Vẫn còn tình yêu

Mới đầu mùa Hè mà sao cái nắng gay gắt đến thế. Mới 6 giờ sáng thôi, những tia nắng đã chiếu qua khe cửa sổ rọi vào giường Hà chói chang.
Hà giật mình tỉnh dậy xem đồng hồ thấy muộn, chuông báo thức đánh lúc nào Hà cũng không nghe thấy, vì đêm qua Hà thao thức hồi hộp, hôm nay Hà về thăm trường cũ, dự kỉ niệm 60 năm thành lập trường. Hà nằm suy nghĩ ôn lại những kỉ niệm xưa mãi đến 3 giờ sáng mới ngủ được.

Hà nhanh chóng thu xếp mọi việc, cơm nước cho chồng con ăn, mỗi người mỗi việc. Hà nói với Đông, chồng nàng, ngay tiện trường em đang nghỉ Hè, em về trường cũ để dự lễ kỉ niệm 60 năm thành lập trường. Anh có rảnh đi cùng với em, mình có thời gian đi chơi một thể. Đông nói với vợ, anh hôm nay còn đi họp chi bộ, mấy ngày nữa đại hội, anh rất bận, em đang được nghỉ Hè, đi chơi về thăm trường cũ, gặp bạn bè cho vui. Bao nhiêu năm em vất vả rồi, em đi một mình nhé! Đi chơi mấy ngày cho thỏa mái.

Đông thu xếp cùng với vợ, rồi nhanh chóng gọi xe ôm cho vợ ra ga không muộn. Trên đường đi, ngồi trên xe, Hà hồi hộp vui mừng lẫn lộn, thời tiết lại rất nóng nữa chứ, không biết gặp lại bạn bè và đồng nghiệp cũ, mọi người chắc thay đổi nhiều lắm.

Nàng mơ màng nhìn ra xa, hai bên đường những cây hoa phượng nở rực rỡ. Nàng nhìn thấy những đàn bướm đi hút nhị buổi sáng nó cũng vội nhanh chóng tìm chỗ trú ẩn. Những đàn chim bay lả lướt nóng quá cũng kêu quang quác. Cái nắng như đổ lửa, nàng nghĩ, mình ngồi trên ô tô có điều hòa, ít nữa về trường đông thế trời lại nóng thì như thế nào?

Nàng về đến trường mới có 9 giờ sáng, mọi người ở các nơi đã về đông đủ, gặp lại bạn bè, học trò cũ, ai cũng đến hỏi thăm. Nàng nghe mọi người nói về mình, cũng thay đổi nhiều, gầy đi và có đen hơn, nhưng trông chững chạc. Mọi người cũng hỏi thăm Đông. Nàng hôm nay phấn khởi lắm, được gặp lại bạn bè, ai cũng tự hào về trường mình. Trường lớp thay đổi nhiều, đội ngũ giáo viên đều thạc sĩ, tiến sĩ, phó giáo sư, giáo sư rất đông. Sinh viên được cử đi du học cũng nhiều. Nàng rất tự hào, và có cơ hội tụ tập nhau trong ngày hội trường. Nàng có biết bao những kỉ niệm từ khi nàng còn là sinh viên, khi tốt nghiệp đại học, nàng đỗ loại xuất sắc và được giữ lại trường. Nàng đang suy nghĩ, từ phía sau có người đưa tay bịt mắt nàng lại hỏi, có nhận ra tiếng của ai không. Nàng nói, làm sao có thể quên thầy chủ nhiệm của em được, có đúng là thầy Thắng không. Thắng bỏ tay ra và nói:

Minh họa Lão Trần
Minh họa Lão Trần

- Chà! Em có trí nhớ tốt thật, thầy cứ tưởng em quên hết rồi.

Hà bắt tay thầy và hỏi thăm sức khỏe; thầy trả lời: Thầy vẫn bình thường, chỉ tội hơi buồn thôi vì lâu không nhìn thấy em và …

Thầy lại hỏi thăm Đông, và cuộc sống của em vẫn bình thường chứ!

- Vâng chồng em vẫn khỏe, anh ấy vừa rồi còn trúng Bí thư Đảng ủy xã thầy ạ.

Đã đến giờ khai mạc mọi người đều kéo nhau vào hội trường. Thầy Thắng trong ban tiếp khách, thầy dẫn Hà vào hội trường, tìm chỗ cho Hà ngồi, thầy lại phải ra đón các khách. Nàng ngồi suy nghĩ lại, thầy Thắng lúc bấy giờ rất yêu Hà từ những năm cuối của đại học, nhưng Hà đã yêu Đông từ năm lớp 12, Hà và Đông học với nhau cùng một lớp. Đông là lớp trưởng, và bí thư đoàn của lớp, Hà là lớp phó phụ trách học tập. Khi đi thi đại học Hà đỗ vào Trường Đại học sư phạm Hà Nội, còn Đông thi đỗ vào Trường Đại học Bách khoa. Đông đang học năm thứ nhất, chiến tranh biên giới nổ ra, Đông phải đi làm nghĩa vụ của một người thanh niên. Từ đấy Đông lên đường nhập ngũ. Lúc chia tay Hà, Đông nói với nàng, “nàng ở nhà, học tập tốt nhé! Đông đi nghĩa vụ mấy năm về Đông sẽ học tiếp. Lúc đấy anh về em đã ra trường đi dạy học, rồi chúng mình cưới nhau, em phải có nghĩa vụ nuôi anh và con nhé!”

Ngày Đông nhập ngũ, anh rất lo lắng, sợ Hà ở nhà lại yêu người khác. Nàng biết Đông có suy nghĩ như vậy nên nói với Đông, anh cứ yên tâm lên đường nhập ngũ, em sẽ chờ đợi anh về và làm theo những gì anh vừa nói với em. Anh đừng sợ, “hãy tin vào tình yêu.” Hà lại cả quyết nói mạnh mẽ, “dòng sông ơi, vầng trăng ơi, bầu trời và cảnh vật tại lúc này hãy chứng kiến những lời nói của tôi nhé! Để cho anh ấy yên tâm lên đường nhập ngũ.” Đông lúc này thấy nàng nói như vậy, anh rất cảm động nắm tay nàng, ôm nàng và nói, “tình yêu của anh, hãy đợi anh về em nhé! Rồi anh hôn nàng để tạm biệt.

Từ đấy, Đông tập huấn xong cả đơn vị phải lên phía Bắc để và trận địa. Lúc bấy giờ cuộc chiến rất gay gắt, Đông bị thương rất nặng, anh lại mất một cánh tay phải, anh phải ra quân, anh rất buồn và suy nghĩ không muốn về nữa, rồi làm khổ Hà. Anh quyết định quên Hà, anh xin ở lại làm việc ở tỉnh biên giới.

Trong những năm cuối của đại học, thầy Thắng, chủ nhiệm lớp Hà, và nhiều bạn trai đều ngỏ lời yêu nàng, nàng đều từ chối. Nhất là thầy Thắng, thầy rất nhiệt tình giúp đỡ những lúc Hà gặp khó khăn hay ốm đau. Bố Hà đi làm xây dựng bị tai nạn, may mà Hà đã ra trường và được giảng dạy ở Hà Nội, nên Hà vừa đi dạy vừa đến bệnh viện chăm sóc bố. Thầy Thắng cũng đến liên tục thăm hỏi và giúp đỡ bố Hà. Bố Hà cũng biết Thầy thích con mình, bố rất ủng hộ thầy Thắng và cũng quyết gả con gái cho thầy. Hà rất lúng túng không biết giải thích cho bố như thế nào? Hà đau lòng lắm, khi đã hứa với Đông, đợi anh trở về.

Nàng về quê đón mẹ lên trông bố, để nàng cho học sinh đi thực tập. Nàng đi trên con đê, nhìn xuống dòng sông trong vắt, nàng lại hình dung biết bao kỉ niệm Hà và Đông đã từng ra đây ngồi tâm sự. Nhất là buổi cuối cùng Đông nhập ngũ, nàng nhớ như in, những câu nói của Đông. Nàng nhớ Đông vô cùng, nàng thầm nghĩ, - Anh đang ở đâu! Anh có làm sao không! Sao anh ác với em thế! Anh nói gì với em đi! Để em còn có hi vọng chờ đợi anh về chứ! Em bây giờ làm thế nào để cho bố mẹ hiểu, bố mẹ đang bắt em đi lấy chồng. Hà đang ngồi suy nghĩ thì Hồng em gái của Đông đi qua và hỏi thăm Hà:

- Chị mới về ạ, em nghe nói bố chị bị tai nạn bây giờ đã đỡ chưa hả chị?

Hà nói:

- Bố chị đã đỡ nhiều rồi em à, Hà ngay tiện hỏi thăm Hồng, có tin tức gì về anh Đông không em?

- Hồng buồn và lắc đầu, không chị ạ!

Hồng không biết nói gì nữa, vì thấy chị Hà buồn và đôi mắt rưng rưng, Hồng chỉ sợ nán lại chị òa khóc, Hồng xin phép về trước. Hà buồn rầu nhìn ra xa, ông mặt trời đang dần dần khuất núi, trên bầu trời những đám mây trắng cũng xếp thành những quả núi nhấp nhô, Hà nhìn kĩ và hình dung như những người đang cưỡi ngựa xông ra mặt trận, còn những tốp người ở phía sau, rồi dần dần tan biến. Trời đã tối Hà đứng dậy đi về. Hà đi được một đoạn thì nhìn thấy thầy Thắng, nàng giật mình, sao thầy lại ở đây nhỉ? Nàng đến gần thầy nói, sao thầy lại ở đây? Thầy Thắng nói và xưng anh với Hà, Hà ngạc nhiên suy nghĩ, tưởng thầy nhầm. Thầy nói:

- Anh vào viện thăm bố, thấy bố em bảo, em đi về quê đón mẹ ra trông bố, để mấy hôm nữa em cho học sinh đi thực tập, anh cũng đang rảnh về quê em chơi, vì ngày mai là Chủ nhật mà. Hà lúng túng không biết nói như thế nào? Hà nói:

- Về đi thầy, nàng cũng sợ người làng họ nhìn thấy tưởng người yêu của Hà.

Nàng biết thầy rất yêu Hà, nhưng làm sao nàng có thể quên được Đông, mối tình đầu đã đi sâu vào trái tim nàng.

Hôm sau, thầy Thắng về quê Hà, sau bữa ăn cơm tối, trước mặt mẹ nàng và em nàng, thầy xin phép mẹ Hà cho thầy được tìm hiểu Hà, coi thầy như con cái trong gia đình.

Hà ngồi không biết nói gì, nàng nghĩ sao mình đã đồng ý đâu mà hôm nay thầy lại làm thế!

Ngày tháng trôi qua, đã gần một chục năm rồi mà vẫn không nhận được tin tức gì về Đông. Bố mẹ nàng vẫn thấy thầy Thắng đi lại nhiệt tình với gia đình, bố mẹ bắt nàng phải lấy thầy Thắng, nàng không biết làm thế nào. Nàng nghĩ, mặc dầu đã nói với thầy, nàng có người yêu đang ở xa rồi.

Vì bố mẹ, bạn bè ai cũng nói, con gái chỉ có thì thôi, những đứa bạn bằng tuổi mình mọi người lấy chồng đều có con cái cả rồi, có đứa đã hai con, nên bố mẹ nàng càng bắt nàng phải cưới.

Nàng đành phải chiều bố mẹ và cũng thương thầy Thắng bao nhiêu năm chờ đợi. Nàng quyết định lấy chồng.

Đông tuy làm việc ở xa, Đông cũng buồn lắm, anh rất nhớ gia đình và Hà. Anh yêu Hà hơn cả bản thân mình, anh không muốn về vì sợ Hà khổ, bây giờ anh đoán từng ấy năm anh không cho gia đình và Hà biết tin tức, có lẽ Hà đã đi lấy chồng và đã có con rồi. Anh quyết định xin thôi việc để về nhà, vì người anh như thế này ở xa nhà cũng không tốt lắm.

Anh về đến đầu làng, lòng anh hồi hộp và xúc động. Tim anh đau nhói, nhớ lại những kỉ niệm Đông và Hà. Anh ngắm nhìn vẫn con sông này, những lũy tre này đã gắn liền với anh từ nhỏ, tình yêu cháy bỏng và những lời thề để cho nhau, bây giờ đã tan biến. Anh về đến giữa làng mà không ai nhận ra anh, anh đi một đoạn thấy mẹ Hà đang đi ở ngõ ra, anh liền hỏi, Bác đang đi đâu ạ? Mẹ Hà thấy ai thương binh lại hỏi mình, mẹ quay lại nhìn kĩ hóa ra Đông, mẹ Hà kêu lên cháu Đông về đấy à, sao bao nhiêu năm mẹ cháu không thấy tin tức, mẹ cháu cứ khóc vì cho rằng đã hi sinh rồi. Thôi cháu về đi cho mẹ cháu mừng.

Mẹ Hà cũng không biết là con mình yêu Đông sâu sắc đến như vậy. Bà mừng về nhà nói toáng lên, con nhà bà Năm, cháu Đông đi bộ đội bao nhiêu năm bà ấy nghĩ đến đứa con, cứ tưởng là hi sinh khóc lên khóc xuống bây giờ đã trở về, bà ý mừng lắm đấy.

Hà đang nghỉ ở nhà để chuẩn bị cưới, nghe thấy thế nàng chạy ra thật nhanh đuổi theo Đông. Nàng nhìn thấy Đông và gọi rất to, anh quay lại thấy Hà. Lúc này anh không biết Hà đã có gia đình chưa, anh dừng lại muốn ôm chầm lấy Hà, để chết cũng không bao giờ phải chia li nữa, nhưng đến bắt tay Hà anh cũng không dám. Tim anh thổn thức, người anh run lên như phát sốt. Hà trách anh tại sao không tin tức gì cho nàng, nàng khóc và ôm chầm lấy anh, nàng nói dỗi với anh, sao nhìn anh như thế này mà ác thế?

Nàng khoác đỡ ba nô cho Đông về nhà anh, mẹ anh thấy con về, ra ôm con khóc. Mẹ chửi yêu con, “cha bố cái thằng gan lì này, nó bị như thế này, mà nó không nói gì, một lá thư cũng không viết. Mẹ quay ra Hà nói: Cháu ở đây ăn cơm cùng với gia đình bác nhé, bác nhờ cháu nấu cơm giúp bác, bác chạy ra chợ mua một ít thức ăn, Hà đồng ý. Trong lúc đợi mẹ đi chợ, Đông nói với Hà, em cứ về đi còn lo cho chồng con ở nhà. em ở đây thì mất nhiều thời giờ lắm. Hà nói, trông em giống như gái có con lắm phải không anh. Lúc này Đông mới hỏi, em đã có gia đình chưa, Hà không nói gì nàng khóc, Đông đến gần nàng và nói, thế em vẫn chưa hả? Lúc này nàng mới nói, hai hôm nữa em cưới. Em chờ đợi anh mãi, nàng đấm như đấm quân thù vào vai, lưng Đông. Nàng đấm một lúc cho hả dạ, Đông giơ cánh tay còn lại ôm lấy Hà, những cú đấm đau làm tim anh đỡ buốt. Lúc này Hà mới thì thầm nói lời oán trách, sao anh tàn nhẫn với em thế, anh không cho biết một tí tin tức gì về anh, anh biết em đau khổ như thế nào không? Bố mẹ em suốt ngày chửi em mỗi khi em về chơi, vì thấy em cũng lớn tuổi rồi. Còn chồng chưa cưới của em, anh ý theo đuổi em bây giờ em quyết định thì anh về. Trời ơi, đầu em như phát điên mất thôi. Đông lúng túng không biết làm thế nào, anh hỏi, anh ý làm gì hả em? Hà nói, anh ý dạy cùng trường với em, và em được giữ lại trường anh ạ.

Đông xúc động lắm, người con gái anh yêu đã không phụ anh. Anh cũng thương Hà, anh mong Hà hạnh phúc. Với tình yêu của Hà trước đây anh đã ưỡn ngực ra trận, giờ đây vẫn còn tình yêu ấy, khó khăn gian khổ nào anh không vượt qua. Đông khuyên Hà, thế thì tốt quá rồi, anh rất mừng cho em, hai người dạy cùng trường, đẹp quá! Anh như thế này, anh cũng quyết định không lấy vợ và bây giờ anh cũng không còn yêu em nữa? Tha lỗi cho anh! Đông cố nói như thế để cho nàng yên tâm hai ngày nữa nàng về nhà chồng, nhưng trong lòng anh đau khổ biết chừng nào! Anh cứ tưởng từng đấy năm anh cũng cố quên nàng. Nhưng không phải bây giờ nhìn thấy nàng anh cố kìm chế, nhưng trái tim nó cứ trỗi dậy, nó cứ…

Nàng không còn tâm tư ở lại để ăn cơm cùng với gia đình Đông nữa, nàng như một người điên, nàng chạy về nhà, nàng nằm trên giường nàng khóc. Nàng đấu tranh bản thân mình rất nhiều. Nàng nhìn thấy Đông như vậy, nàng càng thương Đông nhiều hơn, nàng không thể đi lấy người khác được.

Nàng suy nghĩ suốt đêm, nàng quyết định hủy đám cưới, nàng gọi điện cho thầy Thắng và xin lỗi thầy. Hà nói hết mọi chuyện cho thầy biết, vì Đông người yêu đã về, anh lại bị thương rất nặng, Hà mong thầy thông cảm và chúc thầy gặp được người khác yêu thầy hơn em.

Bố mẹ nàng nghe thấy con quyết định như vậy, bố mẹ rất tức giận và dọa từ mặt Hà. Nàng buồn lắm, và đến nhà Đông nàng nói mọi chuyện. Anh nói, em không được làm thế, em về xin lỗi người ta đi, đám cưới vẫn tiến hành, còn anh, anh không lấy vợ đâu, anh có lấy ai chỉ làm cho người ta khổ thôi. Hà vội bịt mồm Đông lại, nàng nói, bây giờ em không lấy ai hết, người em yêu chính là anh. Em không thể đến với người khác được. Hà đến bên cạnh mẹ Đông và nói, con xin mẹ, mẹ cho con sang ở nhà mẹ mấy hôm được không. Bố mẹ con đang giận con, con ở hai ngày thôi rồi con lên trường. Con mong bố mẹ con sẽ bình tĩnh rồi hiểu tha thứ cho con. Vì chúng con yêu nhau lâu lắm rồi, bố mẹ con không biết. Mẹ đồng ý nhé, con chờ đợi anh ấy về, bây giờ anh ấy về, cho phép chúng con cưới nhau mẹ nhé!

Mẹ Đông mừng lắm, mẹ quay ra hỏi con trai. Đông không thể từ chối. Anh nói với Hà, em biết người anh như thế này, em quyết định lấy anh, em rất khổ đấy. Nàng nói, “có tình yêu” mọi việc sẽ vượt qua được hết anh ạ.

Đám cưới của Đông và Hà diễn ra rất nhanh. Nàng quyết định, nàng xin về giảng dạy trường cấp ba ở quê nàng, để gần Đông còn giúp đỡ Đông. Đông về, Ủy ban xã mời anh làm việc. Trong thời gian công tác ở xã, anh đấu tranh biết bao những việc làm sai trái của một số cán bộ xã suy thoái biến chất. Bà con lúc bấy giờ cũng đang đấu tranh, chủ nhiệm xã đưa các giống lúa mới ở đâu về, không được năng Xuất, hạt gạo thì nhỏ và rất đớn, bán không có ai mua. Đông về làm việc, rất được lòng bà con. Đợt bầu cử vừa rồi Đông đã trúng Bí thư Đảng ủy xã.

Bây giờ vợ chồng Hà đã có hai con, sống với nhau thật hạnh phúc. Ngày kỉ niệm trường thật là vui. Hôm nay Hà về trường trong lòng đầy tự hào, phấn khởi và biết được thầy Thắng đã lấy vợ và có một con, Hà rất mừng. Trong bữa tiệc, thầy Thắng cầm li rượu đến chúc mừng Hà.

Truyện ngắn của Hồng Huyên

Tin liên quan

Ý kiến bạn đọc

* Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu

Cùng chuyên mục

Ông bố xóm đường tàu

Ông bố xóm đường tàu

Trời đã xế chiều, những tia nắng còn sót lại lọt qua khe giữa hai toa tàu in lên đường ray những lát cắt đứt đoạn. Đoàn tàu chợ từ từ tiến vào sân ga. Động cơ hơi nước thở phì phò, thỉnh thoảng tiếng còi tàu lại hú lên lanh lảnh xé toạc hoàng hôn yên tĩnh.
Bão đến

Bão đến

- Chào chú Hai! Chú dọn dẹp chưa xong hả chú?
Thời gian vẫn ngọt ngào

Thời gian vẫn ngọt ngào

Hương từ sân bay vừa trở về Hà Nội, đi qua hồ Hoàn Kiếm, thời tiết đầu mùa Đông trời đã se lạnh. Hương nhìn lên hai bên đường trải dài những cây hoa sữa, những chùm bông to trông như đĩa xôi cốm tỏa hương thơm mát dịu, Hương vừa đi vừa ngắm.
Anh hai sữa

Anh hai sữa

Ba kính yêu! Mãi đến tuổi dậy thì con mới biết, Hà chỉ là ông anh hai sữa của mình. Thoạt đầu khi biết rõ, chúng con không phải là anh em song sinh. Con hụt hẫng, không chịu tin đó là sự thực.
Bão trời và bão lòng

Bão trời và bão lòng

Cơn bão số ba như một con mãnh thú gầm rú, gào thét. Trong cơn gầm rú, cây cối bị lưỡi hái tử thần tiện phăng, đổ ngổn ngang. Từ trên đỉnh núi cao từng tảng đất khổng lồ bị nước thấm sâu, bứng ra thành mảng đổ ụp xuống.

Tin khác

Trả nợ mùa Hè

Trả nợ mùa Hè
1. Có lần, Hải nghe ông nội phẫn nộ chuyện đàn bà nhẫn tâm bỏ bầy con nheo nhóc thì ba bảo: Cô ấy khổ vậy chắc đã quá sức rồi, trước nay ba cũng thấy cái tâm con dâu rất tốt mà, giờ chắc hết duyên nên mới lầm mê rước tiếng phụ chồng bạc con. Thằng Hải nghe ba nói vậy thì không nghĩ mẹ theo chiều hướng tiêu cực như người xung quanh nghĩ nữa. Từ nhỏ tới giờ, ba nói gì nó chẳng tin.

Đinh tặc người nhà

Đinh tặc người nhà
Thời nay, có con gái lớn trong nhà, cha mẹ không lo có “bom nổ chậm” như xưa vì bây giờ công nghệ “phá bom” quá đơn giản. Cái lo chính lại là bom thối, không nổ được. Lấy chồng hoặc ế chồng mà không có con rồi cũng khổ, nhất là đến cuối đời.

Níu giữ hồn quê

Níu giữ hồn quê
Là khách lạ, vòng vo quanh co, hết thôn Nhồi Trên lại đến thôn Nhồi Dưới, qua cổng làng cổ kính rêu phong, được sự chỉ dẫn của người dân địa phương, cuối cùng tôi cũng đã đến được nơi cần đến, đó là nhà bà Nguyễn Thị Nhiên, thôn Dõng Hạ, xã Cổ Loa, huyện Đông Anh, TP Hà Nội, miền quê, nơi có di tích lịch sử quốc gia đặc biệt Cổ Loa.

Lời hứa người đồng đội

Lời hứa người đồng đội
Khoảng trời đầy nắng Thu bé lại vừa bằng một cụ bà với mái tóc bạc trắng đang ngồi hóng nắng trước sân.

Sống lại kí ức

Sống lại kí ức
Cô Xuân cưới chồng, đó là sự kiện gây rung động cái khu tập thể cán bộ công nhân viên chức ngành bưu điện. Rung động hơn nữa, người mà cô Xuân chọn làm chồng lại là anh Lai, Trưởng Đài Truyền thanh tỉnh.

Đảo ngọc trong tim

Đảo ngọc trong tim
Núi nhấp nhô uốn lượn, những ghềnh đá cheo veo, sóng xanh ôm ấp bờ cát trắng dưới chân hàng phi lao gió hát. Đứng trên boong tàu, tôi đã thấy đảo xa hiện ra như một “viên ngọc xanh” giữa biển trời Đông Nam của đất nước.

Mẹ nghèo

Mẹ nghèo
Chồng vào chiến trường thì ở nhà Hà sinh con. Bác sĩ cho biết, thai đã chết trong bụng mẹ phải mổ gấp để cứu mẹ, nhưng sau mổ, thiếu phụ vĩnh viễn không sinh nở nữa. Ca mổ hoàn thành cứu được mẹ.

Hương vị mùa Hè

Hương vị mùa Hè
Ba mẹ đều là con một, nó không có cô chú hoặc cậu dì ruột. Ông bà nội ngoại lại mất sớm nên với nó, quê nội, quê ngoại chỉ là… khái niệm; không giống như lũ bạn cùng lớp mỗi độ chớm Hè lại nhao nhao tính chuyện về thăm ông bà hoặc cô dì chú bác chỗ nọ chỗ kia. Thấy chúng xắng xở mà… rầu thối ruột; nhà nó có chỗ nào đâu để về??

Tình cha

Tình cha
Thấy cha ôm thằng cu Tuấn, cu Bi, một đứa cháu nội, một đứa cháu ngoại vào lòng, vừa hôn, vừa nựng chúng, mắt cha sáng ngời niềm hạnh phúc khôn tả.

Hai người đàn bà

Hai người đàn bà
Chuyện này xảy ra thời bao cấp. Anh thợ sửa chữa ô tô nhìn thấy phó giám đốc xí nghiệp vận tải nhận tiền đút lót của đám lái buôn nhằm mua rẻ mớ lốp ô-tô thanh lí, đã nhỏ to bàn tán với cánh thợ. Chuyện này đến tai sếp, lập tức anh ta được mời lên phòng riêng sếp. Phó giám đốc hỏi:

Mẹ Loan

Mẹ Loan
Thân đặt phịch tấm thân gầy còm xuống phản. Sao hôm nay người anh có vẻ nặng nề đến vậy? Khiến tấm phản kêu rầm một cái, anh cũng cảm thấy giật thót người. Anh đang gặp phải tình huống rất khó nghĩ, khó đi đến quyết định cho vẹn toàn. Thế nhưng số phận như sắp đặt một cách quy lát, khiến anh cảm thấy rất khó lòng mà từ chối.

Nhà có con gái

Nhà có con gái
Sáng, trong lúc thay quần áo chuẩn bị đi làm, chồng Hằng bảo buổi trưa, và có thể cả buổi tối nữa, anh sẽ không ăn cơm nhà. Anh phải tiếp khách trung ương xuống công tác, họ ở đây hai ngày một đêm. Hằng định cự nự với chồng, nhưng nghĩ thế nào lại thôi.

Mẹ con người đàn bà xa lạ

Mẹ con người đàn bà xa lạ
Tỉnh dậy sau mấy ngày hôn mê, Tuấn đưa đôi mắt mệt mỏi nhìn xung quanh và nhận ngay ra mái đầu lấm tấm bạc của mẹ đang gục xuống ngực mình.

Lời nói dối của ông

Lời nói dối của ông
Tháng Tư đến mang hương vị của những lời nói dối phảng phất đâu đây. Cái khí trời thêm se lạnh khiến lòng người như đang chợt hỏi, Xuân vừa ghé qua sao lại mang cái oi ả sớm tới rồi. Người ta thường bảo tháng Tư là tháng của những lời nói dối, nhưng có bao giờ có ai tự nghĩ rằng trong vô số những lời nói ấy, thực sự thì cũng có những lời nói dối thiện - lương?

Tình xưa

Tình xưa
Tôi tốt nghiệp kĩ sư ngành hoá thực phẩm Đại học Bách khoa Hà Nội ra trường được một năm mới xin được việc làm ở một công ty liên doanh với Hàn Quốc.
Xem thêm
Ấn tượng chương trình giao lưu nghệ thuật truyền thống của NCT phường Nghĩa Tân

Ấn tượng chương trình giao lưu nghệ thuật truyền thống của NCT phường Nghĩa Tân

Chào mừng kỉ niệm 30 năm thành lập Hội NCT Việt Nam (10/5/1995 - 10/5/2025, được sự quan tâm, tạo điều kiện giúp đỡ của cấp Đảng ủy, chính quyền phường Nghĩa Tân, Hội NCT quận Cầu Giấy. Theo đó, Hội NCT phường đã tiên phong phối hợp Nhà hát Tuồng Việt Nam
Khỏe để nêu gương sáng, tiếp tục cống hiến xây dựng quê hương

Khỏe để nêu gương sáng, tiếp tục cống hiến xây dựng quê hương

Ngày 21/3, trên 70 hội viên NCT phường Mộc Lỵ, thị xã Mộc Châu, tỉnh Sơn La có bài đồng diễn dưỡng sinh trên nền nhạc “Khỏe vì nước” đồng đều, đẹp mắt tại Lễ phát động Ngày chạy Oyimpic vì sức khỏe toàn dân năm 2025.
Mừng thọ - nét đẹp văn hóa tri ân người cao tuổi

Mừng thọ - nét đẹp văn hóa tri ân người cao tuổi

Mỗi độ Xuân về, mừng thọ NCT là nghi lễ cổ truyền, là một nét đẹp văn hóa vốn có từ lâu đời của người Việt Nam. Qua lễ mừng thọ, con cháu có dịp thể hiện lòng hiếu thảo của mình đối với ông bà cha mẹ, xã hội thể hiện được sự trọng vọng tôn kính với những bậc cao niên. Bản thân NCT cũng cảm thấy được tôn vinh và sống vui, sống khỏe hơn.
Hướng đến mục tiêu trở thành ngành kinh tế mũi nhọn

Hướng đến mục tiêu trở thành ngành kinh tế mũi nhọn

Năm 2024, du lịch Kiên Giang đã đón 9,8 triệu lượt khách, tổng thu đạt 25.000 tỉ đồng. Đây là dấu hiệu tích cực cho thấy ngành du lịch đang trên đà phát triển, hướng đến mục tiêu trở thành ngành kinh tế mũi nhọn trong những năm tới...
Có hẹn với Đà Lạt

Có hẹn với Đà Lạt

Tôi không nhớ nổi đã bao nhiêu lần lên Đà Lạt. Cao nguyên này buồn, cô đơn và lạnh. Tôi thích tản bộ qua những con dốc, ấn tượng đặc biệt với những con đường. Những con đường khác nhau, đôi khi lát đá, đôi khi bụi bặm, lúc quanh co nương nhẹ bước chân, lúc lại là những bậc thang mải miết lan man với dây leo và những cánh hoa quanh năm khoe sắc. Cuối mỗi con đường mở ra một Đà Lạt hư ảo, bất ngờ và cuốn hút.
Đà Nẵng lọt top điểm đến cho khách “đi một mình”

Đà Nẵng lọt top điểm đến cho khách “đi một mình”

Mới đây, cẩm nang du lịch hàng đầu thế giới Lonely Planet đã gợi ý Đà Nẵng là một trong 7 điểm đến tuyệt vời nhất ở Đông Nam Á dành cho khách du lịch một mình.
Nestlé MILO tiếp tục đồng hành cùng Tiền Phong Marathon 2025, lan tỏa ý chí bền bỉ

Nestlé MILO tiếp tục đồng hành cùng Tiền Phong Marathon 2025, lan tỏa ý chí bền bỉ

Với cam kết nâng cao sức bền cho thế hệ trẻ Việt Nam, Nestlé MILO đồng hành cùng giải vô địch Quốc gia Marathon và cự ly dài báo Tiền Phong lần thứ 66, năm 2025 (Tiền Phong Marathon 2025) tổ chức tại thành phố Đông Hà, tỉnh Quảng Trị từ ngày 28 đến 30/3. Đây là giải đấu có lịch sử lâu đời nhất trong làng thể thao Việt Nam, lần đầu được tổ chức vào năm 1958 tại Hà Nội.
Tưng bừng Hội thao VMU năm 2025

Tưng bừng Hội thao VMU năm 2025

Sáng 15/3/2025, tại Nhà thi đấu đa năng Trường Đại học Hàng hải Việt Nam đã diễn ra Lễ Khai mạc Hội thao VMU năm 2025.
Bí thư Thành ủy Hải Phòng đội mưa chạy bộ cùng hàng trăm runner

Bí thư Thành ủy Hải Phòng đội mưa chạy bộ cùng hàng trăm runner

Không quản mưa gió, Bí thư Thành uỷ Hải Phòng Lê Tiến Châu đã xuống đường hoàn thành gần 10km chạy bộ cùng hàng trăm runner trên địa bàn TP Hải Phòng.
Cát Bà sẽ là bối cảnh cho loạt phim Hollywood dựa trên game Liên minh huyền thoại

Cát Bà sẽ là bối cảnh cho loạt phim Hollywood dựa trên game Liên minh huyền thoại

Hollywood vừa chọn Cát Bà (Hải Phòng) làm bối cảnh cho dự án phim mới dự kiến chiếu rộng rãi trên Netflix, HBO,... Điều gì khiến hòn đảo này vượt qua nhiều địa danh nổi tiếng châu Á để được lựa chọn?
Đại nhạc hội Road to 8WONDER mở cổng bán vé với loạt trải nghiệm lần đầu tiên xuất hiện tại Việt Nam

Đại nhạc hội Road to 8WONDER mở cổng bán vé với loạt trải nghiệm lần đầu tiên xuất hiện tại Việt Nam

Ngày 19/02/2025, Lễ hội âm nhạc đỉnh cao Road to 8WONDER – The Next Icon tại Vinhomes Royal Island (Vũ Yên, Hải Phòng) chính thức mở bán vé. Sự kiện sẽ là tâm điểm của giới trẻ với những màn biểu diễn đốt cháy sân khấu từ những biểu tượng mới trong làng n
Cận cảnh căn villa giá 100 triệu/đêm gây xôn xao trong “Yêu nhầm bạn thân”

Cận cảnh căn villa giá 100 triệu/đêm gây xôn xao trong “Yêu nhầm bạn thân”

Chiếm trọn spotlight trong phân đoạn Bình An và Toàn đặt chân đến Đà Nẵng của Yêu nhầm bạn thân là những khung cảnh đẹp đến đứng hình của khu nghỉ dưỡng InterContinental Da Nang và cả sự “xa hoa” của căn villa có giá đến 100 triệu đồng/đêm.
Phiên bản di động