Đời thợ - nghiệp báo

Sau 5 năm làm thợ, 40 năm làm báo và cũng từng ấy năm làm phóng viên thường trú, từ Đài Phát thanh Giải phóng đến Đài Tiếng nói Việt Nam, Báo Hà Nội Mới, tôi đã hoàn thành trọn vẹn đời thợ, nghiệp báo…
Đời thợ - nghiệp báo
Đời thợ - nghiệp báo

Mười sáu tuổi, bố mẹ cho tôi học nghề thợ tiện tại Trường Dạy nghề Cơ điện Hà Nội. Mười bảy tuổi, tôi được phân công về Xí nghiệp Tam Quang trên đường Hai Bà Trưng, làm công nhân tiện, sau đó chuyển về Nhà máy Điện cơ Thống nhất tại khu Hoàng Mai, thuộc Sở Công nghiệp Hà Nội. Tại đây, tôi đã có 5 năm gắn bó với nghề tiện.

Những chiếc quạt trần, quạt bàn lớn nhỏ mang tên Điện cơ Thống Nhất là sản phẩm chúng tôi đã tạo nên cốt nên hình.

Nhưng đời có ai học được chữ ngờ.

Sau 5 năm say sưa với máy móc, hòa nhập cùng đời sống công nhân cơ khí dầu mỡ luôn lấm lem đôi bàn tay, bỗng dưng tôi được đổi nghề: Trở thành phóng viên của Đài Phát thanh Hà Nội.

Nguyên do là sau mấy năm với nghề tiện cùng những ca sáng, ca chiều, ca đêm đứng máy, tôi đều đặn dành chút thời gian ngắn ngủi giữa lúc nghỉ giao ca để đọc báo, nghe đài. Cũng từ khi ấy tôi bắt đầu viết tin, bài ngắn về đề tài công nhân cho Đài Phát thanh Hà Nội.

Sự cần mẫn, nhanh nhạy cộng tác với đài gần ba năm chính là thời gian thử thách và trưởng thành từ người thợ để trở thành một phóng viên.

Sự ưu ái của Đài Phát thanh Hà Nội cùng sự chân thành giúp đỡ, động viên của bạn bè đã tạo nên động lực cho tôi vượt lên chính mình.

May mắn thay tôi đã được chuyển về làm việc tại Đài Phát thanh Hà Nội ở 26 phố Hàng Dầu, quận Hoàn Kiếm,vào giữa những ngày Thu tháng 10/1969.

Nhưng chỉ sau khoảng hai tháng làm phóng viên tại Ban Công nghiệp, tôi lại “gặp may”: Tháng 10/1969 tôi được chọn đi học Lớp Báo chí - Xuất bản, Trường Tuyên huấn Trung ương, lúc đó tôi đã 22 tuổi.

Sau 4 năm học nghề làm báo để làm chính trị như các thầy căn dặn, chúng tôi ra trường. Cùng một số đồng môn, tôi được phân công về CP 90 là bí danh của Đài Phát thanh Giải phóng thường trú ở miền Bắc, 56 phố Quán Sứ, Hà Nội.

Và cũng từ đây, cái nghiệp phóng viên thường trú đã vận vào tôi trong suốt đời làm báo.

Xin kể một vài kỷ niệm.

Thời gian đầu làm việc ở Đài Phát thanh Giải phóng thường trú tại miền Bắc, tôi được phân công làm nhiệm vụ “bỏ dấu”. Hằng ngày tôi qua Phòng Teletype nhận bản tin, bài viết từ miền Nam gửi ra, cứ thấy chữ S cuối mỗi chữ thì bỏ dấu sắc, chữ F thì dấu huyền, chữ R dấu hỏi, chữ X dấu ngã, chữ J dấu nặng, hai chữ 00 thành chữ ô... Ví dụ: đaif = dài, giair = giải, phongs = phóng…

Vì là dân Bắc nên khi làm việc ở Đài Phát thanh Giải phóng, chúng tôi phải làm quen với những từ người miền Nam thường dùng. Như “chánh quyền” thay cho “chính quyền”, “thống nhứt” thay cho “thống nhất”, “võ trang” thay cho “vũ trang”, “chánh trị” thay cho “chính trị”. “bán sĩ” thay cho “bán buôn”, “bắp” thay cho “ngô”, “đậu phộng” thay cho “lạc”, “củ mỳ” thay cho “sắn”., v.v.

Thế mới có chuyện vui. Sau ngày 30/4/1975, có người ở đồng bằng sông Hồng vào Sài Gòn, thấy một cửa hàng có bảng hiệu “Sương sáo” liền bước vào: “Cho tôi ba xương xáo nhấm rượu”. Chờ mãi chỉ thấy ba cốc thạch đen. Thì ra có sự hiểu lầm ngôn ngữ.

Trong thời gian làm phóng viên thường trú Đài Phát thanh Giải phóng, tôi viết được một số tin, bài, phóng sự và thực hiện nhiều cuộc phỏng vấn, trong đó có một phỏng vấn mà tôi không bao giờ quên. Đó là nhân kỷ niệm Ngày Giải phóng Thủ đô 10/10/1974, tôi được phân công phỏng vấn ông Trần Duy Hưng - Chủ tịch Ủy ban hành chính thành phố Hà Nội tại tư gia của ông với nội dung từ xây dựng chủ nghĩa xã hội ở Thủ đô đến dốc sức cho chiến trường miền Nam. Nội dung nào nhà trí thức lớn Trần Duy Hưng cũng nói cụ thể với thái độ tôn trọng một phóng viên trẻ.

Sau 1975, tôi lại trở thành phóng viên thường trú của Đài Tiếng nói Việt Nam tại TP Hồ Chí Minh và các tỉnh phía Nam.

Một lần về U Minh Thượng, Kiên Giang công tác, tôi lội bộ gần 5 kilômét giữa rừng tràm thì đến được Nông trường Thái Bình. Ban giám đốc nông trường và bà con đã đón tiếp tôi rất nồng hậu, lại còn tổ chức một đêm văn nghệ cây nhà lá vườn mừng “nhà báo Trung ương” đến thăm và làm việc. Hôm ra về, bà con nông trường lưu luyến mãi chưa muốn chia tay. Có điều bất ngờ là trên tay ai cũng có một bịch gạo, nói là để biếu nhà báo. Lúc ấy hạt gạo quý lắm vì đất nước đang thiếu lương thực. Tấm lòng của người dân U Minh Thượng đọng lại mãi mãi trong tôi.

Rồi một sự tình cờ nữa trong đời làm báo của tôi: Năm 1999, tôi trở thành phóng viên thường trú của Báo Hà Nội Mới tại TP Hồ Chí Minh.

Trong một chuyến công tác tại đất mũi Cà Mau, sau khi làm việc với Đồn Biên phòng Xóm Mũi, tôi được bà con chiêu đãi món đặc sản là lẩu cá khoai. Tôi được nghe một câu chuyện vui, sau này tôi ghi lại trong một bài viết mang tên “Nỗi oan cô gái trẻ mới về làm dâu Đất Mũi”. Ấy là gia đình hôm đó có đám giỗ. Con dâu mới được mẹ chồng sai nấu món lẩu cá khoai. Khi múc lầu ra tô, bỗng nhiên cô gái hoảng hốt: “Má ơi, lúc nấu lẩu con cho10 con cá khoai vào nồi, vậy mà giờ không thấy con nào”. Bà má vui tính, bảo” “Chắc cá bị ngót rồi”. Chuyện luộc trứng “bị ngót” nhiều người biết, thế là cô con dâu than vãn: “Con có ăn miếng cá nào đâu”. Cả nhà cùng cười vui, thì ra, cá khoai thân mềm nhũn, khi đun lâu trong nồi lẩu, thịt cá rả ra trong nước, chỉ còn sụn. Thế là “nỗi oan” nàng dâu được “giải tỏa”.

Vậy là sau 5 năm làm thợ, 40 năm làm báo và cũng từng ấy năm làm phóng viên thường trú, từ Đài Phát thanh Giải phóng đến Đài Tiếng nói Việt Nam, Báo Hà Nội Mới, tôi đã hoàn thành trọn vẹn đời thợ, nghiệp báo.

Trong cuộc đời làm báo, tôi đã xuất bản được một chục cuốn sách, tập thơ:

Làm báo, viết sách, làm thơ

Ấy là tâm nguyện, ước mơ cả đời

Vậy là từ một thợ tiện chăm chỉ, tôi đã trở thành một ngưởi làm báo, một nhà báo cần mẫn, miệt mài, bản lĩnh. Cho nên tôi tự trào:

Có ai làm báo được như tôi

Phóng viên thường trú suốt một đời...

Vũ Đình Quý

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Phải biết “trân quý”

Phải biết “trân quý”

Ở trên đời này, công việc hằng ngày luôn bề bộn hoặc có lúc cũng vô tâm quên đi biết bao cái hay, cái đẹp, cái tử tế…
“Bệnh” hiếu kì...

“Bệnh” hiếu kì...

Hiếu kì, là một trong những tính cách của con người. Đó là sự tò mò, muốn xem xét, khám phá trước một vụ việc, một sự kiện lạ, hay là gặp một cái gì đó nó lạ lẫm so với đời thường. Thế là tụ tập thành từng đám rất đông đứng lại xem.
Ý chí là sức mạnh của người cao tuổi

Ý chí là sức mạnh của người cao tuổi

Khi đã già, gần nhắm mắt xuôi tay mới hối tiếc những chuyện đã qua, những điều đã làm chứ không phải là những điều chưa thực hiện được.
Giàu và sang

Giàu và sang

Ngôn ngữ tiếng Việt có từ giàu và từ sang. Tục ngữ thì có câu “giàu vì bạn, sang vì vợ”. Bạn tốt có thể giúp ta cơ hội, cách thức làm giàu, nhiều người đã giàu từ đây.

Tin khác

Hiếu kính với cha mẹ...

Hiếu kính với cha mẹ...
Hiếu kính với cha mẹ, thể hiện con người có văn hóa, có đạo đức truyền thống. Biết quý trọng tổ tiên, ông bà, cha mẹ.

Tình bạn tuổi già

Tình bạn tuổi già
Tới nhà thăm một người bạn vong niên tuổi trên 95 lại là nhà thơ Haicư (một thể thơ nổi tiếng của Nhật Bản) trong một buổi sáng đẹp trời. Sau tuần trà, cụ đọc cho tôi nghe một chùm thơ mới. Ngay bài mở đầu đã tạo cho tôi niềm xúc cảm: Sổ tay/ Bút xóa/ Giảm dần số quen.

Cha như chiếc bóng lặng thầm

Cha như chiếc bóng lặng thầm
Chúng ta dù già hay trẻ, mỗi người đều có một vài điều hối hận về cách hành xử không đúng mực với người cha của mình. Oán giận cha về sự dạy dỗ quá nghiêm khắc, quyết đoán… Từ đó nghĩ rằng, cha không thương yêu con cái.

Lựa lời mà nói...

Lựa lời mà nói...
Ngày nay với tốc độ phát triển của công nghệ, mạng xã hội đã trở thành một nơi lí tưởng cho những kẻ thích tấn công người khác bằng ngôn từ (lời nói).

Để cuộc sống luôn cân bằng, thanh thản

Để cuộc sống luôn cân bằng, thanh thản
Trong cuộc sống hiện đại, tìm kiếm sự cân bằng luôn là giải pháp đến muộn của rất nhiều người. Họ luôn tiến về phía trước, chạy theo những thời hạn cuối, hạng mục công việc, những bữa tiệc thâu đêm nhằm tìm kiếm doanh số và mở rộng mối quan hệ.

Vai trò người cao tuổi trong gia đình

Vai trò người cao tuổi trong gia đình
Chúng ta thường nói: Gia đình là tế bào của xã hội. Tế bào có tốt, có mạnh thì thân thể con người mới khỏe được. Gia đình cũng vậy, có đoàn kết, thương yêu nhau thì xã hội mới bền vững được; ngược lại, gia đình lộn xộn, không có cương thường, đạo lí thì làm sao mà mạnh được.

Thói quen và hoàn cảnh

Thói quen và hoàn cảnh
Một vị khách đi ngang qua khu của những con voi thì bất ngờ dừng lại. Anh ta cảm thấy khó hiểu, khi một con vật to lớn như vậy lại chỉ bị trói bằng một sợi dây thừng mỏng manh vào chân trước, chẳng có xích hay lồng sắt gì cả.

Tự do...

Tự do...
Ngày xưa, có cô gái sống trong rừng một mình. Một hôm, cô đi lang thang thì gặp 2 con chim non đang thoi thóp trong tổ vì mất mẹ.

NCT mẫu mực để xây dựng gia đình hạnh phúc

NCT mẫu mực để xây dựng gia đình hạnh phúc
Người cao tuổi được xem là trụ cột giữ vai trò vô cùng quan trọng, họ chính là tấm gương sáng về đạo đức lối sống kinh nghiệm luôn chỉ bảo con cháu điều hay lẽ phải trong cuộc sống.

Một già một trẻ bằng nhau!

Một già một trẻ bằng nhau!
Con cháu có khi nào dành chút thời gian để quan sát ông bà hay ba mẹ mình khi về già hay chưa? Chắc chắn rằng, rất nhiều người con không có sự quan tâm sâu sắc đến những thay đổi của ông bà, cha mẹ mình, có chăng, chỉ là những lời thăm hỏi qua loa, chiếu lệ mà thôi.

Đôi điều về người khôn, người dại

Đôi điều về người khôn, người dại
Trên đời này có hai loại người, người khôn và người dại. Người khôn bao giờ cũng tìm cách hơn người, không chịu kém ai, tìm cách ăn người, không chịu để cho người ăn, thường có những mưu mô, thủ đoạn, dùng những lời đường mật, nhỏ to, ngọt nhạt để cho mọi người dễ nghe, bùi tai rồi mắc bẫy làm theo họ những điều dại dột. Còn người dại là người thật thà, cả tin, nhẹ dạ, cứ cho mọi người nói là thật như lòng mình, cho nên hay mắc mưu họ, để họ chiếm phần thắng, phần thua thuộc về mình.

Niềm vui

Niềm vui
Niềm vui là điều quý giá nhất trong cuộc sống. Niềm vui không ở đâu xa mà ở ngay trong tâm của mỗi chúng ta.

Đức năng thắng số

Đức năng thắng số
“Thưa thầy, Mệnh và Vận là gì ạ?”, tôi hỏi một nhà tu hành và nhận được lời giải thích: Mệnh là cái cố định không thể thay đổi, được xem là tiên thiên chú định.

Những lời dịu ngọt

Những lời dịu ngọt
Trong thời 4.0 khi mà mọi thứ đều tiện lợi nhờ công nghệ thì người ta dễ bỏ qua đi những điều bình dị, đôi khi bị lãng quên.

Cảm ơn tuổi già

Cảm ơn tuổi già
Cảm ơn tuổi già đã dạy ta biết cách im lặng và mỉm cười, không còn bận lòng tới chuyện hơn, thua, được, mất. Đó không phải là sự hèn yếu hay nhu nhược mà muốn những năm tháng cuối đời được sống trong tĩnh lặng, bình an.
Xem thêm
Tỉnh Quảng Ngãi: Dự án Nâng cấp, mở rộng cảng cá Tịnh Hòa chậm bàn giao mặt bằng

Tỉnh Quảng Ngãi: Dự án Nâng cấp, mở rộng cảng cá Tịnh Hòa chậm bàn giao mặt bằng

Phó Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Ngãi Trần Phước Hiền yêu cầu Sở NN và PTNT, UBND thành phố Quảng Ngãi sớm bàn giao mặt bằng để đẩy nhanh triển khai thi công dự án Nâng cấp, mở rộng khu neo đậu tránh trú bão kết hợp cảng cá Tịnh Hòa, TP Quảng Ngãi.
Tỉnh Bình Định: Thành lập thị trấn Cát Khánh, huyện Phù Cát

Tỉnh Bình Định: Thành lập thị trấn Cát Khánh, huyện Phù Cát

Việc thành lập thị trấn Cát Khánh, huyện Phù Cát sẽ tạo điều kiện phát huy tối đa các tiềm năng và lợi thế sẵn có, thu hút đầu tư phát triển của địa phương, tạo điều kiện thuận lợi trong công tác quản lý của chính quyền các cấp, thuận lợi trong việc xây dựng, phát triển đô thị.
Tỉnh Bình Định: Chính sách bảo tồn và phát huy các loại hình nghệ thuật truyền thống

Tỉnh Bình Định: Chính sách bảo tồn và phát huy các loại hình nghệ thuật truyền thống

UBND tỉnh Bình Định vừa có Tờ trình HĐND tỉnh về dự thảo Nghị quyết một số chính sách bảo tồn và phát huy các loại hình nghệ thuật truyền thống tỉnh Bình Định, giai đoạn 2024 – 2028. Đây là chính sách đặc thù dành cho nghệ sĩ ngoài công lập, góp phần bảo tồn và phát huy giá trị nghệ thuật truyền thống trong giai đoạn mới.
Nghệ An: Nhiều trường THPT công bố điểm chuẩn vào lớp 10

Nghệ An: Nhiều trường THPT công bố điểm chuẩn vào lớp 10

Ngày 16/7, tin từ Sở Giáo dục và Đào tạo Nghệ An cho biết, sau khi UBND tỉnh Nghệ An phê duyệt chỉ tiêu tuyển sinh lớp 10 năm học 2024-2025, các trường THPT trên địa bàn tỉnh đã bắt đầu công bố điểm trúng tuyển đợt 1 vào lớp 10 các trường công lập trên đị
Điểm sáng về kết nạp đảng trong học sinh, sinh viên

Điểm sáng về kết nạp đảng trong học sinh, sinh viên

Năm 2021, học sinh lớp 12 đầu tiên của TP Vĩnh Yên vinh dự được đứng trong hàng ngũ của Đảng là em Trần Ánh Dương ở Trường THPT Vĩnh Yên. Trong 5 tháng đầu năm 2024, toàn thành phố kết nạp được 71 đảng viên thì có 38 đảng viên là học sinh, sinh viên (HSSV)…
Trường THPT Lang Chánh luôn nỗ lực phấn đấu để đạt kết quả xuất sắc về nhiều mặt

Trường THPT Lang Chánh luôn nỗ lực phấn đấu để đạt kết quả xuất sắc về nhiều mặt

Trong suốt quá trình xây dựng và phát triển, Nhà trường luôn đặt phương trâm “Lấy học sinh làm trung tâm – chất lượng giáo dục làm nền tảng cho sự phát triển bền vững” lên hàng đầu
Chữa bệnh cứu người là hạnh phúc nhất đời mình

Chữa bệnh cứu người là hạnh phúc nhất đời mình

Bằng những bài thuốc nam do cha ông truyền lại, Lương y Hà Duy Bồi, xóm Dẹ 2, xã Văn Miếu, huyện Thanh Sơn, tỉnh Phú Thọ nêu tấm gương sáng của một thầy thuốc giàu tình thương, coi việc chữa bệnh cho mọi người là mục đích cao cả nhất, hạnh phúc nhất của c
“Phép thuật” thu phục lòng người của Bí thư Hồ Hữu Hải

“Phép thuật” thu phục lòng người của Bí thư Hồ Hữu Hải

Gương mẫu, nhiệt tình, trách nhiệm, tận tụy với công việc; khéo léo trong công tác tuyên truyền, vận động Nhân dân. Đó là ấn tượng ban đầu khi được tiếp xúc, trò chuyện với ông Hồ Hữu Hải, Bí thư Chi bộ kiêm Trưởng Khối 10, Chủ tịch Hội Chữ Thập đỏ và Chủ
“Bí quyết” sống thọ của NCT xã Yên Dương

“Bí quyết” sống thọ của NCT xã Yên Dương

Đó là các cụ Lý Văn Khoa 96 tuổi, Ôn Thị Tư 98 tuổi ở khu Đồng Pheo, xã Yên Dương, huyện Tam Đảo, tỉnh Vĩnh Phúc. Tuy tuổi đã cao nhưng các cụ vẫn minh mẫn, khỏe khoắn, nước da đỏ hồng, giọng nói vang khỏe, dõng dạc và vẫn tham gia lao động sản xuất cùng
Phiên bản di động