Người thầy của tôi

Cho tới giờ mỗi khi nhắc lại và biết ơn nhất, tôi vẫn luôn nghĩ về thầy Tiêu Âm, người thầy đã dìu dắt tôi suốt những tháng năm cấp hai và cũng là người đã cổ vũ tôi rất nhiều khi tôi đến với nghề viết.

Năm này, tôi có dịp quay lại trường xưa, ngôi trường Đống Đa cấp hai của tôi nép mình trong một con hẻm nhỏ, nằm bên cạnh Tháp Đôi cao lớn uy nghi, hùng vĩ, cũng là nơi thầy dạy tôi những bài học đầu đời.

Lúc tôi gặp lại thầy, thầy đã không còn nhận ra tôi nữa, thầy về lại trường nhân dịp Ngày Nhà giáo và trên ngực thầy cài một bông hồng đỏ thắm đại diện cho thầy cô cũ được mời về trường nhân ngày lễ. Mái tóc thầy đã điểm bạc, bước đi chậm rãi, duy có đôi mắt vẫn tinh anh như ngày nào. Thầy đang ngồi trên ghế đá, chờ tới khi trống trường điểm và buổi lễ bắt đầu, đôi mắt thầy chăm chú nhìn về hướng Tháp Đôi. Thấy tôi đang luống cuống không biết mở lời chào thầy thế nào, thầy nhẹ nhàng:

- Em cũng là học trò về lại trường à? - Thấy tôi nhẹ nhàng gật đầu, thầy vỗ vỗ xuống ghế bên cạnh thầy - Em ngồi đây này, cùng ngắm Tháp Đôi với thầy.

Người thầy của tôi
Minh họa Lão Trần

Lời thầy nói vẫn y hệt như non cả gần hai mươi năm về trước khi tôi hãy còn là một cô trò nhỏ mới chập chững bước vào cấp hai. Khi ấy tôi mới về thành phố này, mọi thứ hãy còn xa lạ, lên cấp mới, bạn mới, tôi cũng tự thu mình lại vì không có lấy một người bạn thân quen. Mỗi ngày đi học của tôi là đến lớp rồi về nhà, hoặc tự chôn mình nơi ghế đá, tập tành viết những câu văn, làm những bài thơ non nớt. Khi ấy, tôi nhớ mình thích học văn lắm, không chỉ viết những đề tài trong chương trình học, tôi còn tự viết về cuộc sống, dù với những con chữ trẻ thơ như những trang nhật kí. Ngôi trường nhỏ của tôi nằm sát ngay cạnh Tháp Đôi, từ sân trường có thể thấy được rõ phần thân Tháp uy nghi sừng sững. Mỗi khi tan học về tôi vẫn thường hay ghé bộ, đi dạo cứ như bà cụ non rồi mới về nhà. Và những lúc đó tôi gặp thầy. Năm học đầu tiên thầy Tiêu Âm chưa dạy văn lớp tôi, khi ấy tôi cũng chỉ biết thầy là một trong những giáo viên văn của trường, thầy đang ngồi lặng im trên ghế đá trong khuôn viên Tháp, ngắm nhìn Tháp rất lâu. Đột nhiên thấy tôi, thầy cất tiếng, vẫn vỗ vỗ vào ghế bảo tôi ngồi cạnh.

- Thầy hay thấy em mỗi chiều về, sao em đi một mình vậy? Không rủ bạn sang chơi?

- Em không có bạn… Em mới chuyển trường tới…

- Vậy là chưa, chứ sao lại không.

Rồi thầy kể cho tôi nghe như thế nào để kết bạn, cũng thấu hiểu khi tôi bắt đầu với một cuộc sống mới, một môi trường mới, thoát khỏi vỏ bọc thân quen sẽ khó khăn như thế nào. Rồi thầy chốt một câu: “Em thích văn đúng không? Thầy thấy em hay viết hí hoáy vào cuốn tập dày. Văn chương vốn là cảm xúc, nếu có gì tuôn trào hãy thử viết ra, sẽ thấy nhẹ lòng thêm”.

Lên lớp bảy thầy dạy văn lớp tôi, thầy trò chúng tôi tiếp xúc nhiều hơn, thầy cũng thường dành thời gian rảnh rỗi để uốn nắn câu chữ của tôi, lại thường đọc những bài thơ văn non trẻ tôi tự làm rồi chỉ ra điểm hay dở mà khắc phục. Có đôi khi, tôi quen đi theo lối mòn cuộc sống, mãi không chịu thay đổi cách viết của mình, không chấp nhận được có nhiều ý tưởng mới len lỏi vào những điều đã cũ. Thầy trầm ngâm rất lâu rồi chỉ về phía Tháp Đôi rồi hỏi tôi:

- Không cần những ý kiến quá chuyên môn, em thấy kiến trúc Tháp có đẹp không? - Khi nhìn thấy cái gật đầu tán thành từ tôi, thầy tiếp - Em có biết Tháp được xây dựng từ rất lâu rồi, có lẽ từ thế kỉ X đến XV, tháp vốn là tháp Chămpa nhưng vì sự giao lưu văn hóa với vương quốc Khmer nên kiến trúc Ăngkor ảnh hưởng phần nhiều đến vấn đề điêu khắc. Em hiểu thầy muốn nói gì không? Bản sắc của mỗi cá nhân là vốn có nhưng nếu biết tiếp thu nhiều hơn đến những văn hóa khác sẽ tạo ra một chỉnh thể hoàn hảo hơn và dễ tạo ra sự đa dạng hơn trong tác phẩm của mình.

Lời thầy nói vẫn luôn in sâu trong tôi từ bấy đến nay, ảnh hưởng rất nhiều đến những bài viết tôi đã viết sau này, tôi thường thích sự kết hợp và gắn bó những ý tưởng đột phá mới lạ tạo thành chỉnh thể thống nhất và luôn cố gắng tự thay đổi mình hơn là đi theo một con đường cũ. Dù lúc ấy, với tâm trí trẻ thơ tôi chưa thực sự hiểu lắm về lời thầy nói nhưng tôi biết thầy muốn tôi tự thay đổi mình.

Tôi còn nhớ như in bài thơ đầu tiên tôi được đăng lên báo trường “Thiên thần không cánh”, chỉ là một tờ báo trường nhưng đã làm tôi vui và khoe với thầy không biết bao nhiêu lần, cứ như thành quả và sự cố gắng của tôi được đón nhận vậy. Thầy cũng động viên tôi theo nghề viết nhưng cũng khuyên tôi vẫn nên cố gắng học hành vì những ham muốn nhất thời đừng để ảnh hưởng đến tương lai sau này. Nếu những sở thích ấy sau này thay đổi thì ít nhất vẫn còn kiến thức làm nền tảng cho lựa chọn mới.

Năm tôi tốt nghiệp thầy cũng là một trong những người ảnh hưởng đến quyết định của tôi khi tôi chọn học khối xã hội ở Quốc học. Rồi sau đó việc học tập trở nên khó khăn hơn vì những năm cuối cấp quan trọng nên tôi cũng dần ít về trường. Sau khi lên đại học tôi lại học xa nhà, đến tận khi tốt nghiệp mới về lại, có mấy lần về trường thì hay tin thầy đã nghỉ hưu, rồi lại vì công việc và cuộc sống ít neo lại lâu thành phố nhỏ nên ít khi tạt qua tìm nhà thầy ghé thăm được… Cứ thế đã ngót nghét hai mươi năm từ ngày gặp thầy.

Khi được biết tôi là một nhà văn, thầy mỉm cười, đôi gò má có phần hồng hào hơn và đầy hào hứng, dù mái tóc điểm bạc và cây gậy hỗ trợ đôi chân làm người ta nhận ra thầy đã có tuổi. Thầy kể về ngày xưa thầy cũng có một cô học trò với mơ ước được làm nhà văn, yêu thích Tháp Đôi như thầy vậy, tập tành viết những câu chữ non nớt và không biết bây giờ đang lưu lạc ở đâu…

Ghi chép của LÊ HỨA HUYỀN TRÂN

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Dòng sông tuổi thơ

Dòng sông tuổi thơ

Trong cuộc đời mỗi con người, ai cũng phải trải qua những buồn vui, sóng gió đẩy đưa... Sông quê hương vẫn nằm đó, lắng nghe tiếng đổi thay của mỗi tuổi thơ, dịu dàng và thân thuộc.
Bà nội

Bà nội

Buổi chiều, bố đi làm về. Vào bàn ăn, vừa mở lồng bàn, bố đã reo: Trời! Bà cho cả nhà ăn những gì mà trông đã thấy ngon thế này. Nghe tiếng bố, Hiệp và Khuê, đứa mười lăm, đứa mười hai đang ở ngoài phòng học liền chạy vào. Trên bàn ăn, như có phép lạ, hiện lên sáu đĩa bánh trôi, sáu bát bánh chay, tất cả đều trắng phau.
Cô nàng i ngắn

Cô nàng i ngắn

Chuyến đi cao nguyên đá Đồng Văn của tôi lần ấy hoàn toàn ngẫu hứng. Nó được hình thành khi tôi ghé thăm anh bạn thân đang công tác tại Báo Biên Phòng.

Tin khác

Một vòng nhân gian

Một vòng nhân gian
Ni cô Tuệ Tâm đang quét dọn những lá vàng rụng của đêm qua. Buổi sáng không khí bao giờ cũng trong lành, tĩnh lặng như nghe được cả tiếng lá rơi. Ni cô vừa chăm chú theo từng nhát chổi đưa đi đưa lại, vừa niệm Nam mô.

Con chim sẻ cụt chân

Con chim sẻ cụt chân
Hôm nay ngày nghỉ, An được các bạn Quân, Tư rủ đi bẫy chim sẻ. Bẫy Quân mượn của anh mình. Nó biết cách bẫy, Tư có nhiệm vụ kiếm ít thóc, còn An đi theo chỉ để hụ hợ như… xách chim bắt được chẳng hạn. Sở dĩ An đi là muốn kiếm con chim, để nướng cho bà ngoại mình bồi dưỡng. Bà của An là thương binh. Trước kia bị thương ở chân, đang ốm.

Giọt nước mắt muộn màng

Giọt nước mắt muộn màng
“Ông đi đâu đấy? Chắc ông lại sang sông chứ gì?” Tôi cười, gọi khi ông Vĩ dắt xe máy đi phía sau cách tôi một quãng. Ông Vĩ quay lại nhìn tôi, gật đầu. Tôi thật ái ngại cho ông. Đúng là thân làm tội đời. Tám mốt tuổi đầu mà vẫn long đong chỗ ăn chỗ ở, sống chui sống lủi.

Day dứt

Day dứt
Chiếc Kia Morning đưa Phương Thảo vượt qua cửa khẩu Mộc Bài đến trung tâm tỉnh Battambang. Theo địa chỉ, lái xe người Việt kiều còn khá trẻ, tiếp tục đưa chị qua thị trấn huyện Sisophon, đến một làng quê yên tĩnh nằm sát chân núi gần giáp biên giới Thái Lan.

Tia nắng mùa Xuân

Tia nắng mùa Xuân
Bình phải dò dẫm hồi lâu, cố gắng lách nghiêng người giữa cái khe hở được tạo thành bởi hai dãy nhà liền kề, mới tới được vị trí cần đặt chiếc đèn pin.

Tết về quê ngoại

Tết  về quê ngoại
Má xếp lại mớ tiền lẻ cho ngay thẳng rồi dắt vào trong túi khéo léo dùng kim băng cài lại, một ít má sắp qua chỗ khác để gọn trong một cái hộp có ghi chữ “Ngoại” to đùng như sợ nhầm. Cái hộp ấy má thường hay để dành để khi nào được chút ít lại lặn lội về thăm ngoại, ngày đó má làm dâu xa xứ...

Chậu lan thầy cho ngày Tết

Chậu lan thầy cho ngày Tết
Thế là Tết này trong vườn cây cảnh nhà tôi lại không có lan rồi! Cái thú chơi hoa lan ai cũng biết là nó cao sang, thanh nhã, nên xưa đã có câu: Vua chơi địa lan, quan chơi cây cảnh và chỉ có ai có duyên mới có được cái thú tao nhã ấy. Tôi thì vô duyên với lan hay sao mà chăm chút thì lan không ra hoa. Và được dò lan nào thầy giáo Trinh của tôi tặng cho là mất dò lan ấy.
Xem thêm
Độc đáo chợ 5 nghìn đồng…

Độc đáo chợ 5 nghìn đồng…

Nếu Tây Bắc có chợ phiên thì Tây Giang có chợ "5 nghìn đồng" cực đặc sắc. Qua thời gian, chợ chiều 5 nghìn đồng đã không chỉ là chợ ...
Kỷ niệm 38 năm ngày mất Danh nhân văn hóa Trần Tuấn Khải

Kỷ niệm 38 năm ngày mất Danh nhân văn hóa Trần Tuấn Khải

Nhân dịp kỷ niệm 38 năm ngày mất của Danh nhân văn hóa Trần Tuấn Khải (7/3/1983 – 7/3/2021)
NSND Trần Hạnh qua đời ở tuổi 92

NSND Trần Hạnh qua đời ở tuổi 92

NSND Trần Hạnh qua đời rạng sáng 4/3 tại nhà riêng ở Hà Nội, khép lại cuộc đời nghệ sĩ mấy chục năm cống hiến cho nghệ thuật.
Chùa Hương chuẩn bị đón khách tham quan trở lại

Chùa Hương chuẩn bị đón khách tham quan trở lại

Ngày 5/3, Đoàn kiểm tra liên ngành gồm đại diện Sở Văn hóa và Thể thao, Sở Y tế và Ban Tôn giáo thành phố Hà Nội đã làm việc ...
Trải nghiệm Nam Phú Quốc, mơ về một tương lai

Trải nghiệm Nam Phú Quốc, mơ về một tương lai

Khung cảnh tuyệt mỹ, nghỉ dưỡng sang chảnh, giải trí đỉnh cao…, tất cả những điều đó dường như chưa đủ để khắc hoạ thành phố biển đảo đầu tiên ...
Sun World Fansipan Legend: Anh đào Nhật Bản nở rộ, đẹp như chốn Phù Tang

Sun World Fansipan Legend: Anh đào Nhật Bản nở rộ, đẹp như chốn Phù Tang

Hơn 200 gốc anh đào Nhật Bản, 100 gốc đào Himalaya cùng 200 gốc đào rừng Hoàng Liên đang bung nở rực rỡ tại khu du lịch Sun World Fansipan ...
Xếp sau tuyển Việt Nam, huấn luyện viên UAE lên tiếng: “Không cần lo lắng"

Xếp sau tuyển Việt Nam, huấn luyện viên UAE lên tiếng: “Không cần lo lắng"

Huấn luyện viên Bert van Marwijk thể hiện sự tự tin, bất chấp việc UAE vẫn đang ở tình thế bất lợi tại bảng G vòng loại World Cup 2022, ...
Chính thức ra mắt Đội bóng chuyền nữ Bamboo Airways Vĩnh Phúc, đặt mục tiêu lọt top 8 đội mạnh quốc gia

Chính thức ra mắt Đội bóng chuyền nữ Bamboo Airways Vĩnh Phúc, đặt mục tiêu lọt top 8 đội mạnh quốc gia

Sáng ngày 5/2, tại Vĩnh Phúc, hãng hàng không Bamboo Airways đã phối hợp với Sở Văn hoá, Thể thao và Du lịch tỉnh tổ chức lễ ra mắt đội ...
Đặng Văn Lâm chia tay Muangthong United, gia nhập Cerezo Osaka

Đặng Văn Lâm chia tay Muangthong United, gia nhập Cerezo Osaka

Câu lạc bộ Nhật Bản Cerezo Osaka thông báo thương vụ chiêu mộ thủ thành Đặng Văn Lâm đã chính thức hoàn tất.
MV triệu view “Arise’21- Ta sẽ hồi sinh”: Deadline “không tưởng” và niềm tin bừng sáng

MV triệu view “Arise’21- Ta sẽ hồi sinh”: Deadline “không tưởng” và niềm tin bừng sáng

7 ngày - nhiều người sẽ nghĩ chỉ “bằng niềm tin” mới có thể hoàn thiện một MV ca nhạc hội tụ dàn Diva, Divo và các sao “khủng” như ...
Nghệ sĩ kêu gọi ủng hộ Thương Tín sau nhập viện vì đột quỵ

Nghệ sĩ kêu gọi ủng hộ Thương Tín sau nhập viện vì đột quỵ

Theo chị Bùi Kim Chi - vợ nghệ sỹ Thương Tín cho biết thì Thương Tín đã tỉnh, anh có thể nhận ra mặt từng người quen. Tuy sức khoẻ ...
Ban nhạc Bức tường: "Đặc điểm nổi bật nhất sau 26 năm là sống trọn"

Ban nhạc Bức tường: "Đặc điểm nổi bật nhất sau 26 năm là sống trọn"

MV“Arise’21 - Ta sẽ hồi sinh”ra mắt vào đúng thời điểm giao thừa Xuân Tân Sửu, như lời kêu gọi đầy tự hào về một năm 2020 khó khăn nhưng ...
Phiên bản di động