng nếu thấy không chịu nổi nữa…

- Cảm ơn chú… Cháu mới ra đảo lần đầu!

“Còn hơn tiếng đồng hồ nữa mới tới. Cô ráng lên! Ai cũng vậy!”. Người đàn ông khoảng ba mươi tuổi ngoài, mặc áo sơ-mi trắng ngồi kế bên Phụng trấn an. “Sóng chỉ cấp 4. Bình thường. Tàu có thể đi trong gió cấp 8”.

Lần này thì Phụng nôn thật rồi! Người đàn ông ái ngại. Anh ta móc trong ba lô ra một ánh gừng, bẻ một ngó nhỏ đưa cho Phụng: “Cô nhai nhuyễn, rồi uống ngụm nước suối, sẽ khỏe ngay!”. Đến nước này thì Phụng khó lòng từ chối lòng tốt của người đàn ông kia. Vị gừng nướng thơm thơm, cay nhẹ làm cô ấm bụng, tỉnh táo lại. “Cám ơn anh! Em cảm ơn nhiều!” - Phụng không còn gọi người đàn ông kia bằng “chú” nữa khi thấy anh ta không lớn tuổi lắm!

Minh họa Q.Hùng
Minh họa Q.Hùng

Tàu cao tốc vào vùng biển “nội thủy” của đảo. Sóng gió dịu đi. Tàu lừng lững tiến về cảng. Những ngọn núi xanh lam mờ mờ, dần hiện rõ ra.

“Ô! Đảo đẹp quá!”, Phụng thốt lên phấn khởi. - “Trên đảo còn nhiều chỗ rất đẹp, nếu có dịp cô nên tham quan cho biết!”.

- À. Xin lỗi... Nãy giờ em chưa biết tên anh. Anh... chắc đã ở đây lâu?

- Tôi ở trên đảo này gần mười năm rồi”.

- Anh… Anh làm gì ở đây?

- Làm… bộ đội. Lính hải quân!

- À... à… - Phụng gật đầu - Nhà anh ở ngoài này hay trong đất liền ạ?

- Đơn vị tôi ở đây. À... mà cô ở đâu? Ra ngoài này chắc đi du lịch?

- Em ở V.T… Không phải em đi du lịch. Em ra đây công tác. Em làm ở ngành giáo dục.

- Cô là cô giáo... Cũng hay! Cô giáo ở đất liền mà ra đây vất vả lắm!

- Ngoài này thiếu giáo viên. Em xin ra!

- Ô... Thật ngưỡng mộ cô giáo trẻ! - Giọng người đàn ông phấn khích, chân thành.

- Có gì đâu anh. Em chỉ làm đúng nhiệm vụ của mình.

- Xin lỗi cô giáo tên gì? Tôi tên Nguyên.

- Dạ em tên Phụng ạ!

Câu chuyện giữa hai người đang dần trở nên cởi mở hơn, bỗng bất chợt bị ngưng lại bởi một hồi còi dài, to “u..u...u..”, báo hiệu tàu sắp cập cảng.

Lúc lên cảng rồi, đứng giữa bốn bề non xanh nước biếc mênh mông, hùng vĩ, Phụng chợt nhớ lại câu chuyện dưới tàu ban nãy. “Ngố thật! Tại sao mình không xin anh Nguyên số điện, hay địa chỉ facebook chẳng hạn? Anh chàng trông có vẻ cởi mở. Cũng đẹp trai đấy chứ! Ô... lại là lính hải quân. Hi…”. Trời không nắng lắm nhưng Phụng thấy đôi má mình nóng lên. “Ôi! Mình lại suy nghĩ vẩn vơ nữa rồi!”.

*

Những tin nhắn, thỉnh thoảng lại hiện lên trên Messenger của Phụng: “Anh không hiểu nổi tại sao em lại ra hòn đảo hoang sơ ấy. Chốn xa xôi mà ai cũng ngán ngại?”. “Tại em thích”. “Rồi P sẽ hối”. “Tới chừng đó hẵng hay... Hi”. “Em có thể xin về thành phố bất cứ lúc nào... Bố anh dư sức can thiệp”. “Cảm ơn anh... Cảm ơn lòng tốt của anh!”. “Em Ok nhé? Hi”. “Lúc này em chưa nghĩ đến chuyện đó”. “Vậy đến bao giờ?”. “Bao giờ cần thiết em sẽ cho anh hay. Còn bây giờ thì chưa”.

Hải với Phụng cùng trong nhóm bạn chơi thân với nhau thời sinh viên. Gia thế của Hải khá “khủng”. Bố anh là một công chức cấp thành phố. Mẹ Hải làm giám đốc một doanh nghiệp có tiếng. Hải nhiều lần đặt tình cảm yêu đương với Phụng. Anh chàng là mẫu người mà nhiều cô gái dễ xiêu đổ - đẹp trai, con nhà giàu, có học thức, biết ga - lăng. Nhưng Phụng lại khác! Cô không chê Hải điều gì... Có lẽ tính tình hai người khác biệt nhau. Phụng yêu thiên nhiên, văn học nghệ thuật. Hải thực dụng, thích kiếm tiền nhanh…

- Nếu em ok. Anh sẽ nói ba má anh tới nhà em ngay!

- Em chưa muốn lập gia đình!”.

- Anh không hiểu em muốn gì? Bộ anh không xứng đáng với em sao?

- Không phải vậy.

- Có hàng khối các cô gái xếp hàng để được vào nhà anh…

- Vậy thì anh nên quan tâm đến các cô ấy!

- Em... em. Phụng! Thôi em cứ suy nghĩ. Anh không ép!

- Dạ! Cám ơn anh!

Câu chuyện thường kết thúc ở đó. Mỗi người trở về với vị trí của mình.

*

Thật bất ngờ khi Phụng dẫn các em học sinh đến thăm các chú bộ đội hải quân đóng ở Bãi Tiên. Người ra đón đoàn là một sĩ quan “Hải quân đánh bộ” đang chỉ huy các chiến sĩ trẻ luyện tập. Anh mặc đồ xanh vệt sóng, đội mũ sắt bọc vải, da sạm nắng, dáng cao to mạnh mẽ...

- Giới thiệu với đồng chí Lê Phúc Nguyên, đây là cô Kim Phụng, Hiệu phó trường THPT Sơn Hải dẫn các em học sinh và các cô giáo của trường đến thăm đơn vị…

- Chào cô giáo... trẻ! Hân hạnh gặp lại cô - Nguyên vui vẻ.

- Chào anh Nguyên. Rất vui lại được gặp anh... Cảm ơn anh đã giúp đỡ em hôm đó!

- Không có chi đâu. Ai cũng sẽ làm như tôi thôi! - Nguyên khiêm tốn mỉm cười.

Nguyên hướng dẫn đoàn các cô giáo cùng các em học sinh đi thăm các chiến sĩ mới.

- Đợt này có nhiều chiến sĩ quê ở Bà Rịa - Vũng Tàu nhập ngũ. Cô Phụng xem coi. Không chừng có người quen đó!

Nguyên nói quả không sai! Có một chiến sĩ rất trẻ. Tuổi chừng hai mươi. Cậu ta đang đứng dưới gốc cây bàng chuyện trò với các em học sinh.

- Tâm phải không em?

Người tân binh giật mình rồi reo lên mừng rỡ:

- Cô Phụng! Cô Phụng đây mà. Cô chủ nhiệm của em năm lớp 9 đây mà!

*

Buổi xế chiều. Đơn vị chiêu đãi đoàn một bữa cơm thân mật. Tiệc được bày ra cận bãi biển. Nguyên thay mặt đơn vị, chúc sức khỏe, mời trưởng đoàn một cốc rượu. Phụng uống rượu dở. Nhưng tình thế này cô phải cố vui vẻ uống! Men rượu làm má Phụng ửng hồng lên trông rất đẹp! Cuộc liên hoan tiếp diễn vui vẻ, sôi động. Tới phần giao lưu văn nghệ MC chương trình mời khách ca.

Mấy cô giáo và các em học trò đồng thanh nhau nháu đề nghị: “Cô Phụng... cô Phụng hát hay nhất trường. Cô đã từng thi Hoa khôi Bolero, có giải thưởng... hi”. Phụng biết khó lòng từ chối. Cô gật nhẹ đầu và xin hát phục vụ cuộc vui. Bên phía bộ đội, các chiến sĩ trẻ hô vang: “Thiếu tá Nguyên đánh đàn. Thủ trưởng đánh đàn”. Thế là Nguyên cũng phải ôm đàn lên sân khấu đệm cho Phụng hát. Phụng cất giọng. Mọi người im lặng lắng nghe giọng hát thanh thoát, truyền cảm của cô. “Không xa đâu Trường Sa ơi... Không xa đâu Trường Sa ơi!”. Lời bài hát man mác, sâu lắng. Các chiến sĩ xúc động, cảm hứng vỗ tay hát theo: “Không xa đâu Trường Sa ơi... Không xa đâu...” .

*

- Anh hiện giờ là giám đốc một công ty bề thế. Em hãy về giúp việc cho anh. Mình sẽ thừa hưởng gia sản của bố mẹ anh!...

- !!!

- Sao? Em không đồng ý à... Thôi thì anh không thể chờ em được nữa. Sau này em sẽ hối hận!

- Em sẽ chịu trách nhiệm về những gì em làm. Em không phải hối hận về những gì không thuộc sở hữu của mình.

- Ok... Mình coi như không quen biết nhau!... Từ đây… - Giọng Hải bỗng trở nên gay gắt. “Rồi Hải sẽ chóng quên mình cũng như anh ta đã chóng quên bao cô gái khác đã từng bị anh ta chinh phục!

*

“Sao anh không xin chuyển về đất liền? Anh đã ở đảo nhiều năm rồi kia mà?” - Có lần Phụng hỏi Nguyên.

- Anh đã dư niên hạn phục vụ… Nhưng anh đã quen, gắn bó với biển đảo rồi! Ông ngoại anh đã yên nghỉ ở nghĩa trang H.D. Lúc ấy đảo còn hoang sơ lắm! Lúc mẹ anh mới mấy tuổi đầu... Ba anh, năm 1988 hi sinh trong trận hải chiến chống bọn xâm lược ở T.S. Anh yêu biển đảo có lẽ từ trong máu thịt, không thể chia lìa! Có thể ai đó cho anh là gàn, cố chấp, không thức thời, mơ màng với quá khứ... Đúng! Nhưng đó là quan điểm, cách sống của anh, cũng chẳng hại ai…

- Nếu em về đất liền... Anh có chịu xin về với em không?

- Sao em... hỏi khó anh vậy?... Anh yêu em. Nhưng anh cũng phải yêu những gì của anh chứ!

Nguyên nhiều lần thể hiện sự kiên quyết của anh, tình yêu của anh với nơi mà anh từng gắn bó như người thân, như máu thịt.

Mấy năm sau, Phụng có lệnh của cơ quan rút về đất liền công tác. Nhưng, Phụng đã làm đơn trình bày hoàn cảnh của mình với lãnh đạo: Cô sắp có chồng là bộ đội đóng quân trên đảo. Bố mẹ cô chỉ duy nhất có cô. Các cụ đã theo ông bà lâu rồi. Nguyện vọng của Phụng là được phục vụ lâu dài nơi đây.

Còn về Hải. Công ty của Hải buôn lậu, làm ăn gian dối... Sự việc đã bị cơ quan chức năng phát hiện và điều tra, khởi tố. Cô Á hậu, vợ sắp cưới của Hải, sau vài lần thăm nuôi anh, cô đã lặng lẽ kết hôn với một doanh nhân thành đạt, lớn hơn cô rất nhiều tuổi! Bố của Hải cũng bị kỉ luật do vi phạm pháp luật về quản lí đất đai, công sản. Một kết cục buồn! Khi biết được những tin tức ấy, Phụng nghe lòng mình chùng xuống, xót xa thương cảm cho tình cảnh của Hải! Dù không yêu Hải, nhưng, dẫu sao, Hải cũng là bạn thân của Phụng. Anh ta vẫn luôn đối xử tốt với cô, nhưng họ không thể đi chung một con đường!

Phụng và Nguyên sinh được một cặp trai, gái. Đảo C.S bây giờ đã trở thành một địa chỉ du lịch nổi tiếng! Khó thể hình dung được sự đổi thay của đảo, nếu như ai đó, đã đi đâu xa vài năm trở lại! Khu đất của vợ chồng Phụng được Nhà nước cấp trước kia nay đã trở thành một nhà nghỉ nhỏ, khang trang, sát biển... Đảo xa đã bay lên như những ước mơ tốt đẹp của những con người đã từng gắn bó với nó từ thuở còn hàn vi...

Truyện ngắn Đặng Hoàng Thám

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Hai lần Trung thu trong đời

Hai lần Trung thu trong đời

Cơn gió chiều tháng Tám từ cánh đồng trước làng luồn qua bờ vách nứa mỏng manh phả hơi mát căn nhà tranh cuối xóm trại. Bà ngoại đặt bé Na, đứa cháu mới hơn một tuổi vào vòng tay ấm áp, đôi mắt bà nhòa đi vì đã nhiều ngày thức trắng. Mẹ nó vừa nhắm mắt sau nhiều tháng bệnh nặng, còn cha nó đã hi sinh ngoài chiến trận khi con gái chưa chào đời.
Món quà của người giao hàng

Món quà của người giao hàng

Anh chị có một cửa hàng bán quà lưu niệm cho trẻ con. Cửa hàng lúc nào cũng đông khách, đặc biệt là trẻ con. Vào những ngày lễ lớn, mặc dù đã thuê thêm vài người làm nhưng đôi vợ chồng này vẫn không ngơi tay vì lượng khách nhí đông nghẹt.
Trách nhiệm

Trách nhiệm

Mấy hôm nữa đã là tháng Bảy. Điểm hẹn đặc biệt.
Ngôi nhà dưới chân núi Sim

Ngôi nhà dưới chân núi Sim

Mây đang gồng mình quảy gánh củ mài đem giao cho quán bà béo thì đứa con gái lên 9 tuổi hớt hải chạy ra gọi:
Chờ em ở cuối con đường

Chờ em ở cuối con đường

Đúng như người ta vẫn nói, cửa sinh cũng là cửa tử. Trong không khí căng thẳng đến nghẹt thở, tiếng hô hoán của y, bác sĩ hòa lẫn với âm thanh lộc cộc của chiếc xe đẩy lao đi với tốc độ nhanh nhất về phía phòng Cấp cứu, Duy siết chặt bình truyền trong tay, vừa chạy theo giường đẩy vừa gào lên tuyệt vọng: “An! Không được ngủ! An! Mở mắt ra đi em!”.

Tin khác

Triền cát quê ngoại

Triền cát quê ngoại
Ngoại tôi bắt cái ghế ngồi thơ thẩn nhìn về công viên vừa được quy hoạch trước mặt với đôi mắt ra chiều xa xăm. Vài đứa nhỏ chơi gần đó trên cái hè vừa được lát gạch mới cóng đùa với ngoại:

Người mẹ anh hùng

Người mẹ anh hùng
Mẹ chồng ốm đã mấy ngày nay, chị Thu nấu cháo tía tô, hành hoa đập thêm cái lòng đỏ trứng gà, bón cho bà nhưng được lưng bát bà đã đẩy thìa ra:

Chung một mái nhà

Chung một mái nhà
Sáng ra, bầu trời của mùa Thu đẹp thật, nắng vàng như mật ong rót xuống làng quê yên bình. Ông Đại mở cửa bước ra ngoài sân, tập mấy động tác thể dục. Xong xuôi, ông dánh răng rửa mặt, thong thả ngồi vào bàn pha ấm trà ngon Tân Cương để uống. Bà Minh bưng bát mì bốc hơi nghi ngút ra cho ông:

Giọt mật

Giọt mật
Chú Sáu tôi nói với Tâm mùa hạn này mà vắt mật ong thì đã tay phải biết. Mật thơm ngon, sóng sánh, sền sệt mượt mà chảy ra từ đôi bàn tay bóp chặt tảng mật.

Cấy dặm mùa Xuân

Cấy dặm mùa Xuân
Ngày chưa vợ, ba tôi từng có một mối tình đắm say, nhưng không thành. Người ấy là cô Năm Tươi cùng làng. Cô Năm Tươi xinh gái, phổng phao, con một.

Ca mổ đêm Giao thừa

Ca mổ đêm Giao thừa
Chiều 30 Tết, trời se lạnh và mưa bụi. Không khí Tết đã rạo rực lắm. Người xe tấp nập, hối hả ngược xuôi, ai cũng có vẻ vội vàng. Xe máy, xe đạp, xe ôtô các cỡ vào thành phố hầu như xe nào cũng kồng kềnh những cành đào.

Tết muộn

Tết muộn
Tôi sinh ra và lớn lên ở một làng chài ven biển quanh năm đượm mùi tôm cá. Tết của những làng chài ven biển cũng không khác gì ở những nơi khác, có chăng chỉ là tuổi thơ của tôi gắn liền với những chuyến đi biển xa biền biệt của ba.

Lỡ hẹn với người đi

Lỡ hẹn với người đi
Suốt cả đêm, Xoan không hề chợp mắt. Cô trằn trọc, hết xoay ngang rồi lại quay ngửa. Chiếc chăn mỏng, khi thì đắp lên bụng, lúc lại hất tung ra. Đêm về khuya, nghe rõ cả tiếng gà gáy sang canh. Xoan nghe tiếng côn trùng rỉ rả ở phía ngoài vườn, gần với ô cửa sổ. Lại thêm ánh trăng suông hạ tuần, cứ chong chong nhòm qua song cửa.

Ông bố xóm đường tàu

Ông bố xóm đường tàu
Trời đã xế chiều, những tia nắng còn sót lại lọt qua khe giữa hai toa tàu in lên đường ray những lát cắt đứt đoạn. Đoàn tàu chợ từ từ tiến vào sân ga. Động cơ hơi nước thở phì phò, thỉnh thoảng tiếng còi tàu lại hú lên lanh lảnh xé toạc hoàng hôn yên tĩnh.

Bão đến

Bão đến
- Chào chú Hai! Chú dọn dẹp chưa xong hả chú?

Thời gian vẫn ngọt ngào

Thời gian vẫn ngọt ngào
Hương từ sân bay vừa trở về Hà Nội, đi qua hồ Hoàn Kiếm, thời tiết đầu mùa Đông trời đã se lạnh. Hương nhìn lên hai bên đường trải dài những cây hoa sữa, những chùm bông to trông như đĩa xôi cốm tỏa hương thơm mát dịu, Hương vừa đi vừa ngắm.

Anh hai sữa

Anh hai sữa
Ba kính yêu! Mãi đến tuổi dậy thì con mới biết, Hà chỉ là ông anh hai sữa của mình. Thoạt đầu khi biết rõ, chúng con không phải là anh em song sinh. Con hụt hẫng, không chịu tin đó là sự thực.

Bão trời và bão lòng

Bão trời và bão lòng
Cơn bão số ba như một con mãnh thú gầm rú, gào thét. Trong cơn gầm rú, cây cối bị lưỡi hái tử thần tiện phăng, đổ ngổn ngang. Từ trên đỉnh núi cao từng tảng đất khổng lồ bị nước thấm sâu, bứng ra thành mảng đổ ụp xuống.

Trả nợ mùa Hè

Trả nợ mùa Hè
1. Có lần, Hải nghe ông nội phẫn nộ chuyện đàn bà nhẫn tâm bỏ bầy con nheo nhóc thì ba bảo: Cô ấy khổ vậy chắc đã quá sức rồi, trước nay ba cũng thấy cái tâm con dâu rất tốt mà, giờ chắc hết duyên nên mới lầm mê rước tiếng phụ chồng bạc con. Thằng Hải nghe ba nói vậy thì không nghĩ mẹ theo chiều hướng tiêu cực như người xung quanh nghĩ nữa. Từ nhỏ tới giờ, ba nói gì nó chẳng tin.

Đinh tặc người nhà

Đinh tặc người nhà
Thời nay, có con gái lớn trong nhà, cha mẹ không lo có “bom nổ chậm” như xưa vì bây giờ công nghệ “phá bom” quá đơn giản. Cái lo chính lại là bom thối, không nổ được. Lấy chồng hoặc ế chồng mà không có con rồi cũng khổ, nhất là đến cuối đời.
Xem thêm
Từ cô bé ăn xin đến lập bếp ăn 0 đồng

Từ cô bé ăn xin đến lập bếp ăn 0 đồng

Từ tháng 9/2025, cứ mỗi thứ 6 hằng tuần, bếp ăn từ thiện 0 đồng của nhóm Sen Hồng, ở phường An Hội Tây, TP Hồ Chí Minh lại tổ chức phát cơm miễn phí cho người nghèo, khách vãng lai có hoàn cảnh khó khăn.
Miền di sản xứ Đoài

Miền di sản xứ Đoài

Hiếm có khu vực nào ở miền Bắc nước ta có nhiều lợi thế để phát triển du lịch như xứ Đoài (phía Tây Hà Nội).
Khai hội mùa Xuân Côn Sơn – Kiếp Bạc năm 2026

Khai hội mùa Xuân Côn Sơn – Kiếp Bạc năm 2026

Vừa qua, tại Chùa Côn Sơn (phường Trần Hưng Đạo, TP Hải Phòng), Ban Tổ chức Lễ hội mùa Xuân Côn Sơn – Kiếp Bạc năm 2026 đã long trọng tổ chức Lễ tưởng niệm 692 năm Ngày viên tịch của Đệ tam Tổ Trúc Lâm Huyền Quang Tôn giả (1334 – 2026) và Khai hội mùa Xuân Côn Sơn – Kiếp Bạc năm 2026.
Điểm danh những resort 5 sao được du khách yêu thích ở Mũi Né

Điểm danh những resort 5 sao được du khách yêu thích ở Mũi Né

Mũi Né không chỉ hấp dẫn du khách bởi biển xanh, đồi cát và khí hậu nắng ấm quanh năm, mà còn nổi bật với hệ thống resort, khách sạn 5 sao ven biển. Nhiều khu nghỉ dưỡng được đầu tư bài bản về kiến trúc và dịch vụ, mang đến những trải nghiệm nghỉ dưỡng cao cấp. Dưới đây là một số resort, khách sạn 5 sao tại Mũi Né được du khách đánh giá cao trên Traveloka.
Capella Hanoi được vinh danh 5 sao Forbes Travel Guide năm thứ hai liên tiếp

Capella Hanoi được vinh danh 5 sao Forbes Travel Guide năm thứ hai liên tiếp

Capella Hanoi tiếp tục là một trong hai đại diện của Việt Nam được chấm điểm cao nhất, 5 sao, trong thang điểm của giải thưởng Forbes Travel Guide Star Awards 2026 - “Oscar của ngành khách sạn thế giới”.
Nghệ An: Khai mạc Lễ hội Đền Vua Mai năm 2026

Nghệ An: Khai mạc Lễ hội Đền Vua Mai năm 2026

Sáng 1/3 (tức ngày 13 tháng Giêng, năm Bính Ngọ), tại Di tích quốc gia đặc biệt Khu Lăng mộ Vua Mai Hắc Đế, Đảng bộ, chính quyền và nhân dân xã Vạn An tổ chức lễ dâng hương tưởng niệm và khai mạc Lễ hội Đền Vua Mai năm 2026, gắn với kỷ niệm 1313 năm cuộc
Gần 1.000 người tham gia giải chạy “Côn Sơn, Kiếp Bạc - Hành trình di sản thế giới”

Gần 1.000 người tham gia giải chạy “Côn Sơn, Kiếp Bạc - Hành trình di sản thế giới”

Vừa qua, tại Khu Di tích quốc gia đặc biệt Côn Sơn, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tổ chức Lễ khai mạc Giải chạy Bán Marathon “Côn Sơn, Kiếp Bạc - Hành trình di sản thế giới”.
Giữ nhịp phong trào giữa chuyển động tổ chức hành chính

Giữ nhịp phong trào giữa chuyển động tổ chức hành chính

Trong không khí phấn khởi chào mừng Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XIV, hướng tới Đại hội Thể dục Thể thao TP Hải Phòng lần thứ X, trong 2 ngày 25 - 26/12, Giải bóng chuyền hơi NCT năm 2025 được tổ chức.
CLB Tennis Báo chí Nghệ An và hành trình gắn kết, cống hiến, sẻ chia

CLB Tennis Báo chí Nghệ An và hành trình gắn kết, cống hiến, sẻ chia

một năm hoạt động sôi nổi, CLB Tennis Báo chí Nghệ An đã tổ chức Lễ tổng kết năm 2025 và vinh dự đón nhận Bằng khen của Liên đoàn Quần vợt Việt Nam
Concert của siêu sao G-DRAGON thăng hoa giữa đại dương ánh sáng Ocean City

Concert của siêu sao G-DRAGON thăng hoa giữa đại dương ánh sáng Ocean City

Tối 8 và 9/11, Ocean City gần như “nổ tung” với concert G-DRAGON 2025 WORLD TOUR [Übermensch] IN HANOI, presented by VPBank; sự kiện do 8Wonder tổ chức đã đón gần 100.000 khán giả trong nước và quốc tế. Từ những bản hit huyền thoại cho đến những chia sẻ đầy xúc động, “ông hoàng Kpop” đã mang đến những màn trình diễn mãn nhãn, thăng hoa và tràn năng lượng.
Ocean City "bùng nổ" trước giờ G: Fan Việt và quốc tế cuồng nhiệt đổ về, tạo nên trải nghiệm âm nhạc hiếm có

Ocean City "bùng nổ" trước giờ G: Fan Việt và quốc tế cuồng nhiệt đổ về, tạo nên trải nghiệm âm nhạc hiếm có

Chỉ còn vài tiếng trước giờ concert G-DRAGON 2025 WORLD TOUR [Übermensch] IN HANOI, presented by VPBank chính thức lên đèn, 8Wonder Ocean City đang trở thành tâm điểm sôi động nhất Hà Nội. Dòng người đổ về mỗi lúc một đông, khắp nơi đều tràn ngập sắc màu,
Nhà sản xuất nước Úc mang đến phiên bản show tốt nhất thế giới tại Phú Quốc

Nhà sản xuất nước Úc mang đến phiên bản show tốt nhất thế giới tại Phú Quốc

Tháng 11 này, show diễn “Bản Giao Hưởng Đại Dương”chính thức quay trở lại Thị trấn Hoàng Hôn vào lúc 19h50 mỗi tối. Đây sẽ là màn trình diễn nghệ thuật pháo hoa, ánh sáng và thể thao mạo hiểm với quy mô lớn chưa từng có cùng công nghệ vượt trội và hệ thốn
Phiên bản di động