Nhớ ông thợ cắt tóc

Trước đây, cả làng có khi cả xã mới có một thợ cắt tóc, thế nên vào những ngày giáp Tết, thợ cắt tóc luôn bận tay.
Buổi ngồi chợ sáng của ông kéo dài đến tận chiều. Đã vậy trên đường từ chợ về nhà, ông cũng rất đắt hàng. Người có nhà mặt đường, người từ trong ngõ... ai cũng muốn đón ông vào cắt tóc như một thủ tục không thể thiếu của công việc tiễn năm cũ và đón năm mới.

Ở làng tôi, ông Ngàu là thợ cắt tóc lâu đời, khéo tay, rất thân thiết với tất cả các tầng lớp người dân. Người làng tôi không gọi tên ông mà gọi bằng cái tên rất đặc trưng nhưng cũng vô cùng trìu mến “Người nhặt tiền lẻ”. Bọn trẻ chúng tôi coi ông như người ông ruột thịt. Ông chỉ cắt tóc cho đàn ông và dường như chỉ biết cắt có mỗi một kiểu tóc rất đơn giản, gọn nhẹ, không mất nhiều thời giờ để chải chuốt. Chúng tôi gọi nôm na là “trắng mai, trắng gáy”.

Thời ấy cứ đến chiều 27, 28 Tết, bố tôi lại sai tôi ra đầu ngõ đứng đón ông. Mắt phải tinh mới phát hiện được ông nhô ra từ một con ngõ nào đó rồi chạy nhanh đến dắt tay ông về nhà mình. Đón được ông vào nhà, tôi hớn hở như vừa làm được một việc quan trọng. Đến nhà tôi, ông ngồi ngay xuống cái chiếu trải sẵn trên hiên nhà, hút điếu thuốc lào, uống bát chè tươi với bố tôi rồi liên tục bắt tay vào công việc. Ông cắt tóc cho người nhà tôi rồi đến những nhà lân cận.

Nhớ ông thợ cắt tóc
Con rể ông Ngàu.

Ông làm việc rất cần mẫn, rất tập trung nhưng không vội vã và rất khéo léo. Khéo từ khi kê cái ghế cho khách ngồi, đưa chiếc lược chải tóc đến việc trao chiếc gương nhỏ cho khách quan sát mái tóc đang được cắt của mình. Đặc biệt là khi ông vừa cúi cong lưng vừa nghiêng đầu để tỉa những sợi tóc mai. Ông vừa làm, vừa trò chuyện với bố tôi như hai người bạn. Tôi rất thích nghe tiếng cười khà khà của hai ông bật lên giữa tiếng kéo lách cách. Tuy vậy tôi thích nhất là được ngắm cái thùng đồ nghề của ông, ở đó có cái nhỏ nhất là cái nhíp bé tí xíu dùng nhổ lông quặm, cái kéo to, kéo bé ông để rất đúng vị trí. Hễ cần là lấy được ngay, không mất thời gian lục tìm. Qua câu chuyện ông kể tôi biết tính ngăn nắp, gọn gàng của con người phải được rèn luyện từ nhỏ.

Tôi không biết ai là khách hàng cuối cùng của ông, chỉ nghe nói ông bận đến tận Giao thừa. Tối 30 Tết, sau khi đã phục vụ cả làng ông mới về nhà cắt cho 3 người con trai của mình. Trong lúc ấy bà vợ ông đun nồi nước lá thơm để con ông gội đầu sau khi đã được cắt tóc. Chỉ được nghe kể tôi đã cảm thấy một sự ấm cúng mê hồn.

Hồi ấy, hễ nghĩ đến ông thợ cắt tóc, tôi lại tự hỏi: “Ông cắt tóc cho cả làng, vậy ai cắt tóc cho ông, mà lúc nào cũng thấy đầu ông có mái tóc gọn ghẽ. Sau này mới biết, ông soi gương tự cắt tóc cho mình. Chỗ khó ông hướng dẫn vợ, nhiều lần thành quen.

Ngày Tết, người ta chúc ông: “Làm ăn phát đạt, tiền vào như nước”. Chúc vậy thôi chứ ai cũng biết suốt đời ông đi nhặt tiền lẻ thì giàu có làm sao được.

Đến bây giờ tôi mới hiểu cái sự chẳng giàu có của ông không hẳn là một nỗi buồn. Ông cắt tóc cho cả làng, xã, không phân biệt người đó là ai, sang hay hèn, lúc nào ông cũng rất vui, được mọi người quý mến. Ông cắt tóc chắt chiu từng đồng bạc lẻ, nuôi được các con khôn lớn. Hai người con trai phục vụ trong quân ngũ, một người là cán bộ kiểm lâm, người con gái út ở nhà làm ăn lương thiện và rất tốt bụng. Như thế chẳng phải là sự thành công của cuộc đời sao?

Bao mùa Xuân trôi qua, chúng tôi lớn lên, mỗi người một công việc. Nhiều người đi làm ăn xa. Làng tôi giờ đã đổi mới có phần nhuốm màu phố thị. Dọc trục đường chính của làng có tới vài ba hiệu cắt tóc, gội đầu, nhuộm tóc sang trọng. Thỉnh thoảng ở thành phố về thăm quê, tôi lại sửng sốt khi nhìn thấy mấy thanh niên choai choai với cái đầu bờm xờm nhuộm xanh, đỏ đi xe máy lượn vòng vo hết xóm này đến xóm khác. Bất giác tôi nhớ ông thợ cắt tóc, mặc dù ông đã trở thành “người thiên cổ”. Đồ dùng cắt tóc của ông được người con rể giữ gìn cẩn thận như vật gia bảo, thỉnh thoảng mang ra khoe với con cháu để chúng nhớ lại một thời ông ngoại của mình từng đi nhặt tiền lẻ nuôi các bác ăn học...

Biết bao sự thay đổi, nhưng kí ức về những con người bình dị, không chức vị, không khoa trương, cũng chẳng ồn ào, cả đời chỉ cặm cụi kiếm từng đồng bạc lẻ bằng sức lao động của mình như ông thợ cắt tóc vẫn sống mãi trong tâm trí tôi, giúp tôi tìm thấy bến bờ để neo đậu mỗi khi nhớ làng.

Nguyễn Thái Bình

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Có nhà cao tầng, con vẫn ra ở riêng: Tôi nên ở lại hay theo con?

Có nhà cao tầng, con vẫn ra ở riêng: Tôi nên ở lại hay theo con?

Tôi năm nay 67 tuổi, có một người con trai đã lấy vợ và 2 đứa cháu nội. Gần đây, con tôi mua một căn chung cư và dọn ra ở riêng. Giờ đây, chỉ còn tôi với căn nhà 4 tầng, trống trải, nhớ con cháu.
Gỡ rối tuổi xế chiều: Tình yêu tuổi xế chiều bị các con ngăn cấm

Gỡ rối tuổi xế chiều: Tình yêu tuổi xế chiều bị các con ngăn cấm

Chồng mất năm tôi 42 tuổi, và tôi ở vậy nuôi các con. Nay các con tôi đã trưởng thành, đều đã lập gia đình và ở riêng. Các con tôi bận rộn mưu sinh, buổi sáng đưa cháu nhờ tôi trông nom rồi tối đón về, bỏ lại tôi trong ngôi nhà cô quạnh.
Xấu hổ khi nhắc đến tình dục, “vết thương vô hình” của NCT

Xấu hổ khi nhắc đến tình dục, “vết thương vô hình” của NCT

Tuổi già thường bị gán với suy giảm ham muốn và cơ thể đã quên rung động. Nhưng thực tế, “nỗi xấu hổ” khi nhắc đến tình dục mới là thứ khiến người già thật sự “già đi” chứ không phải tuổi tác. Tình dục ở NCT không phải là điều đáng xấu hổ, mà là phần tiếp nối tự nhiên của tình yêu và sự sống. Khi cơ thể yếu đi, trái tim vẫn có quyền được rung động, được chạm, được sẻ chia, yêu thương và chữa lành...
Làm thế nào để ông bà yêu thương, chăm sóc nhau hơn?

Làm thế nào để ông bà yêu thương, chăm sóc nhau hơn?

Ở tuổi xế chiều, yêu không còn là những lời hứa nồng nàn, mà là sự hiện diện, là cái nắm tay ấm, là ánh mắt biết dừng lại để lắng nghe nhau. Giống như với sức khỏe, tình yêu tuổi già cần được chăm sóc, nuôi dưỡng sự dịu dàng của trái tim...
Tình dục - không phải để giải tỏa, mà là để kết nối

Tình dục - không phải để giải tỏa, mà là để kết nối

Tình dục không chỉ là nhu cầu sinh học, mà còn là một phần thiết yếu của sức khỏe và cảm xúc con người kể cả ở tuổi già. Khi hiểu và thực hành đúng, ở tuổi xế chiều, tình dục không chỉ để “giải tỏa”, mà để thấu hiểu, gắn bó và sống trọn vẹn cùng nhau...

Tin khác

Minh triết yêu thương ở tuổi xế chiều

Minh triết yêu thương ở tuổi xế chiều
Tuổi già không khép lại cánh cửa của yêu thương, mà chỉ thay đổi cách yêu thương. Khi bản năng dần lắng lại, ý nghĩa thật sự của tình dục không còn là chiếm hữu hay ham muốn, mà là năng lượng giúp hàn gắn, nuôi dưỡng và khai sáng tâm hồn. Ở độ tuổi xế chiều, yêu không còn là bản năng mà trở thành minh triết sống...

Khi một người muốn và một người né tránh

Khi một người muốn và một người né tránh
Tình dục tuổi già là một phần tự nhiên của sức khỏe và hạnh phúc, nhưng thường bị bỏ quên hoặc né tránh. Thực tế, nhiều nghiên cứu cho thấy duy trì đời sống tình dục ở tuổi xế chiều không chỉ giúp gắn kết tình cảm, mà còn mang lại lợi ích về tim mạch, thần kinh và tâm lí. Điều quan trọng là phải tiếp cận bằng sự hiểu biết, khoa học và yêu thương để “chuyện yêu” trở thành dưỡng sinh cho cả thân và tâm...

Nghệ thuật yêu tuổi già: Khi tình thân, sức khỏe và cảm xúc hòa quyện

Nghệ thuật yêu tuổi già: Khi tình thân, sức khỏe và cảm xúc hòa quyện
Tình yêu và tình dục ở tuổi già vốn là đề tài thường bị né tránh trong văn hóa Á Đông. Thế nhưng, nhiều nghiên cứu khẳng định: duy trì đời sống tình dục lành mạnh ở tuổi xế chiều không chỉ giúp gắn kết tình cảm vợ chồng, mà còn mang lại lợi ích cho tim mạch, thần kinh, tinh thần. Yêu ở tuổi già, được thực hành văn minh, khoa học là liệu pháp dưỡng sinh quý giá, giúp con người sống vui - sống khỏe - sống hạnh phúc đến cuối đời...

Khi yêu chỉ cần một bàn tay

Khi yêu chỉ cần một bàn tay
“Khi bàn tay biết chạm đúng cách, còn mạnh hơn trăm nghìn viên thuốc bổ” - lời của một cụ bà 86 tuổi, sau 20 phút được xoa bóp thắt lưng bởi người bạn đời đã già yếu của mình...

Giấc mơ tình dục - khi tiềm thức còn yêu thì ta còn sống

Giấc mơ tình dục - khi tiềm thức còn yêu thì ta còn sống
Giấc mơ tình dục ở NCT là hiện tượng sinh lí, tâm lí tự nhiên, phản ánh khí huyết còn vận hành và nhu cầu gắn kết tình cảm vẫn hiện hữu. Theo khoa học, đây là sự tái kích hoạt kí ức xúc cảm qua vùng não limbic, giúp duy trì cảm giác yêu thương và ý nghĩa sống. Từ góc nhìn y học cổ truyền, mộng dục còn là dấu hiệu thận tinh chưa suy, có thể góp phần dưỡng sinh và cải thiện sức khỏe tinh thần...

Quan niệm tình dục trong các nền văn minh cổ

Quan niệm tình dục trong các nền văn minh cổ
Trong các nền văn minh trước đây, tình dục không bị cấm kị, mà còn là một nghệ thuật dưỡng sinh, nuôi dưỡng tinh - khí - thần, đặc biệt ở NCT. Dù ở Ấn Độ, Trung Quốc hay Việt Nam, triết lý chung vẫn là: yêu chậm, yêu nhẹ nhàng, yêu bằng tình thương và sự điều hòa để sống khỏe, sống vui và sống thọ một cách tự nhiên...

Phòng sự dưỡng sinh trong y học cổ truyền Việt Nam và đông Phương

Phòng sự dưỡng sinh trong y học cổ truyền Việt Nam và đông Phương
Phòng sự dưỡng sinh trong y học cổ truyền không đơn thuần là “chuyện gối chăn”, mà là một nghệ thuật giữ gìn khí huyết, điều hòa tạng phủ và kéo dài tuổi thọ. Ở NCT, nếu biết yêu đúng cách, thuận thời tiết, tiết chế tinh khí, dưỡng tâm hòa khí, thì tình yêu sẽ trở thành phương thuốc dưỡng sinh quý giá, giúp ngủ ngon, tinh thần sảng khoái, thân tâm an hòa...

10 điều cấm kị trong tình dục của người cao tuổi

10 điều cấm kị trong tình dục của người cao tuổi
Tình dục ở NCT không chỉ là chuyện thể xác, mà là nghệ thuật thấu hiểu thân - tâm - khí. Nếu không cẩn trọng, chỉ một sai lầm nhỏ cũng có thể gây tổn hao sinh lực, ảnh hưởng đến sức khỏe và tinh thần. Bài viết này nêu rõ 10 điều cấm kị trong phòng sự, giúp NCT yêu an toàn - sống vui - dưỡng sinh trọn vẹn...

Tình dục và quyền lực

Tình dục và quyền lực
Tuổi già không phải là dấu chấm hết của yêu thương mà là thời điểm để tình yêu được chưng cất từ trải nghiệm, thấu hiểu và bao dung. Khi trái tim còn biết rung động, còn giữ được lửa yêu thương, đó chính là quyền lực đẹp đẽ và cao quý nhất của con người.

Tình dục - Ngọn lửa của trường thọ

Tình dục -  Ngọn lửa của trường thọ
Trong y học cổ truyền, tình dục là một phần không thể tách rời của “Tinh - Khí - Thần” - tam bảo duy trì sự sống.

Chuyện yêu có cần thiết khi tuổi đã xế chiều

Chuyện yêu có cần thiết khi tuổi đã xế chiều
Nhiều NCT thường e ngại hoặc cho rằng “chuyện ấy” không còn cần thiết khi tuổi đã xế chiều. Tuy nhiên, các nghiên cứu y học hiện đại đã khẳng định rằng: Duy trì hoạt động tình dục điều độ và phù hợp với thể trạng mang lại nhiều lợi ích cho sức khỏe…

Ông Tò khuất núi

Ông Tò khuất núi
Một buổi chiều, Linh thong thả điều khiển chiếc xe máy điện từ cơ quan về nhà. Đầu hạ nên trời vừa có nắng vàng, vừa có chút gió mát, làm Linh thấy lòng thư thái ! Bất chợt, một chiếc xe tang chạy qua, Linh giật thót khi nhìn thấy di ảnh của người đã khuất: “Ông Tò !” - Linh thốt lên thành tiếng - Chắc chắn là ông Tò đồng hương rồi ! Ông Tò mất rồi sao?...

Nhớ hoa hành

Nhớ hoa hành
“Đố em biết hoa gì ?” - Người đồng nghiệp nơi xa gửi vào Zalo cho tôi hình ảnh một bông hoa trong vườn nhà và nhắn hỏi với vẻ đắc ý, ngờ rằng một đứa sống ở phố xá như tôi sẽ chẳng bao giờ trả lời đúng. “Ơ ! Hoa hành” - câu trả lời của tôi đã làm bạn ấy… thất vọng. Vì bạn không biết rằng đây chính là loài hoa đã gắn bó với tuổi thơ tôi, với những năm tháng tôi theo chân bố ra đồng, trồng, chăm sóc và thu hoạch những củ hành tây tròn trịa, nhẵn bóng mà mùi hăng của nó thì không thể nhầm lẫn với bất kỳ thứ mùi nào khác.

Dư âm từ buổi gặp mặt nhân kỉ niệm 40 năm ngày ra trường (1984-2024)

Dư âm từ buổi gặp mặt nhân kỉ niệm 40 năm ngày ra trường (1984-2024)
"K.XI ơi, mình yêu các bạn, tôi yêu các ông bà!" Đó lời nói từ gan, ruột, không riêng gì của Phó giáo sư,Tiến sỹ Dương Hồng Thái, giảng viên cao cấp, nguyên Phó Giám đốc Bệnh viện Đa khoa Trung ương Thái Nguyên, Trưởng ban Liên lạc Khóa XI (1978-1984) Trường Đại học Y Bắc Thái (nay là Trường Đại học Y Dược Thái Nguyên) mà của tất cả 66 cựu sinh viên (SV) khóa K.XI có mặt trong cuộc gặp mặt nhân kỷ niệm 40 năm ngày ra trường (1984-2024) tại cao nguyên Mộc Châu, tỉnh Sơn La, trong những ngày trung tuần tháng 11/2024

Bà nội của các con tôi

Bà nội của các con tôi
Những câu thơ trong bài thơ “Mẹ của anh” của thi sĩ Xuân Quỳnh viết tặng mẹ chồng, mà đến nay tôi vẫn còn yêu thích.
Xem thêm
Lãng mạn tuổi già: Làm thơ tặng bà, pha trà cho ông, tặng hoa cho nhau

Lãng mạn tuổi già: Làm thơ tặng bà, pha trà cho ông, tặng hoa cho nhau

Tuổi già không phải là đoạn cuối của tình yêu, mà là khoảnh khắc dịu dàng nhất, khi người ta học cách yêu bằng những điều thật nhỏ: Một tách trà, một bài thơ, một bông hoa. Ở tuổi này, lãng mạn không còn là những lời hứa, mà là hơi ấm còn lưu lại trong tay, là ánh mắt vẫn biết mỉm cười giữa những nếp nhăn....
Khó nói chuyện tuổi già

Khó nói chuyện tuổi già

LTS: “Bảy mươi vẫn thương nhau như thuở mới cưới, mà ngọn lửa yêu đương cứ lụi dần…” Chuyện nghe quen mà vẫn cứ… ngại nói! Thực ra, sinh lí tuổi già suy giảm không phải “trời bắt”, cũng không phải “hết thời” mà là quy luật tự nhiên. Tuy nhiên, nếu hiểu đúng và biết cách chăm sóc, NCT hoàn toàn có thể giữ lửa yêu thương, thậm chí còn ấm áp hơn cả thời son trẻ.
Thảnh thơi tuổi xế chiều

Thảnh thơi tuổi xế chiều

Nhắc đến tuổi già, có thể nhiều người sẽ nghĩ đến hình ảnh một người thiếu sức sống, sức khỏe tinh thần, thể chất suy giảm, cơ hội nghề nghiệp và xã hội hạn chế, cô đơn, mất phương hướng. Song, rất nhiều NCT đã đem đến cái nhìn tích cực về tuổi già. Họ sống một cuộc sống khỏe mạnh, vui vẻ, ý nghĩa và vẫn giữ vai trò tích cực trong xã hội, bởi họ đã chuẩn bị tâm thế để có một “tuổi già chủ động”.
Hồn quê trong từng sợi đót

Hồn quê trong từng sợi đót

Nằm trên địa bàn xã Mai Phụ, tỉnh Hà Tĩnh, làng chổi đót Hà Ân từ lâu đã trở thành một trong những làng nghề truyền thống tiêu biểu của địa phương. Trải qua hơn 150 năm hình thành và phát triển, nghề làm chổi đót nơi đây vẫn được người dân gìn giữ, nối truyền qua nhiều thế hệ như một phần không thể tách rời của đời sống văn hóa..
Mẹ già bán khoai nuôi ba con tâm thần sau biến cố mất chồng tuổi xế chiều

Mẹ già bán khoai nuôi ba con tâm thần sau biến cố mất chồng tuổi xế chiều

Ở tuổi xế chiều, bà Xuân vẫn lặng lẽ mưu sinh bằng gánh khoai cổng Bệnh viện Tâm thần Nghệ An để nuôi ba người con mắc bệnh và chăm mẹ chồng gần trăm tuổi.
Trong cơn nguy kịch, người lao động nghèo cần lắm những bàn tay nhân ái

Trong cơn nguy kịch, người lao động nghèo cần lắm những bàn tay nhân ái

Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, một người đàn ông lao động nghèo đang từng ngày chống chọi với bệnh tật, rất cần sự chung tay giúp đỡ từ cộng đồng.
Hai chiếc ghế trống trong lễ cưới và câu chuyện 20 năm ông bà nuôi cháu nên người

Hai chiếc ghế trống trong lễ cưới và câu chuyện 20 năm ông bà nuôi cháu nên người

đám cưới của cô gái mồ côi tại Hà Tĩnh chạm đến trái tim hàng triệu người bởi hành trình 20 năm lớn lên trong tình thương của ông bà nội và hình ảnh hai chiếc ghế trống dành cho người cha, người mẹ đã đi xa.
Đôi điều cảm nhận ở Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng tỉnh Quảng Ninh

Đôi điều cảm nhận ở Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng tỉnh Quảng Ninh

Ở tuổi 70, sức khỏe thường xuyên có vấn đề, nhưng lâu nay tôi vẫn thường “điều trị tại gia”. Gần đây có biểu hiện đau xương khớp, hai tay tê, bì, đứng lên ngồi xuống khó khăn, nghe ông bạn đồng niên tư vấn, nên tôi đến Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng khám. Vậy là, tôi gác lại mọi việc, đến khám và điều trị, sau hơn một tuần, bệnh tình đã ổn.
Viện dưỡng lão đầu tiên trên thế giới vận hành bằng robot

Viện dưỡng lão đầu tiên trên thế giới vận hành bằng robot

Trạm dưỡng lão tại phố Vinh Hoa, Bắc Kinh (Trung Quốc) trang bị 43 loại robot từ massage, châm cứu đến pha trà, nâng cao chất lượng sống cho người cao tuổi.
Phiên bản di động