Kỉ niệm khó quên về nội

Điện thoại của nội vừa gọi tôi về quê chơi. Từ đầu mùa bần hồi nội kêu về quê chơi. Tôi hẹn lần hẹn lữa vì bận việc.
Nhưng hôm nay nghe nội nói: Mùa này mưa nhiều, năm nay lại có giông. Cây bần ổi trong vườn đã bị gãy sau trận mưa to nhiều sấm sét và gió quật, để lại những quả bần vừa chín tới cùng những hoa và trái xanh non tả tơi trên cây.

Tôi vội sắp xếp công việc trở về bên nội, để được nghe nội kể chuyện đời xưa, đời nay, để được ăn canh chua bần cá ngát của nội nấu mà tôi rất thích, để được ngắm nhìn ánh mắt, dáng nội yêu thương, để được hòa vào thiên nhiên một vùng trời sông nước dân dã, yên bình,...

“Ủa! Sao kì vậy nội? Cây bần là loại cây giữ đất chống sạt lở, chống bão mà?”

“Ờ! Thì đúng vậy. Nhưng trên vũ trụ này có sinh thì phải có diệt, không có gì trường tồn mãi mãi... Vả lại, cây bần là loại cây thân xốp. Tuy rễ ăn sâu bám chặt vào lòng đất thì cũng không vì vậy mà nó không hư gãy hay chết đi”... Im lặng, thoáng chút bùi ngùi. “Tuổi của một cây bần chỉ hai mươi mấy năm thôi. Mà cháu xem cây bần này đã ba mươi năm rồi. Trước khi chết đi, nó đã có bao nhiêu mùa hoa trái. Trái chín già tự rụng xuống theo nước rã ra phát tán hạt đi khắp nơi nơi. Có thể những cây bần nhỏ kia: Xa có, gần có là phân thân của cây bần này đây”.

Tôi vừa cất hành lí xong thì chú út cũng vừa về tới. Chú út tay xách nách mang giỏ, rổ... Trong rổ còn có con cá ngát to, loại cá đặc biệt của vùng sông nước quê tôi. Chú út tươi cười: “Biết hôm nay bây về chú mang con cá để nội nấu canh chua cho bây nè”.

Cây bần của nội
Cây bần của nội

Tôi đỡ tay chú phụ mang giỏ xuống đất. Và tôi sướng rơn vì còn có cả bông súng, bông điên điển, kèo nèo, rau nhút, bắp hoa chuối, các loại rau ngò gai, ngò om, không thiếu những quả ớt hiểm xanh đỏ...

Nội đã vào bếp, chú út cũng phụ nội làm. Riêng tôi cứ loay hoay sẫn bẫng bên nội hết nhìn tới hỏi để được nghe nội kể chuyện.

“Cây bần này đã mang biết bao lợi ích cho gia đình mình và cả xóm mình nữa đó cháu à”.

Tôi cứ mắt tròn mắt dẹt nghe âm giọng thanh tao của nội đều đều từ tốn chậm rãi cất lên:

“Chú út bây nè. Cũng mấy lần trật chân, bong gân, đau vai vì đi mần ruộng đó. Nội giã nát lá bần non với ít muối đắp lên hay bó lại. Vài hôm là đã khỏi”.

Chú út thêm vào: “Ờ, đúng đó cháu. Cái lá đọt bần này như “thần dược” vậy. Đắp vô chỗ bong trật gân mau khỏi lắm. Còn nữa nha bây, bà con lối xóm ai bị vết thương bầm ứ máu hay bị chảy máu nội bây cũng giã lá bần đắp hiệu quả lắm nghen”. “Cả xóm này nhờ cây bần và bà nội bây nhiều lắm đó...”.

Nội cười hiền. Lửa bếp củi bập bùng khi lớn khi nhỏ nhảy múa lung linh soi rõ gương mặt phúc hậu của bà...

“Ở đời, giúp ai được gì thì cứ giúp. Cuộc sống của con người hay cây cỏ đều có giới hạn nhất định. Nhưng không phải là sống nhiều hay ít. Mà là sống sao có ích cho mọi người từ gia đình lan tỏa ra ngoài xã hội. Cái cây mà nó còn cống hiến cho đời huống là con người!”

Nội nhìn tôi trìu mến:

“Cũng như vạn vật tự nhiên. Cây trước khi hủy diệt còn gieo khắp nơi mầm xanh mới để cống hiến cho đời. Mai này nội cũng vậy, ra đi về cõi vĩnh hằng cũng để lại sự yêu thương cho mọi người và trong máu thịt của các con, các cháu của nội đây! Nội không bao giờ mất đi mà vẫn còn mãi đó thôi”.

Tôi hiểu. Nhưng sao khóe mắt cay cay. Không gian trầm xuống.

“Nội... Nội...”

“Gì đó cháu?”, giọng nội ấm áp đầy sự che chở.

“Cháu...”, tôi muốn nói “Cháu thương nội”, mà không thành lời.

Nội nhìn tôi âu yếm: “Khói quá hả cháu?”

“Xong rồi đây! Dọn ăn thôi tụi con...”

Nồi canh chua cá ngát nấu cùng trái bần thơm phưng phức với các loại rau nêm, có cả nồi cá kho trái bần nữa... Nội nói ngày mai nội sẽ trộn gỏi khô cá sặt với trái bần cho tôi ăn cho đã thèm. Mai này xa quê không được ăn các món đặc sản như vầy đâu.

Vừa ăn cơm, chúng tôi vừa ôn lại những kỉ niệm xa xưa. Nào là ngày tôi còn bé hay ra ngoài cây bần ngồi lúc chiều xuống cũng chỉ vì hoa bần chỉ nở buổi chiều. Hoa bung ra từng chùm hai, ba hoặc bốn nụ ngay đầu cành, tung từng sợi trắng xóa được nâng đỡ bằng đài hoa xanh ngắt màu lục bên trong lại hồng phơn phớt tím. Vừa đẹp vừa thơm dìu dịu mùi sữa hòa quyện mùi vị chua đặc trưng của trái bần.

Và có những lúc bọn trẻ con lại xúm xít hái ăn ném rượt đuổi...; có khi ăn không còn trái chín chúng tôi hái luôn trái còn non chấm muối ớt ăn mà vẫn thấy ngon.

Chúng tôi xa quê mỗi người một ngả, thỉnh thoảng cũng nghe tin nhau. Nhưng cũng rất ít khi gặp nhau như xưa...

Miên man theo dòng thời gian... Nội nấu cơm canh ngon quá tôi ăn hoài. Nội nhắc nhở: “Cháu à ăn vừa đủ thôi. Vì trái bần có chứa acid không nên lạm dụng ăn nhiều quá cũng không tốt nghen cháu”.

Ngoài cổng rào tiếng bác Tám gái hàng xóm của nội đang gọi chú út.

Bác qua nhờ nội tôi giúp đắp lá bần non giã với muối vào bụng dưới của mẹ bác để trị bệnh bí tiểu (vì nội mát tay, cả xóm đồn như vậy).

Sau khi xong việc, bác nghe tin cây bần nhà nội tôi bị gãy, sẵn tiện bác Tám lại mang hoa bần (trị bệnh tiểu đường) và trái bần mang gửi cho các cô chú trong xóm.

Ngày trở về thành phố làm việc, nội còn gói ghém hũ mắm nội tự tay làm cùng với vài trái bần to ngon nội cất riêng cho tôi.

Tạm biệt nội, chú út và quê nhà, tôi mang theo trong lòng tình thương yêu của nội bình dị, ấm áp mà bao la. Và luôn nhớ những lời nội dạy dỗ “Làm người phải hiếu nghĩa, biết giúp người giúp đời. Sống sao để khi ta không còn thì đời này vẫn còn có người nhớ đến ta” và rồi: “Bây làm gì thì làm nhưng phải nhớ quê hương. Sắp xếp được thời gian bây nhớ về thăm nội, thăm quê nghe không?”.

Trần Trọng Trâm Anh

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Đôi dép cao su huyền thoại của ông tôi

Đôi dép cao su huyền thoại của ông tôi

Ông tôi là người đã trực tiếp tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ cho đến kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Bởi vậy, kí ức đậm sâu nhất trong ông là những năm tháng kháng chiến gian khổ mà hào hùng, và những kỉ vật vô giá với ông vẫn là những kỉ vật thời chiến. Trong đó, ấn tượng nhất là đôi dép cao su cùng ông đi qua hai cuộc kháng chiến trường kì của dân tộc!
Bà ngoại tôi

Bà ngoại tôi

Bà ngoại tôi mất năm bà 103 tuổi. Cả một năm sau ngày bà mất, gần như nhà ngoại lúc nào cũng có người đến thắp hương. Nhiều người đến, kể những kỉ niệm về ông bà ngoại, rồi mọi người lại cùng nhau nức nở.
Tình yêu bình dị của ông bà tôi

Tình yêu bình dị của ông bà tôi

Ông Lê Đình Bạ và vợ là bà Hoàng Thị Châu, năm nay đều đã ngoài 90 tuổi. Ông từng tham gia hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ.
Chút quà của ngoại mãi còn vấn vương

Chút quà của ngoại mãi còn vấn vương

Sinh ra và lớn lên tại một miền quê nghèo của dải đất miền Trung đầy nắng gió. Tuổi thơ tôi gắn với bao kỉ niệm đẹp về bà ngoại. Đến tận bây giờ, hình ảnh của ngoại vẫn luôn in hằn trong kí ức tôi với nhiều cảm xúc khó tả.
Bà ngoại tôi là người dũng cảm

Bà ngoại tôi là người dũng cảm

Những năm 1949-1953, quê tôi bị giặc Pháp chiếm đóng; giặc Pháp và bọn tay sai ra sức đàn áp cách mạng. Cán bộ của ta phải hoạt động bí mật. Nhiều cán bộ cách mạng của ta vô cùng gian khổ mà anh dũng.

Tin khác

Hình bóng bà mãi trong tim...

Hình bóng bà mãi trong tim...
Bà nội tôi tên là Hoàng Thị Liễu, người làng Tiên Hòa, xã Hà Lĩnh, huyện Hà Trung, tỉnh Thanh Hóa. Cả cuộc đời bà sống thầm lặng và dành trọn yêu thương, sự hi sinh cho gia đình, cho con cháu. Tôi cảm thấy mình may mắn và tự hào vì được là cháu của bà. Những kỉ niệm về bà, với tôi, chính là món quà quý giá, chẳng gì sánh bằng.

Ông tôi - tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước

Ông tôi - tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước
Ông tôi mất gần 10 năm nay nhưng về miền quê Đức Chánh, huyện Mộ Đức, tỉnh Quảng Ngãi, hỏi về cụ Nguyễn Thăng Văn, ai cũng nhớ và tự hào về một người lính yêu nước thiết tha, một người con ưu tú của quê hương Đức Chánh.

Ông ngoại trong lòng tôi

Ông ngoại trong lòng tôi
Ông ngoại mất khi tôi còn rất nhỏ nhưng trong số con cháu trong nhà, tôi may mắn hơn cả, vì thường xuyên được ở cạnh và gần gũi với ông.

Những cuốn sách quý của ông tôi

Những cuốn sách quý của ông tôi
Có lẽ, niềm đam mê đọc sách trong tôi có được là từ ông. Với tôi, ông không chỉ là người yêu sách mà còn là người biết khơi dậy niềm yêu thích việc đọc cho những người xung quanh.

Chuyện về ông nội tôi

Chuyện về ông nội tôi
Ông nội tôi, cụ Hoàng Thanh Liêm, sinh ra ở làng quê nghèo thuộc xã Đốc Tín, huyện Mỹ Đức, TP Hà Nội. Thuở thiếu thời, ông được cha mẹ cho theo thầy học chữ quốc ngữ, khi trưởng thành, ông theo nghiệp “gõ đầu trẻ”.

Lòng ngoại mênh mông tựa biển trời

Lòng ngoại mênh mông tựa biển trời
Bà ngoại tôi dù đã đi về miền mây trắng từ nhiều năm trước, nhưng tấm lòng nhân hậu, vị tha của bà luôn là tấm gương sáng để con cháu chúng tôi noi theo.

Lời khuyên và điều ước của ông nội tôi

Lời khuyên và điều ước của ông nội tôi
Ông nội tôi tên Hồ Chí Trọng, người dân tộc Bru Vân Kiều mang họ Hồ ở bản miền núi Cửa Mẹc, xã Ngân Thuỷ, huyện Lệ Thuỷ, tỉnh Quảng Bình.

Từ lời chỉ dạy, khuyên bảo của ông bà ngoại

Từ lời chỉ dạy, khuyên bảo của ông bà ngoại
Cứ đến ngày húy nhật ông bà ngoại, mẹ tôi cùng các dì, các cậu lại đến nhà cậu (em trai mẹ tôi nhưng là trưởng nam của ông bà) đông đủ cùng các cháu, chắt làm giỗ, thắp nén tâm hương tưởng nhớ bậc sinh thành. Khi công việc xong xuôi, mẹ tôi cùng các dì, các cậu lại ôn những kỉ niệm về ông bà.

Thúng khoai của bà

Thúng khoai của bà
Đang hưởng thú điền viên yên lành, ngày chăm sóc cây cảnh, tối nghe cải lương, đột nhiên bà đề nghị với ba mẹ:

Đâu rồi tiếng gậy khua của bà?

Đâu rồi tiếng gậy khua của bà?
Bà nội tôi mất đã 50 năm, nhưng tôi vẫn nhớ tiếng gậy khua của bà. Nhiều lúc anh em tôi gọi điện cho nhau, rồi tự hỏi: “Đâu rồi tiếng gậy khua của bà?”

Bà giữ lửa hồng trong căn bếp ấm

Bà giữ lửa hồng trong căn bếp ấm
Hình ảnh bà nội ngồi bên bếp lửa hồng luôn in đậm trong tâm trí tôi. Tôi đã quen với hình ảnh đó suốt cả tuổi thơ của mình và bây giờ nó trở thành một miền kí ức đặc biệt trong tôi.

Tấm lòng vị tha của ông tôi

Tấm lòng vị tha của ông tôi
Vào dịp Quốc khánh 2/9 năm ngoái, gia đình bác cả từ Hà Nội về quê thăm ông bà tôi bằng chiếc xe ô tô 7 chỗ đen bóng, rất đẹp. Vừa vào nhà, bác cả thưa với ông bà tôi: “Nhân dịp nghỉ lễ, con đưa vợ con và các cháu về thăm ông bà.

Không thể nào quên những kỉ niệm về ông

Không thể nào quên những kỉ niệm về ông
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, ông tôi cũng về bên đồng đội cho trọn tình vẹn nghĩa. Cách đây 13 năm về trước, trong đôi mắt của ông tôi lại lắng đọng những nỗi buồn. Ông thường thẫn thờ, đi ra đi vào mang những kỉ vật chiến trường ra hoài niệm.

Bà ngoại giỏi việc nước, đảm việc nhà

Bà ngoại giỏi việc nước, đảm việc nhà
Bà ngoại tôi sinh ra và lớn lên ở vùng quê Trung du, trong một gia đình nông dân xã Trung Sơn, huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang. Gia đình đông anh em nên từ nhỏ hằng ngày bà đã phải đi chăn trâu cắt cỏ giúp các việc trong nhà; khi lớn lên bà tham gia sản xuất cùng với bà con.

Cảm ơn cuộc đời cho tôi làm cháu nội của ông

Cảm ơn cuộc đời cho tôi làm cháu nội của ông
Ông nội tôi tên là Trần Văn Ngần, sinh năm 1930, ở xã Bát Tràng, huyện Gia Lâm, TP Hà Nội; trong làng vẫn quen gọi ông tôi là ông giáo Ngần.
Xem thêm
Sách là vàng chứ không phải là đá sỏi

Sách là vàng chứ không phải là đá sỏi

Đến nay đã ngoài 80 tuổi, nhưng cụ Tín vẫn còn khỏe mạnh, minh mẫn. Tủ sách của gia đình cụ có hàng ngàn quyển. Nhìn thấy sách nhiều không còn chỗ để, cụ phải buộc lại để trên nóc tủ, cô con dâu của cụ một lần về chơi nói:
Bà giáo già sáng bán vé số, tối mang ánh sáng tri thức cho trẻ em nghèo

Bà giáo già sáng bán vé số, tối mang ánh sáng tri thức cho trẻ em nghèo

cụ bà Nguyễn Thị Ba, men từng con hẻm nhỏ ở Bình Dương bán từng tờ vé số, bà giáo gieo mầm tri thức cho những mảnh đời bất hạnh tại lớp học tình thương.
Một mối tình bình dị và son sắt

Một mối tình bình dị và son sắt

Họ gặp và yêu nhau trong những năm tháng chiến tranh. Ngày cưới không mâm cao cỗ đầy, không sơn hào hải vị, không tiệc tùng. Quần áo chỉ là bộ đồ lính giản đơn... vậy là họ đã nên duyên vợ chồng. Mặc dù vậy mà hơn 50 năm qua, họ luôn sống hạnh phúc. Đó là chuyện tình của bà Tô Thị Thanh Bưởi, sinh 1950 và ông Nguyễn Kim Quang, sinh 1949, hiện ở xã Lộc An, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu.
Vị đại đức có tấm lòng từ bi, bác ái

Vị đại đức có tấm lòng từ bi, bác ái

Đại đức Thích Phước Huệ, Phó Ban trị sự Phật giáo tỉnh Đồng Tháp, Trưởng Ban trị sự Phật giáo huyện Tam Nông, Trụ trì chùa Quê hương, xã Phú Đức là 1 trong 49 cá nhân điển hình tiên tiến, tiêu biểu của huyện Tam Nông đã được biểu dương, khen thưởng do có thành tích xuất sắc trong học và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh, giai đoạn 2021 - 2024...
Nồi cháo tình thương cho bệnh nhân nghèo

Nồi cháo tình thương cho bệnh nhân nghèo

Phát huy đạo lí tốt đẹp của dân tộc “thương người như thể thương thân, lá lành đùm lá rách”, nhóm “Vòng tay nhân ái” gồm những NCT ở thị xã Quảng Trị, tỉnh Quảng Trị đã tổ chức nấu cháo cho bệnh nhân nghèo tại các bệnh viện.
Tìm thấy thi thể nam sinh lớp 8 mất tích khi bơi ra biển cứu bạn ở Quảng Nam

Tìm thấy thi thể nam sinh lớp 8 mất tích khi bơi ra biển cứu bạn ở Quảng Nam

Theo Công an xã Tam Nghĩa, huyện Núi Thành, tỉnh Quảng Nam cho biết, lực lượng cứu hộ và người dân địa phương đã tìm được thi thể học sinh mất tích trong lúc bơi ra biển cứu bạn.
“Kế hoạch nhỏ” do người lớn thực hiện!?

“Kế hoạch nhỏ” do người lớn thực hiện!?

Tôi có đứa cháu trai năm nay học lớp 5. Từ năm cháu học lớp 1 đến lớp 4, cứ vào cuối năm học là cháu lại xin tôi 5-6kg báo cũ để thực thi phong trào “Kế hoạch nhỏ” do nhà trường phát động.
Miền Bắc trời chuyển mưa lớn từ chiều tối nay

Miền Bắc trời chuyển mưa lớn từ chiều tối nay

Theo Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn quốc gia, đêm qua (14/5), ở khu vực Bắc bộ cục bộ có mưa to với lượng mưa từ 19h ngày 14/5 đến 3h ngày 15/5 có nơi trên 30mm như: Ma Ký (Lai Châu) 30.8mm, Đàm Thủy (Cao Bằng) 31.6mm, Quảng Lâm (Quảng Ninh) 56.4mm,…
Nguyên nhân vụ sạt lở khiến 3 trẻ nhỏ tử vong tại Ba Vì

Nguyên nhân vụ sạt lở khiến 3 trẻ nhỏ tử vong tại Ba Vì

Khoảng 22h20 đêm 12/5, trên địa bàn khu vực thôn 6 xã Ba Trại, huyện Ba Vì xảy ra sạt lở tại nhà dân do mưa lớn làm 3 người thiệt mạng.
Phiên bản di động