Danh mục
THEO DÕI TRÊN: Facebook Youtube Tiktok
tien-toi-dai-hoi-vii

Để lời nói của mình có trọng lượng

Trong truyền thống văn hóa Á Đông, NCT luôn được ví như "cây cao bóng cả", là chỗ dựa tinh thần, là kho tàng kinh nghiệm sống cho con cháu. Lời nói của NCT vốn mang sức nặng của sự từng trải và lòng bao dung.
+
aa
-
Thế nhưng, trong xã hội hiện đại, không ít gia đình lại rơi vào cảnh "bằng mặt không bằng lòng", con cháu tìm cách né tránh, ít chia sẻ với ông bà, cha mẹ. Đáng buồn thay, nguyên nhân của sự rạn nứt này đôi khi lại đến từ chính những thói quen ứng xử thiếu chuẩn mực của NCT: hay cằn nhằn, kể lể công lao, hoặc dùng quyền làm cha làm mẹ để áp đặt, vô tình tạo nên sự "khủng bố tinh thần" đối với thế hệ trẻ.

Sự bất hòa thế hệ không ở đâu xa mà hiện hữu ngay trong những câu chuyện đời thường. Như trường hợp của ông Lê Nguyên Thành (72 tuổi, trú tại phố Nguyễn Khuyến, phường Văn Miếu - Quốc Tử Giám, Hà Nội). Vốn là một công chức về hưu có tư tưởng nghiêm cẩn, bác Thành luôn muốn mọi việc trong nhà phải theo ý mình, từ việc chọn trường của cháu nội đến cách chi tiêu của con trai. Mỗi khi con cháu đưa ra quan điểm khác, ông lại dùng bài ca cũ: "Ngày xưa ông lội bùn đi học, nuôi bố cháu thành tài, giờ chúng mày định dạy khôn ông à?". Sự áp đặt cực đoan của ông với tư duy "trứng không thể khôn hơn vịt" khiến không khí gia đình luôn căng thẳng. Đứa cháu nội năm nay thi đại học đành chọn một ngôi trường xa nhà để trốn chạy sự kiểm soát ngột ngạt của ông.

là chỗ dựa tinh thần, là kho tàng kinh nghiệm

Buồn hơn là câu chuyện của gia đình bà Nguyễn Thị Ngọc (68 tuổi, ngụ tại phường Ninh Xá, tỉnh Bắc Ninh). Bà Ngọc có thói quen cằn nhằn từ sáng đến đêm, từ việc con dâu đi làm về muộn đến việc cháu ngoại xem điện thoại. Mỗi khi không vừa ý, bà lại kể lể chuỗi ngày gian khổ nuôi con, rồi chuyển sang than thân trách phận bằng những câu từ nặng nề: "Tôi già rồi nên giờ là cái gai trong mắt chúng nó", "Biết thế này ngày xưa không nhịn ăn nhịn mặc nuôi cho lớn"... Những lời nói mang tính "khủng bố tinh thần" này lặp đi lặp lại khiến con cháu rơi vào trạng thái ức chế tâm lý nặng nề. Thay vì kính trọng, họ bắt đầu chọn giải pháp im lặng, dửng dưng để tự bảo vệ mình trước những lời chỉ trích.

Xuất phát từ tình yêu thương sâu sắc và mong muốn bảo vệ gia đình, NCT luôn nhìn cuộc đời bằng lăng kính kinh nghiệm của riêng mình. Họ sợ thế hệ trẻ non nớt, chưa đủ trải nghiệm sẽ vấp ngã trước những cám dỗ hay biến động của xã hội. Nhiều NCT không nhận thức được rằng, thời đại đã thay đổi, những kinh nghiệm xương máu của thế hệ trước chưa chắc đã còn nguyên giá trị trong nền kinh tế số và tư duy toàn cầu ngày nay. Sự lệch pha về hệ giá trị khiến người già coi cách sống của người trẻ là "nổi loạn", "thiếu chín chắn", từ đó sinh ra tâm lý muốn định đoạt thay cho con cháu. Khi rời xa bục vinh quang của công việc, cơ thể suy yếu, tầm ảnh hưởng giảm dần, nhiều NCT rơi vào cảm giác hụt hẫng, sợ bị lãng quên, sợ mình trở thành "người thừa". Để khẳng định sự hiện diện và quyền lực tối cao trong gia đình, họ vô thức chọn cách dùng danh nghĩa "cha mẹ" để áp đặt, dùng sự cằn nhằn và kể công như một công cụ để ép buộc con cháu phải chú ý và phục tùng.

Khi người già biến những lời khuyên răn thành những cuộc "khủng bố tinh thần" triền miên, họ đã vô tình đẩy con cháu ra xa. Lời nói lúc này không còn là chiếc neo định hướng mà trở thành gánh nặng tâm lý. Khi con cháu nghe lời chỉ vì nghĩa vụ hoặc vì sợ cãi vã, thì cũng là lúc lời nói của người già đã hoàn toàn mất đi trọng lượng đích thực.

Để lời nói luôn có trọng lượng, NCT hãy học cách "buông bỏ". Hãy chấp nhận thực tế con cháu là những cá thể độc lập, có quyền được lựa chọn, được sai lầm và được tự đứng dậy. Kinh nghiệm của NCT chỉ nên là một hệ tham chiếu để con cháu tham khảo, chứ không phải là khuôn mẫu bắt buộc phải rập khuôn. Một lời động viên kịp thời, một ánh mắt tin tưởng của ông bà, cha mẹ có sức mạnh cảm hóa và định hướng lớn hơn gấp trăm lần những lời quát mắng, kể công.

Khi người trẻ cảm nhận được sự tôn trọng và thấu hiểu từ bề trên, họ sẽ tự khắc tìm đến NCT để xin lời khuyên mỗi khi gặp bão giông trong cuộc sống.

Tuấn Tài
Tags: bất hòa thế hệ

Tin tức bạn quan tâm

Biết đủ

Con người ta sống trên đời, nếu biết đủ là đủ, thấy nhàn tức là nhàn, biết sống gần giũi với thiên nhiên, hòa đồng cùng mọi người với một môi trường không gian xanh mát, có chim kêu, hoa nở, bướm lượn là tuyệt vời nhất.

Ý Đảng hợp lòng dân trong công tác sắp xếp xóm ở Đại Huệ

Thực hiện chủ trương của Đảng và Nhà nước về sắp xếp khối, xóm, thôn, bản, tinh gọn bộ máy, xã Đại Huệ( tỉnh Nghệ An) đã tổ chức lấy ý kiến cử tri đại diện hộ gia đình đối với Đề án sáp nhập xóm. Với tỷ lệ đồng thuận đạt 99,19%, kết quả này cho thấy sự thống nhất cao giữa ý Đảng và lòng dân, tạo tiền đề quan trọng để địa phương nâng cao hiệu lực quản lý, tập trung nguồn lực xây dựng quê hương ngày càng phát triển.

Sức khoẻ là gốc, tự tại là hoa

Có người từng ví cuộc đời như một cuốn sách, và tuổi già chính là chương cuối - nơi những nút thắt được gỡ bỏ, nhường chỗ cho sự chiêm nghiệm. Khi bước qua bên kia sườn dốc cuộc đời, người ta không còn tha thiết đua chen với những hào nhoáng danh lợi, mà thường hướng tâm mình đi tìm hai chữ "hạnh phúc".

Khi “thể diện” trở thành... “gánh nặng”

Mấy hôm nay, không khí nhà anh Nam ở một xã miền chân sóng thuộc tỉnh Ninh Bình lúc nào cũng căng như dây đàn. Tiếng bát đũa xô xát, tiếng thở dài sườn sượt của hai vợ chồng vọng ra ngoài ngõ khiến mọi người đi qua phải ái ngại. Nguyên do cũng chỉ vì cái lễ mừng thọ tuổi 80 của cụ thân sinh vào tháng sau.

Hạnh phúc lúc tuổi già

Ở tuổi thất thập, cha mẹ tôi luôn xem niềm vui hạnh phúc lúc tuổi già là được con cháu quây quần sum họp. Niềm hạnh phúc ấy thật giản đơn khi mới đây thôi - những thanh âm ngày Kỉ niệm Giải phóng đất nước vẫn còn đó với biết bao rộn rã tiếng cười sum họp gia đình. Hết lễ, mỗi đứa một nơi ai cũng rời xa mái ấm tuổi thơ thân thương để tiếp tục cuộc sống gia đình.

Đừng làm hoen ố... tình làng nghĩa xóm

Có một dạo, quán trà đá dưới chân hàng cây xà cừ ở tổ dân phố số 5, phường P (Hà Nội) trở thành “trung tâm thông tin” sầm uất nhất khu phố. Cứ tầm chiều muộn, mấy cụ già trong tổ lại tụ họp về đây.

Ai rồi cũng già

Có một điều rất công bằng trong cuộc đời mà không ai có thể đi ngược lại: thời gian. Nó lặng lẽ trôi qua, không chờ ai, không ưu ái ai và cũng không bỏ quên ai.

“Xóm chạy thận” giữa biển lửa mùa hè

“Xóm chạy thận” nằm ở số nhà 32 và rải rác sâu trong con ngõ nhỏ trên đường Lê Ninh, phường Vinh Hưng, tỉnh Nghệ An những ngày này như bị đặt giữa một “biển lửa” đúng nghĩa. Nắng nóng kéo dài, có thời điểm chạm ngưỡng 40 độ C, khiến cả khu trọ nhỏ bé trở nên hầm hập, ngột ngạt như không còn lối thở. Trong khu vực chỉ có khoảng 3–4 dãy nhà trọ giá rẻ, gần 80 bệnh nhân suy thận – phần lớn là những người già ngoài 60, 70 tuổi – đang tá túc, nương nhờ nhau để duy trì sự sống từng ngày.
Based on MasterCMS Ultimate Edition 2026 v2.9