Nhà có con gái

Sáng, trong lúc thay quần áo chuẩn bị đi làm, chồng Hằng bảo buổi trưa, và có thể cả buổi tối nữa, anh sẽ không ăn cơm nhà. Anh phải tiếp khách trung ương xuống công tác, họ ở đây hai ngày một đêm. Hằng định cự nự với chồng, nhưng nghĩ thế nào lại thôi.

Từ ngày lên chức Trưởng phòng, tiền lương anh đưa nhiều hơn, chi tiêu dễ thở hơn, nhưng bù lại, anh đi sớm về muộn thất thường, quần áo, đầu tóc lúc nào cũng phẳng phiu, là lượt.

Hằng dắt xe ra cổng trong tâm trạng nặng nề. Hôm nay kỉ niệm 20 năm ngày cưới của anh chị. Đêm qua, chị đã đợi anh hỏi sẽ tổ chức kỉ niệm ngày trọng đại này như thế nào. Nhưng anh mệt, lên giường chỉ kịp nói dăm ba câu rồi lăn ra ngủ. Nhìn vẻ mặt bình thản và nghe tiếng gáy đều đều của anh, Hằng thấy buồn. Nỗi buồn cứ len lỏi trong lòng chị, nhoi nhói nơi trái tim khiến chị rơm rớm nước mắt. Cả đêm chị trằn trọc, thức thông đến gần sáng mới mệt mỏi thiếp đi trong giấc ngủ chập chờn.

Anh chị có hai con, đủ nếp, đủ tẻ. Con gái học đại học ở xa, con trai vừa vào lớp 7. Ngày con gái còn ở nhà, có chuyện gì chị cũng tâm sự với con. Hai mẹ con thân nhau như hai người bạn. Càng lớn, con gái càng giống chị. Nó xinh xắn, tình cảm và dịu dàng. Các cụ nói không sai: “Ruộng sâu trâu nái không bằng con gái đầu lòng”. Lên 5 tuổi, nó đã biết vo gạo, nấu cơm, đỡ đần mẹ một số việc nhà. Khi con vào lớp một, anh chị quyết định sinh thêm bé nữa. Biết mình sắp có em, nó vui lắm. Chị đi khám thai về, nó cầm phiếu siêu âm có hình thai nhi bé xíu chạy khắp nơi khoe với bạn bè cùng xóm. Nhìn khuôn mặt hớn hở của con gái, lòng chị vô cùng ấm áp.

Nhà có con gái
Minh họa Lão Trần

Ngày chị sinh con trai, một người bạn đến thăm vô ý trêu: “Bố mẹ cháu có thêm em bé, thế nào cũng cho cháu ra rìa”. Chị thấy nó hơi khựng lại, vẻ mặt buồn so. Tối ấy, cơm nước xong, chị ôm con gái vào lòng, định bụng sẽ động viên, an ủi con. Ai ngờ nó lại chủ động thủ thỉ trước với chị:

- Bố mẹ không cho con ra rìa đâu. Bố mẹ yêu hai chị em như nhau. Con cũng yêu em lắm, con sẽ nhường bố mẹ cho em nhiều hơn, con không buồn đâu ạ.

Chị cứ ngây người ra, cảm động đến ngỡ ngàng. Chả biết ai dạy mà nó ngoan và hiểu chuyện thế. Nhìn hai mắt con bé trong veo, ầng ậng nước, chị thương đứt ruột. Hẳn cả ngày nay, nó đã lo lắng và đấu tranh tư tưởng ghê lắm. Ôm con bé vào lòng, chị cố ngăn để không rơi nước mắt:

- Con của mẹ ngoan quá! Mẹ yêu hai chị em như nhau. Mẹ nhờ con gái giúp mẹ chăm em với nhé! Không có con gái, mẹ sẽ bận bịu và vất vả lắm.

Chuyện tưởng chỉ mới hôm qua, vậy mà nhoắng cái đã mười mấy năm. Đứa con gái bé bỏng, dễ thương ngày nào đã trở thành sinh viên đại học. Vài tháng nó mới về thăm nhà một lần, nhưng rất chăm chỉ nhắn tin, điện thoại cho mẹ. Cả tuần nay, nó phải tập trung ôn thi nên mấy ngày rồi hai mẹ con chưa liên lạc, tự nhiên chị nhớ con cồn cào.

2. Thấy Hằng đến công ty sớm hơn thường lệ. Bác bảo vệ ra mở cổng cho chị, vui vẻ hỏi:

- Cô Hằng hôm nay không phải nấu cơm phục vụ chồng con à?

- Dạ, hôm nay con trai em đi trải nghiệm với lớp, chồng thì tiếp khách từ Hà Nội xuống, chưa tới 6 giờ đã ra khỏi nhà rồi. Em dọn dẹp xong, ở nhà một mình cũng buồn anh ạ.

Hằng vừa trả lời vừa mủm mỉm cười. Hóa ra những câu chuyện không đầu không cuối mà thỉnh thoảng rỗi thời gian, Hằng kể cho bác bảo vệ nghe, bác đều nhớ hết. Tính Hằng cẩn thận nên chị không bao giờ mua những đồ ăn bán sẵn bên ngoài. Khuất mắt trông coi, chứ nếu tận mắt nhìn cách sơ chế và nấu nướng của họ, bảo đảm khách hàng sợ đến sởn gai ốc. Ba bữa cơm hằng ngày của gia đình, dù bận đến mấy, Hằng đều tự tay chuẩn bị. Sáng nào chị cũng dậy thật sớm nấu nướng cho chồng con. Hồi chưa lên chức Trưởng phòng, hôm nào đột xuất phải ăn ngoài, chồng chị lại than phiền không hợp khẩu vị, không ngon bằng cơm vợ nấu. Nhưng giờ mọi việc thay đổi, chuyện anh bỏ cơm nhà ăn cơm khách đã thành thói quen mà dù không muốn, chị cũng buộc lòng chấp nhận.

Hằng lên phòng, mở máy tính. Chị thường lướt mạng xã hội khoảng 30 phút trước giờ làm việc. Ở nhà, chị ít động đến điện thoại, chỉ nghe gọi khi thật cần thiết. Chị muốn dành nhiều nhất thời gian chăm sóc gia đình. Nhưng chồng chị thì khác. Anh thường xuyên ôm điện thoại và laptop, kể cả trong bữa ăn. Con trai chị cũng thế, cứ học bài xong là xin phép bố mẹ cho chơi game, vào facebook. Chị đã nghe nhiều về những hậu quả tai hại của chứng nghiện smartphone, nhưng không ngờ nó lại tác động trực tiếp đến gia đình chị. Nhìn chồng con mỗi người ôm một cái điện thoại, không ai trò chuyện, giao tiếp với ai, lòng chị buồn vô hạn. Chị đã nhiều lần góp ý với anh, nhưng anh toàn viện lí do công việc. Anh thay đổi được vài ba hôm rồi lại đâu vào đấy.

Hằng định bật một bản nhạc nhẹ để giải tỏa tâm tư, xoa dịu tinh thần, nhưng vừa mở youtube thì đập vào mắt là clip đánh ghen của một cô vợ trẻ, chị cảm thấy rùng mình. Nếu là chị, chị sẽ không hành động giống cô vợ kia, vừa chửi bới ầm ĩ, vừa quay cảnh chồng và nhân tình lõa lồ tung lên mạng xã hội cho thiên hạ bàn tán. Xấu chàng hổ ai, đành rằng đàn ông phản bội không đáng được yêu thương, tôn trọng; nhưng phụ nữ cũng cần phải ghen sao cho chừng mực, văn hóa. Hằng chợt giật mình khi nghĩ đến chồng. Từ ngày lên chức, anh đột nhiên thay đổi phong cách ăn mặc, quan tâm đến ngoại hình nhiều hơn. Nếu trước đây phải cằn nhằn mãi anh mới cạo râu, cắt tóc; thì giờ anh rất chịu khó soi gương chải chuốt, ra khỏi nhà là nước hoa thơm phức, quần áo, giày dép bóng lộn. Chả lẽ anh có bồ? Hằng lo lắm, lòng chị rối bời như có ai xát muối. Chị mở hồ sơ công vụ ra đọc mà đầu óc suy nghĩ miên man.

Buổi trưa, Hằng ở lại cơ quan. Giờ về nhà cũng chẳng có ai. Chị mở hộp cơm đã chuẩn bị sẵn, uể oải nhai trệu trạo. Điện thoại đổ chuông, đầu dây bên kia, giọng con gái ngọt ngào:

- Mẹ ăn cơm chưa? Con bận ôn thi nên mấy hôm nay không gọi điện về cho mẹ. Mẹ đừng giận con nhé!

Lòng Hằng dịu lại. Chị nén nỗi buồn, vui vẻ động viên con:

- Lúc nào rảnh thì hãy gọi cho mẹ. Tập trung ôn thi nhưng nhớ phải ăn uống đầy đủ, nghỉ ngơi hợp lí, con gái nhé. Mẹ nhớ con gái quá!

- Vâng ạ. Mẹ đừng lo cho con. Con cũng nhớ mẹ lắm! Cuối tuần thi xong con về, mẹ nhé!

Con gái chào tạm biệt mẹ rồi cúp máy. Nghe tiếng tút dài trong điện thoại, Hằng thờ thẫn. Con gái quên kỉ niệm ngày cưới của bố mẹ thật rồi. Lòng chị nặng buồn...

3. Xong việc, Hằng xin phép sếp cho về sớm. Chị thấy mệt. Giờ này chắc con trai chưa về, chồng thì hẳn đang cùng bạn bè hò dô trên bàn nhậu. Chị mở khóa cửa. điện trong nhà sáng trưng, mùi hành phi thơm ngào ngạt, Hằng ngạc nhiên sững sờ. Ôi con gái! Nó đang hì hụi chế biến món thịt bò xào nấm mà chị thích ăn nhất. Chị chạy lại ôm ngang lưng con:

- Sao trưa nay con bảo cuối tuần mới về? Thi xong rồi hả con?

Con gái nhoẻn miệng cười:

- Con phải nói thế để gây bất ngờ cho mẹ chứ. Sao con có thể vắng mặt trong ngày kỉ niệm của bố mẹ được. Còn nhiều bí mật chưa được bật mí nữa cơ. Mẹ cứ chờ nhé. Hôm nay cho phép con hân hạnh đạo diễn và tài trợ toàn bộ chương trình ăn uống, kỉ niệm này…

Nhìn điệu bộ nhí nhảnh của con, Hằng bỗng thấy buồn:

- Dạo này bố con đi suốt, không mấy khi ăn cơm ở nhà. Kỉ niệm 20 năm ngày cưới mà bố con chẳng nhớ ra…

Con gái nhẹ nhàng nắm lấy tay chị:

- Bố được đề bạt lên chức vụ cao hơn thì chắc chắn phải bận rộn hơn rồi. Mẹ thông cảm cho bố nhé. Hay là mẹ sợ bố có cô nào bên ngoài? Mẹ yên tâm, bố chẳng tìm được cô nào đẹp và yêu bố hơn mẹ đâu. Mẹ của con là số một mà!

Hằng bật cười. Chị nhẹ nhàng vuốt tóc con:

- Mẹ không giấu con, mẹ cũng có chút lo lắng, nhưng mẹ tin bố không làm gì có lỗi với mẹ… Giờ mẹ con mình dọn cơm ra bàn, đợi em về rồi ăn. Hôm nay bố tiếp khách cả ngày, chắc tối muộn mới về con ạ.

Đúng lúc ấy, Hằng nghe thấy tiếng xe quen thuộc của chồng. Con gái vội chạy ra mở cửa cho bố. Khi ba bố con cùng bước vào nhà, Hằng tròn mắt vì ngạc nhiên. Chồng chị ôm một bó hoa thật to. Chị đờ ra, chưa kịp phản ứng gì thì con trai đã lanh chanh đẩy bố lại gần mẹ:

- Bố tặng hoa mẹ đi! Bố nói là: Anh chúc mừng em yêu nhân kỉ niệm 20 năm ngày cưới của vợ chồng mình!

Hằng bật cười. Chồng chị quay lại cốc vào đầu con:

- Tôi không cần anh dạy tôi. Tôi sợ “ông cụ non” của tôi thật rồi!

Nhận bó hoa từ tay chồng, Hằng cảm động rơm rớm nước mắt. Hai con cũng tặng bố mẹ những món quà xinh xắn. Bữa cơm gia đình vui vẻ, ngập tràn hạnh phúc.

4. Buổi tối, khi đã cuộn mình trong vòng tay rắn chắc của chồng, Hằng khe khẽ hỏi:

- Anh vẫn nhớ hôm nay kỉ niệm 20 năm ngày cưới à? Vậy mà em tưởng anh quên.

- Anh phải thú nhận với vợ là anh không nhớ đâu. Cơ quan nhiều việc quá, anh quên thật đấy. Nhưng tối qua, con gái nhắn tin nhắc anh. Nó còn dặn anh sáng ra cứ bảo đi tiếp khách cả ngày để gây bất ngờ cho mẹ. Đây em đọc xem.

Hằng đón điện thoại từ tay chồng, mở tin nhắn của con ra đọc. Con gái dặn bố mua hoa tặng mẹ, dặn bố phải thường xuyên về nhà ăn cơm, đừng làm mẹ buồn. Nó còn mách cả việc dạo này mẹ thấy bố đỏm dáng nên nghi ngờ bố có bồ nhí ở bên ngoài nữa.

Hằng xị mặt ra, phụng phịu:

- Thì anh đi làm cứ quần là áo lượt, giày dép bóng lộn, vợ nào chẳng nghi ngờ…

Giọng chồng Hằng trầm xuống, chưa bao giờ Hằng thấy chồng nghiêm túc như thế:

- Công việc của anh phải tiếp khách sang trọng, mình ăn mặc xuề xòa sao được. Ăn mặc, đầu tóc chỉn chu cũng là cách tôn trọng khách hàng, tôn trọng người cộng tác với mình, em ạ. Chưa bao giờ anh có ý nghĩ phản bội vợ, phá vỡ gia đình đang êm ấm của mình. Gia đình là bến đỗ bình yên nhất, đi đâu rồi cũng phải trở về. Anh cảm động lắm khi con gái nói: “Sau này, nhất định con sẽ chọn một người chồng mạnh mẽ, chung thủy và yêu thương vợ con như bố!”. Sao anh dám làm điều gì có lỗi với con, với vợ anh và gia đình mình được…

Hằng vòng tay ôm chồng, nước mắt trào ra. Thấy Hằng khóc, chồng Hằng vui vẻ trêu:

- Ơ, hôm nay có người nhận hoa và quà của chồng, của hai con mà chẳng có hoa, có quà tặng lại cho chồng con gì cả. Kỉ niệm ngày cưới là kỉ niệm chung mà, sao lại đối xử bất công với nhau thế.

Hằng xấu hổ dụi đầu vào vai chồng. Chị cứ chắc mẩm chồng và các con đã quên nên không có ý định tổ chức hay bày vẽ gì cho ngày kỉ niệm này. May mà nhà có con gái. Hằng lặng lẽ ngắm chồng, ngắm ông bố vợ tương lai đang chìm vào giấc ngủ. Ngoài trời, mưa bắt đầu nặng hạt, những hạt mưa giông đầu mùa đập vào mái tôn lốp bốp, không khí trong nhà mát mẻ và dễ chịu hơn…

Truyện ngắn của Nguyễn Ánh Nguyệt

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Hai lần Trung thu trong đời

Hai lần Trung thu trong đời

Cơn gió chiều tháng Tám từ cánh đồng trước làng luồn qua bờ vách nứa mỏng manh phả hơi mát căn nhà tranh cuối xóm trại. Bà ngoại đặt bé Na, đứa cháu mới hơn một tuổi vào vòng tay ấm áp, đôi mắt bà nhòa đi vì đã nhiều ngày thức trắng. Mẹ nó vừa nhắm mắt sau nhiều tháng bệnh nặng, còn cha nó đã hi sinh ngoài chiến trận khi con gái chưa chào đời.
Ngày cây đu đủ ra hoa

Ngày cây đu đủ ra hoa

Bà Vân chậm rãi mở hai cánh cửa gỗ lim đã đen bóng màu thời gian, tiếng kèn kẹt vang lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng buổi sớm mùa Hạ.
Xa xăm chốn cũ

Xa xăm chốn cũ

Vài lần tôi nói với mẹ, bao giờ thong thả, tôi sẽ dẫn mẹ về rạch Bông Dừa một lần nữa. Nhưng rồi thời gian, khoảng cách địa lí và nhiều thứ khác đã khiến tôi quên đi lời hứa với mẹ, với rạch Bông Dừa mát rượi được che chắn bởi những rặng dừa xanh biêng biếc…
Món quà của người giao hàng

Món quà của người giao hàng

Anh chị có một cửa hàng bán quà lưu niệm cho trẻ con. Cửa hàng lúc nào cũng đông khách, đặc biệt là trẻ con. Vào những ngày lễ lớn, mặc dù đã thuê thêm vài người làm nhưng đôi vợ chồng này vẫn không ngơi tay vì lượng khách nhí đông nghẹt.
Trách nhiệm

Trách nhiệm

Mấy hôm nữa đã là tháng Bảy. Điểm hẹn đặc biệt.

Tin khác

Ngôi nhà dưới chân núi Sim

Ngôi nhà dưới chân núi Sim
Mây đang gồng mình quảy gánh củ mài đem giao cho quán bà béo thì đứa con gái lên 9 tuổi hớt hải chạy ra gọi:

Chờ em ở cuối con đường

Chờ em ở cuối con đường
Đúng như người ta vẫn nói, cửa sinh cũng là cửa tử. Trong không khí căng thẳng đến nghẹt thở, tiếng hô hoán của y, bác sĩ hòa lẫn với âm thanh lộc cộc của chiếc xe đẩy lao đi với tốc độ nhanh nhất về phía phòng Cấp cứu, Duy siết chặt bình truyền trong tay, vừa chạy theo giường đẩy vừa gào lên tuyệt vọng: “An! Không được ngủ! An! Mở mắt ra đi em!”.

Triền cát quê ngoại

Triền cát quê ngoại
Ngoại tôi bắt cái ghế ngồi thơ thẩn nhìn về công viên vừa được quy hoạch trước mặt với đôi mắt ra chiều xa xăm. Vài đứa nhỏ chơi gần đó trên cái hè vừa được lát gạch mới cóng đùa với ngoại:

Đảo xa chắp cánh

Đảo xa chắp cánh
Chiếc tàu cao tốc nhóc mũi lên cao rồi chúi nhanh xuống khoảng trống giữa hai đầu ngọn sóng. Bọt nước bắn tung tóe lên những ô cửa kính của con tàu. Tàu vẫn rít ù ù, lướt phăm phăm về phía trước. Cái điệp khúc như bản nhạc có cao trào lên xuống này lặp đi, lặp lại hầu như không có hồi dứt!

Người mẹ anh hùng

Người mẹ anh hùng
Mẹ chồng ốm đã mấy ngày nay, chị Thu nấu cháo tía tô, hành hoa đập thêm cái lòng đỏ trứng gà, bón cho bà nhưng được lưng bát bà đã đẩy thìa ra:

Chung một mái nhà

Chung một mái nhà
Sáng ra, bầu trời của mùa Thu đẹp thật, nắng vàng như mật ong rót xuống làng quê yên bình. Ông Đại mở cửa bước ra ngoài sân, tập mấy động tác thể dục. Xong xuôi, ông dánh răng rửa mặt, thong thả ngồi vào bàn pha ấm trà ngon Tân Cương để uống. Bà Minh bưng bát mì bốc hơi nghi ngút ra cho ông:

Giọt mật

Giọt mật
Chú Sáu tôi nói với Tâm mùa hạn này mà vắt mật ong thì đã tay phải biết. Mật thơm ngon, sóng sánh, sền sệt mượt mà chảy ra từ đôi bàn tay bóp chặt tảng mật.

Cấy dặm mùa Xuân

Cấy dặm mùa Xuân
Ngày chưa vợ, ba tôi từng có một mối tình đắm say, nhưng không thành. Người ấy là cô Năm Tươi cùng làng. Cô Năm Tươi xinh gái, phổng phao, con một.

Ca mổ đêm Giao thừa

Ca mổ đêm Giao thừa
Chiều 30 Tết, trời se lạnh và mưa bụi. Không khí Tết đã rạo rực lắm. Người xe tấp nập, hối hả ngược xuôi, ai cũng có vẻ vội vàng. Xe máy, xe đạp, xe ôtô các cỡ vào thành phố hầu như xe nào cũng kồng kềnh những cành đào.

Tết muộn

Tết muộn
Tôi sinh ra và lớn lên ở một làng chài ven biển quanh năm đượm mùi tôm cá. Tết của những làng chài ven biển cũng không khác gì ở những nơi khác, có chăng chỉ là tuổi thơ của tôi gắn liền với những chuyến đi biển xa biền biệt của ba.

Lỡ hẹn với người đi

Lỡ hẹn với người đi
Suốt cả đêm, Xoan không hề chợp mắt. Cô trằn trọc, hết xoay ngang rồi lại quay ngửa. Chiếc chăn mỏng, khi thì đắp lên bụng, lúc lại hất tung ra. Đêm về khuya, nghe rõ cả tiếng gà gáy sang canh. Xoan nghe tiếng côn trùng rỉ rả ở phía ngoài vườn, gần với ô cửa sổ. Lại thêm ánh trăng suông hạ tuần, cứ chong chong nhòm qua song cửa.

Ông bố xóm đường tàu

Ông bố xóm đường tàu
Trời đã xế chiều, những tia nắng còn sót lại lọt qua khe giữa hai toa tàu in lên đường ray những lát cắt đứt đoạn. Đoàn tàu chợ từ từ tiến vào sân ga. Động cơ hơi nước thở phì phò, thỉnh thoảng tiếng còi tàu lại hú lên lanh lảnh xé toạc hoàng hôn yên tĩnh.

Bão đến

Bão đến
- Chào chú Hai! Chú dọn dẹp chưa xong hả chú?

Thời gian vẫn ngọt ngào

Thời gian vẫn ngọt ngào
Hương từ sân bay vừa trở về Hà Nội, đi qua hồ Hoàn Kiếm, thời tiết đầu mùa Đông trời đã se lạnh. Hương nhìn lên hai bên đường trải dài những cây hoa sữa, những chùm bông to trông như đĩa xôi cốm tỏa hương thơm mát dịu, Hương vừa đi vừa ngắm.

Anh hai sữa

Anh hai sữa
Ba kính yêu! Mãi đến tuổi dậy thì con mới biết, Hà chỉ là ông anh hai sữa của mình. Thoạt đầu khi biết rõ, chúng con không phải là anh em song sinh. Con hụt hẫng, không chịu tin đó là sự thực.
Xem thêm
Lễ tạ ơn trong cánh rừng Cơ Tu

Lễ tạ ơn trong cánh rừng Cơ Tu

Nơi biên viễn có những quần thể rừng ngàn tuổi được người dân Cơ Tu nhiều năm bảo vệ. Họ coi rừng là nhà và rừng cũng giúp người dân nơi đây sung túc, đủ đầy. Sống thác với rừng, họ mang ơn rừng như chính nguồn sống của cả bản làng.
Tiếng hát dân ca người cao tuổi lan tỏa giá trị văn hóa, tinh thần

Tiếng hát dân ca người cao tuổi lan tỏa giá trị văn hóa, tinh thần

Sáng 12/4, Hội NCT xã Vật Lại, TP Hà Nội tổ chức thành công Liên hoan tiếng hát dân ca NCT lần thứ nhất trong không khí phấn khởi, đoàn kết và đậm đà bản sắc văn hóa dân tộc.
Phường Tùng Thiện, TP Hà Nội: Khi người cao tuổi hát dân ca…

Phường Tùng Thiện, TP Hà Nội: Khi người cao tuổi hát dân ca…

Sáng ngày 11/4, Hội Người cao tuổi (NCT) phường Tùng Thiện, TP Hà Nội tổ chức sôi động Liên hoan tiếng hát dân ca NCT lần thứ nhất năm 2026.
Hòn Trống Mái Sầm Sơn - Huyền thoại câu chuyện tình hóa đá

Hòn Trống Mái Sầm Sơn - Huyền thoại câu chuyện tình hóa đá

Hòn Trống Mái không chỉ là một kiệt tác của thiên nhiên mà còn là biểu tượng của một tình yêu son sắt, thủy chung - một câu chuyện tình hóa đá
Khám phá tinh hoa đồng Việt và ẩm thực xứ Thanh tại Lễ hội đền Bà Triệu 2026

Khám phá tinh hoa đồng Việt và ẩm thực xứ Thanh tại Lễ hội đền Bà Triệu 2026

Tại Lễ hội đền Bà Triệu 2026, du khách được tham quan tinh hoa đồng Việt, trải nghiệm kính 3D hình ảnh của một số Bảo vật Quốc gia liên quan đến Bà Triệu.
Lễ hội Cầu phúc đền Độc Cước năm 2026

Lễ hội Cầu phúc đền Độc Cước năm 2026

Sáng 3/4 (tức 16/2 Âm lịch), UBND phường Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa tổ chức lễ hội Cầu phúc tại khu Di tích lích lịch sử - văn hóa đền Độc Cước.
Giải đi bộ ba thế hệ Green Family Walk: Tuổi vàng, tuổi trẻ và tuổi thơ chung nhịp bước tại Vinhomes Green Paradise

Giải đi bộ ba thế hệ Green Family Walk: Tuổi vàng, tuổi trẻ và tuổi thơ chung nhịp bước tại Vinhomes Green Paradise

Ngày 19/4 tới, giải đi bộ Green Family Walk sẽ chính thức diễn ra tại Cần Giờ (TP.HCM). Trên cung đường chạm biển kết hợp với chuỗi hoạt động trải nghiệm phong phú, các gia đình có cơ hội gắn kết và cảm nhận tương lai hạnh phúc bên tổ ấm tại siêu đô thị Vinhomes Green Paradise.
Hải Phòng: Đẩy nhanh hoàn thiện đề án trở thành thành phố Âm nhạc và phát triển Bóng đá

Hải Phòng: Đẩy nhanh hoàn thiện đề án trở thành thành phố Âm nhạc và phát triển Bóng đá

Hải Phòng đang khẩn trương hoàn thiện hai đề án lớn về phát triển âm nhạc và bóng đá, hướng tới mục tiêu xây dựng đô thị giàu bản sắc văn hóa, đồng thời nâng tầm thể thao thành tích cao, tạo động lực mới cho phát triển kinh tế - xã hội trong giai đoạn tới.
Man City lần thứ 9 vô địch cúp Liên đoàn Anh

Man City lần thứ 9 vô địch cúp Liên đoàn Anh

Manchester City đã trở thành nhà vô địch Cúp Liên đoàn Anh (Carabao Cup) mùa giải 2025-2026 sau chiến thắng 2-0 trước Arsenal ở trận chung kết diễn ra rạng sáng 23/3, nhờ cú đúp của Nico O'Reilly trong hiệp 2.
Cảm ơn chú nhé!

Cảm ơn chú nhé!

Nhân ngày sinh nhật sếp, hắn xách lễ đến nhà mừng sếp. Ra mở cửa là vợ sếp. Nhìn hắn một lúc rồi buột miệng:
Concert của siêu sao G-DRAGON thăng hoa giữa đại dương ánh sáng Ocean City

Concert của siêu sao G-DRAGON thăng hoa giữa đại dương ánh sáng Ocean City

Tối 8 và 9/11, Ocean City gần như “nổ tung” với concert G-DRAGON 2025 WORLD TOUR [Übermensch] IN HANOI, presented by VPBank; sự kiện do 8Wonder tổ chức đã đón gần 100.000 khán giả trong nước và quốc tế. Từ những bản hit huyền thoại cho đến những chia sẻ đầy xúc động, “ông hoàng Kpop” đã mang đến những màn trình diễn mãn nhãn, thăng hoa và tràn năng lượng.
Ocean City "bùng nổ" trước giờ G: Fan Việt và quốc tế cuồng nhiệt đổ về, tạo nên trải nghiệm âm nhạc hiếm có

Ocean City "bùng nổ" trước giờ G: Fan Việt và quốc tế cuồng nhiệt đổ về, tạo nên trải nghiệm âm nhạc hiếm có

Chỉ còn vài tiếng trước giờ concert G-DRAGON 2025 WORLD TOUR [Übermensch] IN HANOI, presented by VPBank chính thức lên đèn, 8Wonder Ocean City đang trở thành tâm điểm sôi động nhất Hà Nội. Dòng người đổ về mỗi lúc một đông, khắp nơi đều tràn ngập sắc màu,
Phiên bản di động