Vỏ ốc đánh rơi

Một ngày mùa Xuân hoa nở tung trời, những con đường đang biêng biếc bởi những cây bàng đã trút hết những chiếc lá đỏ, lá vàng của mình thì tôi tình cờ gặp cô gái đó.

Cô gái có dáng dấp nhỏ nhoi đang đi dưới gốc bàng to đang non nỏn lá nằm bên bãi biển. Mái tóc cô gái thỉnh thoảng lại tung lên bởi những ngọn gió thổi. Cô gái xinh đẹp ấy chỉ đi một mình, đôi chân trần cứ giẫm lên bãi cát, rồi ùa chạy xuống biển, vờn những con sóng cứ òa tràn lên bờ rồi lại lùi ra xa. Tôi nhìn thấy cô gái đang lúi cúi tìm kiếm những vỏ ốc. Nhưng tôi tin chắc rằng cô gái sẽ không nhặt được một vỏ ốc nào trên bãi biển này. Bởi đơn giản đây là bãi biển du lịch, mỗi năm có hàng ngàn lượt người đến và đi. Nếu có một vỏ ốc xinh đẹp nào còn sót lại trên bãi biển thì họ cũng đã nhặt mất rồi.

Tôi ngắm nhìn cô bé đang đi tìm vỏ ốc, rồi bỗng nghĩ đến một kế sách. Tôi đang mang rất nhiều vỏ ốc trong túi xách của mình. Vì có mấy anh bạn ở tận Hà Nội ghé chơi, dặn dò tôi vào tận nơi sản xuất các sản phẩm mĩ nghệ, lựa mua cho các anh những vỏ ốc vẫn còn dáng dấp của biển cả. Ý của các anh bạn là muốn chứng tỏ cho người các anh thương yêu là các anh đã nhặt nhưng vỏ ốc đó trên bãi biển chứ không phải mua ở các cửa hàng. Thế là tôi cầm theo một con ốc biển, đó là con ốc tù và mà theo huyền thoại trong vỏ ốc ấy có cả tiếng vỗ về của những con sóng, còn khi chụm miệng vào vỏ ốc mà thổi thì sẽ phát ra những âm thanh như một bản giao hòa của những ngọn gió đang chạm vào những vách núi cùng tiếng vỗ của những con sóng. Tôi rời bàn nước, đi theo sau cô bé, rồi thả con ốc biển xuống bãi cát. Tôi lấy bàn chân tung cát lấp một phần con ốc như nó đang vừa được sóng biển vừa đánh trôi dạt lên. Kịch bản con ốc biển của tôi thật hoàn hảo khi tôi nói như reo thật to: “A, có một con ốc biển.” Tôi nhặt con ốc lên và ném về phía trước mặt cô bé. Tất nhiên là cô bé đã nhặt lại con ốc tù và xinh đẹp kia. Và cũng sau buổi chiều hôm đó, cô bé đã mang theo con ốc tù và về thành phố nào đó của cô bé, còn tôi thì lại lãng quên một buổi chiều trôi qua như bao buổi chiều đã trôi qua trong cuộc đời.

Tôi nhắc đến câu chuyện cô bé đi tìm một con ốc trên bãi biển ấy là bởi vì chính cô bé đã gợi nhớ cho tôi về hình ảnh của một người con gái khác. Trong cuộc sống muôn trùng, những kỉ niệm này chồng lên những kỉ niệm khác, phả lấp trong lòng ta sự lãng quên, sự xuất hiện của một bóng hình này khiến trái tim ta lại chao về một bóng hình khác, như một sự nhắc nhở. Người con gái ấy tên là Thụy Mi, cái tên thật lạ khiến cho bất cứ người nào cũng không thể nào quên được ấy đã có duyên với tôi trên một con tàu, chính xác hơn là trên một chuyến đi biển.

Minh họa Trần Nhương
Minh họa Trần Nhương

Năm đó, tôi có một chuyến đi Bình Thuận. Với tôi, Bình Thuận là sự bí ẩn và lạ lùng và tôi luôn nôn nóng có một lần theo một con tàu ra quần đảo Phú Quý. Địa danh này còn có một tên gọi khác là Cù lao Thu, khá xa đất liền, muốn đến được đó cũng mất cả 5 đến 7 tiếng đồng hồ lênh đênh trên biển. Vì hòn đảo rộng trên 100 ha này cách thành phố Phan Thiết tới 110km. Rất nhiều người muốn đến hòn đảo này để khám phá những bãi đá , những địa danh rất lạ như: Hòn Trứng, Hòn Đỏ, Hòn Giữa, Hòn Đen… Chuyến đi của tôi thành hình khi tôi đi theo đoàn khách du lịch tham quan Phú Quý kéo dài một tuần lễ. Đảo lớn với các làng chài, với những con thuyền neo đậu và có cả những nơi buôn bán khá sầm uất tạo cho tôi một cảm giác lạ.

Thụy Mi xuất hiện trong chuyến đi ấy thật ngẫu nhiên, như thể định mệnh đã xếp đặt cho tôi và Thụy Mi gặp nhau. Thụy Mi là hướng dẫn viên của Công ty du lịch ở Phan Thiết được cử đi theo đoàn để hướng dẫn cho du khách. Cô gái có dáng người nhỏ nhắn, mái tóc dài óng mượt thả lửng bờ vai, nước da trắng như không hề ảnh hưởng đến nắng gió ở thành phố miền Trung này. Khi bắt gặp Thụy Mi trên con tàu, trái tim của tôi đã chao đảo, bởi vì Thụy Mi đúng là mẫu con gái tôi vẫn thường đặt ra cho người yêu tương lai của mình. Thụy Mi đã làm cho cả con tàu vui nhộn lên theo cách khơi động niềm vui của mọi người trong cuộc hành trình dễ làm cho con người mệt nhoài vì lênh đênh trên biển dài ngày. Đi Phú Quý, chúng tôi tò mò hình dung ra một làng chài, nhưng cô hướng dẫn viên Thụy Mi lại kể chuyện lịch sử khiến cho chúng tôi vui hơn. Thụy Mi kể về hòn đảo Bàng Tranh: Vào thời vua Chế Củ vương triều Chăm Pa, nàng công chúa Bàng Tranh do không nghe lời vua cha nên đã bị ông đày ra hòn đảo này. Khi bị đày ra nơi hoang vu, công chúa cùng những nô tì đi theo đã phải tự vỡ đất trồng trọt, nuôi gia súc mà sống cho đến cuối đời, được chôn cất ở đây. Sau đó, nhiều người mới đến hòn đảo lập nghiệp, lập đền thờ, tạc tượng công chúa Bàng Tranh bằng đá san hô. Nhưng do tượng bằng san hô, theo thời gian đã không còn mà chỉ còn cái tên đảo Bàng Tranh.

Cái thú đi xem đồi mồi đẻ trứng của du khách ở đảo Bàng Tranh mới là điều thú vị. Nhưng tất cả đoàn chẳng có ai đi, chỉ có mỗi mình tôi. Thế là tôi và Thụy Mi cùng ra bãi cát đợi xem đồi mồi đẻ. Và chính đêm hôm đó Thụy Mi gặp nạn. Trong ánh sáng mờ mờ của ánh trăng non, Thụy Mi và tôi đã leo lên một mỏm đá cao để tìm cách tiếp cận những con đồi mồi lợi dụng bóng đêm từ dưới biển lên đào cát để đẻ trứng. Không may là Thụy Mi đã bị trượt chân và hậu quả là Thụy Mi đã bị trật khớp bàn chân phải. Thụy Mi không thể nào đi được, thế là dưới vầng trăng non, tôi đã cõng Thụy Mi trở về nơi đoàn đang nghỉ ngơi. Để rồi một cơn mưa bất chợt đổ về trên đảo. Con đường về mù mịt, chỉ có ngọn đèn pin của hai đứa chúng tôi là le lói. Lạnh, chỉ còn cách duy nhất là cả hai chen vào một hốc đá chật hẹp đợi cho cơn mưa ngưng. Thụy Mi lạnh, tôi cũng lạnh.

Hai đứa đã ôm nhau trong cái lạnh khắc nghiệt định mệnh đó. Tôi không cưỡng lại lòng, đặt đôi môi mình lên đôi môi đang tái nhợt vì lạnh của Thụy Mi. Nụ hôn òa vỡ của một cuộc tình.

Tình yêu của chúng tôi cũng đã chớm nở từ trong đêm đó. Cũng trong đêm đó, tôi được biết hôm đó cũng là ngày cuối cùng Thụy Mi làm hướng dẫn viên du lịch. Vì em chuẩn bị sang Mỹ đoàn tụ gia đình.

Tôi và Thụy Mi chỉ gặp nhau một lần duy nhất trong cuộc đời hai người như thế. Nửa tháng sau tôi trở lại Phan Thiết, tìm đến chỗ làm của Thụy Mi thì biết em đã ra đi. Một chuyến bay lặng lẽ nào đó đã bứt lìa cô gái vai gầy, mái tóc dài của tôi đi xa biệt.

* * *

Điện thoại của tôi hiện lên một số lạ. Tôi rất cẩn thận lưu vào trong máy của mình tất cả những số điện thoại của bất cứ ai dẫu họ chỉ gọi tôi một lần. Rất đơn giản là có một lúc nào đó họ sẽ gọi lại tôi và có thể tôi sẽ cần gọi đến họ. Nhưng số điện thoại không ghi tên người chắc chắn là số điện thoại gọi tôi lần đầu. Đó là cuộc điện thoại hẹn tôi.

Tôi đến chỗ hẹn đúng giờ. Cô gái xuất hiện khiến cho trái tim tôi như thắt lại. Đó là cô gái lang thang trên bãi biển và đã nhặt chiếc vỏ ốc tù và tôi giữ vờ đánh rơi bên thềm cát biển. Tôi càng giật mình hơn nữa khi nhìn thẳng vào cô gái. Cô có khuôn mặt như Thụy Mi. Suýt tí nữa thì tôi đã la lên: “Cô gái nhặt vỏ ốc”.

Hai li cà phê đem ra, những giọt cà phê cứ lặng lẽ rơi xuống, lặng lẽ như câu chuyện của Thụy Vân kể. Thụy Vân - tên cô gái đó, không ai khác hơn là cô em út của Thụy Mi.

Buổi sáng nắng loang trên mặt biển. Nắng cứ òa tràn làm chói lòa những đôi mắt ngó. Thụy Vân nói: “Em đã đến Công ty du lịch, tìm mãi mới ra danh sách khách đi ra đảo Phú Quý hôm có mặt anh. Từ đó, em mới tìm ra được nơi anh làm việc và em đã có số điện thoại của anh”.

Giọng Thụy Vân trầm trầm: “Chị Thụy Mi đã qua đời cách đây 6 tháng. Chị bảo khi nào về nước hãy tìm anh, nói rằng chị rất yêu anh. Chị có gởi cho em một vỏ ốc chị nhặt được ở đảo Phú Quý, chuyến đi anh và chị quen nhau đó. Nhưng em lại bỏ lạc đâu rồi”.

Thụy Vân lấy trong túi xách ra chiếc vỏ ốc mà tôi giả vờ đánh rơi.

- Chiếc vỏ ốc nào em nhặt trên bãi biển. Coi như của chị Thụy Mi gởi anh, anh nhé.

Tôi cầm chiếc vỏ ốc lên. Như một phản xạ, tôi đưa tay bịt nó lại và thổi. Tiếng vỏ ốc loang ra trong không gian ấy như tiếng của Thụy Mi năm nào: “Trời ơi, sao em lạnh quá.” Tôi bỗng nghĩ đến những giọt nước đã không trở về biển cả.

Truyện ngắn của Khuê Việt Trường

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Nếp cũ nhà xưa

Nếp cũ nhà xưa

Là “con đầu, cháu sớm”, tuổi thơ của tôi được ông bà, bố mẹ và các cô chăm chút từng ly từng tý trong ngôi nhà ở cùng ba thế hệ. Nhà ông bà nội tôi, giống như những ngôi nhà truyền thống ở nông thôn thời ấy.
Chiều hoa tầm xuân

Chiều hoa tầm xuân

Họ ngồi với nhau suốt cả buổi chiều trong sân của ngôi nhà sát chân đê. Cả hai tóc đã bạc trắng, mắt đã mờ, chân đã chậm. Họ biết, họ đang bước từng bước tới gần cõi hư vô. Họ đã sống một cuộc đời đầy ký ức. Và họ đã tìm đến chỉ để ngồi với nhau một buổi chiều như thế. Một buổi chiều mà trong những bụi tầm xuân ven chân đê đã lẳng lặng nở một vài bông hoa.
Bữa cơm sáng đong đầy kí ức của mẹ

Bữa cơm sáng đong đầy kí ức của mẹ

Có những mùi hương, thoạt nghe qua tưởng như tầm thường, nhưng lại có sức níu giữ con người bền bỉ hơn bất kỳ thanh âm hay hình ảnh nào. Với tôi, kí ức đó đơn thuần là mùi khói bếp vương trên mái tóc mẹ, là hương cơm rang sớm mai của một thời xa cũ, thứ hương vị đã theo tôi đi qua bao thăng trầm của cuộc đời.
Giữ nếp nhà, giữ đất lành cho mai sau

Giữ nếp nhà, giữ đất lành cho mai sau

Có những điều trong mỗi gia đình Việt Nam không cần ghi thành lời, nhưng con cháu nhớ rất lâu. Đó là nếp nhà.
Thị xã nhỏ thời bao cấp

Thị xã nhỏ thời bao cấp

Tôi đã trải qua những năm tháng của một thời bao cấp thiếu thốn, gian khó, nhưng trong tôi đó là khoảng thời gian ấm áp tình người và trở thành phần ký ức không thể nào quên.

Tin khác

Cơm nắm thời bao cấp

Cơm nắm thời bao cấp
Vào những năm ấy, các tiết học buổi sáng trên lớp quá 11 giờ trưa mới có hồi trống tan. Ai nấy đều mệt nhoài với khối lượng lớn bài vở kiến thức. Vì có lịch buổi chiều lao động, chúng tôi mang cơm nắm đi theo. Ngồi ngay tại bàn học, lần mở nắm cơm đã nguội ngắt tròn như quả cam, ăn với muối vừng.

Ước mơ và hiện thực

Ước mơ và hiện thực
Trung tuần tháng Ba. Trời còn rét nàng Bân, ai nấy đều phải co ro trong những chiếc áo ấm. Tôi đến phòng khám bệnh số 102, khoa Nội tổng hợp - Bệnh viện Đa khoa Đông Anh, Hà Nội.

Đất lành

Đất lành
Cõi đời, mỗi con người sinh ra đã mang theo một hoàn cảnh riêng, một số phận khác nhau, không ai giống ai. Có người từ thuở lọt lòng đã được bao bọc, nâng niu, lớn lên trong đủ đầy, bước ra đời có người đón, kẻ đưa. Nhưng cũng có người, khi tuổi đời còn chưa kịp nhận thức, đã phải vật lộn giữa dòng đời nghiệt ngã, không quê hương, không nơi nương tựa, sống lay lắt bằng những gì người khác bỏ lại.

Tiếng vọng của núi

Tiếng vọng của núi
Chiều muộn, những dải mây tím nhạt lững lờ trôi ngang dãy núi phía tây. Ánh nắng cuối ngày nghiêng xuống những triền đồi, phủ lên con đường đất đỏ một màu trầm lặng. Hùng dừng xe ở đầu con dốc quen thuộc, đứng yên hồi lâu nhìn về phía dãy núi trước mặt. Ngọn núi vẫn đứng đó, trầm mặc và vững chãi, như thể thời gian chưa từng chạm tới.

Bóng cha, dáng mẹ những mùa đời lặng lẽ tỏa hương

Bóng cha, dáng mẹ những mùa đời lặng lẽ tỏa hương
Có những điều càng đi qua năm tháng, càng lắng lại thành ký ức sâu thẳm, như mạch nước ngầm nuôi dưỡng tâm hồn. Với tôi, đó là bóng cha và dáng mẹ - hai con người đã đi qua chiến tranh, đi qua nhọc nhằn đời thường, để trở thành điểm tựa bình yên và là niềm tự hào lặng lẽ của con cháu.

Ngược sóng

Ngược sóng
Biển chiều nay lạ lắm... Những con sóng bạc đầu không còn vỗ về bờ cát hiền hòa như mọi khi mà cứ chồm lên như muốn đập tan, nghiền nát một nỗi niềm u uất nào đó đang âm ỉ cháy dưới đáy tầng sâu thẳm.

Mối hàn của thời gian

Mối hàn của thời gian
Ông Lâm đã ngoài sáu mươi, cái tuổi lẽ ra phải được thảnh thơi thì ông vẫn bầu bạn với lửa và sắt. Cả một đời bấm máy hàn, đôi tay ông giờ đây chi chít những dấu vết thời gian, nham nhở như những đường hàn lỗi.

Thư viện di động diệu kì

Thư viện di động diệu kì
Ở làng Tân Lập, có một âm thanh còn thân thuộc hơn cả tiếng loa phường hay tiếng chổi tre xào xạc trên sân mỗi buổi chiều tà. Đó là tiếng chuông xe đạp “leng keng” của ông Lâm. Tiếng chuông ấy như một lời chào sớm, len qua những giậu dâm bụt, băng qua những nếp nhà lợp ngói đỏ và bãi cỏ sau làng, để rồi dừng lại thật êm dưới gốc bàng già nua trước quán nước đầu đình.

Hai lần Trung thu trong đời

Hai lần Trung thu trong đời
Cơn gió chiều tháng Tám từ cánh đồng trước làng luồn qua bờ vách nứa mỏng manh phả hơi mát căn nhà tranh cuối xóm trại. Bà ngoại đặt bé Na, đứa cháu mới hơn một tuổi vào vòng tay ấm áp, đôi mắt bà nhòa đi vì đã nhiều ngày thức trắng. Mẹ nó vừa nhắm mắt sau nhiều tháng bệnh nặng, còn cha nó đã hi sinh ngoài chiến trận khi con gái chưa chào đời.

Mẹ

Mẹ
Mẹ ơi, con ra đời không cha/ Tuổi ấu thơ ngọt ngào hương sữa mẹ/ Ba mươi năm con vẫn còn thơ bé/ Vẫn ngóng mẹ về sau buổi chợ tan trưa…

Cơn mơ hoa cỏ trắng

Cơn mơ hoa cỏ trắng
Khoảng dăm năm trở lại đây, sức khỏe của ông Cầm hình như xuống đến mức cuối cùng. Mỗi năm, khi mùa Đông đến, ông ít nói hơn, cứ vào đợt gió lạnh đầu tiên thổi qua làng, lá ngay đêm ấy ông lại đốt một đống củi nhỏ trong bếp.

Người giữ sao

Người giữ sao
Những ngày cuối năm, không gian như đặc quánh lại bởi mùi khói rơm rạ và hương tràm khô theo gió thốc từ cánh đồng vào tận ngõ sâu. Nắng chiều buông mình xuống hiên nhà ông Tự, yếu ớt và mong manh, nhuộm màu hổ phách lên mái ngói âm dương đã bạc thếch. Giữa khung cảnh nhập nhoạng ấy, ông Tự ngồi trên chiếc ghế gỗ sờn mòn, đôi tay gầy guộc tỉ mẩn thắp lên ngọn đèn dầu bé nhỏ.

Chuyện “Ma nữ” trên Giồng Cát

Chuyện “Ma nữ” trên Giồng Cát
“Cái giồng cát ấy - từ Mỹ Lương đi chợ Gừa, hồi xưa ma nhiều lắm!” - Bà nội tôi lúc đó kể: Trên giồng có nhà ông Hội đồng Sâm, giàu sang nhất vùng.

Ngày cây đu đủ ra hoa

Ngày cây đu đủ ra hoa
Bà Vân chậm rãi mở hai cánh cửa gỗ lim đã đen bóng màu thời gian, tiếng kèn kẹt vang lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng buổi sớm mùa Hạ.

Xa xăm chốn cũ

Xa xăm chốn cũ
Vài lần tôi nói với mẹ, bao giờ thong thả, tôi sẽ dẫn mẹ về rạch Bông Dừa một lần nữa. Nhưng rồi thời gian, khoảng cách địa lí và nhiều thứ khác đã khiến tôi quên đi lời hứa với mẹ, với rạch Bông Dừa mát rượi được che chắn bởi những rặng dừa xanh biêng biếc…
Xem thêm
Thanh Hóa phê duyệt dự án hơn 8,7 tỷ đồng khai quật đền cổ hơn 400 năm tuổi

Thanh Hóa phê duyệt dự án hơn 8,7 tỷ đồng khai quật đền cổ hơn 400 năm tuổi

UBND tỉnh Thanh Hóa phê duyệt dự án khai quật khảo cổ tổng thể đền thờ Nguyễn Văn Nghi, với kinh phí hơn 8,7 tỷ đồng.
Nghề tôi yêu, người tôi yêu

Nghề tôi yêu, người tôi yêu

Có những con đường ta đi vì lựa chọn. Nhưng cũng có những con đường, càng đi càng thấy mình thuộc về. Nghề báo của tôi, và đặc biệt là hành trình gắn bó với NCT, chính là một con đường như thế...
Người cầm bút - niềm tin và kỳ vọng

Người cầm bút - niềm tin và kỳ vọng

Tác giả Hồng Gai đã sáng tác bài thơ Người cầm bút như một sự sẻ chia, động viên và gửi gắm niềm tin đối với đội ngũ những người làm báo nhân dịp kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam.
Hè này đi đâu? Gợi ý những điểm đến hấp dẫn nhất năm 2026

Hè này đi đâu? Gợi ý những điểm đến hấp dẫn nhất năm 2026

Mùa hè là thời điểm lý tưởng để lên đường khám phá những vùng đất mới và tận hưởng khoảng thời gian nghỉ ngơi cùng gia đình, bạn bè. Từ những bãi biển đẹp trong nước đến các thành phố sôi động và công viên giải trí nổi tiếng ở châu Á, đâu là những điểm đến đáng trải nghiệm nhất trong năm nay?
Du lịch Vương quốc Anh – Scotland: Hành trình đáng nhớ của người cao tuổi

Du lịch Vương quốc Anh – Scotland: Hành trình đáng nhớ của người cao tuổi

Đối với nhiều người cao tuổi, hành trình đến Vương quốc Anh và Scotland không chỉ là một chuyến du lịch mà còn là dịp hiện thực hóa ước mơ được khám phá những vùng đất nổi tiếng bậc nhất châu Âu. Trong 9 ngày trải nghiệm, đoàn du khách Việt Nam đã có cơ hội chiêm ngưỡng những công trình lịch sử hàng trăm năm tuổi, hòa mình vào không gian văn hóa đặc sắc và thưởng ngoạn vẻ đẹp thiên nhiên thanh bình của “xứ sở sương mù”, để lại nhiều kỷ niệm sâu sắc và khó quên.
Đồng Tháp khép lại Lễ hội Trái cây lần thứ I với nhiều dấu ấn nổi bật

Đồng Tháp khép lại Lễ hội Trái cây lần thứ I với nhiều dấu ấn nổi bật

Lễ hội trái cây Đồng Tháp lần thứ I năm 2026 chính thức bế mạc sau 4 ngày diễn ra sôi nổi, thu hút khoảng 500.000 lượt khách tham quan, trải nghiệm và mua sắm. Thành công của sự kiện được kỳ vọng sẽ tạo động lực quảng bá thương hiệu trái cây Đồng Tháp, thúc đẩy phát triển du lịch nông nghiệp và góp phần xây dựng ngành hàng trái cây địa phương theo hướng bền vững.
Hơn 56.000 học sinh tham gia Hội thi Thể dục Thể thao học sinh TP. Hồ Chí Minh năm 2026

Hơn 56.000 học sinh tham gia Hội thi Thể dục Thể thao học sinh TP. Hồ Chí Minh năm 2026

Hội thi Thể dục Thể thao học sinh TP. Hồ Chí Minh năm 2026 khép lại bằng lễ bế mạc sôi động, đánh dấu một mùa giải thành công rực rỡ và tràn đầy cảm xúc.
Bế mạc Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026

Bế mạc Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026

Sau 2 ngày tranh tài sôi nổi và hấp dẫn, tối 30/5, Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII năm 2026 đã chính thức bế mạc
Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII: Sôi động và nhân văn

Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII: Sôi động và nhân văn

kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam, Giải Tennis Báo chí Nghệ An lần thứ VIII chính thức trở lại quy mô lớn, thu hút gần 300 vận động viên tham gia
Người lính già và tiếng còi... tâm lý

Người lính già và tiếng còi... tâm lý

Đêm vùng quê trung du xã Kim Phượng (Thái Nguyên) vốn yên ả là thế, bỗng chốc bị xé toạc bởi những âm thanh chát chúa. Tiếng gầm rú của những chiếc xe độ pô, tiếng nẹt pô liên thanh như súng nổ kèm theo ánh đèn pha quét ngược quét xuôi của một nhóm thanh niên
Người cầm bút - niềm tin và kỳ vọng

Người cầm bút - niềm tin và kỳ vọng

Tác giả Hồng Gai đã sáng tác bài thơ Người cầm bút như một sự sẻ chia, động viên và gửi gắm niềm tin đối với đội ngũ những người làm báo nhân dịp kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam.
Cảm ơn chú nhé!

Cảm ơn chú nhé!

Nhân ngày sinh nhật sếp, hắn xách lễ đến nhà mừng sếp. Ra mở cửa là vợ sếp. Nhìn hắn một lúc rồi buột miệng:
Phiên bản di động