Tạp chí Người cao tuổi THEO DÕI TRÊN: Facebook Youtube Tiktok
tien-toi-dai-hoi-vii

Bình thơ - Bài thơ "Chiều quê" của Nguyễn Minh Thuận

Trong dòng chảy thi ca Việt Nam, mảng thơ viết về làng quê luôn có một vị trí đặc biệt. Nó không chỉ lưu giữ vẻ đẹp bình dị của đồng đất, mà còn khơi gợi trong lòng người những miền kí ức thân thương.
+
aa
-

Chiều quê

Chiều quê trời yên ả!

Vạt gió thả đi rong

Hương đồng bay dào dạt

Bát ngát cả trời quê

Triền đê xanh ngày cũ

Phủ lên màu kỉ niệm!

Là một thuở êm đềm…

Của niềm vui ấu thơ!

Ngày xưa ơi nhớ quá!

Nhớ những buổi chiều tà…

Ta và bao đứa bạn

Veo tiếng cười vang vang…

Khi nắng xế vừa tàn

Tay mang theo cánh diều

Ra đồng chiều khô thả

Cho diều bay thật xa…

Rồi thời gian trôi qua!

Tuổi thơ cũng xa mãi…

Chỉ còn hoài kỉ niệm!

Lặng im theo tháng năm.

Nguyễn Minh Thuận

Lời bình của Thanh Mai:

Trong dòng chảy thi ca Việt Nam, mảng thơ viết về làng quê luôn có một vị trí đặc biệt. Nó không chỉ lưu giữ vẻ đẹp bình dị của đồng đất, mà còn khơi gợi trong lòng người những miền kí ức thân thương. Chiều quê là một tác phẩm như thế. Bài thơ không cầu kì tu từ, cũng không gọt giũa ngôn từ bóng bẩy, nhưng lại chạm tới trái tim bằng sự chân thành, mộc mạc và cảm xúc trong trẻo.

Mở ra bằng khung cảnh buổi chiều nơi đồng quê, tác giả đã vẽ nên một bức tranh yên bình: Bầu trời trong trẻo, vạt gió nhè nhẹ, hương lúa, hương đồng lan tỏa. Tất cả làm nên một không gian quen thuộc, nơi con người tìm thấy sự thư thái, gắn bó máu thịt với đất đai, sông bãi. Từ khung cảnh ấy, mạch thơ dẫn dắt người đọc đi vào miền hồi ức tuổi thơ.

Điểm đặc sắc là tác giả không chỉ miêu tả thiên nhiên, mà đã khéo léo gắn thiên nhiên với kí ức cá nhân. Triền đê xanh của ngày cũ, những buổi chiều tà, tiếng cười giòn tan của lũ trẻ hay hình ảnh cánh diều thả lên bầu trời… tất cả trở thành biểu tượng cho một thời thơ ấu êm đềm.

Nghệ thuật của Chiều quê nằm ở sự giản dị mà giàu sức gợi. Nhịp thơ ngắn, đều đặn, giống như nhịp gõ nhè nhẹ của dòng nhớ thương. Không cần ước lệ cầu kì, chỉ bằng ngôn từ mộc mạc, bài thơ đã dựng dậy cả một miền kí ức. Đó là một lựa chọn có chủ ý: Thay vì tìm kiếm sự trau chuốt hình thức, tác giả đặt cảm xúc lên hàng đầu, để nỗi nhớ tuổi thơ lan tỏa một cách tự nhiên, thấm dần, đọng lại.

Đáng chú ý hơn cả là hình ảnh cánh diều. Khi cánh diều no gió, tâm hồn trẻ thơ cũng vươn theo trời cao, tự do, hồn nhiên. Hình ảnh ấy vừa thực, vừa giàu chất thơ, vừa đánh thức hoài niệm, vừa gợi nghĩ đến ước mơ trong trẻo của mỗi đời người.

Bài thơ khép lại trong một khoảng lặng trầm. Tuổi thơ đã xa, thời gian cuốn trôi tất cả, chỉ còn kỉ niệm neo lại, âm thầm nhưng bền bỉ. Chính cái “lặng im” ấy làm nên dư âm sâu xa nhất. Nó khiến người đọc nhận ra: Tuổi thơ không còn, nhưng kí ức thì bất tử; và chính kí ức nuôi dưỡng tình yêu quê hương, hun đúc bản lĩnh, nhân cách con người.

Chiều quê vì thế không chỉ là một lời nhắc nhớ về tuổi thơ riêng tư, mà còn là tiếng lòng chung của bao người con xa quê. Trong bối cảnh hiện đại, khi đời sống đô thị gấp gáp, khi những trò chơi điện tử dần thay thế trò chơi truyền thống, thì những vần thơ như thế này khiến con người chậm lại, lắng lại, để nhận ra giá trị giản dị mà sâu xa của hồn quê.

Chiều quê là một khúc ca thầm thì, lắng đọng, không chỉ khơi dậy tình yêu tuổi thơ mà còn khẳng định tình yêu quê hương - mảnh đất đã nuôi dưỡng tâm hồn mỗi con người. Đọc bài thơ, ta thấy lòng mình dịu lại, ấm áp, để rồi tự nhủ: Tuổi thơ có thể xa, nhưng quê hương thì còn mãi trong trái tim.

Thanh Mai
Tags: bình thơ Chiều quê

Tin liên quan

Tin tức bạn quan tâm

Bình thơ - Bài thơ "Hạ Long sơn thủy" của Nguyễn Ánh Hồng

Cơm sinh viên thời bao cấp

Thời gian vội vã qua nhanh chẳng đợi một ai, nhưng ký ức vẫn bền bỉ neo giữ những điều trân quý trên hành trình mỗi đời người. Với riêng tôi, mỗi bận ngoảnh lại nhìn về những năm tháng bao cấp, gian khó ấy bỗng thu nhỏ lại vừa bằng một chén cơm sinh viên. Chén cơm sinh viên ngày ấy gợi trong tôi bao suy nghĩ về nhiệt huyết cống hiến của tuổi trẻ dù cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, khó khăn.
Bình thơ - Bài thơ "Hạ Long sơn thủy" của Nguyễn Ánh Hồng

Nếp cũ nhà xưa

Là “con đầu, cháu sớm”, tuổi thơ của tôi được ông bà, bố mẹ và các cô chăm chút từng ly từng tý trong ngôi nhà ở cùng ba thế hệ. Nhà ông bà nội tôi, giống như những ngôi nhà truyền thống ở nông thôn thời ấy.
Bình thơ - Bài thơ "Hạ Long sơn thủy" của Nguyễn Ánh Hồng

Chiều hoa tầm xuân

Họ ngồi với nhau suốt cả buổi chiều trong sân của ngôi nhà sát chân đê. Cả hai tóc đã bạc trắng, mắt đã mờ, chân đã chậm. Họ biết, họ đang bước từng bước tới gần cõi hư vô. Họ đã sống một cuộc đời đầy ký ức. Và họ đã tìm đến chỉ để ngồi với nhau một buổi chiều như thế. Một buổi chiều mà trong những bụi tầm xuân ven chân đê đã lẳng lặng nở một vài bông hoa.
Bình thơ - Bài thơ "Hạ Long sơn thủy" của Nguyễn Ánh Hồng

Bữa cơm sáng đong đầy kí ức của mẹ

Có những mùi hương, thoạt nghe qua tưởng như tầm thường, nhưng lại có sức níu giữ con người bền bỉ hơn bất kỳ thanh âm hay hình ảnh nào. Với tôi, kí ức đó đơn thuần là mùi khói bếp vương trên mái tóc mẹ, là hương cơm rang sớm mai của một thời xa cũ, thứ hương vị đã theo tôi đi qua bao thăng trầm của cuộc đời.
Based on MasterCMS Ultimate Edition 2026 v2.9