Yêu Hà Nội từ những trang văn

Không sinh ra và lớn lên ở Hà Nội nhưng tôi yêu Hà Nội tha thiết. Và tôi nghĩ, nhiều người trên khắp đất nước hình chữ S xinh đẹp này cũng có tâm trạng giống như tôi, khi xem Thủ đô như phần máu thịt của mình, dành cho Thủ đô một tình yêu sâu thẳm...

Tôi không biết mình yêu Hà Nội từ bao giờ, có lẽ là từ khi còn thơ bé. Thuở ấy, Hà Nội còn là giấc mơ xa xỉ với một đứa trẻ suốt ngày quanh quẩn bên ruộng đồng vườn tược, bên những dòng sông tít tắp miền Tây Nam Bộ xa xôi. Hà Nội ở nơi nào tôi không rõ, có những đồng rộng mênh mông, những dòng sông chằng chịt như xứ sở của tôi hay không, tôi cũng chẳng thể nào biết được. Tôi đem thắc mắc đó để hỏi bà tôi mà quên rằng suốt một đời tảo tần, một đời lận đận bà chưa một lần đặt chân đến nơi phố thị phồn hoa. Thủ đô với bà cũng là một giấc mơ thật đẹp!

Văn chương đưa tôi đến những miền đất lạ. Tôi gặp Hà Nội trong văn chương, khi ấy Hà Nội trong mắt tôi đẹp tựa bức tranh hữu tình với những gam màu cổ điển: Màu thâm trầm của mái ngói phố cổ, màu u sầm của cây cổ thụ trút bóng xuống phố Phan Đình Phùng, màu của tường rêu, của những mái đền, mái chùa bao tháng năm vẫn vẹn nguyên hình hài, tận tụỵ giữ hồn xưa phố cổ... Dưới ngòi bút nhẹ nhàng và trong trẻo của Thạch Lam, Hà Nội vào Thu êm đềm với hương thơm nồng nàn của cốm làng Vòng toả đi khắp phố thị. Không chỉ riêng cốm - món ăn dân dã mà thanh tú chứa đựng tinh tuý của đất trời và sự khéo léo của người Hà Nội, được Thạch Lam trân trọng gọi là “thức quà của lúa non”, “thức dâng của mùa”, mà còn là mùi phở thơm, vị chua quả sấu, món bún chả, bánh cuốn Thanh Trì,... trong “Hà Nội băm sáu phố phường” cũng khiến lòng tôi nao nức, nhóm dậy giấc mơ về Hà Nội trong tôi.

Yêu Hà Nội từ những trang văn

Hà Nội bốn mùa làm say đắm bao trái tim nghệ sĩ. Đất trời ưu ái ban cho Thủ đô ngàn năm văn hiến những vẻ đẹp độc đáo, riêng biệt và thi vị mà không phải vùng đất nào trên đất nước Việt Nam cũng có được. Ở Hà Nội, Xuân, Hạ, Thu, Đông - mỗi mùa mang một nét đặc trưng. Sau này, khi tôi đã đến Hà Nội trọn bốn mùa mây gió, tôi mới ngờ ngợ trong đầu cảnh này, không khí này, sắc hương này sao quen thuộc quá, ngỡ như mình đã đi qua trong suốt những năm tháng tuổi thơ dẫu thuở ấy tôi chưa một lần đặt chân đến đất Hà Thành.

Ngày cắp sách đến trường, tuỳ bút “Thương nhớ mười hai” của Vũ Bằng đã mang tôi về với mùa Xuân Hà Nội: “Mùa Xuân của tôi - mùa Xuân Bắc Việt, mùa Xuân của Hà Nội - là mùa Xuân có mưa riêu riêu, gió lành lạnh, có tiếng nhạn kêu trong đêm xanh, có tiếng trống chèo vọng lại từ những thôn xóm xa xa, có câu hát huê tình của cô gái đẹp như thơ mộng...”. Bằng ngôn ngữ êm ả, giàu chất thơ, chất nhạc, Vũ Bằng đã mang cả mùa Xuân đất Bắc về phương Nam xa xôi.

Hạ về Thủ đô bằng hương sen ngan ngát, bằng vị sấu chua mát đánh tan cái oi ả của mùa màng. Tôi nhớ có một thời mình từng ước ao nhấm nháp cốc nước sấu trong buổi trưa Hè nóng bức khi đọc những trang viết trữ tình của Tạ Việt Anh: “Những trái sấu xanh vừa độ, gọt vỏ bỏ hột, chần qua cho bớt vị chua, được thấm đẫm trong cốc nước đường hoa mai ngọt đậm. Chỉ nhấp một ngụm nước, nhai kĩ miếng sấu, cái khát trưa Hè đã dần lui”. Đối với một đứa trẻ, đôi khi ước mơ giản đơn và bình dị như thế! Cả những mường tượng về mùi sen phảng phất Tây Hồ khi tôi đọc được mấy dòng thơ của chị Nguyễn Phan Quế Mai trong bài “Những ngôi sao mang hình quang gánh”: Họ gánh về cho tôi những mùa ổi mùa xoài mùa mận/ Mùa sen mùa cốm trên vai/ Họ gánh về cổng tôi bao mùa trinh nguyên, những mùa tôi sẽ quên nếu không có họ/ Hương nhãn Hưng Yên vừa vào mùa, sen Tây Hồ vừa nở, cốm làng Vòng vừa trăn trở những hạt xanh...

Rồi mùa Thu chầm chậm đi qua trang văn, mùa đẹp và êm ả, tình tứ và man mác buồn. Ấy là mùa của bao nguồn cảm xúc không chịu nằm yên trong tâm hồn mỗi người, đã trỗi dậy hoà cùng nhịp thở của tự nhiên, của heo may se sắt. Mái trường nhỏ nằm bên dòng sông nhỏ sớm hôm ấy bất chợt vang vang mấy câu thơ của thi sĩ Nguyễn Đình Thi trong bài “Đất nước”, gói trong đó là cả một sớm mai Thu về phố cổ: Sáng chớm lạnh trong lòng Hà Nội/ Những phố dài xao xác hơi may/ Người ra đi đầu không ngoảnh lại/ Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy. Ai từng đi qua phố trong cơn gió heo may ùa về, ngắm lá vàng rơi, cây cơm nguội vàng góc đường, hương thị thơm quyện trong nắng êm đềm trải nhẹ,... mới thấy hết cái hồn cốt của mùa Thu Hà thành. Mùa Thu níu bước chân người xa trở về hàn huyên tâm sự.

Và mùa Đông đổ buồn trên những mái ngói thâm u, thả cái rét ngọt ngào vào những tầng gác mái. Đọc mấy dòng thơ của thi sĩ Thảo Phương: Làm sao về được mùa Đông?/ Chiều Thu - cây cầu/ Đã gãy/ Lá vàng chìm bến thời gian/ Đàn cá, im lìm, không quẫy/ Ừ, thôi.../ Mình ra khép cửa/ Vờ như mùa Đông đang về, tôi thấy mình bộ hành trên những con phố cổ mang tên Hàng Ngang, Hàng Đường, Hàng Buồm, Hàng Mã hai tay xoa xoa vào nhau, nghe rỉ rả đâu đó trên căn gác gỗ câu hát: Người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố, bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường.

Văn chương thật kì diệu! Văn chương mang về cho tôi hình ảnh, hương vị, cái mát lạnh gió heo may, cả những tâm tư tình cảm của con người Hà Nội bao đời sống trong không gian văn hoá, nếp cũ niềm xưa. Có lần tôi đọc “Một người Hà Nội” của Nguyễn Khải cho ông nghe.. Đọc đến chỗ cô Hiền nhẹ nhàng, thanh lịch trong từng cử chỉ và lời nói, thích chơi củ thuỷ tiên mỗi độ Xuân về, ông tôi tấm tắc khen: “Khéo quá! Lịch thiệp quá! Đúng là xứ sở Chẳng thơm cũng thể hoa nhài/ Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An” mà!”. Tôi thầm mong một ngày nào đó có thể đưa ông về Thủ đô, giữa những ngày rợp bóng cờ sao, rộn ràng tiếng ca nhắc nhớ về những năm tháng hào hùng của đất nước. Giấc mơ ấy, đến giờ vẫn còn bỏ ngỏ. Mà Hà Nội vẫn đẹp hoài trong tâm thức của ông tôi...

Bây giờ, mỗi năm, thậm chí mỗi mùa tôi đều về phương Bắc. Tôi không còn nương nhờ câu thơ ý văn để được về với Thủ đô trong tâm tưởng như những ngày còn nhỏ. Vậy mà, mỗi độ trở lại Hà thành, những vần thơ năm nào lại trỗi dậy trong trái tim tôi. Văn chương đã chắp cho tôi đôi cánh tình yêu Hà Nội phồn hoa, Hà Nội ngàn năm văn hiến. Một chiều mùa Thu đứng bên hồ Gươm, ngắm những cây cơm nguội bên hồ Gươm vàng rực rỡ, đứng trên cầu Long Biên nhìn con nước lững lờ và những chiếc lá vô tình trôi theo dòng, tôi bất giác ngâm nga mấy câu thơ trong bài “Trở lại trái tim mình” của nhà thơ Bằng Việt, bỗng muốn dang tay ôm cả Thủ đô thương mến vào lòng: Sông Hồng ơi! Giông bão chẳng thay màu/ Rùa thần thoại vẫn nhô lưng đội tháp/ Chùa Một Cột đổ lên đầu giặc Pháp/ Lại nở xoè trọn vẹn đoá hoa sen...

Hà Nội chiếm một vị trí thật đặc biệt trong trái tim tôi!

Tạp bút của Hoàng Khánh Duy

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Lan tỏa nghĩa tình từ giọt máu hồng: 350 người tham gia, tiếp nhận 300 đơn vị máu

Lan tỏa nghĩa tình từ giọt máu hồng: 350 người tham gia, tiếp nhận 300 đơn vị máu

Sáng 19/3, tại Trung tâm Văn hóa Cộng đồng phường Bà Rịa, TP. Hồ Chí Minh, Hội Chữ thập đỏ phường phối hợp với Trung tâm Truyền máu Bệnh viện Chợ Rẫy tổ chức Ngày hội hiến máu nhân đạo, thu hút sự tham gia đông đảo của các tầng lớp nhân dân trên địa bàn. Hoạt động không chỉ hoàn thành chỉ tiêu đề ra mà còn góp phần lan tỏa sâu rộng tinh thần nhân ái, trách nhiệm vì cộng đồng.
“Ông Bụt” của những người khuyết tật

“Ông Bụt” của những người khuyết tật

Tuy sinh ra thiệt thòi về sức khỏe, song nghệ nhân Nguyễn Văn Trung, 73 tuổi, miệt mài theo đuổi nghề mây tre đan của quê hương Phú Vinh và gìn giữ nghề truyền thống. Không những vậy, ông còn dạy nghề cho hơn 4.000 học viên, trong đó có nhiều người khuyết tật, giúp họ có một cái nghề bền vững tự nuôi sống bản thân...
“Giữ trọn nghĩa tình Gia Lai giữa lòng Sài Gòn”

“Giữ trọn nghĩa tình Gia Lai giữa lòng Sài Gòn”

Giữa nhịp sống sôi động của TP. Hồ Chí Minh, vẫn có những khoảng lặng ấm áp – nơi những người con Gia Lai tìm về bên nhau, gọi nhau bằng ký ức, bằng nghĩa tình và bằng hai tiếng “đồng hương” thân thương.
Trao tặng 200 phần quà cho người dân có hoàn cảnh khó khăn và học sinh dân tộc thiểu số tại xã La Dạ

Trao tặng 200 phần quà cho người dân có hoàn cảnh khó khăn và học sinh dân tộc thiểu số tại xã La Dạ

Ngày 16/3, tại hội trường UBND xã La Dạ, tỉnh Lâm Đồng, các nhóm thiện nguyện đến từ TP. Hồ Chí Minh và Phan Thiết đã phối hợp tổ chức chương trình trao tặng 200 phần quà cho người dân có hoàn cảnh khó khăn và học sinh dân tộc thiểu số trên địa bàn.
Vì nhau

Vì nhau

Thương nhớ vợ qua đời, bạn tôi lục tìm trong kho tài liệu vợ để lại, rồi gọi điện thoại thông báo với tôi rằng: “Bà nhà tôi đã chép vào tờ giấy A4 bài thơ “Vì nhau” của anh”.

Tin khác

Người lính già tỏa sáng giữa thời bình

Người lính già tỏa sáng giữa thời bình
Cụ Ngô Tấn Vinh, 96 tuổi đời, 76 năm tuổi Đảng, ở thôn Bàu Cầu, phường Hòa Xuân, TP Đà Nẵng, ít nói về mình. Nhưng với người dân thôn Bàu Cầu, nhắc đến cụ là nhắc đến một tấm gương sống mẫu mực, tận tụy, trách nhiệm với cộng đồng...

Thắp sáng bản làng nơi biên cương Tổ quốc

Thắp sáng bản làng nơi biên cương Tổ quốc
Nhiều năm trước, cuộc sống của người dân bản Pa, xã biên giới Tam Thanh, tỉnh Thanh Hóa thường bị cái đói, cái nghèo đeo bám. Nhưng giờ đây, giữa heo hút của đại ngàn, nơi biên cương Tổ quốc, vùng đất này đang hằng ngày “thay da, đổi thịt”...

Nhiều mô hình giúp đổi thay cuộc sống ở “vùng đất dioxin” A So

Nhiều mô hình giúp đổi thay cuộc sống ở “vùng đất dioxin” A So
Vùng đất A So thuộc xã A Lưới 4, TP Huế, nơi sinh sống của người dân tộc Tà Ôi, Pa Cô, Vân Kiều… hàng chục năm qua chịu ảnh hưởng nặng nề nỗi đau của chất độc da cam dioxin trong chiến tranh. Nhưng với sự nỗ lực của chính quyền và người dân, vùng đất cằn cỗi ấy đang dần khoác lên mình màu xanh của sự sống, hồi sinh mạnh mẽ...

Tin buồn

Tin buồn
Ban tang lễ và gia đình vô cùng thương tiếc báo tin

Khát vọng ở xã vùng biên La Êê

Khát vọng ở xã vùng biên La Êê
Mênh mông thăm thẳm trên rừng xanh biên giới, La Êê đang nỗ lực đổi thay từng ngày bằng những cây con bản địa, bằng sự chịu thương chịu khó, bằng kiên nhẫn học hỏi với khát vọng đổi thay trên từng nóc làng biên cương...

Ấm áp hoạt động kỷ niệm 8/3 của Hội Người mù tỉnh Lâm Đồng

Ấm áp hoạt động kỷ niệm 8/3 của Hội Người mù tỉnh Lâm Đồng
Sáng ngày 6/3, Hội Người mù tỉnh Lâm Đồng (khu vực Bình Thuận cũ) tổ chức buổi sinh hoạt thân mật dành cho hội viên nữ nhân dịp kỷ niệm 116 năm Ngày Quốc tế Phụ nữ (8/3/1910 – 8/3/2026).

Sau 70 năm chung sống, ông bà U90 “cưới nhau” lần nữa giữa vòng tay con cháu

Sau 70 năm chung sống, ông bà U90 “cưới nhau” lần nữa giữa vòng tay con cháu
Ở tuổi gần 90, ông Nguyễn Xuân Cứ (SN 1941) và bà Nguyễn Thị Chín (SN 1942) ở xã Lạc Đạo, tỉnh Hưng Yên bất ngờ được con cháu tổ chức một đám cưới đặc biệt sau 70 năm gắn bó.

Khi sự trường thọ kết tinh từ lòng tử tế

Khi sự trường thọ kết tinh từ lòng tử tế
Giữa nhịp sống hối hả của thời đại số, tại một miền quê yên bình của tỉnh Hà Tĩnh, có một "cây cao bóng cả" đã đi qua hơn một thế kỷ. Ở tuổi 106, cụ Nguyễn Trọng Cẩn không chỉ khiến người ta ngưỡng mộ bởi sự trường thọ mà còn bởi trí tuệ minh mẫn và một tâm hồn thanh cao, kết tinh từ lối sống kỷ luật và lòng yêu thương gia đình...

Các địa phương chăm lo Tết, mừng thọ người cao tuổi

Các địa phương chăm lo Tết, mừng thọ người cao tuổi
Nhân dịp đón Xuân mới Bính Ngọ 2026, cùng với Trung ương Hội, Hội NCT các địa phương nỗ lực vận động nguồn lực, tổ chức thăm hỏi, tặng quà hỗ trợ NCt nghèo, hoàn cảnh khó khăn để có cái Tết ấm áp, đủ đầy hơn…

Đặc sắc lễ hội Cầu ngư đầu xuân ở Quảng Ninh

Đặc sắc lễ hội Cầu ngư đầu xuân ở Quảng Ninh
Từ bao đời nay, ngư dân vùng biển Hà An, phường Hà An, tỉnh Quảng Ninh vẫn truyền tai nhau câu nói: “Ra khơi nhờ biển, trở về nhờ ơn Trời”. Với niềm tin ấy, lễ hội Cầu ngư không chỉ là nơi sinh hoạt tín ngưỡng mà còn là biểu tượng tinh thần của cộng đồng ngư dân nơi đây - nơi gửi gắm niềm tin, khát vọng bình an và những mùa biển bội thu.

An Khê: Món nợ ân tình với mảnh đất quê hương

An Khê: Món nợ ân tình với mảnh đất quê hương
Đầu Xuân năm nay, tôi đứng khá lâu trước cổng chào của phường An Khê (Gia Lai). Dòng chữ kỷ niệm 255 năm Khởi nghĩa nông dân Tây Sơn và chiến thắng Ngọc Hồi - Đống Đa nổi bật giữa nền trời cao nguyên trong trẻo. Người qua lại đông nhưng không ồn ào. Giữa nhịp đi lại ấy, tôi chợt nghĩ, làm nghề viết về làng nghề và văn hóa truyền thống nhiều năm, có những vùng đất mình từng đi qua, nhưng cũng có những vùng đất mình còn nợ một bài viết cho ra hồn.

Đợi Xuân

Đợi Xuân
Tôi nhớ những năm tháng ấu thơ, cả nhà đợi Xuân cũng bắt đầu từ khu vườn nhỏ xinh đầy hoa này, nơi mẹ tính toán từng luống hoa cúc, từng chậu đào sẽ nở đúng dịp Tết, nơi những nhánh mai vàng được chăm chút từng ngày để kịp đơm bông khi Xuân sang.

Quê ngoại bên thềm Xuân sang

Quê ngoại bên thềm Xuân sang
Tết đến, Xuân về bao giờ cũng đem đến cho ta một cảm giác vừa phấn chấn vừa bồi hồi với bao dự định mới và ôn lại bao buồn, vui cũ. Vậy nhưng đây là lần đầu tiên tôi mới được nếm trải hương vị cái Tết của quê ngoại, cái Tết đầu tiên sau sáp nhập 3 xã vùng bãi ngang, gồm: Đỉnh Bàn, Thạch Hải và Thạch Khê thành xã Thạch Khê, với diện tích tự nhiên hơn 46 km2, dân số gần 18.000 người.

Mùa Xuân - sống vui, sống khỏe nâng cao dân trí để vươn xa

Mùa Xuân - sống vui, sống khỏe nâng cao dân trí để vươn xa
Xuân Bính Ngọ - 2026, hai nhà giáo già, hai người bạn tâm phúc Tống Minh Hùng và Bùi Hữu Giao, một thời là cán bộ giảng dạy Trường Cao đẳng Sư phạm Sông Bé, Bình Dương, nay là TP Hồ Chí Minh.

Khi ngựa bị… hàm oan!

Khi ngựa bị… hàm oan!
Văn chương cổ điển Trung Quốc thường đề cập nhiều đến ngựa. Tiểu thuyết "Tam quốc chí" cũng không ngoại lệ nếu không muốn nói còn… vượt trội khoản này. Chỉ một bộ tiểu thuyết hơn 2.000 trang đã hiện diện đến 5 con "thần mã" với sức vóc, tài năng và/hoặc tướng mạo đều thuộc loại "dị thường". Thế nhưng cái dị thường của các chú ngựa đa phần đều mang tính tích cực, tạo thiện cảm cho người đọc.
Xem thêm
Gỡ rối tuổi xế chiều: Tình yêu tuổi xế chiều bị các con ngăn cấm

Gỡ rối tuổi xế chiều: Tình yêu tuổi xế chiều bị các con ngăn cấm

Chồng mất năm tôi 42 tuổi, và tôi ở vậy nuôi các con. Nay các con tôi đã trưởng thành, đều đã lập gia đình và ở riêng. Các con tôi bận rộn mưu sinh, buổi sáng đưa cháu nhờ tôi trông nom rồi tối đón về, bỏ lại tôi trong ngôi nhà cô quạnh.
Xấu hổ khi nhắc đến tình dục, “vết thương vô hình” của NCT

Xấu hổ khi nhắc đến tình dục, “vết thương vô hình” của NCT

Tuổi già thường bị gán với suy giảm ham muốn và cơ thể đã quên rung động. Nhưng thực tế, “nỗi xấu hổ” khi nhắc đến tình dục mới là thứ khiến người già thật sự “già đi” chứ không phải tuổi tác. Tình dục ở NCT không phải là điều đáng xấu hổ, mà là phần tiếp nối tự nhiên của tình yêu và sự sống. Khi cơ thể yếu đi, trái tim vẫn có quyền được rung động, được chạm, được sẻ chia, yêu thương và chữa lành...
Làm thế nào để ông bà yêu thương, chăm sóc nhau hơn?

Làm thế nào để ông bà yêu thương, chăm sóc nhau hơn?

Ở tuổi xế chiều, yêu không còn là những lời hứa nồng nàn, mà là sự hiện diện, là cái nắm tay ấm, là ánh mắt biết dừng lại để lắng nghe nhau. Giống như với sức khỏe, tình yêu tuổi già cần được chăm sóc, nuôi dưỡng sự dịu dàng của trái tim...
Lãng mạn tuổi già: Làm thơ tặng bà, pha trà cho ông, tặng hoa cho nhau

Lãng mạn tuổi già: Làm thơ tặng bà, pha trà cho ông, tặng hoa cho nhau

Tuổi già không phải là đoạn cuối của tình yêu, mà là khoảnh khắc dịu dàng nhất, khi người ta học cách yêu bằng những điều thật nhỏ: Một tách trà, một bài thơ, một bông hoa. Ở tuổi này, lãng mạn không còn là những lời hứa, mà là hơi ấm còn lưu lại trong tay, là ánh mắt vẫn biết mỉm cười giữa những nếp nhăn....
Khó nói chuyện tuổi già

Khó nói chuyện tuổi già

LTS: “Bảy mươi vẫn thương nhau như thuở mới cưới, mà ngọn lửa yêu đương cứ lụi dần…” Chuyện nghe quen mà vẫn cứ… ngại nói! Thực ra, sinh lí tuổi già suy giảm không phải “trời bắt”, cũng không phải “hết thời” mà là quy luật tự nhiên. Tuy nhiên, nếu hiểu đúng và biết cách chăm sóc, NCT hoàn toàn có thể giữ lửa yêu thương, thậm chí còn ấm áp hơn cả thời son trẻ.
Thảnh thơi tuổi xế chiều

Thảnh thơi tuổi xế chiều

Nhắc đến tuổi già, có thể nhiều người sẽ nghĩ đến hình ảnh một người thiếu sức sống, sức khỏe tinh thần, thể chất suy giảm, cơ hội nghề nghiệp và xã hội hạn chế, cô đơn, mất phương hướng. Song, rất nhiều NCT đã đem đến cái nhìn tích cực về tuổi già. Họ sống một cuộc sống khỏe mạnh, vui vẻ, ý nghĩa và vẫn giữ vai trò tích cực trong xã hội, bởi họ đã chuẩn bị tâm thế để có một “tuổi già chủ động”.
Lan tỏa nghĩa tình từ giọt máu hồng: 350 người tham gia, tiếp nhận 300 đơn vị máu

Lan tỏa nghĩa tình từ giọt máu hồng: 350 người tham gia, tiếp nhận 300 đơn vị máu

Sáng 19/3, tại Trung tâm Văn hóa Cộng đồng phường Bà Rịa, TP. Hồ Chí Minh, Hội Chữ thập đỏ phường phối hợp với Trung tâm Truyền máu Bệnh viện Chợ Rẫy tổ chức Ngày hội hiến máu nhân đạo, thu hút sự tham gia đông đảo của các tầng lớp nhân dân trên địa bàn. Hoạt động không chỉ hoàn thành chỉ tiêu đề ra mà còn góp phần lan tỏa sâu rộng tinh thần nhân ái, trách nhiệm vì cộng đồng.
“Ông Bụt” của những người khuyết tật

“Ông Bụt” của những người khuyết tật

Tuy sinh ra thiệt thòi về sức khỏe, song nghệ nhân Nguyễn Văn Trung, 73 tuổi, miệt mài theo đuổi nghề mây tre đan của quê hương Phú Vinh và gìn giữ nghề truyền thống. Không những vậy, ông còn dạy nghề cho hơn 4.000 học viên, trong đó có nhiều người khuyết tật, giúp họ có một cái nghề bền vững tự nuôi sống bản thân...
Trao tặng 200 phần quà cho người dân có hoàn cảnh khó khăn và học sinh dân tộc thiểu số tại xã La Dạ

Trao tặng 200 phần quà cho người dân có hoàn cảnh khó khăn và học sinh dân tộc thiểu số tại xã La Dạ

Ngày 16/3, tại hội trường UBND xã La Dạ, tỉnh Lâm Đồng, các nhóm thiện nguyện đến từ TP. Hồ Chí Minh và Phan Thiết đã phối hợp tổ chức chương trình trao tặng 200 phần quà
“Giữ trọn nghĩa tình Gia Lai giữa lòng Sài Gòn”

“Giữ trọn nghĩa tình Gia Lai giữa lòng Sài Gòn”

Giữa nhịp sống sôi động của TP. Hồ Chí Minh, vẫn có những khoảng lặng ấm áp – nơi những người con Gia Lai tìm về bên nhau, gọi nhau bằng ký ức, bằng nghĩa tình và bằng hai tiếng “đồng hương” thân thương.
Vì nhau

Vì nhau

Thương nhớ vợ qua đời, bạn tôi lục tìm trong kho tài liệu vợ để lại, rồi gọi điện thoại thông báo với tôi rằng: “Bà nhà tôi đã chép vào tờ giấy A4 bài thơ “Vì nhau” của anh”.
Người lính già tỏa sáng giữa thời bình

Người lính già tỏa sáng giữa thời bình

Cụ Ngô Tấn Vinh, 96 tuổi đời, 76 năm tuổi Đảng, ở thôn Bàu Cầu, phường Hòa Xuân, TP Đà Nẵng, ít nói về mình. Nhưng với người dân thôn Bàu Cầu, nhắc đến cụ là nhắc đến một tấm gương sống mẫu mực, tận tụy, trách nhiệm với cộng đồng...
Phiên bản di động