Danh mục
THEO DÕI TRÊN: Facebook Youtube Tiktok
tien-toi-dai-hoi-vii

Bình thơ - Bài thơ "Khát thèm" của tác giả Phạm Bá Hà

Giữa nhiều bài thơ hiện nay cố tìm sự mới lạ bằng kỹ thuật ngôn từ hay những tầng ý niệm phức tạp, “Khát thèm” của Phạm Bá Hà lại chọn một lối đi riêng: Mộc mạc, chân quê và giàu tình người. Không cầu kỳ, không triết lý lớn lao, bài thơ để lại dư vị chân thành của hai tâm hồn đồng điệu, trao nhau những lời thơ quê bằng thứ tình cảm dung dị, ấm áp.
+
aa
-

Tôi về mang cái ngu ngơ

Đem ra chợ bán, mua thơ tặng đời

Nhìn tôi ngú ngớ em cười

Trắng hàm răng khểnh, trắng lời thơ xưa.

Cái thời chợt nắng, chợt mưa

Tóc vương hương sả gió đưa bềnh bồng

Trả tôi một mớ ba đồng

Em rằng: Mua để cho chồng đeo chơi!

Mắt đen lay láy, em cười…

Anh mua, em bán cho lời thơ quê

Thơ em nào xức bùa mê

Sợ chi quên cả đường về anh ơi!

Ngu ngơ tôi bán đi rồi

Trở về mộng mị với lời thơ em

Phòng trăng giờ đã buông rèm

Chỉ còn thơ với tiếng em thì thào…

Tình đời anh nhận, em trao

Thầm mong mình mãi ngọt ngào ngu ngơ

Ai nào mang bán tình thơ

Mà năm canh cứ mộng mơ… khát thèm.

Phạm Bá Hà

Ngay từ những câu mở đầu, tác giả đã tạo được nét duyên riêng: “Tôi về mang cái ngu ngơ/ Đem ra chợ bán, mua thơ tặng đời”. “Cái ngu ngơ” ở đây không phải sự khờ khạo, mà là nét hồn nhiên, trong trẻo của một tâm hồn còn giữ được phần tinh khôi giữa cuộc đời nhiều toan tính. Hình ảnh “đem ra chợ bán” vừa dân dã vừa hóm hỉnh, tạo nên giọng điệu nửa đùa, nửa thật rất đáng yêu của người yêu thơ.

Sự xuất hiện của “em” khiến không gian bài thơ sáng lên bằng một nụ cười duyên quê: “Nhìn tôi ngú ngớ em cười/ Trắng hàm răng khểnh, trắng lời thơ xưa”. Chỉ vài nét phác họa nhưng rất gợi. Không phải vẻ đẹp kiêu sa, người con gái hiện ra với “hàm răng khểnh” - một nét duyên rất đời thường. Cái “trắng” của nụ cười hòa cùng cái “trắng” của “lời thơ xưa” khiến hình ảnh em vừa gần gũi, vừa tinh khôi.

Chất quê trong bài thơ hiện diện tự nhiên qua những chi tiết giản dị: “Cái thời chợt nắng, chợt mưa/ Tóc vương hương sả gió đưa bềnh bồng”. “Hương sả”, “gió đưa”, “chợt nắng chợt mưa” đều là những chất liệu quen thuộc của đời sống làng quê, gợi lên cả một miền ký ức thân thương.

Nét duyên của bài thơ còn nằm ở lối đối đáp tự nhiên, đậm màu sắc dân gian: “Trả tôi một mớ ba đồng/ Em rằng: Mua để cho chồng đeo chơi”! Câu thơ nghe như lời bông đùa nơi chợ quê, hóm hỉnh mà thân tình. Người con gái vừa tinh nghịch, vừa kín đáo, khiến cuộc trò chuyện thơ ca trở nên gần gũi như lời ăn tiếng nói thường ngày. Chính sự tự nhiên ấy làm nên vẻ chân thật của bài thơ.

Đằng sau tiếng cười vui là sự rung động sâu kín: “Thơ em nào xức bùa mê/ Sợ chi quên cả đường về anh ơi!”. “Bùa mê” là cách nói duyên dáng, gợi sức hút của sự đồng điệu tâm hồn. Tình cảm không phô trương nhưng đủ để khiến lòng người xao xuyến.

Ở những khổ cuối, giọng thơ lắng lại: “Ngu ngơ tôi bán đi rồi/ Trở về mộng mị với lời thơ em”. Tưởng như đã “bán đi” cái ngu ngơ, nhưng thực ra nhân vật trữ tình lại càng chìm sâu hơn vào miền cảm xúc dịu dàng của thơ và tình người. Không gian “Phòng trăng giờ đã buông rèm” gợi cảm giác riêng tư, nơi chỉ còn tiếng thơ và tiếng lòng khe khẽ vọng lại.

Hai câu kết khép lại bài thơ bằng dư vị bâng khuâng: “Ai nào mang bán tình thơ/ Mà năm canh cứ mộng mơ… khát thèm”. “Khát thèm” không phải nỗi khát của vật chất, mà là niềm khát khao được giữ mãi những rung động đẹp đẽ của tâm hồn: Được sống chân thành, được đồng cảm, được tri âm giữa cuộc đời nhiều xô bồ.

Sức hấp dẫn của “Khát thèm” nằm ở chính sự giản dị. Ngôn ngữ mộc mạc, hình ảnh chân quê, giọng thơ tự nhiên như lời trò chuyện đã làm nên vẻ đẹp riêng cho bài thơ. Đọc “Khát thèm”, người ta không chỉ bắt gặp một cuộc trao đổi thơ ca, mà còn thấy thấp thoáng vẻ đẹp của tình người - chân thành, dung dị và ấm áp. Và có lẽ, chính điều ấy khiến lòng người “năm canh cứ mộng mơ… khát thèm”.

Lời bình của Phạm Khắc Mã
Tags: bình thơ Bài thơ

Tin liên quan

Tin tức bạn quan tâm

Bình thơ - Bài thơ "Hạ Long sơn thủy" của Nguyễn Ánh Hồng

Rưng rưng nhớ bát cơm quy phần

Thời kì bao cấp hàng hóa đều bán theo chế độ phân phối và bán theo phân phối. Phiếu vải bình quân mỗi nhân khẩu bốn mét, nhưng cuối năm nhà nào cũng thừa. Khi có tiền thì cửa hàng không có vải, khi có vải lại không tiền. Quần áo vá đi vá lại là chuyện thường tình.
Bình thơ - Bài thơ "Hạ Long sơn thủy" của Nguyễn Ánh Hồng

Cơm sinh viên thời bao cấp

Thời gian vội vã qua nhanh chẳng đợi một ai, nhưng ký ức vẫn bền bỉ neo giữ những điều trân quý trên hành trình mỗi đời người. Với riêng tôi, mỗi bận ngoảnh lại nhìn về những năm tháng bao cấp, gian khó ấy bỗng thu nhỏ lại vừa bằng một chén cơm sinh viên. Chén cơm sinh viên ngày ấy gợi trong tôi bao suy nghĩ về nhiệt huyết cống hiến của tuổi trẻ dù cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, khó khăn.
Bình thơ - Bài thơ "Hạ Long sơn thủy" của Nguyễn Ánh Hồng

Nếp cũ nhà xưa

Là “con đầu, cháu sớm”, tuổi thơ của tôi được ông bà, bố mẹ và các cô chăm chút từng ly từng tý trong ngôi nhà ở cùng ba thế hệ. Nhà ông bà nội tôi, giống như những ngôi nhà truyền thống ở nông thôn thời ấy.
Bình thơ - Bài thơ "Hạ Long sơn thủy" của Nguyễn Ánh Hồng

Chiều hoa tầm xuân

Họ ngồi với nhau suốt cả buổi chiều trong sân của ngôi nhà sát chân đê. Cả hai tóc đã bạc trắng, mắt đã mờ, chân đã chậm. Họ biết, họ đang bước từng bước tới gần cõi hư vô. Họ đã sống một cuộc đời đầy ký ức. Và họ đã tìm đến chỉ để ngồi với nhau một buổi chiều như thế. Một buổi chiều mà trong những bụi tầm xuân ven chân đê đã lẳng lặng nở một vài bông hoa.
Bình thơ - Bài thơ "Hạ Long sơn thủy" của Nguyễn Ánh Hồng

Bữa cơm sáng đong đầy kí ức của mẹ

Có những mùi hương, thoạt nghe qua tưởng như tầm thường, nhưng lại có sức níu giữ con người bền bỉ hơn bất kỳ thanh âm hay hình ảnh nào. Với tôi, kí ức đó đơn thuần là mùi khói bếp vương trên mái tóc mẹ, là hương cơm rang sớm mai của một thời xa cũ, thứ hương vị đã theo tôi đi qua bao thăng trầm của cuộc đời.
Based on MasterCMS Ultimate Edition 2026 v2.9