Danh mục
THEO DÕI TRÊN: Facebook Youtube Tiktok
tien-toi-dai-hoi-vii
Tại căn nhà cấp bốn bạc màu ở xã Hải Anh, Ninh Bình, ông Nguyễn Văn Mùi (71 tuổi), lặng lẽ nhìn hoàng hôn. Đôi bàn tay ông - gầy guộc, cong gập và thô ráp như rễ cây cổ thụ - khẽ xoa vào nhau tìm chút hơi ấm. Đó là đôi bàn tay viết nên câu chuyện cuộc đời của một người cha, biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng.
+
aa
-

Vợ mất sớm, một mình ông Mùi vừa làm cha, vừa làm mẹ, bám lấy mấy sào ruộng khoán và nghề đan lát để nuôi đứa con trai duy nhất - Nguyễn Minh Đức. Chẳng ai lạ gì hình ảnh người đàn ông lam lũ, bất kể Đông giá hay Hè oi, cặm cụi bên bó tre, thanh nứa. Đôi bàn tay ông quanh năm sứt sẹo, máu rớm từ những nhát dao cứa hay gai đâm.

Đôi bàn tay của cha
Ảnh minh hoạ

Khi Đức đỗ Đại học Y Hà Nội, ông Mùi vừa mừng, vừa lo bởi chi phí tốn kém. Để gửi tiền cho con mỗi tháng, ông làm việc bằng ba người: Bốc vác phân bón, mò cua bắt ốc khi đêm xuống. Mùa Đông rét mướt, chân tay ông nứt nẻ, rỉ máu vì ngâm nước lạnh. Có người khuyên cho con nghỉ học sớm để bớt khổ, ông chỉ cười: "Đời tôi lội bùn đủ rồi, miễn sao con học hành thành đạt là tôi mãn nguyện lắm rồi!

Sự hy sinh kéo dài gần mười năm từ đại học đến thạc sĩ, bác sĩ nội trú. Ông giấu những cơn đau khớp dữ dội, sụt cân, lưng còng, mắt mờ vì thức đêm đan rổ. Nhưng khi gọi điện cho con, giọng ông luôn hào sảng: “Ở quê bố khỏe lắm, con cứ yên tâm học hành!”.

Tuần trước, Đức - nay là thạc sĩ, bác sĩ Ngoại khoa tiếng tăm tại Thủ đô về thăm nhà đột xuất. Bước vào sân, anh sững sờ thấy cha co quắp bên hiên chịu đựng cơn đau, cạnh là lọ thuốc giảm đau rẻ tiền. Nghẹn ngào quỳ xuống, Đức thốt lên: “Bố! Sao bố đau thế này mà không bảo con?”. Ông Mùi giấu lọ thuốc sau lưng, cười gượng: “Bố có sao đâu, bệnh tuổi già ấy mà”. Nắm lấy đôi bàn tay chằng chịt sẹo và biến dạng hoàn toàn do viêm khớp mạn tính, Đức khóc nấc: “Bố vẫn khổ thế này... Con học bao nhiêu năm chữa bệnh cho thiên hạ, mà bệnh của cha mình lại chẳng hay biết”.

Ông Mùi đưa đôi bàn tay run rẩy vuốt tóc con, ánh mắt tràn ngập tự hào: “Đừng khóc con. Đôi bàn tay sần sùi này của bố đổi lấy đôi bàn tay lành lặn, vững vàng của con để cầm dao mổ cứu người. Nhìn con mặc áo blouse trắng, được người ta kính trọng, đó là liều thuốc bổ quý giá nhất rồi”.

Đêm ấy, dưới ánh đèn ấm áp, Đức tự tay xoa bóp, châm cứu cho cha. Anh hiểu rằng, chiếc áo blouse trắng tinh khôi anh đang mặc được dệt nên từ mồ hôi, máu và nước mắt của người cha tần tảo.

Thành Luân
Tags: đôi bàn tay tần tảo bàn tay cha

Tin tức bạn quan tâm

Mãi khắc sâu công ơn của thương binh, liệt sĩ

Tháng 6/1947, Chủ tịch Hồ Chí Minh chỉ thị chọn một ngày trong năm làm "Ngày thương binh" để Nhân dân ta có dịp tỏ lòng biết ơn, yêu mến thương binh. Thực hiện chỉ thị của Người, một Hội nghị trù bị gồm đại biểu của các cơ quan, các ngành ở Trung ương, và một số địa phương đã họp tại một địa điểm ở xóm Bàn Cờ, xã Hùng Sơn, huyện Đại Từ, tỉnh Thái Nguyên, nhất trí chọn ngày 27/7 hàng năm là Ngày thương binh toàn quốc.

Những chuyến xe và cô gái dẫn đường

Giữa dòng người chậm rãi tiến vào Lăng viếng Bác, tôi - một thương binh tròn tám mươi, tóc đã bạc phơ, bước chân run rẩy nhưng lòng thì hồi hộp vô cùng. Thế rồi, giữa cái nắng tháng bảy oi ả, một tiếng gọi nghẹn ngào từ phía sau khiến tôi khựng lại: “Anh… có phải là anh Phong, lái xe Trường Sơn năm xưa không?”.

Đếm ngược...

Ngày 2/4/2026, tại di tích lịch sử Thành cổ Quảng Trị, Ban Chỉ đạo quốc gia đã phát động "Chiến dịch 500 ngày đêm đẩy mạnh thực hiện tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ". Theo đó, Chiến dịch triển khai từ ngày 15/3/2026 đến ngày 27/7/2027- kỉ niệm 80 năm Ngày Thương binh-Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2027).

Tăng lương hưu và “bão giá”

Đối với những người đã đi qua hơn nửa đời người cống hiến, cuốn sổ hưu không chỉ là sự bảo đảm về mặt tài chính, mà còn là điểm tựa tinh thần vững chắc ở tuổi xế chiều. Chính vì vậy, từ ngày 1/7/2026, lương hưu và trợ cấp bảo hiểm xã hội được điều chỉnh tăng 8% đã mang lại niềm phấn khởi cho hàng triệu NCT trên cả nước. Thế nhưng, trong ánh mắt của những người già vốn giàu trải nghiệm sống, niềm vui ấy dường như chưa trọn vẹn.

Dáng đứng người thương binh

Ông Nguyễn Văn N - một thương binh thời chống Mỹ, ở phố Văn Cao, TP Hà Nội vẫn giữ dáng đi đứng thẳng tắp như thời còn trong quân ngũ, cùng người đồng đội trong chi hội Cựu chiến binh tổ dân phố trong bộ quân phục gọn gàng, thong thả bước đi sau buổi sinh hoạt chi hội đầy cảm xúc. Câu chuyện giữa hai người cựu chiến binh già xoay quanh những kỷ niệm về chiến trường Quảng Trị năm nào. Bất chợt, sự tĩnh lặng của vỉa hè bị phá vỡ bởi những tiếng cười đùa trong trẻo.

Mùi khói bếp năm xưa

Nắng sớm chạm vào bậu cửa sổ, đổ những vệt dài vàng nhạt lên nền gạch bông cũ kỹ. Ông Kính nheo nheo đôi mắt đã mờ đục theo thời gian, cẩn thận lau lại chiếc đồng hồ quả lắc treo tường. Tiếng tích tắc... tích tắc... đều đặn như nhịp đập con tim của ông trong ngôi nhà cổ này - nơi ông đã sống ngót nghét ba phần tư cuộc đời.

Hà Nội vì cả nước!

Ngày 23/4 vừa qua, Quốc hội khóa XVI đã thông qua Luật Thủ đô (sửa đổi). Đây là một bước tiến lịch sử, xác lập tầm nhìn mới, tư duy mới, tạo động lực để Thủ đô bứt phá mạnh mẽ, vươn tầm khu vực và quốc tế.
Based on MasterCMS Ultimate Edition 2026 v2.9