Chung một dòng trôi

Chẳng ai biết tại sao ve sầu ưa đậu trên cây phượng vĩ, có thể nơi đó không có cây gì khác hoặc có thì cũng không có được màu đỏ hừng hực, quyến rũ như những cánh phượng hồng.

Tiếng ve nhịp nhàng, du dương trầm bổng theo một thang âm đồng điệu như đã được lập trình sẵn trong óc của loài côn trùng này. Không ai tin nổi, chúng là những nghệ sĩ tài hoa của một dàn nhạc giao hưởng vĩ đại cùng hoà âm khúc nhạc đồng quê. Những nghệ sĩ ấy rồi cũng sẽ già, tiếng hát không còn sung mãn như xưa, âm thanh lí nhí buồn buồn của chúng khi đó báo cho người ta biết là hè sắp hết, thu sắp về.

Màu chiều đỏ ối hắt xuống dòng sông nhiều nỗi ưu tư, lũ ve chừng như đã mệt, tiếng hát thưa dần rồi tắt lịm. Thi trượt vào lớp mười, nhiều đứa con gái bỏ học đã thành lệ ở cái làng chài này. Có lẽ, cuộc đời sông nước không cần nhiều đến cái chữ hay quan niệm con gái “đái không qua đầu ngọn cỏ” mà người ta bằng lòng với việc con cái biết đọc, biết viết là được rồi. Mặc cho cánh cửa tương lai khép lại, mơ ước không còn bầu trời để tung cánh bay xa, có tiếc nuối bao nhiêu thì cũng là tiếc nuối.

Nụ uể oải kéo thuyền ra sông:

- Mày làm cái quái gì mà xơ vơ xất vất như ma hớp hồn vậy hả.

Tiếng cha nó la oai oải. Rồi ông xa xôi:

- Đừng có mà làm chuyện bá láp nghe mầy, học bấy nhiêu cũng được rồi, con gái mà, cần gì mầy.

Ông quẳng bó lưới sồng sổng trên vai vào lòng thuyền. Chiếc thuyền giãy nẩy lên phản kháng dữ dội rồi cũng chấp nhận nằm im khi con Nụ đưa cây sào tre cắm xuống sông ghìm nó vào bờ. Mười lăm tuổi nhưng nó phốp pháp như cô gái mười tám, đôi mươi. Mắt đen lay láy, mái tóc bó đuôi gà để lộ tấm lưng căng tròn nữ dáng. Gia đình nó sống nghề sông nước, quanh năm cha mẹ nó bì bõm trên dòng kênh này cũng chỉ đủ nuôi bốn miệng ăn. Cuộc sống sẽ chẳng có gì thay đổi nếu như mẹ nó không phải nằm một chỗ như bây giờ. Hồi ấy bà còn trẻ, chắc khoảng bốn mươi. Ở cái tuổi đó, đàn bà rất là già dặn, sung mãn. Tuổi ăn nên làm ra mà. Tuy nghèo, nhưng biết chăm chút nhan sắc, thoáng nhìn chẳng mấy ai nghĩ là bà đã hai mặt con. Càng chẳng ai tin là mới ngần ấy tuổi mà bà đã phải bệnh tật hiểm nghèo, bà bị tai biến mạch máu não liệt nửa người khi cùng mấy bà bạn dùng bữa trưa với món bánh tráng, lòng lợn chấm mắm nêm. Hồi đó, có ai biết tăng-xông là gì đâu. Khi bị ngất xỉu người ta thường đổ thừa cho gió máy chứ có biết tai biến mạch máu não là gì. Thế nên, họ tha hồ chích, lể mà đâu biết đó là điều cấm kị khi mắc phải bệnh này. Mẹ của Nụ cũng vậy, ăn xong bà kêu nhức đầu, rồi đi nằm. Người ta bắt gió cạo lưng chán rồi thôi, biết bệnh gì đâu mà thuốc thang cũng chẳng phải nằm viện ngày nào. Mà cũng ngộ, bà có dấu hiệu phục hồi sau mấy tháng ân cần chăm sóc của chồng và con cái. Bây giờ, bà có thể tự vệ sinh cho mình được rồi, tự múc cơm ăn, không như lúc trước việc gì cũng phải nhờ bà ngoại nhờ con chu toàn.

Giờ, thì Nụ phải gánh vác cái công việc của mẹ nó trước đó, móc mồi để cha nó vừa chèo đạp vừa giăng câu. Chỉ giăng nửa mặt sông thôi để còn chỗ cho tàu thuyền qua lại, giăng xong thì chèo thuyền ra xa xua cá vào. Ngày trước Nụ thích lắm, coi đó là trò chơi khi được cha cho lên thuyền, còn giờ, nó chán rồi. Những cái vỗ, cái đập xuống mặt sông kia là bắt buộc, nó không còn hứng thú với công việc này nữa. Nó thích nghề may, dẫu biết là cha nó sẽ vất vả hơn nhiều khi không có nó.

- Mày đang nghĩ gì mà thừ người ra thế, nhớ trường hả.

- Không, cha.

Đúng là không thể qua mắt người lớn được, con Nụ quay về với công việc, cây dầm trong tay nó vung lên, đập xuống rào rào. Làm thì làm, nhưng nó không thể không nghe tiếng trống lân dập dồn sau rặng tre làng, nơi mà năm trước con Nụ còn tung tăng cộ đèn với bạn bè trang lứa. Tiếng trống ấy làm cho khuôn ngực nó bồn chồn, háo hức. Nó nghĩ tới lớp, tới trường, tới những đêm trung thu đầy ắp hương vị. Với đủ loại đèn lồng tự làm, với đủ loại đuốc tre tự chế, con đường làng bỗng chốc thành rực rỡ lạ thường. Ai bảo Trung thu là tết trẻ nhỏ. Cứ nhìn đi thì biết. Chẳng có trẻ nhỏ nào làm ra được cái tết trung thu khi mà không có bàn tay người lớn. Từ chuyện vót nan tre làm ra cái khung đèn cho tới việc dán giấy kính lên đó, là một nghệ thuật chớ đâu phải giỡn. Muốn cho mặt giấy kính căng bóng thì trước khi dán phải phun một ít nước lên đó. Rồi chuyện cắt rua tua, uốn chân đèn, trẻ con thì làm sao được. Mấy hôm nay Nụ tất bật các công việc ấy, chỉ để cho con Nẫm em nó có cái lồng đèn ông sao đi cộ với bạn bè. Nụ dặn nó, tối trung thu mới được đốt đèn lên và xách đi chơi vì chỉ có một cây đèn cầy duy nhất. Nhưng con Nẫm chẳng biết xin của ai mà tối tối nó vẫn thắp đèn và xách đi loanh quanh trong nhà. Nụ lo em nó vụng về sẽ làm hư mất lồng đèn trước khi đem ra thi thố với người ta. Hơn nữa, con Nụ sợ người ta thấy mẫu mã đèn của nó đẹp rồi cuỗm mất kiểu dáng và làm đẹp hơn thì uổng công nó lắm.

Số là, hằng năm nhà làng có phần quà cho ai có chiếc lồng đèn ông sao đẹp nhất. Phải là đèn ông sao làm bằng thủ công chứ không phải loại đèn hiện đại nào khác. Phần thưởng cho chiếc lồng đèn đẹp nhất xóm đó, chỉ là gói bánh trung thu nho nhỏ giá chẳng là bao nhưng tinh thần mới là chuyện lớn. Anh phụ trách Đoàn sẽ giơ cao chiếc đèn lồng được giải lên trước đám đông, người đoạt giải sẽ được đứng trên bục cao nhất, được người ta vỗ tay tán thưởng xôm trò. Ôi, sướng biết nhường nào. Con Nụ ao ước được một lần như thế. Nó hi vọng và chắc như đinh đóng cột là năm nay nó sẽ đoạt giải, bởi chiếc lồng đèn ông sao của nó quá đẹp và quá kì công. Nó và em nó nhìn hoài vẫn không biết chán, bố nó cũng khen đẹp còn mẹ nó thì khỏi phải nói, bà rối rít khen chẳng tiếc lời. Đó là chiếc lồng đèn năm cánh, hai màu. Năm cánh màu vàng đính lên năm cạnh của khối ngũ giác màu đỏ. Phía ngoài cùng của năm cánh là hai cái vòng tròn bằng tre vót bằng cỡ cán bút bi, dán giấy màu ngũ sắc. Hai vòng tròn đó nối nhau bằng những thanh tre vuông cỡ một cen-ti-mét, dài mười cen-ti-mét sơn màu nhũ đồng. Năm khoảng trống giữa các cánh của ngôi sao đó nó gắn những chiếc chuông nô-en nho nhỏ rất đẹp. Khi đốt đèn lên và đi thì những chiếc chuông đó sẽ đung đưa, sẽ phát ra thứ ánh sáng lấp lánh trông thật diệu kì. Niềm hi vọng của nó là thế, nên nó treo lên xà nhà, em nó chẳng thể nào với tới. Còn bây giờ thì phải làm sao đây, muốn lấy xuống cho em nó cầm đi chơi cũng chẳng thể. Nó trách mình, sao không giao đèn cho em nó từ chiều, em nó chắc buồn mà khóc lên rồi. Nó thương em quá. Nó muốn xin cha cho nó về chốc lát nhưng không dám. Trống lân càng thúc giục lòng nó càng rối tung. Nó lâm râm khấn vái đất trời.

Thường thì thả xong lưới khi trời đã tối mịt, cha nó neo thuyền gần đó để ngủ và canh chừng kẻ trộm. Khuya ông thức dậy, kéo lưới lên, gỡ cá ra xếp vào thúng mủng rồi gánh cá ra chợ là vừa kịp sáng. Hôm nay ông không làm thế, ông bảo con thả lưới sớm:

- Móc mồi nhanh để chạng vạng về là vừa.

- Ủa, về hả cha. Ai coi lưới.

- Bộ mày không đi cộ đèn với em hả.

Rồi ông tiếp:

- Khuya tao ra gỡ cá cũng được.

Vậy là con Nụ có dịp tụm năm, tụm ba với bạn bè rồi. Nó say sưa hát bài “Tết trung thu em xách đèn đi chơi…” làm cha nó phải phì cười. Trong ông, đang trào dâng niềm xúc động thật sự. Nghèo quá, ông chẳng lo cho con được gì, nghĩ mà buồn. Ở tuổi nó, con người ta đã quần là áo lượt, má phấn môi son này nọ. Còn nó thì lủi thủi một mình chẳng biết đua đòi với ai, có gì ăn nấy, có gì mặc nấy. Nghĩ mà tội. Bạn bè ông cũng chỉ đám dân chài, cũng nghèo xơ xác như ông. Ông sợ, mai này con ông cũng sẽ khổ như mẹ nó. Nó cũng sẽ ôm sóng mà sống như vợ chồng ông, rồi con cái, rồi khó khăn hơn bây giờ bởi sông càng ngày càng ô nhiễm, cá càng ngày càng ít đi. Ông muốn cho nó ăn học tới nơi tới chốn để có cuộc sống khá hơn nhưng đành chịu, lực bất tòng tâm. Ông có nỗi khổ riêng của mình. Ông cắm cây sào thật chắc xuống lòng sông rồi buộc một đầu lưới vào đó, đầu kia ông neo vào một nhánh rễ loà xoà phía bờ bên nhà. Ông cũng cột chiếc thuyền của mình vào đó và treo chiếc đèn bão lên mui như thường ngày.

Con Nẫm reo lên khi thấy cha và chị về:

- Mẹ bảo em đi chơi đi, chị không về đâu. Em đang tính đi thì chị về.

Nụ không trả lời, lấy đèn xuống trao cho em, em nó liếng thoắng:

- Vào thay đồ nhanh đi chị. Em đốt đèn lên nhé.

- Ừ.

Khi hai con đi rồi, vợ ông nhìn ông trìu mến:

- Tui nghĩ thế nào ông cũng về, mỗi năm có một cái trung thu mà ông, bắt nó làm lụng quần quật suốt ngày cũng tội…

Nói được bấy nhiêu thì nước mắt đã tuôn ra rồi, để mặc chúng chảy dài xuống chiếu, bà giữ nguyên bàn tay của mình trong bàn tay ông. Ông lau nước mắt cho vợ, mắt ông cũng âng ấng nước. Ông xoay mặt nhìn ra đường, hình như ông không muốn bà thấy ông cũng yếu lòng như bà.

Trăng đêm nay sáng quá, trời trong và cao. Tiếng trống lân vẫn dập dồn thôi thúc. Hai vệt sáng, một trên đường làng, một dưới mặt sông cùng song hành, ông hình dung trong vệt sáng đó có chiếc đèn lồng của các con ông. Rồi khi vệt sáng đó nhoè đi, tiếng trống lân không còn thôi thúc, ông kéo mền đắp thêm cho vợ:

- Tui ra sông đây bà.

Lý Thị Minh Châu

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Hai lần Trung thu trong đời

Hai lần Trung thu trong đời

Cơn gió chiều tháng Tám từ cánh đồng trước làng luồn qua bờ vách nứa mỏng manh phả hơi mát căn nhà tranh cuối xóm trại. Bà ngoại đặt bé Na, đứa cháu mới hơn một tuổi vào vòng tay ấm áp, đôi mắt bà nhòa đi vì đã nhiều ngày thức trắng. Mẹ nó vừa nhắm mắt sau nhiều tháng bệnh nặng, còn cha nó đã hi sinh ngoài chiến trận khi con gái chưa chào đời.
Mẹ

Mẹ

Mẹ ơi, con ra đời không cha/ Tuổi ấu thơ ngọt ngào hương sữa mẹ/ Ba mươi năm con vẫn còn thơ bé/ Vẫn ngóng mẹ về sau buổi chợ tan trưa…
Cơn mơ hoa cỏ trắng

Cơn mơ hoa cỏ trắng

Khoảng dăm năm trở lại đây, sức khỏe của ông Cầm hình như xuống đến mức cuối cùng. Mỗi năm, khi mùa Đông đến, ông ít nói hơn, cứ vào đợt gió lạnh đầu tiên thổi qua làng, lá ngay đêm ấy ông lại đốt một đống củi nhỏ trong bếp.
Người giữ sao

Người giữ sao

Những ngày cuối năm, không gian như đặc quánh lại bởi mùi khói rơm rạ và hương tràm khô theo gió thốc từ cánh đồng vào tận ngõ sâu. Nắng chiều buông mình xuống hiên nhà ông Tự, yếu ớt và mong manh, nhuộm màu hổ phách lên mái ngói âm dương đã bạc thếch. Giữa khung cảnh nhập nhoạng ấy, ông Tự ngồi trên chiếc ghế gỗ sờn mòn, đôi tay gầy guộc tỉ mẩn thắp lên ngọn đèn dầu bé nhỏ.
Chuyện “Ma nữ” trên Giồng Cát

Chuyện “Ma nữ” trên Giồng Cát

“Cái giồng cát ấy - từ Mỹ Lương đi chợ Gừa, hồi xưa ma nhiều lắm!” - Bà nội tôi lúc đó kể: Trên giồng có nhà ông Hội đồng Sâm, giàu sang nhất vùng.

Tin khác

Ngày cây đu đủ ra hoa

Ngày cây đu đủ ra hoa
Bà Vân chậm rãi mở hai cánh cửa gỗ lim đã đen bóng màu thời gian, tiếng kèn kẹt vang lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng buổi sớm mùa Hạ.

Xa xăm chốn cũ

Xa xăm chốn cũ
Vài lần tôi nói với mẹ, bao giờ thong thả, tôi sẽ dẫn mẹ về rạch Bông Dừa một lần nữa. Nhưng rồi thời gian, khoảng cách địa lí và nhiều thứ khác đã khiến tôi quên đi lời hứa với mẹ, với rạch Bông Dừa mát rượi được che chắn bởi những rặng dừa xanh biêng biếc…

Món quà của người giao hàng

Món quà của người giao hàng
Anh chị có một cửa hàng bán quà lưu niệm cho trẻ con. Cửa hàng lúc nào cũng đông khách, đặc biệt là trẻ con. Vào những ngày lễ lớn, mặc dù đã thuê thêm vài người làm nhưng đôi vợ chồng này vẫn không ngơi tay vì lượng khách nhí đông nghẹt.

Trách nhiệm

Trách nhiệm
Mấy hôm nữa đã là tháng Bảy. Điểm hẹn đặc biệt.

Ngôi nhà dưới chân núi Sim

Ngôi nhà dưới chân núi Sim
Mây đang gồng mình quảy gánh củ mài đem giao cho quán bà béo thì đứa con gái lên 9 tuổi hớt hải chạy ra gọi:

Chờ em ở cuối con đường

Chờ em ở cuối con đường
Đúng như người ta vẫn nói, cửa sinh cũng là cửa tử. Trong không khí căng thẳng đến nghẹt thở, tiếng hô hoán của y, bác sĩ hòa lẫn với âm thanh lộc cộc của chiếc xe đẩy lao đi với tốc độ nhanh nhất về phía phòng Cấp cứu, Duy siết chặt bình truyền trong tay, vừa chạy theo giường đẩy vừa gào lên tuyệt vọng: “An! Không được ngủ! An! Mở mắt ra đi em!”.

Triền cát quê ngoại

Triền cát quê ngoại
Ngoại tôi bắt cái ghế ngồi thơ thẩn nhìn về công viên vừa được quy hoạch trước mặt với đôi mắt ra chiều xa xăm. Vài đứa nhỏ chơi gần đó trên cái hè vừa được lát gạch mới cóng đùa với ngoại:

Đảo xa chắp cánh

Đảo xa chắp cánh
Chiếc tàu cao tốc nhóc mũi lên cao rồi chúi nhanh xuống khoảng trống giữa hai đầu ngọn sóng. Bọt nước bắn tung tóe lên những ô cửa kính của con tàu. Tàu vẫn rít ù ù, lướt phăm phăm về phía trước. Cái điệp khúc như bản nhạc có cao trào lên xuống này lặp đi, lặp lại hầu như không có hồi dứt!

Người mẹ anh hùng

Người mẹ anh hùng
Mẹ chồng ốm đã mấy ngày nay, chị Thu nấu cháo tía tô, hành hoa đập thêm cái lòng đỏ trứng gà, bón cho bà nhưng được lưng bát bà đã đẩy thìa ra:

Chung một mái nhà

Chung một mái nhà
Sáng ra, bầu trời của mùa Thu đẹp thật, nắng vàng như mật ong rót xuống làng quê yên bình. Ông Đại mở cửa bước ra ngoài sân, tập mấy động tác thể dục. Xong xuôi, ông dánh răng rửa mặt, thong thả ngồi vào bàn pha ấm trà ngon Tân Cương để uống. Bà Minh bưng bát mì bốc hơi nghi ngút ra cho ông:

Giọt mật

Giọt mật
Chú Sáu tôi nói với Tâm mùa hạn này mà vắt mật ong thì đã tay phải biết. Mật thơm ngon, sóng sánh, sền sệt mượt mà chảy ra từ đôi bàn tay bóp chặt tảng mật.

Cấy dặm mùa Xuân

Cấy dặm mùa Xuân
Ngày chưa vợ, ba tôi từng có một mối tình đắm say, nhưng không thành. Người ấy là cô Năm Tươi cùng làng. Cô Năm Tươi xinh gái, phổng phao, con một.

Ca mổ đêm Giao thừa

Ca mổ đêm Giao thừa
Chiều 30 Tết, trời se lạnh và mưa bụi. Không khí Tết đã rạo rực lắm. Người xe tấp nập, hối hả ngược xuôi, ai cũng có vẻ vội vàng. Xe máy, xe đạp, xe ôtô các cỡ vào thành phố hầu như xe nào cũng kồng kềnh những cành đào.

Tết muộn

Tết muộn
Tôi sinh ra và lớn lên ở một làng chài ven biển quanh năm đượm mùi tôm cá. Tết của những làng chài ven biển cũng không khác gì ở những nơi khác, có chăng chỉ là tuổi thơ của tôi gắn liền với những chuyến đi biển xa biền biệt của ba.

Lỡ hẹn với người đi

Lỡ hẹn với người đi
Suốt cả đêm, Xoan không hề chợp mắt. Cô trằn trọc, hết xoay ngang rồi lại quay ngửa. Chiếc chăn mỏng, khi thì đắp lên bụng, lúc lại hất tung ra. Đêm về khuya, nghe rõ cả tiếng gà gáy sang canh. Xoan nghe tiếng côn trùng rỉ rả ở phía ngoài vườn, gần với ô cửa sổ. Lại thêm ánh trăng suông hạ tuần, cứ chong chong nhòm qua song cửa.
Xem thêm
Triển lãm chuyên đề: Lâm Đồng – Viết tiếp bản hùng ca

Triển lãm chuyên đề: Lâm Đồng – Viết tiếp bản hùng ca

Bảo tàng tỉnh Lâm Đồng phối hợp với Thư viện tỉnh Lâm Đồng tổ chức Triển lãm chuyên đề “Lâm Đồng – Viết tiếp bản hùng ca” tại Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Đắk Nông (cũ)..
Khi người cao tuổi khám phá thế giới qua camera điện thoại

Khi người cao tuổi khám phá thế giới qua camera điện thoại

Từ ngày 9 đến 13/3/2026, tại Hà Nội, doanh nghiệp xã hội VIOBA đã phối hợp với nhiếp ảnh gia Susan Tileston tổ chức khóa học “Khai xuân qua ống kính - Chụp ảnh điện thoại đẹp hơn”.
Nhà sưu tập Nguyễn Mạnh Phúc: Người dành tất cả tâm huyết với quê hương

Nhà sưu tập Nguyễn Mạnh Phúc: Người dành tất cả tâm huyết với quê hương

Trong căn phòng chỉ khoảng 20m2, trên tầng hai của căn hộ, nằm trong con ngõ nhỏ thuộc phố Hoà Mã, TP Hà Nội, câu chuyện xoay quanh chủ đề về những bức tranh của các danh hoạ, cùng một số công trình nghệ thuật mà cụ đã góp công sức cho quê hương sáng đẹp hơn.
Tiềm năng trăm triệu khách nhưng bị “kẹt” bởi hạ tầng và lời giải từ Cần Giờ

Tiềm năng trăm triệu khách nhưng bị “kẹt” bởi hạ tầng và lời giải từ Cần Giờ

Dù sở hữu nguồn cầu du lịch khổng lồ và dư địa phát triển lớn, khu vực phía Nam trong nhiều năm vẫn thiếu một trung tâm đủ tầm để kết nối và giữ chân dòng khách. Khi các dự án hạ tầng tỷ USD đồng loạt được kích hoạt cùng sự xuất hiện của Vinhomes Green Paradise, Cần Giờ nổi lên như mắt xích chiến lược trong việc tái định hình cấu trúc phát triển du lịch toàn vùng.
Điểm danh những resort 5 sao được du khách yêu thích ở Mũi Né

Điểm danh những resort 5 sao được du khách yêu thích ở Mũi Né

Mũi Né không chỉ hấp dẫn du khách bởi biển xanh, đồi cát và khí hậu nắng ấm quanh năm, mà còn nổi bật với hệ thống resort, khách sạn 5 sao ven biển. Nhiều khu nghỉ dưỡng được đầu tư bài bản về kiến trúc và dịch vụ, mang đến những trải nghiệm nghỉ dưỡng cao cấp. Dưới đây là một số resort, khách sạn 5 sao tại Mũi Né được du khách đánh giá cao trên Traveloka.
Capella Hanoi được vinh danh 5 sao Forbes Travel Guide năm thứ hai liên tiếp

Capella Hanoi được vinh danh 5 sao Forbes Travel Guide năm thứ hai liên tiếp

Capella Hanoi tiếp tục là một trong hai đại diện của Việt Nam được chấm điểm cao nhất, 5 sao, trong thang điểm của giải thưởng Forbes Travel Guide Star Awards 2026 - “Oscar của ngành khách sạn thế giới”.
Tuyển Việt Nam giành vé dự vòng chung kết Asian Cup 2027

Tuyển Việt Nam giành vé dự vòng chung kết Asian Cup 2027

Trang chủ Liên đoàn Bóng đá châu Á, the-AFC.com, đã chính thức điền tên đội tuyển Việt Nam vào danh sách các đội đủ điều kiện tham dự vòng chung kết (VCK) Asian Cup 2027 tại Ả Rập Xê Út.
Gần 1.000 người tham gia giải chạy “Côn Sơn, Kiếp Bạc - Hành trình di sản thế giới”

Gần 1.000 người tham gia giải chạy “Côn Sơn, Kiếp Bạc - Hành trình di sản thế giới”

Vừa qua, tại Khu Di tích quốc gia đặc biệt Côn Sơn, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tổ chức Lễ khai mạc Giải chạy Bán Marathon “Côn Sơn, Kiếp Bạc - Hành trình di sản thế giới”.
Giữ nhịp phong trào giữa chuyển động tổ chức hành chính

Giữ nhịp phong trào giữa chuyển động tổ chức hành chính

Trong không khí phấn khởi chào mừng Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XIV, hướng tới Đại hội Thể dục Thể thao TP Hải Phòng lần thứ X, trong 2 ngày 25 - 26/12, Giải bóng chuyền hơi NCT năm 2025 được tổ chức.
Concert của siêu sao G-DRAGON thăng hoa giữa đại dương ánh sáng Ocean City

Concert của siêu sao G-DRAGON thăng hoa giữa đại dương ánh sáng Ocean City

Tối 8 và 9/11, Ocean City gần như “nổ tung” với concert G-DRAGON 2025 WORLD TOUR [Übermensch] IN HANOI, presented by VPBank; sự kiện do 8Wonder tổ chức đã đón gần 100.000 khán giả trong nước và quốc tế. Từ những bản hit huyền thoại cho đến những chia sẻ đầy xúc động, “ông hoàng Kpop” đã mang đến những màn trình diễn mãn nhãn, thăng hoa và tràn năng lượng.
Ocean City "bùng nổ" trước giờ G: Fan Việt và quốc tế cuồng nhiệt đổ về, tạo nên trải nghiệm âm nhạc hiếm có

Ocean City "bùng nổ" trước giờ G: Fan Việt và quốc tế cuồng nhiệt đổ về, tạo nên trải nghiệm âm nhạc hiếm có

Chỉ còn vài tiếng trước giờ concert G-DRAGON 2025 WORLD TOUR [Übermensch] IN HANOI, presented by VPBank chính thức lên đèn, 8Wonder Ocean City đang trở thành tâm điểm sôi động nhất Hà Nội. Dòng người đổ về mỗi lúc một đông, khắp nơi đều tràn ngập sắc màu,
Nhà sản xuất nước Úc mang đến phiên bản show tốt nhất thế giới tại Phú Quốc

Nhà sản xuất nước Úc mang đến phiên bản show tốt nhất thế giới tại Phú Quốc

Tháng 11 này, show diễn “Bản Giao Hưởng Đại Dương”chính thức quay trở lại Thị trấn Hoàng Hôn vào lúc 19h50 mỗi tối. Đây sẽ là màn trình diễn nghệ thuật pháo hoa, ánh sáng và thể thao mạo hiểm với quy mô lớn chưa từng có cùng công nghệ vượt trội và hệ thốn
Phiên bản di động