Tạp chí Người cao tuổi THEO DÕI TRÊN: Facebook Youtube Tiktok
tien-toi-dai-hoi-vii

Thơ dự thi "Tâm tình người cao tuổi" năm 2025 của tác giả Đoàn Việt Phương

Tạp chí Người cao tuổi, Tạp chí điện tử Ngày mới Online trân trọng giới thiệu chùm thơ dự thi "Tâm tình người cao tuổi" năm 2025 của tác giả Đoàn Việt Phương
+
aa
-
Thơ dự thi

Đoàn Việt Phương

Năm sinh: 1963

Địa chỉ: Tổ 7, cụm 1 Xuân La, phường Tây Hồ, TP Hà Nội

ĐT: 0915 343 876

Chiều buông...

Chiều đã buông rồi…

Gió nhẹ mang màu ký ức

Nắng cuối ngày rơi xuống hiên nhà

Một tiếng chim gọi muộn phía trời xa.

Con đường xưa, vắng người qua lại

Rặng cây cứ lặng thầm thương nhớ

Bao năm tháng khắc khoải đời trôi

Hoàng hôn buông còn lại tiếng cười.

Chiều đã buông rồi…

Mây tím phủ kín lối quen

Khói bếp bay lên từ góc nhớ

Gợi về thời ấm lửa đã vợi xa.

Có những điều tưởng đã ngủ yên

Nay bỗng thức khi chiều chạm ngõ

Tiếng guốc cũ, tiếng cười rất nhỏ

Khiến lòng ta nhớ đến nao nao.

Dòng Chanh xưa chảy tự thuở nào

Chở tuổi trẻ qua miền thương nhớ

Những ước mơ gửi theo con nước

Để bây giờ còn lại hoàng hôn.

Chiều đã buông rồi…

Nghe lòng mình chậm lại

Giữa nhân gian bề bộn lo toan

Ta bỗng thèm những giây phút bình yên.

Phố đã lên đèn, phố gọi tìm

Những phận người ngược xuôi rất vội

Ai biết được nơi người đứng đợi

Có một trời kỷ niệm chẳng phai.

Chiều đã buông rồi...

Ngày cũng sắp qua vai

Như đời người qua mùa gió bụi

Vẫn còn đó nghĩa tình ở lại.

Nếu mai này tóc bạc trắng đầu

Sẽ giữ mãi chiều xưa rất thật

Nơi ta biết yêu thương, nhung nhớ

Cuộc đời… đẹp nhất lúc bình yên.

Cuối ngày rồi, chiều đã dần buông

Tiếng chuông chùa ngân và khép lại

Ta mỉm cười, lòng không vội nữa

Đợi đêm về cùng giấc mơ hoa.

Đoàn Việt Phương
Tags: thơ dự thi Tâm tình người cao tuổi

Tin liên quan

Tin tức bạn quan tâm

Thơ dự thi "Tâm tình người cao tuổi" năm 2025 của tác giả Khúc Văn Quý

Cơm sinh viên thời bao cấp

Thời gian vội vã qua nhanh chẳng đợi một ai, nhưng ký ức vẫn bền bỉ neo giữ những điều trân quý trên hành trình mỗi đời người. Với riêng tôi, mỗi bận ngoảnh lại nhìn về những năm tháng bao cấp, gian khó ấy bỗng thu nhỏ lại vừa bằng một chén cơm sinh viên. Chén cơm sinh viên ngày ấy gợi trong tôi bao suy nghĩ về nhiệt huyết cống hiến của tuổi trẻ dù cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, khó khăn.
Thơ dự thi "Tâm tình người cao tuổi" năm 2025 của tác giả Khúc Văn Quý

Nếp cũ nhà xưa

Là “con đầu, cháu sớm”, tuổi thơ của tôi được ông bà, bố mẹ và các cô chăm chút từng ly từng tý trong ngôi nhà ở cùng ba thế hệ. Nhà ông bà nội tôi, giống như những ngôi nhà truyền thống ở nông thôn thời ấy.
Thơ dự thi "Tâm tình người cao tuổi" năm 2025 của tác giả Khúc Văn Quý

Chiều hoa tầm xuân

Họ ngồi với nhau suốt cả buổi chiều trong sân của ngôi nhà sát chân đê. Cả hai tóc đã bạc trắng, mắt đã mờ, chân đã chậm. Họ biết, họ đang bước từng bước tới gần cõi hư vô. Họ đã sống một cuộc đời đầy ký ức. Và họ đã tìm đến chỉ để ngồi với nhau một buổi chiều như thế. Một buổi chiều mà trong những bụi tầm xuân ven chân đê đã lẳng lặng nở một vài bông hoa.
Thơ dự thi "Tâm tình người cao tuổi" năm 2025 của tác giả Khúc Văn Quý

Bữa cơm sáng đong đầy kí ức của mẹ

Có những mùi hương, thoạt nghe qua tưởng như tầm thường, nhưng lại có sức níu giữ con người bền bỉ hơn bất kỳ thanh âm hay hình ảnh nào. Với tôi, kí ức đó đơn thuần là mùi khói bếp vương trên mái tóc mẹ, là hương cơm rang sớm mai của một thời xa cũ, thứ hương vị đã theo tôi đi qua bao thăng trầm của cuộc đời.
Thơ dự thi "Tâm tình người cao tuổi" năm 2025 của tác giả Khúc Văn Quý

Thị xã nhỏ thời bao cấp

Tôi đã trải qua những năm tháng của một thời bao cấp thiếu thốn, gian khó, nhưng trong tôi đó là khoảng thời gian ấm áp tình người và trở thành phần ký ức không thể nào quên.
Based on MasterCMS Ultimate Edition 2026 v2.9