Danh mục
THEO DÕI TRÊN: Facebook Youtube Tiktok
tien-toi-dai-hoi-vii

Đôi điều về văn hóa “nhường nhịn” hiện nay

Hằng ngày trên khắp nẻo đường ở các đô thị lớn, chúng ta không ít lần chứng kiến trong khi tắc đường, nhiều người vẫn cố chen lấn để đi trước. Đèn tín hiệu chưa bật xanh đã inh ỏi tiếng còi hối thúc. Một vài va chạm nhỏ có thể dẫn đến những vụ ẩu đả, thậm chí là chém giết nhau.
+
aa
-

Tôi vừa chứng kiến một thanh niên đi xe máy tay ga đời mới chửi te tát một phụ nữ đứng tuổi giữa ngã tư đường phố. Chỉ vì đèn xanh đã bật nhưng người phụ nữ chưa cho xe chạy, làm anh ta chậm mất mấy giây. Hoặc mới đây, trên các phương tiện thông tin đại chúng đăng về những vụ án một lúc giết 3 mạng người ở Lâm Đồng và Bình Dương. Nguyên nhân cũng đều xuất phát từ việc kém “nhường nhịn” nhau trong lời ăn tiếng nói hằng ngày. Thiết nghĩ, truyền thống văn hóa người Việt rất coi trọng việc “nhường nhịn”, chia sẻ lẫn nhau không chỉ trong hoạn nạn mà cả đời thường ngày càng bị xem nhẹ.

Đôi điều về văn hóa “nhường nhịn” hiện nay

Nhà sử học Dương Trung Quốc chia sẻ câu chuyện lịch sử: Vào năm 1835, đời Minh Mạng có một vụ “tai nạn giao thông đường bộ” được ghi trong chính sử (thực lục). Đó là một vị hoàng tử (con vua) bị bạn bè rủ đi chơi cưỡi ngựa trong kinh thành Huế, người bạn nhỡ phóng (ẩu) ngựa va vào một bà, khiến người này chết. Được tin vụ “tai nạn” ấy có liên quan đến hoàng tử, đích thân vua Minh Mạng triệu tập những quần thần có trách nhiệm trong triều đình phán xử: Người trực tiếp gây nạn bị xử nghiêm rồi đày đi nơi xa (gọi là “hiệu lực qua Ai Lao”), hoàng tử tuy không trực tiếp gây án nhưng là a tòng với kẻ gây án phải chịu 3 năm “cấm cố” trong cung để đèn sách và bị tước bớt bổng lộc. Vua cũng yêu cầu phải chép vụ này vào sử để tỏ rõ luật lệ nghiêm khắc “bất vị thân”. Nói vậy để thấy với người xưa cho dù việc đi lại còn đơn giản nhưng đã có những lề luật hoặc dân gian hoặc quốc gia “điều chỉnh” thành những tập quán vừa tự nhiên lại vừa nghiêm khắc mà việc giáo dục trao truyền những lệ luật này đã được thực hiện nghiêm chỉnh, trong đó có ca ngợi sự gương mẫu của người đứng đầu quốc gia.

Trong một hội thảo về văn hóa, nhiều chuyên gia cho rằng, cách đây khoảng vài chục năm, lối sống, cách ứng xử của con người cũng thân ái hơn. Một đại biểu nhắc lại câu chuyện xảy ra ở một ngày tháng 9/1969, ông chứng kiến một vụ va chạm liên hoàn tại Hà Nội. Nhưng mọi người trong và ngoài cuộc đều xúm lại cùng nâng đỡ nhau dậy, với những lời xin lỗi hay thăm hỏi thân ái để mọi thứ trở lại bình thường. Chuyện mới mấy chục năm, nhưng trong bối cảnh hiện nay thì như là truyện… dã sử (!).

Có người cho rằng, nguyên nhân sâu xa của việc văn hóa “nhường nhịn” xuống cấp, bắt nguồn từ nhịp sống công nghiệp, sôi động và tất bật. Hội nhập và phát triển đang tác động mạnh mẽ, khiến nhịp gấp gáp hơn theo hướng văn minh công ngiiệp. Tuy nhiên, Việt Nam vẫn chưa là nước công nghiệp. Cũng có người kiến giải do nhiều người nhập cư từ nông thôn, trình độ học vấn không đồng đều nên cư dân thành thị bây giờ không “thuần” về văn hóa ứng xử. Hằng ngày trên phố không thiếu những người từ nông thôn nhập cư về thành phố kiếm sống điều khiển xe kéo, xe đẩy cồng kềnh, tỉnh bơ di chuyển ngược chiều trong dòng xe nghẽn cứng mà họ góp một phần nguyên nhân. Tuy nhiên, nếu quan sát rộng hơn, lí do này chỉ đúng một phần. Có lẽ ai trong chúng ta cũng không ít lần phiền lòng trước việc có những người-trong đó có cả dân nhập cư và dân thành phố-trong trang phục chỉ để mặc ở nhà, cố tình đi thẳng lên đầu hàng người đang xếp chờ thanh toán tiền trong siêu thị, hay chen lấn cố vượt lên trước hàng xe lúc đường chật như nêm.

Hà Nội đang vận động và xây dựng hình ảnh người Hà Nội thanh lịch, văn minh. Qua thời gian, có thể thấy phần nào ý thức của người dân đã được khơi dậy, nhưng mục tiêu xây dựng đẹp cả về cảnh quan lẫn giao tiếp, ứng xử chỉ đạt được kết quả hạn chế.

Nhiều ý kiến cho rằng, muốn cuộc vận động trên thành hiện thực thì mọi người phải luôn tuân thủ nguyên tắc, tôn trọng pháp luật, bình tĩnh, kiềm chế với ý thức, tinh thần tự giác rất cao, nhất là ý thức tôn trọng người khác. Để cụ thể hóa các nội dung trên, ngay từ bây giờ, cần triển khai công tác phổ biến, tuyên truyền giáo dục pháp luật trong trường học, giúp các em học sinh hiểu biết, có ý thức tôn trọng, chấp hành nghiêm pháp luật. Cha mẹ cần làm gương giáo dục tính thiện của con người, để từ đó uốn nắn, định hướng hành vi, lối sống và những ứng xử cho thế hệ cháu con. Có như vậy, văn hóa “nhường nhịn” mới không bị xuống cấp.

Phạm Như Hùng
Tags: Văn hóa ứng xử nhường nhịn

Tin liên quan

Tin tức bạn quan tâm

Thực hiện văn hóa công sở

Sống khỏe chủ động: Nền tảng xây dựng gia đình hạnh phúc

Hạnh phúc gia đình không chỉ được xây đắp từ những khoảnh khắc sum vầy, mà còn từ sự quan tâm dành cho nhau mỗi ngày. Tham gia Lễ mít tinh hưởng ứng Ngày Gia đình Việt Nam tại Huế, Vinamilk Sure mong muốn lan tỏa nhận thức về tầm quan trọng của việc chăm sóc sức khỏe người lớn tuổi - một trong những nền tảng giúp gìn giữ sự gắn kết và yêu thương dưới mỗi mái nhà.
Thực hiện văn hóa công sở

Bảo vệ NCT trên không gian mạng: Xây dựng “lá chắn số” cho người cao tuổi

Chuyển đổi số đang mở ra nhiều cơ hội để NCT hòa nhập và thụ hưởng các tiện ích hiện đại. Tuy nhiên, mặt trái của công nghệ cũng khiến nhiều NCT trở thành mục tiêu của các hình thức lừa đảo trực tuyến ngày càng tinh vi. Trong bối cảnh đó, bảo vệ NCT trên không gian mạng không chỉ là câu chuyện về kỹ năng công nghệ mà đã trở thành vấn đề an sinh xã hội, đòi hỏi sự chung tay của gia đình, cộng đồng và cả hệ thống chính sách.
Thực hiện văn hóa công sở

Đọc Tạp chí Người cao tuổi cho chúng tôi nhiều thông tin vui, bổ ích

Đối với đông đảo hội viên NCT trên cả nước, Tạp chí Người cao tuổi từ lâu đã trở thành người bạn đồng hành thân thiết trong cuộc sống hằng ngày. Không chỉ là kênh thông tin chính thống phản ánh tâm tư, nguyện vọng của NCT, tờ tạp chí còn mang đến nhiều kiến thức bổ ích, những câu chuyện nhân văn và nguồn động viên tinh thần quý báu, giúp NCT sống vui, sống khỏe, sống có ích cho gia đình và xã hội.
Thực hiện văn hóa công sở

Nghề báo - Nghề của những chuyến đi

Thấm thoắt đã hơn 16 năm kể từ ngày tôi chính thức bước chân vào nghề báo. Quãng thời gian ấy không quá dài so với một đời người nhưng đủ để tôi hiểu rằng, phía sau mỗi bài báo là biết bao mồ hôi, trăn trở cùng những đêm dài thức bên con chữ. Nhìn lại chặng đường đã qua, điều đọng lại sâu sắc nhất không phải những giải thưởng hay thành tích nghề nghiệp, mà chính là những chuyến công tác, những cuộc gặp gỡ đã trở thành hành trang quý giá của người làm báo...
Based on MasterCMS Ultimate Edition 2026 v2.9