Món quà bất ngờ

Nhà tôi vì một số lí do mà phải dời từ đồng lên núi, chuyển đến thôn Lạc Đạo sinh sống. Tôi tự lí giải, chắc do ngày xưa cả thôn chuyên trồng cây lạc, lại thêm cả xóm gần như theo đạo nên mới có tên Lạc Đạo. Cũng vì vậy mà nhà tôi – không làm nông, không có tôn giáo nào - tôi ví von nhà mình lạc vào xóm Đạo.

“Lạc vào xóm Đạo” - lúc đầu chỉ nói tếu cho vui, tại hơi thất vọng. Trước ở xóm đồng, nhà dân san sát nhau, ra ngõ gặp người quen, nói cười ríu rít. Giờ bố quyết bán đất bán nhà đùm túm lên đây, chim kêu vượn hú. Thôn này nhà cửa thưa thớt, ai cũng lạ hoắc lạ huơ.

Nhưng được một thời gian, tôi lại thấy mình hợp với nơi này - vùng đất đỏ, toàn cây ăn trái, hết bơ tới mít, tới xoài - tha hồ chén. Vui nhất là khi lốc lịch được xé đến tháng cuối cùng. Rộn ràng phải biết. Dù nghèo nhưng nhà nào cũng trang trí đẹp nhất có thể để chào đón Giáng sinh. Nhỏ giờ không biết vụ này. Tôi ham lắm, coi người lớn làm, lăng xăng quanh quất đòi giúp cái nọ cái kia. Nhưng dễ gì. Cho đứng rề rà vướng cẳng vướng chân đã mừng lắm rồi. Cô bé tôi thấy cái gì cũng hay cũng lạ. Dù chỉ cây thông tượng trưng nhưng khi đính lên đó những hộp quà nhỏ xíu, những ngọn đèn đủ màu tắt nháy là lộng lẫy diệu kì liền. Tiết mục được trông chờ nhất là công trình Hang Đá và Máng Cỏ. Tôi cứ đứng nấn ná chờ cho xong để được thinh lặng chiêm ngưỡng mặc kệ chị Hai ơi ới kêu về tắm rửa, cơm nước.

- Sao nhà mình hổng làm cho đẹp để đón Giáng sinh hả Hai?

- Tại không theo đạo.

- Vậy muốn đón Giáng sinh phải theo đạo hả?

- Không phải. Chúa thì ai cũng có thể chào đón. Có điều phải nhà giàu mới làm kiểu đó.

- Còn quà, những đứa trẻ không theo đạo có được quà của ông già Noel không?

- Chắc được. Nhưng mầy qua tuổi “đứa trẻ” lâu rồi.

Ôi trời! Qua đâu mà qua, người ta mới học lớp 6 thôi mà. Nhưng trước đó, khi là một đứa trẻ chính chủ, mình cũng có biết gì đến món quà Giáng sinh. Chán ơi chán…

Minh họa Lão Trần
Minh họa Lão Trần

Ra trường, muốn đi làm liền nên không ngần ngại đầu quân cho ngôi trường xa và sâu nhất của tỉnh. Xã chỉ gần nghìn dân, đất rộng người thưa. Vô mùa mưa, nhìn đâu cũng chỉ thấy khói núi. Cỡ nửa tháng mười hai thì lạnh đến tê cóng. Đường xá lầy lội, không có dấu chân người. À, chắc chỉ học trò. Các em tới trường, lao xao nói chuyện Noel. Tự dưng nhớ hồi nhỏ ở Lạc Đạo nên tranh thủ góp vui với các em: Hồi nhỏ ở xóm cô, Giáng sinh vui phải biết. Ở đây cũng vui mà cô. Tôi hỏi cái nhà thờ nhỏ xíu chỗ xóm Lò Gạch hả? Các em dạ rồi nói vui lắm cô. Đi với tụi em nha? Ban đầu định không đi. Nhưng tối đó trời không mưa, nghĩ sao rồi cũng mặc áo đầm đỏ, choàng khăn đỏ đến nhà thờ.

Nhà thờ nhỏ bé và giản dị nhưng cũng đủ đầy cây thông, hang đá, máng cỏ. Vài em học sinh được bố mẹ đưa đi. Riêng cô bé lớp trưởng bất ngờ thấy cô, vui mừng chạy lại níu tay, tíu tít suốt. Bé An hỏi đủ thứ, nhưng cô chỉ kể chuyện nhà kia có ba cô gái trẻ đến tuổi lập gia đình nhưng không có chàng trai nào ngó đến vì gia cảnh quá nghèo. Đức giám mục Myra rất thương xót nên đã ném những đồng tiền vàng xuống ống khói nhà của ba cô gái. Những đồng tiền vàng rơi từ trên nóc nhà xuống, rơi đúng vào các đôi bít tất mà các cô treo hong bên lò sưởi. Khỏi phải nói cũng biết rằng các cô vui mừng đến thế nào. Câu chuyện thần kì được lan truyền đi khắp nơi, ai ai cũng muốn mình trở thành người may mắn nên đều bắt chước ba cô gái treo tất bên lò sưởi để hi vọng nhận được quà.

- Năm sau, em cũng sẽ treo đôi bít tất. Nhưng nhà em không có ống khói. À, em sẽ treo nó ở cái trụ trước sân.

- Ừ, cứ treo đi, rồi em sẽ có quà. Nhưng với điều kiện phải ngoan ngoãn và chăm chỉ.

- Dạ!

Nói xong, tôi đã nghĩ bằng cách nào đó sẽ nói với ba bé An về món quà bất ngờ trong đêm Giáng sinh để cô bé tin điều diệu kì sẽ chỉ xảy ra với một cô bé ngoan ngoãn. Tội nghiệp, bé An bị mẹ bỏ rơi từ nhỏ. Gà trống nuôi con, “gà trống” lại làm nghề tự do nên thời gian dành cho con là quá ít.

Sau đêm Giáng sinh đó, cô trò đã trở nên thân thiết hơn. Học trò gặp cô là vui mừng chực ôm, ngả ào vào ngực như cái cách đứa con dũi tìm hơi ấm mẹ. Tôi cũng yêu mến em, hơn mức cô - trò theo nghĩa đẹp nhất của từ này. Nhiều khi tôi cũng không hiểu nổi cảm giác pha lẫn giữa lâng lâng nao nao và nhoi nhói xúc động của mình. Đó là mỗi lần bắt gặp đôi mắt em nhìn mình, cứ in như nhìn thăm thẳm vào quả tim cô. Đôi mắt khao khát yêu thương. Đôi mắt khiến người được nhìn không thể chối từ.

Em đi học sớm, hí hửng chạy xuống, lấp ló trước cửa nội trú, nếu thấy cô, sẽ nhảy nhồng, hai tay cong trên đỉnh đầu ra dấu “I love you”. Lên lớp, mỗi khi có điểm chín, điểm mười thì chạy đi tìm cô khoe. Tội, hôm đó mặt mày tái mét chạy xuống nội trú tìm cô, đưa tay chỉ vào vết máu đỏ rịm trên chiếc quần xanh. Tôi lo cho em như bà mẹ lo cho cô con gái dậy thì sớm. Nếu bữa nào ba đi làm cả ngày, buổi trưa nhõng nhẽo: Cô ơi ăn cơm một mình buồn muốn khóc. Cô bảo lại nội trú ăn cơm với cô rồi về.

Rồi một ngày, ngày buồn đau nhất đời em, người ta đưa bố từ thị xã về - mất vì tai nạn giao thông. Bố đi làm về đêm, chạy xe trong mưa, chạy vào thẳng chiếc tắc - xi. Người bác và láng giềng đứng ra lo liệu. Công ty tắc - xi về tận nơi, dù không gây ra lỗi nhưng họ vẫn gửi một số tiền khá lớn để hỗ trợ gia đình trong cơn bối rối…

Không có bố, bé vẫn kiên cường ở nhà chứ không qua bác ngủ. Cô giáo không dám hỏi gì nhưng em chủ động tâm sự. An bảo đêm học xong rồi lên nằm trước bàn thờ bố mà ngủ. Mỗi khi học về, lấy vở đưa bố xem chữ sạch đẹp, bảo bố khen khi con được bông hoa điểm chín, mười. Thương! Bé An nói, bây giờ em mới có cơ hội trò chuyện chứ ngày trước bố đi suốt, chẳng biết nói cùng ai. May tới trường gặp cô… Tôi sững vài giây để nhìn em. Chỉ một câu mà nhói đến tim gan.

Nội trú tạm thời bị thu hồi. Thực ra nó nguyên là căn nhà cho mượn, giờ người ta khó khăn, phải lấy lại bán. Nhà trường nhanh chóng tìm được chỗ ở mới cho giáo viên. Tôi nhanh chóng thu dọn và yên tâm đến nơi ở mới cho đến khi nhìn thấy cô bé học trò đứng ngay cửa lúc cô giáo khệ nệ mang túi đồ đi ra.

- Ủa, bé tìm cô hả?

- Dạ!

- Có gì không… bé yêu?

Tuy chưa từng làm mẹ nhưng mỗi lần thấy ánh mắt trong trẻo khát khao đó là tôi chỉ muốn thốt tiếng gọi “con yêu”. Nhưng lần nào cũng vậy, lời đã trào lên tới cổ, tôi lại cố đẩy nó xuống. Tôi sợ một tiếng gọi sẽ làm cô bé hạnh phúc tột đỉnh rồi sự thất vọng sẽ nhân đôi vì tôi - rốt cuộc cũng chỉ là một cô giáo. Tư cách cô thì chưa đủ. Tôi biết, cô bé đang cần một vòng tay, và cần nhiều hơn thế nữa. Và tôi cũng biết, làm mẹ (nuôi) một cô bé lớp 6, chuyện đó e là quá sức. Nên thương, dù rất thương. Nhưng tôi tự gia hạn cho mình, chỉ chừng đó thôi. Bé còn có dòng họ, và tôi, chắc cũng phải kiếm tấm chồng chứ.

- Cô ơi, chú kia bảo tối nay tới nhà thờ nhận quà.

- Ừ, thích vậy ta. Cô ước gì giờ mình cũng trở thành một cô bé để được nhận quà của ông già Noel nè!

- Nhưng em ước được làm… người lớn… như cô?

- Sao vậy bé yêu?

- Em không dám đến nhà thờ một mình.

Ồ. Tôi giật mình vì lời nói mềm ra, như sắp khóc của em. Mình vô tâm quá, giỡn lố rồi. Tôi đành phải tìm cách xin lỗi.

- Không sao, tối cô sẽ đưa bé đến nhà thờ.

- Nhưng giờ cô không còn ở nội trú nữa, em biết đi đâu tìm cô?

- Em cứ ở yên đấy. Cô sẽ phải là người đến tìm em.

Tôi chọn bộ đồ màu Giáng sinh để đến nhà em. Tới nơi, An đã ngồi chờ sẵn ở cửa. Chiếc áo, mũ ông già Noel hơi chật so với em. Chắc đồ cũ. Tôi lại giật mình tiếp. Đã nói sẽ tặng bé một bộ đồ ông già Noel mà bị công chuyện cuốn đi, quên lửng lừng lưng.

Đêm đó tôi để em chơi thoải mái với bạn bè. Đến 9h mới về nhà. Cũng hơi trễ. Xe dừng trước cửa. Em cảm ơn leo xuống. Tôi chần chừ. Bỏ em một mình trong ngôi nhà lạnh lẽo - trong đêm Giáng sinh. Mới nghĩ thôi đã thấy ác.

Tôi đã ở lại, để em nằm trên cánh tay mình mà ngủ. Em bảo đây là món quà Giáng sinh tuyệt nhất. Tôi ôm em vào lòng, khẽ nói “Chúc con gái ngủ ngon!”.

Truyện ngắn của nguyễn thị bích nhàn

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Bữa cơm sáng đong đầy kí ức của mẹ

Bữa cơm sáng đong đầy kí ức của mẹ

Có những mùi hương, thoạt nghe qua tưởng như tầm thường, nhưng lại có sức níu giữ con người bền bỉ hơn bất kỳ thanh âm hay hình ảnh nào. Với tôi, kí ức đó đơn thuần là mùi khói bếp vương trên mái tóc mẹ, là hương cơm rang sớm mai của một thời xa cũ, thứ hương vị đã theo tôi đi qua bao thăng trầm của cuộc đời.
Giữ nếp nhà, giữ đất lành cho mai sau

Giữ nếp nhà, giữ đất lành cho mai sau

Có những điều trong mỗi gia đình Việt Nam không cần ghi thành lời, nhưng con cháu nhớ rất lâu. Đó là nếp nhà.
Tiếng vọng của núi

Tiếng vọng của núi

Chiều muộn, những dải mây tím nhạt lững lờ trôi ngang dãy núi phía tây. Ánh nắng cuối ngày nghiêng xuống những triền đồi, phủ lên con đường đất đỏ một màu trầm lặng. Hùng dừng xe ở đầu con dốc quen thuộc, đứng yên hồi lâu nhìn về phía dãy núi trước mặt. Ngọn núi vẫn đứng đó, trầm mặc và vững chãi, như thể thời gian chưa từng chạm tới.
Bóng cha, dáng mẹ những mùa đời lặng lẽ tỏa hương

Bóng cha, dáng mẹ những mùa đời lặng lẽ tỏa hương

Có những điều càng đi qua năm tháng, càng lắng lại thành ký ức sâu thẳm, như mạch nước ngầm nuôi dưỡng tâm hồn. Với tôi, đó là bóng cha và dáng mẹ - hai con người đã đi qua chiến tranh, đi qua nhọc nhằn đời thường, để trở thành điểm tựa bình yên và là niềm tự hào lặng lẽ của con cháu.
Ngược sóng

Ngược sóng

Biển chiều nay lạ lắm... Những con sóng bạc đầu không còn vỗ về bờ cát hiền hòa như mọi khi mà cứ chồm lên như muốn đập tan, nghiền nát một nỗi niềm u uất nào đó đang âm ỉ cháy dưới đáy tầng sâu thẳm.

Tin khác

Mối hàn của thời gian

Mối hàn của thời gian
Ông Lâm đã ngoài sáu mươi, cái tuổi lẽ ra phải được thảnh thơi thì ông vẫn bầu bạn với lửa và sắt. Cả một đời bấm máy hàn, đôi tay ông giờ đây chi chít những dấu vết thời gian, nham nhở như những đường hàn lỗi.

Thư viện di động diệu kì

Thư viện di động diệu kì
Ở làng Tân Lập, có một âm thanh còn thân thuộc hơn cả tiếng loa phường hay tiếng chổi tre xào xạc trên sân mỗi buổi chiều tà. Đó là tiếng chuông xe đạp “leng keng” của ông Lâm. Tiếng chuông ấy như một lời chào sớm, len qua những giậu dâm bụt, băng qua những nếp nhà lợp ngói đỏ và bãi cỏ sau làng, để rồi dừng lại thật êm dưới gốc bàng già nua trước quán nước đầu đình.

Hai lần Trung thu trong đời

Hai lần Trung thu trong đời
Cơn gió chiều tháng Tám từ cánh đồng trước làng luồn qua bờ vách nứa mỏng manh phả hơi mát căn nhà tranh cuối xóm trại. Bà ngoại đặt bé Na, đứa cháu mới hơn một tuổi vào vòng tay ấm áp, đôi mắt bà nhòa đi vì đã nhiều ngày thức trắng. Mẹ nó vừa nhắm mắt sau nhiều tháng bệnh nặng, còn cha nó đã hi sinh ngoài chiến trận khi con gái chưa chào đời.

Mẹ

Mẹ
Mẹ ơi, con ra đời không cha/ Tuổi ấu thơ ngọt ngào hương sữa mẹ/ Ba mươi năm con vẫn còn thơ bé/ Vẫn ngóng mẹ về sau buổi chợ tan trưa…

Cơn mơ hoa cỏ trắng

Cơn mơ hoa cỏ trắng
Khoảng dăm năm trở lại đây, sức khỏe của ông Cầm hình như xuống đến mức cuối cùng. Mỗi năm, khi mùa Đông đến, ông ít nói hơn, cứ vào đợt gió lạnh đầu tiên thổi qua làng, lá ngay đêm ấy ông lại đốt một đống củi nhỏ trong bếp.

Người giữ sao

Người giữ sao
Những ngày cuối năm, không gian như đặc quánh lại bởi mùi khói rơm rạ và hương tràm khô theo gió thốc từ cánh đồng vào tận ngõ sâu. Nắng chiều buông mình xuống hiên nhà ông Tự, yếu ớt và mong manh, nhuộm màu hổ phách lên mái ngói âm dương đã bạc thếch. Giữa khung cảnh nhập nhoạng ấy, ông Tự ngồi trên chiếc ghế gỗ sờn mòn, đôi tay gầy guộc tỉ mẩn thắp lên ngọn đèn dầu bé nhỏ.

Chuyện “Ma nữ” trên Giồng Cát

Chuyện “Ma nữ” trên Giồng Cát
“Cái giồng cát ấy - từ Mỹ Lương đi chợ Gừa, hồi xưa ma nhiều lắm!” - Bà nội tôi lúc đó kể: Trên giồng có nhà ông Hội đồng Sâm, giàu sang nhất vùng.

Ngày cây đu đủ ra hoa

Ngày cây đu đủ ra hoa
Bà Vân chậm rãi mở hai cánh cửa gỗ lim đã đen bóng màu thời gian, tiếng kèn kẹt vang lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng buổi sớm mùa Hạ.

Xa xăm chốn cũ

Xa xăm chốn cũ
Vài lần tôi nói với mẹ, bao giờ thong thả, tôi sẽ dẫn mẹ về rạch Bông Dừa một lần nữa. Nhưng rồi thời gian, khoảng cách địa lí và nhiều thứ khác đã khiến tôi quên đi lời hứa với mẹ, với rạch Bông Dừa mát rượi được che chắn bởi những rặng dừa xanh biêng biếc…

Món quà của người giao hàng

Món quà của người giao hàng
Anh chị có một cửa hàng bán quà lưu niệm cho trẻ con. Cửa hàng lúc nào cũng đông khách, đặc biệt là trẻ con. Vào những ngày lễ lớn, mặc dù đã thuê thêm vài người làm nhưng đôi vợ chồng này vẫn không ngơi tay vì lượng khách nhí đông nghẹt.

Trách nhiệm

Trách nhiệm
Mấy hôm nữa đã là tháng Bảy. Điểm hẹn đặc biệt.

Ngôi nhà dưới chân núi Sim

Ngôi nhà dưới chân núi Sim
Mây đang gồng mình quảy gánh củ mài đem giao cho quán bà béo thì đứa con gái lên 9 tuổi hớt hải chạy ra gọi:

Chờ em ở cuối con đường

Chờ em ở cuối con đường
Đúng như người ta vẫn nói, cửa sinh cũng là cửa tử. Trong không khí căng thẳng đến nghẹt thở, tiếng hô hoán của y, bác sĩ hòa lẫn với âm thanh lộc cộc của chiếc xe đẩy lao đi với tốc độ nhanh nhất về phía phòng Cấp cứu, Duy siết chặt bình truyền trong tay, vừa chạy theo giường đẩy vừa gào lên tuyệt vọng: “An! Không được ngủ! An! Mở mắt ra đi em!”.

Triền cát quê ngoại

Triền cát quê ngoại
Ngoại tôi bắt cái ghế ngồi thơ thẩn nhìn về công viên vừa được quy hoạch trước mặt với đôi mắt ra chiều xa xăm. Vài đứa nhỏ chơi gần đó trên cái hè vừa được lát gạch mới cóng đùa với ngoại:

Đảo xa chắp cánh

Đảo xa chắp cánh
Chiếc tàu cao tốc nhóc mũi lên cao rồi chúi nhanh xuống khoảng trống giữa hai đầu ngọn sóng. Bọt nước bắn tung tóe lên những ô cửa kính của con tàu. Tàu vẫn rít ù ù, lướt phăm phăm về phía trước. Cái điệp khúc như bản nhạc có cao trào lên xuống này lặp đi, lặp lại hầu như không có hồi dứt!
Xem thêm
Thanh Hóa phê duyệt dự án hơn 8,7 tỷ đồng khai quật đền cổ hơn 400 năm tuổi

Thanh Hóa phê duyệt dự án hơn 8,7 tỷ đồng khai quật đền cổ hơn 400 năm tuổi

UBND tỉnh Thanh Hóa phê duyệt dự án khai quật khảo cổ tổng thể đền thờ Nguyễn Văn Nghi, với kinh phí hơn 8,7 tỷ đồng.
Nghề tôi yêu, người tôi yêu

Nghề tôi yêu, người tôi yêu

Có những con đường ta đi vì lựa chọn. Nhưng cũng có những con đường, càng đi càng thấy mình thuộc về. Nghề báo của tôi, và đặc biệt là hành trình gắn bó với NCT, chính là một con đường như thế...
Người cầm bút - niềm tin và kỳ vọng

Người cầm bút - niềm tin và kỳ vọng

Tác giả Hồng Gai đã sáng tác bài thơ Người cầm bút như một sự sẻ chia, động viên và gửi gắm niềm tin đối với đội ngũ những người làm báo nhân dịp kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam.
Hè này đi đâu? Gợi ý những điểm đến hấp dẫn nhất năm 2026

Hè này đi đâu? Gợi ý những điểm đến hấp dẫn nhất năm 2026

Mùa hè là thời điểm lý tưởng để lên đường khám phá những vùng đất mới và tận hưởng khoảng thời gian nghỉ ngơi cùng gia đình, bạn bè. Từ những bãi biển đẹp trong nước đến các thành phố sôi động và công viên giải trí nổi tiếng ở châu Á, đâu là những điểm đến đáng trải nghiệm nhất trong năm nay?
Du lịch Vương quốc Anh – Scotland: Hành trình đáng nhớ của người cao tuổi

Du lịch Vương quốc Anh – Scotland: Hành trình đáng nhớ của người cao tuổi

Đối với nhiều người cao tuổi, hành trình đến Vương quốc Anh và Scotland không chỉ là một chuyến du lịch mà còn là dịp hiện thực hóa ước mơ được khám phá những vùng đất nổi tiếng bậc nhất châu Âu. Trong 9 ngày trải nghiệm, đoàn du khách Việt Nam đã có cơ hội chiêm ngưỡng những công trình lịch sử hàng trăm năm tuổi, hòa mình vào không gian văn hóa đặc sắc và thưởng ngoạn vẻ đẹp thiên nhiên thanh bình của “xứ sở sương mù”, để lại nhiều kỷ niệm sâu sắc và khó quên.
Đồng Tháp khép lại Lễ hội Trái cây lần thứ I với nhiều dấu ấn nổi bật

Đồng Tháp khép lại Lễ hội Trái cây lần thứ I với nhiều dấu ấn nổi bật

Lễ hội trái cây Đồng Tháp lần thứ I năm 2026 chính thức bế mạc sau 4 ngày diễn ra sôi nổi, thu hút khoảng 500.000 lượt khách tham quan, trải nghiệm và mua sắm. Thành công của sự kiện được kỳ vọng sẽ tạo động lực quảng bá thương hiệu trái cây Đồng Tháp, thúc đẩy phát triển du lịch nông nghiệp và góp phần xây dựng ngành hàng trái cây địa phương theo hướng bền vững.
Hơn 56.000 học sinh tham gia Hội thi Thể dục Thể thao học sinh TP. Hồ Chí Minh năm 2026

Hơn 56.000 học sinh tham gia Hội thi Thể dục Thể thao học sinh TP. Hồ Chí Minh năm 2026

Hội thi Thể dục Thể thao học sinh TP. Hồ Chí Minh năm 2026 khép lại bằng lễ bế mạc sôi động, đánh dấu một mùa giải thành công rực rỡ và tràn đầy cảm xúc.
Bế mạc Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026

Bế mạc Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026

Sau 2 ngày tranh tài sôi nổi và hấp dẫn, tối 30/5, Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026 đã chính thức bế mạc
Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII: Sôi động và nhân văn

Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII: Sôi động và nhân văn

kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam, Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII chính thức trở lại quy mô lớn, thu hút gần 300 vận động viên tham gia
Người lính già và tiếng còi... tâm lý

Người lính già và tiếng còi... tâm lý

Đêm vùng quê trung du xã Kim Phượng (Thái Nguyên) vốn yên ả là thế, bỗng chốc bị xé toạc bởi những âm thanh chát chúa. Tiếng gầm rú của những chiếc xe độ pô, tiếng nẹt pô liên thanh như súng nổ kèm theo ánh đèn pha quét ngược quét xuôi của một nhóm thanh niên
Người cầm bút - niềm tin và kỳ vọng

Người cầm bút - niềm tin và kỳ vọng

Tác giả Hồng Gai đã sáng tác bài thơ Người cầm bút như một sự sẻ chia, động viên và gửi gắm niềm tin đối với đội ngũ những người làm báo nhân dịp kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam.
Cảm ơn chú nhé!

Cảm ơn chú nhé!

Nhân ngày sinh nhật sếp, hắn xách lễ đến nhà mừng sếp. Ra mở cửa là vợ sếp. Nhìn hắn một lúc rồi buột miệng:
Phiên bản di động