Chuyện về anh hùng nuôi rắn và “thầy rắn” của vùng sông nước Mekong

Nhớ về một thời gây dựng rồi để lại một di sản độc đáo và đồ sộ, tôi không thể quên Đại tá, Anh hùng Lao động Trần Văn Dược (Tư Dược) và những sĩ quan, chiến sĩ dưới quyền ông trong 9 năm đầu làm nên tên tuổi Trại rắn Đồng Tâm, không thể quên ông già Hai Tượng - một “thầy rắn” mà ở vùng sông nước Mekong chỉ có một…

1. Ông già xăm xăm đi vào Xí nghiệp Dược liệu Quân khu 9, đằng sau ông là mấy thanh niên chắc nụi, da đen nhẻm. Gặp Tư Dược ở cửa phòng khách, ông nói lớn:

- Tao nghe mày nuôi rắn, tao tới!

Tư Dược chưa kịp mời ông vào nhà, ông đã hỏi:

- Mày nuôi bao nhiêu?

Tư Dược nhìn ông già quắc thước, râu tóc bạc phơ, dáng đi chắc nịch, nói giỡn:

- Mười con.

- Rắn gì?

- Ri voi, ri cóc.

- Vậy mà cũng nuôi!

- Nói giỡn chơi, chứ toàn thứ dữ không hà, ông Hai.

- Đâu mày cho tao coi.

Tư Dược dẫn ông già tới khu nhà nuôi rắn không thích nghi. Rắn hổ mang trong từng lớp lồng xếp ngay ngắn, có hơi lạ, ngóc cao đầu, bành cổ khè nghe như ống tre thổi lửa. Ông già chắp tay sau lưng, gật gật đầu làm rung chòm râu dài đến ngực. Tư Dược lại dẫn ông già đến khu bể âm trong đất, nuôi theo lối thích nghi, bảo một chiến sĩ xuống bới lớp rơm lên, ông già tằng hắng trước những con mai gầm xếp lớp, xoắn xuýt vào nhau, khoang vàng khoang đen lấp lánh.

Du khách đến với Trại rắn Đồng Tâm.
Du khách đến với Trại rắn Đồng Tâm.

- Tao chịu mày - Trên con đường trải dài giữa những cây thuốc dẫn về phòng khách, ông già khen Tư Dược.

Tư Dược lại giỡn:

- Cho ông Hai xem chơi bấy nhiêu thôi, còn thì… bí mật.

- Bí mật gì nội trong ngày tao cũng coi hết.

Trong bữa tiệc với thực đơn chế biến từ thịt rắn và rùa nuôi cùng với rượu cửu xà, ông già nói với Tư Dược:

- Tao có bốn chục đệ tử. Tụi nó đến không đủ, chỉ có mấy đứa đây. Mày chịu thì làm đệ tử thứ bốn mốt. Bữa nhậu hôm nay coi như làm lễ ăn thề. Tao và đám đàn em của mày đây sẽ đi bắt cho mày những con rắn độc trời gầm đất lở!

Tư Dược nâng li rượu:

- Xin tôn ông Hai là thầy, các em học trò thầy đây là sư huynh, tôi là sư đệ. Tôi sẽ đề nghị Quân khu trả lương cho ông Hai bằng lương tôi, các em đây sẽ trở thành công nhân quốc phòng của xí nghiệp. Tôi sẽ cho hai chiến sĩ đi theo ông Hai học nghề bắt rắn, cũng để giúp ông trong lúc tuổi già sức yếu.

- Bậy mày, tao đâu đã yếu! Dân U Minh vẫn kêu tao là “Ông già gân”!

2. Một buổi trưa giữa mùa khô năm 1981, chẳng bao lâu sau tiếng đồn về Trại rắn Tư Dược lan xuống U Minh Thượng - giang sơn rắn của Hai Tượng, ông tìm đến Trại rắn không phải vì tò mò mà vì muốn tận mắt thấy cách nuôi rắn và chế các loại thuốc bổ, thuốc chữa bệnh từ rắn, chế các loại thuốc trị rắn cắn. Phần Tư Dược, khi gặp ông già, anh rất mừng vì nghe tài bắt rắn của ông đã lâu. Anh hi vọng từ ông và các môn đệ của ông, Trại rắn Đồng Tâm sẽ có thêm nhiều con rắn quý hiếm mà lượng nọc độc của nó đạt mức kỉ lục.

Ông già đi rồi, Tư Dược thầm nghĩ cách giúp đỡ ông. Anh biết ông chỉ có một người con trai độc nhất, tập kết từ miền Bắc về, nhưng dù đã 80 tuổi ông vẫn không chịu ở với con vì đã quen “tứ chiếng giang hồ” như chính ông nói. Đã trọn một đời “chơi rắn”, ông nói rắn cắn ông chai tay, khỏi trị. Tư Dược biết không có điều đó, chẳng qua là ông chỉ bị rắn lành cắn, hoặc rắn độc cắn mà không phun nọc hay quá ít nọc. Ông cũng đã chữa trị cho nhiều người bị rắn cắn bằng những bài thuốc của riêng ông, khỏi thì nhiều, chết thì ít. Ai chết, ông cho là “hết thời”. Ông bắt rắn bán hoặc cho dân nhậu xài, chứ chưa bao giờ nghĩ đến việc chế biến con rắn, từ nọc độc đến da, thịt, mỡ, xương của nó thành những vị thuốc quý. Ông là một ông thầy dân gian chứ không phải là một ông thầy khoa học.

Chuyện về anh hùng nuôi rắn và “thầy rắn” của vùng sông nước Mekong

Ông già Hai Tượng đến giữa lúc Trại Dược liệu - hay như dân trong vùng quen gọi là “Trại rắn Tư Dược” đã mang tên Xí nghiệp Dược liệu Quân khu 9 để chỉ đúng chức năng và quy mô của nó. Hẳn ông Hai chưa biết được rằng, có được cơ ngơi này, trung tá Trần Văn Dược và đồng đội đã trải qua bao gian lao, nguy hiểm. Hòa bình mới được 2 năm, bác sĩ quân y, thiếu tá Trần Văn Dược đang làm viện trưởng một viện quân y thì có lệnh của Quân khu cùng dược sĩ Lý Văn Kiều và y sĩ Phan Khắc Nhẫn thành lập Đội Nuôi trồng dược liệu, đến cắm chốt giữa một bãi sậy, trong chiến tranh là bãi mìn bảo vệ căn cứ Đồng Tâm khét tiếng của quân Mỹ bên bờ sông Tiền, thuộc xã Bình Đức, huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang. Vốn liếng trong tay họ là mấy cái thuốn dò mìn, một ít cuốc, xẻng. Gỡ mìn, mở được một lối đi, rồi mở được một khoảng đất hẹp dựng chòi, Đội Dược liệu vay ngân hàng 25.000 đồng (không dám vay nhiều vì chưa biết lấy khoản nào để trả) mua mấy con bò, con dê nuôi làm vốn. Không đủ tiền thuê máy xúc đào ao thả cá, họ vần công với dân quanh vùng. Tư Dược không sợ mìn, sợ khổ mà lại sợ vợ. Năm lần bảy lượt chị cứ khăng khăng cho rằng, anh bị kỉ luật mới phải ra “vọc đất”. Chị bắt anh trả lon, trả chức về nhà chị nuôi. Tư Dược hoang mang nhưng không thể nghe lời vợ.

Nỗi lo của Tư Dược và đồng đội suốt thời gian vỡ hoang chuẩn bị mặt bằng cho trại dược liệu là con rắn giống và kinh nghiêm nuôi, kinh nghiệm thuốc. Anh nhớ cha mình - một nhà nho chuyên bốc thuốc làm phúc, đã truyền cho anh một số bài thuốc Nam cổ truyền nhưng sau này theo Tây y, anh ít nghĩ đến nó. Nếu như áp dụng cách pha chế thuốc của cha anh thì chỉ mới dừng lại ở kinh nghiệm dân gian. Anh phải đưa những công thức y học hiện đại vào y học dân tộc. Tư Dược ra miền Bắc tham quan các trại dược liệu, những trại nuôi rắn và tìm đọc sách y để học hỏi.

Lối ra của anh trên cơ sở những suy nghĩ ấy. Cục Hậu cần Quân khu 9 chấp nhận phương án của anh: Từ con rắn mà đi lên.

Một thuận lợi đối với Tư Dược là có “kho rắn” ở Đồng bằng sông Cửu Long, với đủ chủng loại, nhất là các loại rắn rất độc như hổ chúa, hổ mang, mai gầm. Anh nghiên cứu hệ sinh thái của loài rắn để tìm ra cách nuôi chúng. Rắn mua về (sau này phần lớn là do Xí nghiệp tự bắt và gây giống), anh nuôi bằng phương pháp không thích nghi, một lồng một con, một lồng hàng chục con. Thức ăn cho rắn có thể bằng mồi tịnh. Từ việc chủ động con giống, anh nuôi rắn bằng phương pháp thích nghi. Hàng chục bể nuôi được xây có thể nuôi hàng trăm con một bể, và mỗi bể là một loại rắn riêng, từng con có trọng lượng như nhau. Anh cho xây những bể mấy chục mét vuông để nuôi khép kín, tức dưới đáy bể đổ đất thành mô, trồng cây họ đậu, dây leo để thu hút cào cào, châu chấu về làm mồi cho cóc, cóc có nơi làm hang đẻ, rắn ăn cóc mà lớn lên, đẻ và ấp trứng. Đã có nhiều vốn, anh xây một khuôn viên có nhiều mương rạch, trồng cây bản địa, tường thành cao, thả rắn tự do trong ấy với chuột, cóc, ếch, nhái.

Khi ông già Hai Tượng về thăm Tư Dược lần thứ hai để trao cho anh một số rắn quý hiếm như đã hứa, ông lại chú ý đến ao cá và cây thuốc cùng những con thú để làm thuốc, nhận ra mình đi trong trại Tư Dược mà vẫn mát mẻ như đi trong rừng tràm, rừng đước. Tư Dược không bỏ phí một tấc đất nào trong hơn chục hécta của Xí nghiệp.

Ở các khu nuôi rắn theo kiểu thích nghi, bao giờ cũng có năm tầng được sử dụng: Tầng trên cùng là sum suê long não, tràm bông vàng, tràm gió, tầng thứ hai là giàn thiên lí, tóc tiên, tầng thứ ba là cây cảnh, ba tầng ấy đều là những cây thuốc; tầng thứ tư nuôi rắn, tầng cuối cùng thả cá, thả lươn. Ngoài ao cá nửa hécta đào từ thuở Tư Dược mới về lập nghiệp ở đây, giữa những liếp cây thuốc là mương nuôi cá, bờ liếp nơi thả rắn lành sống tự do. Điều làm ông già Hai Tượng ngạc nhiên nữa là ở đây khỉ giỡn với rái cá, gấu theo người như chó, nai đứng nhai cỏ như bò, cò la cà kiếm ruồi, cây thuốc nào có hoa cũng đều thấy ong mật lấy nhụy.

Ông già Hai Tượng lại tằng hắng:

- Mày định làm trại của mày thành vườn bách thú sao Tư Dược?

- Dạ, công viên dược liệu thì đúng hơn, ông Hai - Tư Dược vừa vỗ vỗ vào con trăn gấm vàng rực, rất quý hiếm, vừa trả lời ông già. Bấy giờ ông Hai Tượng mới chú ý đến bàn tay cong mềm mại của Tư Dược mà ông nghĩ đó là kiểu bàn tay đỡ đẻ vì ông có biết đôi chút cái nghề đó trong những đêm bắt rắn ngủ lại giữa trời nước Đồng Tháp Mười, U Minh Hạ, U Minh Thượng. Ông hỏi Tư Dược:

- Tay mày bị rắn cắn mấy lần mà có ngón củn?

- Dạ, mới có năm lần thôi ông Hai.

- Tao tưởng mày phải được miễn giảm cái khoản đó chớ!

Ông Hai cười, Tư Dược cũng cười. Nhờ những bài thuốc tự chế mà ba lần cái chết đã cận kề, anh đều qua khỏi. Xí nghiệp của anh đã cứu sống 7.000 nạn nhân của rắn khắp vùng Đồng bằng sông Cửu Long.

Ông già Hai Tượng vẫn chưa tin điều đó, cứ cho rằng Tư Dược và những người mà Tư Dược cứu được là do “chưa hết thời”. Cái sai lầm của ông đã đổi bằng tính mạng của chính ông, đau đớn thay!

3. Tư Dược không ngờ lần gặp ông già Hai Tượng ấy là lần cuối cùng. Chẳng bao lâu sau, hai chiến sĩ anh cử đi học nghề, giúp đỡ ông đem về cho anh một “bức thư tuyệt mạng” mà trên mặt giấy ngả màu loang lổ những vết máu là mấy chữ xiêu vẹo: “Hết thời! Chết!”. Hai chiến sĩ lau nước mắt kể lại rằng, ông Hai Tượng tìm được cái hang rắn dưới gốc một cây tràm lão ở U Minh Thượng, biết chắc là rắn hổ chúa nhưng ông không lựa chiều thuận để bắt mà cứ thọc đại tay vào. Con rắn đang ấp trứng, đớp ông liền. Ông cười, chửi thề, không chịu cho sơ cứu, ông nói “Hết thời” và run rẩy bảo lấy giấy bút viết thư cho Tư Dược.

Tư Dược lo đám tang chu đáo cho ông già Hai Tượng, chôn cất ông ở nghĩa trang liệt sĩ Minh Hải. Bốn chục môn đệ của ông đã quy tụ về Xí nghiệp của anh, trở thành đồng đội và học trò của anh, thế nhưng chưa lúc nào anh khuây khỏa nỗi nhớ ông. Ông còn rất khỏe để sống trên trăm tuổi, để còn bắt những con rắn “trời gầm đất lở”, nhưng ông đã chết vì không vượt qua được chủ nghĩa kinh nghiệm! Ông vẫn chưa thấy hết cái bề thế của Xí nghiệp Dược liệu này, từ 25.000 đồng vốn ban đầu, nay tài sản đã lên đến nhiều tỉ đồng, hằng năm sản xuất rất nhiều loại Đông dược quý và thu về không ít ngoại tệ từ nọc rắn.

Giám đốc Xí nghiệp Dược liệu Quân khu 9, đại tá Trần Văn Dược mất năm Kỷ Tỵ 1989, đúng 60 năm ông sinh ra - năm con Rắn 1929.

4. Trại rắn Đồng Tâm từ lâu đã mang tên mới là Trung tâm Nuôi trồng, Nghiên cứu, Chế biến dược liệu Quân khu 9, có chức năng nghiên cứu khoa học, cấp cứu, điều trị cho quân và dân bị rắn độc cắn; sản xuất thuốc y học dân tộc, bảo tồn cây, con thuốc làm dược liệu, bảo tồn gen các loài rắn độc; là một bảo tàng trên 40 loài rắn các loại với hàng ngàn cá thể, và trở thành một khu du lịch sinh thái mỗi năm thu hút hàng vạn du khách trong và ngoài nước. Trung tâm còn có khoa cấp cứu và điều trị rắn độc cắn, mỗi năm cứu trên 1.000 người với tỉ lệ thành công gần như tuyệt đối. Nơi đây còn nuôi dưỡng và nhân giống gấu ngựa, trăn, trăn gấm, công, trĩ, đà điểu, khỉ, cáo, cá sấu, ba ba vàng vô cùng hiếm.

Nhớ về một thời gây dựng rồi để lại một di sản độc đáo và đồ sộ, tôi không thể quên Đại tá, Anh hùng Lao động Trần Văn Dược và những sĩ quan, chiến sĩ dưới quyền ông trong 8 năm đầu làm nên tên tuổi Trại rắn Đồng Tâm, không thể quên ông già Hai Tượng - một “thầy rắn” mà ở vùng sông nước Mekong chỉ có một…

Phương Hà

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Từ những trận lũ lịch sử ở Việt Nam đến kinh nghiệm chống ngập của Hà Lan

Từ những trận lũ lịch sử ở Việt Nam đến kinh nghiệm chống ngập của Hà Lan

Vừa qua tôi theo tour du lịch 5 nước Châu Âu, trong đó có Hà Lan, khám phá được nhiều điều thú vị. Hà Lan có diện tích khoảng 41.865 km2, theo thống kê của Hà Lan, 2/3 diện tích của quốc gia này nằm ở khu vực dễ ngập lụt, trong khi mật độ dân số thuộc nhóm đông đảo bậc nhất. Một đất nước mà nhìn đâu cũng thấy “Cối xay gió, hoa Tulip”; Hà Lan cũng giáp biển như ở Việt Nam.
Chặn thuốc chữa bệnh, mỹ phẩm giả trên không gian mạng

Chặn thuốc chữa bệnh, mỹ phẩm giả trên không gian mạng

Thời gian qua, dư luận bức xúc khi liên tiếp xuất hiện các vụ việc liên quan đến thuốc chữa bệnh, thực phẩm chức năng, mỹ phẩm giả được rao bán công khai trên mạng xã hội. Đây không chỉ là câu chuyện gian lận thương mại thông thường, mà còn là hành vi đe dọa trực tiếp đến sức khỏe, tài sản và niềm tin của người tiêu dùng. Đáng lo ngại hơn, một số người nổi tiếng, KOL, người có sức ảnh hưởng trên nền tảng số lại vô tình hoặc cố ý tiếp tay quảng bá cho các sản phẩm không rõ nguồn gốc...
Đừng để tiếng ồn làm phiền xóm phố

Đừng để tiếng ồn làm phiền xóm phố

Tối thứ Bảy, con ngõ nhỏ ở phường T.M (Hà Nội) vốn yên bình bỗng trở nên náo nhiệt khác thường. Từ đầu ngõ, tiếng nhạc karaoke đã vang lên ầm ĩ. Đi sâu vào bên trong, tôi thấy nhà ông Nguyễn Văn Tư đang tổ chức liên hoan, có lẽ là dịp sinh nhật hoặc họp mặt gia đình.
Biến “rác vườn” thành sản phẩm xanh vươn ra đại dương

Biến “rác vườn” thành sản phẩm xanh vươn ra đại dương

Giữa miền trung du xứ Quảng, nơi những hàng cau thẳng tắp vươn mình trong nắng gió, câu chuyện của chị Võ Thị Thu Thôi, thôn 5, xã Thạnh Bình, TP Đà Nẵng - người phụ nữ đã đánh thức giá trị từ mo cau, biến “rác vườn” thành những sản phẩm xanh mang hơi thở của thời đại, đồng thời mở ra sinh kế ổn định cho nhiều phụ nữ nông thôn...
Hành trình về nguồn tại Vĩnh Long: Dấu ấn của NCT khu phố 11

Hành trình về nguồn tại Vĩnh Long: Dấu ấn của NCT khu phố 11

Vừa qua, Chi bộ khu phố 11, phường Vĩnh Hội, TP Hồ Chí Minh tổ chức chuyến hành trình về nguồn đầy ý nghĩa tại xã Hưng Mỹ, tỉnh Vĩnh Long. Hoạt động diễn ra trong không khí cả nước hướng tới các ngày kỷ niệm lớn.

Tin khác

Lễ giỗ và kỷ niệm 515 năm đỗ Tiến sĩ của Anh nghị Đại vương Vũ Phi Hổ

Lễ giỗ và kỷ niệm 515 năm đỗ Tiến sĩ của Anh nghị Đại vương Vũ Phi Hổ
Ngày 1/5, tức ngày 15/3 Âm lịch, UBND phường Hoành Bồ, tỉnh Quảng Ninh đã long trọng tổ chức lễ giỗ và kỷ niệm 515 năm ngày đỗ Tiến sĩ của Anh nghị Đại vương, Phó Đô Ngự sử Vũ Phi Hổ. Sự kiện nhằm tưởng nhớ, tri ân công lao của bậc hiền tài tiêu biểu vùng Đông Bắc, đồng thời giáo dục truyền thống hiếu học, khơi dậy niềm tự hào về lịch sử, văn hóa địa phương.

Cụ ông 83 tuổi “thổi hồn” lịch sử qua guồng nước con rối

Cụ ông 83 tuổi “thổi hồn” lịch sử qua guồng nước con rối
Ở tuổi 83, khi nhiều người đã chọn cuộc sống an nhàn bên con cháu, cụ Nguyễn Trọng Hảo (thôn 8, xã Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh) vẫn miệt mài bên những thanh tre, ống nhựa, bu lông và bánh răng cơ khí. Từ đôi tay khéo léo và niềm đam mê đặc biệt với lịch sử quê hương, cụ đã sáng chế mô hình “guồng nước con rối” như một cách kể chuyện độc đáo, sinh động về Ngã ba Đồng Lộc, nơi từng ghi dấu những năm tháng chiến tranh ác liệt...

Hội Người mù Lâm Đồng:Trao 200 phần quà cho người mù có hoàn cảnh khó khăn

Hội Người mù Lâm Đồng:Trao 200 phần quà cho người mù có hoàn cảnh khó khăn
Ngày 30/4, tại Trung tâm Huấn luyện và Thi đấu thể thao Bình Thuận (Lâm Đồng), Hội Người mù tỉnh Lâm Đồng tổ chức chương trình trao tặng 200 phần quà cho người mù có hoàn cảnh khó khăn tại khu vực phía Đông của tỉnh. Đây là hoạt động mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc, thể hiện tinh thần tương thân tương ái, sẻ chia với những người yếu thế trong xã hội nhân dịp kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.

Cựu chiến binh cao tuổi - vững vàng trên trận tuyến tư tưởng

Cựu chiến binh cao tuổi - vững vàng trên trận tuyến tư tưởng
Trên trận tuyến tư tưởng bảo vệ Đảng, Nhà nước và chế độ, các cựu chiến binh (CCB) , nhất là các CCB cao tuổi có vai trò đặc biệt quan trọng như lá chắn thép ở cơ sở, vừa là chỗ dựa tin cậy của cấp ủy Đảng, chính quyền, vừa là người phất cờ kêu gọi Nhân dân xung trận đấu tranh chống các quan điểm sai trái, thù địch.

Bảo Ái trên đường đổi mới

Bảo Ái trên đường đổi mới
Trong không khí cả nước hướng về kỷ niệm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước 30/4, trở lại xã Bảo Ái, tỉnh Lào Cai hôm nay, dễ cảm nhận sức sống mới lan tỏa khắp thôn bản. Mảnh đất vùng cao năm nào nhiều khó khăn nay đã đổi thay rõ rệt, đời sống Nhân dân ngày càng nâng cao...

Người lính già và ngọn lửa không tắt giữa đời thường

Người lính già và ngọn lửa không tắt giữa đời thường
Trong dòng chảy ký ức của dân tộc, có những con người không chỉ đi qua chiến tranh mà còn mang theo cả một thời đại. Thượng tá, thương binh Nguyễn Minh Đệ (SN 1936) hiện sinh sống tại TDP Hồng Hà, phường Trần Phú, tỉnh Hà Tĩnh là một trong những nhân chứng như thế. Ở tuổi 90, ông không chỉ là “pho sử sống” của hai cuộc kháng chiến mà còn là biểu tượng sinh động của lớp người cao tuổi Việt Nam: Từng đi qua bom đạn, nay tiếp tục góp sức dựng xây quê hương...

45 năm canh giữ anh linh đồng đội

45 năm canh giữ anh linh đồng đội
Những ngày tháng Tư lịch sử, chúng tôi tìm về làng Đại An Khê, xã Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị để gặp ông Hồ Xuân Thành với thâm niên 45 năm làm công việc quản trang tại Nghĩa trang liệt sĩ Hải Thượng. Bước vào cái tuổi xưa nay hiếm nhưng ông vẫn miệt mài với công việc đầy ý nghĩa, mang tính nhân văn, tri ân sâu sắc đến những người đã hi sinh cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Và chắc chắn một điều là ông sẽ còn tiếp tục làm công việc này cho đến khi nào mắt mờ, chân mỏi…

Khắc sâu ký ức hào hùng...

Khắc sâu ký ức hào hùng...
Hơn nửa thế kỷ trôi qua kể từ khi non sông thu về một mối, những o dân quân, du kích, những chiến sĩ công an vũ trang, lính trinh sát… nơi miền giới tuyến Vĩnh Linh, tỉnh Quảng Trị vẫn chưa thể nào quên ký ức về tháng ngày bám trụ quê hương, “ăn cơm Bắc, đánh giặc Nam” trong vô vàn gian khổ nhưng vững niềm tin toàn thắng. Năm xưa, họ mang trong mình lòng yêu nước, ý thức trách nhiệm với Tổ quốc, nhiệt huyết của tuổi trẻ cùng khí thế sục sôi đánh Mỹ. Giờ đây, dù đã bước sang tuổi xưa nay hiếm, lên chức ông, chức bà, thế nhưng những năm tháng sống trong mưa bom, bão đạn với họ vẫn như vừa mới hôm qua...

Bà đừng làm như thế

Bà đừng làm như thế
Một buổi sáng đi chợ sớm ở xã P… (Hà Nội), tôi gặp lại bà Nguyễn Thị Hợi - một nông dân quen thuộc chuyên trồng rau cung cấp cho các chợ trong vùng. Sạp rau của bà lúc nào cũng xanh mướt, bắt mắt, từ cải ngọt, rau muống đến xà lách, mồng tơi… Người mua qua lại tấp nập, ai cũng khen rau “non, xanh, đẹp”.

Hai chiếc ghế trống trong lễ cưới và câu chuyện 20 năm ông bà nuôi cháu nên người

Hai chiếc ghế trống trong lễ cưới và câu chuyện 20 năm ông bà nuôi cháu nên người
Không chỉ gây ấn tượng bởi những món quà giá trị, đám cưới của cô gái mồ côi tại Hà Tĩnh còn chạm đến trái tim hàng triệu người bởi hành trình 20 năm lớn lên trong tình thương của ông bà nội và hình ảnh hai chiếc ghế trống dành cho người cha, người mẹ đã đi xa.

Hành vi cản trở người cao tuổi sống riêng bị xử phạt ra sao?

Hành vi cản trở người cao tuổi sống riêng bị xử phạt ra sao?
Tạp chí Người cao tuổi nhận được đề nghị tư vấn pháp luật của bạn đọc Trần Nh. (ở Thanh Xuân, Hà Nội) với nội dung sau: Tôi năm nay 70 tuổi, tôi có một căn chung cư đang cho thuê, nay tôi không muốn sống chung cùng con cháu mà muốn ra ở riêng. Tôi muốn hỏi, hành vi cản trở người cao tuổi sống riêng bị xử phạt ra sao?

Lan tỏa mô hình chung tay xây dựng môi trường xanh - sạch - đẹp

Lan tỏa mô hình chung tay xây dựng môi trường xanh - sạch - đẹp
Thời gian qua, các cấp Hội NCT phường Hoành Bồ, tỉnh Quảng Ninh đã mạnh dạn, đi đầu và là tấm gương sáng trong các hoạt động, mô hình chung tay xây dựng môi trường xanh - sạch - đẹp.

Hồn quê trong từng sợi đót

Hồn quê trong từng sợi đót
Nằm trên địa bàn xã Mai Phụ, tỉnh Hà Tĩnh, làng chổi đót Hà Ân từ lâu đã trở thành một trong những làng nghề truyền thống tiêu biểu của địa phương. Trải qua hơn 150 năm hình thành và phát triển, nghề làm chổi đót nơi đây vẫn được người dân gìn giữ, nối truyền qua nhiều thế hệ như một phần không thể tách rời của đời sống văn hóa..

Mẹ già bán khoai nuôi ba con tâm thần sau biến cố mất chồng tuổi xế chiều

Mẹ già bán khoai nuôi ba con tâm thần sau biến cố mất chồng tuổi xế chiều
Ở tuổi xế chiều, khi nhiều người đã được an hưởng tuổi già bên con cháu, bà Trần Thị Xuân ở xóm 4, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An vẫn lặng lẽ mưu sinh từng ngày bằng gánh khoai nhỏ trước cổng Bệnh viện Tâm thần Nghệ An, để nuôi ba người con mắc bệnh tâm thần và chăm mẹ chồng gần trăm tuổi.

Đôi điều cảm nhận ở Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng tỉnh Quảng Ninh

Đôi điều cảm nhận ở Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng tỉnh Quảng Ninh
Ở tuổi 70, sức khỏe thường xuyên có vấn đề, nhưng lâu nay tôi vẫn thường “điều trị tại gia”. Gần đây có biểu hiện đau xương khớp, hai tay tê, bì, đứng lên ngồi xuống khó khăn, nghe ông bạn đồng niên tư vấn, nên tôi đến Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng khám. Vậy là, tôi gác lại mọi việc, đến khám và điều trị, sau hơn một tuần, bệnh tình đã ổn.
Xem thêm
Có nhà cao tầng, con vẫn ra ở riêng: Tôi nên ở lại hay theo con?

Có nhà cao tầng, con vẫn ra ở riêng: Tôi nên ở lại hay theo con?

Tôi năm nay 67 tuổi, có một người con trai đã lấy vợ và 2 đứa cháu nội. Gần đây, con tôi mua một căn chung cư và dọn ra ở riêng. Giờ đây, chỉ còn tôi với căn nhà 4 tầng, trống trải, nhớ con cháu.
Gỡ rối tuổi xế chiều: Tình yêu tuổi xế chiều bị các con ngăn cấm

Gỡ rối tuổi xế chiều: Tình yêu tuổi xế chiều bị các con ngăn cấm

Chồng mất năm tôi 42 tuổi, và tôi ở vậy nuôi các con. Nay các con tôi đã trưởng thành, đều đã lập gia đình và ở riêng. Các con tôi bận rộn mưu sinh, buổi sáng đưa cháu nhờ tôi trông nom rồi tối đón về, bỏ lại tôi trong ngôi nhà cô quạnh.
Xấu hổ khi nhắc đến tình dục, “vết thương vô hình” của NCT

Xấu hổ khi nhắc đến tình dục, “vết thương vô hình” của NCT

Tuổi già thường bị gán với suy giảm ham muốn và cơ thể đã quên rung động. Nhưng thực tế, “nỗi xấu hổ” khi nhắc đến tình dục mới là thứ khiến người già thật sự “già đi” chứ không phải tuổi tác. Tình dục ở NCT không phải là điều đáng xấu hổ, mà là phần tiếp nối tự nhiên của tình yêu và sự sống. Khi cơ thể yếu đi, trái tim vẫn có quyền được rung động, được chạm, được sẻ chia, yêu thương và chữa lành...
Bà đừng làm như thế

Bà đừng làm như thế

Một buổi sáng đi chợ sớm ở xã P… (Hà Nội), tôi gặp lại bà Nguyễn Thị Hợi - một nông dân quen thuộc chuyên trồng rau cung cấp cho các chợ trong vùng. Sạp rau của bà lúc nào cũng xanh mướt, bắt mắt, từ cải ngọt, rau muống đến xà lách, mồng tơi… Người mua qua lại tấp nập, ai cũng khen rau “non, xanh, đẹp”.
Lãng mạn tuổi già: Làm thơ tặng bà, pha trà cho ông, tặng hoa cho nhau

Lãng mạn tuổi già: Làm thơ tặng bà, pha trà cho ông, tặng hoa cho nhau

Tuổi già không phải là đoạn cuối của tình yêu, mà là khoảnh khắc dịu dàng nhất, khi người ta học cách yêu bằng những điều thật nhỏ: Một tách trà, một bài thơ, một bông hoa. Ở tuổi này, lãng mạn không còn là những lời hứa, mà là hơi ấm còn lưu lại trong tay, là ánh mắt vẫn biết mỉm cười giữa những nếp nhăn....
Khó nói chuyện tuổi già

Khó nói chuyện tuổi già

LTS: “Bảy mươi vẫn thương nhau như thuở mới cưới, mà ngọn lửa yêu đương cứ lụi dần…” Chuyện nghe quen mà vẫn cứ… ngại nói! Thực ra, sinh lí tuổi già suy giảm không phải “trời bắt”, cũng không phải “hết thời” mà là quy luật tự nhiên. Tuy nhiên, nếu hiểu đúng và biết cách chăm sóc, NCT hoàn toàn có thể giữ lửa yêu thương, thậm chí còn ấm áp hơn cả thời son trẻ.
Hội Người mù Lâm Đồng:Trao 200 phần quà cho người mù có hoàn cảnh khó khăn

Hội Người mù Lâm Đồng:Trao 200 phần quà cho người mù có hoàn cảnh khó khăn

Ngày 30/4, tại Trung tâm Huấn luyện và Thi đấu thể thao tỉnh Bình Thuận (Lâm Đồng), Hội Người mù tỉnh Lâm Đồng tổ chức chương trình trao tặng 200 phần quà cho người mù
Hồn quê trong từng sợi đót

Hồn quê trong từng sợi đót

Nằm trên địa bàn xã Mai Phụ, tỉnh Hà Tĩnh, làng chổi đót Hà Ân từ lâu đã trở thành một trong những làng nghề truyền thống tiêu biểu của địa phương. Trải qua hơn 150 năm hình thành và phát triển, nghề làm chổi đót nơi đây vẫn được người dân gìn giữ, nối truyền qua nhiều thế hệ như một phần không thể tách rời của đời sống văn hóa..
Mẹ già bán khoai nuôi ba con tâm thần sau biến cố mất chồng tuổi xế chiều

Mẹ già bán khoai nuôi ba con tâm thần sau biến cố mất chồng tuổi xế chiều

Ở tuổi xế chiều, bà Xuân vẫn lặng lẽ mưu sinh bằng gánh khoai cổng Bệnh viện Tâm thần Nghệ An để nuôi ba người con mắc bệnh và chăm mẹ chồng gần trăm tuổi.
45 năm canh giữ anh linh đồng đội

45 năm canh giữ anh linh đồng đội

Những ngày tháng Tư lịch sử, chúng tôi tìm về làng Đại An Khê, xã Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị để gặp ông Hồ Xuân Thành với thâm niên 45 năm làm công việc quản trang tại Nghĩa trang liệt sĩ Hải Thượng. Bước vào cái tuổi xưa nay hiếm nhưng ông vẫn miệt mài với công việc đầy ý nghĩa, mang tính nhân văn, tri ân sâu sắc đến những người đã hi sinh cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Và chắc chắn một điều là ông sẽ còn tiếp tục làm công việc này cho đến khi nào mắt mờ, chân mỏi…
Hai chiếc ghế trống trong lễ cưới và câu chuyện 20 năm ông bà nuôi cháu nên người

Hai chiếc ghế trống trong lễ cưới và câu chuyện 20 năm ông bà nuôi cháu nên người

đám cưới của cô gái mồ côi tại Hà Tĩnh chạm đến trái tim hàng triệu người bởi hành trình 20 năm lớn lên trong tình thương của ông bà nội và hình ảnh hai chiếc ghế trống dành cho người cha, người mẹ đã đi xa.
Đôi điều cảm nhận ở Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng tỉnh Quảng Ninh

Đôi điều cảm nhận ở Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng tỉnh Quảng Ninh

Ở tuổi 70, sức khỏe thường xuyên có vấn đề, nhưng lâu nay tôi vẫn thường “điều trị tại gia”. Gần đây có biểu hiện đau xương khớp, hai tay tê, bì, đứng lên ngồi xuống khó khăn, nghe ông bạn đồng niên tư vấn, nên tôi đến Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng khám. Vậy là, tôi gác lại mọi việc, đến khám và điều trị, sau hơn một tuần, bệnh tình đã ổn.
Phiên bản di động