Nghị lực phi thường của bà tôi

Hội Khuyến học huyện Nam Trực, tỉnh Nam Định tặng Giấy khen cho bà tôi - bà Đoàn Thị Vui, sinh năm 1959, ở xóm Đình, thân Vân Chàng, xã Nam Giang, do có công nuôi 5 con tốt nghiệp đại học và hiện đều có việc làm ổn định.

Tốt nghiệp cấp 3 loại khá, nhưng bà tôi không thi đại học mà ở nhà nuôi mẹ và em gái bị bệnh tâm thần. Năm 1977, bà xây dựng gia đình với ông tôi - ông Đoàn Văn Chiến rồi làm nghề rèn; cái nghề “Mồ hôi đổ, mẹ oằn lưng quai búa/ Mồ hôi cha ướt đẫm cả gọng kìm”, cực kì vất vả đối với phụ nữ.

Đất nước sau chiến tranh, kinh tế khó khăn, bà một lúc gánh trên vai nhiệm vụ của người con dâu nuôi bố mẹ chồng, phụ giúp mẹ đẻ và em gái; đồng thời phải hoàn thành trách nhiệm làm vợ, làm mẹ. Khó khăn là thế, nhưng bà quyết tâm nuôi con thành kĩ sư, bác sĩ. Bây giờ đã làm bà của 10 cháu ngoại nhưng bà tôi vẫn không quên những rủi ro ập đến, bà kể: “Năm 1982, bà bị đau ruột thừa cấp, nếu không có bạn bè, hàng xóm quyên góp tiền rồi cáng đi Bệnh viện Đa khoa tỉnh mổ cấp cứu thì không bao giờ có cuộc sống như ngày hôm nay”. Nói rồi, bà lấy khăn lau những giọt nước mắt lăn trên đuôi mắt nhăn nheo. Nhưng khi ngước lên nhìn những tờ Giấy khen về thành tích học tập của 5 người con, bà thấy hài lòng, niềm vui như được nhân lên, át đi nỗi buồn quá khứ.

Bà Vui đang sửa máy mài kéo.
Bà Vui đang sửa máy mài kéo.

Thấy hoàn cảnh của bà, nhiều người đã cảm thông sâu sắc với bà, khi bà sinh toàn con gái. Trong khi nhiều người thân của bà còn quan niệm “Nhất nam viết hữu/ Thập nữ viết vô”. Hơn thế, bố mẹ chồng bà chỉ sinh được một người con trai là chồng bà.

Nhưng ý tưởng: “Dù khó khăn đến mấy cũng nuôi con thành kĩ sư, bác sĩ đã giúp bà không ngã gục trước hoàn cảnh khó khăn chồng chất khó khăn cả về kinh tế và sự hắt hủi không “biết” sinh con trai của một số người thân, đôi khi trong cả cộng đồng nữa.

Để động viên an ủi chồng, bà dậy sớm một mình chân đạp bễ lò rèn, mắt đăm đăm nhìn vào những thanh sắt trong lò, khi phát hiện sắt đã chín đỏ thì dừng bễ, rút sắt ra đặt trên đe quai búa rèn thành những chiếc phôi kéo,… rồi nấu bữa sáng để các con ăn trước đi học.

Một người bạn đến nhà thấy bà ngồi khóc nức nở ở góc bếp. Từ chuyện của bà, người bạn đó đã trăn trở viết bài thơ: “Sinh đẻ kế hoạch”, trong đó có 2 câu: “Gái trai cũng mẹ sinh ra/ Con là của mẹ-mẹ là của con”; rồi đưa cho bà. Vừa đọc, bà vừa rưng rưng nước mắt, coi đây là cái phao để mọi người hiểu và giải cứu hoàn cảnh. Người bạn khuyên, nên viết vào tờ giấy rồi dán trên vỏ phích nước để mọi người trong nhà cùng đọc và suy ngẫm. Bà làm theo. Như mưa dầm thấm lâu, từ đó nhiều người trong nhà cũng bớt đi phần mặc cảm. Lúc ấy, người con gái lớn đang học THCS đọc và khóc.

Từ hôm đó, khi về đến nhà là người con cả hăng hái phụ giúp mẹ những công việc phù hợp. Noi theo chị cả, các em bắt chước làm theo tạo nên không khí lao động vui vẻ, gia đình trở nên ấm cúng hơn. Việc làm ấy có tác động đến bố mẹ chồng và cả chồng nữa.

Khi có điện lưới về làng, bà vay tiền ngân hàng mua chiếc máy đột để sản xuất kéo cho bớt sức lao động cơ bắp. Có máy, hàng ra đều, nhiều hơn, đời sống bớt khó khăn. Đặc biệt khi người con gái đầu lòng thi đỗ Trường Đại học sư phạm Kĩ thuật thì sự mặc cảm không còn. Đến người con gái thứ hai, thư ba đỗ đại học thì không ai nghĩ đến sự phân biệt trai gái nữa. Thế nhưng căn bệnh tim lại ập đến với bà. Sau nhiều lần chữa chạy, cuối cùng bác sĩ yêu cầu cắt giây thần kinh tim. Bà nghĩ “miễn là sống để nhìn thấy con cháu trưởng thành” nên đồng ý. Bệnh tim đỡ, nhưng lại tiếp đến căn bệnh tiền đình do thiếu máu não. Bà chia sẻ: “Bệnh tiền đình dễ khắc phục hơn. Được cái các cháu ngoan, chị em chúng nó thương nhau lắm. Đứa chị giúp đứa em, cứ thế 5 chị em đều tốt nghiệp đại học”.

Trong xóm ngoài làng ai cũng thán phục bà tôi từ hai bàn tay trắng nuôi 5 con. Không những thế, bà còn tích cực tham gia công tác của Chi hội NCT, Chi hội Phụ nữ. Đã bước sang tuổi 65 rồi, bà vẫn hăng say lao động, miệt mài bên chiếc máy mài kéo. Bạn bà bảo: “Các cháu gửi tiền về, bà sức lại yếu nên nghỉ ngơi thôi. “Bà với tay tắt cầu giao điện, trả lời: “Vâng, hằng tháng các cháu gửi tiền về đều đặn, nhưng tôi nghĩ: Mình là con nhà lao động, bây gờ nghỉ ngơi cũng buồn. Để không vướng vào cảnh “Nhàn cư vi lắm chuyện” tôi làm cho vui”. “Thế là niềm vui được nhân đôi rồi”- Tôi xen vào. Bà cười, rồi nói: “Với lại đồng tiền các cháu gửi về có ý nghĩa khác với đồng tiền mình làm ra”.

Quả thế, có đồng tiền tự làm ra là rất đáng quý, bà tích cực đóng góp các khoản hội phí đều và ủng hộ các cuộc vận động gây Quỹ Tình nghĩa, Quỹ vì người nghèo, Quỹ Chăm sóc và Phát huy vai trò NCT. Mỗi khi con cháu về chơi, bà lại dùng đồng tiền của mình mua sắm thức ăn, mừng tuổi vào dịp Tết, mua quà sinh nhật cho cháu. Nhìn nét mặt rạng rỡ của bà, tôi thấy tự hào là cháu của bà.

Bài và ảnh Trần Thị Cúc

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Tấm lòng vị tha của ông tôi

Tấm lòng vị tha của ông tôi

Vào dịp Quốc khánh 2/9 năm ngoái, gia đình bác cả từ Hà Nội về quê thăm ông bà tôi bằng chiếc xe ô tô 7 chỗ đen bóng, rất đẹp. Vừa vào nhà, bác cả thưa với ông bà tôi: “Nhân dịp nghỉ lễ, con đưa vợ con và các cháu về thăm ông bà.
Không thể nào quên những kỉ niệm về ông

Không thể nào quên những kỉ niệm về ông

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, ông tôi cũng về bên đồng đội cho trọn tình vẹn nghĩa. Cách đây 13 năm về trước, trong đôi mắt của ông tôi lại lắng đọng những nỗi buồn. Ông thường thẫn thờ, đi ra đi vào mang những kỉ vật chiến trường ra hoài niệm.
Bà ngoại giỏi việc nước, đảm việc nhà

Bà ngoại giỏi việc nước, đảm việc nhà

Bà ngoại tôi sinh ra và lớn lên ở vùng quê Trung du, trong một gia đình nông dân xã Trung Sơn, huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang. Gia đình đông anh em nên từ nhỏ hằng ngày bà đã phải đi chăn trâu cắt cỏ giúp các việc trong nhà; khi lớn lên bà tham gia sản xuất cùng với bà con.
Cảm ơn cuộc đời cho tôi làm cháu nội của ông

Cảm ơn cuộc đời cho tôi làm cháu nội của ông

Ông nội tôi tên là Trần Văn Ngần, sinh năm 1930, ở xã Bát Tràng, huyện Gia Lâm, TP Hà Nội; trong làng vẫn quen gọi ông tôi là ông giáo Ngần.
Những kỉ niệm đẹp về ông nội

Những kỉ niệm đẹp về ông nội

“Yến ơi! Yến! Dậy đi bốn rưỡi rồi” - Tôi giật mình tỉnh dậy. Đó là tiếng gọi của ông nội tôi. Tôi lại nằm mơ về thời đi học cấp III được ông gọi dậy đi học hằng ngày.

Tin khác

Cây mít nội trồng

Cây mít nội trồng
Một ngày chớm vào mùa Hạ, tôi trở về quê nhà, thăm lại khu vườn ngày bé. Ngồi dưới bóng mát cây mít già, nghe tiếng ve râm ran thiết tha trong tàng lá, bỗng nghe lòng nhớ nội biết bao.

Bên ông một thời

Bên ông một thời
Tôi vẫn nhớ câu nói cửa miệng mà đám bạn chăn bò ngày nhỏ vẫn thường nói với tôi bằng giọng ghen tị rằng: “Con Xuyên sướng nhất xóm mình vì có người ông tuyệt vời”. Khi ấy, tôi tủm tỉm cười lấy làm hãnh diện lắm.

Nội tôi - người vun đắp truyền thống gia đình cách mạng

Nội tôi - người vun đắp truyền thống gia đình cách mạng
Một ngày đầu Xuân Giáp Thìn 2024, tôi có dịp về nguồn thăm viếng Nghĩa trang liệt sĩ và Nhà truyền thống xã Mỹ Hạnh Nam, huyện Đức Hòa, tỉnh Long An. Tại đây, nổi bật là bảng vàng ghi danh các anh hùng liệt sĩ đã hi sinh trong các cuộc kháng chiến thần thánh của dân tộc. Trong các chân dung Bà mẹ Việt Nam anh hùng tại nhà truyền thống có di ảnh bà nội tôi - Bà mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Vẹn.

Những bài học từ ông nội...

Những bài học từ ông nội...
Sinh thời, ông nội tôi là người rất nghiêm khắc và cũng rất hài hước. Vốn là một thầy giáo, mê văn chương, báo chí nên ông có rất nhiều truyện ngắn, kịch ngắn, thơ, tản văn, bài báo, nhất là những bài biên khảo được đăng ở nhiều tạp chí, nguyệt san, báo văn nghệ, báo Đảng từ Trung ương đến địa phương. Ông có nhiều đầu sách để lại cho con cháu, mà tôi thích đọc nhất là sách “Hò Nam Bộ”.

Ông tôi - người lính, người anh hùng của lòng tôi

Ông tôi - người lính, người anh hùng của lòng tôi
Ngày còn bé, cả ngày tôi lẽo đẽo theo ông. Nhà khó, bố mẹ đi làm xa, một tay ông nuôi tôi khôn lớn. Khung trời kỉ niệm tuổi thơ tôi ngập tràn hình bóng trìu mến của ông và những câu chuyện chiến trường ông kể.

Vườn lá dong của bà ngoại

Vườn lá dong của bà ngoại
Nhà bà ngoại tôi ở xóm dưới cùng xã với nhà bà nội tôi. Mẹ bảo: Gần nhà bà ngoại nên cũng tiện. Khi tôi còn nhỏ, những lúc mẹ và bà nội bận việc, mẹ lại bế tôi xuống gửi bà ngoại.

Ông nội tôi, nghỉ hưu nhưng không nghỉ việc xã hội

Ông nội tôi, nghỉ hưu nhưng không nghỉ việc xã hội
Ông nội tôi là Trung tá Nguyễn Chí Sỹ, năm nay 82 tuổi đời, 62 năm tuổi Đảng, hiện ở tổ dân phố An Phú, thị trấn Chúc Sơn, huyên Chương Mỹ, TP Hà Nội.

Người đàn bà đảm đang!

Người đàn bà đảm đang!
Đó là nhận xét của Hội Phụ nữ, của bà con làng xóm láng giềng cũng như người thân trong gia đình về bà nội tôi - bà Trần Thị Lung.

Ông tôi trong mắt bà

Ông tôi trong mắt bà
Mỗi lần về thăm bà ngoại, chúng tôi vui lắm. Vui không chỉ vì thấy bà còn minh mẫn, khỏe mạnh mà còn vì được nghe bà kể chuyện về ông.

Ngồi nơi cửa nhà, nghĩ về hạnh phúc

Ngồi nơi cửa nhà, nghĩ về hạnh phúc
“Trải bao giông bão trong đời. Để yêu một sớm ngồi nơi cửa nhà”…

Ông nội

Ông nội
Tôi chợt nhớ về ông nội khi mà chính tôi cũng đã là ông nội của thằng cháu hơn 10 tuổi, có nghĩa, tôi đã làm ông nội hơn 10 năm rồi!

Bà là bóng mát che cuộc đời con

Bà là bóng mát che cuộc đời con
Mỗi khi nghĩ về bà, lòng tôi lại ngập tràn bao niềm hạnh phúc. Điều may mắn nhất của cuộc đời tôi có lẽ là được làm cháu của bà.

Ông bà tôi với bầy chim sẻ

Ông bà tôi với bầy chim sẻ
Từ mùa Xuân năm ngoái, đàn sẻ đã kéo về ngụ cư tại đây, trên chạc ba cây cóc. Bây giờ, cây cóc đã cao lớn hơn, cái khoảng không gian gọi là “nhà” của bọn sẻ cũng nhỉnh rộng hơn một chút. Và những mớ âm thanh líu chíu trên cao cũng ngày thêm dày đặc rộn ràng, vì đàn sẻ đã sinh sôi càng thêm đông đúc.

Kỉ niệm khó quên về nội

Kỉ niệm khó quên về nội
Điện thoại của nội vừa gọi tôi về quê chơi. Từ đầu mùa bần hồi nội kêu về quê chơi. Tôi hẹn lần hẹn lữa vì bận việc.

Chuyện của bà tôi

Chuyện của bà tôi
Làng Nhân Trạch, xã Thọ Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An quê tôi có biết bao bà mẹ chịu thương, chịu khó, đã đóng góp sức người, sức của cho cách mạng và các cuộc kháng chiến vệ quốc của dân tộc. Trong đó là bà nội tôi, có hai con trai (chú của tôi) hi sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ: Liệt sĩ Trần Văn Lương và liệt sĩ Trần Hữu Tương.
Xem thêm
Bà giáo già sáng bán vé số, tối mang ánh sáng tri thức cho trẻ em nghèo

Bà giáo già sáng bán vé số, tối mang ánh sáng tri thức cho trẻ em nghèo

cụ bà Nguyễn Thị Ba, men từng con hẻm nhỏ ở Bình Dương bán từng tờ vé số, bà giáo gieo mầm tri thức cho những mảnh đời bất hạnh tại lớp học tình thương.
Một mối tình bình dị và son sắt

Một mối tình bình dị và son sắt

Họ gặp và yêu nhau trong những năm tháng chiến tranh. Ngày cưới không mâm cao cỗ đầy, không sơn hào hải vị, không tiệc tùng. Quần áo chỉ là bộ đồ lính giản đơn... vậy là họ đã nên duyên vợ chồng. Mặc dù vậy mà hơn 50 năm qua, họ luôn sống hạnh phúc. Đó là chuyện tình của bà Tô Thị Thanh Bưởi, sinh 1950 và ông Nguyễn Kim Quang, sinh 1949, hiện ở xã Lộc An, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu.
Bí quyết trường thọ của cụ ông 110 tuổi ở Lâm Đồng

Bí quyết trường thọ của cụ ông 110 tuổi ở Lâm Đồng

Bước vào tuổi 110, nhưng cụ Vũ Đình Bảng, sinh năm 1914, ở Lâm Đồng, vẫn minh mẫn, khỏe mạnh, hàng ngày vẫn cuốc đất, làm vườn, nấu nướng và hướng dẫn, nhắc nhở con cháu đọc sách, chia sẻ kinh nghiệm trong cuộc sống. Vậy bí quyết nào giúp cụ Bảng trường thọ đến vậy? Chúng ta cùng tìm hiểu về bí quyết sống khỏe, sống ý nghĩa của cụ.
Central Retail Việt Nam bàn giao công trình lớp học tại tỉnh Quảng Ngãi

Central Retail Việt Nam bàn giao công trình lớp học tại tỉnh Quảng Ngãi

Ngày 8/4, Tập đoàn Central Retail Việt Nam đã bàn giao công trình lớp học Điểm trường thôn Quế (thuộc trường Phổ thông Dân tộc Bán trú Tiểu học và Trung học Cơ sở Trà Bùi), tại thôn Niên, xã Trà Bùi, huyện Trà Bồng, tỉnh Quảng Ngãi.
Người bị quản lý, giam giữ được sử dụng kinh sách để phục vụ nhu cầu sinh hoạt tín ngưỡng, tôn giáo

Người bị quản lý, giam giữ được sử dụng kinh sách để phục vụ nhu cầu sinh hoạt tín ngưỡng, tôn giáo

Nghị định số 95/2023/NĐ-CP của Chính phủ quy định chi tiết một số điều và biện pháp thi hành Luật Tín ngưỡng, tôn giáo chính thức có hiệu lực thi hành từ ngày 30/3; áp dụng đối với cơ quan, tổ chức, cá nhân trong việc bảo đảm và thực hiện quyền tự do tín
Gói 3.000 chiếc bánh chưng tặng trò nghèo dịp Tết ở Thanh Hóa

Gói 3.000 chiếc bánh chưng tặng trò nghèo dịp Tết ở Thanh Hóa

200 đoàn viên thanh niên các xã, thị trấn huyện Hoằng Hóa (Thanh Hóa) cùng bộ đội biên phòng gói 2.000 chiếc bánh chưng trao tặng cho trò nghèo dịp Tết.
Mâm cỗ cúng Tết Hàn thực 2024 đẹp mắt

Mâm cỗ cúng Tết Hàn thực 2024 đẹp mắt

Theo quan niệm dân gian, Tết Hàn thực diễn ra vào ngày 3/3 âm lịch - đây là dịp để người Việt hướng về nguồn cội, tưởng nhớ ân đức tổ tiên. Năm 2024, Tết Hàn thực rơi vào thứ 5 ngày 11/4 dương lịch.
Miền Bắc sắp xuất hiện nắng nóng cục bộ

Miền Bắc sắp xuất hiện nắng nóng cục bộ

Dự báo, trong khoảng từ 10-11/4, khu vực Bắc Bộ trời lạnh về đêm và sáng, nhiệt độ phổ biến từ 24-27 độ, phía tây Bắc bộ các tỉnh Lai Châu, Điện Biên, Hòa Bình, Lào Cai, Sơn La và Yên Bái trời nắng ráo nhưng không nắng nóng, nhiệt độ phổ biến từ 31-33 độ.
Ban Tổ chức Trung ương thống nhất phương án nghỉ lễ 30/4-1/5 dài 5 ngày

Ban Tổ chức Trung ương thống nhất phương án nghỉ lễ 30/4-1/5 dài 5 ngày

Ngày 9/4, Ban Tổ chức Trung ương có văn bản nêu ý kiến về phương án Bộ LĐ-TB&XH đề xuất hoán đổi ngày làm việc bình thường và làm bù sang ngày khác trong dịp nghỉ lễ 30/4-1/5 năm 2024.
Phiên bản di động