Ước mơ và hiện thực

Trung tuần tháng Ba. Trời còn rét nàng Bân, ai nấy đều phải co ro trong những chiếc áo ấm. Tôi đến phòng khám bệnh số 102, khoa Nội tổng hợp - Bệnh viện Đa khoa Đông Anh, Hà Nội.

Trước mặt tôi, đối diện phòng khám là hành lang dài, rộng, với hàng trăm chiếc ghế chờ. Có bốn, năm phòng khám cho các khoa khác nhau. Nhưng phòng 102 khám các bệnh về hô hấp, lúc nào cũng đông nhất. Người đứng, người ngồi, ai nấy đều sốt ruột chờ đến lượt.

Ở đây phần lớn là người cao tuổi, tóc bạc, giọng thều thào, thở hụt hơi, dáng đi chậm chạp, yếu ớt. Có cụ lưng còng chống gậy, có người phải ngồi xe lăn. Trong khi chờ đợi, tôi lắng nghe câu chuyện của họ về bác sĩ Tạ Minh Ngọc - trực tiếp khám tại phòng này. Ai nấy đều chung một nhận xét: “Bác sĩ ấy khám mát tay, nói năng nhẹ nhàng, dễ hiểu. Đông người đến mấy mà bác sĩ và điều dưỡng vẫn tươi cười, niềm nở đón tiếp”.

Tiếng điều dưỡng viên vang lên từ trong phòng:

- Xin mời số 40 vào khám!

Cửa phòng mở hé. Bác sĩ Ngọc nhẹ nhàng đứng dậy, bước ra nhìn dọc hành lang. Nét mặt chị đang vui bỗng thoáng lo âu - có lẽ vì thấy còn quá nhiều bệnh nhân chờ đợi.

Trung tuần tháng Ba
Minh họa TB Hiệp

Người bệnh được gọi vào là một cụ già gầy yếu. Sau khi đo huyết áp, bác sĩ hỏi:

- Cụ năm nay bao nhiêu tuổi rồi ạ?

- Tám mươi, bác sĩ ạ!

- Có người nhà đưa đi cùng không?

- Nhà neo người, tôi tự đi thôi… - cụ đáp, hơi thở đứt quãng.

Bác sĩ khám, rồi kết luận:

- Cụ bị viêm phế quản cấp. Nên làm hồ sơ nằm viện theo dõi nhé!

Nghe vậy, cụ lúng túng trình bày hoàn cảnh neo đơn, không có ai chăm sóc. Bác sĩ Ngọc trầm ngâm giây lát, rồi dịu dàng nói:

- Thôi, cụ cầm đơn thuốc ra quầy lĩnh thuốc, uống đúng hướng dẫn. Khi nào tái khám, nhớ mang theo đơn nhé.

Cứ thế, hết bệnh nhân này đến bệnh nhân khác. Đến khoảng mười giờ sáng, phòng khám mới vãn người. Tôi bước vào. Sau lời chào, bác sĩ Ngọc tươi cười, nhưng vẫn áy náy:

- Đông bệnh nhân quá, khiến bác phải chờ, mong thông cảm nhé!

- Không sao đâu - tôi đáp - Tôi lại có dịp nghe nhiều lời nhận xét tốt đẹp về phòng khám và về bác sĩ. Hôm nào cũng đông thế này, chắc áp lực lắm?

Bác sĩ khẽ cười:

- Trung bình mỗi buổi sáng khám từ 40-50 người, buổi chiều cũng khoảng 40. Thời tiết lạnh, người cao tuổi bị ảnh hưởng nhiều, nhất là những người có bệnh nền. Nhưng tôi được đào tạo chuyên ngành nội khoa, hô hấp - đây là đúng nghề, đúng việc, nên dù vất vả cũng thấy vui.

Qua câu chuyện, tôi được biết thêm về chị - người phụ nữ có dáng vẻ hiền hậu, ánh mắt ấm áp ấy.

- Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình có cha mẹ đều là giáo viên. Nhà ở làng Hội Phụ, xã Đông Hội - Đông Anh, bên dòng sông Đuống hiền hòa ngày đêm rì rầm sóng vỗ.

Giọng bác sĩ chùng xuống, rồi lại sáng lên khi kể:

- Cũng chính dòng sông ấy đã ươm trong tôi giấc mơ được khoác lên mình chiếc áo blouse trắng, chữa bệnh cứu người. Giấc mơ ấy theo tôi suốt tuổi thơ, rồi thành hiện thực.

Năm 18 tuổi, thi đỗ Học viện Quân y - một trong những trường danh tiếng bậc nhất ngành Y. Đó là niềm vinh dự lớn, nhưng cũng là gánh nặng với gia đình nghèo. Cha mẹ tôi động viên: “Khó mấy cũng phải cho con đi học, ước mơ phải thành”. Thế là tôi lên đường nhập học năm 2008, để lại phía sau bao nỗi lo toan.

Cha mẹ vẫn ngày ngày lên lớp, tối về băm bèo, nấu cám nuôi lợn, làm chổi bán. Mỗi dịp nghỉ, tôi lại về phụ giúp, học theo đôi tay khéo léo của cha. Năm thứ hai, tôi tiết kiệm mua chiếc máy ảnh nhỏ, tranh thủ chụp hình kiếm thêm thu nhập. Cuộc sống dẫu vất vả, nhưng tràn đầy hy vọng.

Bác sĩ dừng lại, ánh mắt xa xăm:

- Có một kỷ niệm tôi không bao giờ quên… Năm thứ ba đại học, dịp nghỉ lễ, tôi về thăm nhà. Khi bước vào sân, thấy đông khách, toàn người quen trong xóm. Một bà nói với cha mẹ tôi: “Ông bà cho hai con gái học đại học làm gì, phí lắm! Con gái rồi cũng đi lấy chồng, đâu lo được cho bố mẹ”…

Tôi đứng nép sau cánh cửa, chờ xem bố mẹ sẽ nói gì. Cha tôi đặt bó chổi xuống, giọng trầm tĩnh mà dứt khoát: “Tài sản lớn nhất của vợ chồng tôi là hai đứa con gái. Cháu lớn học Y, cháu út học Kinh tế, đều là ngành giúp ích cho xã hội. Dù có vất vả đến mấy, chúng tôi cũng không từ bỏ”.

Nghe những lời ấy, nước mắt tôi ứa ra. Tôi chạy vào nhà, ôm chầm lấy cha mẹ. Hôm đó, cha mẹ gói sẵn một bọc tiền - những đồng tiền dành dụm từ từng bó chổi, từng con lợn đưa cho tôi nộp học phí. Cha nắm tay tôi, run run:

- Can đảm lên con, để giành chiến thắng!

Thời gian lặng lẽ trôi. Sáu năm đèn sách ròng rã. Tháng 6 năm 2014, tôi tốt nghiệp, trở thành bác sĩ, về công tác tại Bệnh viện Đa khoa Đông Anh. Ban đầu ở Khoa Cấp cứu hồi sức, sau chuyển về khoa Khám bệnh, rồi Khoa Nội tổng hợp - nơi tôi gắn bó đã hơn 10 năm.

Dù ở vị trí nào, tôi luôn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ. Năm 2022, theo yêu cầu chuyên môn, tôi được cử đi học Thạc sĩ Nội khoa. Khi ấy, tôi đã có gia đình, có con nhỏ, nhưng vẫn quyết tâm thu xếp mọi việc. Cuối tuần, tôi làm thêm tại bệnh viện để tăng thu nhập. Gia đình hai bên luôn ủng hộ, nhất là chồng - người đồng hành bên tôi trong những ngày khó khăn nhất.

Hai năm trôi qua nhanh. Năm 2024, tôi hoàn thành khóa học, nhận học hàm Thạc sĩ Nội khoa. Cả nhà hân hoan, riêng tôi nghẹn ngào nói với mẹ:

- Thành công của con là công sức của cha mẹ. Con chỉ buồn vì cha đã không kịp ở lại để thấy ngày hôm nay…

Tính đến năm 2025, bác sĩ Tạ Minh Ngọc đã có 17 năm gắn bó với nghề y. Chị vinh dự nhận Bằng khen Chiến sĩ thi đua cấp cơ sở (2017-2018) của Sở Y tế Hà Nội, và Giấy khen Bí thư Đoàn giỏi của Huyện đoàn Đông Anh (2021).

Chia tay bác sĩ Ngọc, tôi bước ra hành lang. Ngoài kia, hoa phượng nở đỏ rực trong nắng trưa Hè. Từ xa vọng lại tiếng tu hú gọi mùa vải, mùa nhãn. Trong khoảnh khắc ấy, tôi như nghe vang lên tiếng thì thầm từ trái tim người bác sĩ:

- Giá bố nán lại, để chứng kiến sự trưởng thành của con…

Từ ước mơ thuở nhỏ bên dòng sông Đuống, đến hiện thực hôm nay nơi hành lang bệnh viện - đó là hành trình đẹp của một người con hiếu thảo, một thầy thuốc nhân từ.

Một ước mơ đã hóa thành hiện thực.

Bút ký của Nguyễn Mậu Dần

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Bữa cơm sáng đong đầy kí ức của mẹ

Bữa cơm sáng đong đầy kí ức của mẹ

Có những mùi hương, thoạt nghe qua tưởng như tầm thường, nhưng lại có sức níu giữ con người bền bỉ hơn bất kỳ thanh âm hay hình ảnh nào. Với tôi, kí ức đó đơn thuần là mùi khói bếp vương trên mái tóc mẹ, là hương cơm rang sớm mai của một thời xa cũ, thứ hương vị đã theo tôi đi qua bao thăng trầm của cuộc đời.
Giữ nếp nhà, giữ đất lành cho mai sau

Giữ nếp nhà, giữ đất lành cho mai sau

Có những điều trong mỗi gia đình Việt Nam không cần ghi thành lời, nhưng con cháu nhớ rất lâu. Đó là nếp nhà.

Tin khác

Bóng cha, dáng mẹ những mùa đời lặng lẽ tỏa hương

Bóng cha, dáng mẹ những mùa đời lặng lẽ tỏa hương
Có những điều càng đi qua năm tháng, càng lắng lại thành ký ức sâu thẳm, như mạch nước ngầm nuôi dưỡng tâm hồn. Với tôi, đó là bóng cha và dáng mẹ - hai con người đã đi qua chiến tranh, đi qua nhọc nhằn đời thường, để trở thành điểm tựa bình yên và là niềm tự hào lặng lẽ của con cháu.

Ngược sóng

Ngược sóng
Biển chiều nay lạ lắm... Những con sóng bạc đầu không còn vỗ về bờ cát hiền hòa như mọi khi mà cứ chồm lên như muốn đập tan, nghiền nát một nỗi niềm u uất nào đó đang âm ỉ cháy dưới đáy tầng sâu thẳm.

Mối hàn của thời gian

Mối hàn của thời gian
Ông Lâm đã ngoài sáu mươi, cái tuổi lẽ ra phải được thảnh thơi thì ông vẫn bầu bạn với lửa và sắt. Cả một đời bấm máy hàn, đôi tay ông giờ đây chi chít những dấu vết thời gian, nham nhở như những đường hàn lỗi.

Thư viện di động diệu kì

Thư viện di động diệu kì
Ở làng Tân Lập, có một âm thanh còn thân thuộc hơn cả tiếng loa phường hay tiếng chổi tre xào xạc trên sân mỗi buổi chiều tà. Đó là tiếng chuông xe đạp “leng keng” của ông Lâm. Tiếng chuông ấy như một lời chào sớm, len qua những giậu dâm bụt, băng qua những nếp nhà lợp ngói đỏ và bãi cỏ sau làng, để rồi dừng lại thật êm dưới gốc bàng già nua trước quán nước đầu đình.

Hai lần Trung thu trong đời

Hai lần Trung thu trong đời
Cơn gió chiều tháng Tám từ cánh đồng trước làng luồn qua bờ vách nứa mỏng manh phả hơi mát căn nhà tranh cuối xóm trại. Bà ngoại đặt bé Na, đứa cháu mới hơn một tuổi vào vòng tay ấm áp, đôi mắt bà nhòa đi vì đã nhiều ngày thức trắng. Mẹ nó vừa nhắm mắt sau nhiều tháng bệnh nặng, còn cha nó đã hi sinh ngoài chiến trận khi con gái chưa chào đời.

Mẹ

Mẹ
Mẹ ơi, con ra đời không cha/ Tuổi ấu thơ ngọt ngào hương sữa mẹ/ Ba mươi năm con vẫn còn thơ bé/ Vẫn ngóng mẹ về sau buổi chợ tan trưa…

Cơn mơ hoa cỏ trắng

Cơn mơ hoa cỏ trắng
Khoảng dăm năm trở lại đây, sức khỏe của ông Cầm hình như xuống đến mức cuối cùng. Mỗi năm, khi mùa Đông đến, ông ít nói hơn, cứ vào đợt gió lạnh đầu tiên thổi qua làng, lá ngay đêm ấy ông lại đốt một đống củi nhỏ trong bếp.

Người giữ sao

Người giữ sao
Những ngày cuối năm, không gian như đặc quánh lại bởi mùi khói rơm rạ và hương tràm khô theo gió thốc từ cánh đồng vào tận ngõ sâu. Nắng chiều buông mình xuống hiên nhà ông Tự, yếu ớt và mong manh, nhuộm màu hổ phách lên mái ngói âm dương đã bạc thếch. Giữa khung cảnh nhập nhoạng ấy, ông Tự ngồi trên chiếc ghế gỗ sờn mòn, đôi tay gầy guộc tỉ mẩn thắp lên ngọn đèn dầu bé nhỏ.

Chuyện “Ma nữ” trên Giồng Cát

Chuyện “Ma nữ” trên Giồng Cát
“Cái giồng cát ấy - từ Mỹ Lương đi chợ Gừa, hồi xưa ma nhiều lắm!” - Bà nội tôi lúc đó kể: Trên giồng có nhà ông Hội đồng Sâm, giàu sang nhất vùng.

Ngày cây đu đủ ra hoa

Ngày cây đu đủ ra hoa
Bà Vân chậm rãi mở hai cánh cửa gỗ lim đã đen bóng màu thời gian, tiếng kèn kẹt vang lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng buổi sớm mùa Hạ.

Xa xăm chốn cũ

Xa xăm chốn cũ
Vài lần tôi nói với mẹ, bao giờ thong thả, tôi sẽ dẫn mẹ về rạch Bông Dừa một lần nữa. Nhưng rồi thời gian, khoảng cách địa lí và nhiều thứ khác đã khiến tôi quên đi lời hứa với mẹ, với rạch Bông Dừa mát rượi được che chắn bởi những rặng dừa xanh biêng biếc…

Món quà của người giao hàng

Món quà của người giao hàng
Anh chị có một cửa hàng bán quà lưu niệm cho trẻ con. Cửa hàng lúc nào cũng đông khách, đặc biệt là trẻ con. Vào những ngày lễ lớn, mặc dù đã thuê thêm vài người làm nhưng đôi vợ chồng này vẫn không ngơi tay vì lượng khách nhí đông nghẹt.

Trách nhiệm

Trách nhiệm
Mấy hôm nữa đã là tháng Bảy. Điểm hẹn đặc biệt.

Ngôi nhà dưới chân núi Sim

Ngôi nhà dưới chân núi Sim
Mây đang gồng mình quảy gánh củ mài đem giao cho quán bà béo thì đứa con gái lên 9 tuổi hớt hải chạy ra gọi:

Chờ em ở cuối con đường

Chờ em ở cuối con đường
Đúng như người ta vẫn nói, cửa sinh cũng là cửa tử. Trong không khí căng thẳng đến nghẹt thở, tiếng hô hoán của y, bác sĩ hòa lẫn với âm thanh lộc cộc của chiếc xe đẩy lao đi với tốc độ nhanh nhất về phía phòng Cấp cứu, Duy siết chặt bình truyền trong tay, vừa chạy theo giường đẩy vừa gào lên tuyệt vọng: “An! Không được ngủ! An! Mở mắt ra đi em!”.
Xem thêm
Lan tỏa tinh thần sống khỏe từ ngày hội thể thao

Lan tỏa tinh thần sống khỏe từ ngày hội thể thao

Sáng 26/6, Hội NCT phường phối hợp Trung tâm Thể dục Thể thao phường tổ chức các hoạt động thể dục thể thao chào mừng kỷ niệm 1 năm thành lập phường Xuân Đỉnh (1/7/2025 - 1/7/2026). Tham dự có lãnh đạo Đảng ủy, HĐND, UBND, Ủy ban MTTQ Việt Nam phường; đại
Thanh Hóa phê duyệt dự án hơn 8,7 tỷ đồng khai quật đền cổ hơn 400 năm tuổi

Thanh Hóa phê duyệt dự án hơn 8,7 tỷ đồng khai quật đền cổ hơn 400 năm tuổi

UBND tỉnh Thanh Hóa phê duyệt dự án khai quật khảo cổ tổng thể đền thờ Nguyễn Văn Nghi, với kinh phí hơn 8,7 tỷ đồng.
Nghề tôi yêu, người tôi yêu

Nghề tôi yêu, người tôi yêu

Có những con đường ta đi vì lựa chọn. Nhưng cũng có những con đường, càng đi càng thấy mình thuộc về. Nghề báo của tôi, và đặc biệt là hành trình gắn bó với NCT, chính là một con đường như thế...
Thanh Hóa có đại diện tiêu biểu được vinh danh tại Lễ trao giải VITA Awards 2026

Thanh Hóa có đại diện tiêu biểu được vinh danh tại Lễ trao giải VITA Awards 2026

Ban Quản lý Di sản thành nhà Hồ và các di tích trọng điểm tỉnh Thanh Hóa là đại diện tiểu biểu được vinh danh tại Lễ trao giải thưởng VITA Awards 2026.
Hè này đi đâu? Gợi ý những điểm đến hấp dẫn nhất năm 2026

Hè này đi đâu? Gợi ý những điểm đến hấp dẫn nhất năm 2026

Mùa hè là thời điểm lý tưởng để lên đường khám phá những vùng đất mới và tận hưởng khoảng thời gian nghỉ ngơi cùng gia đình, bạn bè. Từ những bãi biển đẹp trong nước đến các thành phố sôi động và công viên giải trí nổi tiếng ở châu Á, đâu là những điểm đến đáng trải nghiệm nhất trong năm nay?
Du lịch Vương quốc Anh – Scotland: Hành trình đáng nhớ của người cao tuổi

Du lịch Vương quốc Anh – Scotland: Hành trình đáng nhớ của người cao tuổi

Đối với nhiều người cao tuổi, hành trình đến Vương quốc Anh và Scotland không chỉ là một chuyến du lịch mà còn là dịp hiện thực hóa ước mơ được khám phá những vùng đất nổi tiếng bậc nhất châu Âu. Trong 9 ngày trải nghiệm, đoàn du khách Việt Nam đã có cơ hội chiêm ngưỡng những công trình lịch sử hàng trăm năm tuổi, hòa mình vào không gian văn hóa đặc sắc và thưởng ngoạn vẻ đẹp thiên nhiên thanh bình của “xứ sở sương mù”, để lại nhiều kỷ niệm sâu sắc và khó quên.
Hơn 56.000 học sinh tham gia Hội thi Thể dục Thể thao học sinh TP. Hồ Chí Minh năm 2026

Hơn 56.000 học sinh tham gia Hội thi Thể dục Thể thao học sinh TP. Hồ Chí Minh năm 2026

Hội thi Thể dục Thể thao học sinh TP. Hồ Chí Minh năm 2026 khép lại bằng lễ bế mạc sôi động, đánh dấu một mùa giải thành công rực rỡ và tràn đầy cảm xúc.
Bế mạc Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026

Bế mạc Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026

Sau 2 ngày tranh tài sôi nổi và hấp dẫn, tối 30/5, Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026 đã chính thức bế mạc
Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII: Sôi động và nhân văn

Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII: Sôi động và nhân văn

kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam, Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII chính thức trở lại quy mô lớn, thu hút gần 300 vận động viên tham gia
Người lính già và tiếng còi... tâm lý

Người lính già và tiếng còi... tâm lý

Đêm vùng quê trung du xã Kim Phượng (Thái Nguyên) vốn yên ả là thế, bỗng chốc bị xé toạc bởi những âm thanh chát chúa. Tiếng gầm rú của những chiếc xe độ pô, tiếng nẹt pô liên thanh như súng nổ kèm theo ánh đèn pha quét ngược quét xuôi của một nhóm thanh niên
Người cầm bút - niềm tin và kỳ vọng

Người cầm bút - niềm tin và kỳ vọng

Tác giả Hồng Gai đã sáng tác bài thơ Người cầm bút như một sự sẻ chia, động viên và gửi gắm niềm tin đối với đội ngũ những người làm báo nhân dịp kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam.
Cảm ơn chú nhé!

Cảm ơn chú nhé!

Nhân ngày sinh nhật sếp, hắn xách lễ đến nhà mừng sếp. Ra mở cửa là vợ sếp. Nhìn hắn một lúc rồi buột miệng:
Phiên bản di động