![]() |
Đoàn Việt Phương
Năm sinh: 1963
Địa chỉ: Tổ 7, cụm 1 Xuân La, phường Tây Hồ, TP Hà Nội
ĐT: 0915 343 876
Chiều buông...
Chiều đã buông rồi…
Gió nhẹ mang màu ký ức
Nắng cuối ngày rơi xuống hiên nhà
Một tiếng chim gọi muộn phía trời xa.
Con đường xưa, vắng người qua lại
Rặng cây cứ lặng thầm thương nhớ
Bao năm tháng khắc khoải đời trôi
Hoàng hôn buông còn lại tiếng cười.
Chiều đã buông rồi…
Mây tím phủ kín lối quen
Khói bếp bay lên từ góc nhớ
Gợi về thời ấm lửa đã vợi xa.
Có những điều tưởng đã ngủ yên
Nay bỗng thức khi chiều chạm ngõ
Tiếng guốc cũ, tiếng cười rất nhỏ
Khiến lòng ta nhớ đến nao nao.
Dòng Chanh xưa chảy tự thuở nào
Chở tuổi trẻ qua miền thương nhớ
Những ước mơ gửi theo con nước
Để bây giờ còn lại hoàng hôn.
Chiều đã buông rồi…
Nghe lòng mình chậm lại
Giữa nhân gian bề bộn lo toan
Ta bỗng thèm những giây phút bình yên.
Phố đã lên đèn, phố gọi tìm
Những phận người ngược xuôi rất vội
Ai biết được nơi người đứng đợi
Có một trời kỷ niệm chẳng phai.
Chiều đã buông rồi...
Ngày cũng sắp qua vai
Như đời người qua mùa gió bụi
Vẫn còn đó nghĩa tình ở lại.
Nếu mai này tóc bạc trắng đầu
Sẽ giữ mãi chiều xưa rất thật
Nơi ta biết yêu thương, nhung nhớ
Cuộc đời… đẹp nhất lúc bình yên.
Cuối ngày rồi, chiều đã dần buông
Tiếng chuông chùa ngân và khép lại
Ta mỉm cười, lòng không vội nữa
Đợi đêm về cùng giấc mơ hoa.
Tin liên quan
Tin tức bạn quan tâm
Cơm sinh viên thời bao cấp
Bình thơ - Bài thơ "Đêm không ngủ" của tác giả Thanh Hà
Nếp cũ nhà xưa
Chiều hoa tầm xuân
Bữa cơm sáng đong đầy kí ức của mẹ
Bình thơ - Bài thơ "Đón nhận Huy hiệu 65 năm tuổi Đảng" của tác giả Thanh Lâm
Giữ nếp nhà, giữ đất lành cho mai sau

