Vỏ ốc đánh rơi

Một ngày mùa Xuân hoa nở tung trời, những con đường đang biêng biếc bởi những cây bàng đã trút hết những chiếc lá đỏ, lá vàng của mình thì tôi tình cờ gặp cô gái đó.

Cô gái có dáng dấp nhỏ nhoi đang đi dưới gốc bàng to đang non nỏn lá nằm bên bãi biển. Mái tóc cô gái thỉnh thoảng lại tung lên bởi những ngọn gió thổi. Cô gái xinh đẹp ấy chỉ đi một mình, đôi chân trần cứ giẫm lên bãi cát, rồi ùa chạy xuống biển, vờn những con sóng cứ òa tràn lên bờ rồi lại lùi ra xa. Tôi nhìn thấy cô gái đang lúi cúi tìm kiếm những vỏ ốc. Nhưng tôi tin chắc rằng cô gái sẽ không nhặt được một vỏ ốc nào trên bãi biển này. Bởi đơn giản đây là bãi biển du lịch, mỗi năm có hàng ngàn lượt người đến và đi. Nếu có một vỏ ốc xinh đẹp nào còn sót lại trên bãi biển thì họ cũng đã nhặt mất rồi.

Tôi ngắm nhìn cô bé đang đi tìm vỏ ốc, rồi bỗng nghĩ đến một kế sách. Tôi đang mang rất nhiều vỏ ốc trong túi xách của mình. Vì có mấy anh bạn ở tận Hà Nội ghé chơi, dặn dò tôi vào tận nơi sản xuất các sản phẩm mĩ nghệ, lựa mua cho các anh những vỏ ốc vẫn còn dáng dấp của biển cả. Ý của các anh bạn là muốn chứng tỏ cho người các anh thương yêu là các anh đã nhặt nhưng vỏ ốc đó trên bãi biển chứ không phải mua ở các cửa hàng. Thế là tôi cầm theo một con ốc biển, đó là con ốc tù và mà theo huyền thoại trong vỏ ốc ấy có cả tiếng vỗ về của những con sóng, còn khi chụm miệng vào vỏ ốc mà thổi thì sẽ phát ra những âm thanh như một bản giao hòa của những ngọn gió đang chạm vào những vách núi cùng tiếng vỗ của những con sóng. Tôi rời bàn nước, đi theo sau cô bé, rồi thả con ốc biển xuống bãi cát. Tôi lấy bàn chân tung cát lấp một phần con ốc như nó đang vừa được sóng biển vừa đánh trôi dạt lên. Kịch bản con ốc biển của tôi thật hoàn hảo khi tôi nói như reo thật to: “A, có một con ốc biển.” Tôi nhặt con ốc lên và ném về phía trước mặt cô bé. Tất nhiên là cô bé đã nhặt lại con ốc tù và xinh đẹp kia. Và cũng sau buổi chiều hôm đó, cô bé đã mang theo con ốc tù và về thành phố nào đó của cô bé, còn tôi thì lại lãng quên một buổi chiều trôi qua như bao buổi chiều đã trôi qua trong cuộc đời.

Tôi nhắc đến câu chuyện cô bé đi tìm một con ốc trên bãi biển ấy là bởi vì chính cô bé đã gợi nhớ cho tôi về hình ảnh của một người con gái khác. Trong cuộc sống muôn trùng, những kỉ niệm này chồng lên những kỉ niệm khác, phả lấp trong lòng ta sự lãng quên, sự xuất hiện của một bóng hình này khiến trái tim ta lại chao về một bóng hình khác, như một sự nhắc nhở. Người con gái ấy tên là Thụy Mi, cái tên thật lạ khiến cho bất cứ người nào cũng không thể nào quên được ấy đã có duyên với tôi trên một con tàu, chính xác hơn là trên một chuyến đi biển.

Minh họa Trần Nhương
Minh họa Trần Nhương

Năm đó, tôi có một chuyến đi Bình Thuận. Với tôi, Bình Thuận là sự bí ẩn và lạ lùng và tôi luôn nôn nóng có một lần theo một con tàu ra quần đảo Phú Quý. Địa danh này còn có một tên gọi khác là Cù lao Thu, khá xa đất liền, muốn đến được đó cũng mất cả 5 đến 7 tiếng đồng hồ lênh đênh trên biển. Vì hòn đảo rộng trên 100 ha này cách thành phố Phan Thiết tới 110km. Rất nhiều người muốn đến hòn đảo này để khám phá những bãi đá , những địa danh rất lạ như: Hòn Trứng, Hòn Đỏ, Hòn Giữa, Hòn Đen… Chuyến đi của tôi thành hình khi tôi đi theo đoàn khách du lịch tham quan Phú Quý kéo dài một tuần lễ. Đảo lớn với các làng chài, với những con thuyền neo đậu và có cả những nơi buôn bán khá sầm uất tạo cho tôi một cảm giác lạ.

Thụy Mi xuất hiện trong chuyến đi ấy thật ngẫu nhiên, như thể định mệnh đã xếp đặt cho tôi và Thụy Mi gặp nhau. Thụy Mi là hướng dẫn viên của Công ty du lịch ở Phan Thiết được cử đi theo đoàn để hướng dẫn cho du khách. Cô gái có dáng người nhỏ nhắn, mái tóc dài óng mượt thả lửng bờ vai, nước da trắng như không hề ảnh hưởng đến nắng gió ở thành phố miền Trung này. Khi bắt gặp Thụy Mi trên con tàu, trái tim của tôi đã chao đảo, bởi vì Thụy Mi đúng là mẫu con gái tôi vẫn thường đặt ra cho người yêu tương lai của mình. Thụy Mi đã làm cho cả con tàu vui nhộn lên theo cách khơi động niềm vui của mọi người trong cuộc hành trình dễ làm cho con người mệt nhoài vì lênh đênh trên biển dài ngày. Đi Phú Quý, chúng tôi tò mò hình dung ra một làng chài, nhưng cô hướng dẫn viên Thụy Mi lại kể chuyện lịch sử khiến cho chúng tôi vui hơn. Thụy Mi kể về hòn đảo Bàng Tranh: Vào thời vua Chế Củ vương triều Chăm Pa, nàng công chúa Bàng Tranh do không nghe lời vua cha nên đã bị ông đày ra hòn đảo này. Khi bị đày ra nơi hoang vu, công chúa cùng những nô tì đi theo đã phải tự vỡ đất trồng trọt, nuôi gia súc mà sống cho đến cuối đời, được chôn cất ở đây. Sau đó, nhiều người mới đến hòn đảo lập nghiệp, lập đền thờ, tạc tượng công chúa Bàng Tranh bằng đá san hô. Nhưng do tượng bằng san hô, theo thời gian đã không còn mà chỉ còn cái tên đảo Bàng Tranh.

Cái thú đi xem đồi mồi đẻ trứng của du khách ở đảo Bàng Tranh mới là điều thú vị. Nhưng tất cả đoàn chẳng có ai đi, chỉ có mỗi mình tôi. Thế là tôi và Thụy Mi cùng ra bãi cát đợi xem đồi mồi đẻ. Và chính đêm hôm đó Thụy Mi gặp nạn. Trong ánh sáng mờ mờ của ánh trăng non, Thụy Mi và tôi đã leo lên một mỏm đá cao để tìm cách tiếp cận những con đồi mồi lợi dụng bóng đêm từ dưới biển lên đào cát để đẻ trứng. Không may là Thụy Mi đã bị trượt chân và hậu quả là Thụy Mi đã bị trật khớp bàn chân phải. Thụy Mi không thể nào đi được, thế là dưới vầng trăng non, tôi đã cõng Thụy Mi trở về nơi đoàn đang nghỉ ngơi. Để rồi một cơn mưa bất chợt đổ về trên đảo. Con đường về mù mịt, chỉ có ngọn đèn pin của hai đứa chúng tôi là le lói. Lạnh, chỉ còn cách duy nhất là cả hai chen vào một hốc đá chật hẹp đợi cho cơn mưa ngưng. Thụy Mi lạnh, tôi cũng lạnh.

Hai đứa đã ôm nhau trong cái lạnh khắc nghiệt định mệnh đó. Tôi không cưỡng lại lòng, đặt đôi môi mình lên đôi môi đang tái nhợt vì lạnh của Thụy Mi. Nụ hôn òa vỡ của một cuộc tình.

Tình yêu của chúng tôi cũng đã chớm nở từ trong đêm đó. Cũng trong đêm đó, tôi được biết hôm đó cũng là ngày cuối cùng Thụy Mi làm hướng dẫn viên du lịch. Vì em chuẩn bị sang Mỹ đoàn tụ gia đình.

Tôi và Thụy Mi chỉ gặp nhau một lần duy nhất trong cuộc đời hai người như thế. Nửa tháng sau tôi trở lại Phan Thiết, tìm đến chỗ làm của Thụy Mi thì biết em đã ra đi. Một chuyến bay lặng lẽ nào đó đã bứt lìa cô gái vai gầy, mái tóc dài của tôi đi xa biệt.

* * *

Điện thoại của tôi hiện lên một số lạ. Tôi rất cẩn thận lưu vào trong máy của mình tất cả những số điện thoại của bất cứ ai dẫu họ chỉ gọi tôi một lần. Rất đơn giản là có một lúc nào đó họ sẽ gọi lại tôi và có thể tôi sẽ cần gọi đến họ. Nhưng số điện thoại không ghi tên người chắc chắn là số điện thoại gọi tôi lần đầu. Đó là cuộc điện thoại hẹn tôi.

Tôi đến chỗ hẹn đúng giờ. Cô gái xuất hiện khiến cho trái tim tôi như thắt lại. Đó là cô gái lang thang trên bãi biển và đã nhặt chiếc vỏ ốc tù và tôi giữ vờ đánh rơi bên thềm cát biển. Tôi càng giật mình hơn nữa khi nhìn thẳng vào cô gái. Cô có khuôn mặt như Thụy Mi. Suýt tí nữa thì tôi đã la lên: “Cô gái nhặt vỏ ốc”.

Hai li cà phê đem ra, những giọt cà phê cứ lặng lẽ rơi xuống, lặng lẽ như câu chuyện của Thụy Vân kể. Thụy Vân - tên cô gái đó, không ai khác hơn là cô em út của Thụy Mi.

Buổi sáng nắng loang trên mặt biển. Nắng cứ òa tràn làm chói lòa những đôi mắt ngó. Thụy Vân nói: “Em đã đến Công ty du lịch, tìm mãi mới ra danh sách khách đi ra đảo Phú Quý hôm có mặt anh. Từ đó, em mới tìm ra được nơi anh làm việc và em đã có số điện thoại của anh”.

Giọng Thụy Vân trầm trầm: “Chị Thụy Mi đã qua đời cách đây 6 tháng. Chị bảo khi nào về nước hãy tìm anh, nói rằng chị rất yêu anh. Chị có gởi cho em một vỏ ốc chị nhặt được ở đảo Phú Quý, chuyến đi anh và chị quen nhau đó. Nhưng em lại bỏ lạc đâu rồi”.

Thụy Vân lấy trong túi xách ra chiếc vỏ ốc mà tôi giả vờ đánh rơi.

- Chiếc vỏ ốc nào em nhặt trên bãi biển. Coi như của chị Thụy Mi gởi anh, anh nhé.

Tôi cầm chiếc vỏ ốc lên. Như một phản xạ, tôi đưa tay bịt nó lại và thổi. Tiếng vỏ ốc loang ra trong không gian ấy như tiếng của Thụy Mi năm nào: “Trời ơi, sao em lạnh quá.” Tôi bỗng nghĩ đến những giọt nước đã không trở về biển cả.

Truyện ngắn của Khuê Việt Trường

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Trăng sáng quê nhà

Trăng sáng quê nhà

Liên lấy chồng, cả họ đều mừng! Chồng Liên là một chàng trai, tuy gốc gác nông thôn nhưng rất điển trai và có rất nhiều tài lẻ.
Mưa và em

Mưa và em

Đêm, thành phố chìm trong màn mưa ảm đạm, mưa ồ ạt mỗi lúc thêm nặng hạt. Bên li cà phê nguội lạnh, sống mũi anh cay xè, trái tim nhói lên từng nhịp đau đớn. Tai anh ù đi trong tiếng mưa.
Con gái của ba

Con gái của ba

Từ nhỏ, tôi đã luôn nghĩ ba là người đàn ông lạnh lùng nhất mà tôi biết. Ông cứng nhắc trong tất cả các vấn đề, trong lối sống hằng ngày và cả cách yêu thương vợ con.
Nỗi oan vẫn còn lơ lửng

Nỗi oan vẫn còn lơ lửng

Cho tới ngày cắp sách tới trường, tôi nghe phong phanh, nhà ông Ngô có anh Khả đi công nhân, chứ không biết hình hài, tướng mạo của anh. Do ngày anh đi tôi còn quá bé nên không lưu vào bộ nhớ.
Nắng Hàng Dương

Nắng Hàng Dương

Tôi bước xuống xe điện. Chiều nghiêng bóng xế. Xoay mặt chín mươi độ, đầu hơi ngả về phía sau, anh tài xế nhìn tôi nhoẻn miệng cười - nụ cười của người thanh niên vùng biển rõ vẻ chân chất và thơm nồng vị nắng.

Tin khác

Bà già nhà quê

Bà già nhà quê
Bà già ấy đã gần 70 tuổi, dáng người gầy nhom, đôi chân khẳng khiu như hai thanh tre non nhưng trông khỏe lắm. Điều đó được thể hiện qua cách bà xách hai chiếc giỏ trái cây dáng đi thoăn thoắt. Bà có thằng con ở thành phố, lên đó học, làm việc rồi lấy vợ, sinh con.

Mẹ của chúng mình

Mẹ của chúng mình
Liza không ngờ mục tiêu đến làm ở cửa hàng thời trang và mĩ phẩm lại thay đổi nhanh đến như vậy. Lúc nhờ Hạnh - cô bạn học người Việt thân nhất lớp - xin việc, Liza nói với bạn:

Tiếng vọng từ trái tim

Tiếng vọng từ trái tim
Tú quyết định làm đám cưới với Thanh, một quyết định không vội vã, cũng không hề bị câu thúc, mà đơn giản cái quyết định này đến từ tiếng vọng của trái tim.

Chị em dâu

Chị em dâu
Bà Lành sinh được hai đứa con trai, cũng vì chiến tranh nên đứa lớn cách đứa út đến gần 20 tuổi. Ngày trước bà cũng từng đi làm dâu trong gia đình đông anh em, bà hiểu câu nói người xưa “Chị em dâu nấu đầu trâu lủng nồi”, thế nhưng trong những năm đói quay đói quắt, chiến tranh giặc giã, tất cả chị em dâu nhà bà phải xa chồng nên mọi phụ nữ trong gia đình đều yêu thương và đoàn kết lẫn nhau.

Hoa vàng bến đợi

Hoa vàng bến đợi
Chiều buông trên bến sông nở đầy hoa sao nhái. Bầu trời đỏ, mặt sông đỏ, hoa sao nhái vàng bất chợt cũng bị nhuộm đỏ như đang thắp lửa lung linh để đốt cháy rụi cảnh thiên nhiên của những ngày đầu Hạ ở một vùng đồng bằng xa xôi hẻo lánh.

Xuân trên tay mẹ

Xuân trên tay mẹ
Thèm quá chừng cái bong bóng heo thổi căng phơi khô làm bóng ném!!!

Tết của người cựu chiến binh

Tết của người cựu chiến binh
Kể từ khi bị tai biến cách đây vài năm về trước, kí ức đối với ông tôi chỉ là những mảnh chắp vá lúc nhớ lúc quên.

Mùa Xuân trên rẻo cao

Mùa Xuân trên rẻo cao
Dừng xe ở lưng chừng đèo, Lâm bước xuống dang tay hít hà, tận hưởng không khí trong lành nơi rẻo cao Tây Bắc. Trước đó, anh đã đi hơn 300 cây số nhưng chỉ nghỉ đúng 2 chặng, lần này Lâm quyết tâm ở lại Tây Bắc ăn Tết và hết mùa Xuân anh mới trở về Hà Nội.

Bên nhau là Tết

Bên nhau là Tết
- Giàng ơi! Mẹ cháu gửi thư về đây này!

Quà Tết

Quà Tết
Phố chật, người đông. Mới hăm bảy Tết con lộ trung tâm thị trấn đã nườm nượp. Ngược xuôi, nhóng mắt cố tìm cho ra cái tiệm sửa đồng hồ. Cô đồng nghiệp chỉ: Có cái tiệm đồng hồ nơi góc phố, gần chợ….

Món quà bất ngờ

Món quà bất ngờ
Nhà tôi vì một số lí do mà phải dời từ đồng lên núi, chuyển đến thôn Lạc Đạo sinh sống. Tôi tự lí giải, chắc do ngày xưa cả thôn chuyên trồng cây lạc, lại thêm cả xóm gần như theo đạo nên mới có tên Lạc Đạo. Cũng vì vậy mà nhà tôi – không làm nông, không có tôn giáo nào - tôi ví von nhà mình lạc vào xóm Đạo.

Đám cưới chồng cũ

Đám cưới chồng cũ
Hôm nay nhà ấy đông vui quá, nhạc xập xình, tiếng nói cười ầm ĩ, mùi thơm của cỗ bàn nưng nức cả một vùng. Hôm nay là ngày cưới của người ta, đám cưới chồng cũ của chị.

Chuyến tàu đêm

Chuyến tàu đêm
Ga Bắc Giang vào một đêm cuối những năm 60 thế kỉ trước. Những trận ném bom của máy bay Mỹ trên miền Bắc ngày càng ác liệt. Người dân rời thành phố đi sơ tán về các vùng quê. Những đoàn tàu chở đầy những người lính trẻ từng ngày từng ngày đi về phương Nam.

Những bông hoa cuối ngày

Những bông hoa cuối ngày
Màn đêm buông xuống, thành phố đã lên đèn. Mùa này trời nhanh tối, đúng là ngày tháng mười chưa cười đã tối. Hân lo lắng vội tỉa tót những bông hoa còn lại, bó chúng thành những bó nhỏ rồi xịt nước lên cho tươi tắn.

Sóng yên

Sóng yên
Hải đi ngang qua lớp của một cô giáo. Nhìn trên bục giảng, đóa hoa hồng trắng được cắm rất tinh tế trong một cái giỏ xinh xắn. Ngoài cửa có một chậu nước và cái khăn mặt để lau tay vắt trên một cái giá nhỏ bên cạnh.
Xem thêm
Về thăm di tích cụ Nguyễn Sinh Sắc

Về thăm di tích cụ Nguyễn Sinh Sắc

Nếu có dịp về Ðồng Tháp, một địa chỉ về nguồn lịch sử, bạn không thể không ghé thăm đó là Khu di tích Nguyễn Sinh Sắc, nơi yên nghỉ của thân sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại.
Điệu vũ của sức sống cội nguồn

Điệu vũ của sức sống cội nguồn

Những tiếng cồng tiếng chiêng vang lên rộn rã, cho từng vòng xoang ngày càng đắm say rạo rực, gần 800 nghệ nhân đã làm sống dậy nền văn hóa một miền cao nguyên nhiều huyền bí và đầy sức sống…
Sự tích nghề đan cỏ tế làng Lưu Thượng

Sự tích nghề đan cỏ tế làng Lưu Thượng

Làng nghề “Đan cỏ tế” thôn Lưu Thượng, xã Phú Túc, huyện Phú Xuyên, TP Hà Nội cách trung tâm thành phố khoảng 40km về phía Nam là nơi đầu tiên xuất hiện nghề đan cỏ tế, cách đây đã hơn 400 năm.
Tỉnh Đồng Tháp: Sẵn sàng cho đêm khai mạc Lễ hội Sen lần thứ 2 năm 2024

Tỉnh Đồng Tháp: Sẵn sàng cho đêm khai mạc Lễ hội Sen lần thứ 2 năm 2024

Bà Huỳnh Thị Hoài Thu, Giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao Du lịch tỉnh Đồng Tháp, Phó Trưởng ban tổ chức Lễ hội Sen Đồng Tháp lần thứ 2 năm 2024 cho biết:
Bộ VH-TT&DL kiểm tra việc chấp hành quy định pháp luật về du lịch

Bộ VH-TT&DL kiểm tra việc chấp hành quy định pháp luật về du lịch

Bộ VH-TT&DL vừa ban hành Kế hoạch số 1908/KH-BVHTTDL về kiểm tra công tác chấp hành các quy định pháp luật và đảm bảo chất lượng của các doanh nghiệp lữ hành, hệ thống cơ sở lưu trú du lịch, các cơ sở giáo dục đào tạo nghiệp vụ lĩnh vực du lịch và hoạt độ
Nón ngựa miền di sản

Nón ngựa miền di sản

Mấy trăm năm thịnh suy, những đôi tay gầy guộc của người làng đã cần mẫn tạo nên một di sản. Một di sản bằng sự giữ gìn truyền thống và sáng tạo, mang nét cũ xưa và cả hơi thở hiện đại của thời cuộc vào trong chiếc nón mỏng manh nhẹ nhàng ấy…
Công bố danh sách tập trung U19 Việt Nam

Công bố danh sách tập trung U19 Việt Nam

U19 Việt Nam công bố danh sách cầu thủ chuẩn bị tham dự giải giao hữu tại Trung Quốc, trước khi hướng đến giải U19 Đông Nam Á 2024 và vòng loại U20 châu Á 2025.
Các địa phương sôi nổi Giải bóng chuyền hơi trung, cao tuổi năm 2024

Các địa phương sôi nổi Giải bóng chuyền hơi trung, cao tuổi năm 2024

Các tỉnh Lai Châu, Bắc Kạn, Nghệ An sôi nổi tổ chức Giải bóng chuyền hơi trung, cao tuổi năm 2024.
SALA RUNNING HUB – Điểm đến cho những người yêu thích chạy bộ tại Khu đô thị Sala

SALA RUNNING HUB – Điểm đến cho những người yêu thích chạy bộ tại Khu đô thị Sala

Hơn 1.000 runners đã tham gia sự kiện chạy bộ Sala Run Fest 10km vào ngày 5/5, nhân dịp Thế giới Chạy Bộ - chuỗi hệ thống bán lẻ sản phẩm thể thao và Faminuts House – thương hiệu dinh dưỡng từ hạt thuần chay chính thức khai trương chi nhánh Sala Running Hub, tại khu đô thị Sala, TP Thủ Đức, TP Hồ Chí Minh.
Lịch phát sóng, link xem trực tiếp "Những nẻo đường gần xa" trên VTV

Lịch phát sóng, link xem trực tiếp "Những nẻo đường gần xa" trên VTV

Bộ phim “Những nẻo đường gần xa” do VFC sản xuất quy tụ dàn diễn viên gạo cội như NSUT Đỗ Kỷ, NSUT Nguyệt Hằng, nghệ sỹ Vĩnh Xương cùng các gương mặt diễn viên trẻ hứa hẹn sẽ mang đến nhiều cung bậc cảm xúc cho khán giả truyền hình.
Mời chuyên gia thẩm định huy hiệu “lạ” gây tranh cãi của Đàm Vĩnh Hưng

Mời chuyên gia thẩm định huy hiệu “lạ” gây tranh cãi của Đàm Vĩnh Hưng

Chiều 9/5, Phó trưởng Ban Tuyên giáo Thành ủy TP. Hồ Chí Minh Phạm Đức Hải cùng ông Nguyễn Ngọc Hồi, Phó Giám đốc Sở Thông tin và Truyền thông đồng chủ trì họp báo về tình hình kinh tế - xã hội của thành phố.
Bộ VH-TT&DL vào cuộc vụ Đàm Vĩnh Hưng cài huy hiệu "lạ" khi biểu diễn

Bộ VH-TT&DL vào cuộc vụ Đàm Vĩnh Hưng cài huy hiệu "lạ" khi biểu diễn

Theo Chánh Thanh tra Bộ VH-TT&DL Lê Thanh Liêm cho biết bộ đã nắm được thông tin liên quan đến trang phục biểu diễn của Đàm Vĩnh Hưng trong liveshow diễn ra ở TP.HCM vào tối hôm 5/5 vừa qua.
Phiên bản di động