Khát khao mùa Hạ
Dải nắng vàng hoe, hạ đã về
Chim reo thánh thót gợi đam mê
Trời cao thăm thẳm làn mây biếc
Ánh trải vàng ươm, mái tóc thề.
Đất phơi quả ngọt trĩu trang đài
Kẻ bước phong trần mỏi dặm vai
Mùa khô sao bỗng thừa dư nước
Chẳng hạt mưa buồn, lệ chờ ai.
Mặt đường đổ lửa bóng chia phôi
Bầy ve rả rích gọi nhau rồi
Chuồn ngô sà xuống dòng sông vắng
Hoàng hôn tím đỏ nhuộm chân trời.
Vi vu khúc nhạc sáo diều bay
Tiếng cuốc tìm con lạc lối gầy
Lòng bỗng bồi hồi thương tuổi dại
Ngày xưa ngây ngất những cơn say.
Gốc phượng già nua, nhắc tuổi thơ
Bàn tay khép lại vẫn đang chờ
Hương bồ kết thoảng bay theo gió
Gói cả ân tình… những ước mơ.
Vũ Phong
Bằng thể thơ thất ngôn giàu nhạc điệu, bút pháp nhân hóa tài tình, cùng hệ thống hình ảnh đối lập sâu sắc, tác giả đã chuyển hóa cảnh sắc mùa Hè thành những cung bậc cảm xúc tinh tế, đưa người đọc đồng điệu với nỗi lòng hoài niệm về một thời tuổi thơ xa vắng.
Thành công đầu tiên của bài thơ nằm ở cách tác giả sử dụng biện pháp nhân cách hóa để biến thiên nhiên vô tri thành những sinh thể mang tâm hồn, hành động như con người: “chim reo thánh thót” hòa vào cảnh vật không tĩnh lặng mà đang đối thoại, giao duyên với nhau, tạo nên khúc nhạc mở màn đầy phấn chấn.
Nghệ thuật ẩn dụ và chuyển đổi cảm giác tinh tế của bài thơ. Không dừng lại ở việc tả cảnh thuần túy, tác giả đã nâng tầm bài thơ bằng những hình ảnh ẩn dụ mang tính biểu tượng cao. Cụm từ “ánh trải vàng ươm” khiến cái nắng mùa hạ không còn là thực thể vô hình. Qua thị giác và xúc giác, nắng hiện lên đậm đặc, chín muồi như một thứ quả ngọt tràn trề sức sống.
Câu thơ “Mùa khô sao bỗng thừa dư nước/ Chẳng hạt mưa buồn, lệ chờ ai” là một sáng tạo nghệ thuật đỉnh cao. Sự đối lập giữa cái “khô” của thời tiết và cái “thừa nước” của lòng người chính là ẩn dụ cho những giọt nước mắt u uất, những nghẹn ngào từ sâu trong tâm khảm của một người từng trải.
Tác giả cụ thể hóa cái vô hình. “Hương bồ kết” thoảng bay trong gió đã “Gói cả ân tình... những ước mơ”. Biện pháp ẩn dụ chuyển đổi từ mùi hương (khứu giác) sang một chiếc túi chứa đựng (thị giác, xúc giác) đã giúp cụ thể hóa những khái niệm trừu tượng như “ân tình” và “ước mơ” của tuổi trẻ.
Bài thơ “Khát khao mùa Hạ” đã khẳng định một tư duy nghệ thuật sắc sảo và một tâm hồn nhạy cảm, tinh tế. Sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa các biện pháp tu từ như nhân hóa, ẩn dụ chuyển đổi cảm giác cùng cách gieo vần chân độc vận đã tạo nên một chỉnh thể nghệ thuật hoàn mỹ, vừa giàu tính họa, vừa đậm tính nhạc.
Tin liên quan
Tin tức bạn quan tâm
Đồng đội cũ
Thơ dự thi "Tâm tình người cao tuổi" năm 2025 của tác giả Nguyễn Bá Thuyết
Thơ dự thi "Tâm tình người cao tuổi" năm 2025 của tác giả Phạm Thị Hải
Thơ dự thi "Tâm tình người cao tuổi" năm 2025 của tác giả Đỗ Văn Yến
Thơ dự thi "Tâm tình người cao tuổi" năm 2025 của tác giả Chung Tiến Lực
Rưng rưng nhớ bát cơm quy phần
Thơ dự thi "Tâm tình người cao tuổi" năm 2025 của tác giả Bành Phương Lan
