Kỉ niệm Ngày Thương binh - Liệt sĩ, nỗi niềm ngày tri ân

Nhà nước tổ chức các đơn vị chuyên trách tìm hài cốt liệt sĩ khắp các chiến trường, đã phối hợp với nước bạn Lào và Campuchia, phối hợp với cựu binh Mỹ từng tham gia chiến tranh ở Việt Nam để tìm kiếm hài cốt liệt sĩ; thành lập cơ sở dữ liệu quốc gia về liệt sĩ, thành lập ngân hàng gene để xác định ADN đối chiếu với thân nhân liệt sĩ, có nhiều chính sách chăm sóc gia đình liệt sĩ, chăm sóc thương bệnh binh và những người góp công sức đánh đuổi giặc ngoại xâm. Kết quả từ những việc làm ấy là không nhỏ, nhưng tri ân biết mấy cho vừa…

1.

Mỗi lần về Quảng Trị, tôi lại bồi hồi thăm Nghĩa trang Trường Sơn, Nghĩa trang Đường 9. Hơn 20.500 ngôi mộ ở 2 nghĩa trang liệt sĩ cấp quốc gia này, tôi không thể thắp đủ nhang cho từng đồng đội, nhưng không quên một ai. Không quên, ngoài nghĩa đồng bào phải biết tri ân những người đã hi sinh cho đất nước trường tồn, tôi còn là một người lính Giải phóng đánh giặc suốt 10 năm ở hai chiến trường ác liệt nhất là Trị - Thiên - Huế và Đông Nam Bộ, nên ở 2 nghĩa trang này và 70 nghĩa trang khác ở tỉnh Quảng Trị (cũ) - là nơi nhiều nghĩa trang nhất nước, cũng như hơn 3.000 nghĩa trang trên toàn quốc, trong những ngôi mộ là đồng đội của tôi!

Ai từng đi qua những cuộc chiến tranh giữ nước mới cảm nhận hết nghĩa tình đồng đội sâu nặng đến mức nào. Trận đánh đầu tiên mà tôi tham gia khi trở thành bộ đội Cụ Hồ là phục kích địch ở km 41 trên đường 9, tháng 11/1965. Chúng tôi chỉ có một đại đội, đối phương có đến một tiểu đoàn. Lính Sư đoàn 1 Cộng hòa ở căn cứ 41 nhiều kinh nghiệm chiến đấu, còn chúng tôi là tân binh vừa được huấn luyện 4 tháng ở miền Bắc. Chúng tôi chiếm mấy quả đồi nhưng đối phương đông quân, đã vòng ra sau lưng đánh tập hậu. Địch chỉ còn cách mươi mét mà tôi cứ lúng túng với khẩu AK47, thấy vậy, tiểu đội trưởng Trần Bát đã nổ súng thu hút địch về phía mình, và anh bị thương nặng trong lúc chúng tôi đánh bật một trung đội địch. Được lệnh lui quân, tôi cõng tiểu đội trưởng băng rừng về địa điểm tập kết, nhưng bị lạc đường. Hai ngày đêm giữa đại ngàn Trường Sơn, tiểu đội trưởng lã dần trong tay tôi. Trước khi mất, anh bảo, đã đánh giặc thì phải bình tĩnh, có bình tĩnh mới xử lí được những tình huống nguy hiểm. Anh rơm rơm nước mắt đưa cho tôi địa chỉ gia đình và dặn khoan báo tử, để phần gạo tiêu chuẩn của anh thêm vào những nắm cơm vắt ít ỏi cho tiểu đội. Tôi chôn người tiểu đội trưởng thân yêu cạnh một gốc bằng lăng, bởi biết anh thích loại hoa tím thủy chung này, dùng dao găm đục tên anh, tên đơn vị vào một hòn đá suối to cỡ chiếc mũ tai bèo, đinh ninh ngày trở lại đưa anh về với mẹ, với người vợ mới cưới, cũng là mối tình đầu của anh, ở Hương Sơn, Hà Tĩnh…

Viếng nghĩa trang liệt sĩ
Viếng nghĩa trang liệt sĩ

Còn nhiều đồng đội đem thân mình chở che cho tôi để tôi còn sống đến hôm nay. Đã có bao đồng đội chết thay cho đồng đội, đã có bao đồng đội hứng chịu bom đạn thay cho đồng đội để đất nước có ngày hòa bình. Đồng đội của tôi đã hi sinh vẫn xếp hàng ngay ngắn trong các nghĩa trang như đợi lệnh Tổ quốc là đi đến bất cứ nơi đâu để giữ yên bờ cõi. Biết bao đồng đội thương tật của tôi vẫn lặng thầm vật vã chịu đau đớn để gia đình và xã hội giảm phần nào nỗi xót xa sau chiến tranh.

2.

Trong 2 cuộc chiến tranh giữ nước, 2 cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam và phía Bắc, bảo vệ biển đảo thiêng liêng, 1.146.250 đồng đội của tôi đã hi sinh, nhưng hiện còn gần 200.000 hài cốt liệt sĩ chưa được tìm thấy, thi thể các anh, các chị còn nằm lại trên các chiến trường Việt Nam, Lào, Campuchia, nằm lại dưới Biển Đông; gần 300.000 hài cốt liệt sĩ đã được quy tập về các nghĩa trang nhưng chưa xác định được danh tính, quê quán, đơn vị.

Như vậy là hơn nửa triệu gia đình đã cống hiến cha, mẹ, vợ, chồng, con cho đất nước chưa được biết người thân đã ngã xuống và nằm lại nơi đâu, chưa được biết họ đã sống, chiến đấu và hi sinh vì Tổ quốc như thế nào.

Có những thống kê làm nhức nhối tâm can, như đất nước có đến 139.275 Bà mẹ Việt Nam anh hùng có chồng, con hi sinh trong các cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc. Có những bà mẹ như mẹ Nguyễn Thị Thứ ở Quảng Nam (cũ) có chồng, 9 con đẻ, 1 con rể, 2 cháu ngoại là liệt sĩ. Mẹ Trần Thị Mít ở Quảng Trị có chồng, 6 con đẻ, 1 con dâu và 1 cháu nội là liệt sĩ. Mẹ Lê Thị Tự ở Quảng Nam (cũ) có 9 con là liệt sĩ. Mẹ Phạm Thị Ngư ở Bình Thuận (cũ), mẹ Nguyễn Thị Rành ở Sài Gòn mỗi mẹ có 8 con là liệt sĩ, bản thân 2 mẹ là Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân…

Trong kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ, chiến tranh bảo vệ biên cương Tổ quốc, có hơn 4 triệu dân thường Việt Nam ở hai miền đã chết và bị thương tật suốt đời do bom đạn, do kẻ thù giết hại…

Bao năm đau đáu với nỗi niềm ấy, với tất cả trách nhiệm và lòng biết ơn đối với những người đã hi sinh vì Tổ quốc, Nhà nước đã tổ chức các đơn vị chuyên trách tìm hài cốt liệt sĩ khắp các chiến trường, đã phối hợp với nước bạn Lào và Campuchia, đã phối hợp với cựu binh Mỹ từng tham gia chiến tranh ở Việt Nam để tìm kiếm hài cốt liệt sĩ; đã thành lập cơ sở dữ liệu quốc gia về liệt sĩ, đã thành lập ngân hàng gene để xác định ADN đối chiếu với thân nhân liệt sĩ, đã có nhiều chính sách chăm sóc gia đình liệt sĩ, chăm sóc thương bệnh binh và những người đã góp công sức đánh đuổi giặc ngoại xâm. Kết quả từ những việc làm ấy là không nhỏ, nhưng tri ân biết mấy cho vừa!

3.

Tại một tờ báo nơi tôi cộng tác, Tổng Biên tập là con một liệt sĩ khi chị mới 2 tuổi, chưa được thấy mặt cha. Người mẹ của chị ở vậy nuôi dạy chị nên người. Khi chị thành đạt thì người mẹ đã Chôn tuổi xuân trong má lúm đồng tiền (Trường ca Đường tới thành phố của nhà thơ Hữu Thỉnh). Đó là một trong hàng chục vạn người vợ mất chồng mà vẫn hi vọng Ngày ấy sẽ đến anh sẽ về sẽ về phải không anh (ca khúc Mùa xuân của nhạc sĩ Phạm Minh Tuấn).

Tình yêu Tổ quốc và niềm hi vọng nuôi dưỡng ý chí, vì thế mà bao người mẹ đã âm thầm chịu đựng mất mát để tiếp tục tiễn con ra trận. Khi tôi tìm được gia đình tiểu đội trưởng Trần Bát thì được biết một em trai, một em gái của anh đã lần lượt hi sinh trên tuyến lửa Vĩnh Linh. Không có được niềm an ủi như người mẹ của chị Tổng Biên tập, vợ của tiểu đội trưởng Trần Bát bao năm vẫn Một mình một mâm cơm/ Ngồi bên nào cũng lệch (thơ Hữu Thỉnh). Còn tôi, hơn 60 năm qua đã nhiều lần tìm về nơi chôn cất tiểu đội trưởng Trần Bát mà bất lực không biết anh nằm nơi đâu. Cây bằng lăng không còn, khu rừng xưa biến thành nương rẫy từ bao giờ, hòn đá có tên anh, tên đơn vị giờ lăn lóc nơi đâu. Thế là tôi không đưa được anh về với mẹ, về với người vợ chưa được ấm hơi chồng, như đã hẹn thề “giải phóng đất nước rồi, chúng mình phải đưa nhau về quê”…

Cũng như chị Tổng Biên tập, tôi có người cha hi sinh lúc cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bắt đầu chuyển sang thế phản công. Tôi mang hình ảnh người cha tập kết ra Bắc, mang hình ảnh người cha trở về chiến trường, còn mẹ tôi vẫn âm thầm làm ra hạt lúa củ khoai nuôi quân đánh giặc, hết 9 năm, rồi 21 năm. Cũng như tiểu đội trưởng Trần Bát, tôi có mối tình đầu với một nữ sinh làm quân báo mặt trận B4 (Quân khu Trị - Thiên - Huế). Tôi trực tiếp cầm súng mà đạn đối phương bắn mãi không chết, còn em, để chuẩn bị cho đợt Tổng tiến công Tết Mậu thân 1968, trên đường trinh sát, đêm vượt sông Thạch Hãn để vào thị xã Quảng Trị thì bị địch phát hiện. Tôi chôn cất em đã 57 năm, luôn đau nỗi đau Tím chiều hoang biền biệt (thơ Hữu Loan).

Không chỉ Ngày Thương binh - Liệt sĩ hằng năm, xin hãy đời đời ghi nhớ, tri ân công ơn và sự hi sinh của các anh, các chị, của những Mẹ Việt Nam anh hùng, của các gia đình đã cống hiến xương máu và của cải cho Tổ quốc trong những cuộc chiến tranh giữ nước!.

Phương Hà

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

45 năm canh giữ anh linh đồng đội

45 năm canh giữ anh linh đồng đội

Những ngày tháng Tư lịch sử, chúng tôi tìm về làng Đại An Khê, xã Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị để gặp ông Hồ Xuân Thành với thâm niên 45 năm làm công việc quản trang tại Nghĩa trang liệt sĩ Hải Thượng. Bước vào cái tuổi xưa nay hiếm nhưng ông vẫn miệt mài với công việc đầy ý nghĩa, mang tính nhân văn, tri ân sâu sắc đến những người đã hi sinh cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Và chắc chắn một điều là ông sẽ còn tiếp tục làm công việc này cho đến khi nào mắt mờ, chân mỏi…
Hai chiếc ghế trống trong lễ cưới và câu chuyện 20 năm ông bà nuôi cháu nên người

Hai chiếc ghế trống trong lễ cưới và câu chuyện 20 năm ông bà nuôi cháu nên người

Không chỉ gây ấn tượng bởi những món quà giá trị, đám cưới của cô gái mồ côi tại Hà Tĩnh còn chạm đến trái tim hàng triệu người bởi hành trình 20 năm lớn lên trong tình thương của ông bà nội và hình ảnh hai chiếc ghế trống dành cho người cha, người mẹ đã đi xa.
Đôi điều cảm nhận ở Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng tỉnh Quảng Ninh

Đôi điều cảm nhận ở Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng tỉnh Quảng Ninh

Ở tuổi 70, sức khỏe thường xuyên có vấn đề, nhưng lâu nay tôi vẫn thường “điều trị tại gia”. Gần đây có biểu hiện đau xương khớp, hai tay tê, bì, đứng lên ngồi xuống khó khăn, nghe ông bạn đồng niên tư vấn, nên tôi đến Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng khám. Vậy là, tôi gác lại mọi việc, đến khám và điều trị, sau hơn một tuần, bệnh tình đã ổn.
Viện dưỡng lão đầu tiên trên thế giới vận hành bằng robot

Viện dưỡng lão đầu tiên trên thế giới vận hành bằng robot

Trạm dưỡng lão tại phố Vinh Hoa, Bắc Kinh (Trung Quốc) trang bị 43 loại robot từ massage, châm cứu đến pha trà, nâng cao chất lượng sống cho người cao tuổi.
Hơn 100.000 phụ nữ hưởng lợi từ chương trình hợp tác toàn diện giữa Hội LHPN Việt Nam và Unilever Việt Nam

Hơn 100.000 phụ nữ hưởng lợi từ chương trình hợp tác toàn diện giữa Hội LHPN Việt Nam và Unilever Việt Nam

Ngày 23/3, Công ty TNHH Quốc tế Unilever Việt Nam phối hợp cùng Hội Liên hiệp Phụ nữ (LHPN) Việt Nam tổ chức Hội nghị Đánh giá thực hiện thỏa thuận hợp tác giai đoạn 2022 - 2025.

Tin khác

“Giữ trọn nghĩa tình Gia Lai giữa lòng Sài Gòn”

“Giữ trọn nghĩa tình Gia Lai giữa lòng Sài Gòn”
Giữa nhịp sống sôi động của TP. Hồ Chí Minh, vẫn có những khoảng lặng ấm áp – nơi những người con Gia Lai tìm về bên nhau, gọi nhau bằng ký ức, bằng nghĩa tình và bằng hai tiếng “đồng hương” thân thương.

Vì nhau

Vì nhau
Thương nhớ vợ qua đời, bạn tôi lục tìm trong kho tài liệu vợ để lại, rồi gọi điện thoại thông báo với tôi rằng: “Bà nhà tôi đã chép vào tờ giấy A4 bài thơ “Vì nhau” của anh”.

Người lính già tỏa sáng giữa thời bình

Người lính già tỏa sáng giữa thời bình
Cụ Ngô Tấn Vinh, 96 tuổi đời, 76 năm tuổi Đảng, ở thôn Bàu Cầu, phường Hòa Xuân, TP Đà Nẵng, ít nói về mình. Nhưng với người dân thôn Bàu Cầu, nhắc đến cụ là nhắc đến một tấm gương sống mẫu mực, tận tụy, trách nhiệm với cộng đồng...

An Khê: Món nợ ân tình với mảnh đất quê hương

An Khê: Món nợ ân tình với mảnh đất quê hương
Đầu Xuân năm nay, tôi đứng khá lâu trước cổng chào của phường An Khê (Gia Lai). Dòng chữ kỷ niệm 255 năm Khởi nghĩa nông dân Tây Sơn và chiến thắng Ngọc Hồi - Đống Đa nổi bật giữa nền trời cao nguyên trong trẻo. Người qua lại đông nhưng không ồn ào. Giữa nhịp đi lại ấy, tôi chợt nghĩ, làm nghề viết về làng nghề và văn hóa truyền thống nhiều năm, có những vùng đất mình từng đi qua, nhưng cũng có những vùng đất mình còn nợ một bài viết cho ra hồn.

Công ty FLY88 - Chuyến đi của những tấm lòng nhân ái

Công ty FLY88 - Chuyến đi của những tấm lòng nhân ái
Giữa nhịp sống hiện đại hối hả, đôi khi những giá trị lớn lại được bắt đầu từ những điều rất nhỏ. Một hộp sữa trao tay, một chiếc đèn pin thắp sáng đêm mưa, một lời hỏi han chân thành… tất cả có thể trở thành sợi dây gắn kết bền chặt giữa con người với con người.

Longevity Medical System đồng hành cùng chương trình “Tết ấm vùng cao 2026” tại xã Yên Hòa, tỉnh Nghệ An

Longevity Medical System đồng hành cùng chương trình “Tết ấm vùng cao 2026” tại xã Yên Hòa, tỉnh Nghệ An
Vừa qua, Longevity Medical System đồng hành cùng Báo Sức khỏe & Đời sống triển khai chương trình “Tết ấm vùng cao 2026” tại xã Yên Hòa, tỉnh Nghệ An, nhằm hỗ trợ chăm sóc sức khỏe và trao các phần quà thiết thực cho hơn 1.000 người dân và trẻ em có hoàn cảnh khó khăn trên địa bàn.

Làng biển hồi sinh sau bão dữ

Làng biển hồi sinh sau bão dữ
Tan hoang sau bão, những ngư dân ở “Vịnh tỉ phú” ở tỉnh Đắk Lắk lại chiu chắt dựng lại từng lồng bè, đóng lại những con thuyền để cựa mình đứng dậy, tiếp tục rong ruổi biển khơi, vững vàng hơn trước sóng gió...

Khi người cao tuổi là những “lao động chăm sóc trẻ không lương”

Khi người cao tuổi là những “lao động chăm sóc trẻ không lương”
Một buổi sáng ở phường Long Biên (TP Hà Nội), bà Nguyễn Thị Tơ bắt đầu ngày mới trong trạng thái mệt mỏi. Cháu nhỏ bị ốm, phải nghỉ học ở nhà. Bản thân bà cũng đang sốt, người gai gai, đầu óc nặng trĩu.

Những phát hiện quan trọng chứng minh lối sống quyết định tuổi thọ

Những phát hiện quan trọng chứng minh lối sống quyết định tuổi thọ
Trong 2 thập kỉ gần đây, khoa học thế giới bước vào kỉ nguyên mới của lão học hiện đại, chuyên giải mã cơ chế lão hóa và tuổi thọ. Điều mà Nam Y, Tuệ Tĩnh, Hải Thượng Lãn Ông và các bậc thiền sư Việt đã nói từ hàng trăm năm trước: Muốn sống thọ, trước hết phải sống đúng với tự nhiên và điều hòa thân, tâm. Những phát hiện mới nhất cho thấy tuổi thọ chỉ khoảng 10% do gene, còn lại 90% đến từ chính nếp sống hằng ngày...

Học tập suốt đời: Câu chuyện của “sinh viên” 80 tuổi

Học tập suốt đời: Câu chuyện của “sinh viên” 80 tuổi
Ở tuổi “xưa nay hiếm”, khi nhiều người đã chọn cho mình một nhịp sống an nhàn, ông Ngô Tôn Đức (trú tại Xuân La, phường Tây Hồ, TP Hà Nội) vẫn đều đặn đến giảng đường, mang theo vở bút và tinh thần học tập nghiêm túc chẳng khác gì một sinh viên trẻ. Với ông, học tập chưa bao giờ là phong trào hay để tìm kiếm danh vị, mà là nhu cầu tự thân - cách để không bị tụt lại phía sau trong dòng chảy không ngừng của xã hội hiện đại...

Xuân còn trong lòng - Tuổi già an nhiên

Xuân còn trong lòng - Tuổi già an nhiên
Mỗi mùa Xuân trở lại, đất trời khơi dậy một vòng sinh trưởng mới, con người cũng được nhắc nhớ về nhịp sống thuận tự nhiên. Với người cao tuổi, Xuân không chỉ là thời khắc của cây cối đâm chồi, mà còn là cơ hội để cơ thể và tinh thần hồi sinh, làm mới sinh khí đã lắng lại theo năm tháng. Hiểu và sống đúng với nhịp Xuân chính là một trong những nền tảng quan trọng của minh triết trường thọ...

Diện mạo làng quê đổi thay từ Chương trình xây dựng nông thôn mới

Diện mạo làng quê đổi thay từ Chương trình xây dựng nông thôn mới
Chương trình xây dựng nông thôn mới (NTM) đã làm đổi thay diện mạo nhiều vùng quê ở Thanh Hóa, góp phần đưa đất nước vững bước tiến vào kỷ nguyên mới.

NÉT ĐẸP GIỖ TỔ DÒNG HỌ NGUYỄN ĐÌNH – HÀNH TRÌNH GẮN KẾT CỘI NGUỒN QUA GẦN 200 NĂM

NÉT ĐẸP GIỖ TỔ DÒNG HỌ NGUYỄN ĐÌNH – HÀNH TRÌNH GẮN KẾT CỘI NGUỒN QUA GẦN 200 NĂM
Trong tiết trời đông se lạnh, khi những thửa ruộng ngoài bãi sông Chu đã gặt xong mùa lúa và người dân nơi đây đang chuẩn bị bước vào vụ mới rộn ràng hơn thường lệ. Từ sáng sớm ngày 11 tháng 11 âm lịch, con cháu dòng họ Nguyễn Đình ở khắp mọi miền đất nước đã tề tựu đông đủ về nhà thờ tổ tại thôn Dân Tiến, xã Thiệu Toán, tỉnh Thanh Hóa. Không ồn ào phô trương, buổi giỗ tổ diễn ra trong không khí trang nghiêm, ấm áp, thấm đẫm tình thân – một nét đẹp văn hóa được gìn giữ bền bỉ qua gần hai thế kỷ.

Trường thọ là sống lâu, sống khoẻ, sống có ý nghĩa

Trường thọ là sống lâu, sống khoẻ, sống có ý nghĩa
Càng ngày con người càng sống lâu hơn, nhưng sống lâu không đồng nghĩa với sống thọ. Y học cho thấy tuổi thọ thật sự không chỉ nằm ở số năm, mà ở chất lượng từng ngày: một cơ thể khỏe mạnh, tinh thần an hòa và trí tuệ sáng suốt. Khi hiểu đúng về cách vận hành của cơ thể và học cách thuận theo tự nhiên, mỗi người hoàn toàn có thể mở ra hành trình sống thọ một cách chủ động, bền vững...

Chuyện những giám sát thi công là NCT

Chuyện những giám sát thi công là NCT
7 giờ sáng, giữa khu đô thị mới phía Tây Hà Nội, ông Nguyễn Văn Tùng, 67 tuổi, ở phường Đại Mỗ đã có mặt tại công trường, tay cầm sổ ghi chép và thước laser. Dáng người nhỏ, da sạm nắng, ông Tùng vẫn bước nhanh, ánh mắt quét qua từng mảng tường, từng mối hàn. “Về hưu được 5 năm rồi, nhưng nghe mùi vôi vữa vẫn thấy thân quen lắm. Làm giám sát giờ đỡ nặng hơn, nhưng trách nhiệm thì chẳng nhẹ chút nào”, ông cười nói...
Xem thêm
Có nhà cao tầng, con vẫn ra ở riêng: Tôi nên ở lại hay theo con?

Có nhà cao tầng, con vẫn ra ở riêng: Tôi nên ở lại hay theo con?

Tôi năm nay 67 tuổi, có một người con trai đã lấy vợ và 2 đứa cháu nội. Gần đây, con tôi mua một căn chung cư và dọn ra ở riêng. Giờ đây, chỉ còn tôi với căn nhà 4 tầng, trống trải, nhớ con cháu.
Gỡ rối tuổi xế chiều: Tình yêu tuổi xế chiều bị các con ngăn cấm

Gỡ rối tuổi xế chiều: Tình yêu tuổi xế chiều bị các con ngăn cấm

Chồng mất năm tôi 42 tuổi, và tôi ở vậy nuôi các con. Nay các con tôi đã trưởng thành, đều đã lập gia đình và ở riêng. Các con tôi bận rộn mưu sinh, buổi sáng đưa cháu nhờ tôi trông nom rồi tối đón về, bỏ lại tôi trong ngôi nhà cô quạnh.
Xấu hổ khi nhắc đến tình dục, “vết thương vô hình” của NCT

Xấu hổ khi nhắc đến tình dục, “vết thương vô hình” của NCT

Tuổi già thường bị gán với suy giảm ham muốn và cơ thể đã quên rung động. Nhưng thực tế, “nỗi xấu hổ” khi nhắc đến tình dục mới là thứ khiến người già thật sự “già đi” chứ không phải tuổi tác. Tình dục ở NCT không phải là điều đáng xấu hổ, mà là phần tiếp nối tự nhiên của tình yêu và sự sống. Khi cơ thể yếu đi, trái tim vẫn có quyền được rung động, được chạm, được sẻ chia, yêu thương và chữa lành...
Bà đừng làm như thế

Bà đừng làm như thế

Một buổi sáng đi chợ sớm ở xã P… (Hà Nội), tôi gặp lại bà Nguyễn Thị Hợi - một nông dân quen thuộc chuyên trồng rau cung cấp cho các chợ trong vùng. Sạp rau của bà lúc nào cũng xanh mướt, bắt mắt, từ cải ngọt, rau muống đến xà lách, mồng tơi… Người mua qua lại tấp nập, ai cũng khen rau “non, xanh, đẹp”.
Lãng mạn tuổi già: Làm thơ tặng bà, pha trà cho ông, tặng hoa cho nhau

Lãng mạn tuổi già: Làm thơ tặng bà, pha trà cho ông, tặng hoa cho nhau

Tuổi già không phải là đoạn cuối của tình yêu, mà là khoảnh khắc dịu dàng nhất, khi người ta học cách yêu bằng những điều thật nhỏ: Một tách trà, một bài thơ, một bông hoa. Ở tuổi này, lãng mạn không còn là những lời hứa, mà là hơi ấm còn lưu lại trong tay, là ánh mắt vẫn biết mỉm cười giữa những nếp nhăn....
Khó nói chuyện tuổi già

Khó nói chuyện tuổi già

LTS: “Bảy mươi vẫn thương nhau như thuở mới cưới, mà ngọn lửa yêu đương cứ lụi dần…” Chuyện nghe quen mà vẫn cứ… ngại nói! Thực ra, sinh lí tuổi già suy giảm không phải “trời bắt”, cũng không phải “hết thời” mà là quy luật tự nhiên. Tuy nhiên, nếu hiểu đúng và biết cách chăm sóc, NCT hoàn toàn có thể giữ lửa yêu thương, thậm chí còn ấm áp hơn cả thời son trẻ.
Hội Người mù Lâm Đồng:Trao 200 phần quà cho người mù có hoàn cảnh khó khăn

Hội Người mù Lâm Đồng:Trao 200 phần quà cho người mù có hoàn cảnh khó khăn

Ngày 30/4, tại Trung tâm Huấn luyện và Thi đấu thể thao tỉnh Bình Thuận (Lâm Đồng), Hội Người mù tỉnh Lâm Đồng tổ chức chương trình trao tặng 200 phần quà cho người mù
Hồn quê trong từng sợi đót

Hồn quê trong từng sợi đót

Nằm trên địa bàn xã Mai Phụ, tỉnh Hà Tĩnh, làng chổi đót Hà Ân từ lâu đã trở thành một trong những làng nghề truyền thống tiêu biểu của địa phương. Trải qua hơn 150 năm hình thành và phát triển, nghề làm chổi đót nơi đây vẫn được người dân gìn giữ, nối truyền qua nhiều thế hệ như một phần không thể tách rời của đời sống văn hóa..
Mẹ già bán khoai nuôi ba con tâm thần sau biến cố mất chồng tuổi xế chiều

Mẹ già bán khoai nuôi ba con tâm thần sau biến cố mất chồng tuổi xế chiều

Ở tuổi xế chiều, bà Xuân vẫn lặng lẽ mưu sinh bằng gánh khoai cổng Bệnh viện Tâm thần Nghệ An để nuôi ba người con mắc bệnh và chăm mẹ chồng gần trăm tuổi.
Phiên bản di động