Danh mục
THEO DÕI TRÊN: Facebook Youtube Tiktok
tien-toi-dai-hoi-vii

Bác sĩ Cười: Câu chuyện về một người thương binh giàu nghị lực

Đến xã Vân Nội, huyện Đông Anh, TP Hà Nội hỏi hiệu thuốc “Đỗ Cười”, hiếm ai không biết. Người dân nơi đây vẫn quen gọi cái tên ấy với cả sự tin tưởng và trìu mến, không chỉ bởi đó là một nhà thuốc uy tín đã gắn bó nhiều năm với đời sống thôn quê, mà còn về câu chuyện của một con người rất đặc biệt: một thương binh, một bác sĩ, một con người giàu nghị lực, vượt lên số phận và luôn sống với tâm hồn lạc quan...
+
aa
-
Bác sĩ Cười: Câu chuyện về một người thương binh giàu nghị lực
Ông Lại Văn Cười (bìa trái) chụp ảnh cùng các y bác sĩ Bệnh viện Đa khoa Đông Anh.

Sinh năm 1950 trong một gia đình nông dân nghèo, ông Lại Văn Cười là con thứ năm trong tám anh chị em. Mẹ mất sớm khi cậu bé Cười mới 13 tuổi, để lại người cha một mình gà trống nuôi con. Dù trong hoàn cảnh khốn khó của những năm chiến tranh, cái ăn, cái mặc còn chưa đủ, nhưng nhờ được sự ủng hộ của người cha, các anh chị em nhà Cười đều chăm lo học hành.

Năm 1970, khi ông Cười vừa nhận được giấy báo trúng tuyển trường Đại học Nông nghiệp I (nay là Học viện Nông nghiệp Việt Nam), thì cũng là lúc giấy gọi nhập ngũ tới tay. Trong khí thế cả nước sục sôi đánh Mỹ, ông Cười quyết định gác lại giấc mơ giảng đường, mang theo cây bút và khát vọng tri thức, khoác ba lô lên đường nhập ngũ với một niềm tin giản dị: Khi đất nước sạch bóng quân thù, học còn chưa muộn.

“Chiến tranh ác liệt, khi quyết định nhập ngũ, tôi cũng nghĩ đến việc chẳng may mình hy sinh, nhưng trong không khí thanh niên cả nước tòng quân đánh giặc, suy nghĩ ấy nhanh chóng thoáng qua. Mình chỉ biết là lên đường thôi, không sợ gì cái chết nữa”, ông Cười nói.

Tháng 12/1970, ông nhập ngũ, huấn luyện tại Hòa Bình. 9 tháng sau, đơn vị ông hành quân sang chiến đấu tại chiến trường Cánh đồng Chum (Lào). Nhờ thành tích huấn luyện xuất sắc, ngày 18/10/1971, ngay trên đường hành quân vào chiến trường, ông Cười vinh dự là người duy nhất trong số hơn 400 tân binh được kết nạp Đảng.

Chỉ một ngày sau, khi niềm vui ấy chưa kịp lắng thì định mệnh cuộc đời đã ập đến người lính trẻ theo cách khốc liệt nhất. Trên đường hành quân, đơn vị ông Cười gặp phải tốp máy bay địch đánh phá. Bom dội xuống dữ dội. Một quả rơi sát nơi ông trú ẩn và mảnh bom lớn cắt ngang chân trái. Do vết thương quá nặng, ông Cười được chuyển về tuyến sau điều trị. Trong điều kiện thiếu thốn trăm bề, ông phải trải qua ba lần phẫu thuật cắt chân. Đến khi về an dưỡng tại Cổ Dương (Đông Anh) cuối năm 1972, chân trái gần như không còn.

Bác sĩ Cười: Câu chuyện về một người thương binh giàu nghị lực
Ông Lại Văn Cười, thương binh, dược sĩ xã Vân Nội, luôn giữ nụ cười lạc quan cùng chiếc chân giả gắn bó suốt hơn nửa thế kỷ.

Trước nỗi đau mất đi một phần thân thể khi tuổi đời còn rất trẻ, ông Cười không hề khuất phục hay đầu hàng số phận. Trong những ngày tháng an dưỡng, thay vì buông xuôi, ông lại dành thời gian ôn thi đại học với một quyết tâm cháy bỏng. Những ngày tháng ấy, dù nỗi đau thể xác vẫn còn hành hạ, nhưng ý chí và khát vọng sống đã giúp ông vượt lên tất cả.

Tháng 9/1973, thương binh Lại Văn Cười như vỡ òa trong niềm hạnh phúc. Ông đỗ cùng lúc hai trường đại học: Đại học Dược Hà Nội và Trường Thương nghiệp Trung ương (nay là Đại học Thương mại). Trước ngã rẽ của cuộc đời, ông quyết định theo học tại trường Đại học Dược Hà Nội với ước nguyện “được chữa bệnh, phục vụ người dân”.

Suốt năm năm đại học, ông Cười không chỉ là sinh viên xuất sắc mà còn là tấm gương sáng về nghị lực và tinh thần học tập. Khi tốt nghiệp, dù được nhà trường giữ lại làm giảng viên, nhưng ông Cười đã lựa chọn trở về quê hương, mang tri thức và nhiệt huyết để phục vụ người dân quê nhà.

Tháng 1/1979, ông được phân công công tác tại Bệnh viện Đa khoa huyện Đông Anh. Không ngừng nỗ lực và cống hiến, năm 1980 ông được bổ nhiệm làm Trưởng khoa Xét nghiệm X-Quang – một trong những Trưởng khoa trẻ nhất thời bấy giờ. Kể từ đó cho đến khi nghỉ hưu vào năm 2012, ông đã dành trọn 32 năm gắn bó và cống hiến cho sự nghiệp chăm sóc sức khỏe nhân dân, góp phần đưa khoa xét nghiệm X-Quang trở thành một đơn vị vững mạnh, tin cậy.

Không chỉ tận tụy với chuyên môn, ông còn tham gia tích cực trong các hoạt động đoàn thể, nhiều năm liền giữ vai trò Bí thư Đoàn Thanh niên. Trong ký ức của đồng nghiệp và bệnh nhân, hình ảnh bác sĩ Cười “một chân” luôn hiện lên đầy nhân hậu, tận tâm và lạc quan, một người thầy thuốc hết lòng vì người bệnh.

“Nhìn lại cuộc đời làm nghề, niềm vui lớn nhất của tôi là mình có tay nghề để phục vụ bệnh nhân. Đáp lại sự nỗ lực ấy là tình cảm yêu mến của đồng nghiệp và bệnh nhân. Đi đến đâu, người ta cũng gọi tôi một tiếng ‘bác Cười’, đó là phần thưởng quý giá nhất”, ông Cười hồi tưởng lại.

Ông Cười bảo, suốt mấy chục năm làm nghề, ông không nhớ hết bao nhiêu bệnh nhân đã từng qua tay mình, trong đó có cả những người được đưa từ “cõi chết” trở về. Đôi khi chỉ là một kết quả xét nghiệm chính xác, một phản ứng nhanh nhạy khi cấp cứu, nhưng với ông, mỗi quyết định đều đi kèm một trách nhiệm lớn lao bởi phía sau đó là sinh mạng của con người.

“Cứu được một người, tôi vui như chính mình được sống thêm lần nữa. Người ta cứ gọi tôi là bác Cười, nhưng nhiều khi nước mắt tôi rơi trong niềm hạnh phúc khi thấy bệnh nhân qua cơn hiểm nghèo”, ông tâm sự.

Cuộc đời ông là minh chứng sống động cho câu nói: “Tàn nhưng không phế”. Bị thương nặng, mất đi một phần cơ thể, nhưng ông đã lựa chọn cho mình một cách sống đẹp, sống có ích, sống với tình yêu thương và tinh thần phụng sự. Có lẽ, cái tên “Cười” mà cha mẹ đặt cho ông đã phần nào định hình nên nhân cách và cuộc đời ông.

Và sau tất cả, ông vẫn thấy mình còn may mắn: “So với nhiều đồng đội đã hy sinh trên chiến trường, cuộc đời tôi còn nhiều may mắn. Mình vẫn còn sống để trở về, còn cơ hội để làm việc và cống hiến”.

Trần Thao
Tags: Bác sĩ Cười Xã Vân Nội Gương sáng đời thường Người tốt việc tốt Thương binh tiêu biểu Tấm gương vượt khó Người truyền cảm hứng bác sĩ

Tin liên quan

Tin tức bạn quan tâm

Nutifood:  Nắm quyền chi phối “ông lớn” kem Việt

Phát huy tốt phong trào “Tuổi cao - Gương sáng”

Thời gian qua, Chi hội NCT khu phố 10 luôn nhận được sự quan tâm lãnh đạo, chỉ đạo của cấp ủy, chính quyền địa phương; sự phối hợp, hỗ trợ của Ủy ban MTTQ và các đoàn thể. Nhờ đó, các hoạt động của Chi hội được duy trì ổn định, thiết thực, từng bước phát huy vai trò, uy tín và trách nhiệm của NCT trong cộng đồng.
Nutifood:  Nắm quyền chi phối “ông lớn” kem Việt

Già làng Hờ Gà Vừ giữ bình yên giữa núi rừng đại ngàn

Giữa núi rừng Huồi Tụ, nơi những bản làng người Mông nép mình bên những sườn núi, cụ Hờ Gà Vừ được bà con bản Huồi Khe nhắc đến bằng sự kính trọng và tin cậy. Gần nửa thế kỷ gắn bó với công việc chung, từ người thầy giáo, cán bộ công an xã đến Chủ tịch UBND xã, Bí thư Đảng ủy xã rồi trở thành già làng, người có uy tín, cụ vẫn giữ một quan niệm giản dị: Muốn dân bản tin thì mình phải sống làm gương trước.
Nutifood:  Nắm quyền chi phối “ông lớn” kem Việt

Làm giàu từ hai bàn tay trắng

Vượt lên những định kiến và tập tục du canh, du cư của đồng bào, ông Nịnh Văn Trắng, dân tộc Sán Chỉ ở thôn Bắc Xa, xã Ba Chẽ, tỉnh Quảng Ninh, đã mạnh dạn phát triển cây chè hoa vàng và xây dựng thành công mô hình sản xuất, chế biến mang lại thu nhập cao. Đến nay, mô hình của ông không chỉ tạo việc làm cho nhiều lao động địa phương mà còn góp phần bảo tồn, phát triển giống chè hoa vàng bản địa trước nguy cơ mai một.
Nutifood:  Nắm quyền chi phối “ông lớn” kem Việt

Nghệ nhân Lương Văn Nghiệp giữ hồn dân ca Thái ở bản Xèng

Lương Văn Nghiệp, Nghệ nhân Ưu tú ở bản Xèng, xã Môn Sơn, tỉnh Nghệ An, đã dành gần trọn cuộc đời để gìn giữ những làn điệu dân ca, dân vũ và nhạc cụ truyền thống của dân tộc Thái. Với ông, mỗi tiếng khèn, tiếng pí không chỉ là âm thanh của núi rừng mà còn là ký ức, là bản sắc cần được trao truyền cho thế hệ sau.
Nutifood:  Nắm quyền chi phối “ông lớn” kem Việt

Cụ ông 36 năm gắn bó việc thôn, giữ trọn niềm tin của bà con

Với 36 năm gắn bó với công việc chung ở thôn Hoa Sơn 5, ông Nguyễn Văn Minh, 72 tuổi, ở xã Vĩnh Tường, tỉnh Nghệ An, luôn giữ cho mình cách sống giản dị, chân thành và trách nhiệm. Từ người công nhân cầu đường đến cán bộ thôn, Trưởng ban Công tác Mặt trận, ông dành nhiều tâm huyết cho quê hương, góp phần xây dựng sự đoàn kết, đồng thuận trong cộng đồng.
Nutifood:  Nắm quyền chi phối “ông lớn” kem Việt

Khởi nghiệp ở tuổi 72

Ở tuổi tưởng chừng được nghỉ ngơi, nhiều NCT tại Đà Nẵng lại chọn khởi nghiệp, biến đam mê và kinh nghiệm thành những mô hình kinh tế hiệu quả. Điển hình là bà Trần Thị Thông (75 tuổi, phường Hòa Xuân, TP Đà Nẵng) đã mạnh dạn khởi nghiệp với những sản phẩm chăm sóc sức khỏe, phát triển kinh tế và tạo nên thành quả khi bước vào tuổi 72.
Nutifood:  Nắm quyền chi phối “ông lớn” kem Việt

Người cao tuổi góp sức gìn giữ dòng chữ “Bác Hồ sống mãi” trên núi Nhón

Người cao tuổi cùng cán bộ, chiến sĩ, giáo viên, đoàn viên và nhân dân xã Lam Thành đang chung sức tái tạo dòng chữ “BÁC HỒ SỐNG MÃI” trên sườn phía Tây núi Nhón. Trong hơn 1.000 người tham gia, có nhiều người cao tuổi vẫn nhiệt tình góp sức, góp phần lan tỏa tinh thần trách nhiệm, nêu gương và sự tiếp nối giữa các thế hệ trong việc gìn giữ dấu ấn lịch sử của quê hương.
Based on MasterCMS Ultimate Edition 2026 v2.9