Một vòng nhân gian

Ni cô Tuệ Tâm đang quét dọn những lá vàng rụng của đêm qua. Buổi sáng không khí bao giờ cũng trong lành, tĩnh lặng như nghe được cả tiếng lá rơi. Ni cô vừa chăm chú theo từng nhát chổi đưa đi đưa lại, vừa niệm Nam mô.

Bỗng ni cô giật mình khi nghe tiếng con nít o oe phía ngoài cổng chùa. Ni cô buông cây chổi, đi nhanh ra phía ngoài đó. Một đứa bé mới chừng hai tháng tuổi, bụ bẫm, xinh xắn được đặt trong một chiếc thùng giấy. Mấy bộ quần áo xếp trong túi bóng để ngay cạnh. Ni cô vội vàng bế đứa bé lên, đi về phía phòng trụ trì.

- Bạch thầy! Có một đứa trẻ bị bỏ rơi ở cổng chùa.

Trụ trì vừa niệm dứt một thời kinh, nghe ni cô Tuệ Tâm nói vậy thì nhẹ nhàng thi lễ cúi lạy đức Phật rồi bước ra. Người cúi nhìn đứa bé rồi bế nó trên tay. Tự nhiên Người thở dài:

- Người mẹ mang nặng chín tháng mười ngày, vất vả khó nhọc. Nếu không vì một lí do khốn cùng nào đó sẽ chẳng đem bỏ đi đứa con mình dứt ruột đẻ ra. Đã có duyên đến đây, thì hãy ở lại đây. Cửa thiền sẽ che chở cho con! Mô Phật!

Trụ trì dứt lời, đứa bé ngước đôi mắt tròn xoe ngây thơ nhìn Người, miệng cười toe, chẳng có chút gì là lạ lẫm, sợ hãi.

Đứa bé đó được đặt tên Tuệ Mai. Ngôi chùa đó là chùa Khánh Sơn. Từ khi có Tuệ Mai, các ni cô trong Khánh Sơn bận bịu hơn. Các ni chia nhau chăm sóc cho Tuệ Mai, sư thầy thì giảng giải kinh pháp. Mới mười tuổi mà Tuệ Mai đã thuộc rất nhiều các bộ kinh. Càng lớn Tuệ Mai càng xinh. Một hôm ni cô Tuệ Tâm và sư thầy bắt gặp Tuệ Mai đứng nép vào cổng chùa nhìn hướng ra ngoài đường, ngó theo mẹ con người phật tử đang đi khuất dần. Thi thoảng Tuệ Mai lại thở dài thườn thượt. Sư thầy quay bước, miệng thầm thì:

Minh hoạ Trần Nhương
Minh hoạ Lão Trần

- Nghiệp trần còn vương.

Mà thật! Từ hôm mẹ con người phật tử kia đến, Tuệ Mai hay ra ngóng vào trông. Cứ mỗi tháng họ đến một lần vào Rằm. Người con trai sau khi cùng mẹ thắp hương vái lạy Tam Bảo xong thì để mẹ ngồi trò chuyện cùng trụ trì, nghe người thuyết pháp, còn mình thì đi dạo ngắm cảnh chùa. Một lần, anh vô tình nhìn thấy ánh mắt của Tuệ Mai đang nhìn mình. Có gì đó tha thiết, có gì đó khắc khoải và có cả vẻ âu sầu. Anh bước đến, chắp tay cúi chào Tuệ Mai rồi đứng nói chuyện với ni cô rất lâu cho đến lúc mẹ anh chào trụ trì ra về.

Tuệ Mai bữa đó rất vui. Tuy không nói ra nhưng trụ trì chỉ cần nhìn dáng đi nhanh nhẹn, các hoạt động hoạt bát của Tuệ Mai cũng hiểu tất cả. Tâm hồn Tuệ Mai đang xao động, đang rung lên phím ngân của đường yêu mà lẽ ra người tu hành đã phải dứt bỏ. Trụ trì thở dài. Tuệ Mai không dứt bỏ đường trần được. Bởi cô bị mẹ bỏ rơi cửa chùa. Đây chỉ là nơi cô tạm dừng chân. Người lặng lẽ nhìn Tuệ Mai đang đưa đôi bàn tay trắng nõn với các ngón thon dài hứng đón ánh nắng lọt qua tán lá, đôi mắt cô lấp lánh, miệng cười mỉm. Cô đang nghĩ gì trong lòng? Chỉ có cô mới biết. Trụ trì nhẹ bước quay vào, tay bấm đều tràng hạt.

* * *

Hai tháng sau, Tuệ Mai bỏ đi. Buổi sáng hôm Rằm người thanh niên đó đến chùa một mình mà không có bà mẹ đi cùng vì bà đang bệnh nặng nằm ở nhà. Anh ta thắp hương Tam Bảo xong thì ra ngoài tìm gặp ni cô Tuệ Mai. Hai người nói chuyện một lúc rồi anh ta từ biệt ra về. Buổi sáng đó, Tuệ Mai rất lạ, cứ quỳ dưới Tam Bảo qua quá ngọ. Có những lúc Tuệ Mai muốn nói gì đó với sư tỉ Tuệ Tâm nhưng không mở lời được, thành ra vẻ mặt lúc nào cũng thẫn thờ, buồn buồn. Đêm đó, Tuệ Mai bỏ đi không một lời từ biệt. Trụ trì đứng trong phòng lặng lẽ nhìn theo trong bóng tối, dáng Tuệ Mai nhè nhẹ bước thật êm nhanh ra phía ngoài cổng chùa. Ngoài đó có người đang chờ. Trụ trì trở vào, người ngồi niệm phật giữa đêm khuya.

Tuệ Mai vừa đứng trước người con trai thì nghe tiếng mõ vang lên đều đều. Cô quay nhìn lại. Bóng tối bao phủ hết thảy mọi vật. Chỉ còn nhìn thấy mờ mờ vòm mái chùa uốn cong với hàng cây đại đen sẫm phía trước sân.

Tuệ Mai lấy chồng. Là người đã đón cô vào đêm hôm đó. Từ ngày làm vợ, làm dâu, cô không có thời gian nhớ đến nơi mình đã ra đi. Cô vui với hạnh phúc gia đình. Lo lắng chăm sóc cho mẹ chồng đang ốm đau nằm một chỗ. Rồi Mai sinh con, rồi mẹ mất, rồi cô bị chồng phản bội. Mà thực ra, chồng cô chưa từng yêu cô. Cô chưa từng biết rõ tình yêu thực sự của nhân gian là gì. Người mà Mai gọi là chồng chỉ lợi dụng cô để có người chăm sóc người mẹ già nằm liệt một chỗ, để anh ta rảnh rang sớm tối với người mình yêu. Mẹ mất, Mai buồn nhưng không đau khổ. Bởi bà đã hết nợ trần gian, bà ra đi là một sự giải thoát khỏi những đau đớn của bệnh tật. Điều khiến Mai đau khổ, gục ngã chính là chồng cô có người đàn bà khác trong bao nhiêu năm mà cô không hề hay biết. Đứa bé đội khăn trắng trong tang lễ mẹ chồng cũng trạc tuổi con trai Mai. Người đàn bà đó cũng đến, lặng lẽ quỳ trước linh cữu mẹ chồng cô mà hững hờ rơi những giọt nước mắt. Đủ một trăm ngày mẹ mất, chồng cô cũng xếp gói hết quần áo để đến với nhân tình của mình. Bao lời nói đã nói rồi. Cô còn biết làm gì ngoài việc ngồi nhìn chồng chuẩn bị ra đi. Biết sao đây. Níu kéo anh cho mình, cho con thì còn người phụ nữ kia và đứa bé con cô ta? Họ cũng cần có một người đàn ông bên cạnh, người cha che chở. Mà có cố giữ cũng không được. Anh ta đã không còn là của cô nữa. Đúng ra, anh chưa từng là của cô. Có lẽ anh chính là nghiệp chướng mà đời cô phải trải.

- Anh!

- Anh phải đi xa. Mang theo mẹ có lẽ sẽ tiện hơn!

- Em có thể giúp anh hương khói cho mẹ. Lúc nào anh có thể, hãy quay về.

- Anh xin lỗi!

Mai ngồi thẫn thờ nhìn theo chồng gói ghém cả di ảnh của mẹ mang theo. Nước mắt cô cứ lặng lẽ lăn dài, chan hòa trên hai má. Cô khóc không thành tiếng, lòng quặn đau. Lần đầu tiên Mai biết khóc vì đau khổ bởi tình yêu là như nào - điều mà trước đây khi còn là ni cô Tuệ Mai cô luôn thắc mắc. Mai đưa hai tay ôm ngực, ngã gục xuống nền đất. Lần thứ hai cô bị bỏ rơi. Cũng may cô còn có thằng con, nếu không cô chẳng thiết sống trên cõi đời này nữa. Thằng bé chạy đi chơi vừa về, thấy mẹ một mình ngồi giữa nhà, đôi mắt sưng mọng thì ôm lấy mẹ rồi ngó quanh. Nó không nói gì nhưng có lẽ nó đã biết bố nó đã đi rồi. Như bao lâu nay bố nó cứ đi biền biệt, một tuần, nửa tháng mới trở về một lần.

* * *

Ni cô Tuệ Tâm đang quét lá sân trước vào buổi sáng sớm thì dừng lại khi nghe tiếng khóc thút thít đâu đó. Ni cô chú ý lắng nghe rồi bước chầm chậm về phía cổng chùa.

- A di đà phật!

Người phụ nữ ngồi dưới chân cổng ngước nhìn lên, đôi mắt thẫn thờ.

- Kìa, Tuệ Mai. Đúng là Tuệ Mai rồi. Em đã đi đâu, ở đâu bao năm nay?

Mai òa khóc. Như một đứa trẻ chạm đúng nỗi đau. Ni cô Tuệ Tâm cứ lặng lẽ đứng bên cho đến khi Mai giữ được bình tĩnh. Lại một lần nữa, ni cô Tuệ Tâm đưa Mai vào gặp trụ trì vào một buổi sớm mai. Ngồi trước sư thầy, Mai kể về cuộc đời mình từ khi rời chùa ra đi bằng một giọng buồn buồn…

- Hai tháng sau khi chồng con bỏ đi thì có người đến nói là chủ của ngôi nhà con đang ở. Thì ra anh ta đã bán ngôi nhà đó cho người ta. Mẹ con con buộc phải dọn đi. Con phải đưa thằng bé đi thuê trọ. Ban ngày đi làm để nó ở nhà.

Đang kể thì Mai bật khóc nức nở:

- Thằng bé… Thằng bé bị đuối nước khi chơi ở bờ sông với bạn. Con đã nhờ người tìm kiếm bao nhiêu ngày mà không thấy xác.

Một lúc, Mai gạt nước mắt:

- Không còn nó, con chẳng thiết sống nữa. Như người mất hồn thất thểu đi tìm gọi dọc dòng sông. Người ta nói con điên. Mà có thể con cũng điên thật… Rồi chẳng hiểu sao con lại về được đến đây.

Trụ trì nhìn Mai cất giọng đều đều:

- Nghiệp duyên của con đến đây mới hết.

- Xin thầy cho con quay về đây nương nhờ Tam Bảo.

Trụ trì gật đầu, bảo Mai đi tắm rửa.

Giữa chánh điện, quỳ dưới Tam Bảo nghe trụ trì thọ kinh. Lòng ni cô Tuệ Mai như dịu lại. Bao nhiêu sóng gió đường trần như một cơn ác mộng thoảng qua.

Truyện ngắn của Trương Thị Thúy

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Dòng sông tuổi thơ

Dòng sông tuổi thơ

Trong cuộc đời mỗi con người, ai cũng phải trải qua những buồn vui, sóng gió đẩy đưa... Sông quê hương vẫn nằm đó, lắng nghe tiếng đổi thay của mỗi tuổi thơ, dịu dàng và thân thuộc.
Bà nội

Bà nội

Buổi chiều, bố đi làm về. Vào bàn ăn, vừa mở lồng bàn, bố đã reo: Trời! Bà cho cả nhà ăn những gì mà trông đã thấy ngon thế này. Nghe tiếng bố, Hiệp và Khuê, đứa mười lăm, đứa mười hai đang ở ngoài phòng học liền chạy vào. Trên bàn ăn, như có phép lạ, hiện lên sáu đĩa bánh trôi, sáu bát bánh chay, tất cả đều trắng phau.
Cô nàng i ngắn

Cô nàng i ngắn

Chuyến đi cao nguyên đá Đồng Văn của tôi lần ấy hoàn toàn ngẫu hứng. Nó được hình thành khi tôi ghé thăm anh bạn thân đang công tác tại Báo Biên Phòng.
Người thầy của tôi

Người thầy của tôi

Cho tới giờ mỗi khi nhắc lại và biết ơn nhất, tôi vẫn luôn nghĩ về thầy Tiêu Âm, người thầy đã dìu dắt tôi suốt những tháng năm cấp hai và cũng là người đã cổ vũ tôi rất nhiều khi tôi đến với nghề viết.

Tin khác

Con chim sẻ cụt chân

Con chim sẻ cụt chân
Hôm nay ngày nghỉ, An được các bạn Quân, Tư rủ đi bẫy chim sẻ. Bẫy Quân mượn của anh mình. Nó biết cách bẫy, Tư có nhiệm vụ kiếm ít thóc, còn An đi theo chỉ để hụ hợ như… xách chim bắt được chẳng hạn. Sở dĩ An đi là muốn kiếm con chim, để nướng cho bà ngoại mình bồi dưỡng. Bà của An là thương binh. Trước kia bị thương ở chân, đang ốm.

Giọt nước mắt muộn màng

Giọt nước mắt muộn màng
“Ông đi đâu đấy? Chắc ông lại sang sông chứ gì?” Tôi cười, gọi khi ông Vĩ dắt xe máy đi phía sau cách tôi một quãng. Ông Vĩ quay lại nhìn tôi, gật đầu. Tôi thật ái ngại cho ông. Đúng là thân làm tội đời. Tám mốt tuổi đầu mà vẫn long đong chỗ ăn chỗ ở, sống chui sống lủi.

Day dứt

Day dứt
Chiếc Kia Morning đưa Phương Thảo vượt qua cửa khẩu Mộc Bài đến trung tâm tỉnh Battambang. Theo địa chỉ, lái xe người Việt kiều còn khá trẻ, tiếp tục đưa chị qua thị trấn huyện Sisophon, đến một làng quê yên tĩnh nằm sát chân núi gần giáp biên giới Thái Lan.

Tia nắng mùa Xuân

Tia nắng mùa Xuân
Bình phải dò dẫm hồi lâu, cố gắng lách nghiêng người giữa cái khe hở được tạo thành bởi hai dãy nhà liền kề, mới tới được vị trí cần đặt chiếc đèn pin.

Tết về quê ngoại

Tết  về quê ngoại
Má xếp lại mớ tiền lẻ cho ngay thẳng rồi dắt vào trong túi khéo léo dùng kim băng cài lại, một ít má sắp qua chỗ khác để gọn trong một cái hộp có ghi chữ “Ngoại” to đùng như sợ nhầm. Cái hộp ấy má thường hay để dành để khi nào được chút ít lại lặn lội về thăm ngoại, ngày đó má làm dâu xa xứ...

Chậu lan thầy cho ngày Tết

Chậu lan thầy cho ngày Tết
Thế là Tết này trong vườn cây cảnh nhà tôi lại không có lan rồi! Cái thú chơi hoa lan ai cũng biết là nó cao sang, thanh nhã, nên xưa đã có câu: Vua chơi địa lan, quan chơi cây cảnh và chỉ có ai có duyên mới có được cái thú tao nhã ấy. Tôi thì vô duyên với lan hay sao mà chăm chút thì lan không ra hoa. Và được dò lan nào thầy giáo Trinh của tôi tặng cho là mất dò lan ấy.
Xem thêm
NSND Trần Hạnh qua đời ở tuổi 92

NSND Trần Hạnh qua đời ở tuổi 92

NSND Trần Hạnh qua đời rạng sáng 4/3 tại nhà riêng ở Hà Nội, khép lại cuộc đời nghệ sĩ mấy chục năm cống hiến cho nghệ thuật.
Lời tiên đoán về “Hạt gạo làng ta/Gửi về phương xa”

Lời tiên đoán về “Hạt gạo làng ta/Gửi về phương xa”

Trần Đăng Khoa ngày ấy cũng không thể nghĩ “Hạt gạo làng ta… Gửi về phương xa” sẽ như một lời tiên đoán về một ngày “Hạt gạo làng ta” ...
Đà Nẵng: Trồng 450 cây hoàng hậu tại 45 đình làng

Đà Nẵng: Trồng 450 cây hoàng hậu tại 45 đình làng

Sáng 2/3, tại Đình làng thôn La Bông, xã Hòa Tiến (huyện Hòa Vang, thành phố Đà Nẵng), Hiệp hội Nữ Doanh nhân thành phố Đà Nẵng phối hợp với ...
Trải nghiệm Nam Phú Quốc, mơ về một tương lai

Trải nghiệm Nam Phú Quốc, mơ về một tương lai

Khung cảnh tuyệt mỹ, nghỉ dưỡng sang chảnh, giải trí đỉnh cao…, tất cả những điều đó dường như chưa đủ để khắc hoạ thành phố biển đảo đầu tiên ...
Sun World Fansipan Legend: Anh đào Nhật Bản nở rộ, đẹp như chốn Phù Tang

Sun World Fansipan Legend: Anh đào Nhật Bản nở rộ, đẹp như chốn Phù Tang

Hơn 200 gốc anh đào Nhật Bản, 100 gốc đào Himalaya cùng 200 gốc đào rừng Hoàng Liên đang bung nở rực rỡ tại khu du lịch Sun World Fansipan ...
Đầu năm: Phật tử và du khách hoan hỉ tìm về Fansipan bái Phật, cầu an

Đầu năm: Phật tử và du khách hoan hỉ tìm về Fansipan bái Phật, cầu an

Những ngày đầu xuân năm mới, trên “Nóc nhà Đông Dương”, đông đảo du khách, Phật tử tìm về, hành hương trong sự thành kính, vượt qua những bậc đá ...
Xếp sau tuyển Việt Nam, huấn luyện viên UAE lên tiếng: “Không cần lo lắng"

Xếp sau tuyển Việt Nam, huấn luyện viên UAE lên tiếng: “Không cần lo lắng"

Huấn luyện viên Bert van Marwijk thể hiện sự tự tin, bất chấp việc UAE vẫn đang ở tình thế bất lợi tại bảng G vòng loại World Cup 2022, ...
Chính thức ra mắt Đội bóng chuyền nữ Bamboo Airways Vĩnh Phúc, đặt mục tiêu lọt top 8 đội mạnh quốc gia

Chính thức ra mắt Đội bóng chuyền nữ Bamboo Airways Vĩnh Phúc, đặt mục tiêu lọt top 8 đội mạnh quốc gia

Sáng ngày 5/2, tại Vĩnh Phúc, hãng hàng không Bamboo Airways đã phối hợp với Sở Văn hoá, Thể thao và Du lịch tỉnh tổ chức lễ ra mắt đội ...
Đặng Văn Lâm chia tay Muangthong United, gia nhập Cerezo Osaka

Đặng Văn Lâm chia tay Muangthong United, gia nhập Cerezo Osaka

Câu lạc bộ Nhật Bản Cerezo Osaka thông báo thương vụ chiêu mộ thủ thành Đặng Văn Lâm đã chính thức hoàn tất.
MV triệu view “Arise’21- Ta sẽ hồi sinh”: Deadline “không tưởng” và niềm tin bừng sáng

MV triệu view “Arise’21- Ta sẽ hồi sinh”: Deadline “không tưởng” và niềm tin bừng sáng

7 ngày - nhiều người sẽ nghĩ chỉ “bằng niềm tin” mới có thể hoàn thiện một MV ca nhạc hội tụ dàn Diva, Divo và các sao “khủng” như ...
Nghệ sĩ kêu gọi ủng hộ Thương Tín sau nhập viện vì đột quỵ

Nghệ sĩ kêu gọi ủng hộ Thương Tín sau nhập viện vì đột quỵ

Theo chị Bùi Kim Chi - vợ nghệ sỹ Thương Tín cho biết thì Thương Tín đã tỉnh, anh có thể nhận ra mặt từng người quen. Tuy sức khoẻ ...
Ban nhạc Bức tường: "Đặc điểm nổi bật nhất sau 26 năm là sống trọn"

Ban nhạc Bức tường: "Đặc điểm nổi bật nhất sau 26 năm là sống trọn"

MV“Arise’21 - Ta sẽ hồi sinh”ra mắt vào đúng thời điểm giao thừa Xuân Tân Sửu, như lời kêu gọi đầy tự hào về một năm 2020 khó khăn nhưng ...
Phiên bản di động