Lời hứa người đồng đội

Khoảng trời đầy nắng Thu bé lại vừa bằng một cụ bà với mái tóc bạc trắng đang ngồi hóng nắng trước sân.
Nắng như trêu đùa chạy nhảy trên mái tóc bà, làm mái tóc bạc như tỏa lên một thứ ánh sáng nhuộm màu nào đó rồi lại được lan tỏa sự mát mẻ bởi đủ thứ chậu cây trong khu vườn nhỏ, nơi bà ngồi lọt thỏm vào. Người đàn ông luống tuổi vừa dắt xe đạp vào cửa, đương cởi chiếc mũ cối lau vầng trán lấm tấm mồ hôi, nhác thấy bóng bà đang ngồi nơi nắng lật đật chạy lại:

- Sao má lại ngồi đây? Nắng mùa này rát dữ lắm, bỏng bệnh thì sao? - Rồi với vẻ cau có ông quay vào trong nhà gọi - Thằng Linh, thằng Huynh đâu? Ba dặn ở nhà trông bà sao để bà ngồi ngoài nắng như thế này?

Đám nhỏ hoảng sợ lục tục chạy ra cũng là lúc bà Côn mỉm cười hiền từ chỉ góc nhỏ mình ngồi, nơi được ông Dinh bày rất nhiều chậu nhỏ xanh mát một góc, trên đầu lại đủ loại cây leo, lan đủ cả, phía trước nhà còn có cây hoa giấy tỏa mát vào bên trong vườn.

- Bây lại trách đám nhỏ vô duyên! Bây trồng cây cho tao ngồi mà. Giờ thấy tao ngồi bây đuổi tao đi hay sao?

Rồi bà ôm hai đứa cháu nội sinh đôi của mình vào lòng vuốt ve, xoa đầu, chúng bật cười trong lòng bà khi nhìn thấy người bố nghiêm khắc của mình lúng túng gãi đầu gãi tai…

Minh họa Lão Trần
Minh họa Lão Trần

Dinh và Tan là hai người bạn chí cốt của nhau từ tấm bé. Làng quê nghèo ngày ấy bom đạn chiến tranh không làm mất đi ý chí quật cường mà còn hun đúc nhiều tình yêu quê hương, đất nước và nhiều người sẵn sàng hi sinh bản thân để đổi lại bình yên cho Tổ quốc. Gia đình của cả hai cũng là hàng xóm của nhau, và thậm chí ba của cả hai cũng lên đường nhập ngũ cùng ngày, chỉ còn lại hai người phụ nữ cùng nhau nuôi hai đứa con nhỏ vượt khó chờ chồng. Thế rồi ba của cả hai và những người đồng đội hi sinh anh dũng trong một trận càn của địch. Ngày tin báo về mẹ của Dinh vì không chịu nổi đã ngả bệnh và cũng đi theo chồng không lâu sau đó. Dinh trở thành đứa trẻ mồ côi, lúc ấy chính bà Côn, mẹ Tan đã đón Dinh về nuôi với lời hứa trong nước mắt:

- Từ giờ con cũng là con trai của má như thằng Tan.

Thế là trong căn chòi nhỏ nơi cuối xóm năm ấy có hai đứa bạn thân bỗng trở thành anh em của nhau. Bà Côn đối xử với Dinh như con trai ruột của mình, thậm chí còn có phần ưu tiên hơn vì bà hiểu được những mất mát và cả sự cô đơn của Dinh. Hai thằng cũng bảo ban nhau không chỉ đỡ đần mẹ mà cũng tự chọn cho mình những con đường có thể cống hiến sức lực nhỏ nhoi của mình cho đất nước. Cả hai đều có tâm niệm khi lớn lên sẽ đi lính, cầm súng bảo vệ quê hương mong ngày hòa bình. Tuy bằng tuổi nhưng Dinh có phần liều lĩnh hơn Tan, cậu thường lẻn vào trong rừng để mang đồ trợ cấp cho các chú bộ đội, hoặc đôi khi không ai nhờ nhưng cậu có gì ngon vẫn lẻn vào mặc cho sự tuần tra gắt gao của địch. Các chú đã ngăn cản, thậm chí rầy la cho tới khi thực sự việc đó ảnh hưởng lớn đến nơi an toàn của quân ta, lúc biết được sự nguy hiểm do sự háo thắng của mình mang lại, Dinh đã dùng thân mình dụ địch đi hướng khác. Cậu đã có thể nằm xuống nếu không được Tan cứu. Sau lần đó mẹ Côn đã khóc hết nước mắt và cũng phân tích rất nhiều về sự đúng sai của Dinh, từ đó Dinh cũng tự hứa với bản thân sẽ cẩn thận trong mọi hành động và thậm chí cũng cảm thấy ăn năn vì nếu không được Tan cứu có lẽ sẽ có kết quả xấu nhất.

Hai đứa trẻ lớn lên và khi trưởng thành cũng nhập ngũ cùng một ngày, quyết tâm cống hiến hết mình cho đất nước. Vừa là bạn bè, vừa là anh em, nay đã là đồng đội, mối quan hệ của cả hai ngày càng khăng khít. Cả hai khi nhập ngũ lo nhất chỉ là người mẹ già nơi hậu phương, có lẽ bà Côn cũng biết rất rõ nên nhiều khi truyền tin được đều cho biết bà đang sống rất tốt và cũng được làng xóm yêu thương chăm sóc để hai con yên tâm. Qua những năm kháng chiến, Tan được bổ nhiệm làm đội trưởng một đội nhỏ, cậu cũng mang trong mình những trách nhiệm nhất định. Trong khi Tan ngày càng trưởng thành và gánh vác trọng trách người đứng đầu ở trên vai thì Dinh dường như vẫn còn duy trì được sự ngây thơ ở tuổi hai mươi. Cậu chàng là anh nuôi của đội, được thừa hưởng tài nấu ăn từ các mẹ của mình nên nấu ăn rất giỏi. Dinh là chàng trai sôi nổi nhất, những lúc rảnh rỗi hay tối trời cậu thường ôm đàn hát vang bên đống lửa để làm niềm vui cho cả đội. Tính tình hoạt bát năng nổ nên cậu cũng thường học được rất nhiều câu chuyện cười để về kể cho mọi người. Phải nói nơi nào có Dinh, nơi đó sẽ ngập tràn niềm vui.

Bản thân Dinh và Tan như là sự bù trừ cho nhau, vì nếu Tan khá nghiêm khắc thì Dinh thường là người giúp mọi người hiểu Tan hơn. Trong quân đội sẽ có những mức kỉ luật nhất định dù có thể người đứng đầu không muốn nhưng vẫn phải phạt để chỉnh đốn mọi người. Ví như khi Tan phạt một ai đó thì Dinh cũng sẽ là người tới giải thích với người đó về nỗi khổ của Tan, về sự đúng sai của vấn đề. Và cả khi Dinh mắc lỗi Tan cũng không niệm tình. Nhớ năm ấy dịp Tết, thức ăn khi ấy cũng khan hiếm nhưng vì thương đồng đội vất vả chiến đấu, Dinh đã lấy suất thịt vốn là suất dự trữ cho cả tuần để nấu bánh chưng. Việc đó an ủi rất nhiều những người lính chiến xa nhà nhưng đồng thời cũng là lãng phí quân lương. Khi ấy Tan cũng phân tích đúng sai sự việc và kỉ luật Dinh rất nặng. Dù xuất phát điểm là ý tốt nhưng lương thực khi ấy cũng rất cần thiết. Đêm ba mươi Tết trong khi Dinh vẫn đang chịu phạt cũng thấy miếng bánh được lén lút quăng vào, cậu cả cười:

- Cảm ơn người bí mật nhé.

Nhưng khỏi nói cũng biết người đã ở bên Dinh cả đêm ở chòi chịu phạt khi ấy là Tan, vì cậu không muốn bạn mình cô đơn đêm giao thừa. Thế nhưng người đội trưởng tình cảm nhưng nghiêm khắc ấy lại mãi mãi nằm xuống trong một trận giao tranh đầy kịch liệt với địch, hi sinh để bảo vệ một người đồng đội khác của mình. Ngày Dinh “tìm thấy” Tan, Tan đã bị thương rất nặng, anh không còn nói được gì nữa, chỉ cầm chặt tấm hình mẹ Côn ở trong tay mắt ướt sũng nhìn Dinh. Dinh gật đầu, nước mắt tuôn rơi ngầm hiểu… Ngày ấy, khi rảnh rỗi hai người vẫn hay nói với nhau nếu một trong hai có nằm xuống, thì người còn lại hãy hứa sẽ báo hiếu và lo cho mẹ đầy đủ, đó là lời hứa giữa những người đồng đội với nhau…

* * *

Ông Dinh khẽ thắp nén nhang lên bàn thờ, nơi để di ảnh của ba mẹ ruột ông, ba ông Tan và cả ông Tan và đứng lặng một lúc lâu. Bà Côn bước vào khẽ nhìn người đàn ông luống tuổi trước mặt đang bần thần khẽ nhón lấy vỗ vai:

- Con đã làm rất tốt rồi con trai…

Ông Dinh còn nhớ ngày đất nước hòa bình, ông về quê xưa đón bà Côn về chăm sóc. Khi nhìn thấy chỉ mình ông Dinh bà đã hiểu đã mất đi thêm một người con trai nữa nhưng khi thấy bóng dáng cao lớn của ông Dinh như đổ gục khi đưa di vật của ông Tan vể với bà, bà đã gồng mình lên ôm lấy ông:

- Má vẫn còn con…

Câu nói đó làm ông Dinh nhớ mãi tới tận bây giờ. Ông rất đau lòng khi một người thân nữa của mình ra đi nhưng ông đồng thời cũng hiểu mình là chỗ dựa của người còn ở lại. Và nhất là ông luôn biết đến công ơn dưỡng dục khi ba mẹ ruột của mình nằm xuống và bà Côn đã nuôi dạy ông đến khi trưởng thành như máu mủ. Đó không chỉ đơn thuần là lời hứa với người đồng đội đã mất, đó còn là tình mẫu tử, tình nghĩa, tình cảm thân thương giữa người và người.

Cuộc sống những ngày đầu còn khó khăn, hai mẹ con bảo ban nhau mà sống. Ông làm thầy giáo trên huyện, bà cũng vẫn gồng mình nhận đủ việc làm thêm ở nhà, lại còn bắt ông mở thêm luống ruộng, luống rau để trồng lúc rảnh rỗi, không cho mình tay chân rảnh rỗi phút nào. Mọi thứ cũng dần ổn định theo thời gian cho đến khi ông chuẩn bị lấy vợ, hoàn thiện hơn cuộc sống gia đình. Ngày ông cưới, bà một tay lo chu toàn tất cả, lấy hết tiền để dành để “con trai” có một đám cưới tươm tất:

- Đây là cho con, cũng là cho dâu, một việc quan trọng của cuộc đời không thể qua loa được.

Sau đó ông cũng có gia đình hạnh phúc với hai đứa con sinh đôi và người vợ tảo tần lúc nào cũng rất yêu thương và kính trọng bà Côn. Tới ngày giỗ hằng năm của Tan, hai mẹ con lại ngồi ôn lại những kỉ niệm cũ về Tan.

- Má nhớ lần má giận tụi con hư không, mùa lũ lên mà cứ è đầu ra đi bơi thuyền chuối. Nhốt bên ngoài không cho ăn cơm, cũng thằng Tan đứng ra chịu tội rủ rê.

- Nhớ chứ sao không? Nhìn hai bây khóc vì đói mà đứt ruột đứt gan, nhưng phải phạt cho nhớ.

Bà vẫn hay bảo ông kể lại chuyện thời chiến đấu nhưng tuyệt nhiên bà không khóc vì bà luôn tự hào về những điều mà các con mình mang lại. Những khi nhìn lại về quá khứ ba mẹ con, ông Dinh luôn thấm thía những sự hi sinh cao cả của bà, nhớ những ngày ông còn nhỏ, mỗi khi địch rát bà ôm hai đứa chạy xuống hầm trú ẩn, bụi khói nguy hiểm nhuộm trắng mái tóc đen tuyền của bà. Trong kí ức đã từ rất lâu rồi hình ảnh người đàn bà nhỏ bé đương dang tay che chắn cho hai đứa con luôn tồn tại mãi trong kí ức của ông. Bản thân ông luôn cảm thấy vẫn chưa thể đền đáp được cho bà dù luôn tận tâm hiếu dưỡng và thậm chí luôn dạy bảo vợ con phải yêu thương bà như ruột thịt. Đối với ông việc yêu thương bà không chỉ vì lời hứa với người đồng đội đã mất mà còn vì công ơn dưỡng dục mà bà đã dành cho ông suốt cả cuộc đời…

Truyện ngắn của Lê Hứa Huyền Trân

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Bữa cơm sáng đong đầy kí ức của mẹ

Bữa cơm sáng đong đầy kí ức của mẹ

Có những mùi hương, thoạt nghe qua tưởng như tầm thường, nhưng lại có sức níu giữ con người bền bỉ hơn bất kỳ thanh âm hay hình ảnh nào. Với tôi, kí ức đó đơn thuần là mùi khói bếp vương trên mái tóc mẹ, là hương cơm rang sớm mai của một thời xa cũ, thứ hương vị đã theo tôi đi qua bao thăng trầm của cuộc đời.
Giữ nếp nhà, giữ đất lành cho mai sau

Giữ nếp nhà, giữ đất lành cho mai sau

Có những điều trong mỗi gia đình Việt Nam không cần ghi thành lời, nhưng con cháu nhớ rất lâu. Đó là nếp nhà.
Ngược sóng

Ngược sóng

Biển chiều nay lạ lắm... Những con sóng bạc đầu không còn vỗ về bờ cát hiền hòa như mọi khi mà cứ chồm lên như muốn đập tan, nghiền nát một nỗi niềm u uất nào đó đang âm ỉ cháy dưới đáy tầng sâu thẳm.
Mối hàn của thời gian

Mối hàn của thời gian

Ông Lâm đã ngoài sáu mươi, cái tuổi lẽ ra phải được thảnh thơi thì ông vẫn bầu bạn với lửa và sắt. Cả một đời bấm máy hàn, đôi tay ông giờ đây chi chít những dấu vết thời gian, nham nhở như những đường hàn lỗi.
Thư viện di động diệu kì

Thư viện di động diệu kì

Ở làng Tân Lập, có một âm thanh còn thân thuộc hơn cả tiếng loa phường hay tiếng chổi tre xào xạc trên sân mỗi buổi chiều tà. Đó là tiếng chuông xe đạp “leng keng” của ông Lâm. Tiếng chuông ấy như một lời chào sớm, len qua những giậu dâm bụt, băng qua những nếp nhà lợp ngói đỏ và bãi cỏ sau làng, để rồi dừng lại thật êm dưới gốc bàng già nua trước quán nước đầu đình.

Tin khác

Hai lần Trung thu trong đời

Hai lần Trung thu trong đời
Cơn gió chiều tháng Tám từ cánh đồng trước làng luồn qua bờ vách nứa mỏng manh phả hơi mát căn nhà tranh cuối xóm trại. Bà ngoại đặt bé Na, đứa cháu mới hơn một tuổi vào vòng tay ấm áp, đôi mắt bà nhòa đi vì đã nhiều ngày thức trắng. Mẹ nó vừa nhắm mắt sau nhiều tháng bệnh nặng, còn cha nó đã hi sinh ngoài chiến trận khi con gái chưa chào đời.

Mẹ

Mẹ
Mẹ ơi, con ra đời không cha/ Tuổi ấu thơ ngọt ngào hương sữa mẹ/ Ba mươi năm con vẫn còn thơ bé/ Vẫn ngóng mẹ về sau buổi chợ tan trưa…

Cơn mơ hoa cỏ trắng

Cơn mơ hoa cỏ trắng
Khoảng dăm năm trở lại đây, sức khỏe của ông Cầm hình như xuống đến mức cuối cùng. Mỗi năm, khi mùa Đông đến, ông ít nói hơn, cứ vào đợt gió lạnh đầu tiên thổi qua làng, lá ngay đêm ấy ông lại đốt một đống củi nhỏ trong bếp.

Người giữ sao

Người giữ sao
Những ngày cuối năm, không gian như đặc quánh lại bởi mùi khói rơm rạ và hương tràm khô theo gió thốc từ cánh đồng vào tận ngõ sâu. Nắng chiều buông mình xuống hiên nhà ông Tự, yếu ớt và mong manh, nhuộm màu hổ phách lên mái ngói âm dương đã bạc thếch. Giữa khung cảnh nhập nhoạng ấy, ông Tự ngồi trên chiếc ghế gỗ sờn mòn, đôi tay gầy guộc tỉ mẩn thắp lên ngọn đèn dầu bé nhỏ.

Chuyện “Ma nữ” trên Giồng Cát

Chuyện “Ma nữ” trên Giồng Cát
“Cái giồng cát ấy - từ Mỹ Lương đi chợ Gừa, hồi xưa ma nhiều lắm!” - Bà nội tôi lúc đó kể: Trên giồng có nhà ông Hội đồng Sâm, giàu sang nhất vùng.

Ngày cây đu đủ ra hoa

Ngày cây đu đủ ra hoa
Bà Vân chậm rãi mở hai cánh cửa gỗ lim đã đen bóng màu thời gian, tiếng kèn kẹt vang lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng buổi sớm mùa Hạ.

Xa xăm chốn cũ

Xa xăm chốn cũ
Vài lần tôi nói với mẹ, bao giờ thong thả, tôi sẽ dẫn mẹ về rạch Bông Dừa một lần nữa. Nhưng rồi thời gian, khoảng cách địa lí và nhiều thứ khác đã khiến tôi quên đi lời hứa với mẹ, với rạch Bông Dừa mát rượi được che chắn bởi những rặng dừa xanh biêng biếc…

Món quà của người giao hàng

Món quà của người giao hàng
Anh chị có một cửa hàng bán quà lưu niệm cho trẻ con. Cửa hàng lúc nào cũng đông khách, đặc biệt là trẻ con. Vào những ngày lễ lớn, mặc dù đã thuê thêm vài người làm nhưng đôi vợ chồng này vẫn không ngơi tay vì lượng khách nhí đông nghẹt.

Trách nhiệm

Trách nhiệm
Mấy hôm nữa đã là tháng Bảy. Điểm hẹn đặc biệt.

Ngôi nhà dưới chân núi Sim

Ngôi nhà dưới chân núi Sim
Mây đang gồng mình quảy gánh củ mài đem giao cho quán bà béo thì đứa con gái lên 9 tuổi hớt hải chạy ra gọi:

Chờ em ở cuối con đường

Chờ em ở cuối con đường
Đúng như người ta vẫn nói, cửa sinh cũng là cửa tử. Trong không khí căng thẳng đến nghẹt thở, tiếng hô hoán của y, bác sĩ hòa lẫn với âm thanh lộc cộc của chiếc xe đẩy lao đi với tốc độ nhanh nhất về phía phòng Cấp cứu, Duy siết chặt bình truyền trong tay, vừa chạy theo giường đẩy vừa gào lên tuyệt vọng: “An! Không được ngủ! An! Mở mắt ra đi em!”.

Triền cát quê ngoại

Triền cát quê ngoại
Ngoại tôi bắt cái ghế ngồi thơ thẩn nhìn về công viên vừa được quy hoạch trước mặt với đôi mắt ra chiều xa xăm. Vài đứa nhỏ chơi gần đó trên cái hè vừa được lát gạch mới cóng đùa với ngoại:

Đảo xa chắp cánh

Đảo xa chắp cánh
Chiếc tàu cao tốc nhóc mũi lên cao rồi chúi nhanh xuống khoảng trống giữa hai đầu ngọn sóng. Bọt nước bắn tung tóe lên những ô cửa kính của con tàu. Tàu vẫn rít ù ù, lướt phăm phăm về phía trước. Cái điệp khúc như bản nhạc có cao trào lên xuống này lặp đi, lặp lại hầu như không có hồi dứt!

Người mẹ anh hùng

Người mẹ anh hùng
Mẹ chồng ốm đã mấy ngày nay, chị Thu nấu cháo tía tô, hành hoa đập thêm cái lòng đỏ trứng gà, bón cho bà nhưng được lưng bát bà đã đẩy thìa ra:

Chung một mái nhà

Chung một mái nhà
Sáng ra, bầu trời của mùa Thu đẹp thật, nắng vàng như mật ong rót xuống làng quê yên bình. Ông Đại mở cửa bước ra ngoài sân, tập mấy động tác thể dục. Xong xuôi, ông dánh răng rửa mặt, thong thả ngồi vào bàn pha ấm trà ngon Tân Cương để uống. Bà Minh bưng bát mì bốc hơi nghi ngút ra cho ông:
Xem thêm
Ra mắt mô hình điểm “Gia đình 5 không, 3 sạch, 3 an”

Ra mắt mô hình điểm “Gia đình 5 không, 3 sạch, 3 an”

Hội Liên hiệp Phụ nữ xã Bản Liền, tỉnh Lào Cai vừa tổ chức ra mắt mô hình “Gia đình 5 không, 3 sạch, 3 an” với sự tham gia của 30 thành viên chi hội thôn Đội 3.
Gia lai: Phát huy vai trò cựu giáo chức trong xây dựng xã hội học tập

Gia lai: Phát huy vai trò cựu giáo chức trong xây dựng xã hội học tập

Sáng 9/6, Hội Cựu giáo chức phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai tổ chức Đại hội đại biểu lần thứ I, nhiệm kỳ 2026 – 2031. Tham dự Đại hội có 87 đại biểu đại diện cho đội ngũ cựu giáo chức trên địa bàn.
Sôi nổi Liên hoan Tiếng hát dân ca người cao tuổi tỉnh Hưng Yên năm 2026

Sôi nổi Liên hoan Tiếng hát dân ca người cao tuổi tỉnh Hưng Yên năm 2026

Trong không khí phấn khởi chào mừng kỷ niệm 85 năm Ngày Truyền thống NCT Việt Nam (6/6/1941 - 6/6/2026), sáng 4/6, tại phường Trần Hưng Đạo, Hội NCT tỉnh Hưng Yên phối hợp với Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tổ chức Liên hoan Tiếng hát dân ca NCT cấp tỉnh
Hè này đi đâu? Gợi ý những điểm đến hấp dẫn nhất năm 2026

Hè này đi đâu? Gợi ý những điểm đến hấp dẫn nhất năm 2026

Mùa hè là thời điểm lý tưởng để lên đường khám phá những vùng đất mới và tận hưởng khoảng thời gian nghỉ ngơi cùng gia đình, bạn bè. Từ những bãi biển đẹp trong nước đến các thành phố sôi động và công viên giải trí nổi tiếng ở châu Á, đâu là những điểm đến đáng trải nghiệm nhất trong năm nay?
Du lịch Vương quốc Anh – Scotland: Hành trình đáng nhớ của người cao tuổi

Du lịch Vương quốc Anh – Scotland: Hành trình đáng nhớ của người cao tuổi

Đối với nhiều người cao tuổi, hành trình đến Vương quốc Anh và Scotland không chỉ là một chuyến du lịch mà còn là dịp hiện thực hóa ước mơ được khám phá những vùng đất nổi tiếng bậc nhất châu Âu. Trong 9 ngày trải nghiệm, đoàn du khách Việt Nam đã có cơ hội chiêm ngưỡng những công trình lịch sử hàng trăm năm tuổi, hòa mình vào không gian văn hóa đặc sắc và thưởng ngoạn vẻ đẹp thiên nhiên thanh bình của “xứ sở sương mù”, để lại nhiều kỷ niệm sâu sắc và khó quên.
Đồng Tháp khép lại Lễ hội Trái cây lần thứ I với nhiều dấu ấn nổi bật

Đồng Tháp khép lại Lễ hội Trái cây lần thứ I với nhiều dấu ấn nổi bật

Lễ hội trái cây Đồng Tháp lần thứ I năm 2026 chính thức bế mạc sau 4 ngày diễn ra sôi nổi, thu hút khoảng 500.000 lượt khách tham quan, trải nghiệm và mua sắm. Thành công của sự kiện được kỳ vọng sẽ tạo động lực quảng bá thương hiệu trái cây Đồng Tháp, thúc đẩy phát triển du lịch nông nghiệp và góp phần xây dựng ngành hàng trái cây địa phương theo hướng bền vững.
Bế mạc Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026

Bế mạc Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026

Sau 2 ngày tranh tài sôi nổi và hấp dẫn, tối 30/5, Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026 đã chính thức bế mạc
Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII: Sôi động và nhân văn

Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII: Sôi động và nhân văn

kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam, Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII chính thức trở lại quy mô lớn, thu hút gần 300 vận động viên tham gia
Hải Phòng Legacy Marathon 2026 lan tỏa tinh thần “Chạy nhanh - Sống xanh”

Hải Phòng Legacy Marathon 2026 lan tỏa tinh thần “Chạy nhanh - Sống xanh”

Sáng ngày 17/5, tại đảo Vũ Yên, TP Hải Phòng, Giải chạy Hải Phòng Legacy Marathon 2026 - Dấu chân thành phố Cảng đã chính thức diễn ra với sự tham gia của hơn 8.000 vận động viên chuyên nghiệp và phong trào đến từ nhiều tỉnh, thành trên cả nước cùng một số runner quốc tế.
Cảm ơn chú nhé!

Cảm ơn chú nhé!

Nhân ngày sinh nhật sếp, hắn xách lễ đến nhà mừng sếp. Ra mở cửa là vợ sếp. Nhìn hắn một lúc rồi buột miệng:
Concert của siêu sao G-DRAGON thăng hoa giữa đại dương ánh sáng Ocean City

Concert của siêu sao G-DRAGON thăng hoa giữa đại dương ánh sáng Ocean City

Tối 8 và 9/11, Ocean City gần như “nổ tung” với concert G-DRAGON 2025 WORLD TOUR [Übermensch] IN HANOI, presented by VPBank; sự kiện do 8Wonder tổ chức đã đón gần 100.000 khán giả trong nước và quốc tế. Từ những bản hit huyền thoại cho đến những chia sẻ đầy xúc động, “ông hoàng Kpop” đã mang đến những màn trình diễn mãn nhãn, thăng hoa và tràn năng lượng.
Ocean City "bùng nổ" trước giờ G: Fan Việt và quốc tế cuồng nhiệt đổ về, tạo nên trải nghiệm âm nhạc hiếm có

Ocean City "bùng nổ" trước giờ G: Fan Việt và quốc tế cuồng nhiệt đổ về, tạo nên trải nghiệm âm nhạc hiếm có

Chỉ còn vài tiếng trước giờ concert G-DRAGON 2025 WORLD TOUR [Übermensch] IN HANOI, presented by VPBank chính thức lên đèn, 8Wonder Ocean City đang trở thành tâm điểm sôi động nhất Hà Nội. Dòng người đổ về mỗi lúc một đông, khắp nơi đều tràn ngập sắc màu,
Phiên bản di động