Tạp chí Người cao tuổi THEO DÕI TRÊN: Facebook Youtube Tiktok
tien-toi-dai-hoi-vii
Người ta thường nói: “Tuổi già có con cháu quây quần là phúc lớn”. Quả thật, nhìn cảnh ông bà sống cùng con cháu trong ngôi nhà đông vui, sáng nghe tiếng trẻ ríu rít, chiều thấy con cái đi về, ai cũng nghĩ đó là cuộc sống đủ đầy, viên mãn. Nhưng phía sau cánh cửa của không ít gia đình lại là những nỗi niềm khó gọi thành tên: Sống giữa đông người mà vẫn cô đơn, ở cạnh con cháu nhưng lòng cứ thấy lạc lõng.
+
aa
-

Một chiều đầu hè, tại tổ dân phố ở phường Châu Sơn, tỉnh Ninh Bình, tôi gặp bà Nguyễn Thị Lan, 71 tuổi. Bà đang ngồi ngoài hiên, mắt nhìn xa xăm. Bà kể, ngày trước vợ chồng làm lụng cả đời, gom góp xây nhà, nuôi ba người con ăn học trưởng thành. Khi tuổi cao, sức yếu và sau ngày ông mất đi, bà bán nhà chia cho các con, giữ lại 1 phần cho mình và chuyển lên ở cùng gia đình cậu con trai cả để tiện chăm sóc. “Lúc đầu tôi mừng lắm, nghĩ tuổi già không phải lo cơm nước, lại được gần con gần cháu. Nhưng sống rồi mới biết, nhiều khi ở cùng mà như người dưng”, bà Lan chậm rãi nói.

Con trai, con dâu đi làm từ sáng đến tối. Hai đứa cháu nhỏ học hành kín lịch. Bà trở thành người dậy sớm nấu cơm, đưa đón cháu, quét dọn, cơm nước. Việc gì cũng đến tay. Mệt thì cố chịu. Có hôm đau đầu, nhức lưng, bà nằm nghỉ một lát, cháu nội chạy ra hỏi: “Bà ơi nấu cơm chưa?”. Bà lại lặng lẽ ngồi dậy.

Ở cùng con cháu nhưng vẫn cô đơn
Ảnh minh hoạ

Điều khiến bà buồn nhất không phải việc nhiều, mà là không ai hỏi: “Mẹ hôm nay có mệt không?”. Những bữa cơm, ai cũng cắm cúi điện thoại. Con cái gặp chuyện ở cơ quan về nhà than phiền, cáu gắt, bà lại thành nơi trút tâm sự. Họ thường trách móc bà những việc nhỏ nhặt mà thấy không ưng ý. Nhưng khi bà muốn kể vài chuyện tuổi già, chuyện đau nhức hay nỗi nhớ quê cũ, chẳng ai có thời gian nghe hết câu.

Bà cười buồn: “Nhiều lúc tôi thấy mình giống ô sin không công hơn là mẹ”.

Câu chuyện ấy không phải cá biệt. Ông Trần Văn Hòa ở xã Đông Phong, Bắc Ninh cũng có chung tâm trạng. Vợ mất sớm, ông chuyển lên Hà Nội sống với con gái. Nhà cửa khang trang, vật chất đầy đủ, nhưng lòng ông ngày càng trống trải. Ông bảo: “Con gái tôi hiếu thảo, không thiếu thứ gì. Nhưng điều người già cần đâu chỉ là cơm ngon áo đẹp”. Ông nhớ những buổi sáng ở quê, ra đầu ngõ uống chén trà, trò chuyện với hàng xóm. Một lần đi tập dưỡng sinh, ông gặp mấy người bạn đồng cảnh. Tưởng chỉ mình mình buồn, hóa ra ai cũng có nỗi niềm riêng. Người thì chăm cháu từ sáng tới tối không có thời gian nghỉ. Người thì con cháu coi việc phụng dưỡng là trách nhiệm vật chất. Con cái thường trách móc bố mẹ vô lối nhưng quên mất chăm sóc tinh thần.

Nghe chuyện của nhau, các cụ chỉ biết thở dài: “Già rồi, cần nhất là được quan tâm”.

Đời sống hiện đại khiến nhịp sống của con cháu nhanh hơn, áp lực hơn. Cơm áo, công việc, học hành khiến nhiều người mệt mỏi. Nhưng có lẽ vì mải chạy theo guồng quay ấy mà đôi khi ta quên mất những người già trong nhà cũng có tâm tư, cảm xúc và những tổn thương rất dễ chạm tới.

Cha mẹ từng là bầu trời của con cái. Họ dành cả thanh xuân, sức lực để nuôi con trưởng thành. Đến tuổi xế chiều, điều mong mỏi nhiều khi rất giản dị: Một lời hỏi han, một buổi trò chuyện, một cái nắm tay, hay chỉ là câu: “Mẹ hôm nay có khỏe không?”.

Chữ hiếu không chỉ là nuôi cha mẹ đủ đầy vật chất mà còn phải biết lắng nghe, biết thấu hiểu, biết đặt mình vào cảm xúc của các cụ. Đừng để đến lúc cha mẹ già đi thật nhanh, mái tóc bạc thêm, ánh mắt buồn hơn, ta mới giật mình nhận ra: Có những nỗi cô đơn tồn tại ngay trong chính mái nhà của mình.

Trên thế giới và ở Việt Nam, mọi người đã biết về Ngày của Mẹ và Ngày của Cha, đó là dịp để con cháu thể hiện lòng biết ơn, sự hiếu kính và trách nhiệm của mình đối với các bậc sinh thành. “Các con hãy dừng lại một chút giữa cuộc sống bận rộn để tự hỏi: Mình đã thực sự quan tâm đến bố mẹ, với một lòng tôn kính thiêng liêng nhất chưa” - đó là nguyện ước của các bậc sinh thành.

Ở cùng con cháu là hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc ấy chỉ trọn vẹn khi người già không chỉ có chỗ ở, mà còn có một chỗ trong trái tim con cháu.mẹ

Thanh Tâm
Tags: chăm sóc gia đình cha mẹ già

Tin liên quan

Tin tức bạn quan tâm

Sống chậm...

Để lời nói của mình có trọng lượng

Trong truyền thống văn hóa Á Đông, NCT luôn được ví như "cây cao bóng cả", là chỗ dựa tinh thần, là kho tàng kinh nghiệm sống cho con cháu. Lời nói của NCT vốn mang sức nặng của sự từng trải và lòng bao dung.
Sống chậm...

Ý Đảng hợp lòng dân trong công tác sắp xếp xóm ở Đại Huệ

Thực hiện chủ trương của Đảng và Nhà nước về sắp xếp khối, xóm, thôn, bản, tinh gọn bộ máy, xã Đại Huệ( tỉnh Nghệ An) đã tổ chức lấy ý kiến cử tri đại diện hộ gia đình đối với Đề án sáp nhập xóm. Với tỷ lệ đồng thuận đạt 99,19%, kết quả này cho thấy sự thống nhất cao giữa ý Đảng và lòng dân, tạo tiền đề quan trọng để địa phương nâng cao hiệu lực quản lý, tập trung nguồn lực xây dựng quê hương ngày càng phát triển.
Sống chậm...

Sức khoẻ là gốc, tự tại là hoa

Có người từng ví cuộc đời như một cuốn sách, và tuổi già chính là chương cuối - nơi những nút thắt được gỡ bỏ, nhường chỗ cho sự chiêm nghiệm. Khi bước qua bên kia sườn dốc cuộc đời, người ta không còn tha thiết đua chen với những hào nhoáng danh lợi, mà thường hướng tâm mình đi tìm hai chữ "hạnh phúc".
Sống chậm...

Khi “thể diện” trở thành... “gánh nặng”

Mấy hôm nay, không khí nhà anh Nam ở một xã miền chân sóng thuộc tỉnh Ninh Bình lúc nào cũng căng như dây đàn. Tiếng bát đũa xô xát, tiếng thở dài sườn sượt của hai vợ chồng vọng ra ngoài ngõ khiến mọi người đi qua phải ái ngại. Nguyên do cũng chỉ vì cái lễ mừng thọ tuổi 80 của cụ thân sinh vào tháng sau.
Sống chậm...

Hạnh phúc lúc tuổi già

Ở tuổi thất thập, cha mẹ tôi luôn xem niềm vui hạnh phúc lúc tuổi già là được con cháu quây quần sum họp. Niềm hạnh phúc ấy thật giản đơn khi mới đây thôi - những thanh âm ngày Kỉ niệm Giải phóng đất nước vẫn còn đó với biết bao rộn rã tiếng cười sum họp gia đình. Hết lễ, mỗi đứa một nơi ai cũng rời xa mái ấm tuổi thơ thân thương để tiếp tục cuộc sống gia đình.
Sống chậm...

Đừng làm hoen ố... tình làng nghĩa xóm

Có một dạo, quán trà đá dưới chân hàng cây xà cừ ở tổ dân phố số 5, phường P (Hà Nội) trở thành “trung tâm thông tin” sầm uất nhất khu phố. Cứ tầm chiều muộn, mấy cụ già trong tổ lại tụ họp về đây.
Sống chậm...

Ai rồi cũng già

Có một điều rất công bằng trong cuộc đời mà không ai có thể đi ngược lại: thời gian. Nó lặng lẽ trôi qua, không chờ ai, không ưu ái ai và cũng không bỏ quên ai.
Sống chậm...

“Xóm chạy thận” giữa biển lửa mùa hè

“Xóm chạy thận” nằm ở số nhà 32 và rải rác sâu trong con ngõ nhỏ trên đường Lê Ninh, phường Vinh Hưng, tỉnh Nghệ An những ngày này như bị đặt giữa một “biển lửa” đúng nghĩa. Nắng nóng kéo dài, có thời điểm chạm ngưỡng 40 độ C, khiến cả khu trọ nhỏ bé trở nên hầm hập, ngột ngạt như không còn lối thở. Trong khu vực chỉ có khoảng 3–4 dãy nhà trọ giá rẻ, gần 80 bệnh nhân suy thận – phần lớn là những người già ngoài 60, 70 tuổi – đang tá túc, nương nhờ nhau để duy trì sự sống từng ngày.
Based on MasterCMS Ultimate Edition 2026 v2.9