Mưa và em

Đêm, thành phố chìm trong màn mưa ảm đạm, mưa ồ ạt mỗi lúc thêm nặng hạt. Bên li cà phê nguội lạnh, sống mũi anh cay xè, trái tim nhói lên từng nhịp đau đớn. Tai anh ù đi trong tiếng mưa.

“Mình chia tay anh nhé!”, em vụt đi trong đêm, bóng em chìm dần trong màn mưa trắng xóa. Quán cà phê đóng cửa, ánh sáng trên những ô cửa sổ dần vụt tắt, ánh đèn đường mờ nhòe trong mưa, không gian vắng lặng, chỉ còn tiếng mưa rơi như tiếng vụn vỡ trong lòng người. Anh rệu rã bước đi trong đêm, từng hạt mưa táp vào mặt nặng nề, đau đớn. Mưa tuôn rơi cuốn theo những giọt nước mắt buồn. Anh vẫn nhớ, đã có lúc mưa đem theo nụ cười.

Ngày đó, anh là một phóng viên mới vào nghề, cùng đoàn đến trường đại học H để thực hiện phóng sự về đời sống tinh thần của các sinh viên, sau một thời gian trường chuyển đến cơ sở mới. Buổi phỏng vấn đã diễn ra khá thuận lợi bởi sự nhiệt tình của thầy và trò trường đại học H. Khi phỏng vấn, anh bắt gặp những câu trả lời khá hồn nhiên của các bạn sinh viên năm 2. Nhưng anh lại thấy ấn tượng với câu trả lời đầy chân thành của em: “Bản thân em thấy khá nhớ trường cũ. Nơi đó có hàng cây xà cừ cổ thụ râm mát, có không gian xanh yên bình và nên thơ. Ở đây, trường lớp khang trang, hiện đại, chỉ là ít cây xanh và hơi ồn ào. Nhưng em tin những cây xanh kia sẽ ngày một lớn lên. Mọi thứ sẽ lớn dần lên nếu chúng ta cùng cố gắng vun đắp”. Em trả lời, khuôn mặt em ửng đỏ cùng nụ cười ngượng ngùng. Có bạn sinh viên cùng lớp xen vào: “Ô kìa, sao trả lời chân thật thế, kiểu này anh ấy không cho cậu lên tivi đâu”. Em mỉm cười nói lại: “Chẳng phải anh ấy hỏi là nêu cảm nghĩ của mình sao, mình nghĩ sao thì nói vậy thôi!”.

Trời bỗng đổ mưa, những cơn mưa cuối Thu luôn đến bất chợt, không hẹn trước nhưng cũng đủ làm người ta thấy bối rối, đôi khi là trách mình sao quá chủ quan không đem theo ô hay áo mưa. Anh giật mình vì không biết anh bạn quay phim đi cùng đang ở đâu nữa, điện thoại thì ban nãy cũng để quên trong ba-lô luôn rồi.

Minh họa Lão Trần
Minh họa Lão Trần

Thật may, lúc đó có lớp sinh viên cũng vừa tan giờ học. Thấy anh, mấy bạn khẽ thốt lên: “Ôi, anh phóng viên phỏng vấn bọn mình ban nãy vẫn chưa về kìa!”. “Anh chào các em, em nào cho anh mượn điện thoại gọi nhờ một cuộc được không? Anh mải ngắm trường lớp nên không biết bạn của anh đang ở đâu, điện thoại anh để trong ba-lô và bạn ấy cũng mang theo luôn rồi!”.

“Dạ, điện thoại của em đây, anh gọi xem ạ! - em nhanh nhẹn đưa điện thoại cho anh mượn. Anh bấm số của bạn quay phim và gọi, giọng bạn ấy sốt sắng: “Tớ đang chờ cậu ở nhà điều hành, ra nhanh để về!”. Anh còn chưa kịp trả lời thì bạn ấy đã tắt máy. Trả điện thoại cho em mà anh còn bạo dạn hỏi: “Em giờ về hả, có đi qua nhà điều hành trường không, cho anh đi nhờ với, trời mưa quá!”. Em gật đầu đồng ý. Và chúng ta cùng đi dưới bóng chiếc ô nhỏ. Em cứ nghiêng ô sang phía anh, anh lại tinh ý đẩy sang phía em. Kết quả mỗi người bị ướt một bên vai. Đi cạnh em mà anh thấy bước chân mình reo vui, con tim bỗng đập rộn ràng hơn mọi ngày. Tiếng mưa rơi khi ấy cứ tí tách như tiếng nhạc reo vui cứ thánh thót mãi bên tai anh, nụ cười tươi của em cứ đọng mãi nơi đáy mắt anh.

“Em ơi, anh phóng viên đây, đoạn phỏng vấn em sẽ có trong chương trình thời sự tỉnh tối nay đấy, em nhớ vào xem nhé!”. Anh gọi điện thông báo cho em bằng giọng rất vui vẻ. “Dạ, em cảm ơn anh, nhưng xóm trọ em không có tivi, có thể xem qua internet được không anh?”. “Được chứ, em có dùng zalo hay facebook không? Kết bạn với anh, anh gửi link cho nhé!”. “Dạ, em có, thế thì tốt quá, em cảm ơn anh nhiều ạ!”.

Những cuộc nói chuyện qua điện thoại, qua zalo, facebook giữa anh và em dần như một thói quen. Chỉ cần được chuyện trò với em, nghe thấy tiếng em cười, anh lại thấy áp lực công việc dường như tan biến. Anh hay cười, tinh thần lạc quan hơn và anh nghĩ có lẽ do mình yêu người nên cũng thấy yêu đời hơn.

Một ngày Đông lạnh giá, cái rét càng như thấm sâu vào da thịt khi cơn mưa phùn lê thê từ ngày này qua ngày khác. Anh nằm co ro trong phòng trọ, đôi môi run lên vì lạnh, anh bị ốm, sốt gần 40 độ. Đưa mắt nhìn ra ô cửa kính mờ đục mưa bụi, xa xa từng cành xoan khẳng khiu, run rẩy trong mưa. Anh ước giá mà có em ở bên anh lúc này. Điện thoại báo tin nhắn đến, là tin nhắn của em: “Anh ơi, anh đỡ mệt chưa?”. Anh chỉ kịp nhắn lại: “Anh đỡ rồi, nhưng buồn ngủ quá!” rồi thiếp đi. Khi tỉnh dậy đã là quá chiều, anh bất ngờ, không tin vào mắt mình, em đã đón xe khách, đi gần trăm cây số để đến bên anh. Em nắm tay anh rồi nói: “Anh dậy rồi à, còn mệt nhiều không. Em nấu cháo rồi đấy, anh dậy ăn đi rồi còn uống thuốc”.

Khoảnh khắc ấy, anh thấy những cành xoan khẳng khiu đã thôi không run rẩy, lòng người cũng ấm dần lên. Vị cháo tía tô nồng ấm, ăn vào thấy tinh thần khoan khoái. Nắm bàn tay em cũng đang buốt cóng vì lạnh. Anh áp đôi tay đó lên ngực trái mình thì thầm: “Hãy để con tim này sưởi ấm cho em nhé!”. Em mỉm cười thẹn thùng. Mở tung cánh cửa sổ, mưa bụi giăng đầy, em bảo: “Anh có thấy mưa đẹp không?”. Anh mỉm cười: “Có, nhưng mưa chỉ đẹp khi anh được bên em thôi!”. Em đánh nhẹ vào vai anh và nói: “Anh chỉ được cái hay đùa em thôi”.

"Thật không? Em có cái này, anh mở ra xem đi”. Anh ngạc nhiên đó là một chiếc ô nhỏ nằm gọn trong túi. Em biết tại sao anh bị ốm rồi nhé, anh toàn quên không mang theo ô. Mưa chỉ đẹp nếu người đi dưới mưa không bị ướt. Khi đi làm anh nhớ mang theo chiếc ô này nhé, nắm vào cán ô như nắm vào tay em vậy. Anh xúc động nhận món quà, âu yếm nhìn em. Hai ta nhìn nhau cười hạnh phúc. Đêm Đông, gió vẫn rít từng hồi buốt lạnh, mưa rơi rả rích. Nhưng vị của mưa sao mà ngọt mát. Qua ánh đèn đường từng hạt mưa lung linh, huyền diệu. Hình như mưa cũng đang nhảy múa hòa cùng vũ điệu rộn ràng của con tim hạnh phúc.

“Cháu thanh niên mà sao trông gầy gò, xanh xao quá. Công việc của cháu vất vả lắm phải không, thu nhập ổn chứ?”. Anh đã nhận được rất nhiều câu hỏi trong lần đầu về thăm gia đình em. Anh cười gượng, bối rối: “Tạng người của cháu vậy đó bác, công việc của cháu cũng bình thường, chỉ là không ổn định lắm, nay đây mai đó thôi ạ”. “Nói thật với cậu, chả gì bằng cái ổn định, tôi chỉ mong con gái tôi tốt nghiệp xong, xin được một công việc ổn định rồi lấy chồng,…”. Hai người cứ cụm li đều đều và những câu chuyện cứ thế được thêm vào. Trong cuộc nói chuyện, cảm xúc tự ti trào dâng lòng anh. Lúc đó, anh đã ước, giá mà mình có ngoại hình phổng phao hơn một chút, giá mà công việc của mình ổn định hơn, thu nhập tốt hơn,... Anh tự đặt ra những giả thiết và anh bỗng thấy sợ hãi, sợ lỡ đâu anh không lo được cho em.

"Hình như bố mẹ em không thích anh phải không?” - Anh hỏi mà đôi mắt đượm buồn. “Điều đó đâu có quan trọng, em nghĩ chỉ cần chúng ta đủ yêu thì điều gì cũng vượt qua được hết được anh à!”. Anh khẽ gật đầu, nắm lấy tay em: “Ừ, dù thế nào chúng mình vẫn sẽ luôn bên nhau em nhé!”.

Em đã tốt nghiệp và xin vào dạy hợp đồng ở một trường gần nhà. Anh quyết định học lên cao học, anh muốn theo đuổi đam mê của mình. Cuộc sống bận rộn vô tình đẩy anh và em xa nhau hơn nhưng vô hình trung ta không nhận ra điều đó.

"Anh ơi, mùa Xuân tới mình cưới nhau đi”. Anh ngập ngừng khi nghe điện thoại của em: “Khi nào anh học xong và công việc của 2 đứa mình ổn định hơn chút nữa thì mình cưới em nhé”. Đầu dây bên kia giọng em trầm buồn: “Vâng, em hiểu rồi”.

Một chiều Hè, anh có chuyến công tác ở danh thắng Tràng An, Ninh Bình, cảnh ở đây đẹp đến nao lòng. Chỉ tiếc trời mưa không ngớt, những cơn mưa rào xối xả, nhưng đoàn làm phim vẫn làm việc theo lịch trình. Dưới mưa, mới thấy được sự hăng say làm việc của cả đoàn.

"Nay anh ở Ninh Bình nhé, anh đi từ sáng sớm rồi?” - anh nói vội với em trên điện thoại. “Sao tối qua lúc gọi điện, anh không nói em biết, em đang ở Hà Nội này”. “Em đi Hà Nội sao không nói với anh?”. "Em,..”. “Thế nhé, anh đang bận, lát xong việc anh gọi lại”.

Trời nhá nhem tối, khi cả đoàn có mặt tại một nhà nghỉ ở TP Ninh Bình. Anh chợt nhớ đến em, mở điện thoại gọi cho em, ban sáng vội quá nên quên không hỏi xem em xuống Hà Nội làm gì. “Anh đang ở chỗ nào, nói cho em địa chỉ đi”. Em bước xuống từ xe khách, cầm theo chiếc ô. Nhìn anh, em cười buồn vẻ trách móc: “Anh lại quên mang theo ô rồi này!”. Hai người cầm ô đi dưới mưa và rẽ vào một quán cà phê gần đó. Anh vẫn còn chưa hết bất ngờ: “Sao em lại xuống tận đây?”. Em cười buồn: "Anh không nhớ gì à?”. Anh lắc đầu ngơ ngác.

“Chúc mừng sinh nhật người em yêu”. Em nói và đặt lên bàn một chiếc bánh kem xinh xắn. Anh vừa bất ngờ, vừa xúc động, thì ra em vẫn nhớ sinh nhật chính thức của anh. Anh đã từng kể ngày sinh trên thẻ căn cước của anh không phải là ngày anh chào đời, ngày anh thực sự chào đời là ngày này của 30 năm về trước. Anh xúc động thổi nến và ước.

"Anh này, hôm nào anh về thì tranh thủ qua thăm bố mẹ em nhé!”. “Ừ, anh nhớ rồi, hai bác vẫn khỏe chứ?. Chỉ có điều hình như bố mẹ em không thích anh”. “Em đã nói đó không phải là lí do còn gì” - em bỗng gắt lên. Anh và em đã tranh luận khiến cho cả hai đều căng thẳng.

"Mình chia tay đi anh, em thấy mệt rồi!”. Anh mỉm cười chua chát. Em chạy vụt đi trong mưa, bỏ lại mình anh bên li cà phê nguội lạnh, chiếc bánh sinh nhật trơ trọi trên bàn, chiếc ô dựng ở hiên quán văng ra đường ướt sũng. Anh đằm mình đi trong mưa. Mưa sao nặng nề, ướt át và vô cảm, mưa cuốn theo từng giọt nước mắt của anh. Lần đầu tiên anh khóc trong mưa.

Những ngày sau đó cuộc sống vẫn vậy. Phố vẫn ồn ào, tấp nập nhưng anh chợt thấy lòng mình tĩnh lặng. Trời vẫn xanh, nắng vẫn vàng, hoa vẫn nở và chim vẫn hót nhưng anh lại chẳng thể cười. Anh đi bộ trên những con phố quen thuộc mà bỗng thấy xa lạ. Về đến phòng trọ cũng thấy trống trải và cô đơn. Đã bao lần anh muốn gọi cho em nhưng rồi lại ngập ngừng thôi. Qua facebook hình như em vẫn sống tốt, em đăng ảnh giờ giải lao bên học sinh thân yêu, miệng em vẫn cười thật tươi xinh.

1 năm sau

Tấm ảnh cưới của em đăng trên facebook cùng vô vàn những lời chúc phúc. Anh mỉm cười mà khóe mắt ướt nhèm: “Anh cũng chúc em hạnh phúc!”. Tiếng tin nhắn vang lên, là em, vậy là đã 1 năm rồi chúng ta mới lại nhắn cho nhau: “Anh vẫn ổn chứ, cảm ơn anh đã gửi lời chúc phúc. Anh biết không, phép thử của em đã thành sự thật. Em chỉ vờ chia tay thôi, nhưng anh không hề níu kéo. Khoảnh khắc đó em tự hiểu, có lẽ với anh, em chưa chắc đã là người quan trọng”. Tiếng của cơn mưa ồ ạt, từng hạt mưa rơi vào ô cửa kính lộp độp, anh ước giá mình có thể khóc. Nhưng không, anh chỉ thấy ngột ngạt, hình như trái tim anh đang rỉ máu..

Truyện ngắn của Trần Tú

Tin liên quan

Tin khác

Bà già nhà quê

Bà già nhà quê
Bà già ấy đã gần 70 tuổi, dáng người gầy nhom, đôi chân khẳng khiu như hai thanh tre non nhưng trông khỏe lắm. Điều đó được thể hiện qua cách bà xách hai chiếc giỏ trái cây dáng đi thoăn thoắt. Bà có thằng con ở thành phố, lên đó học, làm việc rồi lấy vợ, sinh con.

Mẹ của chúng mình

Mẹ của chúng mình
Liza không ngờ mục tiêu đến làm ở cửa hàng thời trang và mĩ phẩm lại thay đổi nhanh đến như vậy. Lúc nhờ Hạnh - cô bạn học người Việt thân nhất lớp - xin việc, Liza nói với bạn:

Tiếng vọng từ trái tim

Tiếng vọng từ trái tim
Tú quyết định làm đám cưới với Thanh, một quyết định không vội vã, cũng không hề bị câu thúc, mà đơn giản cái quyết định này đến từ tiếng vọng của trái tim.

Chị em dâu

Chị em dâu
Bà Lành sinh được hai đứa con trai, cũng vì chiến tranh nên đứa lớn cách đứa út đến gần 20 tuổi. Ngày trước bà cũng từng đi làm dâu trong gia đình đông anh em, bà hiểu câu nói người xưa “Chị em dâu nấu đầu trâu lủng nồi”, thế nhưng trong những năm đói quay đói quắt, chiến tranh giặc giã, tất cả chị em dâu nhà bà phải xa chồng nên mọi phụ nữ trong gia đình đều yêu thương và đoàn kết lẫn nhau.

Hoa vàng bến đợi

Hoa vàng bến đợi
Chiều buông trên bến sông nở đầy hoa sao nhái. Bầu trời đỏ, mặt sông đỏ, hoa sao nhái vàng bất chợt cũng bị nhuộm đỏ như đang thắp lửa lung linh để đốt cháy rụi cảnh thiên nhiên của những ngày đầu Hạ ở một vùng đồng bằng xa xôi hẻo lánh.

Xuân trên tay mẹ

Xuân trên tay mẹ
Thèm quá chừng cái bong bóng heo thổi căng phơi khô làm bóng ném!!!

Tết của người cựu chiến binh

Tết của người cựu chiến binh
Kể từ khi bị tai biến cách đây vài năm về trước, kí ức đối với ông tôi chỉ là những mảnh chắp vá lúc nhớ lúc quên.

Mùa Xuân trên rẻo cao

Mùa Xuân trên rẻo cao
Dừng xe ở lưng chừng đèo, Lâm bước xuống dang tay hít hà, tận hưởng không khí trong lành nơi rẻo cao Tây Bắc. Trước đó, anh đã đi hơn 300 cây số nhưng chỉ nghỉ đúng 2 chặng, lần này Lâm quyết tâm ở lại Tây Bắc ăn Tết và hết mùa Xuân anh mới trở về Hà Nội.

Bên nhau là Tết

Bên nhau là Tết
- Giàng ơi! Mẹ cháu gửi thư về đây này!

Quà Tết

Quà Tết
Phố chật, người đông. Mới hăm bảy Tết con lộ trung tâm thị trấn đã nườm nượp. Ngược xuôi, nhóng mắt cố tìm cho ra cái tiệm sửa đồng hồ. Cô đồng nghiệp chỉ: Có cái tiệm đồng hồ nơi góc phố, gần chợ….

Món quà bất ngờ

Món quà bất ngờ
Nhà tôi vì một số lí do mà phải dời từ đồng lên núi, chuyển đến thôn Lạc Đạo sinh sống. Tôi tự lí giải, chắc do ngày xưa cả thôn chuyên trồng cây lạc, lại thêm cả xóm gần như theo đạo nên mới có tên Lạc Đạo. Cũng vì vậy mà nhà tôi – không làm nông, không có tôn giáo nào - tôi ví von nhà mình lạc vào xóm Đạo.

Đám cưới chồng cũ

Đám cưới chồng cũ
Hôm nay nhà ấy đông vui quá, nhạc xập xình, tiếng nói cười ầm ĩ, mùi thơm của cỗ bàn nưng nức cả một vùng. Hôm nay là ngày cưới của người ta, đám cưới chồng cũ của chị.

Chuyến tàu đêm

Chuyến tàu đêm
Ga Bắc Giang vào một đêm cuối những năm 60 thế kỉ trước. Những trận ném bom của máy bay Mỹ trên miền Bắc ngày càng ác liệt. Người dân rời thành phố đi sơ tán về các vùng quê. Những đoàn tàu chở đầy những người lính trẻ từng ngày từng ngày đi về phương Nam.

Những bông hoa cuối ngày

Những bông hoa cuối ngày
Màn đêm buông xuống, thành phố đã lên đèn. Mùa này trời nhanh tối, đúng là ngày tháng mười chưa cười đã tối. Hân lo lắng vội tỉa tót những bông hoa còn lại, bó chúng thành những bó nhỏ rồi xịt nước lên cho tươi tắn.

Sóng yên

Sóng yên
Hải đi ngang qua lớp của một cô giáo. Nhìn trên bục giảng, đóa hoa hồng trắng được cắm rất tinh tế trong một cái giỏ xinh xắn. Ngoài cửa có một chậu nước và cái khăn mặt để lau tay vắt trên một cái giá nhỏ bên cạnh.
Xem thêm
Về thăm di tích cụ Nguyễn Sinh Sắc

Về thăm di tích cụ Nguyễn Sinh Sắc

Nếu có dịp về Ðồng Tháp, một địa chỉ về nguồn lịch sử, bạn không thể không ghé thăm đó là Khu di tích Nguyễn Sinh Sắc, nơi yên nghỉ của thân sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại.
Điệu vũ của sức sống cội nguồn

Điệu vũ của sức sống cội nguồn

Những tiếng cồng tiếng chiêng vang lên rộn rã, cho từng vòng xoang ngày càng đắm say rạo rực, gần 800 nghệ nhân đã làm sống dậy nền văn hóa một miền cao nguyên nhiều huyền bí và đầy sức sống…
Sự tích nghề đan cỏ tế làng Lưu Thượng

Sự tích nghề đan cỏ tế làng Lưu Thượng

Làng nghề “Đan cỏ tế” thôn Lưu Thượng, xã Phú Túc, huyện Phú Xuyên, TP Hà Nội cách trung tâm thành phố khoảng 40km về phía Nam là nơi đầu tiên xuất hiện nghề đan cỏ tế, cách đây đã hơn 400 năm.
Tỉnh Đồng Tháp: Sẵn sàng cho đêm khai mạc Lễ hội Sen lần thứ 2 năm 2024

Tỉnh Đồng Tháp: Sẵn sàng cho đêm khai mạc Lễ hội Sen lần thứ 2 năm 2024

Bà Huỳnh Thị Hoài Thu, Giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao Du lịch tỉnh Đồng Tháp, Phó Trưởng ban tổ chức Lễ hội Sen Đồng Tháp lần thứ 2 năm 2024 cho biết:
Bộ VH-TT&DL kiểm tra việc chấp hành quy định pháp luật về du lịch

Bộ VH-TT&DL kiểm tra việc chấp hành quy định pháp luật về du lịch

Bộ VH-TT&DL vừa ban hành Kế hoạch số 1908/KH-BVHTTDL về kiểm tra công tác chấp hành các quy định pháp luật và đảm bảo chất lượng của các doanh nghiệp lữ hành, hệ thống cơ sở lưu trú du lịch, các cơ sở giáo dục đào tạo nghiệp vụ lĩnh vực du lịch và hoạt độ
Nón ngựa miền di sản

Nón ngựa miền di sản

Mấy trăm năm thịnh suy, những đôi tay gầy guộc của người làng đã cần mẫn tạo nên một di sản. Một di sản bằng sự giữ gìn truyền thống và sáng tạo, mang nét cũ xưa và cả hơi thở hiện đại của thời cuộc vào trong chiếc nón mỏng manh nhẹ nhàng ấy…
Sôi động Giải Bóng chuyền hơi trung, cao tuổi tỉnh Cao Bằng 2024

Sôi động Giải Bóng chuyền hơi trung, cao tuổi tỉnh Cao Bằng 2024

Trong 3 ngày 16 đến 19/5, Hội NCT tỉnh Cao Bằng phối hợp với Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tổ chức Giải bóng chuyền hơi trung, cao tuổi tỉnh năm 2024.
Công bố danh sách tập trung U19 Việt Nam

Công bố danh sách tập trung U19 Việt Nam

U19 Việt Nam công bố danh sách cầu thủ chuẩn bị tham dự giải giao hữu tại Trung Quốc, trước khi hướng đến giải U19 Đông Nam Á 2024 và vòng loại U20 châu Á 2025.
Các địa phương sôi nổi Giải bóng chuyền hơi trung, cao tuổi năm 2024

Các địa phương sôi nổi Giải bóng chuyền hơi trung, cao tuổi năm 2024

Các tỉnh Lai Châu, Bắc Kạn, Nghệ An sôi nổi tổ chức Giải bóng chuyền hơi trung, cao tuổi năm 2024.
Lịch phát sóng, link xem trực tiếp "Những nẻo đường gần xa" trên VTV

Lịch phát sóng, link xem trực tiếp "Những nẻo đường gần xa" trên VTV

Bộ phim “Những nẻo đường gần xa” do VFC sản xuất quy tụ dàn diễn viên gạo cội như NSUT Đỗ Kỷ, NSUT Nguyệt Hằng, nghệ sỹ Vĩnh Xương cùng các gương mặt diễn viên trẻ hứa hẹn sẽ mang đến nhiều cung bậc cảm xúc cho khán giả truyền hình.
Mời chuyên gia thẩm định huy hiệu “lạ” gây tranh cãi của Đàm Vĩnh Hưng

Mời chuyên gia thẩm định huy hiệu “lạ” gây tranh cãi của Đàm Vĩnh Hưng

Chiều 9/5, Phó trưởng Ban Tuyên giáo Thành ủy TP. Hồ Chí Minh Phạm Đức Hải cùng ông Nguyễn Ngọc Hồi, Phó Giám đốc Sở Thông tin và Truyền thông đồng chủ trì họp báo về tình hình kinh tế - xã hội của thành phố.
Bộ VH-TT&DL vào cuộc vụ Đàm Vĩnh Hưng cài huy hiệu "lạ" khi biểu diễn

Bộ VH-TT&DL vào cuộc vụ Đàm Vĩnh Hưng cài huy hiệu "lạ" khi biểu diễn

Theo Chánh Thanh tra Bộ VH-TT&DL Lê Thanh Liêm cho biết bộ đã nắm được thông tin liên quan đến trang phục biểu diễn của Đàm Vĩnh Hưng trong liveshow diễn ra ở TP.HCM vào tối hôm 5/5 vừa qua.
Phiên bản di động