Danh mục
THEO DÕI TRÊN: Facebook Youtube Tiktok
chao-mung-dai-hoi-nct-lan-vii
Giữa dòng người chậm rãi tiến vào Lăng viếng Bác, tôi - một thương binh tròn tám mươi, tóc đã bạc phơ, bước chân run rẩy nhưng lòng thì hồi hộp vô cùng. Thế rồi, giữa cái nắng tháng bảy oi ả, một tiếng gọi nghẹn ngào từ phía sau khiến tôi khựng lại: “Anh… có phải là anh Phong, lái xe Trường Sơn năm xưa không?”.
+
aa
-

Tôi quay lại. Trước mặt tôi là một bà cụ, khuôn mặt hằn những vết nhăn của thời gian, nhưng đôi mắt thì vẫn sáng lạ thường. Phải mất vài giây định thần, ký ức chiến trường Vĩnh Linh năm 1968 như thác đổ ùa về, xóa tan đi khoảng cách của gần 60 năm xa cách. “Huyền! Có phải cô Huyền không?”. Chúng tôi ôm lấy nhau giữa lòng Thủ đô, nước mắt cứ thế trào ra, trong những ánh nhìn cảm thông, xúc động xung quanh.

Năm ấy, tôi là lính lái xe vận tải quân sự, tuổi đôi mươi hừng hực lửa nhiệt huyết. Tuyến lửa Vĩnh Linh khi đó không khác gì “túi bom” của kẻ thù. Đêm đêm, tôi cầm lái chiếc xe chở nặng vũ khí, đạn dược chi viện cho chiến trường miền Nam. Đường đi tối om, quy định ngặt nghèo không được bật đèn pha, chỉ có thể lần mò theo những vệt sáng lờ mờ từ những chiếc khăn trắng của các cô gái Thanh niên xung phong (TNXP) đứng ở những nơi hiểm yếu.

Những chuyến xe và cô gái dẫn đường

Và tôi gặp Huyền. Huyền khi ấy là một cô gái TNXP mảnh khảnh, luôn túc trực ở đoạn đường đầy hố bom, nơi tử thần luôn chực chờ. Đêm đêm, bóng dáng cô thấp thoáng, chiếc khăn trắng trên tay cô như một ngọn hải đăng cứu mạng. Mỗi lần xe tôi đi qua, cô lại vẫy nhẹ, ánh mắt nhìn tôi như trao gửi cả niềm tin. Có những đêm bom rải thảm, đất đá văng tứ tung lên buồng lái, nhưng nhờ có “tín hiệu” từ chiếc khăn của Huyền, tôi vẫn lọt qua “cửa tử”.

Kỷ niệm hằn sâu nhất trong tâm trí tôi là buổi tối định mệnh ấy. Một trận bom đánh úp bất ngờ, đất trời như muốn sụp đổ. Chiếc xe của tôi bị sức ép bom hất văng xuống ruộng, tôi bị ngất đi. Khi tỉnh dậy, tôi nghe tiếng hét hoảng loạn gọi tên cô của đồng đội. Huyền nằm đó, bất động cạnh hố bom, gương mặt trắng bệch vì choáng và ngạt khí. Không chút đắn đo, tôi - dù đau đớn - đã lao tới, quỳ xuống giữa bùn lầy, thực hiện hô hấp nhân tạo cho cô.

Từng hơi thở của tôi như muốn truyền lại sự sống cho cô gái ấy. Giây phút Huyền bật dậy, ho sặc sụa rồi nhìn tôi đầy ngơ ngác, đó là khoảnh khắc kỳ diệu nhất trong đời binh nghiệp của tôi. Sau lần ấy, chúng tôi chia tay vội vã. Chiến tranh khốc liệt không cho phép người ta có thời gian để hẹn thề. Chỉ một cái nắm tay, một ánh mắt nghẹn ngào và chờ đợi, cô trở về với vị trí của mình, còn tôi tiếp tục hành trình vào Nam. Sau này, khi chiến tranh kết thúc, dòng đời xô đẩy, chúng tôi mất liên lạc hoàn toàn.

Vậy mà, giữa dòng người viếng Lăng Bác hôm nay, định mệnh lại một lần nữa cho chúng tôi gặp lại. Huyền vẫn giữ nguyên nét hiền hậu, còn tôi vẫn là gã lính chiến năm nào. Chúng tôi ngồi lại trên ghế đá công viên gần đó, kể cho nhau nghe về những năm tháng hào hùng mà cũng đầy gai góc. Huyền vẫn kể về những đêm cầm khăn trắng dẫn đường, về những lần nhìn theo chiếc xe khuất bóng trong đêm đen mà lòng thầm cầu nguyện. Còn tôi, vẫn thấy sống động hình ảnh cô gái nhỏ bé kiên cường giữa mưa bom bão đạn.

Thời gian đã lấy đi của chúng tôi sức trẻ, nhưng để lại những kỷ niệm về năm tháng thanh xuân đẹp đẽ nhất. Nhưng ký ức về thời khói lửa, về chiếc khăn trắng dẫn đường trong đêm đen, và về cả hơi ấm của tình đồng đội, tình người nơi tuyến lửa, thì vẫn vẹn nguyên, sáng trong như ánh nắng ban mai.

Chúng tôi đã là người cao tuổi, nhưng cái ôm vỡ òa giữa lòng Hà Nội hôm nay như đã nối lại sợi dây ký ức bị đứt đoạn gần 60 năm. Chúng tôi cùng nắm tay nhau vào viếng Bác, lòng cảm thấy nhẹ nhõm và thanh thản. Có lẽ, những người lính, những TNXP như chúng tôi, dù đi đâu, về đâu, thì trong tim vẫn luôn khắc ghi một thời không thể nào quên - một thời vì nước quên thân, một thời gắn kết bằng tình thương yêu vô bờ bến.

Nam Phong
Tags: Thanh niên xung phong lái xe Trường Sơn

Tin liên quan

Tin tức bạn quan tâm

Nhớ mãi những lời của Đại tướng Võ Nguyên Giáp trong buổi gặp đoàn cựu TNXP tháng Chín năm ấy

Người giữ màu xanh cho dòng sông chết

Khúc sông chảy qua làng Thuận Phát (một vùng quê đang đô thị hóa mạnh mẽ tại ngoại thành Hà Nội) những năm gần đây trở thành nỗi ám ảnh của người dân. Nước sông đen kịt, từng vầng bọt trắng xóa kèm theo túi nilon, xác động vật nổi lềnh bềnh, bốc mùi hôi thối nồng nặc. Người ta đi qua đều bịt mũi, phóng xe thật nhanh.
Nhớ mãi những lời của Đại tướng Võ Nguyên Giáp trong buổi gặp đoàn cựu TNXP tháng Chín năm ấy

“Hưu trí tích cực”

Người trẻ ngày nay thường nhắc đến "khởi nghiệp" với sự cuồng nhiệt của tuổi thanh xuân. Ngược lại, xã hội lại hay đóng khung người tóc bạc trong hai chữ "nghỉ hưu". Trong mắt người già, nghỉ hưu không đồng nghĩa với "ngừng chuyển động" hay chấp nhận thụ động bên lề xã hội. Đây là thời điểm vàng để bước vào chương mới: "Hưu trí tích cực" - nơi NCT chủ động khởi nghiệp, sáng tạo và kiến tạo việc làm cho cộng đồng.
Nhớ mãi những lời của Đại tướng Võ Nguyên Giáp trong buổi gặp đoàn cựu TNXP tháng Chín năm ấy

“Già hoá tích cực”

Theo các số liệu thống kê khoa học, nước ta đã chính thức bước vào giai đoạn “Già hóa dân số” từ năm 2011 và dự báo đến năm 2036 sẽ chuyển sang giai đoạn “Dân số già”.
Nhớ mãi những lời của Đại tướng Võ Nguyên Giáp trong buổi gặp đoàn cựu TNXP tháng Chín năm ấy

An sinh xã hội cho người cao tuổi không lương hưu

Việt Nam đang bước vào giai đoạn già hóa dân số với tốc độ thuộc hàng nhanh nhất thế giới. Đằng sau thành tựu về việc nâng cao chất lượng y tế giúp tuổi thọ trung bình ngày càng tăng là một thực tế đầy trăn trở: Một bộ phận lớn người cao tuổi (NCT), đặc biệt là ở khu vực nông thôn, miền núi và khu vực lao động phi chính thức, bước vào tuổi xế chiều mà hoàn toàn không có tích lũy tài chính hay lương hưu.
Nhớ mãi những lời của Đại tướng Võ Nguyên Giáp trong buổi gặp đoàn cựu TNXP tháng Chín năm ấy

Đôi bàn tay của cha

Tại căn nhà cấp bốn bạc màu ở xã Hải Anh, Ninh Bình, ông Nguyễn Văn Mùi (71 tuổi), lặng lẽ nhìn hoàng hôn. Đôi bàn tay ông - gầy guộc, cong gập và thô ráp như rễ cây cổ thụ - khẽ xoa vào nhau tìm chút hơi ấm. Đó là đôi bàn tay viết nên câu chuyện cuộc đời của một người cha, biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng.
Nhớ mãi những lời của Đại tướng Võ Nguyên Giáp trong buổi gặp đoàn cựu TNXP tháng Chín năm ấy

Mãi khắc sâu công ơn của thương binh, liệt sĩ

Tháng 6/1947, Chủ tịch Hồ Chí Minh chỉ thị chọn một ngày trong năm làm "Ngày thương binh" để Nhân dân ta có dịp tỏ lòng biết ơn, yêu mến thương binh. Thực hiện chỉ thị của Người, một Hội nghị trù bị gồm đại biểu của các cơ quan, các ngành ở Trung ương, và một số địa phương đã họp tại một địa điểm ở xóm Bàn Cờ, xã Hùng Sơn, huyện Đại Từ, tỉnh Thái Nguyên, nhất trí chọn ngày 27/7 hàng năm là Ngày thương binh toàn quốc.
Nhớ mãi những lời của Đại tướng Võ Nguyên Giáp trong buổi gặp đoàn cựu TNXP tháng Chín năm ấy

Đếm ngược...

Ngày 2/4/2026, tại di tích lịch sử Thành cổ Quảng Trị, Ban Chỉ đạo quốc gia đã phát động "Chiến dịch 500 ngày đêm đẩy mạnh thực hiện tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ". Theo đó, Chiến dịch triển khai từ ngày 15/3/2026 đến ngày 27/7/2027- kỉ niệm 80 năm Ngày Thương binh-Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2027).
Based on MasterCMS Ultimate Edition 2026 v2.9