Nỗi lòng người theo con lên phố

Sau mấy chục năm làm công chức ăn dè tiết kiệm, ông bà Tâm cũng xây được ngôi nhà hai tầng khá khang trang giữa làng quê. Ông bà nghỉ hưu "chưa ấm chỗ" thì vợ chồng anh con trai ở thành phố về thuyết phục ông bà bán căn nhà ở quê, được bao nhiêu cho họ mượn để mua chung cư và đón ông bà lên ở cùng....
Ảnh internet
Ảnh internet

Lúc đầu ông Tâm không đồng ý vì bao nhiêu năm gắn bó với mảnh đất quê hương, giờ bỏ làng bỏ xóm lên thành phố ở kể cũng nhớ lắm. Nhưng hết con trai lại đến con dâu ra sức năn nỉ với đủ các lý do, khiến ông cũng mủi lòng: Nào là “bố mẹ có tuổi rồi, lỡ nay ốm mai đau cần ở bên con bên cháu cho tiện các con chăm sóc”; nào là “nhà đất ở quê bây giờ đang có giá, bố mẹ bán đi cũng được nửa già căn hộ chung cư chúng con muốn mua”; “chúng con ở nhà thuê mấy năm rồi, tiền thuê nhà và thuê người trông trẻ nhiều hơn cả tiền lương của bố mẹ cộng lại”…

Bà Tâm nghe vậy, tiếc tiền, xót ruột lắm, một mực động viên ông Tâm bán nhà để con trai mua nhà chung cư và ông bà lên thành phố trông cháu. Duy chỉ có người con gái của ông bà lấy chồng làng là không đồng ý với lý do: “Bố mẹ bán nhà đi như thế mỗi khi chúng con muốn cho các cháu về nhà ngoại thì biết về đâu?”. Bà Tâm xuê xoa: “Thì lên thành phố chứ đi đâu”. Anh trai cô lên tiếng: “Cô là gái, lấy chồng hưởng phận nhà chồng, không nên can thiệp sâu”. Không làm thế nào được, con gái ông bà Tâm đành nín nhịn, chỉ ấm ức trong lòng.

Lên thành phố được mấy tháng, ông Tâm đã thấy bí bách vì hầu như cả ngày ông bà ở trong bốn bức tường, không khác gì cái tù giam lỏng. Buổi sáng ông đi bộ đưa cháu lớn đến trường, buổi chiều khi cháu tan học thì ông đi đón. Ở thành phố, ai cũng cuốn vào công việc, hàng xóm láng giềng gặp nhau ở cầu thang máy chỉ gật đầu chào chứ không chuyện trò thân mật như ở nhà quê. Mấy ông ở cùng tầng chung cư tầm tuổi ông Tâm đã nghỉ hưu nhưng cũng kiếm việc làm thêm, người thì sửa xe, người thì làm bảo vệ...

Họ không vướng bận các cháu nên không chịu ăn không ngồi rồi, thành ra ông Tâm chỉ có chiếc ti vi làm bạn. Bà Tâm ở nhà vừa trông cháu bé vừa dọn dẹp nhà cửa, giặt giũ và cơm nước. Thằng bé lười ăn lại hay quấy nên bà phải đánh vật với nó. Vợ chồng anh con trai của ông bà thì đi từ sáng đến tối mới về, trưa ăn cơm tại cơ quan. Hôm nào bà Tâm không nấu ăn sáng thì anh chị dắt nhau đi ăn quán.

Từ ngày có ông bà lên trông cháu, cô con dâu dần dà về muộn hơn, lúc ấy cơm tối đã được bà Tâm đậy lồng bàn cẩn thận, các cháu đã được tắm rửa sạch sẽ, nhà cửa gọn gàng, quần áo của ai đã để vào tủ của người ấy. Thành ra con dâu ông bà chẳng phải mó tay vào việc gì ngoài việc một tuần đi siêu thị một lần mua đồ ăn tích sẵn trong tủ lạnh.

Ở quê đang ăn đồ tươi, rau sạch ngoài vườn quen rồi, ông bà Tâm cảm thấy thèm bát canh, quả cà mà cũng khó. Muốn nhắc nhở trực tiếp thì ngại vì ông bà sợ con dâu phật ý, cho rằng mình đòi hỏi, không khí gia đình sẽ căng thẳng, mà nhắc nhở con trai thì anh bảo “vợ chồng con bận lắm, về muộn là chuyện bình thường. Bố mẹ làm được việc gì thì làm, không làm được thì bố mẹ cứ để đấy. Ăn uống thì dần dần bố mẹ sẽ quen thôi”. Nhiều lúc nhớ nhà, nhớ quê, bà Tâm lại gọi điện tâm sự với con gái. Biết bố mẹ vất vả lại không vui, cô con gái nửa đùa nửa thật: “Bây giờ đích thị bố mẹ là ôsin rồi nhé, mà không được bằng ô sin ấy chứ vì ô sin hàng tháng còn có lương, ngày lễ thích nghỉ về quê chơi cũng không được nữa rồi”. Nghe con gái nói vậy, bà Tâm chạnh lòng lắm, nghĩ bụng: “chắc nó nghĩ mình còn nhà đâu mà về quê”. Bà kể lại với ông, ông thở dài: “Thôi! Bây giờ thì trách ai. Bà cũng thích lên thành phố ở cơ mà”.

Khi cháu thứ hai đi mẫu giáo, ăn bán trú ở trường như cháu lớn thì ông bà Tâm bớt việc, nhàn hơn. Chị con dâu bắt đầu than vãn về chuyện chi tiêu tốn kém: nào là tiền điện, tiền nước, tiền ga, tiền đóng học cho con, tiền dịch vụ ở chung cư… Một lần vô tình ông bà nghe thấy thì không sao nhưng nhiều lần ông bà cảm thấy con dâu cố tình kêu ca thì ông bà bắt đầu suy nghĩ. Ông giục bà từ nay đưa lương của một người cho con dâu chi tiêu. Thế mà lúc bà ốm, không những chỉ có mình ông trông bà ở viện mà ông còn phải bỏ số tiền lương để dành trả tiền viện phí cho bà. Ông thầm nghĩ: “May mà mình chưa đưa hết ruột gan cho chúng, nếu không lại ngửa tay xin con xin dâu từng đồng”.

Sau nhiều đêm mất ngủ, ông bà Tâm quyết định rời thành phố để về quê ở, sống những tháng ngày thanh thản tuổi già vì các cháu lớn rồi, không cần ông bà trông nom nữa. Ông bà ân hận vì đã bán ngôi nhà mà suốt đời mình tạo dựng, nếu có tiền nay cũng không chuộc lại được huống chi có bao nhiêu của cải ông bà cho con trai hết rồi.

Giờ về quê mà phải nương nhờ nhà con gái thì mặt mũi nào ngẩng lên với dân làng. Ông Tâm đành bàn với anh con trai đưa ông ít tiền để ông mua mảnh đất nhỏ, cất một ngôi nhà ngói ba gian làm nơi thờ tự tổ tiên và để ông bà có chỗ “chui ra chui vào”. Vậy mà anh con trai thản nhiên: “Bố mẹ đã quyết về quê thì vợ chồng con cũng không giữ được nhưng hiện tại chúng con không có tiền. Hay là bố mẹ vay tạm ngân hàng, thế chấp bằng sổ lương hưu của bố mẹ vậy. Khi nào có tiền, chúng con sẽ trả”. Ông bà Tâm đành ngậm ngùi, không nói đi nói lại nữa lời.

Nhưng chuyện gì ở cái làng quê bé nhỏ này cũng đến tai mọi người hết. Ai nấy đều bảo “nước mắt chảy xuôi” mà. Từ đó không có ông bà nào dại dột bán nhà lên thành phố trông cháu nữa. Người thì khóa nhà để đó một thời gian, người thì tuyên bố thẳng: “Muốn ông bà trông cháu hộ thì đem cháu về quê chứ ông bà không đi đâu hết, chả ở đâu bằng ở nhà mình”.

Bạn đọc có phản hồi, tin bài cộng tác xin gửi về hòm thư: baongaymoionline@gmail.com, hoặc đóng góp ý kiến ở phần bình luận!

Trần Thị Lành

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Hạnh phúc lớn nhất

Hạnh phúc lớn nhất

Sang nhà ông bạn hưu hàng xóm, tôi thấy cuốn sách khổ nhỏ bằng lòng bàn tay, bìa in dòng chữ “Tích đức”. Xem lướt qua, tôi nhận ra, đó là cuốn sách ông tự làm, hơn 10 trang chứa gần 100 câu thành ngữ và ca dao được chọn trong kho tàng văn hóa dân gian.
Miếng trầu đầu câu chuyện

Miếng trầu đầu câu chuyện

Bạn tôi là một ca sĩ. Mẹ của bạn đã ở tuổi 90, có đôi hàm răng đen nguyên vẹn được nhuộm từ thời trăng tròn.
Lo sợ của tuổi già

Lo sợ của tuổi già

Càng về già con người càng thích cuộc sống đơn giản, không suy nghĩ nhiều, không suy diễn quá phức tạp, càng không ham muốn về tiền tài danh vọng, chỉ mong sao phần đời còn lại có sức khỏe, sống thanh thản và an yên.
Tuổi già đừng tự làm khổ mình

Tuổi già đừng tự làm khổ mình

Bước sang tuổi xế chiều, ta nhận ra rằng, đời người không phải mọi chuyện, mọi việc đều như ý muốn của mình, vậy hà cớ chi phải cưỡng cầu, buồn phiền khi ta đã cố gắng hết mình. Dù kết quả như thế nào thì cứ bình tâm chấp nhận, lạc quan mà sống phần đời còn lại trên thế gian này.
Khi tuổi về già

Khi tuổi về già

Đời người quá ngắn ngủi, thoáng chốc ta đã già, mọi lẽ nhân sinh trên đời không cần phải biết hết nhưng phải hiểu ta sống vì mục đích gì, như vậy thì ta mới sống thanh thản.

Tin khác

Hạnh phúc của cụ bà

Hạnh phúc của cụ bà
Về thăm quê, tôi được dự một buổi sinh hoạt Chi hội NCT. Các hội viên đến sớm và đông tới mức nhà văn hóa xóm chật cứng. Cụ chi hội trưởng thấy vợ mình đến muộn, không còn chỗ ngồi, liền chữa cháy bằng cách mượn chiếc ghế của quán nước bên cạnh đặt cạnh lối đi. Nhiều người thấy vậy gật đầu khen cụ chiều vợ, không ít người lắc đầu cho là nịnh đầm.

Biết người biết mình

Biết người biết mình
Thái Trạch người Trung Hoa từng nói: “Mặt trời đứng bóng thì xế, mặt trăng đã tròn thì sẽ khuyết, vật gì thịnh lắm thì suy”. Lão Tử cũng có câu: “Cố làm ra vẻ thông minh chi chẳng bằng biết người biết mình”.

Tâm tư đầy nữ tính của một nữ tác giả

Tâm tư đầy nữ tính của một nữ tác giả
Cầm trong tay tập thơ “Tiếng lòng Kim Giang” của tác giả Nguyễn Thị Kim Nhung, nghe tiêu đề tập thơ có vẻ là lạ, thôi thúc phải tìm hiểu để viết gì đó về tập thơ và nữ tác giả này. Đọc các tác phẩm thơ trong tập, điều đầu tiên nhận thấy ngoài chất nữ tính trong cấu tứ và những câu chữ ra, tác giả cho thấy lối sáng tác xuôi chiều như phong cách ca dao, dân ca, phần lớn theo thể thơ lục bát, không nặng nề về kĩ thuật tu từ, cũng không sử dụng những ngôn từ đa nghĩa, khó hiểu. Nói chung, tác giả có lối sáng tác thơ trong sáng, dễ hiểu, dễ đọc và dễ nhớ…

Có ai sống mãi được đâu

Có ai sống mãi được đâu
Ta thường nghe câu nói: “Có ai sống mãi được đâu”, đó là quy luật của đời người, vậy tại sao ta không sống một cuộc đời có ý nghĩa.

Hạnh phúc gia đình

Hạnh phúc gia đình
Thế nào là hạnh phúc gia đình? Chúng tôi đều là những người chủ gia đình trong tổ dân phố bàn về chủ đề này. Cái hay là ai cũng chọn danh ngôn và dân ca triển khai ý kiến.

Hạt giống tâm hồn

Hạt giống tâm hồn
Ngạn ngữ Nga có câu: “Nếu có hai ổ bánh mì tôi sẽ bán một ổ để mua hoa hồng, cả tâm hồn cũng cần được ăn uống”. Thật vậy, tâm hồn là nơi dễ bị tổn thương nhất của con người, đồng thời cũng là nơi cần được nuôi dưỡng nhiều nhất.

Cao tuổi chưa hẳn là già

Cao tuổi chưa hẳn là già
Người cao tuổi (NCT) chưa hẳn là già, NCT hoàn toàn khác hẳn so với người già bởi những lí do sau: NCT không sợ tuổi tác, thường xuyên tập thể dục, thể thao, đi du lịch đó đây; còn người già chỉ biết than thân trách phận, suốt ngày lo âu, buồn tủi.

Tuổi già cần lắm người bạn đời

Tuổi già cần lắm người bạn đời
Trông cuộc sống, có một số cặp vợ chồng càng về già càng ít quan tâm tới nhau, thậm chí có những cặp vợ chồng không nhìn vào mắt của nhau nữa, vậy thì làm sao thấu hiểu được nhau mà yêu thương quý trọng nhau được.

Để sống một ngày là mỗi ngày vui

Để sống một ngày là mỗi ngày vui
Đời người cũng giống như cây đèn dầu, cháy mãi rồi cũng hết. Vậy nên đừng buồn phiền về việc mình ngày một già đi, mà phải sống một ngày là một ngày vui.

Để cuộc sống lúc về già luôn bình an

Để cuộc sống lúc về già luôn bình an
Đã là con người thì ai cũng phải kinh qua quy luật: Sinh, lão, bệnh, tử. Khác với khi còn trẻ, tâm hồn người già giống như mặt nước hồ thu phẳng lặng, chỉ cần một làn gió nhẹ thoảng qua, vài chiếc lá rơi trên mặt nước đã khiến mặt hồ xao động rồi.

Xuân đến nhớ đại thi hào

Xuân đến nhớ đại thi hào
Một năm có bốn mùa: Xuân, Hạ, Thu, Đông. Mùa Xuân mở đầu tràn đầy sức sống, thời tiết ấm áp, cây cỏ đâm chồi, nảy lộc, khoe sắc, tỏa hương, chim thú rộn ràng bay nhảy, ca hát... được con người coi là mùa của sự sinh sôi và hi vọng.

Lễ Khánh lão xưa

Lễ Khánh lão xưa
Nhân dân ta vốn có truyền thống kính trọng cha mẹ, ông bà và NCT. Gặp bậc cao niên, người ta thường có câu chúc kính lão đắc thọ, hoặc lời khuyên với lớp trẻ kính già, già để tuổi cho - để nhắc nhở mọi người tôn kính NCT.

Tuổi già được gì mất gì

Tuổi già được gì mất gì
Cả một đời lao tâm, khổ tứ, vất vả ngược xuôi, đến khi về già đã bao giờ ta tự hỏi mình còn lại gì chưa? Bằng lòng hay tiếc nuối, hạnh phúc hay đau khổ? Giá như thời gian quay trở lại, chắc chắn ta sẽ nghĩ khác và sẽ sống khác đi...

Đừng làm ba mẹ buồn

Đừng làm ba mẹ buồn
Ba mẹ là những người cả đời cần mẫn làm việc, sẵn sàng hi sinh cho con cái được ăn ngon, mặc đẹp, học hành tử tế.

Hạnh phúc của tuổi già

Hạnh phúc của tuổi già
Con người ta, ai rồi cũng đến tuổi già, hạnh phúc lớn nhất của người già là có sức khỏe, sống một cuộc sống vui vẻ, với một tinh thần lạc quan, yêu đời...
Xem thêm
Hải Phòng hướng tới khám sức khỏe miễn phí cho người dân mỗi năm một lần

Hải Phòng hướng tới khám sức khỏe miễn phí cho người dân mỗi năm một lần

Hướng tới mục tiêu phấn đấu từ năm 2026, người dân trên địa bàn thành phố Hải Phòng sẽ được khám sức khỏe định kỳ hoặc khám sàng lọc miễn phí ít nhất 01 lần/năm và được lập, quản lý Sổ sức khỏe điện tử theo quy định.
Herbalife Việt Nam đồng hành cùng VnExpress Marathon Cần Thơ 2026

Herbalife Việt Nam đồng hành cùng VnExpress Marathon Cần Thơ 2026

Herbalife Việt Nam tiếp tục đồng hành cùng VnExpress Marathon Cần Thơ 2026, lan tỏa lối sống năng động, lành mạnh đến cộng đồng.
“Ngày hội thôi nôi” quy tụ hàng trăm gia đình trẻ tại TP. Hồ Chí Minh

“Ngày hội thôi nôi” quy tụ hàng trăm gia đình trẻ tại TP. Hồ Chí Minh

Ngày 9/5, tại AEON Mall Celadon Tân Phú, không khí cuối tuần trở nên sôi động với chương trình “Ngày hội thôi nôi” do Nestlé Việt Nam thông qua nhãn hàng thực phẩm dinh dưỡng y học Nutren Junior phối hợp cùng hệ thống siêu thị mẹ và bé Con Cưng tổ chức. Sự kiện thu hút khoảng 680 em nhỏ cùng gia đình tham gia, hướng tới xác lập dấu ấn là ngày hội thôi nôi có số lượng trẻ tham dự đông nhất Việt Nam.
Những ngày tháng Tư về xã Anh hùng Hàm Liêm

Những ngày tháng Tư về xã Anh hùng Hàm Liêm

Trong cái nắng đầu hè của những ngày tháng Tư lịch sử, chúng tôi trở lại xã Hàm Liêm, tỉnh Lâm Đồng
Lan tỏa phong trào hiến máu tình nguyện, chung tay vì cộng đồng

Lan tỏa phong trào hiến máu tình nguyện, chung tay vì cộng đồng

Sáng ngày 7/4, Trường Đại học Hàng hải Việt Nam phối hợp với Sở Y tế thành phố Hải Phòng và Hội Chữ thập đỏ thành phố tổ chức Lễ phát động hưởng ứng Ngày Sức khỏe toàn dân, Ngày Sức khỏe Thế giới và Ngày Toàn dân hiến máu tình nguyện.
Lan tỏa lòng yêu nước cho thế hệ trẻ từ những nhân chứng lịch sử

Lan tỏa lòng yêu nước cho thế hệ trẻ từ những nhân chứng lịch sử

Giao lưu cùng nhân chứng lịch sử đã mang tới những trải nghiệm thú vị và bài học sinh động về lòng yêu nước đối với học sinh Trường THPT Hoằng Hóa 4.
Giữ hồn tơ lụa Cổ Chất: Khi tiếng thoi còn neo ký ức

Giữ hồn tơ lụa Cổ Chất: Khi tiếng thoi còn neo ký ức

“Nam Định có bến đò Chè, có tàu Ngô Khách, có nghề ươm tơ…” câu ca cũ như một lời nhắc về thời vàng son của xứ tơ tằm, nối quá khứ với hiện tại. Giữa miền ký ức ấy, có một ngôi làng lặng lẽ bên dòng sông Ninh -Làng lụa Cổ Chất, từng được coi là “đất tổ” của tơ tằm vùng Nam Định cũ.
Xã Phú Khê rộn ràng hướng tới Ngày bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI

Xã Phú Khê rộn ràng hướng tới Ngày bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI

Những ngày đầu tháng Ba, về xã Phú Khê (tỉnh Phú Thọ), dễ dàng cảm nhận không khí rộn ràng, phấn khởi đang lan tỏa khắp các tuyến đường trung tâm, khu dân cư và nhà văn hóa. Cờ Tổ quốc tung bay đỏ thắm, băng rôn, khẩu hiệu tuyên truyền được treo trang trọ
Trẩy Hội Lim – theo câu Quan họ du xuân vùng Kinh Bắc

Trẩy Hội Lim – theo câu Quan họ du xuân vùng Kinh Bắc

Dòng người đổ về trong sắc xuân tươi mới, mang theo tâm trạng háo hức, ngóng đợi với Hội Lim – lễ hội mùa xuân đặc sắc bậc nhất vùng Kinh Bắc
Phiên bản di động