Bà ngoại tôi, người phụ nữ bàn chân Giao Chỉ

Bà ngoại tôi gần 90 tuổi, đúng mẫu phụ nữ thuần Việt, cả một đời luôn hết lòng lo cho con cho cháu. Hôm nay tôi nhìn bà, giật mình khi thấy bà có bàn chân Giao Chỉ.

Có một số cách lí giải về bàn chân đặc biệt này, nhưng có lẽ phần lí giải rằng, dân tộc ta là một dân tộc làm nông nghiệp, người nông dân thường xuyên đi chân đất để làm đồng thuận tiện. Khi lội bùn, ngón cái phải choãi ra để giữ thăng bằng, tránh bị ngã, lâu ngày làm thay đổi cấu trúc xương. Bà, có lẽ thuộc phần lí giải ấy. Gần 90 tuổi, bà chưa một lần ra khỏi lũy tre làng. Cả một đời cứ cặm cụi cần mẫn thay chồng nuôi con, rồi lại thay con nuôi cháu.

Ông vào Việt Minh, rồi đi khắp chiến trường Đông Bắc, Tây Bắc. Khi ông ở ATK, khi ông đi đánh Điện Biên Phủ. Ông đi tăng cường tình nguyện cùng bộ đội Pathet Lào, ông vào Nam theo những đợt tiến quân thống nhất đất nước, bà chiu chắt nuôi 6 đứa con, lo tròn bổn phận dòng tộc thay ông.

Bà ngoại tôi.
Bà ngoại tôi.

Ngày thống nhất, ông về chỉ với một bộ quần áo đã bạc màu chinh chiến. Bà khóc vì mừng, dù những vết thương trên người ông vẫn dày, có những viên đạn sau gáy, hay những mảnh đạn trong hốc mắt khiến mắt ông không nhìn được một bên. Bà mừng vì ông lành lặn trở về.

Những năm sau chiến tranh cho đến đầu 1980, ông làm Trưởng phòng Thương nghiệp (hồi ấy là Bộ Nội Thương), ông được phân nhà ở phố Nhà Binh. Ông muốn đưa bà theo, nhưng bà cả đời chưa ra khỏi cổng làng, bà không muốn đi dù chỉ cách làng hơn 25km, ông đành chịu. Sau tháng ngày công tác, năm 1983, ông trả nhà công vụ về với bà, chọn quê cũ làm nơi an dưỡng cuối đời. Bà lại chăm ông, khi những vết thương chiến tranh thường xuyên hành hạ ông mỗi ngày khi tuổi già sầm sập đổ xuống. Bà chăm ông, nuôi 5 đứa cháu thay con. Những đứa con khi ấy đứa thì đi Liên Xô, đứa đi bộ đội, đứa đi theo những đoàn xây dựng của đất nước, đứa sang Campuchia,...

Bà, một đời tần tảo, cần mẫn và cam phận. Ngày mùa Hè, có khi vẫn quát mắng chúng tôi, vì nấu cơm không cẩn thận để cháy cả đống rơm lứa lúa mới. Khi thì vừa khóc khi chúng tôi nghịch lửa thuốc lào của ông, để cháy cả cái áo bông xịn nhất làng được gửi từ Liên Xô về cuối những năm 80 của thế kỉ trước; rồi vừa đánh mông vừa xuýt xoa vì những vết phỏng đỏ trên tay cháu. Có lúc hay tất tưởi chạy từ đồng về khi biết tôi nghịch dại lấy gai dứa dại làm cưa cắt những gốc bàng non, những gốc xà cừ non trong trường. Có khi lại dỗ từng đứa cháu chỉ vì đánh nhau khi tranh nhau miếng tóp mỡ trong bát canh rau muống nghèo nàn của nhà quê. 5 đứa cháu cả nội cả ngoại chạc tuổi nhau, có những đứa hay đành hanh, có đứa thì lại hay tủi hờn, bà lúc thì ngọt ngào, khi thì nghiêm khắc nhưng chưa một lần cầm roi với chúng tôi.

Ông thì nghiêm khắc kiểu nhà binh, bà thì lại hiền lành như đất, một đời chưa bước chân ra khỏi lũy tre làng, dù sau này những đứa con, đứa cháu làm ăn và sinh sống có điều kiện ở Hà Nội, ở Quảng Ninh, ở phố thị hay cả trong miền Nam đều muốn đưa bà đi cho biết. Nhưng, bà như chiếc bóng thâm trầm nép sau bậu cửa cứ cặm cụi với đồng, với bãi, tỉ mẩn lo chuyện cúng thờ, rồi canh cánh cho con cho cháu mỗi chuyến đi xa.

Nhiều năm rồi, cuộc đời xô đẩy và sự bươn bả cho những cuộc mưu sinh nơi xứ người phương Nam, tôi ít về thăm bà. Giờ tóc bà đã bạc, mắt đã mờ, chân chậm tay run, nhưng vẫn đọc vanh vách các trò nghịch của tôi, như thuở bé. Lúc tôi đi, bà vẫn lần cạp váy, lụi cụi lấy ra những đồng tiền còm cõi dúi vào tay tôi, bảo bà cho.

Mấy mươi năm rồi, tôi chưa hứa với bà điều gì, cũng chưa làm cho bà được điều gì. Chỉ thương bà, người phụ nữ có bàn chân Giao Chỉ, một đời vì chồng, vì con, vì cháu, như những người phụ nữ khác hiền hậu chân chất và trung kiên ở đất nước này.

Tiêu Dao

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Có nhà cao tầng, con vẫn ra ở riêng: Tôi nên ở lại hay theo con?

Có nhà cao tầng, con vẫn ra ở riêng: Tôi nên ở lại hay theo con?

Tôi năm nay 67 tuổi, có một người con trai đã lấy vợ và 2 đứa cháu nội. Gần đây, con tôi mua một căn chung cư và dọn ra ở riêng. Giờ đây, chỉ còn tôi với căn nhà 4 tầng, trống trải, nhớ con cháu.
Gỡ rối tuổi xế chiều: Tình yêu tuổi xế chiều bị các con ngăn cấm

Gỡ rối tuổi xế chiều: Tình yêu tuổi xế chiều bị các con ngăn cấm

Chồng mất năm tôi 42 tuổi, và tôi ở vậy nuôi các con. Nay các con tôi đã trưởng thành, đều đã lập gia đình và ở riêng. Các con tôi bận rộn mưu sinh, buổi sáng đưa cháu nhờ tôi trông nom rồi tối đón về, bỏ lại tôi trong ngôi nhà cô quạnh.
Xấu hổ khi nhắc đến tình dục, “vết thương vô hình” của NCT

Xấu hổ khi nhắc đến tình dục, “vết thương vô hình” của NCT

Tuổi già thường bị gán với suy giảm ham muốn và cơ thể đã quên rung động. Nhưng thực tế, “nỗi xấu hổ” khi nhắc đến tình dục mới là thứ khiến người già thật sự “già đi” chứ không phải tuổi tác. Tình dục ở NCT không phải là điều đáng xấu hổ, mà là phần tiếp nối tự nhiên của tình yêu và sự sống. Khi cơ thể yếu đi, trái tim vẫn có quyền được rung động, được chạm, được sẻ chia, yêu thương và chữa lành...
Làm thế nào để ông bà yêu thương, chăm sóc nhau hơn?

Làm thế nào để ông bà yêu thương, chăm sóc nhau hơn?

Ở tuổi xế chiều, yêu không còn là những lời hứa nồng nàn, mà là sự hiện diện, là cái nắm tay ấm, là ánh mắt biết dừng lại để lắng nghe nhau. Giống như với sức khỏe, tình yêu tuổi già cần được chăm sóc, nuôi dưỡng sự dịu dàng của trái tim...
Tình dục - không phải để giải tỏa, mà là để kết nối

Tình dục - không phải để giải tỏa, mà là để kết nối

Tình dục không chỉ là nhu cầu sinh học, mà còn là một phần thiết yếu của sức khỏe và cảm xúc con người kể cả ở tuổi già. Khi hiểu và thực hành đúng, ở tuổi xế chiều, tình dục không chỉ để “giải tỏa”, mà để thấu hiểu, gắn bó và sống trọn vẹn cùng nhau...

Tin khác

Minh triết yêu thương ở tuổi xế chiều

Minh triết yêu thương ở tuổi xế chiều
Tuổi già không khép lại cánh cửa của yêu thương, mà chỉ thay đổi cách yêu thương. Khi bản năng dần lắng lại, ý nghĩa thật sự của tình dục không còn là chiếm hữu hay ham muốn, mà là năng lượng giúp hàn gắn, nuôi dưỡng và khai sáng tâm hồn. Ở độ tuổi xế chiều, yêu không còn là bản năng mà trở thành minh triết sống...

Khi một người muốn và một người né tránh

Khi một người muốn và một người né tránh
Tình dục tuổi già là một phần tự nhiên của sức khỏe và hạnh phúc, nhưng thường bị bỏ quên hoặc né tránh. Thực tế, nhiều nghiên cứu cho thấy duy trì đời sống tình dục ở tuổi xế chiều không chỉ giúp gắn kết tình cảm, mà còn mang lại lợi ích về tim mạch, thần kinh và tâm lí. Điều quan trọng là phải tiếp cận bằng sự hiểu biết, khoa học và yêu thương để “chuyện yêu” trở thành dưỡng sinh cho cả thân và tâm...

Nghệ thuật yêu tuổi già: Khi tình thân, sức khỏe và cảm xúc hòa quyện

Nghệ thuật yêu tuổi già: Khi tình thân, sức khỏe và cảm xúc hòa quyện
Tình yêu và tình dục ở tuổi già vốn là đề tài thường bị né tránh trong văn hóa Á Đông. Thế nhưng, nhiều nghiên cứu khẳng định: duy trì đời sống tình dục lành mạnh ở tuổi xế chiều không chỉ giúp gắn kết tình cảm vợ chồng, mà còn mang lại lợi ích cho tim mạch, thần kinh, tinh thần. Yêu ở tuổi già, được thực hành văn minh, khoa học là liệu pháp dưỡng sinh quý giá, giúp con người sống vui - sống khỏe - sống hạnh phúc đến cuối đời...

Khi yêu chỉ cần một bàn tay

Khi yêu chỉ cần một bàn tay
“Khi bàn tay biết chạm đúng cách, còn mạnh hơn trăm nghìn viên thuốc bổ” - lời của một cụ bà 86 tuổi, sau 20 phút được xoa bóp thắt lưng bởi người bạn đời đã già yếu của mình...

Giấc mơ tình dục - khi tiềm thức còn yêu thì ta còn sống

Giấc mơ tình dục - khi tiềm thức còn yêu thì ta còn sống
Giấc mơ tình dục ở NCT là hiện tượng sinh lí, tâm lí tự nhiên, phản ánh khí huyết còn vận hành và nhu cầu gắn kết tình cảm vẫn hiện hữu. Theo khoa học, đây là sự tái kích hoạt kí ức xúc cảm qua vùng não limbic, giúp duy trì cảm giác yêu thương và ý nghĩa sống. Từ góc nhìn y học cổ truyền, mộng dục còn là dấu hiệu thận tinh chưa suy, có thể góp phần dưỡng sinh và cải thiện sức khỏe tinh thần...

Quan niệm tình dục trong các nền văn minh cổ

Quan niệm tình dục trong các nền văn minh cổ
Trong các nền văn minh trước đây, tình dục không bị cấm kị, mà còn là một nghệ thuật dưỡng sinh, nuôi dưỡng tinh - khí - thần, đặc biệt ở NCT. Dù ở Ấn Độ, Trung Quốc hay Việt Nam, triết lý chung vẫn là: yêu chậm, yêu nhẹ nhàng, yêu bằng tình thương và sự điều hòa để sống khỏe, sống vui và sống thọ một cách tự nhiên...

Phòng sự dưỡng sinh trong y học cổ truyền Việt Nam và đông Phương

Phòng sự dưỡng sinh trong y học cổ truyền Việt Nam và đông Phương
Phòng sự dưỡng sinh trong y học cổ truyền không đơn thuần là “chuyện gối chăn”, mà là một nghệ thuật giữ gìn khí huyết, điều hòa tạng phủ và kéo dài tuổi thọ. Ở NCT, nếu biết yêu đúng cách, thuận thời tiết, tiết chế tinh khí, dưỡng tâm hòa khí, thì tình yêu sẽ trở thành phương thuốc dưỡng sinh quý giá, giúp ngủ ngon, tinh thần sảng khoái, thân tâm an hòa...

10 điều cấm kị trong tình dục của người cao tuổi

10 điều cấm kị trong tình dục của người cao tuổi
Tình dục ở NCT không chỉ là chuyện thể xác, mà là nghệ thuật thấu hiểu thân - tâm - khí. Nếu không cẩn trọng, chỉ một sai lầm nhỏ cũng có thể gây tổn hao sinh lực, ảnh hưởng đến sức khỏe và tinh thần. Bài viết này nêu rõ 10 điều cấm kị trong phòng sự, giúp NCT yêu an toàn - sống vui - dưỡng sinh trọn vẹn...

Tình dục và quyền lực

Tình dục và quyền lực
Tuổi già không phải là dấu chấm hết của yêu thương mà là thời điểm để tình yêu được chưng cất từ trải nghiệm, thấu hiểu và bao dung. Khi trái tim còn biết rung động, còn giữ được lửa yêu thương, đó chính là quyền lực đẹp đẽ và cao quý nhất của con người.

Tình dục - Ngọn lửa của trường thọ

Tình dục -  Ngọn lửa của trường thọ
Trong y học cổ truyền, tình dục là một phần không thể tách rời của “Tinh - Khí - Thần” - tam bảo duy trì sự sống.

Chuyện yêu có cần thiết khi tuổi đã xế chiều

Chuyện yêu có cần thiết khi tuổi đã xế chiều
Nhiều NCT thường e ngại hoặc cho rằng “chuyện ấy” không còn cần thiết khi tuổi đã xế chiều. Tuy nhiên, các nghiên cứu y học hiện đại đã khẳng định rằng: Duy trì hoạt động tình dục điều độ và phù hợp với thể trạng mang lại nhiều lợi ích cho sức khỏe…

Ông Tò khuất núi

Ông Tò khuất núi
Một buổi chiều, Linh thong thả điều khiển chiếc xe máy điện từ cơ quan về nhà. Đầu hạ nên trời vừa có nắng vàng, vừa có chút gió mát, làm Linh thấy lòng thư thái ! Bất chợt, một chiếc xe tang chạy qua, Linh giật thót khi nhìn thấy di ảnh của người đã khuất: “Ông Tò !” - Linh thốt lên thành tiếng - Chắc chắn là ông Tò đồng hương rồi ! Ông Tò mất rồi sao?...

Nhớ hoa hành

Nhớ hoa hành
“Đố em biết hoa gì ?” - Người đồng nghiệp nơi xa gửi vào Zalo cho tôi hình ảnh một bông hoa trong vườn nhà và nhắn hỏi với vẻ đắc ý, ngờ rằng một đứa sống ở phố xá như tôi sẽ chẳng bao giờ trả lời đúng. “Ơ ! Hoa hành” - câu trả lời của tôi đã làm bạn ấy… thất vọng. Vì bạn không biết rằng đây chính là loài hoa đã gắn bó với tuổi thơ tôi, với những năm tháng tôi theo chân bố ra đồng, trồng, chăm sóc và thu hoạch những củ hành tây tròn trịa, nhẵn bóng mà mùi hăng của nó thì không thể nhầm lẫn với bất kỳ thứ mùi nào khác.

Dư âm từ buổi gặp mặt nhân kỉ niệm 40 năm ngày ra trường (1984-2024)

Dư âm từ buổi gặp mặt nhân kỉ niệm 40 năm ngày ra trường (1984-2024)
"K.XI ơi, mình yêu các bạn, tôi yêu các ông bà!" Đó lời nói từ gan, ruột, không riêng gì của Phó giáo sư,Tiến sỹ Dương Hồng Thái, giảng viên cao cấp, nguyên Phó Giám đốc Bệnh viện Đa khoa Trung ương Thái Nguyên, Trưởng ban Liên lạc Khóa XI (1978-1984) Trường Đại học Y Bắc Thái (nay là Trường Đại học Y Dược Thái Nguyên) mà của tất cả 66 cựu sinh viên (SV) khóa K.XI có mặt trong cuộc gặp mặt nhân kỷ niệm 40 năm ngày ra trường (1984-2024) tại cao nguyên Mộc Châu, tỉnh Sơn La, trong những ngày trung tuần tháng 11/2024

Bà nội của các con tôi

Bà nội của các con tôi
Những câu thơ trong bài thơ “Mẹ của anh” của thi sĩ Xuân Quỳnh viết tặng mẹ chồng, mà đến nay tôi vẫn còn yêu thích.
Xem thêm
Bà đừng làm như thế

Bà đừng làm như thế

Một buổi sáng đi chợ sớm ở xã P… (Hà Nội), tôi gặp lại bà Nguyễn Thị Hợi - một nông dân quen thuộc chuyên trồng rau cung cấp cho các chợ trong vùng. Sạp rau của bà lúc nào cũng xanh mướt, bắt mắt, từ cải ngọt, rau muống đến xà lách, mồng tơi… Người mua qua lại tấp nập, ai cũng khen rau “non, xanh, đẹp”.
Lãng mạn tuổi già: Làm thơ tặng bà, pha trà cho ông, tặng hoa cho nhau

Lãng mạn tuổi già: Làm thơ tặng bà, pha trà cho ông, tặng hoa cho nhau

Tuổi già không phải là đoạn cuối của tình yêu, mà là khoảnh khắc dịu dàng nhất, khi người ta học cách yêu bằng những điều thật nhỏ: Một tách trà, một bài thơ, một bông hoa. Ở tuổi này, lãng mạn không còn là những lời hứa, mà là hơi ấm còn lưu lại trong tay, là ánh mắt vẫn biết mỉm cười giữa những nếp nhăn....
Khó nói chuyện tuổi già

Khó nói chuyện tuổi già

LTS: “Bảy mươi vẫn thương nhau như thuở mới cưới, mà ngọn lửa yêu đương cứ lụi dần…” Chuyện nghe quen mà vẫn cứ… ngại nói! Thực ra, sinh lí tuổi già suy giảm không phải “trời bắt”, cũng không phải “hết thời” mà là quy luật tự nhiên. Tuy nhiên, nếu hiểu đúng và biết cách chăm sóc, NCT hoàn toàn có thể giữ lửa yêu thương, thậm chí còn ấm áp hơn cả thời son trẻ.
Hội Người mù Lâm Đồng:Trao 200 phần quà cho người mù có hoàn cảnh khó khăn

Hội Người mù Lâm Đồng:Trao 200 phần quà cho người mù có hoàn cảnh khó khăn

Ngày 30/4, tại Trung tâm Huấn luyện và Thi đấu thể thao tỉnh Bình Thuận (Lâm Đồng), Hội Người mù tỉnh Lâm Đồng tổ chức chương trình trao tặng 200 phần quà cho người mù
Hồn quê trong từng sợi đót

Hồn quê trong từng sợi đót

Nằm trên địa bàn xã Mai Phụ, tỉnh Hà Tĩnh, làng chổi đót Hà Ân từ lâu đã trở thành một trong những làng nghề truyền thống tiêu biểu của địa phương. Trải qua hơn 150 năm hình thành và phát triển, nghề làm chổi đót nơi đây vẫn được người dân gìn giữ, nối truyền qua nhiều thế hệ như một phần không thể tách rời của đời sống văn hóa..
Mẹ già bán khoai nuôi ba con tâm thần sau biến cố mất chồng tuổi xế chiều

Mẹ già bán khoai nuôi ba con tâm thần sau biến cố mất chồng tuổi xế chiều

Ở tuổi xế chiều, bà Xuân vẫn lặng lẽ mưu sinh bằng gánh khoai cổng Bệnh viện Tâm thần Nghệ An để nuôi ba người con mắc bệnh và chăm mẹ chồng gần trăm tuổi.
45 năm canh giữ anh linh đồng đội

45 năm canh giữ anh linh đồng đội

Những ngày tháng Tư lịch sử, chúng tôi tìm về làng Đại An Khê, xã Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị để gặp ông Hồ Xuân Thành với thâm niên 45 năm làm công việc quản trang tại Nghĩa trang liệt sĩ Hải Thượng. Bước vào cái tuổi xưa nay hiếm nhưng ông vẫn miệt mài với công việc đầy ý nghĩa, mang tính nhân văn, tri ân sâu sắc đến những người đã hi sinh cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Và chắc chắn một điều là ông sẽ còn tiếp tục làm công việc này cho đến khi nào mắt mờ, chân mỏi…
Hai chiếc ghế trống trong lễ cưới và câu chuyện 20 năm ông bà nuôi cháu nên người

Hai chiếc ghế trống trong lễ cưới và câu chuyện 20 năm ông bà nuôi cháu nên người

đám cưới của cô gái mồ côi tại Hà Tĩnh chạm đến trái tim hàng triệu người bởi hành trình 20 năm lớn lên trong tình thương của ông bà nội và hình ảnh hai chiếc ghế trống dành cho người cha, người mẹ đã đi xa.
Đôi điều cảm nhận ở Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng tỉnh Quảng Ninh

Đôi điều cảm nhận ở Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng tỉnh Quảng Ninh

Ở tuổi 70, sức khỏe thường xuyên có vấn đề, nhưng lâu nay tôi vẫn thường “điều trị tại gia”. Gần đây có biểu hiện đau xương khớp, hai tay tê, bì, đứng lên ngồi xuống khó khăn, nghe ông bạn đồng niên tư vấn, nên tôi đến Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng khám. Vậy là, tôi gác lại mọi việc, đến khám và điều trị, sau hơn một tuần, bệnh tình đã ổn.
Phiên bản di động