Nửa bàn chân

Mãi đến tận nửa đêm, hai vợ chồng Hoa mới về đến lối mòn rẽ vào bản. Hoa chỉ về phía những ánh đèn đang nhấp nháy bên kia sông nói với chồng:

- Bên đấy là đất của người Trung Quốc!

Theo thói quen, Minh - chồng của Hoa - nhẩm tính:

- Từ đây sang đấy chỉ khoảng sáu trăm mét.

- Ngày bé, vào những lúc sông cạn, chúng em vẫn lội sông qua chơi với bọn trẻ bên ấy. Ở bên đấy em có đứa bạn rất thân, chẳng biết kì này có mời được nó đến dự đám cưới của chúng mình không. Dạo trước chúng em đã hẹn ước: Ai đi lấy chồng trước, người còn lại phải làm phù dâu.

- Dạo này tình hình biên giới hai nước đang căng, bạn của em có nhận được thiếp mời cũng không thể nào sang tham dự được!

Hai người chững lại khi nghe thấy tiếng hô:

- Đứng lại! Ai đi đâu vào giờ này?

Hoa rọi cây đèn pin vào người, nhanh nhẩu nói:

- Tôi là Hoa, người trong bản mình!

Trong ánh sáng của cái đèn pin vừa lóe, Hoa nhận ra một đám bạn cũ đang đứng ven đường, cô e thẹn chỉ vào Minh:

- Đây là anh Minh, chồng của mình! Là người đã đem hài cốt của anh trai mình về nhà hồi 75 ấy. Mọi người nhớ ra chưa?

Tiếng các cô gái nhao nhao:

- Trời tối quá, làm sao mà nhận được.

- Cưới từ bao giờ mà xưng là vợ chồng ngọt sớt như vậy?

Hoa thanh minh:

- Chúng mình đã về đây chơi mấy lần. Kì nghỉ phép này vợ chồng mình về nhà để tổ chức đám cưới.

Người xã đội trưởng lên tiếng:

- Sao chưa thấy làm thủ tục ở Ủy ban?

- Giấy đăng kí kết hôn, chúng em đã làm ở trong quê của anh Minh rồi!

- Thế cô không biết tin gì hay sao? Hiện tại trong bản chỉ còn có lực lượng dân quân và một số thanh niên khỏe mạnh ở lại. Còn người già, trẻ em và phụ nữ đã sơ tán hết về tuyến sau. Nhà cô cũng chẳng còn có một ai mà về!

Hoa ngập ngừng:

- Thế mà...à, em chẳng biết gì cả! Tốn bao công sức, chầu chực, nhờ vả mãi mới tìm được phương tiện về đến quê, vậy mà bây giờ chẳng gặp được ai.

- Thôi, bây giờ trời cũng đã quá khuya. Hai người đến trụ sở của xã nghỉ tạm đêm nay vậy, để đến sáng ngày mai tính tiếp. Những người có nhiệm vụ ở lại đều tập trung ở đấy cả! Hai người là chỗ quen biết tin cậy và cũng đã sống qua quân ngũ, chúng tôi chẳng dám giấu: Tình hình căng lắm, hai người không tự do đi lại như trước được đâu. Xung quanh bản đều là các bãi chông, mìn mới được gài.

Nửa bàn chân

Lúc yên vị ở trụ sở xã, người xã đội trưởng muốn Minh góp ý về các trận địa đã bố phòng. Nhìn vào sơ đồ Minh không khỏi giật mình, vì anh nhận ra căn nhà lẻ loi, sát bờ sông của Hoa được nằm giữa các bãi chông, mìn dày đặc. Nếu mình nghe theo Hoa đi men theo lối bờ sông để về nhà, chắc chắn sẽ sa vào mê trận này. Cũng may nước sông dâng to, ngập cả dải cát ven bờ, đã không cho phép hai người thực hiện ý định du ngoạn dọc theo triền sông. Bởi vì, chỉ cần bước chệch khỏi lối đi an toàn được đánh dấu trên bản đồ một nửa bàn chân, sẽ chạm làm bãi mìn phát nổ. Minh cũng nhận ra con suối nhỏ đổ nước ra dòng sông biên giới là lối đi an toàn còn lại.

Minh ngỏ lời:

- Trong dịp nghỉ phép này, vợ chồng chúng tôi sẽ ở lại đây cùng mọi người bố trí bằng xong trận tuyến phòng ngự này, như thế mới phát huy được sức mạnh tổng hợp tốt nhất. Nếu quân thù mò tới xâm phạm mảnh đất nơi đây, nhất định chúng sẽ bị thất bại nặng nề. Nhưng ngày mai, mọi người phải dẫn tôi đi điều nghiên xong mới có phương án cụ thể được.

*

* *

Vào buổi sáng của cái ngày cuối cùng theo dự định của hai vợ chồng Minh, sau khi ăn sáng xong họ sẽ chia tay mọi người để đi nhận nhiệm vụ mới. Trời đã tờ mờ sáng, sương sớm xà xuống thấp, che kín các nóc nhà trong xóm. Sương mù dày đặc, không nhìn thấy mặt nước của con sông vùng biên. Những ngọn đèn điện phía bên kia biên giới, mọi khi chói sáng như vậy, mà giờ đây cũng đỏ quạch.

Đứng trên chốt nhìn về căn nhà của mình thoắt ẩn, thoắt hiện trong làn sương sớm. Hoa ngỏ lời với cô bạn gác cùng:

- Mày gác tạm một mình, để tao tranh thủ chạy ù về nhà lấy một quyển sách quý, hôm rồi chưa mang theo được.

Cô bạn kinh ngạc:

- Mày định đi qua bãi mìn?

Hoa trấn an bạn:

- Thì con đường an toàn đi qua bãi mìn, bọn mình đều thuộc lòng cả! Không sao đâu mà!

Cô bạn ngần ngừ:

- Để báo lại ban chỉ huy đã, tao sợ.

Hoa cười:

- Các ông ấy biết có mà cho đi khối!

Dứt câu, Hoa săm săm bước đi. Cô bạn nói với theo:

- Mày nhớ cẩn thận đấy.

Lấy xong quyển sách, Hoa đưa mắt nhìn lại căn nhà thân thương. Chưa kịp khép cửa, cô đã bị một tốp người nhào tới khóa cứng người. Lúc định thần, Hoa thấy lũ lính Trung Quốc túm tụm xung quanh.

Đứa đối diện với cô lên tiếng:

- Chào Hoa! Chúng tao đã trở về Việt Nam để lấy lại những gì chưa kịp mang theo.

Thấy Hoa im lặng đưa mắt nhìn không chớp. Đứa kế bên hỏi:

- Mới xa nhau một thời gian ngắn, mà mày không nhận được ra chúng tao hay sao? Bạn cũ đây, tao là Đường Quốc Bảo, còn nó là Tăng Tùng Khâm. Là hai đứa bạn học đã được bố mày đổi họ tên cho. Mày nhớ ra chưa?

Hoa nhận ra chúng nó ngay từ đầu, nhưng vẫn lặng im suy tính, cô làm sao quên được hai thằng bạn cũ cùng xóm ngày xưa. Dạo đó phong trào đổi họ tên từ tiếng Hán, sang tiếng Việt lan truyền rất nhanh trong lũ trẻ con người Hoa. Bọn chúng làm mình, làm mẩy, bắt bố mẹ đổi cho bằng được. Chúng nó xin đổi với cái cớ, đi học cho dễ gọi. Chứ phát âm theo tiếng Hán, nhiều đứa khi gọi, phải uốn lưỡi đau cả mồm, lại phải dịch cả nghĩa để cho mọi người hiểu được cái tên của mình.

Thằng có tên là Chắn Sùng Hắm được phát âm theo tiếng Việt là Tăng Tùng Khâm. Còn đứa mang danh Poòng Cóng Bẩu được gọi là Đường Quốc Bảo. Chúng nó thích những cái tên mới này đến mức, ai gọi bằng tên cũ hai đứa cũng lơ đi, coi như không nghe thấy gì.

Vậy mà khi người Hoa kéo về nước ồ ạt, thằng Hắm lùa theo cả những con trâu không phải của nhà mình. Còn thằng Bẩu đồng ý với bố để lại mẹ nó, vì bà ta khi ấy đã bị mù cả hai mắt. Bố con nó sợ bà sẽ trở thành vật vướng chân, thành gánh nặng trong chặng đường vượt biên.

Tiếng thằng chỉ huy đưa Hoa trở về thực tại. Tên chỉ huy nói: “Tao biết rất rõ phạm vi bãi mìn chúng mày đã chôn! Cũng hiểu mày biết con đường an toàn đi qua nó! Vì chỉ có ai nắm rõ mới bình an đi qua được bãi mìn như mày! Không phải chúng tao không có những biện pháp vô hiệu hóa bãi mìn này, nhưng làm như vậy tốn thời gian công sức, lại không bảo đảm an toàn tuyệt đối. Bây giờ chỉ cần mày đưa chúng tao ra đến đường quốc lộ. Không, chỉ cần qua khỏi bãi mìn này thôi cũng được. Chẳng những tao sẽ cho mày tự do, muốn đi đâu thì đi, mà còn thưởng cho mày buộc tiền tệ này - Vừa nói, tên chỉ huy vừa vung vẩy bọc tiền.

Thấy Hoa im lặng đưa tay xoa bụng, tên chỉ huy tiếp tục - Mày không chịu vẫn phải đi! Những thằng bạn cũ sẽ kèm mày đi trước, chúng tao theo sau. Còn nếu như mày không chịu đi, tao sẽ trói tay, buộc chân, bắt chúng nó khiêng mày như khiêng lợn. Nếu mìn phát nổ, mày và chúng nó sẽ chết trước. Chắc chắn chúng nó được tôn vinh: Đã hi sinh vì đất nước vĩ đại! Gia đình chúng nó sẽ được ưu đãi. Còn mày chết. Bố mẹ mày chẳng có gì cả! - Y đưa mắt xuống bụng Hoa - Lại còn đứa con mày đang mang trong bụng nữa. Mày định để nó chết theo hay sao? Nhưng tao cũng hứa danh dự, sẽ thả mày ra ngay, nếu mày ngoan ngoãn làm theo yêu cầu - Tên chỉ huy hạ giọng - Mà mày trông hệt con vợ tao ở nhà. Nó cũng đang có thai! Tao sắp được làm bố rồi! Mày biết không? Vợ tao nó luôn dặn: Làm gì thì làm, phải chú ý tích đức cho con”.

Hoa đắn đo khi nghe hết những điều tên chỉ huy yêu cầu. Cô lo lắng suy tính, việc lính Trung Quốc xâm phạm biên giới bên mình đã biết chưa? Các anh ấy sẽ đối phó ra sao?

Cô nhìn lũ lính đen ngòm núp xung quanh, thầm so sánh: “Chúng đông quá, mình không đếm xiết được, trong khi đó chốt tiền tiêu của ta ở đây chỉ có vỏn vẹn một trung đội!”

Hoa đi bằng những bước chân vô định. Cô hỏi mình, rồi lại tự trả lời. Những ý nghĩ trào dâng như ngọn núi lửa sắp phun trào, Hoa muốn kìm nén nó lại. Nhưng làm sao mà cô hãm được dòng dung nham hỗn mang đang cuồn cuộn chảy.

Tiếng ai đó văng vẳng thôi thúc trong Hoa, giống như những nhát búa gõ mạnh vào trái tim cô.

“…Sao đôi chân của mình hôm nay nặng như đeo đá vậy? - Rồi cô lại nhẩm tính - Cái bẫy chông mình hướng dẫn anh Minh gài được đặt nằm ở bên bụi mẫu đơn này - Hoa nhìn vào ụ mối cạnh đường rồi tự nhủ - Còn quả mìn đầu tiên anh ấy dạy mình cách gài được để ở đây - Cô ngẩng mặt nhìn trời - Đã sáng rồi, mặt người đã tỏ, sao trận địa phía bên ta chẳng thấy có động tĩnh gì vậy? - Hoa lại ước tính - Thế là mình đã đi được non nửa bãi mìn rồi - Cô thầm thì với mọi ngươi - Đồng đội ơi! Xin mọi người hãy tha lỗi cho tôi, vì tôi đã tự động trở về nhà. Tự động đẩy mình vào hoàn cảnh trớ trêu này - Hoa đưa tay đặt lên bụng, nhè nhẹ xoa - Sao lại làm mẹ đau! Mẹ của con có thể là một người mẹ không tốt, vì chẳng biết cách bảo vệ an toàn cho con. Con ơi! Với con, mẹ có thể là người nhẫn tâm? Là kẻ bất nhân? Nhưng mẹ không thể nào bất nghĩa với cuộc đời này được! - Làn gió ban mai vuốt nhẹ mái tóc Hoa, cô thầm thì - Gió ơi! Hãy đưa những nghĩ suy này tới chỗ bố mẹ hộ tôi. Bố mẹ ơi! Con có lỗi với bố mẹ nhiều lắm! Con có thể bất hiếu với bố mẹ, nhưng không thể bất trung với tổ quốc được - Dòng suy nghĩ đưa Hoa trở lại với người chồng yêu quý - Anh Minh, em yêu anh nhiều lắm. Yêu đến nỗi trong cuộc đời này, không có gì sánh nổi. Nhưng mà một đứa ngố như em, đứa chưa được yêu bao giờ thì biết lấy cái chi để mà so sánh đây! - Hoa bình tâm suy tính - Tôi phải làm sao báo được cho mọi người biết quân địch đã tiến hành cuộc xâm lăng này đây? Chỉ còn mấy bước chân nữa là tới chỗ an toàn - Cô đưa mắt về phía trước - Đằng sau lùm cây kia là chốt của ta. Hãy nổ súng mau đi. Với khoảng cách này mà bắn sẽ có hiệu quả nhất đấy. Mọi người nghĩ gì mà vẫn im lặng vậy. Nổ súng mau đi. Tôi cầu xin mọi người, hãy nổ súng mau đi kẻo muộn - Hoa ôm bụng - Đừng đạp mẹ nữa con ơi! Đừng làm mẹ rối lòng, mất tập trung mà không đưa ra được quyết định đúng đắn. Con ơi! Chỉ cần nửa bàn chân nữa là mẹ con mình tới nơi an toàn. Và cũng chỉ cần có nửa bàn chân lệch sang bên, là mẹ con mình sẽ chạm vào quả mìn lệnh do bố mẹ cùng gài. Nhưng xin lỗi con, mẹ không thể bước thẳng để đến nơi an toàn được rồi. Không còn cách nào khác, mẹ phải chọn phương án báo động cuối cùng này! Đành phải vậy thôi! Cuộc đời ơi! Mẹ con tôi xin vĩnh biệt mọi người! Xin mọi người tha lỗi cho tôi”.

Hoa co chân, đạp thẳng vào quả mìn cuối cùng - quả mìn lệnh có công suất lớn nhất trong bãi mìn - do vợ chồng cô cùng gài. Một ánh chớp lóe lên, đan xen với những tia nắng ban mai tạo thành vầng hào quang rực sáng. Tiếng nổ vang lên, Hoa bị sức mạnh của quả mìn đẩy bay về phía trước. Còn bọn đứng sau cô, bị tung lên nằm ngổn ngang trên mặt đất. Lũ lính còn lại nháo nhào chạy tản ra xung quanh. Lửa chớp, lửa giăng như bảy sắc cầu vồng. Những tiếng nổ ầm ầm làm núi đồi chao đảo. Mặt đất vỡ vụn, khói bụi bay mù mịt. Rồi những tiếng súng từ chốt của ta vang lên dồn dập. Tụi lính còn sống sót vội vã chạy dồn hết xuống suối nước mong tìm chỗ ẩn mình. Quả mìn định hướng được giấu kĩ ở góc suối phát nổ. Lực của nó thổi dồn đám tàn quân về phía cuối con suối nhỏ. Xác của chúng chồng nên nhau đen đặc, làm tắc cả dòng chảy...

Truyện ngắn của Trần Ngọc Dương

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Ngược sóng

Ngược sóng

Biển chiều nay lạ lắm... Những con sóng bạc đầu không còn vỗ về bờ cát hiền hòa như mọi khi mà cứ chồm lên như muốn đập tan, nghiền nát một nỗi niềm u uất nào đó đang âm ỉ cháy dưới đáy tầng sâu thẳm.
Mối hàn của thời gian

Mối hàn của thời gian

Ông Lâm đã ngoài sáu mươi, cái tuổi lẽ ra phải được thảnh thơi thì ông vẫn bầu bạn với lửa và sắt. Cả một đời bấm máy hàn, đôi tay ông giờ đây chi chít những dấu vết thời gian, nham nhở như những đường hàn lỗi.
Thư viện di động diệu kì

Thư viện di động diệu kì

Ở làng Tân Lập, có một âm thanh còn thân thuộc hơn cả tiếng loa phường hay tiếng chổi tre xào xạc trên sân mỗi buổi chiều tà. Đó là tiếng chuông xe đạp “leng keng” của ông Lâm. Tiếng chuông ấy như một lời chào sớm, len qua những giậu dâm bụt, băng qua những nếp nhà lợp ngói đỏ và bãi cỏ sau làng, để rồi dừng lại thật êm dưới gốc bàng già nua trước quán nước đầu đình.
Hai lần Trung thu trong đời

Hai lần Trung thu trong đời

Cơn gió chiều tháng Tám từ cánh đồng trước làng luồn qua bờ vách nứa mỏng manh phả hơi mát căn nhà tranh cuối xóm trại. Bà ngoại đặt bé Na, đứa cháu mới hơn một tuổi vào vòng tay ấm áp, đôi mắt bà nhòa đi vì đã nhiều ngày thức trắng. Mẹ nó vừa nhắm mắt sau nhiều tháng bệnh nặng, còn cha nó đã hi sinh ngoài chiến trận khi con gái chưa chào đời.
Mẹ

Mẹ

Mẹ ơi, con ra đời không cha/ Tuổi ấu thơ ngọt ngào hương sữa mẹ/ Ba mươi năm con vẫn còn thơ bé/ Vẫn ngóng mẹ về sau buổi chợ tan trưa…

Tin khác

Cơn mơ hoa cỏ trắng

Cơn mơ hoa cỏ trắng
Khoảng dăm năm trở lại đây, sức khỏe của ông Cầm hình như xuống đến mức cuối cùng. Mỗi năm, khi mùa Đông đến, ông ít nói hơn, cứ vào đợt gió lạnh đầu tiên thổi qua làng, lá ngay đêm ấy ông lại đốt một đống củi nhỏ trong bếp.

Người giữ sao

Người giữ sao
Những ngày cuối năm, không gian như đặc quánh lại bởi mùi khói rơm rạ và hương tràm khô theo gió thốc từ cánh đồng vào tận ngõ sâu. Nắng chiều buông mình xuống hiên nhà ông Tự, yếu ớt và mong manh, nhuộm màu hổ phách lên mái ngói âm dương đã bạc thếch. Giữa khung cảnh nhập nhoạng ấy, ông Tự ngồi trên chiếc ghế gỗ sờn mòn, đôi tay gầy guộc tỉ mẩn thắp lên ngọn đèn dầu bé nhỏ.

Chuyện “Ma nữ” trên Giồng Cát

Chuyện “Ma nữ” trên Giồng Cát
“Cái giồng cát ấy - từ Mỹ Lương đi chợ Gừa, hồi xưa ma nhiều lắm!” - Bà nội tôi lúc đó kể: Trên giồng có nhà ông Hội đồng Sâm, giàu sang nhất vùng.

Ngày cây đu đủ ra hoa

Ngày cây đu đủ ra hoa
Bà Vân chậm rãi mở hai cánh cửa gỗ lim đã đen bóng màu thời gian, tiếng kèn kẹt vang lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng buổi sớm mùa Hạ.

Xa xăm chốn cũ

Xa xăm chốn cũ
Vài lần tôi nói với mẹ, bao giờ thong thả, tôi sẽ dẫn mẹ về rạch Bông Dừa một lần nữa. Nhưng rồi thời gian, khoảng cách địa lí và nhiều thứ khác đã khiến tôi quên đi lời hứa với mẹ, với rạch Bông Dừa mát rượi được che chắn bởi những rặng dừa xanh biêng biếc…

Món quà của người giao hàng

Món quà của người giao hàng
Anh chị có một cửa hàng bán quà lưu niệm cho trẻ con. Cửa hàng lúc nào cũng đông khách, đặc biệt là trẻ con. Vào những ngày lễ lớn, mặc dù đã thuê thêm vài người làm nhưng đôi vợ chồng này vẫn không ngơi tay vì lượng khách nhí đông nghẹt.

Trách nhiệm

Trách nhiệm
Mấy hôm nữa đã là tháng Bảy. Điểm hẹn đặc biệt.

Ngôi nhà dưới chân núi Sim

Ngôi nhà dưới chân núi Sim
Mây đang gồng mình quảy gánh củ mài đem giao cho quán bà béo thì đứa con gái lên 9 tuổi hớt hải chạy ra gọi:

Chờ em ở cuối con đường

Chờ em ở cuối con đường
Đúng như người ta vẫn nói, cửa sinh cũng là cửa tử. Trong không khí căng thẳng đến nghẹt thở, tiếng hô hoán của y, bác sĩ hòa lẫn với âm thanh lộc cộc của chiếc xe đẩy lao đi với tốc độ nhanh nhất về phía phòng Cấp cứu, Duy siết chặt bình truyền trong tay, vừa chạy theo giường đẩy vừa gào lên tuyệt vọng: “An! Không được ngủ! An! Mở mắt ra đi em!”.

Triền cát quê ngoại

Triền cát quê ngoại
Ngoại tôi bắt cái ghế ngồi thơ thẩn nhìn về công viên vừa được quy hoạch trước mặt với đôi mắt ra chiều xa xăm. Vài đứa nhỏ chơi gần đó trên cái hè vừa được lát gạch mới cóng đùa với ngoại:

Đảo xa chắp cánh

Đảo xa chắp cánh
Chiếc tàu cao tốc nhóc mũi lên cao rồi chúi nhanh xuống khoảng trống giữa hai đầu ngọn sóng. Bọt nước bắn tung tóe lên những ô cửa kính của con tàu. Tàu vẫn rít ù ù, lướt phăm phăm về phía trước. Cái điệp khúc như bản nhạc có cao trào lên xuống này lặp đi, lặp lại hầu như không có hồi dứt!

Người mẹ anh hùng

Người mẹ anh hùng
Mẹ chồng ốm đã mấy ngày nay, chị Thu nấu cháo tía tô, hành hoa đập thêm cái lòng đỏ trứng gà, bón cho bà nhưng được lưng bát bà đã đẩy thìa ra:

Chung một mái nhà

Chung một mái nhà
Sáng ra, bầu trời của mùa Thu đẹp thật, nắng vàng như mật ong rót xuống làng quê yên bình. Ông Đại mở cửa bước ra ngoài sân, tập mấy động tác thể dục. Xong xuôi, ông dánh răng rửa mặt, thong thả ngồi vào bàn pha ấm trà ngon Tân Cương để uống. Bà Minh bưng bát mì bốc hơi nghi ngút ra cho ông:

Giọt mật

Giọt mật
Chú Sáu tôi nói với Tâm mùa hạn này mà vắt mật ong thì đã tay phải biết. Mật thơm ngon, sóng sánh, sền sệt mượt mà chảy ra từ đôi bàn tay bóp chặt tảng mật.

Cấy dặm mùa Xuân

Cấy dặm mùa Xuân
Ngày chưa vợ, ba tôi từng có một mối tình đắm say, nhưng không thành. Người ấy là cô Năm Tươi cùng làng. Cô Năm Tươi xinh gái, phổng phao, con một.
Xem thêm
Vị tướng tài xứ Thanh có công giúp vua dẹp loạn quân Chiêm Thành

Vị tướng tài xứ Thanh có công giúp vua dẹp loạn quân Chiêm Thành

Với công lao hiển hách, Tướng công Thiều Thốn được nhà vua phong tước “Khai quốc công thần thượng trụ quốc, Thượng trật".
Lễ tạ ơn trong cánh rừng Cơ Tu

Lễ tạ ơn trong cánh rừng Cơ Tu

Nơi biên viễn có những quần thể rừng ngàn tuổi được người dân Cơ Tu nhiều năm bảo vệ. Họ coi rừng là nhà và rừng cũng giúp người dân nơi đây sung túc, đủ đầy. Sống thác với rừng, họ mang ơn rừng như chính nguồn sống của cả bản làng.
Tiếng hát dân ca người cao tuổi lan tỏa giá trị văn hóa, tinh thần

Tiếng hát dân ca người cao tuổi lan tỏa giá trị văn hóa, tinh thần

Sáng 12/4, Hội NCT xã Vật Lại, TP Hà Nội tổ chức thành công Liên hoan tiếng hát dân ca NCT lần thứ nhất trong không khí phấn khởi, đoàn kết và đậm đà bản sắc văn hóa dân tộc.
Hòn Trống Mái Sầm Sơn - Huyền thoại câu chuyện tình hóa đá

Hòn Trống Mái Sầm Sơn - Huyền thoại câu chuyện tình hóa đá

Hòn Trống Mái không chỉ là một kiệt tác của thiên nhiên mà còn là biểu tượng của một tình yêu son sắt, thủy chung - một câu chuyện tình hóa đá
Khám phá tinh hoa đồng Việt và ẩm thực xứ Thanh tại Lễ hội đền Bà Triệu 2026

Khám phá tinh hoa đồng Việt và ẩm thực xứ Thanh tại Lễ hội đền Bà Triệu 2026

Tại Lễ hội đền Bà Triệu 2026, du khách được tham quan tinh hoa đồng Việt, trải nghiệm kính 3D hình ảnh của một số Bảo vật Quốc gia liên quan đến Bà Triệu.
Lễ hội Cầu phúc đền Độc Cước năm 2026

Lễ hội Cầu phúc đền Độc Cước năm 2026

Sáng 3/4 (tức 16/2 Âm lịch), UBND phường Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa tổ chức lễ hội Cầu phúc tại khu Di tích lích lịch sử - văn hóa đền Độc Cước.
Giải đi bộ ba thế hệ Green Family Walk: Tuổi vàng, tuổi trẻ và tuổi thơ chung nhịp bước tại Vinhomes Green Paradise

Giải đi bộ ba thế hệ Green Family Walk: Tuổi vàng, tuổi trẻ và tuổi thơ chung nhịp bước tại Vinhomes Green Paradise

Ngày 19/4 tới, giải đi bộ Green Family Walk sẽ chính thức diễn ra tại Cần Giờ (TP.HCM). Trên cung đường chạm biển kết hợp với chuỗi hoạt động trải nghiệm phong phú, các gia đình có cơ hội gắn kết và cảm nhận tương lai hạnh phúc bên tổ ấm tại siêu đô thị Vinhomes Green Paradise.
Hải Phòng: Đẩy nhanh hoàn thiện đề án trở thành thành phố Âm nhạc và phát triển Bóng đá

Hải Phòng: Đẩy nhanh hoàn thiện đề án trở thành thành phố Âm nhạc và phát triển Bóng đá

Hải Phòng đang khẩn trương hoàn thiện hai đề án lớn về phát triển âm nhạc và bóng đá, hướng tới mục tiêu xây dựng đô thị giàu bản sắc văn hóa, đồng thời nâng tầm thể thao thành tích cao, tạo động lực mới cho phát triển kinh tế - xã hội trong giai đoạn tới.
Man City lần thứ 9 vô địch cúp Liên đoàn Anh

Man City lần thứ 9 vô địch cúp Liên đoàn Anh

Manchester City đã trở thành nhà vô địch Cúp Liên đoàn Anh (Carabao Cup) mùa giải 2025-2026 sau chiến thắng 2-0 trước Arsenal ở trận chung kết diễn ra rạng sáng 23/3, nhờ cú đúp của Nico O'Reilly trong hiệp 2.
Cảm ơn chú nhé!

Cảm ơn chú nhé!

Nhân ngày sinh nhật sếp, hắn xách lễ đến nhà mừng sếp. Ra mở cửa là vợ sếp. Nhìn hắn một lúc rồi buột miệng:
Concert của siêu sao G-DRAGON thăng hoa giữa đại dương ánh sáng Ocean City

Concert của siêu sao G-DRAGON thăng hoa giữa đại dương ánh sáng Ocean City

Tối 8 và 9/11, Ocean City gần như “nổ tung” với concert G-DRAGON 2025 WORLD TOUR [Übermensch] IN HANOI, presented by VPBank; sự kiện do 8Wonder tổ chức đã đón gần 100.000 khán giả trong nước và quốc tế. Từ những bản hit huyền thoại cho đến những chia sẻ đầy xúc động, “ông hoàng Kpop” đã mang đến những màn trình diễn mãn nhãn, thăng hoa và tràn năng lượng.
Ocean City "bùng nổ" trước giờ G: Fan Việt và quốc tế cuồng nhiệt đổ về, tạo nên trải nghiệm âm nhạc hiếm có

Ocean City "bùng nổ" trước giờ G: Fan Việt và quốc tế cuồng nhiệt đổ về, tạo nên trải nghiệm âm nhạc hiếm có

Chỉ còn vài tiếng trước giờ concert G-DRAGON 2025 WORLD TOUR [Übermensch] IN HANOI, presented by VPBank chính thức lên đèn, 8Wonder Ocean City đang trở thành tâm điểm sôi động nhất Hà Nội. Dòng người đổ về mỗi lúc một đông, khắp nơi đều tràn ngập sắc màu,
Phiên bản di động