Bữa cơm gia đình “ngọn lửa” giữ ấm cho mỗi người

Có những điều tưởng chừng rất đỗi bình thường, đến khi vắng đi mới thấy mình đã từng được chở che bởi một thứ hạnh phúc giản dị đến nhường nào. Với tôi, đó là bữa cơm gia đình, không phải cao lương mĩ vị, không phải mâm son bát ngọc, chỉ là một nồi cơm nóng, một đĩa rau, một bát canh, đôi khi thêm chút cá kho hay miếng thịt rim. Nhưng kì lạ thay, những món ăn ấy lại mang một hương vị mà không nhà hàng nào có thể tái hiện - hương vị của yêu thương, của sự chờ đợi, của những điều không cần nói thành lời...

Tuổi thơ tôi gắn với hình ảnh căn bếp nhỏ, nơi mẹ luôn là người nhóm lửa đầu tiên và cũng là người tắt bếp sau cùng. Chiều nào cũng vậy, khi ánh nắng còn vương trên ngọn tre trước ngõ, mẹ đã lụi hụi vo gạo, rửa rau, nhóm lửa. Tiếng dao thớt lách cách, tiếng dầu mỡ xèo xèo, hòa vào mùi khói bếp tạo nên một thứ âm thanh và mùi hương mà đến tận bây giờ, chỉ cần thoáng qua đâu đó, lòng tôi lại chùng xuống.

Bữa cơm không bắt đầu khi thức ăn được dọn ra, mà bắt đầu từ khoảnh khắc mẹ nghĩ hôm nay nấu gì để cả nhà vui. Nó bắt đầu từ việc cha về sớm hơn thường lệ, từ tiếng bước chân quen thuộc ngoài hiên, từ câu gọi: “Ăn cơm thôi con!”

Hồi nhỏ, tôi từng nghĩ bữa cơm chỉ là việc ăn cho no. Nhưng lớn lên mới hiểu, đó là một nghi thức - nơi mỗi người trở về, dù cả ngày đã đi xa đến đâu.

Bữa cơm gia đình “ngọn lửa” giữ ấm cho mỗi người

Mâm cơm gia đình là nơi không ai phải “diễn”. Ở đó, ta được là chính mình nhất. Cha có thể kể những câu chuyện công việc còn dang dở. Mẹ có thể than thở đôi điều về chợ búa, về giá rau hôm nay. Con cái có thể khoe điểm cao hay lén giấu một lỗi nhỏ vừa mắc phải. Mọi vui buồn, áp lực, mệt mỏi dường như được đặt xuống, gói ghém trong tiếng cười, trong những câu hỏi han giản dị: “Ăn có ngon không con?”; “Hôm nay ở trường thế nào?”; “Mai cha đi sớm, nhớ dậy ăn sáng”.

Những câu nói tưởng chừng nhỏ bé ấy lại chính là sợi dây vô hình gắn kết các thành viên lại với nhau. Không có những cuộc họp gia đình trang trọng, không có những bài diễn văn dài dòng - chỉ có một bữa cơm, nhưng đủ để giữ một mái nhà. Có lẽ vì vậy mà khi bữa cơm thưa dần, người ta cũng bắt đầu thấy khoảng cách lớn lên.

Có một giai đoạn, tôi rời quê lên thành phố học tập và làm việc. Những ngày đầu, tôi háo hức với cuộc sống tự do ăn lúc nào cũng được, ăn gì cũng xong. Nhưng rồi rất nhanh, tôi nhận ra mình đã đánh đổi một điều quan trọng. Những bữa ăn một mình. Không ai hỏi tôi ăn có ngon không. Không ai gắp thêm cho tôi miếng cá ngon nhất. Chẳng có tiếng trò chuyện, không có tiếng cười. Chỉ có chiếc điện thoại, một bộ phim đang phát dở và một hộp cơm mua vội.

Có những tối, tôi ăn rất nhanh, không phải vì đói, mà vì bữa ăn quá trống trải. Tôi bắt đầu nhớ những lúc bị mẹ mắng vì ăn chậm, nhớ cả việc phải chờ đủ người mới được động đũa - điều mà ngày xưa tôi từng thấy phiền phức. Hóa ra, điều làm nên một bữa cơm không phải là thức ăn, mà là con người.

Bữa cơm gia đình không chỉ nuôi dưỡng thể chất, mà còn nuôi dưỡng nhân cách. Ở đó, ta học được cách nhường nhịn khi gắp thức ăn. Học cách chờ đợi để đủ mặt mọi người. Học cách lắng nghe và chia sẻ. Học cả sự biết ơn - với người nấu, với những gì mình đang có. Những bài học ấy không được giảng dạy bằng sách vở, mà bằng chính cách sống mỗi ngày. Một đứa trẻ nhìn cha mẹ quan tâm nhau trong bữa cơm sẽ lớn lên với sự ấm áp. Một đứa trẻ thường xuyên ăn trong im lặng sẽ dần quen với sự xa cách. Bữa cơm vì thế không chỉ là chuyện ăn uống, mà là nền tảng của văn hóa gia đình - nơi hình thành những giá trị bền vững nhất.

Ngày nay, khi cuộc sống ngày càng bận rộn, bữa cơm gia đình dường như trở nên xa xỉ. Người lớn bận công việc. Trẻ nhỏ bận học thêm. Mỗi người một lịch trình, một thế giới riêng. Có khi cùng ở trong một ngôi nhà, nhưng lại hiếm khi ngồi chung một mâm cơm. Nhiều gia đình thay bữa cơm bằng những cuộc hẹn bên ngoài, những đơn hàng giao tận nơi. Nhanh, tiện, nhưng thiếu đi một điều rất quan trọng sự gắn kết.

Chúng ta có thể kiếm được nhiều tiền hơn, ăn ngon hơn, nhưng lại khó tìm lại cảm giác được chờ đợi trong một bữa cơm. Có lẽ, điều đáng tiếc nhất không phải là thiếu thời gian, mà là ta quên mất việc dành thời gian cho nhau.

Mỗi lần trở về nhà, điều đầu tiên tôi mong chờ không phải là nghỉ ngơi, mà là được ngồi vào mâm cơm quen thuộc. Vẫn là căn bếp ấy. Vẫn là những món ăn không cầu kì. Nhưng cảm giác thì khác hẳn. Mẹ vẫn hỏi những câu cũ. Cha vẫn gắp cho tôi miếng ngon nhất. Và tôi nhận ra, dù mình có đi bao xa, bữa cơm gia đình vẫn là nơi duy nhất khiến tôi thực sự “trở về”. Không phải ai cũng có cơ hội giữ mãi những bữa cơm ấy. Có người lớn lên trong thiếu thốn. Có người mất đi người thân. Có người chỉ khi mọi thứ đã qua mới kịp nhận ra giá trị của những điều từng có. Vì thế, khi còn có thể, hãy trân trọng.

Bữa cơm gia đình không tự nhiên tồn tại. Nó cần được gìn giữ. Đôi khi, chỉ cần một người chủ động: Một người nấu bữa tối. Một người tắt điện thoại. Một người nói: “Hôm nay mình ăn cùng nhau nhé!” Những điều nhỏ bé ấy, nếu được lặp lại, sẽ trở thành thói quen. Và thói quen ấy sẽ trở thành kí ức đẹp cho cả một đời. Không cần phải mỗi ngày đều đủ đầy. Chỉ cần còn có những bữa cơm, còn có những khoảnh khắc cùng nhau, thì gia đình vẫn còn là nơi để quay về.

Người ta có thể nói nhiều về vai trò của gia đình trong xã hội hiện đại. Nhưng với tôi, tất cả có thể gói gọn trong một hình ảnh rất đơn giản: mâm cơm.

Một mâm cơm nhỏ, nhưng chứa đựng cả một thế giới. Một bữa ăn ngắn, nhưng giữ gìn những giá trị dài lâu. Giữa những biến động của cuộc sống, giữa những thay đổi không ngừng của thời đại, bữa cơm gia đình vẫn là ngọn lửa nhỏ - âm ỉ nhưng bền bỉ - giữ ấm mỗi con người. Và có lẽ, hạnh phúc không phải là điều gì quá lớn lao. Chỉ là, sau một ngày dài, có một nơi để trở về, có một bữa cơm đang chờ, và có những người luôn đợi ta… ngồi xuống

ThS. Trần Trọng Triết

Tin liên quan

Cùng chuyên mục

Lan tỏa mô hình chung tay xây dựng môi trường xanh - sạch - đẹp

Lan tỏa mô hình chung tay xây dựng môi trường xanh - sạch - đẹp

Thời gian qua, các cấp Hội NCT phường Hoành Bồ, tỉnh Quảng Ninh đã mạnh dạn, đi đầu và là tấm gương sáng trong các hoạt động, mô hình chung tay xây dựng môi trường xanh - sạch - đẹp.
Hồn quê trong từng sợi đót

Hồn quê trong từng sợi đót

Nằm trên địa bàn xã Mai Phụ, tỉnh Hà Tĩnh, làng chổi đót Hà Ân từ lâu đã trở thành một trong những làng nghề truyền thống tiêu biểu của địa phương. Trải qua hơn 150 năm hình thành và phát triển, nghề làm chổi đót nơi đây vẫn được người dân gìn giữ, nối truyền qua nhiều thế hệ như một phần không thể tách rời của đời sống văn hóa..
Mẹ già bán khoai nuôi ba con tâm thần sau biến cố mất chồng tuổi xế chiều

Mẹ già bán khoai nuôi ba con tâm thần sau biến cố mất chồng tuổi xế chiều

Ở tuổi xế chiều, khi nhiều người đã được an hưởng tuổi già bên con cháu, bà Trần Thị Xuân ở xóm 4, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An vẫn lặng lẽ mưu sinh từng ngày bằng gánh khoai nhỏ trước cổng Bệnh viện Tâm thần Nghệ An, để nuôi ba người con mắc bệnh tâm thần và chăm mẹ chồng gần trăm tuổi.
Đôi điều cảm nhận ở Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng tỉnh Quảng Ninh

Đôi điều cảm nhận ở Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng tỉnh Quảng Ninh

Ở tuổi 70, sức khỏe thường xuyên có vấn đề, nhưng lâu nay tôi vẫn thường “điều trị tại gia”. Gần đây có biểu hiện đau xương khớp, hai tay tê, bì, đứng lên ngồi xuống khó khăn, nghe ông bạn đồng niên tư vấn, nên tôi đến Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng khám. Vậy là, tôi gác lại mọi việc, đến khám và điều trị, sau hơn một tuần, bệnh tình đã ổn.
Có nhà cao tầng, con vẫn ra ở riêng: Tôi nên ở lại hay theo con?

Có nhà cao tầng, con vẫn ra ở riêng: Tôi nên ở lại hay theo con?

Tôi năm nay 67 tuổi, có một người con trai đã lấy vợ và 2 đứa cháu nội. Gần đây, con tôi mua một căn chung cư và dọn ra ở riêng. Giờ đây, chỉ còn tôi với căn nhà 4 tầng, trống trải, nhớ con cháu.

Tin khác

Trong cơn nguy kịch, người lao động nghèo cần lắm những bàn tay nhân ái

Trong cơn nguy kịch, người lao động nghèo cần lắm những bàn tay nhân ái
Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, một người đàn ông lao động nghèo đang từng ngày chống chọi với bệnh tật, rất cần sự chung tay giúp đỡ từ cộng đồng.

Mất tiền vì app “dịch vụ công” giả: Người cao tuổi cần lưu ý

Mất tiền vì app “dịch vụ công” giả: Người cao tuổi cần lưu ý
Thời gian gần đây, tội phạm công nghệ cao liên tục biến tướng thủ đoạn, nhắm vào tâm lý tin tưởng của người dân, đặc biệt là người cao tuổi, để chiếm đoạt tài sản. Nổi lên là chiêu giả danh cán bộ cơ quan Nhà nước, dẫn dụ cài đặt ứng dụng hoặc truy cập website “dịch vụ công” giả mạo. Chỉ một thao tác bất cẩn, nạn nhân có thể bị cài mã độc, mất quyền kiểm soát thiết bị và bị rút sạch tiền trong tài khoản...

Tin buồn

Tin buồn
Ban tang lễ và gia đình vô cùng thương tiếc báo tin

Một mái nhà rách nát, hai số phận cạn dần hy vọng

Một mái nhà rách nát, hai số phận cạn dần hy vọng
Bà Vũ Thị Biên (SN 1960) đang từng ngày gắng gượng sống trong căn nhà dột nát ở xóm Phúc Duệ (xã Vân Tụ, Nghệ An), nơi không chỉ che mưa che nắng mà còn oằn mình gánh chịu những nỗi đau chồng chất của hai bà cháu giữa vòng vây bệnh tật và nghèo khó.

Người cao tuổi được vay vốn tạo việc làm

Người cao tuổi được vay vốn tạo việc làm
Luật Việc làm năm 2025 (Luật số 74/2025/QH15), được Quốc hội thông qua vào ngày 16/6/2025 và chính thức có hiệu lực từ ngày 01/01/2026, có quy định về việc người lao động là người cao tuổi được vay vốn tạo việc làm...

Viện dưỡng lão đầu tiên trên thế giới vận hành bằng robot

Viện dưỡng lão đầu tiên trên thế giới vận hành bằng robot
Trạm dưỡng lão tại phố Vinh Hoa, Bắc Kinh (Trung Quốc) trang bị 43 loại robot từ massage, châm cứu đến pha trà, nâng cao chất lượng sống cho người cao tuổi.

Hơn 100.000 phụ nữ hưởng lợi từ chương trình hợp tác toàn diện giữa Hội LHPN Việt Nam và Unilever Việt Nam

Hơn 100.000 phụ nữ hưởng lợi từ chương trình hợp tác toàn diện giữa Hội LHPN Việt Nam và Unilever Việt Nam
Ngày 23/3, Công ty TNHH Quốc tế Unilever Việt Nam phối hợp cùng Hội Liên hiệp Phụ nữ (LHPN) Việt Nam tổ chức Hội nghị Đánh giá thực hiện thỏa thuận hợp tác giai đoạn 2022 - 2025.

Lan tỏa nghĩa tình từ giọt máu hồng: 350 người tham gia, tiếp nhận 300 đơn vị máu

Lan tỏa nghĩa tình từ giọt máu hồng: 350 người tham gia, tiếp nhận 300 đơn vị máu
Sáng 19/3, tại Trung tâm Văn hóa Cộng đồng phường Bà Rịa, TP. Hồ Chí Minh, Hội Chữ thập đỏ phường phối hợp với Trung tâm Truyền máu Bệnh viện Chợ Rẫy tổ chức Ngày hội hiến máu nhân đạo, thu hút sự tham gia đông đảo của các tầng lớp nhân dân trên địa bàn. Hoạt động không chỉ hoàn thành chỉ tiêu đề ra mà còn góp phần lan tỏa sâu rộng tinh thần nhân ái, trách nhiệm vì cộng đồng.

“Ông Bụt” của những người khuyết tật

“Ông Bụt” của những người khuyết tật
Tuy sinh ra thiệt thòi về sức khỏe, song nghệ nhân Nguyễn Văn Trung, 73 tuổi, miệt mài theo đuổi nghề mây tre đan của quê hương Phú Vinh và gìn giữ nghề truyền thống. Không những vậy, ông còn dạy nghề cho hơn 4.000 học viên, trong đó có nhiều người khuyết tật, giúp họ có một cái nghề bền vững tự nuôi sống bản thân...

“Giữ trọn nghĩa tình Gia Lai giữa lòng Sài Gòn”

“Giữ trọn nghĩa tình Gia Lai giữa lòng Sài Gòn”
Giữa nhịp sống sôi động của TP. Hồ Chí Minh, vẫn có những khoảng lặng ấm áp – nơi những người con Gia Lai tìm về bên nhau, gọi nhau bằng ký ức, bằng nghĩa tình và bằng hai tiếng “đồng hương” thân thương.

Trao tặng 200 phần quà cho người dân có hoàn cảnh khó khăn và học sinh dân tộc thiểu số tại xã La Dạ

Trao tặng 200 phần quà cho người dân có hoàn cảnh khó khăn và học sinh dân tộc thiểu số tại xã La Dạ
Ngày 16/3, tại hội trường UBND xã La Dạ, tỉnh Lâm Đồng, các nhóm thiện nguyện đến từ TP. Hồ Chí Minh và Phan Thiết đã phối hợp tổ chức chương trình trao tặng 200 phần quà cho người dân có hoàn cảnh khó khăn và học sinh dân tộc thiểu số trên địa bàn.

Vì nhau

Vì nhau
Thương nhớ vợ qua đời, bạn tôi lục tìm trong kho tài liệu vợ để lại, rồi gọi điện thoại thông báo với tôi rằng: “Bà nhà tôi đã chép vào tờ giấy A4 bài thơ “Vì nhau” của anh”.

Người lính già tỏa sáng giữa thời bình

Người lính già tỏa sáng giữa thời bình
Cụ Ngô Tấn Vinh, 96 tuổi đời, 76 năm tuổi Đảng, ở thôn Bàu Cầu, phường Hòa Xuân, TP Đà Nẵng, ít nói về mình. Nhưng với người dân thôn Bàu Cầu, nhắc đến cụ là nhắc đến một tấm gương sống mẫu mực, tận tụy, trách nhiệm với cộng đồng...

Thắp sáng bản làng nơi biên cương Tổ quốc

Thắp sáng bản làng nơi biên cương Tổ quốc
Nhiều năm trước, cuộc sống của người dân bản Pa, xã biên giới Tam Thanh, tỉnh Thanh Hóa thường bị cái đói, cái nghèo đeo bám. Nhưng giờ đây, giữa heo hút của đại ngàn, nơi biên cương Tổ quốc, vùng đất này đang hằng ngày “thay da, đổi thịt”...

Nhiều mô hình giúp đổi thay cuộc sống ở “vùng đất dioxin” A So

Nhiều mô hình giúp đổi thay cuộc sống ở “vùng đất dioxin” A So
Vùng đất A So thuộc xã A Lưới 4, TP Huế, nơi sinh sống của người dân tộc Tà Ôi, Pa Cô, Vân Kiều… hàng chục năm qua chịu ảnh hưởng nặng nề nỗi đau của chất độc da cam dioxin trong chiến tranh. Nhưng với sự nỗ lực của chính quyền và người dân, vùng đất cằn cỗi ấy đang dần khoác lên mình màu xanh của sự sống, hồi sinh mạnh mẽ...
Xem thêm
Có nhà cao tầng, con vẫn ra ở riêng: Tôi nên ở lại hay theo con?

Có nhà cao tầng, con vẫn ra ở riêng: Tôi nên ở lại hay theo con?

Tôi năm nay 67 tuổi, có một người con trai đã lấy vợ và 2 đứa cháu nội. Gần đây, con tôi mua một căn chung cư và dọn ra ở riêng. Giờ đây, chỉ còn tôi với căn nhà 4 tầng, trống trải, nhớ con cháu.
Gỡ rối tuổi xế chiều: Tình yêu tuổi xế chiều bị các con ngăn cấm

Gỡ rối tuổi xế chiều: Tình yêu tuổi xế chiều bị các con ngăn cấm

Chồng mất năm tôi 42 tuổi, và tôi ở vậy nuôi các con. Nay các con tôi đã trưởng thành, đều đã lập gia đình và ở riêng. Các con tôi bận rộn mưu sinh, buổi sáng đưa cháu nhờ tôi trông nom rồi tối đón về, bỏ lại tôi trong ngôi nhà cô quạnh.
Xấu hổ khi nhắc đến tình dục, “vết thương vô hình” của NCT

Xấu hổ khi nhắc đến tình dục, “vết thương vô hình” của NCT

Tuổi già thường bị gán với suy giảm ham muốn và cơ thể đã quên rung động. Nhưng thực tế, “nỗi xấu hổ” khi nhắc đến tình dục mới là thứ khiến người già thật sự “già đi” chứ không phải tuổi tác. Tình dục ở NCT không phải là điều đáng xấu hổ, mà là phần tiếp nối tự nhiên của tình yêu và sự sống. Khi cơ thể yếu đi, trái tim vẫn có quyền được rung động, được chạm, được sẻ chia, yêu thương và chữa lành...
Lãng mạn tuổi già: Làm thơ tặng bà, pha trà cho ông, tặng hoa cho nhau

Lãng mạn tuổi già: Làm thơ tặng bà, pha trà cho ông, tặng hoa cho nhau

Tuổi già không phải là đoạn cuối của tình yêu, mà là khoảnh khắc dịu dàng nhất, khi người ta học cách yêu bằng những điều thật nhỏ: Một tách trà, một bài thơ, một bông hoa. Ở tuổi này, lãng mạn không còn là những lời hứa, mà là hơi ấm còn lưu lại trong tay, là ánh mắt vẫn biết mỉm cười giữa những nếp nhăn....
Khó nói chuyện tuổi già

Khó nói chuyện tuổi già

LTS: “Bảy mươi vẫn thương nhau như thuở mới cưới, mà ngọn lửa yêu đương cứ lụi dần…” Chuyện nghe quen mà vẫn cứ… ngại nói! Thực ra, sinh lí tuổi già suy giảm không phải “trời bắt”, cũng không phải “hết thời” mà là quy luật tự nhiên. Tuy nhiên, nếu hiểu đúng và biết cách chăm sóc, NCT hoàn toàn có thể giữ lửa yêu thương, thậm chí còn ấm áp hơn cả thời son trẻ.
Thảnh thơi tuổi xế chiều

Thảnh thơi tuổi xế chiều

Nhắc đến tuổi già, có thể nhiều người sẽ nghĩ đến hình ảnh một người thiếu sức sống, sức khỏe tinh thần, thể chất suy giảm, cơ hội nghề nghiệp và xã hội hạn chế, cô đơn, mất phương hướng. Song, rất nhiều NCT đã đem đến cái nhìn tích cực về tuổi già. Họ sống một cuộc sống khỏe mạnh, vui vẻ, ý nghĩa và vẫn giữ vai trò tích cực trong xã hội, bởi họ đã chuẩn bị tâm thế để có một “tuổi già chủ động”.
Hồn quê trong từng sợi đót

Hồn quê trong từng sợi đót

Nằm trên địa bàn xã Mai Phụ, tỉnh Hà Tĩnh, làng chổi đót Hà Ân từ lâu đã trở thành một trong những làng nghề truyền thống tiêu biểu của địa phương. Trải qua hơn 150 năm hình thành và phát triển, nghề làm chổi đót nơi đây vẫn được người dân gìn giữ, nối truyền qua nhiều thế hệ như một phần không thể tách rời của đời sống văn hóa..
Mẹ già bán khoai nuôi ba con tâm thần sau biến cố mất chồng tuổi xế chiều

Mẹ già bán khoai nuôi ba con tâm thần sau biến cố mất chồng tuổi xế chiều

Ở tuổi xế chiều, bà Xuân vẫn lặng lẽ mưu sinh bằng gánh khoai cổng Bệnh viện Tâm thần Nghệ An để nuôi ba người con mắc bệnh và chăm mẹ chồng gần trăm tuổi.
Trong cơn nguy kịch, người lao động nghèo cần lắm những bàn tay nhân ái

Trong cơn nguy kịch, người lao động nghèo cần lắm những bàn tay nhân ái

Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, một người đàn ông lao động nghèo đang từng ngày chống chọi với bệnh tật, rất cần sự chung tay giúp đỡ từ cộng đồng.
Đôi điều cảm nhận ở Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng tỉnh Quảng Ninh

Đôi điều cảm nhận ở Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng tỉnh Quảng Ninh

Ở tuổi 70, sức khỏe thường xuyên có vấn đề, nhưng lâu nay tôi vẫn thường “điều trị tại gia”. Gần đây có biểu hiện đau xương khớp, hai tay tê, bì, đứng lên ngồi xuống khó khăn, nghe ông bạn đồng niên tư vấn, nên tôi đến Bệnh viện Lão khoa - Phục hồi chức năng khám. Vậy là, tôi gác lại mọi việc, đến khám và điều trị, sau hơn một tuần, bệnh tình đã ổn.
Viện dưỡng lão đầu tiên trên thế giới vận hành bằng robot

Viện dưỡng lão đầu tiên trên thế giới vận hành bằng robot

Trạm dưỡng lão tại phố Vinh Hoa, Bắc Kinh (Trung Quốc) trang bị 43 loại robot từ massage, châm cứu đến pha trà, nâng cao chất lượng sống cho người cao tuổi.
Hơn 100.000 phụ nữ hưởng lợi từ chương trình hợp tác toàn diện giữa Hội LHPN Việt Nam và Unilever Việt Nam

Hơn 100.000 phụ nữ hưởng lợi từ chương trình hợp tác toàn diện giữa Hội LHPN Việt Nam và Unilever Việt Nam

Ngày 23/3, Công ty TNHH Quốc tế Unilever Việt Nam phối hợp cùng Hội Liên hiệp Phụ nữ (LHPN) Việt Nam tổ chức Hội nghị Đánh giá thực hiện thỏa thuận hợp tác giai đoạn 2022 - 2025.
Phiên bản di động