Niềm vui và sự phiền toái của... “nhà báo làng”

Nói sao hết nỗi vui mừng khi bài được đăng, nhận được báo biếu. Dừng công việc đang làm, mở báo tìm ngay bài của mình. Đọc đi đọc lại và so sánh với bản nháp, tìm những câu chữ cần sửa để rút kinh nghiệm cho bài sau.

Niềm vui…

Tôi bắt đầu tập viết báo từ những năm 70 của thế kỉ trước, khi còn ở trong quân đội. Thời gian này đối tượng viết của tôi là những tập thể, cá nhân có thành tích xuất sắc trong các phong trào thi đua: “Tất cả cho tiền tuyến”, “Tất cả để đánh thắng giặc Mỹ xâm lược”,… Đôi khi tôi còn khai thác trên các báo để viết về các tấm gương chiến đấu dũng cảm, lập công xuất sắc của quân và dân hai miền Nam – Bắc, nhằm cổ vũ, động viên phong trào. Những tháng ngày “chập chững” viết, bài gửi đi rồi mà tôi cứ thấp thỏm mong đợi, như “mong mẹ về chợ”. Nhưng chỉ ở mức độ khiêm tốn, nghĩa là chỉ mong tòa soạn báo tin là đã nhận được bài và có vài lời khích lệ, động viên chứ đâu nghĩ đến chuyện được đăng. Vì tôi biết có người viết hàng chục bài mới có bài được báo sử dụng.

Nói sao hết nỗi vui mừng khi bài được đăng, nhận được báo biếu. Dừng công việc đang làm, mở báo tìm ngay bài của mình. Đọc đi đọc lại và so sánh với bản nháp, tìm những câu chữ cần sửa để rút kinh nghiệm cho bài sau. Đêm đó, tôi vui mừng quá không sao ngủ được. Nhiều người (nhất là thanh niên) chuyền tay nhau đọc bài của tôi - bài có nói nhiều về họ. Bạn bè xúm lại khích lệ chúc mừng, có người cao hứng gọi tôi là “nhà báo”.

Niềm vui và sự phiền toái của... “nhà báo làng”

Chiến tranh kết thúc, tôi được chuyển ngành về một cơ quan thông tin văn hóa. Lại tiếp tục viết báo, công việc mà tôi say mê, yêu mến. Một anh bạn bảo: “Ông viết được báo, một phần là do ham đọc báo”. Tôi thấy anh nói đúng với ý định tổng kết kinh nghiệm để rút ra bài học về viết báo của tôi.

Thật vậy, chưa bao giờ tôi sao nhãng đọc, học và làm theo báo. Nhờ tìm hiểu và học tập trên báo mà tôi thấm nhuần được quan điểm, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước,… nâng cao nhận thức tư tưởng, giúp tôi định hướng được suy nghĩ và hành động, biết nhìn nhận cuộc sống, đánh giá đúng sai.

Trong thực tiễn cuộc sống, tôi phát hiện ra điều hay, việc tốt cần phải biểu dương. Thấy được điều dở, việc xấu cần phải phê phán. Việc biểu dương, phê phán đó tốt nhất và hiệu quả hơn cả là đề cập trên mặt báo.

Bắt đầu từ những tin vắn, truyện nhỏ, gương người tốt việc tốt, bút kí,… tôi nghiên cứu kĩ nguyên tắc viết từng thể loại. Đọc cho người xung quanh nghe để họ nhận xét và góp ý, sau đó sửa chữa rồi viết lại và gửi đi. Đến nay, tôi đã có hàng trăm tin, bài được đăng, sử dụng trên các báo, tạp chí trên sóng phát thanh của Trung ương và địa phương.

Bây giờ tôi cũng thấy nghề viết báo không phải dễ chút nào, nó cũng thật truân chuyên, vất vả vô cùng. Để có được một bài viết hay, sát thực không những đòi hỏi người viết phải có một trình độ nghiệp vụ nhất định, mà còn phải trực tiếp đến tận nơi, đi thực tế để nghe, nhìn và nắm bắt tình hình, thu thập số liệu, sau đó lại phải viết đi, viết lại, chỉnh sửa nhiều lần sao cho bài viết đạt yêu cầu để người đọc không chê là khô cứng, là “không có hồn”.

Tôi cũng biết, để có một tờ báo hay, đẹp và ra đúng thời gian, đáp ứng được nhu cầu bạn đọc thì từ các đồng chí lãnh đạo tòa soạn đến các phóng viên, biên tập, cán bộ, phòng vi tính,… phải tốn rất nhiều công sức, trí tuệ và cả trái tim, nhiệt huyết của mình. Thế mới biết và thông cảm với các anh, các chị nhiều lắm.

Chức năng của báo là thông tin nên bài viết càng giàu lượng thông tin mới tốt, không văn vẻ sáo rỗng, cần phải trung thực và chính xác. Còn cách viết thì tựa hồ như người nấu ăn, cũng thực phẩm, gia vị ấy nhưng có kĩ thuật, khéo chế biến thì ngon ai cũng thích ăn, còn vụng xào xáo thì dở chẳng ai ngó tới. Nhờ ham đọc báo mà tôi học được cách viết báo.

Cùng với việc học tập và đào tạo ở trường và đọc báo, viết báo mà tôi nâng cao được nhận thức tư tưởng, quan điểm lập trường, năng lực hành động thực tiễn. Nó giúp tôi vượt qua mọi khó khăn, thử thách, hoàn thành mọi nhiệm vụ của một quân nhân, một công chức, và một người cao tuổi từ ngày về hưu. Bây giờ tôi coi báo chí vừa là người bạn, vừa là người thầy của tôi.

… Sự phiền toái

Đã trên 40 năm viết báo, tôi đã viết hàng trăm bài về đồng đất, con người làng quê của mình, một số tác phẩm được giải thưởng báo chí.

Ngay từ khi còn công tác ở xa, dân làng tôi vẫn “theo sát bước chân” của tôi - ấy là khi thấy có bài được đăng trên báo, họ truyền tin cho nhau tìm đọc, nhiều người còn “tự hào” thay tôi. Mỗi lần về phép, họ ngợi khen, khích lệ, đến trẻ em cũng tỏ ra “ngưỡng mộ” vì có “nhà báo” của làng mình làm nhiều lúc tôi phát ngượng… Đến khi nghỉ hưu về quê, người thì: Em có chuyện này hay lắm, kể bác nghe để bác viết báo, người lại: Anh phải đưa lên báo việc này giúp bà con chúng tôi… Rồi thì ở xóm này, xóm nọ, ở thôn, ở xã, ở…. Bác đến mà chụp ảnh, viết bài. Hay, vụ này hay đáo để.

Trở về quê hương, nơi tình làng nghĩa xóm nặng sâu, tôi luôn cẩn trọng khi cầm bút. Viết cái gì, viết như thế nào? Chẳng lẽ lại né tránh cái mảng “tối xám” cho “an toàn”? Thế thì đơn điệu quá! Bởi ở làng quê, không chỉ riêng ở quê tôi, mảng tối xám vẫn hiện hữu trên mọi góc cạnh. Đó là hủ tục cưới xin, ma chay, mê tín dị đoan, bói toán nhảm nhí; đó là vị cán bộ nọ quan liêu, cửa quyền; đó là tệ trộm cắp, cờ bạc; đó là những thanh niên lêu lổng, quậy phá. Rồi thói ích kỉ, ganh ghét, đố kị. Rồi, chuyện thả rông gia súc làm mất vệ sinh, đổ rác thải bừa bãi gây ô nhiễm môi trường. Rồi tranh chấp đất đai. Và, ông thầy thuốc này vô cảm, chị nọ mắng nhiếc con bắt được của rơi “dại dột” đem trả người mất. Và chuyện bạo lực gia đình, đầy hình thức, nhiều, nhiều lắm,...

Khi chọn viết những “chuyện” này, hầu hết tôi đều thể hiện ở dạng “tiểu phẩm” phê phán nhẹ nhàng, mong góp một tiếng nói cảnh thức. Bài viết không nêu đích danh một ai trong làng, xã, một địa danh cụ thể nào cả, mà chỉ kí tên thật của mình.Vậy mà có những bài sau khi đăng, có người bảo tôi: “Ông choảng ác quá, nhưng được lắm. Cái lão ấy đúng như ông viết, có thế lão mới cạch”. Có người lại nói: “Chuyện ấy ở xã mình bác viết làm gì, “tốt phô ra, xấu xa đậy điệm”, đừng “vạch áo cho người xem lưng”…

Thế là, đành phải giải thích thế nào là tiểu phẩm, thế nào là … cho những người có thiện ý trò chuyện với mình. Còn những người “có tật giật mình”, sau khi đọc bài tôi viết, từ đấy trở đi mỗi khi gặp nhau mặt lạnh như tiền, họ nhìn tôi bằng con mắt như những người xa lạ, đầy vẻ oán trách. Tuy không nói ra lời nhưng tôi đoán trong lòng họ ấm ức lắm.

Tâm sự với bạn viết, tâm tình cùng bạn đọc những điều trên đây, khi sống ở làng quê, làm “nhà báo” làng đúng là có “oai” thật đấy nhưng cũng có khi “phiền” lắm. Dẫu sao, tôi vẫn thấy vui vui và khoái viết “tiểu phẩm” lắm lắm.

Trương Thọ

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Từ những trận lũ lịch sử ở Việt Nam đến kinh nghiệm chống ngập của Hà Lan

Từ những trận lũ lịch sử ở Việt Nam đến kinh nghiệm chống ngập của Hà Lan

Vừa qua tôi theo tour du lịch 5 nước Châu Âu, trong đó có Hà Lan, khám phá được nhiều điều thú vị. Hà Lan có diện tích khoảng 41.865 km2, theo thống kê của Hà Lan, 2/3 diện tích của quốc gia này nằm ở khu vực dễ ngập lụt, trong khi mật độ dân số thuộc nhóm đông đảo bậc nhất. Một đất nước mà nhìn đâu cũng thấy “Cối xay gió, hoa Tulip”; Hà Lan cũng giáp biển như ở Việt Nam.
Chặn thuốc chữa bệnh, mỹ phẩm giả trên không gian mạng

Chặn thuốc chữa bệnh, mỹ phẩm giả trên không gian mạng

Thời gian qua, dư luận bức xúc khi liên tiếp xuất hiện các vụ việc liên quan đến thuốc chữa bệnh, thực phẩm chức năng, mỹ phẩm giả được rao bán công khai trên mạng xã hội. Đây không chỉ là câu chuyện gian lận thương mại thông thường, mà còn là hành vi đe dọa trực tiếp đến sức khỏe, tài sản và niềm tin của người tiêu dùng. Đáng lo ngại hơn, một số người nổi tiếng, KOL, người có sức ảnh hưởng trên nền tảng số lại vô tình hoặc cố ý tiếp tay quảng bá cho các sản phẩm không rõ nguồn gốc...
Đừng để tiếng ồn làm phiền xóm phố

Đừng để tiếng ồn làm phiền xóm phố

Tối thứ Bảy, con ngõ nhỏ ở phường T.M (Hà Nội) vốn yên bình bỗng trở nên náo nhiệt khác thường. Từ đầu ngõ, tiếng nhạc karaoke đã vang lên ầm ĩ. Đi sâu vào bên trong, tôi thấy nhà ông Nguyễn Văn Tư đang tổ chức liên hoan, có lẽ là dịp sinh nhật hoặc họp mặt gia đình.
Biến “rác vườn” thành sản phẩm xanh vươn ra đại dương

Biến “rác vườn” thành sản phẩm xanh vươn ra đại dương

Giữa miền trung du xứ Quảng, nơi những hàng cau thẳng tắp vươn mình trong nắng gió, câu chuyện của chị Võ Thị Thu Thôi, thôn 5, xã Thạnh Bình, TP Đà Nẵng - người phụ nữ đã đánh thức giá trị từ mo cau, biến “rác vườn” thành những sản phẩm xanh mang hơi thở của thời đại, đồng thời mở ra sinh kế ổn định cho nhiều phụ nữ nông thôn...
Hành trình về nguồn tại Vĩnh Long: Dấu ấn của NCT khu phố 11

Hành trình về nguồn tại Vĩnh Long: Dấu ấn của NCT khu phố 11

Vừa qua, Chi bộ khu phố 11, phường Vĩnh Hội, TP Hồ Chí Minh tổ chức chuyến hành trình về nguồn đầy ý nghĩa tại xã Hưng Mỹ, tỉnh Vĩnh Long. Hoạt động diễn ra trong không khí cả nước hướng tới các ngày kỷ niệm lớn.

Tin khác

Lễ giỗ và kỷ niệm 515 năm đỗ Tiến sĩ của Anh nghị Đại vương Vũ Phi Hổ

Lễ giỗ và kỷ niệm 515 năm đỗ Tiến sĩ của Anh nghị Đại vương Vũ Phi Hổ
Ngày 1/5, tức ngày 15/3 Âm lịch, UBND phường Hoành Bồ, tỉnh Quảng Ninh đã long trọng tổ chức lễ giỗ và kỷ niệm 515 năm ngày đỗ Tiến sĩ của Anh nghị Đại vương, Phó Đô Ngự sử Vũ Phi Hổ. Sự kiện nhằm tưởng nhớ, tri ân công lao của bậc hiền tài tiêu biểu vùng Đông Bắc, đồng thời giáo dục truyền thống hiếu học, khơi dậy niềm tự hào về lịch sử, văn hóa địa phương.

Cụ ông 83 tuổi “thổi hồn” lịch sử qua guồng nước con rối

Cụ ông 83 tuổi “thổi hồn” lịch sử qua guồng nước con rối
Ở tuổi 83, khi nhiều người đã chọn cuộc sống an nhàn bên con cháu, cụ Nguyễn Trọng Hảo (thôn 8, xã Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh) vẫn miệt mài bên những thanh tre, ống nhựa, bu lông và bánh răng cơ khí. Từ đôi tay khéo léo và niềm đam mê đặc biệt với lịch sử quê hương, cụ đã sáng chế mô hình “guồng nước con rối” như một cách kể chuyện độc đáo, sinh động về Ngã ba Đồng Lộc, nơi từng ghi dấu những năm tháng chiến tranh ác liệt...

Hội Người mù Lâm Đồng:Trao 200 phần quà cho người mù có hoàn cảnh khó khăn

Hội Người mù Lâm Đồng:Trao 200 phần quà cho người mù có hoàn cảnh khó khăn
Ngày 30/4, tại Trung tâm Huấn luyện và Thi đấu thể thao Bình Thuận (Lâm Đồng), Hội Người mù tỉnh Lâm Đồng tổ chức chương trình trao tặng 200 phần quà cho người mù có hoàn cảnh khó khăn tại khu vực phía Đông của tỉnh. Đây là hoạt động mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc, thể hiện tinh thần tương thân tương ái, sẻ chia với những người yếu thế trong xã hội nhân dịp kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.

Cựu chiến binh cao tuổi - vững vàng trên trận tuyến tư tưởng

Cựu chiến binh cao tuổi - vững vàng trên trận tuyến tư tưởng
Trên trận tuyến tư tưởng bảo vệ Đảng, Nhà nước và chế độ, các cựu chiến binh (CCB) , nhất là các CCB cao tuổi có vai trò đặc biệt quan trọng như lá chắn thép ở cơ sở, vừa là chỗ dựa tin cậy của cấp ủy Đảng, chính quyền, vừa là người phất cờ kêu gọi Nhân dân xung trận đấu tranh chống các quan điểm sai trái, thù địch.

Bảo Ái trên đường đổi mới

Bảo Ái trên đường đổi mới
Trong không khí cả nước hướng về kỷ niệm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước 30/4, trở lại xã Bảo Ái, tỉnh Lào Cai hôm nay, dễ cảm nhận sức sống mới lan tỏa khắp thôn bản. Mảnh đất vùng cao năm nào nhiều khó khăn nay đã đổi thay rõ rệt, đời sống Nhân dân ngày càng nâng cao...

Người lính già và ngọn lửa không tắt giữa đời thường

Người lính già và ngọn lửa không tắt giữa đời thường
Trong dòng chảy ký ức của dân tộc, có những con người không chỉ đi qua chiến tranh mà còn mang theo cả một thời đại. Thượng tá, thương binh Nguyễn Minh Đệ (SN 1936) hiện sinh sống tại TDP Hồng Hà, phường Trần Phú, tỉnh Hà Tĩnh là một trong những nhân chứng như thế. Ở tuổi 90, ông không chỉ là “pho sử sống” của hai cuộc kháng chiến mà còn là biểu tượng sinh động của lớp người cao tuổi Việt Nam: Từng đi qua bom đạn, nay tiếp tục góp sức dựng xây quê hương...

45 năm canh giữ anh linh đồng đội

45 năm canh giữ anh linh đồng đội
Những ngày tháng Tư lịch sử, chúng tôi tìm về làng Đại An Khê, xã Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị để gặp ông Hồ Xuân Thành với thâm niên 45 năm làm công việc quản trang tại Nghĩa trang liệt sĩ Hải Thượng. Bước vào cái tuổi xưa nay hiếm nhưng ông vẫn miệt mài với công việc đầy ý nghĩa, mang tính nhân văn, tri ân sâu sắc đến những người đã hi sinh cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Và chắc chắn một điều là ông sẽ còn tiếp tục làm công việc này cho đến khi nào mắt mờ, chân mỏi…

Khắc sâu ký ức hào hùng...

Khắc sâu ký ức hào hùng...
Hơn nửa thế kỷ trôi qua kể từ khi non sông thu về một mối, những o dân quân, du kích, những chiến sĩ công an vũ trang, lính trinh sát… nơi miền giới tuyến Vĩnh Linh, tỉnh Quảng Trị vẫn chưa thể nào quên ký ức về tháng ngày bám trụ quê hương, “ăn cơm Bắc, đánh giặc Nam” trong vô vàn gian khổ nhưng vững niềm tin toàn thắng. Năm xưa, họ mang trong mình lòng yêu nước, ý thức trách nhiệm với Tổ quốc, nhiệt huyết của tuổi trẻ cùng khí thế sục sôi đánh Mỹ. Giờ đây, dù đã bước sang tuổi xưa nay hiếm, lên chức ông, chức bà, thế nhưng những năm tháng sống trong mưa bom, bão đạn với họ vẫn như vừa mới hôm qua...

Bà đừng làm như thế

Bà đừng làm như thế
Một buổi sáng đi chợ sớm ở xã P… (Hà Nội), tôi gặp lại bà Nguyễn Thị Hợi - một nông dân quen thuộc chuyên trồng rau cung cấp cho các chợ trong vùng. Sạp rau của bà lúc nào cũng xanh mướt, bắt mắt, từ cải ngọt, rau muống đến xà lách, mồng tơi… Người mua qua lại tấp nập, ai cũng khen rau “non, xanh, đẹp”.

Hai chiếc ghế trống trong lễ cưới và câu chuyện 20 năm ông bà nuôi cháu nên người

Hai chiếc ghế trống trong lễ cưới và câu chuyện 20 năm ông bà nuôi cháu nên người
Không chỉ gây ấn tượng bởi những món quà giá trị, đám cưới của cô gái mồ côi tại Hà Tĩnh còn chạm đến trái tim hàng triệu người bởi hành trình 20 năm lớn lên trong tình thương của ông bà nội và hình ảnh hai chiếc ghế trống dành cho người cha, người mẹ đã đi xa.

Hành vi cản trở người cao tuổi sống riêng bị xử phạt ra sao?

Hành vi cản trở người cao tuổi sống riêng bị xử phạt ra sao?
Tạp chí Người cao tuổi nhận được đề nghị tư vấn pháp luật của bạn đọc Trần Nh. (ở Thanh Xuân, Hà Nội) với nội dung sau: Tôi năm nay 70 tuổi, tôi có một căn chung cư đang cho thuê, nay tôi không muốn sống chung cùng con cháu mà muốn ra ở riêng. Tôi muốn hỏi, hành vi cản trở người cao tuổi sống riêng bị xử phạt ra sao?

Lan tỏa mô hình chung tay xây dựng môi trường xanh - sạch - đẹp

Lan tỏa mô hình chung tay xây dựng môi trường xanh - sạch - đẹp
Thời gian qua, các cấp Hội NCT phường Hoành Bồ, tỉnh Quảng Ninh đã mạnh dạn, đi đầu và là tấm gương sáng trong các hoạt động, mô hình chung tay xây dựng môi trường xanh - sạch - đẹp.

Hồn quê trong từng sợi đót

Hồn quê trong từng sợi đót
Nằm trên địa bàn xã Mai Phụ, tỉnh Hà Tĩnh, làng chổi đót Hà Ân từ lâu đã trở thành một trong những làng nghề truyền thống tiêu biểu của địa phương. Trải qua hơn 150 năm hình thành và phát triển, nghề làm chổi đót nơi đây vẫn được người dân gìn giữ, nối truyền qua nhiều thế hệ như một phần không thể tách rời của đời sống văn hóa..

Mẹ già bán khoai nuôi ba con tâm thần sau biến cố mất chồng tuổi xế chiều

Mẹ già bán khoai nuôi ba con tâm thần sau biến cố mất chồng tuổi xế chiều
Ở tuổi xế chiều, khi nhiều người đã được an hưởng tuổi già bên con cháu, bà Trần Thị Xuân ở xóm 4, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An vẫn lặng lẽ mưu sinh từng ngày bằng gánh khoai nhỏ trước cổng Bệnh viện Tâm thần Nghệ An, để nuôi ba người con mắc bệnh tâm thần và chăm mẹ chồng gần trăm tuổi.

Đôi điều cảm nhận ở Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng tỉnh Quảng Ninh

Đôi điều cảm nhận ở Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng tỉnh Quảng Ninh
Ở tuổi 70, sức khỏe thường xuyên có vấn đề, nhưng lâu nay tôi vẫn thường “điều trị tại gia”. Gần đây có biểu hiện đau xương khớp, hai tay tê, bì, đứng lên ngồi xuống khó khăn, nghe ông bạn đồng niên tư vấn, nên tôi đến Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng khám. Vậy là, tôi gác lại mọi việc, đến khám và điều trị, sau hơn một tuần, bệnh tình đã ổn.
Xem thêm
Có nhà cao tầng, con vẫn ra ở riêng: Tôi nên ở lại hay theo con?

Có nhà cao tầng, con vẫn ra ở riêng: Tôi nên ở lại hay theo con?

Tôi năm nay 67 tuổi, có một người con trai đã lấy vợ và 2 đứa cháu nội. Gần đây, con tôi mua một căn chung cư và dọn ra ở riêng. Giờ đây, chỉ còn tôi với căn nhà 4 tầng, trống trải, nhớ con cháu.
Gỡ rối tuổi xế chiều: Tình yêu tuổi xế chiều bị các con ngăn cấm

Gỡ rối tuổi xế chiều: Tình yêu tuổi xế chiều bị các con ngăn cấm

Chồng mất năm tôi 42 tuổi, và tôi ở vậy nuôi các con. Nay các con tôi đã trưởng thành, đều đã lập gia đình và ở riêng. Các con tôi bận rộn mưu sinh, buổi sáng đưa cháu nhờ tôi trông nom rồi tối đón về, bỏ lại tôi trong ngôi nhà cô quạnh.
Xấu hổ khi nhắc đến tình dục, “vết thương vô hình” của NCT

Xấu hổ khi nhắc đến tình dục, “vết thương vô hình” của NCT

Tuổi già thường bị gán với suy giảm ham muốn và cơ thể đã quên rung động. Nhưng thực tế, “nỗi xấu hổ” khi nhắc đến tình dục mới là thứ khiến người già thật sự “già đi” chứ không phải tuổi tác. Tình dục ở NCT không phải là điều đáng xấu hổ, mà là phần tiếp nối tự nhiên của tình yêu và sự sống. Khi cơ thể yếu đi, trái tim vẫn có quyền được rung động, được chạm, được sẻ chia, yêu thương và chữa lành...
Bà đừng làm như thế

Bà đừng làm như thế

Một buổi sáng đi chợ sớm ở xã P… (Hà Nội), tôi gặp lại bà Nguyễn Thị Hợi - một nông dân quen thuộc chuyên trồng rau cung cấp cho các chợ trong vùng. Sạp rau của bà lúc nào cũng xanh mướt, bắt mắt, từ cải ngọt, rau muống đến xà lách, mồng tơi… Người mua qua lại tấp nập, ai cũng khen rau “non, xanh, đẹp”.
Lãng mạn tuổi già: Làm thơ tặng bà, pha trà cho ông, tặng hoa cho nhau

Lãng mạn tuổi già: Làm thơ tặng bà, pha trà cho ông, tặng hoa cho nhau

Tuổi già không phải là đoạn cuối của tình yêu, mà là khoảnh khắc dịu dàng nhất, khi người ta học cách yêu bằng những điều thật nhỏ: Một tách trà, một bài thơ, một bông hoa. Ở tuổi này, lãng mạn không còn là những lời hứa, mà là hơi ấm còn lưu lại trong tay, là ánh mắt vẫn biết mỉm cười giữa những nếp nhăn....
Khó nói chuyện tuổi già

Khó nói chuyện tuổi già

LTS: “Bảy mươi vẫn thương nhau như thuở mới cưới, mà ngọn lửa yêu đương cứ lụi dần…” Chuyện nghe quen mà vẫn cứ… ngại nói! Thực ra, sinh lí tuổi già suy giảm không phải “trời bắt”, cũng không phải “hết thời” mà là quy luật tự nhiên. Tuy nhiên, nếu hiểu đúng và biết cách chăm sóc, NCT hoàn toàn có thể giữ lửa yêu thương, thậm chí còn ấm áp hơn cả thời son trẻ.
Hội Người mù Lâm Đồng:Trao 200 phần quà cho người mù có hoàn cảnh khó khăn

Hội Người mù Lâm Đồng:Trao 200 phần quà cho người mù có hoàn cảnh khó khăn

Ngày 30/4, tại Trung tâm Huấn luyện và Thi đấu thể thao tỉnh Bình Thuận (Lâm Đồng), Hội Người mù tỉnh Lâm Đồng tổ chức chương trình trao tặng 200 phần quà cho người mù
Hồn quê trong từng sợi đót

Hồn quê trong từng sợi đót

Nằm trên địa bàn xã Mai Phụ, tỉnh Hà Tĩnh, làng chổi đót Hà Ân từ lâu đã trở thành một trong những làng nghề truyền thống tiêu biểu của địa phương. Trải qua hơn 150 năm hình thành và phát triển, nghề làm chổi đót nơi đây vẫn được người dân gìn giữ, nối truyền qua nhiều thế hệ như một phần không thể tách rời của đời sống văn hóa..
Mẹ già bán khoai nuôi ba con tâm thần sau biến cố mất chồng tuổi xế chiều

Mẹ già bán khoai nuôi ba con tâm thần sau biến cố mất chồng tuổi xế chiều

Ở tuổi xế chiều, bà Xuân vẫn lặng lẽ mưu sinh bằng gánh khoai cổng Bệnh viện Tâm thần Nghệ An để nuôi ba người con mắc bệnh và chăm mẹ chồng gần trăm tuổi.
45 năm canh giữ anh linh đồng đội

45 năm canh giữ anh linh đồng đội

Những ngày tháng Tư lịch sử, chúng tôi tìm về làng Đại An Khê, xã Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị để gặp ông Hồ Xuân Thành với thâm niên 45 năm làm công việc quản trang tại Nghĩa trang liệt sĩ Hải Thượng. Bước vào cái tuổi xưa nay hiếm nhưng ông vẫn miệt mài với công việc đầy ý nghĩa, mang tính nhân văn, tri ân sâu sắc đến những người đã hi sinh cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Và chắc chắn một điều là ông sẽ còn tiếp tục làm công việc này cho đến khi nào mắt mờ, chân mỏi…
Hai chiếc ghế trống trong lễ cưới và câu chuyện 20 năm ông bà nuôi cháu nên người

Hai chiếc ghế trống trong lễ cưới và câu chuyện 20 năm ông bà nuôi cháu nên người

đám cưới của cô gái mồ côi tại Hà Tĩnh chạm đến trái tim hàng triệu người bởi hành trình 20 năm lớn lên trong tình thương của ông bà nội và hình ảnh hai chiếc ghế trống dành cho người cha, người mẹ đã đi xa.
Đôi điều cảm nhận ở Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng tỉnh Quảng Ninh

Đôi điều cảm nhận ở Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng tỉnh Quảng Ninh

Ở tuổi 70, sức khỏe thường xuyên có vấn đề, nhưng lâu nay tôi vẫn thường “điều trị tại gia”. Gần đây có biểu hiện đau xương khớp, hai tay tê, bì, đứng lên ngồi xuống khó khăn, nghe ông bạn đồng niên tư vấn, nên tôi đến Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng khám. Vậy là, tôi gác lại mọi việc, đến khám và điều trị, sau hơn một tuần, bệnh tình đã ổn.
Phiên bản di động