Cơm sinh viên thời bao cấp

Thời gian vội vã qua nhanh chẳng đợi một ai, nhưng ký ức vẫn bền bỉ neo giữ những điều trân quý trên hành trình mỗi đời người. Với riêng tôi, mỗi bận ngoảnh lại nhìn về những năm tháng bao cấp, gian khó ấy bỗng thu nhỏ lại vừa bằng một chén cơm sinh viên. Chén cơm sinh viên ngày ấy gợi trong tôi bao suy nghĩ về nhiệt huyết cống hiến của tuổi trẻ dù cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, khó khăn.

Cuối tháng 5/2026, tôi có dịp gặp lại người anh họ Nguyễn Bá Thành, sinh viên Khoa Toán, Trường Đại học sư phạm (ĐHSP) thành phố Hồ Chí Minh khóa 1982 - 1986. Tôi thì học Khoa Ngữ văn khóa 1983 - 1987. Câu chuyện của anh em tôi xoay quanh những bữa cơm sinh viên ở ký túc xá 222 Nguyễn Văn Trỗi, quận 3 (sau đổi tên đường là Lê Văn Sĩ). Đã gần 40 năm trôi qua nhưng tôi vẫn nhớ căn phòng 101 có 12 bạn lớp Văn 4A với 6 chiếc giường tầng, và nữ sinh viên chúng tôi lấy cơm dưới bếp tập thể về rồi… ăn luôn tại giường, giờ nghĩ lại vẫn thấy thương đến lạ.

Ở thời bao cấp, tất cả sinh viên đều không phải đóng tiền học phí. Sinh viên chúng tôi còn được lĩnh tiền phụ cấp hằng tháng, được nhận nhu yếu phẩm như kem đánh răng, xà bông bột, nước mắm, dầu hỏa, vải … và được 17 ký gạo (hệ đại học). Thời đó, nếu gia đình khó khăn, cha mẹ không có tiền chu cấp thì khi đã thi đỗ vào Đại học, Cao đẳng hay một trường Trung cấp nào đó, người ta vẫn có thể đi học.

Hình ảnh tác giả cung cấp.
Hình ảnh tác giả cung cấp.

Thuở ấy, mọi việc nhận nhu yếu phẩm của lớp đều đổ dồn lên vai lớp phó đời sống. Riêng với những sinh viên đăng ký ăn ở bếp tập thể, tiêu chuẩn gạo tháng sẽ không được nhận mà được quy đổi trọn vẹn thành những tấm phiếu ăn. “Tấm bùa hộ mệnh” của sinh viên ký túc xá Sư phạm ngày đó thực chất là một tờ giấy thô in lịch ba mươi ngày, có đóng dấu đỏ chót của nhà trường, chia làm ba mươi phiếu trưa và ba mươi phiếu chiều, xếp ngay ngắn thành từng ô nhỏ.

Nhắc lại câu chuyện cơm sinh viên của gần 40 năm về trước, anh Bá Thành nói giọng trầm ngâm, thấu hiểu và cảm thông với thời cuộc: Ngày ấy, những học trò dưới mái trường Đại học Sư phạm, ai ai cũng thường mang theo phiếu ăn trong cặp hoặc túi xách. Trưa về đến ký túc xá là họ đi thẳng vào bếp ăn tập thể. Cứ gom đủ 4 người, 4 tấm phiếu ăn nhập lại làm một, là họ đã có thể bê về một nồi cơm nghi ngút khói để cùng chung vui, đó thường là thói quen các bạn nam sinh viên. Với cánh nữ sinh chúng tôi, chuyện gộp phiếu ăn cũng linh hoạt vô cùng. Ai thích ăn chung thì gộp lại, bạn nào muốn ăn riêng thì nhận về phần cơm chừng ba lưng chén. Chúng tôi thường rủ nhau theo công thức 3 đứa ăn 2 suất, hoặc 4 đứa chung 3 suất, phần phiếu thừa đem bán lại cho nhà bếp để có thêm chút tiền còm mua thức ăn. Ngày ấy, chỉ cần tạt qua ngôi chợ đối diện ký túc xá, mua một hũ chao nhỏ nhắn là cả phòng đã có một bữa đại tiệc. Những miếng chao sao mà ngon đến thế, cứ béo ngậy nơi đầu lưỡi, khiến đứa nào đứa nấy cứ muốn xới thêm cơm. Có những ngày, cả phòng lại góp những đồng tiền lẻ để đong từng lít nước tương chợ, chứ đâu dám mơ đến những chai nước tương đóng sẵn nhãn hàng. Ấy vậy mà sao vẫn thấy ngon, thấy ấm lòng đến lạ!

Cơm sinh viên ngày ấy được nấu từ thứ gạo kho đã cũ, vậy mà khi nhai kỹ, tôi vẫn cảm nhận được cái vị ngọt lành nguyên sơ chứ chẳng hề thấy mùi gạo hẩm.Thức ăn thường xuyên là đậu que xào, mỗi sinh viên được khoảng một gắp. Canh rau muống mỗi người được một muôi bằng khoảng một cái chén nhỏ. Sinh viên chúng tôi quen gọi là “canh đại dương” vì trong mênh mông nước muối trong vắt ấy, chỉ có vài cọng rau dài chừng hai phân điểm xuyết vài chiếc lá đã chuyển màu vàng ố, cứ bình thản “bơi bơi” giữa “lòng đại dương” không bờ bến. Hình ảnh những cái chảo cơm to, phải hai vòng tay người ôm mới hết ấy vẫn còn đậm nét trong ký ức tôi. Cơm canh được nấu bằng than đá. Các chị cấp dưỡng không dùng đũa cả hay cái muôi bình thường như các gia đình vẫn dùng. Họ dùng “cái xẻng” để vợi cơm ra những cái rổ lớn rồi mới chia cơm vào những cái nồi nhỏ. Một cái nồi nhỏ là 4 phần cơm cho sinh viên. Canh cũng được họ nấu vào những cái chảo to ấy. Canh rau muống là muôn thuở ở ký túc xá chúng tôi.

Anh Bá Thành nay mái đầu đã bạc trắng. Hướng ánh nhìn về một phía xa xăm, đôi chân mày khẽ chau lại, anh trầm ngâm bảo: Lắm khi cái đói nó khiến con người trở nên tính toán đến mức bần tiện. Hồi ấy có sinh viên họ nghĩ ra cách xới cơm sao cho bản thân mình được nhiều chén nhất khi ăn chung với bạn. Đó là, chén đầu chỉ xới vừa vừa, chén thứ hai xới vơi một nửa thì mới “kịp” xới chén thứ ba. Ở chén cuối này, họ ấn cho thật chặt, đầy vun lên. Thực tế, “cái đói và miếng ăn” đã có lúc nó chi phối và khiến con người có cách hành xử ích kỷ. Tôi chợt nhớ đến câu chuyện của anh Dũng ở Đắk Lắk, nguyên sinh viên Khoa Ngữ văn sau khi đã xong ba năm nghĩa vụ quân sự. Anh học trước tôi một khóa. Sinh viên ký túc xá ai cũng biết chuyện anh đi tán tỉnh cô cấp dưỡng chỉ để mỗi khi vào lấy cơm, cô ấy cho nhóm cùng ăn cơm với anh thêm vài miếng cháy. Có người yêu là sinh viên nên dù buổi trưa ở thành phố nóng rực, cô cấp dưỡng vẫn má phấn môi son, mồ hôi ướt rịn chảy dài hai bên thái dương. Tôi thấy cô ấy cũng khá xinh, nước da trắng mịn màng, nụ cười luôn tươi tắn nở trên môi. Thế nhưng khi anh Dũng tốt nghiệp ra trường, anh đã quên luôn “mối tình hờ” ấy, ai cũng thương cho cô cấp dưỡng “nhẹ dạ, cả tin vào tình yêu”!

Thú vị nhất là vào mỗi dịp Tết xong, xuống ký túc xá, ai cũng có chút tiền lì xì, thế là chúng tôi ra chợ mua mắm cà. Dưa leo cùng cà pháo được thái lát ra trộn với mắm nêm và tỏi ớt sao mà ngon dữ. Tất nhiên khi cạn tiền, chúng tôi lại quay về với cơm nước tương và muối tiêu, vì chỉ có một gắp đậu của nhà bếp sao mà ăn đủ bữa. Thế mới thương các bạn nam sinh viên, thiếu đồ ăn thì họ lấy thêm “nước mắm” nhà bếp để sẵn ở các hũ sành. Gọi là nước mắm cho sang chứ thực tế chỉ là cơm cháy cho vào nước muối, có màu vàng, ai muốn chan bao nhiêu cũng được.

Nhưng niềm mong đợi lớn nhất của phòng một trăm lẻ một chúng tôi lại rơi vào chiều Chủ nhật và ngày thứ Hai hằng tuần, chúng tôi được “đổi gió” bằng món cá tra do những người bạn Long An khấp khởi mang từ nhà lên sau kỳ nghỉ ngắn ngủi, từng khúc cá tra béo ngậy, quyện với gia vị kho đậm đà của mẹ bạn ở quê, đã đủ sức mê hoặc lòng người. Thế là, những đứa học trò sơn cước cứ vô tư mà thưởng thức, ăn đến cạn cả nồi cơm mà lòng ngập tràn niềm vui.

Tôi nhớ lắm những câu chuyện xoay quanh những bữa cơm của sinh viên. Tôi có người bạn trong đội văn nghệ của trường. Bạn ấy hát rất hay. Ngặt nỗi, mỗi lần đi diễn, bạn không có cái áo đẹp để mặc lên sân khấu. Để có tiền mua vải may áo, bạn cắt hẳn phiếu ăn buổi chiều, chỉ để lại phiếu ăn buổi trưa. Mấy tháng như thế bạn mới may được một chiếc áo màu hồng phấn rất đẹp. Có mấy lần tôi rủ bạn ăn cơm chiều với tôi, bạn ái ngại không chịu ăn. Có những lần tôi thấy trán bạn ấy rịn mồ hôi, mặt tái nhợt, bạn nói với tôi: “Ngọc Lan ơi, tao đói lắm, đói đến mức tao không ngủ được!”. Bao nhiêu năm đã trôi qua, nhưng lời nói của bạn vẫn văng vẳng bên tai tôi, xót xa, nghẹn ngào.

Tựa như một bản nhạc với đầy đủ cung bậc, những bữa cơm sinh viên thời bao cấp dẫu có những nốt trầm buồn thương xót xa, nhưng cũng không thiếu những giai điệu réo rắt, ấm áp tình đời. Vượt lên trên tất thảy nhọc nhằn, điều đọng lại thiêng liêng nhất của một thời thanh xuân chính là tình nghĩa bạn bè nồng ấm, thủy chung. Trong ký ức của những ngày tháng gian khó ấy, dẫu có người bạn phải cắn răng bán đi nửa tháng phiếu ăn để đổi lấy tấm áo mỏng, đôi dép Lào, dẫu cơm nghèo thì trong thư viện ký túc xá, lúc nào cũng đông kín những bóng áo xanh say sưa bên trang sách.

Giữa muôn vàn thiếu thốn của những bữa cơm đạm bạc, ngọn lửa nhiệt huyết, khát vọng giảng đường và tình yêu cuộc sống vẫn vẹn nguyên, rực cháy trong tâm hồn những người sinh viên thời bao cấp chúng tôi năm nào, để giờ đây trong tôi là những niềm thương.

Truyện ký của Đặng Ngọc Lan

Tin liên quan

Tin khác

Nếp cũ nhà xưa

Nếp cũ nhà xưa
Là “con đầu, cháu sớm”, tuổi thơ của tôi được ông bà, bố mẹ và các cô chăm chút từng ly từng tý trong ngôi nhà ở cùng ba thế hệ. Nhà ông bà nội tôi, giống như những ngôi nhà truyền thống ở nông thôn thời ấy.

Chiều hoa tầm xuân

Chiều hoa tầm xuân
Họ ngồi với nhau suốt cả buổi chiều trong sân của ngôi nhà sát chân đê. Cả hai tóc đã bạc trắng, mắt đã mờ, chân đã chậm. Họ biết, họ đang bước từng bước tới gần cõi hư vô. Họ đã sống một cuộc đời đầy ký ức. Và họ đã tìm đến chỉ để ngồi với nhau một buổi chiều như thế. Một buổi chiều mà trong những bụi tầm xuân ven chân đê đã lẳng lặng nở một vài bông hoa.

Bữa cơm sáng đong đầy kí ức của mẹ

Bữa cơm sáng đong đầy kí ức của mẹ
Có những mùi hương, thoạt nghe qua tưởng như tầm thường, nhưng lại có sức níu giữ con người bền bỉ hơn bất kỳ thanh âm hay hình ảnh nào. Với tôi, kí ức đó đơn thuần là mùi khói bếp vương trên mái tóc mẹ, là hương cơm rang sớm mai của một thời xa cũ, thứ hương vị đã theo tôi đi qua bao thăng trầm của cuộc đời.

Giữ nếp nhà, giữ đất lành cho mai sau

Giữ nếp nhà, giữ đất lành cho mai sau
Có những điều trong mỗi gia đình Việt Nam không cần ghi thành lời, nhưng con cháu nhớ rất lâu. Đó là nếp nhà.

Cơm nắm thời bao cấp

Cơm nắm thời bao cấp
Vào những năm ấy, các tiết học buổi sáng trên lớp quá 11 giờ trưa mới có hồi trống tan. Ai nấy đều mệt nhoài với khối lượng lớn bài vở kiến thức. Vì có lịch buổi chiều lao động, chúng tôi mang cơm nắm đi theo. Ngồi ngay tại bàn học, lần mở nắm cơm đã nguội ngắt tròn như quả cam, ăn với muối vừng.

Ước mơ và hiện thực

Ước mơ và hiện thực
Trung tuần tháng Ba. Trời còn rét nàng Bân, ai nấy đều phải co ro trong những chiếc áo ấm. Tôi đến phòng khám bệnh số 102, khoa Nội tổng hợp - Bệnh viện Đa khoa Đông Anh, Hà Nội.

Đất lành

Đất lành
Cõi đời, mỗi con người sinh ra đã mang theo một hoàn cảnh riêng, một số phận khác nhau, không ai giống ai. Có người từ thuở lọt lòng đã được bao bọc, nâng niu, lớn lên trong đủ đầy, bước ra đời có người đón, kẻ đưa. Nhưng cũng có người, khi tuổi đời còn chưa kịp nhận thức, đã phải vật lộn giữa dòng đời nghiệt ngã, không quê hương, không nơi nương tựa, sống lay lắt bằng những gì người khác bỏ lại.

Tiếng vọng của núi

Tiếng vọng của núi
Chiều muộn, những dải mây tím nhạt lững lờ trôi ngang dãy núi phía tây. Ánh nắng cuối ngày nghiêng xuống những triền đồi, phủ lên con đường đất đỏ một màu trầm lặng. Hùng dừng xe ở đầu con dốc quen thuộc, đứng yên hồi lâu nhìn về phía dãy núi trước mặt. Ngọn núi vẫn đứng đó, trầm mặc và vững chãi, như thể thời gian chưa từng chạm tới.

Bóng cha, dáng mẹ những mùa đời lặng lẽ tỏa hương

Bóng cha, dáng mẹ những mùa đời lặng lẽ tỏa hương
Có những điều càng đi qua năm tháng, càng lắng lại thành ký ức sâu thẳm, như mạch nước ngầm nuôi dưỡng tâm hồn. Với tôi, đó là bóng cha và dáng mẹ - hai con người đã đi qua chiến tranh, đi qua nhọc nhằn đời thường, để trở thành điểm tựa bình yên và là niềm tự hào lặng lẽ của con cháu.

Ngược sóng

Ngược sóng
Biển chiều nay lạ lắm... Những con sóng bạc đầu không còn vỗ về bờ cát hiền hòa như mọi khi mà cứ chồm lên như muốn đập tan, nghiền nát một nỗi niềm u uất nào đó đang âm ỉ cháy dưới đáy tầng sâu thẳm.

Mối hàn của thời gian

Mối hàn của thời gian
Ông Lâm đã ngoài sáu mươi, cái tuổi lẽ ra phải được thảnh thơi thì ông vẫn bầu bạn với lửa và sắt. Cả một đời bấm máy hàn, đôi tay ông giờ đây chi chít những dấu vết thời gian, nham nhở như những đường hàn lỗi.

Thư viện di động diệu kì

Thư viện di động diệu kì
Ở làng Tân Lập, có một âm thanh còn thân thuộc hơn cả tiếng loa phường hay tiếng chổi tre xào xạc trên sân mỗi buổi chiều tà. Đó là tiếng chuông xe đạp “leng keng” của ông Lâm. Tiếng chuông ấy như một lời chào sớm, len qua những giậu dâm bụt, băng qua những nếp nhà lợp ngói đỏ và bãi cỏ sau làng, để rồi dừng lại thật êm dưới gốc bàng già nua trước quán nước đầu đình.

Hai lần Trung thu trong đời

Hai lần Trung thu trong đời
Cơn gió chiều tháng Tám từ cánh đồng trước làng luồn qua bờ vách nứa mỏng manh phả hơi mát căn nhà tranh cuối xóm trại. Bà ngoại đặt bé Na, đứa cháu mới hơn một tuổi vào vòng tay ấm áp, đôi mắt bà nhòa đi vì đã nhiều ngày thức trắng. Mẹ nó vừa nhắm mắt sau nhiều tháng bệnh nặng, còn cha nó đã hi sinh ngoài chiến trận khi con gái chưa chào đời.

Mẹ

Mẹ
Mẹ ơi, con ra đời không cha/ Tuổi ấu thơ ngọt ngào hương sữa mẹ/ Ba mươi năm con vẫn còn thơ bé/ Vẫn ngóng mẹ về sau buổi chợ tan trưa…

Cơn mơ hoa cỏ trắng

Cơn mơ hoa cỏ trắng
Khoảng dăm năm trở lại đây, sức khỏe của ông Cầm hình như xuống đến mức cuối cùng. Mỗi năm, khi mùa Đông đến, ông ít nói hơn, cứ vào đợt gió lạnh đầu tiên thổi qua làng, lá ngay đêm ấy ông lại đốt một đống củi nhỏ trong bếp.
Xem thêm
Lan tỏa tinh thần sống khỏe từ ngày hội thể thao

Lan tỏa tinh thần sống khỏe từ ngày hội thể thao

Sáng 26/6, Hội NCT phường phối hợp Trung tâm Thể dục Thể thao phường tổ chức các hoạt động thể dục thể thao chào mừng kỷ niệm 1 năm thành lập phường Xuân Đỉnh (1/7/2025 - 1/7/2026). Tham dự có lãnh đạo Đảng ủy, HĐND, UBND, Ủy ban MTTQ Việt Nam phường; đại
Thanh Hóa phê duyệt dự án hơn 8,7 tỷ đồng khai quật đền cổ hơn 400 năm tuổi

Thanh Hóa phê duyệt dự án hơn 8,7 tỷ đồng khai quật đền cổ hơn 400 năm tuổi

UBND tỉnh Thanh Hóa phê duyệt dự án khai quật khảo cổ tổng thể đền thờ Nguyễn Văn Nghi, với kinh phí hơn 8,7 tỷ đồng.
Nghề tôi yêu, người tôi yêu

Nghề tôi yêu, người tôi yêu

Có những con đường ta đi vì lựa chọn. Nhưng cũng có những con đường, càng đi càng thấy mình thuộc về. Nghề báo của tôi, và đặc biệt là hành trình gắn bó với NCT, chính là một con đường như thế...
Thanh Hóa có đại diện tiêu biểu được vinh danh tại Lễ trao giải VITA Awards 2026

Thanh Hóa có đại diện tiêu biểu được vinh danh tại Lễ trao giải VITA Awards 2026

Ban Quản lý Di sản thành nhà Hồ và các di tích trọng điểm tỉnh Thanh Hóa là đại diện tiểu biểu được vinh danh tại Lễ trao giải thưởng VITA Awards 2026.
Hè này đi đâu? Gợi ý những điểm đến hấp dẫn nhất năm 2026

Hè này đi đâu? Gợi ý những điểm đến hấp dẫn nhất năm 2026

Mùa hè là thời điểm lý tưởng để lên đường khám phá những vùng đất mới và tận hưởng khoảng thời gian nghỉ ngơi cùng gia đình, bạn bè. Từ những bãi biển đẹp trong nước đến các thành phố sôi động và công viên giải trí nổi tiếng ở châu Á, đâu là những điểm đến đáng trải nghiệm nhất trong năm nay?
Du lịch Vương quốc Anh – Scotland: Hành trình đáng nhớ của người cao tuổi

Du lịch Vương quốc Anh – Scotland: Hành trình đáng nhớ của người cao tuổi

Đối với nhiều người cao tuổi, hành trình đến Vương quốc Anh và Scotland không chỉ là một chuyến du lịch mà còn là dịp hiện thực hóa ước mơ được khám phá những vùng đất nổi tiếng bậc nhất châu Âu. Trong 9 ngày trải nghiệm, đoàn du khách Việt Nam đã có cơ hội chiêm ngưỡng những công trình lịch sử hàng trăm năm tuổi, hòa mình vào không gian văn hóa đặc sắc và thưởng ngoạn vẻ đẹp thiên nhiên thanh bình của “xứ sở sương mù”, để lại nhiều kỷ niệm sâu sắc và khó quên.
Hơn 56.000 học sinh tham gia Hội thi Thể dục Thể thao học sinh TP. Hồ Chí Minh năm 2026

Hơn 56.000 học sinh tham gia Hội thi Thể dục Thể thao học sinh TP. Hồ Chí Minh năm 2026

Hội thi Thể dục Thể thao học sinh TP. Hồ Chí Minh năm 2026 khép lại bằng lễ bế mạc sôi động, đánh dấu một mùa giải thành công rực rỡ và tràn đầy cảm xúc.
Bế mạc Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026

Bế mạc Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026

Sau 2 ngày tranh tài sôi nổi và hấp dẫn, tối 30/5, Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026 đã chính thức bế mạc
Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII: Sôi động và nhân văn

Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII: Sôi động và nhân văn

kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam, Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII chính thức trở lại quy mô lớn, thu hút gần 300 vận động viên tham gia
Người lính già và tiếng còi... tâm lý

Người lính già và tiếng còi... tâm lý

Đêm vùng quê trung du xã Kim Phượng (Thái Nguyên) vốn yên ả là thế, bỗng chốc bị xé toạc bởi những âm thanh chát chúa. Tiếng gầm rú của những chiếc xe độ pô, tiếng nẹt pô liên thanh như súng nổ kèm theo ánh đèn pha quét ngược quét xuôi của một nhóm thanh niên
Người cầm bút - niềm tin và kỳ vọng

Người cầm bút - niềm tin và kỳ vọng

Tác giả Hồng Gai đã sáng tác bài thơ Người cầm bút như một sự sẻ chia, động viên và gửi gắm niềm tin đối với đội ngũ những người làm báo nhân dịp kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam.
Cảm ơn chú nhé!

Cảm ơn chú nhé!

Nhân ngày sinh nhật sếp, hắn xách lễ đến nhà mừng sếp. Ra mở cửa là vợ sếp. Nhìn hắn một lúc rồi buột miệng:
Phiên bản di động