Vỏ ốc đánh rơi

Một ngày mùa Xuân hoa nở tung trời, những con đường đang biêng biếc bởi những cây bàng đã trút hết những chiếc lá đỏ, lá vàng của mình thì tôi tình cờ gặp cô gái đó.

Cô gái có dáng dấp nhỏ nhoi đang đi dưới gốc bàng to đang non nỏn lá nằm bên bãi biển. Mái tóc cô gái thỉnh thoảng lại tung lên bởi những ngọn gió thổi. Cô gái xinh đẹp ấy chỉ đi một mình, đôi chân trần cứ giẫm lên bãi cát, rồi ùa chạy xuống biển, vờn những con sóng cứ òa tràn lên bờ rồi lại lùi ra xa. Tôi nhìn thấy cô gái đang lúi cúi tìm kiếm những vỏ ốc. Nhưng tôi tin chắc rằng cô gái sẽ không nhặt được một vỏ ốc nào trên bãi biển này. Bởi đơn giản đây là bãi biển du lịch, mỗi năm có hàng ngàn lượt người đến và đi. Nếu có một vỏ ốc xinh đẹp nào còn sót lại trên bãi biển thì họ cũng đã nhặt mất rồi.

Tôi ngắm nhìn cô bé đang đi tìm vỏ ốc, rồi bỗng nghĩ đến một kế sách. Tôi đang mang rất nhiều vỏ ốc trong túi xách của mình. Vì có mấy anh bạn ở tận Hà Nội ghé chơi, dặn dò tôi vào tận nơi sản xuất các sản phẩm mĩ nghệ, lựa mua cho các anh những vỏ ốc vẫn còn dáng dấp của biển cả. Ý của các anh bạn là muốn chứng tỏ cho người các anh thương yêu là các anh đã nhặt nhưng vỏ ốc đó trên bãi biển chứ không phải mua ở các cửa hàng. Thế là tôi cầm theo một con ốc biển, đó là con ốc tù và mà theo huyền thoại trong vỏ ốc ấy có cả tiếng vỗ về của những con sóng, còn khi chụm miệng vào vỏ ốc mà thổi thì sẽ phát ra những âm thanh như một bản giao hòa của những ngọn gió đang chạm vào những vách núi cùng tiếng vỗ của những con sóng. Tôi rời bàn nước, đi theo sau cô bé, rồi thả con ốc biển xuống bãi cát. Tôi lấy bàn chân tung cát lấp một phần con ốc như nó đang vừa được sóng biển vừa đánh trôi dạt lên. Kịch bản con ốc biển của tôi thật hoàn hảo khi tôi nói như reo thật to: “A, có một con ốc biển.” Tôi nhặt con ốc lên và ném về phía trước mặt cô bé. Tất nhiên là cô bé đã nhặt lại con ốc tù và xinh đẹp kia. Và cũng sau buổi chiều hôm đó, cô bé đã mang theo con ốc tù và về thành phố nào đó của cô bé, còn tôi thì lại lãng quên một buổi chiều trôi qua như bao buổi chiều đã trôi qua trong cuộc đời.

Tôi nhắc đến câu chuyện cô bé đi tìm một con ốc trên bãi biển ấy là bởi vì chính cô bé đã gợi nhớ cho tôi về hình ảnh của một người con gái khác. Trong cuộc sống muôn trùng, những kỉ niệm này chồng lên những kỉ niệm khác, phả lấp trong lòng ta sự lãng quên, sự xuất hiện của một bóng hình này khiến trái tim ta lại chao về một bóng hình khác, như một sự nhắc nhở. Người con gái ấy tên là Thụy Mi, cái tên thật lạ khiến cho bất cứ người nào cũng không thể nào quên được ấy đã có duyên với tôi trên một con tàu, chính xác hơn là trên một chuyến đi biển.

Minh họa Trần Nhương
Minh họa Trần Nhương

Năm đó, tôi có một chuyến đi Bình Thuận. Với tôi, Bình Thuận là sự bí ẩn và lạ lùng và tôi luôn nôn nóng có một lần theo một con tàu ra quần đảo Phú Quý. Địa danh này còn có một tên gọi khác là Cù lao Thu, khá xa đất liền, muốn đến được đó cũng mất cả 5 đến 7 tiếng đồng hồ lênh đênh trên biển. Vì hòn đảo rộng trên 100 ha này cách thành phố Phan Thiết tới 110km. Rất nhiều người muốn đến hòn đảo này để khám phá những bãi đá , những địa danh rất lạ như: Hòn Trứng, Hòn Đỏ, Hòn Giữa, Hòn Đen… Chuyến đi của tôi thành hình khi tôi đi theo đoàn khách du lịch tham quan Phú Quý kéo dài một tuần lễ. Đảo lớn với các làng chài, với những con thuyền neo đậu và có cả những nơi buôn bán khá sầm uất tạo cho tôi một cảm giác lạ.

Thụy Mi xuất hiện trong chuyến đi ấy thật ngẫu nhiên, như thể định mệnh đã xếp đặt cho tôi và Thụy Mi gặp nhau. Thụy Mi là hướng dẫn viên của Công ty du lịch ở Phan Thiết được cử đi theo đoàn để hướng dẫn cho du khách. Cô gái có dáng người nhỏ nhắn, mái tóc dài óng mượt thả lửng bờ vai, nước da trắng như không hề ảnh hưởng đến nắng gió ở thành phố miền Trung này. Khi bắt gặp Thụy Mi trên con tàu, trái tim của tôi đã chao đảo, bởi vì Thụy Mi đúng là mẫu con gái tôi vẫn thường đặt ra cho người yêu tương lai của mình. Thụy Mi đã làm cho cả con tàu vui nhộn lên theo cách khơi động niềm vui của mọi người trong cuộc hành trình dễ làm cho con người mệt nhoài vì lênh đênh trên biển dài ngày. Đi Phú Quý, chúng tôi tò mò hình dung ra một làng chài, nhưng cô hướng dẫn viên Thụy Mi lại kể chuyện lịch sử khiến cho chúng tôi vui hơn. Thụy Mi kể về hòn đảo Bàng Tranh: Vào thời vua Chế Củ vương triều Chăm Pa, nàng công chúa Bàng Tranh do không nghe lời vua cha nên đã bị ông đày ra hòn đảo này. Khi bị đày ra nơi hoang vu, công chúa cùng những nô tì đi theo đã phải tự vỡ đất trồng trọt, nuôi gia súc mà sống cho đến cuối đời, được chôn cất ở đây. Sau đó, nhiều người mới đến hòn đảo lập nghiệp, lập đền thờ, tạc tượng công chúa Bàng Tranh bằng đá san hô. Nhưng do tượng bằng san hô, theo thời gian đã không còn mà chỉ còn cái tên đảo Bàng Tranh.

Cái thú đi xem đồi mồi đẻ trứng của du khách ở đảo Bàng Tranh mới là điều thú vị. Nhưng tất cả đoàn chẳng có ai đi, chỉ có mỗi mình tôi. Thế là tôi và Thụy Mi cùng ra bãi cát đợi xem đồi mồi đẻ. Và chính đêm hôm đó Thụy Mi gặp nạn. Trong ánh sáng mờ mờ của ánh trăng non, Thụy Mi và tôi đã leo lên một mỏm đá cao để tìm cách tiếp cận những con đồi mồi lợi dụng bóng đêm từ dưới biển lên đào cát để đẻ trứng. Không may là Thụy Mi đã bị trượt chân và hậu quả là Thụy Mi đã bị trật khớp bàn chân phải. Thụy Mi không thể nào đi được, thế là dưới vầng trăng non, tôi đã cõng Thụy Mi trở về nơi đoàn đang nghỉ ngơi. Để rồi một cơn mưa bất chợt đổ về trên đảo. Con đường về mù mịt, chỉ có ngọn đèn pin của hai đứa chúng tôi là le lói. Lạnh, chỉ còn cách duy nhất là cả hai chen vào một hốc đá chật hẹp đợi cho cơn mưa ngưng. Thụy Mi lạnh, tôi cũng lạnh.

Hai đứa đã ôm nhau trong cái lạnh khắc nghiệt định mệnh đó. Tôi không cưỡng lại lòng, đặt đôi môi mình lên đôi môi đang tái nhợt vì lạnh của Thụy Mi. Nụ hôn òa vỡ của một cuộc tình.

Tình yêu của chúng tôi cũng đã chớm nở từ trong đêm đó. Cũng trong đêm đó, tôi được biết hôm đó cũng là ngày cuối cùng Thụy Mi làm hướng dẫn viên du lịch. Vì em chuẩn bị sang Mỹ đoàn tụ gia đình.

Tôi và Thụy Mi chỉ gặp nhau một lần duy nhất trong cuộc đời hai người như thế. Nửa tháng sau tôi trở lại Phan Thiết, tìm đến chỗ làm của Thụy Mi thì biết em đã ra đi. Một chuyến bay lặng lẽ nào đó đã bứt lìa cô gái vai gầy, mái tóc dài của tôi đi xa biệt.

* * *

Điện thoại của tôi hiện lên một số lạ. Tôi rất cẩn thận lưu vào trong máy của mình tất cả những số điện thoại của bất cứ ai dẫu họ chỉ gọi tôi một lần. Rất đơn giản là có một lúc nào đó họ sẽ gọi lại tôi và có thể tôi sẽ cần gọi đến họ. Nhưng số điện thoại không ghi tên người chắc chắn là số điện thoại gọi tôi lần đầu. Đó là cuộc điện thoại hẹn tôi.

Tôi đến chỗ hẹn đúng giờ. Cô gái xuất hiện khiến cho trái tim tôi như thắt lại. Đó là cô gái lang thang trên bãi biển và đã nhặt chiếc vỏ ốc tù và tôi giữ vờ đánh rơi bên thềm cát biển. Tôi càng giật mình hơn nữa khi nhìn thẳng vào cô gái. Cô có khuôn mặt như Thụy Mi. Suýt tí nữa thì tôi đã la lên: “Cô gái nhặt vỏ ốc”.

Hai li cà phê đem ra, những giọt cà phê cứ lặng lẽ rơi xuống, lặng lẽ như câu chuyện của Thụy Vân kể. Thụy Vân - tên cô gái đó, không ai khác hơn là cô em út của Thụy Mi.

Buổi sáng nắng loang trên mặt biển. Nắng cứ òa tràn làm chói lòa những đôi mắt ngó. Thụy Vân nói: “Em đã đến Công ty du lịch, tìm mãi mới ra danh sách khách đi ra đảo Phú Quý hôm có mặt anh. Từ đó, em mới tìm ra được nơi anh làm việc và em đã có số điện thoại của anh”.

Giọng Thụy Vân trầm trầm: “Chị Thụy Mi đã qua đời cách đây 6 tháng. Chị bảo khi nào về nước hãy tìm anh, nói rằng chị rất yêu anh. Chị có gởi cho em một vỏ ốc chị nhặt được ở đảo Phú Quý, chuyến đi anh và chị quen nhau đó. Nhưng em lại bỏ lạc đâu rồi”.

Thụy Vân lấy trong túi xách ra chiếc vỏ ốc mà tôi giả vờ đánh rơi.

- Chiếc vỏ ốc nào em nhặt trên bãi biển. Coi như của chị Thụy Mi gởi anh, anh nhé.

Tôi cầm chiếc vỏ ốc lên. Như một phản xạ, tôi đưa tay bịt nó lại và thổi. Tiếng vỏ ốc loang ra trong không gian ấy như tiếng của Thụy Mi năm nào: “Trời ơi, sao em lạnh quá.” Tôi bỗng nghĩ đến những giọt nước đã không trở về biển cả.

Truyện ngắn của Khuê Việt Trường

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Hai lần Trung thu trong đời

Hai lần Trung thu trong đời

Cơn gió chiều tháng Tám từ cánh đồng trước làng luồn qua bờ vách nứa mỏng manh phả hơi mát căn nhà tranh cuối xóm trại. Bà ngoại đặt bé Na, đứa cháu mới hơn một tuổi vào vòng tay ấm áp, đôi mắt bà nhòa đi vì đã nhiều ngày thức trắng. Mẹ nó vừa nhắm mắt sau nhiều tháng bệnh nặng, còn cha nó đã hi sinh ngoài chiến trận khi con gái chưa chào đời.
Mẹ

Mẹ

Mẹ ơi, con ra đời không cha/ Tuổi ấu thơ ngọt ngào hương sữa mẹ/ Ba mươi năm con vẫn còn thơ bé/ Vẫn ngóng mẹ về sau buổi chợ tan trưa…
Cơn mơ hoa cỏ trắng

Cơn mơ hoa cỏ trắng

Khoảng dăm năm trở lại đây, sức khỏe của ông Cầm hình như xuống đến mức cuối cùng. Mỗi năm, khi mùa Đông đến, ông ít nói hơn, cứ vào đợt gió lạnh đầu tiên thổi qua làng, lá ngay đêm ấy ông lại đốt một đống củi nhỏ trong bếp.
Người giữ sao

Người giữ sao

Những ngày cuối năm, không gian như đặc quánh lại bởi mùi khói rơm rạ và hương tràm khô theo gió thốc từ cánh đồng vào tận ngõ sâu. Nắng chiều buông mình xuống hiên nhà ông Tự, yếu ớt và mong manh, nhuộm màu hổ phách lên mái ngói âm dương đã bạc thếch. Giữa khung cảnh nhập nhoạng ấy, ông Tự ngồi trên chiếc ghế gỗ sờn mòn, đôi tay gầy guộc tỉ mẩn thắp lên ngọn đèn dầu bé nhỏ.
Chuyện “Ma nữ” trên Giồng Cát

Chuyện “Ma nữ” trên Giồng Cát

“Cái giồng cát ấy - từ Mỹ Lương đi chợ Gừa, hồi xưa ma nhiều lắm!” - Bà nội tôi lúc đó kể: Trên giồng có nhà ông Hội đồng Sâm, giàu sang nhất vùng.

Tin khác

Ngày cây đu đủ ra hoa

Ngày cây đu đủ ra hoa
Bà Vân chậm rãi mở hai cánh cửa gỗ lim đã đen bóng màu thời gian, tiếng kèn kẹt vang lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng buổi sớm mùa Hạ.

Xa xăm chốn cũ

Xa xăm chốn cũ
Vài lần tôi nói với mẹ, bao giờ thong thả, tôi sẽ dẫn mẹ về rạch Bông Dừa một lần nữa. Nhưng rồi thời gian, khoảng cách địa lí và nhiều thứ khác đã khiến tôi quên đi lời hứa với mẹ, với rạch Bông Dừa mát rượi được che chắn bởi những rặng dừa xanh biêng biếc…

Món quà của người giao hàng

Món quà của người giao hàng
Anh chị có một cửa hàng bán quà lưu niệm cho trẻ con. Cửa hàng lúc nào cũng đông khách, đặc biệt là trẻ con. Vào những ngày lễ lớn, mặc dù đã thuê thêm vài người làm nhưng đôi vợ chồng này vẫn không ngơi tay vì lượng khách nhí đông nghẹt.

Trách nhiệm

Trách nhiệm
Mấy hôm nữa đã là tháng Bảy. Điểm hẹn đặc biệt.

Ngôi nhà dưới chân núi Sim

Ngôi nhà dưới chân núi Sim
Mây đang gồng mình quảy gánh củ mài đem giao cho quán bà béo thì đứa con gái lên 9 tuổi hớt hải chạy ra gọi:

Chờ em ở cuối con đường

Chờ em ở cuối con đường
Đúng như người ta vẫn nói, cửa sinh cũng là cửa tử. Trong không khí căng thẳng đến nghẹt thở, tiếng hô hoán của y, bác sĩ hòa lẫn với âm thanh lộc cộc của chiếc xe đẩy lao đi với tốc độ nhanh nhất về phía phòng Cấp cứu, Duy siết chặt bình truyền trong tay, vừa chạy theo giường đẩy vừa gào lên tuyệt vọng: “An! Không được ngủ! An! Mở mắt ra đi em!”.

Triền cát quê ngoại

Triền cát quê ngoại
Ngoại tôi bắt cái ghế ngồi thơ thẩn nhìn về công viên vừa được quy hoạch trước mặt với đôi mắt ra chiều xa xăm. Vài đứa nhỏ chơi gần đó trên cái hè vừa được lát gạch mới cóng đùa với ngoại:

Đảo xa chắp cánh

Đảo xa chắp cánh
Chiếc tàu cao tốc nhóc mũi lên cao rồi chúi nhanh xuống khoảng trống giữa hai đầu ngọn sóng. Bọt nước bắn tung tóe lên những ô cửa kính của con tàu. Tàu vẫn rít ù ù, lướt phăm phăm về phía trước. Cái điệp khúc như bản nhạc có cao trào lên xuống này lặp đi, lặp lại hầu như không có hồi dứt!

Người mẹ anh hùng

Người mẹ anh hùng
Mẹ chồng ốm đã mấy ngày nay, chị Thu nấu cháo tía tô, hành hoa đập thêm cái lòng đỏ trứng gà, bón cho bà nhưng được lưng bát bà đã đẩy thìa ra:

Chung một mái nhà

Chung một mái nhà
Sáng ra, bầu trời của mùa Thu đẹp thật, nắng vàng như mật ong rót xuống làng quê yên bình. Ông Đại mở cửa bước ra ngoài sân, tập mấy động tác thể dục. Xong xuôi, ông dánh răng rửa mặt, thong thả ngồi vào bàn pha ấm trà ngon Tân Cương để uống. Bà Minh bưng bát mì bốc hơi nghi ngút ra cho ông:

Giọt mật

Giọt mật
Chú Sáu tôi nói với Tâm mùa hạn này mà vắt mật ong thì đã tay phải biết. Mật thơm ngon, sóng sánh, sền sệt mượt mà chảy ra từ đôi bàn tay bóp chặt tảng mật.

Cấy dặm mùa Xuân

Cấy dặm mùa Xuân
Ngày chưa vợ, ba tôi từng có một mối tình đắm say, nhưng không thành. Người ấy là cô Năm Tươi cùng làng. Cô Năm Tươi xinh gái, phổng phao, con một.

Ca mổ đêm Giao thừa

Ca mổ đêm Giao thừa
Chiều 30 Tết, trời se lạnh và mưa bụi. Không khí Tết đã rạo rực lắm. Người xe tấp nập, hối hả ngược xuôi, ai cũng có vẻ vội vàng. Xe máy, xe đạp, xe ôtô các cỡ vào thành phố hầu như xe nào cũng kồng kềnh những cành đào.

Tết muộn

Tết muộn
Tôi sinh ra và lớn lên ở một làng chài ven biển quanh năm đượm mùi tôm cá. Tết của những làng chài ven biển cũng không khác gì ở những nơi khác, có chăng chỉ là tuổi thơ của tôi gắn liền với những chuyến đi biển xa biền biệt của ba.

Lỡ hẹn với người đi

Lỡ hẹn với người đi
Suốt cả đêm, Xoan không hề chợp mắt. Cô trằn trọc, hết xoay ngang rồi lại quay ngửa. Chiếc chăn mỏng, khi thì đắp lên bụng, lúc lại hất tung ra. Đêm về khuya, nghe rõ cả tiếng gà gáy sang canh. Xoan nghe tiếng côn trùng rỉ rả ở phía ngoài vườn, gần với ô cửa sổ. Lại thêm ánh trăng suông hạ tuần, cứ chong chong nhòm qua song cửa.
Xem thêm
Triển lãm chuyên đề: Lâm Đồng – Viết tiếp bản hùng ca

Triển lãm chuyên đề: Lâm Đồng – Viết tiếp bản hùng ca

Bảo tàng tỉnh Lâm Đồng phối hợp với Thư viện tỉnh Lâm Đồng tổ chức Triển lãm chuyên đề “Lâm Đồng – Viết tiếp bản hùng ca” tại Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Đắk Nông (cũ)..
Khi người cao tuổi khám phá thế giới qua camera điện thoại

Khi người cao tuổi khám phá thế giới qua camera điện thoại

Từ ngày 9 đến 13/3/2026, tại Hà Nội, doanh nghiệp xã hội VIOBA đã phối hợp với nhiếp ảnh gia Susan Tileston tổ chức khóa học “Khai xuân qua ống kính - Chụp ảnh điện thoại đẹp hơn”.
Nhà sưu tập Nguyễn Mạnh Phúc: Người dành tất cả tâm huyết với quê hương

Nhà sưu tập Nguyễn Mạnh Phúc: Người dành tất cả tâm huyết với quê hương

Trong căn phòng chỉ khoảng 20m2, trên tầng hai của căn hộ, nằm trong con ngõ nhỏ thuộc phố Hoà Mã, TP Hà Nội, câu chuyện xoay quanh chủ đề về những bức tranh của các danh hoạ, cùng một số công trình nghệ thuật mà cụ đã góp công sức cho quê hương sáng đẹp hơn.
Tiềm năng trăm triệu khách nhưng bị “kẹt” bởi hạ tầng và lời giải từ Cần Giờ

Tiềm năng trăm triệu khách nhưng bị “kẹt” bởi hạ tầng và lời giải từ Cần Giờ

Dù sở hữu nguồn cầu du lịch khổng lồ và dư địa phát triển lớn, khu vực phía Nam trong nhiều năm vẫn thiếu một trung tâm đủ tầm để kết nối và giữ chân dòng khách. Khi các dự án hạ tầng tỷ USD đồng loạt được kích hoạt cùng sự xuất hiện của Vinhomes Green Paradise, Cần Giờ nổi lên như mắt xích chiến lược trong việc tái định hình cấu trúc phát triển du lịch toàn vùng.
Điểm danh những resort 5 sao được du khách yêu thích ở Mũi Né

Điểm danh những resort 5 sao được du khách yêu thích ở Mũi Né

Mũi Né không chỉ hấp dẫn du khách bởi biển xanh, đồi cát và khí hậu nắng ấm quanh năm, mà còn nổi bật với hệ thống resort, khách sạn 5 sao ven biển. Nhiều khu nghỉ dưỡng được đầu tư bài bản về kiến trúc và dịch vụ, mang đến những trải nghiệm nghỉ dưỡng cao cấp. Dưới đây là một số resort, khách sạn 5 sao tại Mũi Né được du khách đánh giá cao trên Traveloka.
Capella Hanoi được vinh danh 5 sao Forbes Travel Guide năm thứ hai liên tiếp

Capella Hanoi được vinh danh 5 sao Forbes Travel Guide năm thứ hai liên tiếp

Capella Hanoi tiếp tục là một trong hai đại diện của Việt Nam được chấm điểm cao nhất, 5 sao, trong thang điểm của giải thưởng Forbes Travel Guide Star Awards 2026 - “Oscar của ngành khách sạn thế giới”.
Tuyển Việt Nam giành vé dự vòng chung kết Asian Cup 2027

Tuyển Việt Nam giành vé dự vòng chung kết Asian Cup 2027

Trang chủ Liên đoàn Bóng đá châu Á, the-AFC.com, đã chính thức điền tên đội tuyển Việt Nam vào danh sách các đội đủ điều kiện tham dự vòng chung kết (VCK) Asian Cup 2027 tại Ả Rập Xê Út.
Gần 1.000 người tham gia giải chạy “Côn Sơn, Kiếp Bạc - Hành trình di sản thế giới”

Gần 1.000 người tham gia giải chạy “Côn Sơn, Kiếp Bạc - Hành trình di sản thế giới”

Vừa qua, tại Khu Di tích quốc gia đặc biệt Côn Sơn, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tổ chức Lễ khai mạc Giải chạy Bán Marathon “Côn Sơn, Kiếp Bạc - Hành trình di sản thế giới”.
Giữ nhịp phong trào giữa chuyển động tổ chức hành chính

Giữ nhịp phong trào giữa chuyển động tổ chức hành chính

Trong không khí phấn khởi chào mừng Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XIV, hướng tới Đại hội Thể dục Thể thao TP Hải Phòng lần thứ X, trong 2 ngày 25 - 26/12, Giải bóng chuyền hơi NCT năm 2025 được tổ chức.
Concert của siêu sao G-DRAGON thăng hoa giữa đại dương ánh sáng Ocean City

Concert của siêu sao G-DRAGON thăng hoa giữa đại dương ánh sáng Ocean City

Tối 8 và 9/11, Ocean City gần như “nổ tung” với concert G-DRAGON 2025 WORLD TOUR [Übermensch] IN HANOI, presented by VPBank; sự kiện do 8Wonder tổ chức đã đón gần 100.000 khán giả trong nước và quốc tế. Từ những bản hit huyền thoại cho đến những chia sẻ đầy xúc động, “ông hoàng Kpop” đã mang đến những màn trình diễn mãn nhãn, thăng hoa và tràn năng lượng.
Ocean City "bùng nổ" trước giờ G: Fan Việt và quốc tế cuồng nhiệt đổ về, tạo nên trải nghiệm âm nhạc hiếm có

Ocean City "bùng nổ" trước giờ G: Fan Việt và quốc tế cuồng nhiệt đổ về, tạo nên trải nghiệm âm nhạc hiếm có

Chỉ còn vài tiếng trước giờ concert G-DRAGON 2025 WORLD TOUR [Übermensch] IN HANOI, presented by VPBank chính thức lên đèn, 8Wonder Ocean City đang trở thành tâm điểm sôi động nhất Hà Nội. Dòng người đổ về mỗi lúc một đông, khắp nơi đều tràn ngập sắc màu,
Nhà sản xuất nước Úc mang đến phiên bản show tốt nhất thế giới tại Phú Quốc

Nhà sản xuất nước Úc mang đến phiên bản show tốt nhất thế giới tại Phú Quốc

Tháng 11 này, show diễn “Bản Giao Hưởng Đại Dương”chính thức quay trở lại Thị trấn Hoàng Hôn vào lúc 19h50 mỗi tối. Đây sẽ là màn trình diễn nghệ thuật pháo hoa, ánh sáng và thể thao mạo hiểm với quy mô lớn chưa từng có cùng công nghệ vượt trội và hệ thốn
Phiên bản di động