Sống lại kí ức

Cô Xuân cưới chồng, đó là sự kiện gây rung động cái khu tập thể cán bộ công nhân viên chức ngành bưu điện. Rung động hơn nữa, người mà cô Xuân chọn làm chồng lại là anh Lai, Trưởng Đài Truyền thanh tỉnh.
Đám cưới thời chiến phải tổ chức vào ban đêm, trong ánh đèn dầu, để phòng tránh máy bay oanh tạc, không có bày trí hoa cưới, nhưng trang trọng và thắm tình đồng chí, đồng đội. Anh Hòa, Giám đốc Bưu điện tỉnh được mời lãnh trách nhiệm chủ hôn, trịnh trọng tuyên bố lí do:

- Sau thời gian hai bạn tìm hiểu, từ đó báo cáo với tổ chức hai cơ quan, được sự đồng ý nhất trí của chính quyền địa phương, hôm nay chúng ta tập hợp nơi đây để chứng kiến lễ thành hôn của hai bạn Trần Trung Lai và Đặng Thị Xuân. Thay mặt hai bên gia đình và hai cơ quan của cô dâu, chú rể, tôi tuyên bố khai mạc hôn lễ. Chúc cô dâu, chú rể trăm năm hạnh phúc, vui duyên mới không được quên nhiệm vụ đâu nhé!

Xuân thấy trong người cứ lâng lâng, cảm giác hồi hộp xâm chiếm tâm trí. Chẳng hiểu sau buổi lễ này, đêm tân hôn sẽ diễn ra như thế nào? Xuân vừa có cảm giác chờ đợi, vừa có cảm giác lo sợ, không hiểu cô với chồng sẽ thực hiện nghi thức chồng - vợ ra sao? Thôi kệ, đến đâu thì đến. Chẳng là loài người vẫn thực hiện cái nghi thức ấy để duy trì nòi giống cả nghìn, cả vạn năm nay sao? Tiệc cưới toàn nước trà, vậy mà ai cũng đến chúc tụng cô dâu, chú rể thật là vui.

Sống lại kí ức
Minh họa Lão Trần

Ngày đó chiến tranh đang vào thời kì ác liệt, nên Xuân và Lai cưới nhau không hề có lấy một ngày trăng mật. Sau đám cưới cả hai người phải lập tức đi làm nhiệm vụ tổ chức giao. Hạnh phúc ngắn chẳng tày gang, cưới nhau được một tuần thì Lai phải lên đường nhập ngũ theo lệnh tổng động viên. Xuân phải vò võ một mình với bao nỗi nhớ nhung anh chồng vừa mới cưới. Được cái nhiệm vụ trên giao cũng nhiều, nên cô lao vào công việc cũng vợi đi không ít nỗi buồn.

Hơn tháng sau ngày cưới, Xuân mừng vui khi biết mình có em bé, cô ước gì có anh bên cạnh, để cô lao đến thông báo cho anh tin mừng này. Chồng Xuân hiện ở đâu, cô không hề biết rõ, chỉ biết anh đang tập trung huấn luyện ở Thanh Hóa. Xuân tìm đến các cơ quan tuyển quân để dò hỏi, cũng chỉ biết đơn vị anh đang huấn luyện ở xã, huyện nào của Thanh Hóa mà thôi. Xin cơ quan được nghỉ một tuần, Xuân chuẩn bị một ít đồ ăn, thức uống, mượn được cô Luyến chiếc xe đạp Thống Nhất nam, Xuân quyết tâm một chuyến tìm chồng, phần vì quá nhớ nhung, phần muốn báo cho anh biết tin mừng vợ chồng sắp có con, để anh yên tâm. Con anh được bốn tháng rồi, nó đang lớn dần từng ngày trong bụng Xuân.

Đường đi thời điểm đó quá gian nan vì đang thời chiến, nhiều chỗ Xuân phải dắt xe băng rừng, lội suối. Cô cứ đi như vậy, vừa đi vừa hỏi, nhưng không ai có thể chỉ cho cô, vì khi đó nguyên tắc bảo mật, nên hỏi ai cũng nhận được “ba không”, không biết, không nghe, không trông thấy gì. Cứ đi như vậy, trời tối sập xuống lúc nào không hay. Ánh trăng suông trải xuống con đường trước mặt một màu trắng đục nhờ nhờ. Xuân vẫn cố đạp xe bon trên đường, vì nhìn xung quanh chẳng có ngôi nhà nào mà ghé vào nhờ tá túc. Con đường vẫn trải rộng trước mặt, chiếc xe vẫn bon bon vì hình như xuống dốc. Bỗng ùm một cái, Xuân hoảng hốt tưởng tim cô rơi khỏi lồng ngực. Cô cảm giác người cô ướt nhoét. Cô đưa tay quờ quạng xung quanh, không thấy nước mà chỉ thấy cái gì đó nhun nhũn, mềm oặt. Cô bốc một nắm đưa lên nhìn thử. Ôi, hóa ra là bùn. Người Xuân cứ theo đà chìm dần xuống, cảm giác bùn đã lên đến ngực rồi. Ý nghĩ thoáng qua, cô đoán mình đã rơi xuống đầm lầy, chắc phải bỏ xác chìm xuống ở đây mất.

Thai nhi trong bụng động cựa dữ dội, bản năng người mẹ trỗi dậy mách bảo, bằng mọi giá phải thoát ra khỏi nơi này, không được chết. Xuân vớ lấy chiếc xe đạp, ôm chặt lấy để người không chìm xuống thêm nữa, lấy sức hô kêu cứu vang cả một vùng. Nhưng thời gian cứ như vô tình trôi qua, mà khu vực này vẫn hoang sơ không một bóng người. Xuân cảm thấy tuyệt vọng, không còn lấy đâu ra dũng khí để tiếp tục kêu cứu, cô gục xuống khung chiếc xe đạp, hai hàng nước mắt cứ như vậy tuôn ra ào ạt.

Bỗng có tiếng huýt sáo vang lên trên đường. Thực hay là mơ đây? Xuân lấy lại bình tĩnh, dỏng tai lên nghe ngóng. Đúng có tiếng huýt sáo, một bài ca quen thuộc, nhưng không nhìn thấy người, chắc ở dưới này thấp tầm nhìn bị che khuất. Xuân lấy hết sức bình sinh, lại hét lên:

- Có ai đó không? Cứu với, cứu tôi với… Tôi đang bị chìm ở dưới đầm này…

Tiếng huýt sáo chợt im, có tiếng thanh niên cất lên:

- Ai đó, có ai bị rớt xuống đầm lầy hả?- Tôi đây! Tôi bị rơi xuống đầm lầy không sao lên được. Tôi đang bị chìm dần xuống, đến cổ rồi.

Ánh đèn pin lóe lên, quét đi quét lại trên khu đầm lầy. Người thanh niên xác nhận đã nhìn thấy có người dưới đầm lầy, anh nói vọng xuống:

- Chịu khó chờ, để tôi đi kiếm cây kéo lên nhé.

Một cây gỗ nhỏ được đưa xuống gần chỗ Xuân, cô buông chiếc xe đạp vớ lấy đầu cây gỗ, nắm chặt. Người thanh niên trên bờ lấy hết sức bình sinh kéo Xuân lên bờ, còn chiếc xe đạp anh nói để về nhà lấy câu liêm kéo lên. Thì ra đó là một cậu thanh niên nom khá bảnh trai, chạc khoảng mười lăm, mười sáu tuổi. Cậu thanh niên nói:

- Cháu đi họp chi đoàn thanh niên, về qua đây thì nghe tiếng kêu cứu. Cô về nhà cháu tắm rửa, rồi nghỉ lại có gì để mai tính. Nhà cháu cũng gần đây thôi, đi chừng hai mươi phút đến nơi.

Xuân theo cậu thanh niên về nhà cậu ấy. Hỏi ra mới biết, cậu tên là Lâm, năm nay lên mười sáu tuổi. Cha cậu cũng đã tham gia quân đội, đi miết tận chiến trường B. Mẹ cậu tham gia lực lượng thanh niên xung phong, làm nhiệm vụ mở và bảo vệ các con đường ở Trường Sơn. Cậu sống với bà nội, một cụ già nhà quê hiền lành, chất phác.

Xuân tắm rửa rồi ăn bữa cơm đạm bạc, mà thật ngon như cả đời chỉ được một lần thưởng thức. Qua cơn hoạn nạn, Xuân ngủ một giấc li bì đến sáng muộn hôm sau mới tỉnh dậy. Mở mắt ra Xuân đã thấy chiếc xe đạp được Lâm đưa về rửa sạch sẽ, dựng ở ngoài sân. Xuân mỉm cười mãn nguyện, thời chiến khó khăn, vất vả, thiếu thốn đủ điều nhưng tình người thì luôn tràn ngập, ăm ắp khiến cuộc sống thấy đáng sống hơn. Hỏi chuyện, Lâm cho biết anh có biết đơn vị đó, nghỉ ngơi ăn bát cơm buổi sáng rồi anh đèo Xuân đến.

Tới nơi, tìm gặp được chồng, nhưng niềm vui tao ngộ chỉ được tính bằng giờ, vì đơn vị Lai phải hành quân vào chiến trường B. Vợ chồng Xuân cứ thế quấn quýt với nhau, nghẹn ngào không nói được một lời. Xuân chỉ kịp báo cho chồng biết, một mầm sống đã hình thành và đang lớn dần từng ngày trong người cô. Không thể tả được Lai mừng đến cỡ nào, khuôn mặt anh rạng rỡ, sáng bừng lên, mọi nhớ nhung, tình cảm ngày gặp mặt dường như tan biến hết, nhường chỗ cho niềm vui sắp có đứa con chào đời. Lai ôm chặt Xuân vào lòng, đoạn nhắc nhở vợ:

- Anh đi vào chiến trường chiến đấu chắc phải lâu lắm mới về. Cuộc chiến này không biết đến khi nào mới kết thúc. Em ở nhà cố gắng chăm lo sức khỏe, cố gắng mẹ tròn con vuông, nuôi dạy con khỏe mạnh, nên người chờ anh về em nhé!

Xuân chẳng thể nói gì, chỉ gật đầu lia lịa. Giờ chia tay rồi cũng đến, khi tiếng kẻng báo hiệu tập trung trong đơn vị vang lên, Xuân nắm chặt tay chồng, nghẹn ngào nói:

- Anh cứ yên tâm chiến đấu gặt hái được nhiều chiến công. Cầu mong cho anh chân cứng đá mềm, giữ được bình an mà về với mẹ con em nhé! Em sẽ nghe lời anh, hẹn anh ngày chiến thắng trở về.

Hai vợ chồng bịn rịn chia tay, Lai vào đơn vị cùng đồng đội đi miết vào phía Nam, Xuân quay trở lại quê hương, tiếp tục với những công việc, nhiệm vụ trên giao và chờ ngày khai hoa kết trái. Rồi ngày đó cũng đến, Xuân sinh hạ được một bé trai nặng bốn cân, nom kháu khỉnh, bầu bĩnh. Mặt thằng bé giống hệt Lai, mỗi lần nhìn con Xuân lại nghĩ đến Lai, mà lòng xốn xang đầy nhung nhớ. Phần Lai, từ khi chia tay với vợ tại đơn vị, anh đi tuốt luốt vào phía trong, không tin tức, không thư từ gì về cho vợ.

Hằng ngày ngoài giờ làm việc ở cơ quan, Xuân lại lặng lẽ chọn góc khuất trong nhà ngồi giở những kỉ vật ra xem, rồi nhớ chồng da diết. Được cái thằng bé dễ nuôi, ít ốm đau, sài đẹn và ăn uống rất tốt. Nhìn con lớn nhanh như thổi, lòng Xuân vợi đi đáng kể nỗi nhớ chồng. Dạo này đài phát thanh liên tục loan tin thắng trận trên các mặt trận phía Nam, lòng Xuân rộn lên niềm vui, cũng như nỗi nhớ chồng lẫn lộn. Không biết chồng cô hiện đang chiến đấu ở đâu? Có gian khổ lắm không, có an toàn để trở về với mẹ con cô?

Thấm thoắt đã bảy năm trôi qua, đất nước thống nhất đã một năm trời, mà Xuân vẫn chưa thấy tin tức gì của chồng. Bặt vô âm tín, một dòng thư cũng không trở về với Xuân. Được cái không có tin báo Lai hi sinh, thì vẫn còn đó nguyên vẹn niềm hi vọng. Một hôm trời trong xanh ngăn ngắt, chiếu xuống mặt đất những tia nắng vàng rộm. Đang chơi ở đầu ngõ, thằng bé chạy về khoe với mẹ:

- Mẹ ơi! Con thấy có chú bộ đội đang đi về phía nhà mình.

Linh tính mách bảo, Xuân đinh ninh nghĩ, vậy là anh đã trở về với mẹ con cô. Và Lai về thật, về vẫn vẹn nguyên không một vết thương. Hàn huyên rồi, Lai mới giải thích với vợ, thì ra đơn vị anh được trên điều làm nhiệm vụ nằm vùng tận Tây Ninh, nên phải tuyệt mật, không ai được biên thư về gia đình. Miền Nam giải phóng rồi, nhưng Lai lại được điều đi nhận nhiệm vụ mới, lu bu mất hơn năm trời mới được ra quân về địa phương.

Bà Xuân không hiểu vì sao những kí ức mấy chục năm qua hôm nay lại ùa về. Một thời chiến tranh, một thời gian khó vẫn cất giấu đâu đó trong lòng bà. Bà Xuân ngồi trên bậu cửa ngóng ra đầu ngõ. Mùa Thu trời xanh lồng lộng không một gợn mây. Ông Lai đi họp tổ dân phố đã về, ông đến bên bà Xuân dắt tay bà ra sân ngắm những bông hoa cúc vàng rực trong nắng...

Truyện ngắn của Hoàng Linh
(Kính tặng nhà thơ Phạm Minh Tân, Chi hội trưởng Chi hội Nhà văn Hà Đông - Sơn Tây, TP Hà Nội

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Bữa cơm sáng đong đầy kí ức của mẹ

Bữa cơm sáng đong đầy kí ức của mẹ

Có những mùi hương, thoạt nghe qua tưởng như tầm thường, nhưng lại có sức níu giữ con người bền bỉ hơn bất kỳ thanh âm hay hình ảnh nào. Với tôi, kí ức đó đơn thuần là mùi khói bếp vương trên mái tóc mẹ, là hương cơm rang sớm mai của một thời xa cũ, thứ hương vị đã theo tôi đi qua bao thăng trầm của cuộc đời.
Giữ nếp nhà, giữ đất lành cho mai sau

Giữ nếp nhà, giữ đất lành cho mai sau

Có những điều trong mỗi gia đình Việt Nam không cần ghi thành lời, nhưng con cháu nhớ rất lâu. Đó là nếp nhà.
Tiếng vọng của núi

Tiếng vọng của núi

Chiều muộn, những dải mây tím nhạt lững lờ trôi ngang dãy núi phía tây. Ánh nắng cuối ngày nghiêng xuống những triền đồi, phủ lên con đường đất đỏ một màu trầm lặng. Hùng dừng xe ở đầu con dốc quen thuộc, đứng yên hồi lâu nhìn về phía dãy núi trước mặt. Ngọn núi vẫn đứng đó, trầm mặc và vững chãi, như thể thời gian chưa từng chạm tới.
Bóng cha, dáng mẹ những mùa đời lặng lẽ tỏa hương

Bóng cha, dáng mẹ những mùa đời lặng lẽ tỏa hương

Có những điều càng đi qua năm tháng, càng lắng lại thành ký ức sâu thẳm, như mạch nước ngầm nuôi dưỡng tâm hồn. Với tôi, đó là bóng cha và dáng mẹ - hai con người đã đi qua chiến tranh, đi qua nhọc nhằn đời thường, để trở thành điểm tựa bình yên và là niềm tự hào lặng lẽ của con cháu.
Ngược sóng

Ngược sóng

Biển chiều nay lạ lắm... Những con sóng bạc đầu không còn vỗ về bờ cát hiền hòa như mọi khi mà cứ chồm lên như muốn đập tan, nghiền nát một nỗi niềm u uất nào đó đang âm ỉ cháy dưới đáy tầng sâu thẳm.

Tin khác

Mối hàn của thời gian

Mối hàn của thời gian
Ông Lâm đã ngoài sáu mươi, cái tuổi lẽ ra phải được thảnh thơi thì ông vẫn bầu bạn với lửa và sắt. Cả một đời bấm máy hàn, đôi tay ông giờ đây chi chít những dấu vết thời gian, nham nhở như những đường hàn lỗi.

Thư viện di động diệu kì

Thư viện di động diệu kì
Ở làng Tân Lập, có một âm thanh còn thân thuộc hơn cả tiếng loa phường hay tiếng chổi tre xào xạc trên sân mỗi buổi chiều tà. Đó là tiếng chuông xe đạp “leng keng” của ông Lâm. Tiếng chuông ấy như một lời chào sớm, len qua những giậu dâm bụt, băng qua những nếp nhà lợp ngói đỏ và bãi cỏ sau làng, để rồi dừng lại thật êm dưới gốc bàng già nua trước quán nước đầu đình.

Hai lần Trung thu trong đời

Hai lần Trung thu trong đời
Cơn gió chiều tháng Tám từ cánh đồng trước làng luồn qua bờ vách nứa mỏng manh phả hơi mát căn nhà tranh cuối xóm trại. Bà ngoại đặt bé Na, đứa cháu mới hơn một tuổi vào vòng tay ấm áp, đôi mắt bà nhòa đi vì đã nhiều ngày thức trắng. Mẹ nó vừa nhắm mắt sau nhiều tháng bệnh nặng, còn cha nó đã hi sinh ngoài chiến trận khi con gái chưa chào đời.

Mẹ

Mẹ
Mẹ ơi, con ra đời không cha/ Tuổi ấu thơ ngọt ngào hương sữa mẹ/ Ba mươi năm con vẫn còn thơ bé/ Vẫn ngóng mẹ về sau buổi chợ tan trưa…

Cơn mơ hoa cỏ trắng

Cơn mơ hoa cỏ trắng
Khoảng dăm năm trở lại đây, sức khỏe của ông Cầm hình như xuống đến mức cuối cùng. Mỗi năm, khi mùa Đông đến, ông ít nói hơn, cứ vào đợt gió lạnh đầu tiên thổi qua làng, lá ngay đêm ấy ông lại đốt một đống củi nhỏ trong bếp.

Người giữ sao

Người giữ sao
Những ngày cuối năm, không gian như đặc quánh lại bởi mùi khói rơm rạ và hương tràm khô theo gió thốc từ cánh đồng vào tận ngõ sâu. Nắng chiều buông mình xuống hiên nhà ông Tự, yếu ớt và mong manh, nhuộm màu hổ phách lên mái ngói âm dương đã bạc thếch. Giữa khung cảnh nhập nhoạng ấy, ông Tự ngồi trên chiếc ghế gỗ sờn mòn, đôi tay gầy guộc tỉ mẩn thắp lên ngọn đèn dầu bé nhỏ.

Chuyện “Ma nữ” trên Giồng Cát

Chuyện “Ma nữ” trên Giồng Cát
“Cái giồng cát ấy - từ Mỹ Lương đi chợ Gừa, hồi xưa ma nhiều lắm!” - Bà nội tôi lúc đó kể: Trên giồng có nhà ông Hội đồng Sâm, giàu sang nhất vùng.

Ngày cây đu đủ ra hoa

Ngày cây đu đủ ra hoa
Bà Vân chậm rãi mở hai cánh cửa gỗ lim đã đen bóng màu thời gian, tiếng kèn kẹt vang lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng buổi sớm mùa Hạ.

Xa xăm chốn cũ

Xa xăm chốn cũ
Vài lần tôi nói với mẹ, bao giờ thong thả, tôi sẽ dẫn mẹ về rạch Bông Dừa một lần nữa. Nhưng rồi thời gian, khoảng cách địa lí và nhiều thứ khác đã khiến tôi quên đi lời hứa với mẹ, với rạch Bông Dừa mát rượi được che chắn bởi những rặng dừa xanh biêng biếc…

Món quà của người giao hàng

Món quà của người giao hàng
Anh chị có một cửa hàng bán quà lưu niệm cho trẻ con. Cửa hàng lúc nào cũng đông khách, đặc biệt là trẻ con. Vào những ngày lễ lớn, mặc dù đã thuê thêm vài người làm nhưng đôi vợ chồng này vẫn không ngơi tay vì lượng khách nhí đông nghẹt.

Trách nhiệm

Trách nhiệm
Mấy hôm nữa đã là tháng Bảy. Điểm hẹn đặc biệt.

Ngôi nhà dưới chân núi Sim

Ngôi nhà dưới chân núi Sim
Mây đang gồng mình quảy gánh củ mài đem giao cho quán bà béo thì đứa con gái lên 9 tuổi hớt hải chạy ra gọi:

Chờ em ở cuối con đường

Chờ em ở cuối con đường
Đúng như người ta vẫn nói, cửa sinh cũng là cửa tử. Trong không khí căng thẳng đến nghẹt thở, tiếng hô hoán của y, bác sĩ hòa lẫn với âm thanh lộc cộc của chiếc xe đẩy lao đi với tốc độ nhanh nhất về phía phòng Cấp cứu, Duy siết chặt bình truyền trong tay, vừa chạy theo giường đẩy vừa gào lên tuyệt vọng: “An! Không được ngủ! An! Mở mắt ra đi em!”.

Triền cát quê ngoại

Triền cát quê ngoại
Ngoại tôi bắt cái ghế ngồi thơ thẩn nhìn về công viên vừa được quy hoạch trước mặt với đôi mắt ra chiều xa xăm. Vài đứa nhỏ chơi gần đó trên cái hè vừa được lát gạch mới cóng đùa với ngoại:

Đảo xa chắp cánh

Đảo xa chắp cánh
Chiếc tàu cao tốc nhóc mũi lên cao rồi chúi nhanh xuống khoảng trống giữa hai đầu ngọn sóng. Bọt nước bắn tung tóe lên những ô cửa kính của con tàu. Tàu vẫn rít ù ù, lướt phăm phăm về phía trước. Cái điệp khúc như bản nhạc có cao trào lên xuống này lặp đi, lặp lại hầu như không có hồi dứt!
Xem thêm
Thanh Hóa phê duyệt dự án hơn 8,7 tỷ đồng khai quật đền cổ hơn 400 năm tuổi

Thanh Hóa phê duyệt dự án hơn 8,7 tỷ đồng khai quật đền cổ hơn 400 năm tuổi

UBND tỉnh Thanh Hóa phê duyệt dự án khai quật khảo cổ tổng thể đền thờ Nguyễn Văn Nghi, với kinh phí hơn 8,7 tỷ đồng.
Nghề tôi yêu, người tôi yêu

Nghề tôi yêu, người tôi yêu

Có những con đường ta đi vì lựa chọn. Nhưng cũng có những con đường, càng đi càng thấy mình thuộc về. Nghề báo của tôi, và đặc biệt là hành trình gắn bó với NCT, chính là một con đường như thế...
Người cầm bút - niềm tin và kỳ vọng

Người cầm bút - niềm tin và kỳ vọng

Tác giả Hồng Gai đã sáng tác bài thơ Người cầm bút như một sự sẻ chia, động viên và gửi gắm niềm tin đối với đội ngũ những người làm báo nhân dịp kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam.
Hè này đi đâu? Gợi ý những điểm đến hấp dẫn nhất năm 2026

Hè này đi đâu? Gợi ý những điểm đến hấp dẫn nhất năm 2026

Mùa hè là thời điểm lý tưởng để lên đường khám phá những vùng đất mới và tận hưởng khoảng thời gian nghỉ ngơi cùng gia đình, bạn bè. Từ những bãi biển đẹp trong nước đến các thành phố sôi động và công viên giải trí nổi tiếng ở châu Á, đâu là những điểm đến đáng trải nghiệm nhất trong năm nay?
Du lịch Vương quốc Anh – Scotland: Hành trình đáng nhớ của người cao tuổi

Du lịch Vương quốc Anh – Scotland: Hành trình đáng nhớ của người cao tuổi

Đối với nhiều người cao tuổi, hành trình đến Vương quốc Anh và Scotland không chỉ là một chuyến du lịch mà còn là dịp hiện thực hóa ước mơ được khám phá những vùng đất nổi tiếng bậc nhất châu Âu. Trong 9 ngày trải nghiệm, đoàn du khách Việt Nam đã có cơ hội chiêm ngưỡng những công trình lịch sử hàng trăm năm tuổi, hòa mình vào không gian văn hóa đặc sắc và thưởng ngoạn vẻ đẹp thiên nhiên thanh bình của “xứ sở sương mù”, để lại nhiều kỷ niệm sâu sắc và khó quên.
Đồng Tháp khép lại Lễ hội Trái cây lần thứ I với nhiều dấu ấn nổi bật

Đồng Tháp khép lại Lễ hội Trái cây lần thứ I với nhiều dấu ấn nổi bật

Lễ hội trái cây Đồng Tháp lần thứ I năm 2026 chính thức bế mạc sau 4 ngày diễn ra sôi nổi, thu hút khoảng 500.000 lượt khách tham quan, trải nghiệm và mua sắm. Thành công của sự kiện được kỳ vọng sẽ tạo động lực quảng bá thương hiệu trái cây Đồng Tháp, thúc đẩy phát triển du lịch nông nghiệp và góp phần xây dựng ngành hàng trái cây địa phương theo hướng bền vững.
Hơn 56.000 học sinh tham gia Hội thi Thể dục Thể thao học sinh TP. Hồ Chí Minh năm 2026

Hơn 56.000 học sinh tham gia Hội thi Thể dục Thể thao học sinh TP. Hồ Chí Minh năm 2026

Hội thi Thể dục Thể thao học sinh TP. Hồ Chí Minh năm 2026 khép lại bằng lễ bế mạc sôi động, đánh dấu một mùa giải thành công rực rỡ và tràn đầy cảm xúc.
Bế mạc Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026

Bế mạc Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026

Sau 2 ngày tranh tài sôi nổi và hấp dẫn, tối 30/5, Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026 đã chính thức bế mạc
Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII: Sôi động và nhân văn

Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII: Sôi động và nhân văn

kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam, Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII chính thức trở lại quy mô lớn, thu hút gần 300 vận động viên tham gia
Người lính già và tiếng còi... tâm lý

Người lính già và tiếng còi... tâm lý

Đêm vùng quê trung du xã Kim Phượng (Thái Nguyên) vốn yên ả là thế, bỗng chốc bị xé toạc bởi những âm thanh chát chúa. Tiếng gầm rú của những chiếc xe độ pô, tiếng nẹt pô liên thanh như súng nổ kèm theo ánh đèn pha quét ngược quét xuôi của một nhóm thanh niên
Người cầm bút - niềm tin và kỳ vọng

Người cầm bút - niềm tin và kỳ vọng

Tác giả Hồng Gai đã sáng tác bài thơ Người cầm bút như một sự sẻ chia, động viên và gửi gắm niềm tin đối với đội ngũ những người làm báo nhân dịp kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam.
Cảm ơn chú nhé!

Cảm ơn chú nhé!

Nhân ngày sinh nhật sếp, hắn xách lễ đến nhà mừng sếp. Ra mở cửa là vợ sếp. Nhìn hắn một lúc rồi buột miệng:
Phiên bản di động