Hạnh phúc lúc tuổi già
Cùng suy ngẫm 13/06/2026 09:25
Cụ muốn phải làm thật lớn, mời đủ ban bệ trong làng, họ hàng nội ngoại xa gần, tính sơ sơ cũng phải năm, sáu chục mâm cỗ để “bằng vai phải lứa” với nhà ông trưởng họ bên cạnh. Anh Nam bàn với bố làm ấm cúng trong gia đình vì hai vợ chồng vừa dồn hết tiền trả nợ mua đất, kinh tế đang eo hẹp. Nghe đến đó, cụ đỏ mặt tía tai, đập bàn quát lớn: “Cả đời tôi có một ngày nở mày nở mặt với xóm giềng. Các anh chị định làm vài mâm sơ sài để làng họ cười vào mặt tôi là có con cái bất hiếu à? Không có tiền thì đi vay, rồi cày cuốc mà trả!”.
![]() |
| Ảnh minh họa. |
Không chỉ có đám mừng thọ, mà ngay cả chuyện giỗ chạp - nơi lẽ ra chỉ có sự thành kính và ấm cúng - cũng bị biến tướng thành những bữa tiệc tùng linh đình. Như chuyện nhà anh Thắng ở xã N, tỉnh Nghệ An cách đây chưa lâu. Dịp giỗ đầu của cụ ông, anh Thắng chỉ tính làm mươi mâm cỗ mời anh em ruột thịt và mấy người hàng xóm thân cận. Thế nhưng, các cụ trong hội đồng gia tộc họp lại, phán một câu xanh rờn: “Cụ ngày xưa làm cán bộ xã, giờ giỗ đầu phải làm ba mươi mâm, mời từ đầu làng cuối xóm đến ăn dọc đường dọc ngõ thì vong linh cụ mới ngậm cười nơi chín suối. Con cái không đứng ra lo thì mang tội với tổ tiên!”.
Thế là, giữa lúc kinh tế khó khăn, anh Thắng phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi, cắm cả chiếc xe máy để có tiền mua lợn, mua gà, dựng rạp, sắm rượu bia. Hai ngày đám giỗ, tiếng bát đũa chạm nhau loảng xoảng, người đến viếng thì ít mà người ngồi vào bàn nhậu, chúc tụng nhau “trăm phần trăm” thì nhiều. Để rồi, khi khách khứa ra về, ban rạp dỡ xuống, thứ duy nhất còn lại trong căn nhà là những chồng bát đĩa ngổn ngang và khoản nợ hơn hai mươi triệu đồng. Hai vợ chồng anh Thắng lại lầm lũi gom góp dắt díu nhau vào Nam làm thuê, còng lưng trả nợ cho hai ngày “đẹp mặt với làng” ấy.
Nhiều người vẫn thường bao biện rằng: “Đời người có mấy dịp, phải làm cho hoành tráng để mát lòng mát dạ”. Nhưng, cái sự “mát lòng” ấy đổi bằng mồ hôi, nước mắt, và cả tương lai của con cháu thì liệu có đáng hay không? Chúng ta đòi hỏi một đám giỗ linh đình để báo hiếu tổ tiên, nhưng tổ tiên nào chứng giám cho những đồng tiền đi vay mượn, cho những cái thở dài ngao ngán của con cháu bên bếp lửa? Hậu quả của sự “quá tay” vì sĩ diện hão huyền ấy không chỉ dừng lại ở những con số nợ, mà nó còn làm sứt mẻ tình cảm gia đình, biến những ngày hiếu hỷ, tri ân thành nỗi ám ảnh của thế hệ trẻ.
Đã đến lúc chúng ta cần phải thức tỉnh và thay đổi tư duy. Hãy là những người giữ lửa cho nét đẹp văn hóa làng quê, chứ đừng là người duy trì những hủ tục lạc hậu. Sự hiếu thảo của con cháu thể hiện ở bát cháo lúc ốm đau, ở lời hỏi han ân cần mỗi ngày, chứ không nằm ở số lượng mâm cỗ bày ra giữa sân làng.
Một đám giỗ trang nghiêm, một lễ mừng thọ ấm cúng mang tính chất tinh thần… đó mới là xu thế của đời sống văn minh. Đừng vì cái danh “đẹp mặt làng” mà vô tình đẩy con cháu vào cảnh khốn khó. Người già tiến bộ là người biết thương con, thương cháu bằng sự thấu hiểu, sẻ chia, chứ không phải bằng áp lực của những mâm cỗ đầy.