Chuyện về bài hát linh cảm giã biệt trần thế của nhạc sĩ Trần Hoàn

Nghe đã lâu, nghe nhiều người nói về nhạc sĩ Trần Hoàn (1928-2003) có một bài hát linh cảm cho cuộc giã biệt “con tàu trần thế”, viết trên đất Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình gây xúc động cho bao người; tôi đi tìm nhưng đành thất vọng, vì những cuốn sách, tư liệu về nhạc sĩ không có một dòng thông tin nào về bài hát ấy cả.
Nhờ người mách bảo, tôi tìm đến nhà ở của ca sĩ Nam Vĩnh, hiện nghỉ hưu tại phường Hải Đình, TP Đồng Hới, nguyên là Phó trưởng ban Trung tâm Văn hóa thông tin TP Đồng Hới. Trước đề nghị của tôi, ca sĩ Nam Vĩnh đã đưa cho tôi xem bút tích bài hát của nhạc sĩ Trần Hoàn tặng chị có nhan đề “Chầm chậm”, rồi bồi hồi kể lại chuyện ra đời của bài hát linh cảm cho một cuộc giã biệt ấy của nhạc sĩ Trần Hoàn.

Trung tuần tháng 6/2003, sáu tỉnh Bắc miền Trung, gồm: Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị và Thừa Thiên Huế có cuộc hội thảo và giao lưu giữa các tạp chí văn nghệ, do Tạp chí Nhật Lệ (Quảng Bình) đăng cai tổ chức tại Đồng Hới. Nhạc sĩ Trần Hoàn cùng nhà thơ Phạm Tiến Duật đã vào tham dự cuộc hội thảo và giao lưu này. Lúc này, nhạc sĩ Trần Hoàn đang là Chủ tịch Ủy ban toàn quốc liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật Việt Nam, nhưng Đảng và Nhà nước lại giao thêm cho ông một trọng trách mới, đó là Chủ tịch Hội đồng cố vấn về nghi lễ cho SEA GAMES 22. Bận rộn với bao công việc, nhưng ông đã sắp xếp để có chuyến đi. Đồng Hới - Quảng Bình, mảnh đất ông đã từng sống, làm việc trong hai cuộc chiến tranh, giờ đây lại càng đong đầy kỉ niệm khó quên trong cuộc đời ông.

“Chiều đó, tôi đang làm việc ở văn phòng trong khuôn viên cây đa chùa Ông, sát đường Thanh Niên của Đồng Hới thì nhạc sĩ Trần Hoàn bước vào. Ông đã bách bộ hơn 1,5km từ khách sạn Hữu Nghị sát bờ sông Nhật Lệ đến đây để gặp tôi. Các lần trước, gặp và đã tập cho tôi các bài hát “Nhớ về Đồng Hới”, “Đường lên Quy Đạt”, “Đêm sông Gianh”… mà mình vừa sáng tác, nhạc sĩ Trần Hoàn đều hẹn bằng điện thoại, hoặc nhờ các đồng chí lãnh đạo tỉnh truyền đạt. Thế mà lần này, nhạc sĩ thân chinh tìm đến. Điều đó khiến tôi vô cùng xúc động và ngạc nhiên. Nhạc sĩ đã tập cho tôi một bài mới viết của mình, có nội dung không gắn gì với một miền quê hay sự kiện đang diễn ra ở đây như thường khi, mà là một bài ca tâm sự từ cõi lòng. Bài hát có nhan đề “Chầm chậm”, phổ thơ của tác giả có tên là Kim Như Yến”, ca sĩ Nam Vĩnh nhớ lại.

Nhạc sĩ Trần Hoàn.
Nhạc sĩ Trần Hoàn.

Ngừng một lát, ca sĩ Nam Vĩnh kể tiếp: “Chỉ sau 15 phút, tôi đã lĩnh hội được toàn bộ giai điệu và ca từ của bài hát. Nhưng linh cảm điều gì đó không hay sẽ đến ẩn chứa trong giai điệu và ca từ của ca khúc, tôi liền hỏi: “Sao chú lại viết bài hát này? Công việc của chú khi nào cũng tất bật, vội vã, sao ở đây lại chầm chậm? E cháu không thể hát trước công chúng đâu!”.

Nghe tôi nói thế, nhạc sĩ Trần Hoàn im lặng. Bắt tay tôi, trước khi ra về, ông chỉ nói: “Cháu cứ giữ lại bài hát này, biết đâu có dịp để hát?”. Giai điệu và lời ca của bài “Chầm chậm” diễn tả sự buồn cảm, lưu luyến, tiếc nuối, đầy khát vọng sống trong một cuộc giã biệt, không trở về của một người con gái nói với người con trai sắp đi xa: “Chầm chậm nói lời giã biệt/ Chầm chầm nói lời chia li/ Để em thu vào ánh mắt/Bóng hình người sắp ra đi/ Chầm chầm nụ hôn lần cuối/ Ngọt ngào pha lẫn đắng cay/ Chầm chậm để em ghi nhận/ Dãi dầu mái tóc sương bay/ Chầm chậm rồi đi anh nhé/ Những lời tâm sự đơn côi/ Chầm chậm rồi đi anh nhé/ Chầm chậm nghe anh, anh ơi”.

Kim Như Yến là ai, cho đến bây giờ tôi vẫn chưa xác định được địa chỉ.

Ngày 23/11/2003, chỉ còn mấy ngày nữa là Đại hội TDTT Đông Nam Á lần thứ 22 sẽ diễn ra. Và bài hát chào mừng Đại hội do nhạc sĩ Trần Hoàn viết sẽ được ngân lên ở sân vận động Mỹ Đình thì ca sĩ Nam Vĩnh bàng hoàng nhận được tin ông qua đời, trong những cố gắng vượt bậc để hoàn thành công việc, khi bệnh tim bất ngờ ập tới. Chị ép bản thảo ca khúc “Chầm chậm”, chữ viết tay của nhạc sĩ Trần Hoàn vào ngực mình mà khóc nức nở. Bài hát này là linh cảm của một cuộc giã biệt diễn ra trước đó 5 tháng mà bây giờ là sự thực. Rồi chị hát, hát một mình trước di ảnh nhạc sĩ đã kí tặng mình lúc chia tay Đồng Hới trong dòng lệ tuôn trào. Ngày 23/11/2004, Sở Văn hóa thông tin Quảng Bình tổ chức đêm nhạc Trần Hoàn, nhân ngày giỗ đầu lần ấy của nhạc sĩ. Nhạc sĩ Quách Mộng Lân, Trưởng ban tổ chức đã khéo sắp xếp ca sĩ Nam Vĩnh hát bài “Chầm chậm” vào tiết mục cuối cùng. Giọng ông rưng rưng trong dòng lệ lã chã mặt kính, khi giới thiệu sự ra đời của bài hát và người đầu tiên được hát bài đó sau khi nhạc sĩ vừa viết xong. Ca sĩ Nam Vĩnh khó khăn lắm mới bước ra sân khấu, vì chị phải lau bao lần nước mắt. Và rồi chị hát trong tiếng khóc. Cả khán phòng đều khóc theo. Đó là tiếng khóc thương luống nhớ một tài năng, một tấm lòng vì đất nước, vì cuộc sống, vì con người, trong đó có quê hương Quảng Bình, của người dân Quảng Bình đối với một nhạc sĩ tài năng đã linh cảm sự giã từ cõi trần của mình để ra đi.

Sinh thời, nhạc sĩ Trần Hoàn có rất nhiều duyên nợ với mảnh đất Quảng Bình. Và vì thế, ông đã có những khúc ca để đời viết trên mảnh đất đầy nắng gió và chiến tranh ác liệt này.

Thời kì 1946-1948, ông là Trưởng ban Văn hóa Liên khu 4. Bàn chân ông đã từng đi qua chiến khu Ba Rền, U Bò, miền Tây Bố Trạch và Tuyên Hóa của Quảng Bình. Năm 20 tuổi, ông đã có bài hát nổi tiếng không những với mình mà còn với âm nhạc thời tiền chiến Việt Nam. Đó là bài “Sơn nữ ca”: “Một đêm trong rừng vắng, tiếng chim chinh chích đậu cành, thấp thoáng bóng cô thôn nữ một mình xinh xinh… Một đêm trong rừng núi, có anh du kích nhìn trời xa xa, ngắm trăng say đắm một mình bâng khuâng”. Nhạc sĩ đã trả lời với sơn nữ: “Sơn nữ ơi, đời ta như cánh chim chiều phiêu bạt thời gian vun vút trời mây” và khuyên cô trở về: “Thời cơ đến rồi, đợi ngày ra tay”.

Sau bài “Sơn nữ ca”, bài “Lời người ra đi”, một bài ca nổi tiếng bấy giờ cũng được sáng tác ở Quảng Bình vào thời kì này. “Một chiều anh bước đi, em tiễn chân anh tận cuối đồi, nghe dặn lời, rằng kháng chiến còn trường kì, dù chiến đấu chẳng sờn lòng, không nề gian khổ... Xương còn rơi, máu còn rơi, bao lớp người tiền tuyến xông pha, giết quân thù giày xéo quân ta…” . “Em” trong lời ca chính là chị Thanh Hồng, sau này là người vợ thân yêu và chung thủy của nhạc sĩ. Anh chia tay chị Thanh Hồng (quê Nghệ Tĩnh) trở lại Quảng Bình theo đường rừng giao liên. Vào đến nơi, anh viết bài hát này gửi cho người con gái thân yêu của mình. Ban đầu, anh tập cho các chiến sĩ, cán bộ trong cơ quan. Sau, bài hát này lan tỏa đi khắp nơi, ngay cả binh lính ngụy trong hàng ngũ địch, lúc buồn tình cũng cất tiếng hát bài hát của anh.

Sau ngày đất nước giải phóng, nhạc sĩ Trần Hoàn làm Trưởng ban Tuyên huấn Tỉnh ủy Bình Trị Thiên. Sau đó do yêu cầu, tổ chức điều ông ra làm Trưởng ban Tuyên huấn, Phó Bí thư Thành ủy Hà Nội, rồi ông lần lượt đảm trách các chức vụ: Ủy viên Trung ương Đảng, Bộ trưởng Bộ Văn hóa -Thông tin, Phó Trưởng ban Văn hóa - Tư tưởng Trung ương, Bí thư Đảng - Đoàn, Phó rồi Chủ tịch Ủy ban toàn quốc liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật Việt Nam, Ủy viên Hội đồng lí luận phê bình văn học nghệ thuật Trung ương. Ông cũng đã được Giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật. Dẫu ở chức vụ, vương vị công tác nào, trong những lần đến với Quảng Bình, ông cũng đều có những bài hát mặn mà viết về các vùng quê ở đây.

Bởi vậy, hiện nay, phần lớn các đài phát thanh của các huyện, thị, thành phố ở Quảng Bình, nhạc hiệu mở đầu là một khúc giai điệu bài hát của Trần Hoàn viết về địa phương mình. “Chầm chậm”, bài hát linh cảm cho một cuộc giã biệt đầy khát vọng sống của nhạc sĩ vừa tìm được, hẳn là một tư liệu quý bổ sung cho các trước tác của nhạc sĩ Trần Hoàn, nhất là những kỉ niệm của ông với mảnh đất Quảng Bình đầy ân tình.

Hồ Ngọc Diệp

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Cựu chiến binh cao tuổi - vững vàng trên trận tuyến tư tưởng

Cựu chiến binh cao tuổi - vững vàng trên trận tuyến tư tưởng

Trên trận tuyến tư tưởng bảo vệ Đảng, Nhà nước và chế độ, các cựu chiến binh (CCB) , nhất là các CCB cao tuổi có vai trò đặc biệt quan trọng như lá chắn thép ở cơ sở, vừa là chỗ dựa tin cậy của cấp ủy Đảng, chính quyền, vừa là người phất cờ kêu gọi Nhân dân xung trận đấu tranh chống các quan điểm sai trái, thù địch.
Bảo Ái trên đường đổi mới

Bảo Ái trên đường đổi mới

Trong không khí cả nước hướng về kỷ niệm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước 30/4, trở lại xã Bảo Ái, tỉnh Lào Cai hôm nay, dễ cảm nhận sức sống mới lan tỏa khắp thôn bản. Mảnh đất vùng cao năm nào nhiều khó khăn nay đã đổi thay rõ rệt, đời sống Nhân dân ngày càng nâng cao...
Người lính già và ngọn lửa không tắt giữa đời thường

Người lính già và ngọn lửa không tắt giữa đời thường

Trong dòng chảy ký ức của dân tộc, có những con người không chỉ đi qua chiến tranh mà còn mang theo cả một thời đại. Thượng tá, thương binh Nguyễn Minh Đệ (SN 1936) hiện sinh sống tại TDP Hồng Hà, phường Trần Phú, tỉnh Hà Tĩnh là một trong những nhân chứng như thế. Ở tuổi 90, ông không chỉ là “pho sử sống” của hai cuộc kháng chiến mà còn là biểu tượng sinh động của lớp người cao tuổi Việt Nam: Từng đi qua bom đạn, nay tiếp tục góp sức dựng xây quê hương...
45 năm canh giữ anh linh đồng đội

45 năm canh giữ anh linh đồng đội

Những ngày tháng Tư lịch sử, chúng tôi tìm về làng Đại An Khê, xã Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị để gặp ông Hồ Xuân Thành với thâm niên 45 năm làm công việc quản trang tại Nghĩa trang liệt sĩ Hải Thượng. Bước vào cái tuổi xưa nay hiếm nhưng ông vẫn miệt mài với công việc đầy ý nghĩa, mang tính nhân văn, tri ân sâu sắc đến những người đã hi sinh cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Và chắc chắn một điều là ông sẽ còn tiếp tục làm công việc này cho đến khi nào mắt mờ, chân mỏi…
Khắc sâu ký ức hào hùng...

Khắc sâu ký ức hào hùng...

Hơn nửa thế kỷ trôi qua kể từ khi non sông thu về một mối, những o dân quân, du kích, những chiến sĩ công an vũ trang, lính trinh sát… nơi miền giới tuyến Vĩnh Linh, tỉnh Quảng Trị vẫn chưa thể nào quên ký ức về tháng ngày bám trụ quê hương, “ăn cơm Bắc, đánh giặc Nam” trong vô vàn gian khổ nhưng vững niềm tin toàn thắng. Năm xưa, họ mang trong mình lòng yêu nước, ý thức trách nhiệm với Tổ quốc, nhiệt huyết của tuổi trẻ cùng khí thế sục sôi đánh Mỹ. Giờ đây, dù đã bước sang tuổi xưa nay hiếm, lên chức ông, chức bà, thế nhưng những năm tháng sống trong mưa bom, bão đạn với họ vẫn như vừa mới hôm qua...

Tin khác

Bà đừng làm như thế

Bà đừng làm như thế
Một buổi sáng đi chợ sớm ở xã P… (Hà Nội), tôi gặp lại bà Nguyễn Thị Hợi - một nông dân quen thuộc chuyên trồng rau cung cấp cho các chợ trong vùng. Sạp rau của bà lúc nào cũng xanh mướt, bắt mắt, từ cải ngọt, rau muống đến xà lách, mồng tơi… Người mua qua lại tấp nập, ai cũng khen rau “non, xanh, đẹp”.

Hai chiếc ghế trống trong lễ cưới và câu chuyện 20 năm ông bà nuôi cháu nên người

Hai chiếc ghế trống trong lễ cưới và câu chuyện 20 năm ông bà nuôi cháu nên người
Không chỉ gây ấn tượng bởi những món quà giá trị, đám cưới của cô gái mồ côi tại Hà Tĩnh còn chạm đến trái tim hàng triệu người bởi hành trình 20 năm lớn lên trong tình thương của ông bà nội và hình ảnh hai chiếc ghế trống dành cho người cha, người mẹ đã đi xa.

Hành vi cản trở người cao tuổi sống riêng bị xử phạt ra sao?

Hành vi cản trở người cao tuổi sống riêng bị xử phạt ra sao?
Tạp chí Người cao tuổi nhận được đề nghị tư vấn pháp luật của bạn đọc Trần Nh. (ở Thanh Xuân, Hà Nội) với nội dung sau: Tôi năm nay 70 tuổi, tôi có một căn chung cư đang cho thuê, nay tôi không muốn sống chung cùng con cháu mà muốn ra ở riêng. Tôi muốn hỏi, hành vi cản trở người cao tuổi sống riêng bị xử phạt ra sao?

Lan tỏa mô hình chung tay xây dựng môi trường xanh - sạch - đẹp

Lan tỏa mô hình chung tay xây dựng môi trường xanh - sạch - đẹp
Thời gian qua, các cấp Hội NCT phường Hoành Bồ, tỉnh Quảng Ninh đã mạnh dạn, đi đầu và là tấm gương sáng trong các hoạt động, mô hình chung tay xây dựng môi trường xanh - sạch - đẹp.

Hồn quê trong từng sợi đót

Hồn quê trong từng sợi đót
Nằm trên địa bàn xã Mai Phụ, tỉnh Hà Tĩnh, làng chổi đót Hà Ân từ lâu đã trở thành một trong những làng nghề truyền thống tiêu biểu của địa phương. Trải qua hơn 150 năm hình thành và phát triển, nghề làm chổi đót nơi đây vẫn được người dân gìn giữ, nối truyền qua nhiều thế hệ như một phần không thể tách rời của đời sống văn hóa..

Mẹ già bán khoai nuôi ba con tâm thần sau biến cố mất chồng tuổi xế chiều

Mẹ già bán khoai nuôi ba con tâm thần sau biến cố mất chồng tuổi xế chiều
Ở tuổi xế chiều, khi nhiều người đã được an hưởng tuổi già bên con cháu, bà Trần Thị Xuân ở xóm 4, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An vẫn lặng lẽ mưu sinh từng ngày bằng gánh khoai nhỏ trước cổng Bệnh viện Tâm thần Nghệ An, để nuôi ba người con mắc bệnh tâm thần và chăm mẹ chồng gần trăm tuổi.

Đôi điều cảm nhận ở Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng tỉnh Quảng Ninh

Đôi điều cảm nhận ở Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng tỉnh Quảng Ninh
Ở tuổi 70, sức khỏe thường xuyên có vấn đề, nhưng lâu nay tôi vẫn thường “điều trị tại gia”. Gần đây có biểu hiện đau xương khớp, hai tay tê, bì, đứng lên ngồi xuống khó khăn, nghe ông bạn đồng niên tư vấn, nên tôi đến Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng khám. Vậy là, tôi gác lại mọi việc, đến khám và điều trị, sau hơn một tuần, bệnh tình đã ổn.

Có nhà cao tầng, con vẫn ra ở riêng: Tôi nên ở lại hay theo con?

Có nhà cao tầng, con vẫn ra ở riêng: Tôi nên ở lại hay theo con?
Tôi năm nay 67 tuổi, có một người con trai đã lấy vợ và 2 đứa cháu nội. Gần đây, con tôi mua một căn chung cư và dọn ra ở riêng. Giờ đây, chỉ còn tôi với căn nhà 4 tầng, trống trải, nhớ con cháu.

Trong cơn nguy kịch, người lao động nghèo cần lắm những bàn tay nhân ái

Trong cơn nguy kịch, người lao động nghèo cần lắm những bàn tay nhân ái
Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, một người đàn ông lao động nghèo đang từng ngày chống chọi với bệnh tật, rất cần sự chung tay giúp đỡ từ cộng đồng.

Mất tiền vì app “dịch vụ công” giả: Người cao tuổi cần lưu ý

Mất tiền vì app “dịch vụ công” giả: Người cao tuổi cần lưu ý
Thời gian gần đây, tội phạm công nghệ cao liên tục biến tướng thủ đoạn, nhắm vào tâm lý tin tưởng của người dân, đặc biệt là người cao tuổi, để chiếm đoạt tài sản. Nổi lên là chiêu giả danh cán bộ cơ quan Nhà nước, dẫn dụ cài đặt ứng dụng hoặc truy cập website “dịch vụ công” giả mạo. Chỉ một thao tác bất cẩn, nạn nhân có thể bị cài mã độc, mất quyền kiểm soát thiết bị và bị rút sạch tiền trong tài khoản...

Tin buồn

Tin buồn
Ban tang lễ và gia đình vô cùng thương tiếc báo tin

Một mái nhà rách nát, hai số phận cạn dần hy vọng

Một mái nhà rách nát, hai số phận cạn dần hy vọng
Bà Vũ Thị Biên (SN 1960) đang từng ngày gắng gượng sống trong căn nhà dột nát ở xóm Phúc Duệ (xã Vân Tụ, Nghệ An), nơi không chỉ che mưa che nắng mà còn oằn mình gánh chịu những nỗi đau chồng chất của hai bà cháu giữa vòng vây bệnh tật và nghèo khó.

Người cao tuổi được vay vốn tạo việc làm

Người cao tuổi được vay vốn tạo việc làm
Luật Việc làm năm 2025 (Luật số 74/2025/QH15), được Quốc hội thông qua vào ngày 16/6/2025 và chính thức có hiệu lực từ ngày 01/01/2026, có quy định về việc người lao động là người cao tuổi được vay vốn tạo việc làm...

Viện dưỡng lão đầu tiên trên thế giới vận hành bằng robot

Viện dưỡng lão đầu tiên trên thế giới vận hành bằng robot
Trạm dưỡng lão tại phố Vinh Hoa, Bắc Kinh (Trung Quốc) trang bị 43 loại robot từ massage, châm cứu đến pha trà, nâng cao chất lượng sống cho người cao tuổi.

Bữa cơm gia đình “ngọn lửa” giữ ấm cho mỗi người

Bữa cơm gia đình “ngọn lửa” giữ ấm cho mỗi người
Có những điều tưởng chừng rất đỗi bình thường, đến khi vắng đi mới thấy mình đã từng được chở che bởi một thứ hạnh phúc giản dị đến nhường nào. Với tôi, đó là bữa cơm gia đình, không phải cao lương mĩ vị, không phải mâm son bát ngọc, chỉ là một nồi cơm nóng, một đĩa rau, một bát canh, đôi khi thêm chút cá kho hay miếng thịt rim. Nhưng kì lạ thay, những món ăn ấy lại mang một hương vị mà không nhà hàng nào có thể tái hiện - hương vị của yêu thương, của sự chờ đợi, của những điều không cần nói thành lời...
Xem thêm
Có nhà cao tầng, con vẫn ra ở riêng: Tôi nên ở lại hay theo con?

Có nhà cao tầng, con vẫn ra ở riêng: Tôi nên ở lại hay theo con?

Tôi năm nay 67 tuổi, có một người con trai đã lấy vợ và 2 đứa cháu nội. Gần đây, con tôi mua một căn chung cư và dọn ra ở riêng. Giờ đây, chỉ còn tôi với căn nhà 4 tầng, trống trải, nhớ con cháu.
Gỡ rối tuổi xế chiều: Tình yêu tuổi xế chiều bị các con ngăn cấm

Gỡ rối tuổi xế chiều: Tình yêu tuổi xế chiều bị các con ngăn cấm

Chồng mất năm tôi 42 tuổi, và tôi ở vậy nuôi các con. Nay các con tôi đã trưởng thành, đều đã lập gia đình và ở riêng. Các con tôi bận rộn mưu sinh, buổi sáng đưa cháu nhờ tôi trông nom rồi tối đón về, bỏ lại tôi trong ngôi nhà cô quạnh.
Xấu hổ khi nhắc đến tình dục, “vết thương vô hình” của NCT

Xấu hổ khi nhắc đến tình dục, “vết thương vô hình” của NCT

Tuổi già thường bị gán với suy giảm ham muốn và cơ thể đã quên rung động. Nhưng thực tế, “nỗi xấu hổ” khi nhắc đến tình dục mới là thứ khiến người già thật sự “già đi” chứ không phải tuổi tác. Tình dục ở NCT không phải là điều đáng xấu hổ, mà là phần tiếp nối tự nhiên của tình yêu và sự sống. Khi cơ thể yếu đi, trái tim vẫn có quyền được rung động, được chạm, được sẻ chia, yêu thương và chữa lành...
Bà đừng làm như thế

Bà đừng làm như thế

Một buổi sáng đi chợ sớm ở xã P… (Hà Nội), tôi gặp lại bà Nguyễn Thị Hợi - một nông dân quen thuộc chuyên trồng rau cung cấp cho các chợ trong vùng. Sạp rau của bà lúc nào cũng xanh mướt, bắt mắt, từ cải ngọt, rau muống đến xà lách, mồng tơi… Người mua qua lại tấp nập, ai cũng khen rau “non, xanh, đẹp”.
Lãng mạn tuổi già: Làm thơ tặng bà, pha trà cho ông, tặng hoa cho nhau

Lãng mạn tuổi già: Làm thơ tặng bà, pha trà cho ông, tặng hoa cho nhau

Tuổi già không phải là đoạn cuối của tình yêu, mà là khoảnh khắc dịu dàng nhất, khi người ta học cách yêu bằng những điều thật nhỏ: Một tách trà, một bài thơ, một bông hoa. Ở tuổi này, lãng mạn không còn là những lời hứa, mà là hơi ấm còn lưu lại trong tay, là ánh mắt vẫn biết mỉm cười giữa những nếp nhăn....
Khó nói chuyện tuổi già

Khó nói chuyện tuổi già

LTS: “Bảy mươi vẫn thương nhau như thuở mới cưới, mà ngọn lửa yêu đương cứ lụi dần…” Chuyện nghe quen mà vẫn cứ… ngại nói! Thực ra, sinh lí tuổi già suy giảm không phải “trời bắt”, cũng không phải “hết thời” mà là quy luật tự nhiên. Tuy nhiên, nếu hiểu đúng và biết cách chăm sóc, NCT hoàn toàn có thể giữ lửa yêu thương, thậm chí còn ấm áp hơn cả thời son trẻ.
Hồn quê trong từng sợi đót

Hồn quê trong từng sợi đót

Nằm trên địa bàn xã Mai Phụ, tỉnh Hà Tĩnh, làng chổi đót Hà Ân từ lâu đã trở thành một trong những làng nghề truyền thống tiêu biểu của địa phương. Trải qua hơn 150 năm hình thành và phát triển, nghề làm chổi đót nơi đây vẫn được người dân gìn giữ, nối truyền qua nhiều thế hệ như một phần không thể tách rời của đời sống văn hóa..
Mẹ già bán khoai nuôi ba con tâm thần sau biến cố mất chồng tuổi xế chiều

Mẹ già bán khoai nuôi ba con tâm thần sau biến cố mất chồng tuổi xế chiều

Ở tuổi xế chiều, bà Xuân vẫn lặng lẽ mưu sinh bằng gánh khoai cổng Bệnh viện Tâm thần Nghệ An để nuôi ba người con mắc bệnh và chăm mẹ chồng gần trăm tuổi.
Trong cơn nguy kịch, người lao động nghèo cần lắm những bàn tay nhân ái

Trong cơn nguy kịch, người lao động nghèo cần lắm những bàn tay nhân ái

Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, một người đàn ông lao động nghèo đang từng ngày chống chọi với bệnh tật, rất cần sự chung tay giúp đỡ từ cộng đồng.
45 năm canh giữ anh linh đồng đội

45 năm canh giữ anh linh đồng đội

Những ngày tháng Tư lịch sử, chúng tôi tìm về làng Đại An Khê, xã Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị để gặp ông Hồ Xuân Thành với thâm niên 45 năm làm công việc quản trang tại Nghĩa trang liệt sĩ Hải Thượng. Bước vào cái tuổi xưa nay hiếm nhưng ông vẫn miệt mài với công việc đầy ý nghĩa, mang tính nhân văn, tri ân sâu sắc đến những người đã hi sinh cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Và chắc chắn một điều là ông sẽ còn tiếp tục làm công việc này cho đến khi nào mắt mờ, chân mỏi…
Hai chiếc ghế trống trong lễ cưới và câu chuyện 20 năm ông bà nuôi cháu nên người

Hai chiếc ghế trống trong lễ cưới và câu chuyện 20 năm ông bà nuôi cháu nên người

đám cưới của cô gái mồ côi tại Hà Tĩnh chạm đến trái tim hàng triệu người bởi hành trình 20 năm lớn lên trong tình thương của ông bà nội và hình ảnh hai chiếc ghế trống dành cho người cha, người mẹ đã đi xa.
Đôi điều cảm nhận ở Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng tỉnh Quảng Ninh

Đôi điều cảm nhận ở Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng tỉnh Quảng Ninh

Ở tuổi 70, sức khỏe thường xuyên có vấn đề, nhưng lâu nay tôi vẫn thường “điều trị tại gia”. Gần đây có biểu hiện đau xương khớp, hai tay tê, bì, đứng lên ngồi xuống khó khăn, nghe ông bạn đồng niên tư vấn, nên tôi đến Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng khám. Vậy là, tôi gác lại mọi việc, đến khám và điều trị, sau hơn một tuần, bệnh tình đã ổn.
Phiên bản di động