Niềm vui và sự phiền toái của... “nhà báo làng”

Nói sao hết nỗi vui mừng khi bài được đăng, nhận được báo biếu. Dừng công việc đang làm, mở báo tìm ngay bài của mình. Đọc đi đọc lại và so sánh với bản nháp, tìm những câu chữ cần sửa để rút kinh nghiệm cho bài sau.

Niềm vui…

Tôi bắt đầu tập viết báo từ những năm 70 của thế kỉ trước, khi còn ở trong quân đội. Thời gian này đối tượng viết của tôi là những tập thể, cá nhân có thành tích xuất sắc trong các phong trào thi đua: “Tất cả cho tiền tuyến”, “Tất cả để đánh thắng giặc Mỹ xâm lược”,… Đôi khi tôi còn khai thác trên các báo để viết về các tấm gương chiến đấu dũng cảm, lập công xuất sắc của quân và dân hai miền Nam – Bắc, nhằm cổ vũ, động viên phong trào. Những tháng ngày “chập chững” viết, bài gửi đi rồi mà tôi cứ thấp thỏm mong đợi, như “mong mẹ về chợ”. Nhưng chỉ ở mức độ khiêm tốn, nghĩa là chỉ mong tòa soạn báo tin là đã nhận được bài và có vài lời khích lệ, động viên chứ đâu nghĩ đến chuyện được đăng. Vì tôi biết có người viết hàng chục bài mới có bài được báo sử dụng.

Nói sao hết nỗi vui mừng khi bài được đăng, nhận được báo biếu. Dừng công việc đang làm, mở báo tìm ngay bài của mình. Đọc đi đọc lại và so sánh với bản nháp, tìm những câu chữ cần sửa để rút kinh nghiệm cho bài sau. Đêm đó, tôi vui mừng quá không sao ngủ được. Nhiều người (nhất là thanh niên) chuyền tay nhau đọc bài của tôi - bài có nói nhiều về họ. Bạn bè xúm lại khích lệ chúc mừng, có người cao hứng gọi tôi là “nhà báo”.

Niềm vui và sự phiền toái của... “nhà báo làng”

Chiến tranh kết thúc, tôi được chuyển ngành về một cơ quan thông tin văn hóa. Lại tiếp tục viết báo, công việc mà tôi say mê, yêu mến. Một anh bạn bảo: “Ông viết được báo, một phần là do ham đọc báo”. Tôi thấy anh nói đúng với ý định tổng kết kinh nghiệm để rút ra bài học về viết báo của tôi.

Thật vậy, chưa bao giờ tôi sao nhãng đọc, học và làm theo báo. Nhờ tìm hiểu và học tập trên báo mà tôi thấm nhuần được quan điểm, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước,… nâng cao nhận thức tư tưởng, giúp tôi định hướng được suy nghĩ và hành động, biết nhìn nhận cuộc sống, đánh giá đúng sai.

Trong thực tiễn cuộc sống, tôi phát hiện ra điều hay, việc tốt cần phải biểu dương. Thấy được điều dở, việc xấu cần phải phê phán. Việc biểu dương, phê phán đó tốt nhất và hiệu quả hơn cả là đề cập trên mặt báo.

Bắt đầu từ những tin vắn, truyện nhỏ, gương người tốt việc tốt, bút kí,… tôi nghiên cứu kĩ nguyên tắc viết từng thể loại. Đọc cho người xung quanh nghe để họ nhận xét và góp ý, sau đó sửa chữa rồi viết lại và gửi đi. Đến nay, tôi đã có hàng trăm tin, bài được đăng, sử dụng trên các báo, tạp chí trên sóng phát thanh của Trung ương và địa phương.

Bây giờ tôi cũng thấy nghề viết báo không phải dễ chút nào, nó cũng thật truân chuyên, vất vả vô cùng. Để có được một bài viết hay, sát thực không những đòi hỏi người viết phải có một trình độ nghiệp vụ nhất định, mà còn phải trực tiếp đến tận nơi, đi thực tế để nghe, nhìn và nắm bắt tình hình, thu thập số liệu, sau đó lại phải viết đi, viết lại, chỉnh sửa nhiều lần sao cho bài viết đạt yêu cầu để người đọc không chê là khô cứng, là “không có hồn”.

Tôi cũng biết, để có một tờ báo hay, đẹp và ra đúng thời gian, đáp ứng được nhu cầu bạn đọc thì từ các đồng chí lãnh đạo tòa soạn đến các phóng viên, biên tập, cán bộ, phòng vi tính,… phải tốn rất nhiều công sức, trí tuệ và cả trái tim, nhiệt huyết của mình. Thế mới biết và thông cảm với các anh, các chị nhiều lắm.

Chức năng của báo là thông tin nên bài viết càng giàu lượng thông tin mới tốt, không văn vẻ sáo rỗng, cần phải trung thực và chính xác. Còn cách viết thì tựa hồ như người nấu ăn, cũng thực phẩm, gia vị ấy nhưng có kĩ thuật, khéo chế biến thì ngon ai cũng thích ăn, còn vụng xào xáo thì dở chẳng ai ngó tới. Nhờ ham đọc báo mà tôi học được cách viết báo.

Cùng với việc học tập và đào tạo ở trường và đọc báo, viết báo mà tôi nâng cao được nhận thức tư tưởng, quan điểm lập trường, năng lực hành động thực tiễn. Nó giúp tôi vượt qua mọi khó khăn, thử thách, hoàn thành mọi nhiệm vụ của một quân nhân, một công chức, và một người cao tuổi từ ngày về hưu. Bây giờ tôi coi báo chí vừa là người bạn, vừa là người thầy của tôi.

… Sự phiền toái

Đã trên 40 năm viết báo, tôi đã viết hàng trăm bài về đồng đất, con người làng quê của mình, một số tác phẩm được giải thưởng báo chí.

Ngay từ khi còn công tác ở xa, dân làng tôi vẫn “theo sát bước chân” của tôi - ấy là khi thấy có bài được đăng trên báo, họ truyền tin cho nhau tìm đọc, nhiều người còn “tự hào” thay tôi. Mỗi lần về phép, họ ngợi khen, khích lệ, đến trẻ em cũng tỏ ra “ngưỡng mộ” vì có “nhà báo” của làng mình làm nhiều lúc tôi phát ngượng… Đến khi nghỉ hưu về quê, người thì: Em có chuyện này hay lắm, kể bác nghe để bác viết báo, người lại: Anh phải đưa lên báo việc này giúp bà con chúng tôi… Rồi thì ở xóm này, xóm nọ, ở thôn, ở xã, ở…. Bác đến mà chụp ảnh, viết bài. Hay, vụ này hay đáo để.

Trở về quê hương, nơi tình làng nghĩa xóm nặng sâu, tôi luôn cẩn trọng khi cầm bút. Viết cái gì, viết như thế nào? Chẳng lẽ lại né tránh cái mảng “tối xám” cho “an toàn”? Thế thì đơn điệu quá! Bởi ở làng quê, không chỉ riêng ở quê tôi, mảng tối xám vẫn hiện hữu trên mọi góc cạnh. Đó là hủ tục cưới xin, ma chay, mê tín dị đoan, bói toán nhảm nhí; đó là vị cán bộ nọ quan liêu, cửa quyền; đó là tệ trộm cắp, cờ bạc; đó là những thanh niên lêu lổng, quậy phá. Rồi thói ích kỉ, ganh ghét, đố kị. Rồi, chuyện thả rông gia súc làm mất vệ sinh, đổ rác thải bừa bãi gây ô nhiễm môi trường. Rồi tranh chấp đất đai. Và, ông thầy thuốc này vô cảm, chị nọ mắng nhiếc con bắt được của rơi “dại dột” đem trả người mất. Và chuyện bạo lực gia đình, đầy hình thức, nhiều, nhiều lắm,...

Khi chọn viết những “chuyện” này, hầu hết tôi đều thể hiện ở dạng “tiểu phẩm” phê phán nhẹ nhàng, mong góp một tiếng nói cảnh thức. Bài viết không nêu đích danh một ai trong làng, xã, một địa danh cụ thể nào cả, mà chỉ kí tên thật của mình.Vậy mà có những bài sau khi đăng, có người bảo tôi: “Ông choảng ác quá, nhưng được lắm. Cái lão ấy đúng như ông viết, có thế lão mới cạch”. Có người lại nói: “Chuyện ấy ở xã mình bác viết làm gì, “tốt phô ra, xấu xa đậy điệm”, đừng “vạch áo cho người xem lưng”…

Thế là, đành phải giải thích thế nào là tiểu phẩm, thế nào là … cho những người có thiện ý trò chuyện với mình. Còn những người “có tật giật mình”, sau khi đọc bài tôi viết, từ đấy trở đi mỗi khi gặp nhau mặt lạnh như tiền, họ nhìn tôi bằng con mắt như những người xa lạ, đầy vẻ oán trách. Tuy không nói ra lời nhưng tôi đoán trong lòng họ ấm ức lắm.

Tâm sự với bạn viết, tâm tình cùng bạn đọc những điều trên đây, khi sống ở làng quê, làm “nhà báo” làng đúng là có “oai” thật đấy nhưng cũng có khi “phiền” lắm. Dẫu sao, tôi vẫn thấy vui vui và khoái viết “tiểu phẩm” lắm lắm.

Trương Thọ

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Vì nhau

Vì nhau

Thương nhớ vợ qua đời, bạn tôi lục tìm trong kho tài liệu vợ để lại, rồi gọi điện thoại thông báo với tôi rằng: “Bà nhà tôi đã chép vào tờ giấy A4 bài thơ “Vì nhau” của anh”.
Người lính già tỏa sáng giữa thời bình

Người lính già tỏa sáng giữa thời bình

Cụ Ngô Tấn Vinh, 96 tuổi đời, 76 năm tuổi Đảng, ở thôn Bàu Cầu, phường Hòa Xuân, TP Đà Nẵng, ít nói về mình. Nhưng với người dân thôn Bàu Cầu, nhắc đến cụ là nhắc đến một tấm gương sống mẫu mực, tận tụy, trách nhiệm với cộng đồng...
Thắp sáng bản làng nơi biên cương Tổ quốc

Thắp sáng bản làng nơi biên cương Tổ quốc

Nhiều năm trước, cuộc sống của người dân bản Pa, xã biên giới Tam Thanh, tỉnh Thanh Hóa thường bị cái đói, cái nghèo đeo bám. Nhưng giờ đây, giữa heo hút của đại ngàn, nơi biên cương Tổ quốc, vùng đất này đang hằng ngày “thay da, đổi thịt”...
Nhiều mô hình giúp đổi thay cuộc sống ở “vùng đất dioxin” A So

Nhiều mô hình giúp đổi thay cuộc sống ở “vùng đất dioxin” A So

Vùng đất A So thuộc xã A Lưới 4, TP Huế, nơi sinh sống của người dân tộc Tà Ôi, Pa Cô, Vân Kiều… hàng chục năm qua chịu ảnh hưởng nặng nề nỗi đau của chất độc da cam dioxin trong chiến tranh. Nhưng với sự nỗ lực của chính quyền và người dân, vùng đất cằn cỗi ấy đang dần khoác lên mình màu xanh của sự sống, hồi sinh mạnh mẽ...
Tin buồn

Tin buồn

Ban tang lễ và gia đình vô cùng thương tiếc báo tin

Tin khác

Khát vọng ở xã vùng biên La Êê

Khát vọng ở xã vùng biên La Êê
Mênh mông thăm thẳm trên rừng xanh biên giới, La Êê đang nỗ lực đổi thay từng ngày bằng những cây con bản địa, bằng sự chịu thương chịu khó, bằng kiên nhẫn học hỏi với khát vọng đổi thay trên từng nóc làng biên cương...

Ấm áp hoạt động kỷ niệm 8/3 của Hội Người mù tỉnh Lâm Đồng

Ấm áp hoạt động kỷ niệm 8/3 của Hội Người mù tỉnh Lâm Đồng
Sáng ngày 6/3, Hội Người mù tỉnh Lâm Đồng (khu vực Bình Thuận cũ) tổ chức buổi sinh hoạt thân mật dành cho hội viên nữ nhân dịp kỷ niệm 116 năm Ngày Quốc tế Phụ nữ (8/3/1910 – 8/3/2026).

Sau 70 năm chung sống, ông bà U90 “cưới nhau” lần nữa giữa vòng tay con cháu

Sau 70 năm chung sống, ông bà U90 “cưới nhau” lần nữa giữa vòng tay con cháu
Ở tuổi gần 90, ông Nguyễn Xuân Cứ (SN 1941) và bà Nguyễn Thị Chín (SN 1942) ở xã Lạc Đạo, tỉnh Hưng Yên bất ngờ được con cháu tổ chức một đám cưới đặc biệt sau 70 năm gắn bó.

Khi sự trường thọ kết tinh từ lòng tử tế

Khi sự trường thọ kết tinh từ lòng tử tế
Giữa nhịp sống hối hả của thời đại số, tại một miền quê yên bình của tỉnh Hà Tĩnh, có một "cây cao bóng cả" đã đi qua hơn một thế kỷ. Ở tuổi 106, cụ Nguyễn Trọng Cẩn không chỉ khiến người ta ngưỡng mộ bởi sự trường thọ mà còn bởi trí tuệ minh mẫn và một tâm hồn thanh cao, kết tinh từ lối sống kỷ luật và lòng yêu thương gia đình...

Các địa phương chăm lo Tết, mừng thọ người cao tuổi

Các địa phương chăm lo Tết, mừng thọ người cao tuổi
Nhân dịp đón Xuân mới Bính Ngọ 2026, cùng với Trung ương Hội, Hội NCT các địa phương nỗ lực vận động nguồn lực, tổ chức thăm hỏi, tặng quà hỗ trợ NCt nghèo, hoàn cảnh khó khăn để có cái Tết ấm áp, đủ đầy hơn…

Đặc sắc lễ hội Cầu ngư đầu xuân ở Quảng Ninh

Đặc sắc lễ hội Cầu ngư đầu xuân ở Quảng Ninh
Từ bao đời nay, ngư dân vùng biển Hà An, phường Hà An, tỉnh Quảng Ninh vẫn truyền tai nhau câu nói: “Ra khơi nhờ biển, trở về nhờ ơn Trời”. Với niềm tin ấy, lễ hội Cầu ngư không chỉ là nơi sinh hoạt tín ngưỡng mà còn là biểu tượng tinh thần của cộng đồng ngư dân nơi đây - nơi gửi gắm niềm tin, khát vọng bình an và những mùa biển bội thu.

An Khê: Món nợ ân tình với mảnh đất quê hương

An Khê: Món nợ ân tình với mảnh đất quê hương
Đầu Xuân năm nay, tôi đứng khá lâu trước cổng chào của phường An Khê (Gia Lai). Dòng chữ kỷ niệm 255 năm Khởi nghĩa nông dân Tây Sơn và chiến thắng Ngọc Hồi - Đống Đa nổi bật giữa nền trời cao nguyên trong trẻo. Người qua lại đông nhưng không ồn ào. Giữa nhịp đi lại ấy, tôi chợt nghĩ, làm nghề viết về làng nghề và văn hóa truyền thống nhiều năm, có những vùng đất mình từng đi qua, nhưng cũng có những vùng đất mình còn nợ một bài viết cho ra hồn.

Đợi Xuân

Đợi Xuân
Tôi nhớ những năm tháng ấu thơ, cả nhà đợi Xuân cũng bắt đầu từ khu vườn nhỏ xinh đầy hoa này, nơi mẹ tính toán từng luống hoa cúc, từng chậu đào sẽ nở đúng dịp Tết, nơi những nhánh mai vàng được chăm chút từng ngày để kịp đơm bông khi Xuân sang.

Quê ngoại bên thềm Xuân sang

Quê ngoại bên thềm Xuân sang
Tết đến, Xuân về bao giờ cũng đem đến cho ta một cảm giác vừa phấn chấn vừa bồi hồi với bao dự định mới và ôn lại bao buồn, vui cũ. Vậy nhưng đây là lần đầu tiên tôi mới được nếm trải hương vị cái Tết của quê ngoại, cái Tết đầu tiên sau sáp nhập 3 xã vùng bãi ngang, gồm: Đỉnh Bàn, Thạch Hải và Thạch Khê thành xã Thạch Khê, với diện tích tự nhiên hơn 46 km2, dân số gần 18.000 người.

Mùa Xuân - sống vui, sống khỏe nâng cao dân trí để vươn xa

Mùa Xuân - sống vui, sống khỏe nâng cao dân trí để vươn xa
Xuân Bính Ngọ - 2026, hai nhà giáo già, hai người bạn tâm phúc Tống Minh Hùng và Bùi Hữu Giao, một thời là cán bộ giảng dạy Trường Cao đẳng Sư phạm Sông Bé, Bình Dương, nay là TP Hồ Chí Minh.

Khi ngựa bị… hàm oan!

Khi ngựa bị… hàm oan!
Văn chương cổ điển Trung Quốc thường đề cập nhiều đến ngựa. Tiểu thuyết "Tam quốc chí" cũng không ngoại lệ nếu không muốn nói còn… vượt trội khoản này. Chỉ một bộ tiểu thuyết hơn 2.000 trang đã hiện diện đến 5 con "thần mã" với sức vóc, tài năng và/hoặc tướng mạo đều thuộc loại "dị thường". Thế nhưng cái dị thường của các chú ngựa đa phần đều mang tính tích cực, tạo thiện cảm cho người đọc.

Chợ vùng biên ngày Tết

Chợ vùng biên ngày Tết
Nói đến chợ, ai cũng nghĩ ngay đến cảnh ồn ào, náo nhiệt bán mua, nhất là những phiên chợ Tết lại càng đông vui, nhộn nhịp gấp bội so ngày thường. Những phiên chợ quê ngày Tết tuy không rộn ràng, náo nhiệt nhưng có những nét thú vị rất riêng.

Công ty FLY88 - Chuyến đi của những tấm lòng nhân ái

Công ty FLY88 - Chuyến đi của những tấm lòng nhân ái
Giữa nhịp sống hiện đại hối hả, đôi khi những giá trị lớn lại được bắt đầu từ những điều rất nhỏ. Một hộp sữa trao tay, một chiếc đèn pin thắp sáng đêm mưa, một lời hỏi han chân thành… tất cả có thể trở thành sợi dây gắn kết bền chặt giữa con người với con người.

Cuốn sách mới của Đại tướng Phan Văn Giang

Cuốn sách mới của Đại tướng Phan Văn Giang
Ngày 27/1/2026, Nhà xuất bản Quân đội Nhân dân (QĐND) tổ chức giới thiệu cuốn sách mới của Đại tướng Phan Văn Giang, Ủy viên Bộ Chính trị, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, với tựa đề: “Xây dựng Quân đội Nhân dân Việt Nam cách mạng, chính quy, tinh nhuệ, hiện đại, đáp ứng yêu cầu bảo vệ Tổ quốc trong kỉ nguyên mới”. Sách dày 430 trang, gồm 38 bài viết và trả lời phỏng vấn của Đại tướng Phan Văn Giang. Đây là công trình chào mừng thắng lợi Đại hội XIV của Đảng và kỉ niệm 96 năm Ngày thành lập Đảng của Nhà xuất bản QĐND.

Ngày Xuân trở lại chiến khu xưa

Ngày Xuân trở lại chiến khu xưa
Một ngày đầu Xuân, Anh Đào và những người đồng đội của chị dẫn chúng tôi về thăm chiến trường xưa ở vùng núi Hoàng Ngưu (Đồng Bò), tỉnh Khánh Hòa. Đi trên con đường hơn 50 năm về trước, không chỉ các chị mà cả chúng tôi cũng bồi hồi xúc động…
Xem thêm
Gỡ rối tuổi xế chiều: Tình yêu tuổi xế chiều bị các con ngăn cấm

Gỡ rối tuổi xế chiều: Tình yêu tuổi xế chiều bị các con ngăn cấm

Chồng mất năm tôi 42 tuổi, và tôi ở vậy nuôi các con. Nay các con tôi đã trưởng thành, đều đã lập gia đình và ở riêng. Các con tôi bận rộn mưu sinh, buổi sáng đưa cháu nhờ tôi trông nom rồi tối đón về, bỏ lại tôi trong ngôi nhà cô quạnh.
Xấu hổ khi nhắc đến tình dục, “vết thương vô hình” của NCT

Xấu hổ khi nhắc đến tình dục, “vết thương vô hình” của NCT

Tuổi già thường bị gán với suy giảm ham muốn và cơ thể đã quên rung động. Nhưng thực tế, “nỗi xấu hổ” khi nhắc đến tình dục mới là thứ khiến người già thật sự “già đi” chứ không phải tuổi tác. Tình dục ở NCT không phải là điều đáng xấu hổ, mà là phần tiếp nối tự nhiên của tình yêu và sự sống. Khi cơ thể yếu đi, trái tim vẫn có quyền được rung động, được chạm, được sẻ chia, yêu thương và chữa lành...
Làm thế nào để ông bà yêu thương, chăm sóc nhau hơn?

Làm thế nào để ông bà yêu thương, chăm sóc nhau hơn?

Ở tuổi xế chiều, yêu không còn là những lời hứa nồng nàn, mà là sự hiện diện, là cái nắm tay ấm, là ánh mắt biết dừng lại để lắng nghe nhau. Giống như với sức khỏe, tình yêu tuổi già cần được chăm sóc, nuôi dưỡng sự dịu dàng của trái tim...
Lãng mạn tuổi già: Làm thơ tặng bà, pha trà cho ông, tặng hoa cho nhau

Lãng mạn tuổi già: Làm thơ tặng bà, pha trà cho ông, tặng hoa cho nhau

Tuổi già không phải là đoạn cuối của tình yêu, mà là khoảnh khắc dịu dàng nhất, khi người ta học cách yêu bằng những điều thật nhỏ: Một tách trà, một bài thơ, một bông hoa. Ở tuổi này, lãng mạn không còn là những lời hứa, mà là hơi ấm còn lưu lại trong tay, là ánh mắt vẫn biết mỉm cười giữa những nếp nhăn....
Khó nói chuyện tuổi già

Khó nói chuyện tuổi già

LTS: “Bảy mươi vẫn thương nhau như thuở mới cưới, mà ngọn lửa yêu đương cứ lụi dần…” Chuyện nghe quen mà vẫn cứ… ngại nói! Thực ra, sinh lí tuổi già suy giảm không phải “trời bắt”, cũng không phải “hết thời” mà là quy luật tự nhiên. Tuy nhiên, nếu hiểu đúng và biết cách chăm sóc, NCT hoàn toàn có thể giữ lửa yêu thương, thậm chí còn ấm áp hơn cả thời son trẻ.
Thảnh thơi tuổi xế chiều

Thảnh thơi tuổi xế chiều

Nhắc đến tuổi già, có thể nhiều người sẽ nghĩ đến hình ảnh một người thiếu sức sống, sức khỏe tinh thần, thể chất suy giảm, cơ hội nghề nghiệp và xã hội hạn chế, cô đơn, mất phương hướng. Song, rất nhiều NCT đã đem đến cái nhìn tích cực về tuổi già. Họ sống một cuộc sống khỏe mạnh, vui vẻ, ý nghĩa và vẫn giữ vai trò tích cực trong xã hội, bởi họ đã chuẩn bị tâm thế để có một “tuổi già chủ động”.
Ấm áp hoạt động kỷ niệm 8/3 của Hội Người mù tỉnh Lâm Đồng

Ấm áp hoạt động kỷ niệm 8/3 của Hội Người mù tỉnh Lâm Đồng

Sáng ngày 6/3, Hội Người mù tỉnh Lâm Đồng (khu vực Bình Thuận cũ) tổ chức buổi sinh hoạt thân mật dành cho hội viên nữ nhân
Tết nghĩa tình với cựu thanh niên xung phong Thanh Hóa

Tết nghĩa tình với cựu thanh niên xung phong Thanh Hóa

Xuất phát từ tấm lòng, ông Nguyễn Đức Đủ, Chủ tịch HĐQT, Tổng Giám đốc Công ty CP xây lắp Điện lực Thanh Hóa đã tặng hơn 300 suất quà cho cựu TNXP dịp Tết 2026.
Tiến Nông bền bỉ gieo mầm nhân ái, lan tỏa trách nhiệm xã hội vì cộng đồng

Tiến Nông bền bỉ gieo mầm nhân ái, lan tỏa trách nhiệm xã hội vì cộng đồng

Công ty Cổ phần Công Nông nghiệp Tiến Nông còn được xã hội ghi nhận như một “địa chỉ nhân ái” với hành trình an sinh xã hội bền bỉ, nhất quán suốt hơn 30 năm
Vì nhau

Vì nhau

Thương nhớ vợ qua đời, bạn tôi lục tìm trong kho tài liệu vợ để lại, rồi gọi điện thoại thông báo với tôi rằng: “Bà nhà tôi đã chép vào tờ giấy A4 bài thơ “Vì nhau” của anh”.
Người lính già tỏa sáng giữa thời bình

Người lính già tỏa sáng giữa thời bình

Cụ Ngô Tấn Vinh, 96 tuổi đời, 76 năm tuổi Đảng, ở thôn Bàu Cầu, phường Hòa Xuân, TP Đà Nẵng, ít nói về mình. Nhưng với người dân thôn Bàu Cầu, nhắc đến cụ là nhắc đến một tấm gương sống mẫu mực, tận tụy, trách nhiệm với cộng đồng...
An Khê: Món nợ ân tình với mảnh đất quê hương

An Khê: Món nợ ân tình với mảnh đất quê hương

Đầu Xuân năm nay, tôi đứng khá lâu trước cổng chào của phường An Khê (Gia Lai). Dòng chữ kỷ niệm 255 năm Khởi nghĩa nông dân Tây Sơn và chiến thắng Ngọc Hồi - Đống Đa nổi bật giữa nền trời cao nguyên trong trẻo. Người qua lại đông nhưng không ồn ào. Giữa nhịp đi lại ấy, tôi chợt nghĩ, làm nghề viết về làng nghề và văn hóa truyền thống nhiều năm, có những vùng đất mình từng đi qua, nhưng cũng có những vùng đất mình còn nợ một bài viết cho ra hồn.
Phiên bản di động