Danh mục
THEO DÕI TRÊN: Facebook Youtube Tiktok
tien-toi-dai-hoi-vii

Bình thơ - Bài thơ "Ta về" của tác giả Nguyễn Bích Ngọc

Giữa bộn bề của những ngày cuối năm, “Ta về” của Nguyễn Bích Ngọc vang lên như một lời rủ rê dịu khẽ, mời gọi con người buông xuống, lắng lại và trở về với chính mình.
+
aa
-

Ta về

Thế là xong nợ công danh

Ta về gặp lại chính mình từ đây

Mặc trời cao, kệ đất dày

Ta về làm gió, làm mây riêng mình.

Ta về trút mọi hư vinh

Của ngày xưa chẳng hiểu mình trắng đen

Ta về quên thói bon chen

Của ngày xưa phút thấp hèn biết đâu.

Ta về vui với tâm giao

Để cùng thơ phú, mời chào bắt tay

Ta về vui với tỉnh say

Quên đi hiềm tị mỏng dày, được thua.

Rằm phiên thanh thản vãn chùa

Nghe rì rầm mõ chuông khua… ta về…

Nguyễn Bích Ngọc

“Thế là xong nợ công danh”, câu mở đầu nhẹ tênh mà gói trọn cả một kiếp người. Công danh là món nợ lớn: Nợ đời, nợ người, nợ chính mình. Mấy ai dám nói chữ “xong”, một cách bình thản như thế? Ở đây không chỉ là một sự khép lại rất khẽ của người đã đủ đi, đủ trải, để buông. Thế là được “gặp lại chính mình từ đây”. Sau bao năm mang nhiều vai, nhiều phận, con người mới nhận ra: Điều quý nhất không phải là được thêm, mà là được làm chính mình.

“Mặc trời cao, kệ đất dày/ Ta về làm gió, làm mây riêng mình”. Trời cao, đất dày - những biểu tượng của quyền lực, danh phận, đến lúc này cũng không còn đủ sức ràng buộc; gió bay vô hình, mây trời vô định, tự do là bản thể, cái riêng mình, ở đây không phải là cô độc mà là sự tự tại: Sống với đúng nhịp thở của chính tâm hồn mình.

Bình thơ - Bài thơ

Trở về với chính mình cũng là lúc con người đủ tỉnh táo để nhìn lại quá khứ: “Ta về trút mọi hư vinh”, “Ta về quên thói bon chen/ Của ngày xưa phút thấp hèn… biết đâu”. Không né tránh, không tô hồng cũng không giày vò, tác giả nhìn lại những lầm lạc bằng sự thấu hiểu và bao dung, bởi đó là nhân gian - mấy ai không vấp?

Từ sự buông bỏ ấy, con người chợt ngộ ra: Nhiều khi cái gọi là “được” lại chính là cái mất nhiều nhất. Chỉ khi buông mới thật sự có: “Ta về vui với tâm giao…/ Quên đi hiềm tị mỏng dày, được thua”. Đó là niềm vui của tri kỷ, của thơ ca, của tình người không toan tính. Những cái bắt tay giờ đây không còn là thủ tục, xã giao mà là tình nghĩa. Những lời mời chào không còn mưu cầu lợi ích, mà là sự sẻ chia. Và đặc biệt khi đã quên được hơn thua, con người mới thật sự bước ra khỏi chiến trường âm thầm của lòng mình…

Về nghệ thuật” “Ta về” không cầu kỳ thư pháp, chỉ dùng trời đất mưa gió và dùng điệp từ “Ta về” như nhịp bước chậm rãi của tâm hồn trên con đường trở lại chính mình. Nghệ thuật không phô diễn mà ẩn trong sự thật thà và giản dị đến độ hiền lành.

Khép lại bài thơ là: “Rằm phiên thanh thản vãn chùa/ Nghe rì rầm mõ chuông khua… ta về…”. Tiếng mõ, câu kinh, bước chân vãn chùa khép lại một hành trình đời người bằng sự an lạc và tĩnh tâm. Hai tiếng “Ta về” ở cuối bài như một dấu lặng tròn đầy. “Ta về” không phải sự rút lui mà là một cuộc trở về lớn lao của đời người: Từ công danh trở về bản ngã; từ bon chen trở về tri kỷ; từ giông bão trở về tĩnh lặng và cuối cùng từ trần tục trở về cõi an nhiên.

Bài thơ không ồn ào triết lý nhưng mỗi câu đều mang theo độ lắng của trải nghiệm sống, của một con người đã đủ đi để hiểu rằng: Chiến thắng lớn nhất không phải là chiến thắng người khác, mà là chiến thắng chính mình, rất hợp để suy ngẫm trong những ngày cuối năm, khi Tết đến Xuân về, khi mỗi người đều cần một khoảng lặng để tự hỏi: Mình đã đi bao xa, và đã bao lần chưa thực sự trở về với chính mình?

Lời bình của Nguyễn Tường Tộ
Tags: bình thơ cuộc sống hiện tại

Tin liên quan

Tin tức bạn quan tâm

Bình thơ - Bài thơ "Đón nhận Huy hiệu 65 năm tuổi Đảng" của tác giả Thanh Lâm

Rưng rưng nhớ bát cơm quy phần

Thời kì bao cấp hàng hóa đều bán theo chế độ phân phối và bán theo phân phối. Phiếu vải bình quân mỗi nhân khẩu bốn mét, nhưng cuối năm nhà nào cũng thừa. Khi có tiền thì cửa hàng không có vải, khi có vải lại không tiền. Quần áo vá đi vá lại là chuyện thường tình.
Bình thơ - Bài thơ "Đón nhận Huy hiệu 65 năm tuổi Đảng" của tác giả Thanh Lâm

Cơm sinh viên thời bao cấp

Thời gian vội vã qua nhanh chẳng đợi một ai, nhưng ký ức vẫn bền bỉ neo giữ những điều trân quý trên hành trình mỗi đời người. Với riêng tôi, mỗi bận ngoảnh lại nhìn về những năm tháng bao cấp, gian khó ấy bỗng thu nhỏ lại vừa bằng một chén cơm sinh viên. Chén cơm sinh viên ngày ấy gợi trong tôi bao suy nghĩ về nhiệt huyết cống hiến của tuổi trẻ dù cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, khó khăn.
Bình thơ - Bài thơ "Đón nhận Huy hiệu 65 năm tuổi Đảng" của tác giả Thanh Lâm

Nếp cũ nhà xưa

Là “con đầu, cháu sớm”, tuổi thơ của tôi được ông bà, bố mẹ và các cô chăm chút từng ly từng tý trong ngôi nhà ở cùng ba thế hệ. Nhà ông bà nội tôi, giống như những ngôi nhà truyền thống ở nông thôn thời ấy.
Bình thơ - Bài thơ "Đón nhận Huy hiệu 65 năm tuổi Đảng" của tác giả Thanh Lâm

Chiều hoa tầm xuân

Họ ngồi với nhau suốt cả buổi chiều trong sân của ngôi nhà sát chân đê. Cả hai tóc đã bạc trắng, mắt đã mờ, chân đã chậm. Họ biết, họ đang bước từng bước tới gần cõi hư vô. Họ đã sống một cuộc đời đầy ký ức. Và họ đã tìm đến chỉ để ngồi với nhau một buổi chiều như thế. Một buổi chiều mà trong những bụi tầm xuân ven chân đê đã lẳng lặng nở một vài bông hoa.
Based on MasterCMS Ultimate Edition 2026 v2.9