“Miền đất lạ” ở phương Nam

Có lẽ, không quá lời khi ví von An Giang là “miền đất lạ” ở phương Nam. Thiên nhiên đã ưu ái ban tặng nơi đây nhiều thắng cảnh làm say lòng người. Đó là một xứ núi rộng lớn, hùng vĩ, nằm bên cạnh một miền sông bát ngát, yên bình, lại vừa có rừng, có đồng ruộng, có biên giới… Tất cả hòa quyện cùng nhau, tạo một nét rất riêng, không hòa lẫn với bất kì nơi nào khác ở đồng bằng.

Về địa lí, An Giang là tỉnh nằm ở phía Tây Nam Tổ quốc, có diện tích đứng thứ tư và dân số đứng đầu Đồng bằng sông Cửu Long. Địa hình khá đa dạng, với hình thể gần giống tam giác, có thể chia thành ba khu vực: Một là, dãy cù lao rộng lớn nằm giữa hai dòng sông Tiền và sông Hậu với đất đai màu mỡ đã hình thành những vườn cây trái sum suê thuộc ba huyện Chợ Mới, Phú Tân, An Phú và thị xã Tân Châu. Hai là, đồng bằng trũng thấp ở bờ Tây sông Hậu, với hai thành phố sầm uất là Long Xuyên và Châu Đốc, xen giữa hai đô thị đó là những cánh đồng bát ngát thuộc hai huyện thuần nông Châu Phú và Châu Thành. Ba là, khu vực đồi núi phía Tây, gồm miền đất được mệnh danh là Thất Sơn thuộc thị xã Tịnh Biên và huyện Tri Tôn, vùng đồi núi cổ gắn với những dấu ấn văn hóa Óc Eo thuộc huyện Thoại Sơn.

Nằm ở tiểu vùng Thượng châu thổ Cửu Long, An Giang là nơi đầu tiên đón dòng nước Mekong chảy vào lãnh thổ Việt Nam. Không chỉ ôm trọn sông Tiền và sông Hậu vào lòng, khắp cả tỉnh còn nhiều dòng sông lớn nhỏ và biết bao kinh rạch chi chít. Hội tụ những điều kiện thuận lợi nói trên khiến nông nghiệp trở thành thế mạnh của địa phương.

“Miền đất lạ” ở phương Nam

Nếu yếu tố sông nước là đặc trưng chủ đạo của địa lí và văn hóa Nam Bộ, thì An Giang còn có thêm yếu tố đồi núi. Bàn tay tài hoa của thiên nhiên đã tạo tác cho miền sông bao la ấy nằm bên cạnh xứ núi uy nghiêm. Cả tỉnh có gần bốn mươi ngọn núi lớn nhỏ, chủ yếu nằm ở phía Tây Nam. Chốn ấy còn biết bao điều kì bí cả về sinh thái lẫn nhân văn.

Với nét đặc biệt là một miền quê có cả núi và sông, An Giang đã đi vào bao tác phẩm nghệ thuật. Nhà văn Mai Văn Tạo - người con của xứ núi đã xúc động: “Tuổi thơ tôi đã hằn sâu trong kí ức những ngọn núi trông xa lấp lánh như kim cương, lúc xa mờ, khi xanh thẫm, lúc tím lơ, khi rực rỡ như núi ngọc màu xanh”. Còn nhạc sĩ Hoàng Hiệp sinh ra từ miền sông đã tự hào: “Quê hương tôi ai cũng có một dòng sông bên nhà, con sông quê luôn gắn bó với tuổi thơ đời tôi”.

Về lịch sử, An Giang là vùng đất trẻ theo cách hiểu được sáp nhập vào nước ta khá muộn. Xa xưa, nơi đây là một trong những trung tâm của vương quốc cổ Phù Nam. Thời chúa Nguyễn đến triều Nguyễn, An Giang đón chân nhiều lớp di dân từ các nơi đến lập nghiệp. Để khai khẩn đất lạ, họ chẳng những anh dũng chống lại thiên nhiên hoang dã, mà còn kiên cường chống giặc ngoại xâm lăm le biên giới, đồng thời lao động sản xuất để phát triển kinh tế và sáng tạo nên những thành tựu văn hóa đặc sắc.

Năm 1757, vua Chân Lạp là Nặc Tôn cắt vùng đất Tầm Phong Long dâng cho chúa Nguyễn Phước Khoát, trong đó có địa bàn An Giang ngày nay. Sau khi chính thức thuộc chủ quyền Đàng Trong, chúa Nguyễn đặt xứ ấy thuộc dinh Long Hồ và lập ba đạo trấn thủ gồm Châu Đốc, Tân Châu, Đông Khẩu. Đến triều vua Gia Long, vùng đất này thuộc trấn Vĩnh Thanh. Năm 1832, dưới triều vua Minh Mạng, tỉnh An Giang được thành lập - một trong lục tỉnh Nam Kỳ xưa. Đến triều vua Tự Đức, tỉnh An Giang có 3 phủ cai quản 10 huyện gồm: Phủ Tuy Biên (huyện Hà Âm, Hà Dương, Phong Phú, Tây Xuyên), phủ Tân Thành (huyện Đông Xuyên, Vĩnh An, An Xuyên) và phủ Ba Xuyên (huyện Phong Nhiêu, Phong Thạnh, Vĩnh Định). Tỉnh An Giang triều Nguyễn tương ứng với các tỉnh thành gồm An Giang, Cần Thơ, Hậu Giang, Sóc Trăng và một phần Đồng Tháp ngày nay.

Thời Pháp thuộc, An Giang bị chia thành nhiều tỉnh nhỏ. Đến năm 1956, tỉnh An Giang được tái lập, nhưng địa bàn bị thu hẹp chỉ còn tương ứng với phạm vi hai tỉnh Long Xuyên và Châu Đốc thời Pháp thuộc. Năm 1964, An Giang lại bị tách thành hai tỉnh là An Giang và Châu Đốc. Năm 1976, sau bao thăng trầm, cái tên An Giang thân thương và tự hào đã trở về với người dân An Giang cho đến nay. Tỉnh có 11 đơn vị hành chính trực thuộc gồm TP Long Xuyên, TP Châu Đốc, thị xã Tân Châu, thị xã Tịnh Biên và các huyện An Phú, Phú Tân, Chợ Mới, Châu Phú, Châu Thành, Tri Tôn, Thoại Sơn.

Về văn hóa, tuy được khai phá muộn, An Giang lại có diện mạo văn hóa phong phú, với nhiều di sản vật thể và phi vật thể đặc sắc. Trong quá trình xây dựng và bảo vệ biên ải, bao thế hệ đã để lại những giá trị truyền thống quý giá. Họ đã mang đến cho An Giang những di tích cổ kính, những lễ hội đầy màu sắc, không chỉ hấp dẫn với người địa phương mà còn cả bè bạn phương xa.

Do địa hình khác lạ, An Giang luôn được xem là “đất thiêng” trong mắt cư dân Tây Nam Bộ. Từ đó, nơi đây trở thành miền đất của tín ngưỡng - tôn giáo. Ngoài những tôn giáo quen thuộc trên cả nước, còn có những tôn giáo được khai sinh trên mảnh đất này, nhằm đáp ứng nhu cầu tâm linh của dân chúng. Bên cạnh đó, có thể nói An Giang là một trong những tỉnh có nhiều cơ sở thờ tự… hàng đầu ở Nam Bộ. Hầu như làng xã nào cũng có một vài ngôi chùa, đình, miếu… đóng vai trò là trung tâm tín ngưỡng của cư dân nơi ấy. Tâm linh - tín ngưỡng hay tôn giáo nội sinh, tựu trung lại chẳng qua con người muốn giữ gìn và phát huy những giá trị truyền thống, đạo làm người.

Hai lễ hội tiêu biểu ở An Giang là lễ Vía Bà Chúa Xứ núi Sam và hội Đua bò Bảy Núi. Ngoài ra, các lễ hội kỉ niệm những danh nhân như Nguyễn Hữu Cảnh, Nguyễn Văn Thoại, Đoàn Minh Huyên, Trần Văn Thành… luôn thu hút đông đảo du khách. Đặc biệt, không thể không nhắc đến sự đóng góp to lớn của các tộc người thiểu số cho văn hóa địa phương như Chol Thnam Thmay của người Khmer hay Roya Phik Trok của người Chăm…

An Giang được khách du lịch xem là “thiên đường ẩm thực” với nhiều đặc sản trứ danh như mắm Châu Đốc, cơm tấm Long Xuyên, gà đốt Ô Thum, bún cá, thốt lốt, tung lò mò, cá linh, cá ba sa… Bên cạnh đó, tỉnh còn có những làng nghề dân gian nổi tiếng như mộc Chợ Thủ, tranh kiếng Chợ Mới, lãnh Mỹ A, thổ cẩm Châu Giang, gốm Nam Quy… Nghệ thuật dân gian An Giang cũng đa dạng về loại hình với đờn ca tài tử, hát huê tình, nói thơ rơi…

Nhìn chung, cũng như phần lớn người Nam Bộ, người An Giang có tính cách cởi mở, phóng khoáng, năng động, dễ tiếp cận những tác động của thời đại. Sống trên vùng đất mới và trong bối cảnh sớm tiếp xúc với nhiều dòng chảy văn hóa khu vực và quốc tế, đời sống con người từ vật chất đến tinh thần đều có những thay đổi để thích ứng. Song, họ vẫn trân trọng và giữ gìn những truyền thống tốt đẹp của dân tộc.

Ngày nay, ngoài lĩnh vực nông nghiệp với thế mạnh là lúa gạo, thủy sản, cây ăn trái… An Giang còn là tỉnh có tiềm năng về thương mại và dịch vụ, đặc biệt là du lịch. Hội tụ những điều kiện phong phú về tự nhiên và văn hóa, An Giang trở thành địa phương có tiềm năng du lịch hàng đầu ở Đồng bằng sông Cửu Long và luôn đứng đầu khu vực về số lượng khách du lịch hằng năm.

Còn biết bao điều kì bí và lí thú khiến An Giang luôn là “miền đất lạ” đầy quyến rũ trong mắt bao người. Đến với An Giang, chúng ta không chỉ có cơ hội hòa mình với sông nước bình yên, hay chinh phục núi rừng hùng vĩ, mà còn trải nghiệm sự đa dạng văn hóa và những tấm lòng đầy ấm áp của cư dân nơi đây. An Giang núi rộng sông dài luôn gọi mời và đón chào du khách gần xa!.

Tùy bút của Vĩnh Thông

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Lan tỏa nghĩa tình từ giọt máu hồng: 350 người tham gia, tiếp nhận 300 đơn vị máu

Lan tỏa nghĩa tình từ giọt máu hồng: 350 người tham gia, tiếp nhận 300 đơn vị máu

Sáng 19/3, tại Trung tâm Văn hóa Cộng đồng phường Bà Rịa, TP. Hồ Chí Minh, Hội Chữ thập đỏ phường phối hợp với Trung tâm Truyền máu Bệnh viện Chợ Rẫy tổ chức Ngày hội hiến máu nhân đạo, thu hút sự tham gia đông đảo của các tầng lớp nhân dân trên địa bàn. Hoạt động không chỉ hoàn thành chỉ tiêu đề ra mà còn góp phần lan tỏa sâu rộng tinh thần nhân ái, trách nhiệm vì cộng đồng.
“Ông Bụt” của những người khuyết tật

“Ông Bụt” của những người khuyết tật

Tuy sinh ra thiệt thòi về sức khỏe, song nghệ nhân Nguyễn Văn Trung, 73 tuổi, miệt mài theo đuổi nghề mây tre đan của quê hương Phú Vinh và gìn giữ nghề truyền thống. Không những vậy, ông còn dạy nghề cho hơn 4.000 học viên, trong đó có nhiều người khuyết tật, giúp họ có một cái nghề bền vững tự nuôi sống bản thân...
“Giữ trọn nghĩa tình Gia Lai giữa lòng Sài Gòn”

“Giữ trọn nghĩa tình Gia Lai giữa lòng Sài Gòn”

Giữa nhịp sống sôi động của TP. Hồ Chí Minh, vẫn có những khoảng lặng ấm áp – nơi những người con Gia Lai tìm về bên nhau, gọi nhau bằng ký ức, bằng nghĩa tình và bằng hai tiếng “đồng hương” thân thương.
Trao tặng 200 phần quà cho người dân có hoàn cảnh khó khăn và học sinh dân tộc thiểu số tại xã La Dạ

Trao tặng 200 phần quà cho người dân có hoàn cảnh khó khăn và học sinh dân tộc thiểu số tại xã La Dạ

Ngày 16/3, tại hội trường UBND xã La Dạ, tỉnh Lâm Đồng, các nhóm thiện nguyện đến từ TP. Hồ Chí Minh và Phan Thiết đã phối hợp tổ chức chương trình trao tặng 200 phần quà cho người dân có hoàn cảnh khó khăn và học sinh dân tộc thiểu số trên địa bàn.
Vì nhau

Vì nhau

Thương nhớ vợ qua đời, bạn tôi lục tìm trong kho tài liệu vợ để lại, rồi gọi điện thoại thông báo với tôi rằng: “Bà nhà tôi đã chép vào tờ giấy A4 bài thơ “Vì nhau” của anh”.

Tin khác

Người lính già tỏa sáng giữa thời bình

Người lính già tỏa sáng giữa thời bình
Cụ Ngô Tấn Vinh, 96 tuổi đời, 76 năm tuổi Đảng, ở thôn Bàu Cầu, phường Hòa Xuân, TP Đà Nẵng, ít nói về mình. Nhưng với người dân thôn Bàu Cầu, nhắc đến cụ là nhắc đến một tấm gương sống mẫu mực, tận tụy, trách nhiệm với cộng đồng...

Thắp sáng bản làng nơi biên cương Tổ quốc

Thắp sáng bản làng nơi biên cương Tổ quốc
Nhiều năm trước, cuộc sống của người dân bản Pa, xã biên giới Tam Thanh, tỉnh Thanh Hóa thường bị cái đói, cái nghèo đeo bám. Nhưng giờ đây, giữa heo hút của đại ngàn, nơi biên cương Tổ quốc, vùng đất này đang hằng ngày “thay da, đổi thịt”...

Nhiều mô hình giúp đổi thay cuộc sống ở “vùng đất dioxin” A So

Nhiều mô hình giúp đổi thay cuộc sống ở “vùng đất dioxin” A So
Vùng đất A So thuộc xã A Lưới 4, TP Huế, nơi sinh sống của người dân tộc Tà Ôi, Pa Cô, Vân Kiều… hàng chục năm qua chịu ảnh hưởng nặng nề nỗi đau của chất độc da cam dioxin trong chiến tranh. Nhưng với sự nỗ lực của chính quyền và người dân, vùng đất cằn cỗi ấy đang dần khoác lên mình màu xanh của sự sống, hồi sinh mạnh mẽ...

Tin buồn

Tin buồn
Ban tang lễ và gia đình vô cùng thương tiếc báo tin

Khát vọng ở xã vùng biên La Êê

Khát vọng ở xã vùng biên La Êê
Mênh mông thăm thẳm trên rừng xanh biên giới, La Êê đang nỗ lực đổi thay từng ngày bằng những cây con bản địa, bằng sự chịu thương chịu khó, bằng kiên nhẫn học hỏi với khát vọng đổi thay trên từng nóc làng biên cương...

Ấm áp hoạt động kỷ niệm 8/3 của Hội Người mù tỉnh Lâm Đồng

Ấm áp hoạt động kỷ niệm 8/3 của Hội Người mù tỉnh Lâm Đồng
Sáng ngày 6/3, Hội Người mù tỉnh Lâm Đồng (khu vực Bình Thuận cũ) tổ chức buổi sinh hoạt thân mật dành cho hội viên nữ nhân dịp kỷ niệm 116 năm Ngày Quốc tế Phụ nữ (8/3/1910 – 8/3/2026).

Sau 70 năm chung sống, ông bà U90 “cưới nhau” lần nữa giữa vòng tay con cháu

Sau 70 năm chung sống, ông bà U90 “cưới nhau” lần nữa giữa vòng tay con cháu
Ở tuổi gần 90, ông Nguyễn Xuân Cứ (SN 1941) và bà Nguyễn Thị Chín (SN 1942) ở xã Lạc Đạo, tỉnh Hưng Yên bất ngờ được con cháu tổ chức một đám cưới đặc biệt sau 70 năm gắn bó.

Khi sự trường thọ kết tinh từ lòng tử tế

Khi sự trường thọ kết tinh từ lòng tử tế
Giữa nhịp sống hối hả của thời đại số, tại một miền quê yên bình của tỉnh Hà Tĩnh, có một "cây cao bóng cả" đã đi qua hơn một thế kỷ. Ở tuổi 106, cụ Nguyễn Trọng Cẩn không chỉ khiến người ta ngưỡng mộ bởi sự trường thọ mà còn bởi trí tuệ minh mẫn và một tâm hồn thanh cao, kết tinh từ lối sống kỷ luật và lòng yêu thương gia đình...

Các địa phương chăm lo Tết, mừng thọ người cao tuổi

Các địa phương chăm lo Tết, mừng thọ người cao tuổi
Nhân dịp đón Xuân mới Bính Ngọ 2026, cùng với Trung ương Hội, Hội NCT các địa phương nỗ lực vận động nguồn lực, tổ chức thăm hỏi, tặng quà hỗ trợ NCt nghèo, hoàn cảnh khó khăn để có cái Tết ấm áp, đủ đầy hơn…

Đặc sắc lễ hội Cầu ngư đầu xuân ở Quảng Ninh

Đặc sắc lễ hội Cầu ngư đầu xuân ở Quảng Ninh
Từ bao đời nay, ngư dân vùng biển Hà An, phường Hà An, tỉnh Quảng Ninh vẫn truyền tai nhau câu nói: “Ra khơi nhờ biển, trở về nhờ ơn Trời”. Với niềm tin ấy, lễ hội Cầu ngư không chỉ là nơi sinh hoạt tín ngưỡng mà còn là biểu tượng tinh thần của cộng đồng ngư dân nơi đây - nơi gửi gắm niềm tin, khát vọng bình an và những mùa biển bội thu.

An Khê: Món nợ ân tình với mảnh đất quê hương

An Khê: Món nợ ân tình với mảnh đất quê hương
Đầu Xuân năm nay, tôi đứng khá lâu trước cổng chào của phường An Khê (Gia Lai). Dòng chữ kỷ niệm 255 năm Khởi nghĩa nông dân Tây Sơn và chiến thắng Ngọc Hồi - Đống Đa nổi bật giữa nền trời cao nguyên trong trẻo. Người qua lại đông nhưng không ồn ào. Giữa nhịp đi lại ấy, tôi chợt nghĩ, làm nghề viết về làng nghề và văn hóa truyền thống nhiều năm, có những vùng đất mình từng đi qua, nhưng cũng có những vùng đất mình còn nợ một bài viết cho ra hồn.

Đợi Xuân

Đợi Xuân
Tôi nhớ những năm tháng ấu thơ, cả nhà đợi Xuân cũng bắt đầu từ khu vườn nhỏ xinh đầy hoa này, nơi mẹ tính toán từng luống hoa cúc, từng chậu đào sẽ nở đúng dịp Tết, nơi những nhánh mai vàng được chăm chút từng ngày để kịp đơm bông khi Xuân sang.

Quê ngoại bên thềm Xuân sang

Quê ngoại bên thềm Xuân sang
Tết đến, Xuân về bao giờ cũng đem đến cho ta một cảm giác vừa phấn chấn vừa bồi hồi với bao dự định mới và ôn lại bao buồn, vui cũ. Vậy nhưng đây là lần đầu tiên tôi mới được nếm trải hương vị cái Tết của quê ngoại, cái Tết đầu tiên sau sáp nhập 3 xã vùng bãi ngang, gồm: Đỉnh Bàn, Thạch Hải và Thạch Khê thành xã Thạch Khê, với diện tích tự nhiên hơn 46 km2, dân số gần 18.000 người.

Mùa Xuân - sống vui, sống khỏe nâng cao dân trí để vươn xa

Mùa Xuân - sống vui, sống khỏe nâng cao dân trí để vươn xa
Xuân Bính Ngọ - 2026, hai nhà giáo già, hai người bạn tâm phúc Tống Minh Hùng và Bùi Hữu Giao, một thời là cán bộ giảng dạy Trường Cao đẳng Sư phạm Sông Bé, Bình Dương, nay là TP Hồ Chí Minh.

Khi ngựa bị… hàm oan!

Khi ngựa bị… hàm oan!
Văn chương cổ điển Trung Quốc thường đề cập nhiều đến ngựa. Tiểu thuyết "Tam quốc chí" cũng không ngoại lệ nếu không muốn nói còn… vượt trội khoản này. Chỉ một bộ tiểu thuyết hơn 2.000 trang đã hiện diện đến 5 con "thần mã" với sức vóc, tài năng và/hoặc tướng mạo đều thuộc loại "dị thường". Thế nhưng cái dị thường của các chú ngựa đa phần đều mang tính tích cực, tạo thiện cảm cho người đọc.
Xem thêm
Gỡ rối tuổi xế chiều: Tình yêu tuổi xế chiều bị các con ngăn cấm

Gỡ rối tuổi xế chiều: Tình yêu tuổi xế chiều bị các con ngăn cấm

Chồng mất năm tôi 42 tuổi, và tôi ở vậy nuôi các con. Nay các con tôi đã trưởng thành, đều đã lập gia đình và ở riêng. Các con tôi bận rộn mưu sinh, buổi sáng đưa cháu nhờ tôi trông nom rồi tối đón về, bỏ lại tôi trong ngôi nhà cô quạnh.
Xấu hổ khi nhắc đến tình dục, “vết thương vô hình” của NCT

Xấu hổ khi nhắc đến tình dục, “vết thương vô hình” của NCT

Tuổi già thường bị gán với suy giảm ham muốn và cơ thể đã quên rung động. Nhưng thực tế, “nỗi xấu hổ” khi nhắc đến tình dục mới là thứ khiến người già thật sự “già đi” chứ không phải tuổi tác. Tình dục ở NCT không phải là điều đáng xấu hổ, mà là phần tiếp nối tự nhiên của tình yêu và sự sống. Khi cơ thể yếu đi, trái tim vẫn có quyền được rung động, được chạm, được sẻ chia, yêu thương và chữa lành...
Làm thế nào để ông bà yêu thương, chăm sóc nhau hơn?

Làm thế nào để ông bà yêu thương, chăm sóc nhau hơn?

Ở tuổi xế chiều, yêu không còn là những lời hứa nồng nàn, mà là sự hiện diện, là cái nắm tay ấm, là ánh mắt biết dừng lại để lắng nghe nhau. Giống như với sức khỏe, tình yêu tuổi già cần được chăm sóc, nuôi dưỡng sự dịu dàng của trái tim...
Lãng mạn tuổi già: Làm thơ tặng bà, pha trà cho ông, tặng hoa cho nhau

Lãng mạn tuổi già: Làm thơ tặng bà, pha trà cho ông, tặng hoa cho nhau

Tuổi già không phải là đoạn cuối của tình yêu, mà là khoảnh khắc dịu dàng nhất, khi người ta học cách yêu bằng những điều thật nhỏ: Một tách trà, một bài thơ, một bông hoa. Ở tuổi này, lãng mạn không còn là những lời hứa, mà là hơi ấm còn lưu lại trong tay, là ánh mắt vẫn biết mỉm cười giữa những nếp nhăn....
Khó nói chuyện tuổi già

Khó nói chuyện tuổi già

LTS: “Bảy mươi vẫn thương nhau như thuở mới cưới, mà ngọn lửa yêu đương cứ lụi dần…” Chuyện nghe quen mà vẫn cứ… ngại nói! Thực ra, sinh lí tuổi già suy giảm không phải “trời bắt”, cũng không phải “hết thời” mà là quy luật tự nhiên. Tuy nhiên, nếu hiểu đúng và biết cách chăm sóc, NCT hoàn toàn có thể giữ lửa yêu thương, thậm chí còn ấm áp hơn cả thời son trẻ.
Thảnh thơi tuổi xế chiều

Thảnh thơi tuổi xế chiều

Nhắc đến tuổi già, có thể nhiều người sẽ nghĩ đến hình ảnh một người thiếu sức sống, sức khỏe tinh thần, thể chất suy giảm, cơ hội nghề nghiệp và xã hội hạn chế, cô đơn, mất phương hướng. Song, rất nhiều NCT đã đem đến cái nhìn tích cực về tuổi già. Họ sống một cuộc sống khỏe mạnh, vui vẻ, ý nghĩa và vẫn giữ vai trò tích cực trong xã hội, bởi họ đã chuẩn bị tâm thế để có một “tuổi già chủ động”.
Lan tỏa nghĩa tình từ giọt máu hồng: 350 người tham gia, tiếp nhận 300 đơn vị máu

Lan tỏa nghĩa tình từ giọt máu hồng: 350 người tham gia, tiếp nhận 300 đơn vị máu

Sáng 19/3, tại Trung tâm Văn hóa Cộng đồng phường Bà Rịa, TP. Hồ Chí Minh, Hội Chữ thập đỏ phường phối hợp với Trung tâm Truyền máu Bệnh viện Chợ Rẫy tổ chức Ngày hội hiến máu nhân đạo, thu hút sự tham gia đông đảo của các tầng lớp nhân dân trên địa bàn. Hoạt động không chỉ hoàn thành chỉ tiêu đề ra mà còn góp phần lan tỏa sâu rộng tinh thần nhân ái, trách nhiệm vì cộng đồng.
“Ông Bụt” của những người khuyết tật

“Ông Bụt” của những người khuyết tật

Tuy sinh ra thiệt thòi về sức khỏe, song nghệ nhân Nguyễn Văn Trung, 73 tuổi, miệt mài theo đuổi nghề mây tre đan của quê hương Phú Vinh và gìn giữ nghề truyền thống. Không những vậy, ông còn dạy nghề cho hơn 4.000 học viên, trong đó có nhiều người khuyết tật, giúp họ có một cái nghề bền vững tự nuôi sống bản thân...
Trao tặng 200 phần quà cho người dân có hoàn cảnh khó khăn và học sinh dân tộc thiểu số tại xã La Dạ

Trao tặng 200 phần quà cho người dân có hoàn cảnh khó khăn và học sinh dân tộc thiểu số tại xã La Dạ

Ngày 16/3, tại hội trường UBND xã La Dạ, tỉnh Lâm Đồng, các nhóm thiện nguyện đến từ TP. Hồ Chí Minh và Phan Thiết đã phối hợp tổ chức chương trình trao tặng 200 phần quà
“Giữ trọn nghĩa tình Gia Lai giữa lòng Sài Gòn”

“Giữ trọn nghĩa tình Gia Lai giữa lòng Sài Gòn”

Giữa nhịp sống sôi động của TP. Hồ Chí Minh, vẫn có những khoảng lặng ấm áp – nơi những người con Gia Lai tìm về bên nhau, gọi nhau bằng ký ức, bằng nghĩa tình và bằng hai tiếng “đồng hương” thân thương.
Vì nhau

Vì nhau

Thương nhớ vợ qua đời, bạn tôi lục tìm trong kho tài liệu vợ để lại, rồi gọi điện thoại thông báo với tôi rằng: “Bà nhà tôi đã chép vào tờ giấy A4 bài thơ “Vì nhau” của anh”.
Người lính già tỏa sáng giữa thời bình

Người lính già tỏa sáng giữa thời bình

Cụ Ngô Tấn Vinh, 96 tuổi đời, 76 năm tuổi Đảng, ở thôn Bàu Cầu, phường Hòa Xuân, TP Đà Nẵng, ít nói về mình. Nhưng với người dân thôn Bàu Cầu, nhắc đến cụ là nhắc đến một tấm gương sống mẫu mực, tận tụy, trách nhiệm với cộng đồng...
Phiên bản di động