Bữa cơm gia đình “ngọn lửa” giữ ấm cho mỗi người

Có những điều tưởng chừng rất đỗi bình thường, đến khi vắng đi mới thấy mình đã từng được chở che bởi một thứ hạnh phúc giản dị đến nhường nào. Với tôi, đó là bữa cơm gia đình, không phải cao lương mĩ vị, không phải mâm son bát ngọc, chỉ là một nồi cơm nóng, một đĩa rau, một bát canh, đôi khi thêm chút cá kho hay miếng thịt rim. Nhưng kì lạ thay, những món ăn ấy lại mang một hương vị mà không nhà hàng nào có thể tái hiện - hương vị của yêu thương, của sự chờ đợi, của những điều không cần nói thành lời...

Tuổi thơ tôi gắn với hình ảnh căn bếp nhỏ, nơi mẹ luôn là người nhóm lửa đầu tiên và cũng là người tắt bếp sau cùng. Chiều nào cũng vậy, khi ánh nắng còn vương trên ngọn tre trước ngõ, mẹ đã lụi hụi vo gạo, rửa rau, nhóm lửa. Tiếng dao thớt lách cách, tiếng dầu mỡ xèo xèo, hòa vào mùi khói bếp tạo nên một thứ âm thanh và mùi hương mà đến tận bây giờ, chỉ cần thoáng qua đâu đó, lòng tôi lại chùng xuống.

Bữa cơm không bắt đầu khi thức ăn được dọn ra, mà bắt đầu từ khoảnh khắc mẹ nghĩ hôm nay nấu gì để cả nhà vui. Nó bắt đầu từ việc cha về sớm hơn thường lệ, từ tiếng bước chân quen thuộc ngoài hiên, từ câu gọi: “Ăn cơm thôi con!”

Hồi nhỏ, tôi từng nghĩ bữa cơm chỉ là việc ăn cho no. Nhưng lớn lên mới hiểu, đó là một nghi thức - nơi mỗi người trở về, dù cả ngày đã đi xa đến đâu.

Bữa cơm gia đình “ngọn lửa” giữ ấm cho mỗi người

Mâm cơm gia đình là nơi không ai phải “diễn”. Ở đó, ta được là chính mình nhất. Cha có thể kể những câu chuyện công việc còn dang dở. Mẹ có thể than thở đôi điều về chợ búa, về giá rau hôm nay. Con cái có thể khoe điểm cao hay lén giấu một lỗi nhỏ vừa mắc phải. Mọi vui buồn, áp lực, mệt mỏi dường như được đặt xuống, gói ghém trong tiếng cười, trong những câu hỏi han giản dị: “Ăn có ngon không con?”; “Hôm nay ở trường thế nào?”; “Mai cha đi sớm, nhớ dậy ăn sáng”.

Những câu nói tưởng chừng nhỏ bé ấy lại chính là sợi dây vô hình gắn kết các thành viên lại với nhau. Không có những cuộc họp gia đình trang trọng, không có những bài diễn văn dài dòng - chỉ có một bữa cơm, nhưng đủ để giữ một mái nhà. Có lẽ vì vậy mà khi bữa cơm thưa dần, người ta cũng bắt đầu thấy khoảng cách lớn lên.

Có một giai đoạn, tôi rời quê lên thành phố học tập và làm việc. Những ngày đầu, tôi háo hức với cuộc sống tự do ăn lúc nào cũng được, ăn gì cũng xong. Nhưng rồi rất nhanh, tôi nhận ra mình đã đánh đổi một điều quan trọng. Những bữa ăn một mình. Không ai hỏi tôi ăn có ngon không. Không ai gắp thêm cho tôi miếng cá ngon nhất. Chẳng có tiếng trò chuyện, không có tiếng cười. Chỉ có chiếc điện thoại, một bộ phim đang phát dở và một hộp cơm mua vội.

Có những tối, tôi ăn rất nhanh, không phải vì đói, mà vì bữa ăn quá trống trải. Tôi bắt đầu nhớ những lúc bị mẹ mắng vì ăn chậm, nhớ cả việc phải chờ đủ người mới được động đũa - điều mà ngày xưa tôi từng thấy phiền phức. Hóa ra, điều làm nên một bữa cơm không phải là thức ăn, mà là con người.

Bữa cơm gia đình không chỉ nuôi dưỡng thể chất, mà còn nuôi dưỡng nhân cách. Ở đó, ta học được cách nhường nhịn khi gắp thức ăn. Học cách chờ đợi để đủ mặt mọi người. Học cách lắng nghe và chia sẻ. Học cả sự biết ơn - với người nấu, với những gì mình đang có. Những bài học ấy không được giảng dạy bằng sách vở, mà bằng chính cách sống mỗi ngày. Một đứa trẻ nhìn cha mẹ quan tâm nhau trong bữa cơm sẽ lớn lên với sự ấm áp. Một đứa trẻ thường xuyên ăn trong im lặng sẽ dần quen với sự xa cách. Bữa cơm vì thế không chỉ là chuyện ăn uống, mà là nền tảng của văn hóa gia đình - nơi hình thành những giá trị bền vững nhất.

Ngày nay, khi cuộc sống ngày càng bận rộn, bữa cơm gia đình dường như trở nên xa xỉ. Người lớn bận công việc. Trẻ nhỏ bận học thêm. Mỗi người một lịch trình, một thế giới riêng. Có khi cùng ở trong một ngôi nhà, nhưng lại hiếm khi ngồi chung một mâm cơm. Nhiều gia đình thay bữa cơm bằng những cuộc hẹn bên ngoài, những đơn hàng giao tận nơi. Nhanh, tiện, nhưng thiếu đi một điều rất quan trọng sự gắn kết.

Chúng ta có thể kiếm được nhiều tiền hơn, ăn ngon hơn, nhưng lại khó tìm lại cảm giác được chờ đợi trong một bữa cơm. Có lẽ, điều đáng tiếc nhất không phải là thiếu thời gian, mà là ta quên mất việc dành thời gian cho nhau.

Mỗi lần trở về nhà, điều đầu tiên tôi mong chờ không phải là nghỉ ngơi, mà là được ngồi vào mâm cơm quen thuộc. Vẫn là căn bếp ấy. Vẫn là những món ăn không cầu kì. Nhưng cảm giác thì khác hẳn. Mẹ vẫn hỏi những câu cũ. Cha vẫn gắp cho tôi miếng ngon nhất. Và tôi nhận ra, dù mình có đi bao xa, bữa cơm gia đình vẫn là nơi duy nhất khiến tôi thực sự “trở về”. Không phải ai cũng có cơ hội giữ mãi những bữa cơm ấy. Có người lớn lên trong thiếu thốn. Có người mất đi người thân. Có người chỉ khi mọi thứ đã qua mới kịp nhận ra giá trị của những điều từng có. Vì thế, khi còn có thể, hãy trân trọng.

Bữa cơm gia đình không tự nhiên tồn tại. Nó cần được gìn giữ. Đôi khi, chỉ cần một người chủ động: Một người nấu bữa tối. Một người tắt điện thoại. Một người nói: “Hôm nay mình ăn cùng nhau nhé!” Những điều nhỏ bé ấy, nếu được lặp lại, sẽ trở thành thói quen. Và thói quen ấy sẽ trở thành kí ức đẹp cho cả một đời. Không cần phải mỗi ngày đều đủ đầy. Chỉ cần còn có những bữa cơm, còn có những khoảnh khắc cùng nhau, thì gia đình vẫn còn là nơi để quay về.

Người ta có thể nói nhiều về vai trò của gia đình trong xã hội hiện đại. Nhưng với tôi, tất cả có thể gói gọn trong một hình ảnh rất đơn giản: mâm cơm.

Một mâm cơm nhỏ, nhưng chứa đựng cả một thế giới. Một bữa ăn ngắn, nhưng giữ gìn những giá trị dài lâu. Giữa những biến động của cuộc sống, giữa những thay đổi không ngừng của thời đại, bữa cơm gia đình vẫn là ngọn lửa nhỏ - âm ỉ nhưng bền bỉ - giữ ấm mỗi con người. Và có lẽ, hạnh phúc không phải là điều gì quá lớn lao. Chỉ là, sau một ngày dài, có một nơi để trở về, có một bữa cơm đang chờ, và có những người luôn đợi ta… ngồi xuống

ThS. Trần Trọng Triết

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Biến “rác vườn” thành sản phẩm xanh vươn ra đại dương

Biến “rác vườn” thành sản phẩm xanh vươn ra đại dương

Giữa miền trung du xứ Quảng, nơi những hàng cau thẳng tắp vươn mình trong nắng gió, câu chuyện của chị Võ Thị Thu Thôi, thôn 5, xã Thạnh Bình, TP Đà Nẵng - người phụ nữ đã đánh thức giá trị từ mo cau, biến “rác vườn” thành những sản phẩm xanh mang hơi thở của thời đại, đồng thời mở ra sinh kế ổn định cho nhiều phụ nữ nông thôn...
Hành trình về nguồn tại Vĩnh Long: Dấu ấn của NCT khu phố 11

Hành trình về nguồn tại Vĩnh Long: Dấu ấn của NCT khu phố 11

Vừa qua, Chi bộ khu phố 11, phường Vĩnh Hội, TP Hồ Chí Minh tổ chức chuyến hành trình về nguồn đầy ý nghĩa tại xã Hưng Mỹ, tỉnh Vĩnh Long. Hoạt động diễn ra trong không khí cả nước hướng tới các ngày kỷ niệm lớn.
Lễ giỗ và kỷ niệm 515 năm đỗ Tiến sĩ của Anh nghị Đại vương Vũ Phi Hổ

Lễ giỗ và kỷ niệm 515 năm đỗ Tiến sĩ của Anh nghị Đại vương Vũ Phi Hổ

Ngày 1/5, tức ngày 15/3 Âm lịch, UBND phường Hoành Bồ, tỉnh Quảng Ninh đã long trọng tổ chức lễ giỗ và kỷ niệm 515 năm ngày đỗ Tiến sĩ của Anh nghị Đại vương, Phó Đô Ngự sử Vũ Phi Hổ. Sự kiện nhằm tưởng nhớ, tri ân công lao của bậc hiền tài tiêu biểu vùng Đông Bắc, đồng thời giáo dục truyền thống hiếu học, khơi dậy niềm tự hào về lịch sử, văn hóa địa phương.
Cụ ông 83 tuổi “thổi hồn” lịch sử qua guồng nước con rối

Cụ ông 83 tuổi “thổi hồn” lịch sử qua guồng nước con rối

Ở tuổi 83, khi nhiều người đã chọn cuộc sống an nhàn bên con cháu, cụ Nguyễn Trọng Hảo (thôn 8, xã Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh) vẫn miệt mài bên những thanh tre, ống nhựa, bu lông và bánh răng cơ khí. Từ đôi tay khéo léo và niềm đam mê đặc biệt với lịch sử quê hương, cụ đã sáng chế mô hình “guồng nước con rối” như một cách kể chuyện độc đáo, sinh động về Ngã ba Đồng Lộc, nơi từng ghi dấu những năm tháng chiến tranh ác liệt...
Hội Người mù Lâm Đồng:Trao 200 phần quà cho người mù có hoàn cảnh khó khăn

Hội Người mù Lâm Đồng:Trao 200 phần quà cho người mù có hoàn cảnh khó khăn

Ngày 30/4, tại Trung tâm Huấn luyện và Thi đấu thể thao Bình Thuận (Lâm Đồng), Hội Người mù tỉnh Lâm Đồng tổ chức chương trình trao tặng 200 phần quà cho người mù có hoàn cảnh khó khăn tại khu vực phía Đông của tỉnh. Đây là hoạt động mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc, thể hiện tinh thần tương thân tương ái, sẻ chia với những người yếu thế trong xã hội nhân dịp kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.

Tin khác

Cựu chiến binh cao tuổi - vững vàng trên trận tuyến tư tưởng

Cựu chiến binh cao tuổi - vững vàng trên trận tuyến tư tưởng
Trên trận tuyến tư tưởng bảo vệ Đảng, Nhà nước và chế độ, các cựu chiến binh (CCB) , nhất là các CCB cao tuổi có vai trò đặc biệt quan trọng như lá chắn thép ở cơ sở, vừa là chỗ dựa tin cậy của cấp ủy Đảng, chính quyền, vừa là người phất cờ kêu gọi Nhân dân xung trận đấu tranh chống các quan điểm sai trái, thù địch.

Bảo Ái trên đường đổi mới

Bảo Ái trên đường đổi mới
Trong không khí cả nước hướng về kỷ niệm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước 30/4, trở lại xã Bảo Ái, tỉnh Lào Cai hôm nay, dễ cảm nhận sức sống mới lan tỏa khắp thôn bản. Mảnh đất vùng cao năm nào nhiều khó khăn nay đã đổi thay rõ rệt, đời sống Nhân dân ngày càng nâng cao...

Người lính già và ngọn lửa không tắt giữa đời thường

Người lính già và ngọn lửa không tắt giữa đời thường
Trong dòng chảy ký ức của dân tộc, có những con người không chỉ đi qua chiến tranh mà còn mang theo cả một thời đại. Thượng tá, thương binh Nguyễn Minh Đệ (SN 1936) hiện sinh sống tại TDP Hồng Hà, phường Trần Phú, tỉnh Hà Tĩnh là một trong những nhân chứng như thế. Ở tuổi 90, ông không chỉ là “pho sử sống” của hai cuộc kháng chiến mà còn là biểu tượng sinh động của lớp người cao tuổi Việt Nam: Từng đi qua bom đạn, nay tiếp tục góp sức dựng xây quê hương...

45 năm canh giữ anh linh đồng đội

45 năm canh giữ anh linh đồng đội
Những ngày tháng Tư lịch sử, chúng tôi tìm về làng Đại An Khê, xã Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị để gặp ông Hồ Xuân Thành với thâm niên 45 năm làm công việc quản trang tại Nghĩa trang liệt sĩ Hải Thượng. Bước vào cái tuổi xưa nay hiếm nhưng ông vẫn miệt mài với công việc đầy ý nghĩa, mang tính nhân văn, tri ân sâu sắc đến những người đã hi sinh cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Và chắc chắn một điều là ông sẽ còn tiếp tục làm công việc này cho đến khi nào mắt mờ, chân mỏi…

Khắc sâu ký ức hào hùng...

Khắc sâu ký ức hào hùng...
Hơn nửa thế kỷ trôi qua kể từ khi non sông thu về một mối, những o dân quân, du kích, những chiến sĩ công an vũ trang, lính trinh sát… nơi miền giới tuyến Vĩnh Linh, tỉnh Quảng Trị vẫn chưa thể nào quên ký ức về tháng ngày bám trụ quê hương, “ăn cơm Bắc, đánh giặc Nam” trong vô vàn gian khổ nhưng vững niềm tin toàn thắng. Năm xưa, họ mang trong mình lòng yêu nước, ý thức trách nhiệm với Tổ quốc, nhiệt huyết của tuổi trẻ cùng khí thế sục sôi đánh Mỹ. Giờ đây, dù đã bước sang tuổi xưa nay hiếm, lên chức ông, chức bà, thế nhưng những năm tháng sống trong mưa bom, bão đạn với họ vẫn như vừa mới hôm qua...

Bà đừng làm như thế

Bà đừng làm như thế
Một buổi sáng đi chợ sớm ở xã P… (Hà Nội), tôi gặp lại bà Nguyễn Thị Hợi - một nông dân quen thuộc chuyên trồng rau cung cấp cho các chợ trong vùng. Sạp rau của bà lúc nào cũng xanh mướt, bắt mắt, từ cải ngọt, rau muống đến xà lách, mồng tơi… Người mua qua lại tấp nập, ai cũng khen rau “non, xanh, đẹp”.

Hai chiếc ghế trống trong lễ cưới và câu chuyện 20 năm ông bà nuôi cháu nên người

Hai chiếc ghế trống trong lễ cưới và câu chuyện 20 năm ông bà nuôi cháu nên người
Không chỉ gây ấn tượng bởi những món quà giá trị, đám cưới của cô gái mồ côi tại Hà Tĩnh còn chạm đến trái tim hàng triệu người bởi hành trình 20 năm lớn lên trong tình thương của ông bà nội và hình ảnh hai chiếc ghế trống dành cho người cha, người mẹ đã đi xa.

Hành vi cản trở người cao tuổi sống riêng bị xử phạt ra sao?

Hành vi cản trở người cao tuổi sống riêng bị xử phạt ra sao?
Tạp chí Người cao tuổi nhận được đề nghị tư vấn pháp luật của bạn đọc Trần Nh. (ở Thanh Xuân, Hà Nội) với nội dung sau: Tôi năm nay 70 tuổi, tôi có một căn chung cư đang cho thuê, nay tôi không muốn sống chung cùng con cháu mà muốn ra ở riêng. Tôi muốn hỏi, hành vi cản trở người cao tuổi sống riêng bị xử phạt ra sao?

Lan tỏa mô hình chung tay xây dựng môi trường xanh - sạch - đẹp

Lan tỏa mô hình chung tay xây dựng môi trường xanh - sạch - đẹp
Thời gian qua, các cấp Hội NCT phường Hoành Bồ, tỉnh Quảng Ninh đã mạnh dạn, đi đầu và là tấm gương sáng trong các hoạt động, mô hình chung tay xây dựng môi trường xanh - sạch - đẹp.

Hồn quê trong từng sợi đót

Hồn quê trong từng sợi đót
Nằm trên địa bàn xã Mai Phụ, tỉnh Hà Tĩnh, làng chổi đót Hà Ân từ lâu đã trở thành một trong những làng nghề truyền thống tiêu biểu của địa phương. Trải qua hơn 150 năm hình thành và phát triển, nghề làm chổi đót nơi đây vẫn được người dân gìn giữ, nối truyền qua nhiều thế hệ như một phần không thể tách rời của đời sống văn hóa..

Mẹ già bán khoai nuôi ba con tâm thần sau biến cố mất chồng tuổi xế chiều

Mẹ già bán khoai nuôi ba con tâm thần sau biến cố mất chồng tuổi xế chiều
Ở tuổi xế chiều, khi nhiều người đã được an hưởng tuổi già bên con cháu, bà Trần Thị Xuân ở xóm 4, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An vẫn lặng lẽ mưu sinh từng ngày bằng gánh khoai nhỏ trước cổng Bệnh viện Tâm thần Nghệ An, để nuôi ba người con mắc bệnh tâm thần và chăm mẹ chồng gần trăm tuổi.

Đôi điều cảm nhận ở Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng tỉnh Quảng Ninh

Đôi điều cảm nhận ở Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng tỉnh Quảng Ninh
Ở tuổi 70, sức khỏe thường xuyên có vấn đề, nhưng lâu nay tôi vẫn thường “điều trị tại gia”. Gần đây có biểu hiện đau xương khớp, hai tay tê, bì, đứng lên ngồi xuống khó khăn, nghe ông bạn đồng niên tư vấn, nên tôi đến Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng khám. Vậy là, tôi gác lại mọi việc, đến khám và điều trị, sau hơn một tuần, bệnh tình đã ổn.

Có nhà cao tầng, con vẫn ra ở riêng: Tôi nên ở lại hay theo con?

Có nhà cao tầng, con vẫn ra ở riêng: Tôi nên ở lại hay theo con?
Tôi năm nay 67 tuổi, có một người con trai đã lấy vợ và 2 đứa cháu nội. Gần đây, con tôi mua một căn chung cư và dọn ra ở riêng. Giờ đây, chỉ còn tôi với căn nhà 4 tầng, trống trải, nhớ con cháu.

Trong cơn nguy kịch, người lao động nghèo cần lắm những bàn tay nhân ái

Trong cơn nguy kịch, người lao động nghèo cần lắm những bàn tay nhân ái
Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, một người đàn ông lao động nghèo đang từng ngày chống chọi với bệnh tật, rất cần sự chung tay giúp đỡ từ cộng đồng.

Mất tiền vì app “dịch vụ công” giả: Người cao tuổi cần lưu ý

Mất tiền vì app “dịch vụ công” giả: Người cao tuổi cần lưu ý
Thời gian gần đây, tội phạm công nghệ cao liên tục biến tướng thủ đoạn, nhắm vào tâm lý tin tưởng của người dân, đặc biệt là người cao tuổi, để chiếm đoạt tài sản. Nổi lên là chiêu giả danh cán bộ cơ quan Nhà nước, dẫn dụ cài đặt ứng dụng hoặc truy cập website “dịch vụ công” giả mạo. Chỉ một thao tác bất cẩn, nạn nhân có thể bị cài mã độc, mất quyền kiểm soát thiết bị và bị rút sạch tiền trong tài khoản...
Xem thêm
Có nhà cao tầng, con vẫn ra ở riêng: Tôi nên ở lại hay theo con?

Có nhà cao tầng, con vẫn ra ở riêng: Tôi nên ở lại hay theo con?

Tôi năm nay 67 tuổi, có một người con trai đã lấy vợ và 2 đứa cháu nội. Gần đây, con tôi mua một căn chung cư và dọn ra ở riêng. Giờ đây, chỉ còn tôi với căn nhà 4 tầng, trống trải, nhớ con cháu.
Gỡ rối tuổi xế chiều: Tình yêu tuổi xế chiều bị các con ngăn cấm

Gỡ rối tuổi xế chiều: Tình yêu tuổi xế chiều bị các con ngăn cấm

Chồng mất năm tôi 42 tuổi, và tôi ở vậy nuôi các con. Nay các con tôi đã trưởng thành, đều đã lập gia đình và ở riêng. Các con tôi bận rộn mưu sinh, buổi sáng đưa cháu nhờ tôi trông nom rồi tối đón về, bỏ lại tôi trong ngôi nhà cô quạnh.
Xấu hổ khi nhắc đến tình dục, “vết thương vô hình” của NCT

Xấu hổ khi nhắc đến tình dục, “vết thương vô hình” của NCT

Tuổi già thường bị gán với suy giảm ham muốn và cơ thể đã quên rung động. Nhưng thực tế, “nỗi xấu hổ” khi nhắc đến tình dục mới là thứ khiến người già thật sự “già đi” chứ không phải tuổi tác. Tình dục ở NCT không phải là điều đáng xấu hổ, mà là phần tiếp nối tự nhiên của tình yêu và sự sống. Khi cơ thể yếu đi, trái tim vẫn có quyền được rung động, được chạm, được sẻ chia, yêu thương và chữa lành...
Bà đừng làm như thế

Bà đừng làm như thế

Một buổi sáng đi chợ sớm ở xã P… (Hà Nội), tôi gặp lại bà Nguyễn Thị Hợi - một nông dân quen thuộc chuyên trồng rau cung cấp cho các chợ trong vùng. Sạp rau của bà lúc nào cũng xanh mướt, bắt mắt, từ cải ngọt, rau muống đến xà lách, mồng tơi… Người mua qua lại tấp nập, ai cũng khen rau “non, xanh, đẹp”.
Lãng mạn tuổi già: Làm thơ tặng bà, pha trà cho ông, tặng hoa cho nhau

Lãng mạn tuổi già: Làm thơ tặng bà, pha trà cho ông, tặng hoa cho nhau

Tuổi già không phải là đoạn cuối của tình yêu, mà là khoảnh khắc dịu dàng nhất, khi người ta học cách yêu bằng những điều thật nhỏ: Một tách trà, một bài thơ, một bông hoa. Ở tuổi này, lãng mạn không còn là những lời hứa, mà là hơi ấm còn lưu lại trong tay, là ánh mắt vẫn biết mỉm cười giữa những nếp nhăn....
Khó nói chuyện tuổi già

Khó nói chuyện tuổi già

LTS: “Bảy mươi vẫn thương nhau như thuở mới cưới, mà ngọn lửa yêu đương cứ lụi dần…” Chuyện nghe quen mà vẫn cứ… ngại nói! Thực ra, sinh lí tuổi già suy giảm không phải “trời bắt”, cũng không phải “hết thời” mà là quy luật tự nhiên. Tuy nhiên, nếu hiểu đúng và biết cách chăm sóc, NCT hoàn toàn có thể giữ lửa yêu thương, thậm chí còn ấm áp hơn cả thời son trẻ.
Hội Người mù Lâm Đồng:Trao 200 phần quà cho người mù có hoàn cảnh khó khăn

Hội Người mù Lâm Đồng:Trao 200 phần quà cho người mù có hoàn cảnh khó khăn

Ngày 30/4, tại Trung tâm Huấn luyện và Thi đấu thể thao tỉnh Bình Thuận (Lâm Đồng), Hội Người mù tỉnh Lâm Đồng tổ chức chương trình trao tặng 200 phần quà cho người mù
Hồn quê trong từng sợi đót

Hồn quê trong từng sợi đót

Nằm trên địa bàn xã Mai Phụ, tỉnh Hà Tĩnh, làng chổi đót Hà Ân từ lâu đã trở thành một trong những làng nghề truyền thống tiêu biểu của địa phương. Trải qua hơn 150 năm hình thành và phát triển, nghề làm chổi đót nơi đây vẫn được người dân gìn giữ, nối truyền qua nhiều thế hệ như một phần không thể tách rời của đời sống văn hóa..
Mẹ già bán khoai nuôi ba con tâm thần sau biến cố mất chồng tuổi xế chiều

Mẹ già bán khoai nuôi ba con tâm thần sau biến cố mất chồng tuổi xế chiều

Ở tuổi xế chiều, bà Xuân vẫn lặng lẽ mưu sinh bằng gánh khoai cổng Bệnh viện Tâm thần Nghệ An để nuôi ba người con mắc bệnh và chăm mẹ chồng gần trăm tuổi.
45 năm canh giữ anh linh đồng đội

45 năm canh giữ anh linh đồng đội

Những ngày tháng Tư lịch sử, chúng tôi tìm về làng Đại An Khê, xã Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị để gặp ông Hồ Xuân Thành với thâm niên 45 năm làm công việc quản trang tại Nghĩa trang liệt sĩ Hải Thượng. Bước vào cái tuổi xưa nay hiếm nhưng ông vẫn miệt mài với công việc đầy ý nghĩa, mang tính nhân văn, tri ân sâu sắc đến những người đã hi sinh cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Và chắc chắn một điều là ông sẽ còn tiếp tục làm công việc này cho đến khi nào mắt mờ, chân mỏi…
Hai chiếc ghế trống trong lễ cưới và câu chuyện 20 năm ông bà nuôi cháu nên người

Hai chiếc ghế trống trong lễ cưới và câu chuyện 20 năm ông bà nuôi cháu nên người

đám cưới của cô gái mồ côi tại Hà Tĩnh chạm đến trái tim hàng triệu người bởi hành trình 20 năm lớn lên trong tình thương của ông bà nội và hình ảnh hai chiếc ghế trống dành cho người cha, người mẹ đã đi xa.
Đôi điều cảm nhận ở Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng tỉnh Quảng Ninh

Đôi điều cảm nhận ở Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng tỉnh Quảng Ninh

Ở tuổi 70, sức khỏe thường xuyên có vấn đề, nhưng lâu nay tôi vẫn thường “điều trị tại gia”. Gần đây có biểu hiện đau xương khớp, hai tay tê, bì, đứng lên ngồi xuống khó khăn, nghe ông bạn đồng niên tư vấn, nên tôi đến Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng khám. Vậy là, tôi gác lại mọi việc, đến khám và điều trị, sau hơn một tuần, bệnh tình đã ổn.
Phiên bản di động