Mùa A Vừ tâm sự chuyến công tác khó khăn nhất cuộc đời dân vận của ông là lần tham gia tổ công tác vận động Nhân dân ở bản Huổi Khon, xã Nậm Kè, huyện Mường Nhé năm 2011. Năm ấy, sắp cận kề kỉ niệm 30/4, 1/5, nhưng khi cấp trên giao ban thông báo tình hình có nhiều diễn biến phức tạp, Mùa A Vừ chủ động xin ở lại sẵn sàng nhận nhiệm vụ. Từ ngày 1/5/2011, hiện tượng bà con đi xe máy, luồn rừng kéo về khu vực Nậm Kè đã gia tăng. Đêm hôm ấy, Chính trị viên Pờ Chí Lình gọi Mùa A Vừ sang phòng làm việc nói: “A Vừ à, cấp trên quyết định thành lập một tổ công tác vận động quần chúng, dùng loa công suất lớn vào Nậm Kè nói cho đồng bào hiểu. Ngày mai chúng ta lên đường vào đó!”.
Nói rồi Pờ Chí Lình đưa cho Mùa A Vừ một trang giấy có sẵn nội dung, yêu cầu Vừ dịch sang tiếng Mông. Cả đêm hôm ấy A Vừ trằn trọc không sao ngủ được. Từng lăn lộn với bà con nhiều năm, ông hiểu cái bụng người Mông còn nhiều nghi ngại, kẻ xấu lại lôi kéo cả mấy nghìn người tụ tập, không thể nói vài câu, vài buổi mà xong việc…
Tờ mờ sáng hôm sau, A Vừ cùng Chí Lình và hai cán bộ tuyên giáo huyện ủy do Đại tá Nguyễn Đức Minh, Chủ nhiệm Chính trị Bộ CHQS tỉnh Điện Biên chỉ huy lên đường vào Huổi Khon. Họ mang theo chiếc loa tuyên truyền công suất 1.200W. Tới gần bản Huổi Khon, nơi có quả đồi cao nhất án ngữ, có cả nghìn người dựng lán trại để chờ ra mắt Vương quốc Mông. Một tốp thanh niên hơn 20 người lập chốt gác phía ngoài, cầm gậy gộc, dao kiếm, ngăn chặn không cho cán bộ tiếp cận. Mùa A Vừ tranh thủ tiếp cận để hỏi han tình hình thì ai cũng nhìn anh với "ánh mắt… hình viên đạn". Một người đàn ông thủng thẳng:

Mùa A Vừ kể chuyện dân vận với thế hệ trẻ hôm nay
- Anh là người Mông thì hãy đi theo chúng tôi, vương quốc Mông sắp ra mắt rồi!
A Vừ nói đó chỉ là âm mưu kẻ xấu thì một người khác trừng mắt quát:
- Mày cút về ngay! Tao nhớ mặt mày rồi! Sau khi xong việc chúng tao sẽ “xử lí” mày.
Những lời đe dọa ngày càng nhiều hơn. Có kẻ còn bắn tin A Vừ nếu không dừng gọi loa thì sẽ bị giết nhưng ông vẫn bình tĩnh thi hành nhiệm vụ. Cùng thời điểm này, các đồng chí lãnh đạo tỉnh cũng đã vào phía trong, tiếp cận được với đồng bào. Tuy nhiên, hàng trăm đối tượng cầm đầu vừa lôi kéo, vừa khống chế không cho dân ra ngoài. Nắng tháng Năm như đổ lửa, mấy nghìn người dồn về khu đồi trơ trọi khiến môi trường ô nhiễm nghiêm trọng, nhiều người đã bị bệnh lị, bệnh tả. Thế mà cán bộ y tế vào khám, chữa bệnh cho dân cũng bị họ ngăn cản.
Sáng 6/5, Mùa A Vừ nghe bà con nói chính là ngày máy bay trực thăng từ nước ngoài sẽ đến “cứu trợ” nhưng chưa thấy, nhiều người đã dao động. Nắm rõ thời cơ, A Vừ nói trên loa rằng, không có trực thăng và cũng không có “vương quốc Mông” nào cả. Chỉ có Đảng, Nhà nước là thương bà con nhất. Lúc này cũng sắp vào vụ mùa gieo hạt của người Mông, bà con bỏ bê sản xuất thì năm nay chỉ thêm đói. Cách tốt nhất là trở về làm ăn, chính quyền sẽ hỗ trợ xe đưa về tận nơi.
Mặt trời càng lên cao mà vẫn chẳng thấy trực thăng của “vua” đâu cả, bà con kéo ra nghe loa A Vừ chật kín các quả đồi, khác hẳn với các buổi trước. Biết việc vận động có hiệu quả, A Vừ càng hăng hái. Những lời gan ruột của A Vừ đã giúp đồng bào hiểu rõ sự thật. Nhiều người đã lục tục ra về. Nhưng một nhóm người vẫn lao ra, tìm cách tấn công A Vừ. Một phụ nữ hung hăng xỉa xói vào mặt A Vừ:
- Mày là người Mông sao lại đi làm… con chó cho người Kinh!
- Chị không được nói xấu! Tôi đang làm nhiệm vụ Đảng, Bác Hồ giao, giúp đỡ bà con, không có gì xấu cả - A Vừ kiên quyết trả lời.
Một nhóm người khác đòi giật mi-crô song A Vừ cùng tổ công tác vẫn kiên nhẫn thi hành nhiệm vụ.
Xế trưa, chính quyền mang mì tôm, nước uống hỗ trợ cho bà con thì lạ là… không ai dám ăn. Một phụ nữ dáng vẻ rất đói và mệt lại gần chỗ Pờ Chí Lình, ngập ngừng hỏi:
- Cán bộ ơi! Có phải mì và nước uống có thuốc độc không? Chí Lình nhanh trí bóc luôn mì tôm ăn sống và uống nước rồi nói:
- Cán bộ ăn trực tiếp đây! Sao mà có độc được. Nắm bắt cơ hội, A Vừ nói to trên loa:
- Bà con đừng nghe kẻ xấu! Cán bộ Lình đang ăn mì tôm và uống nước. Bà con nên ăn và uống lấy sức để ra về!
Lúc này, bà con mới tin, ùa vào lấy thức ăn, đồ uống. Đến chiều thì số bà con ra về ngày một nhiều. Tuy nhiên, dù đã có xe ca đón, đưa bà con về tận quê nhưng nhiều người vẫn đi bộ. Hóa ra kẻ xấu tung tin đó là xe chở mọi người đi… thủ tiêu. Một lần nữa, A Vừ lại “tường thuật trực tiếp”, giúp đồng bào xóa tan nghi ngại.
Nhiều người dân lếch thếch ra về, vừa đi vừa khóc. Một người đàn ông trung niên đến chỗ Chí Lình và A Vừ, vừa nói vừa lau nước mắt:
- Cán bộ ơi, mình ngu quá, mình nghe bọn nó giờ đi bỏ hết nhà cửa, giờ về sống ra sao. Quê mình ở huyện Tam Đường, Lai Châu. Bốn bố con bỏ đi, để lại ở quê 5ha thảo quả, mỗi năm thu nhập 90-100 triệu đồng.
Những câu chuyện đó tiếp tục được Mùa A Vừ cập nhật, dùng chính người thật việc thật để nói với bà con trên loa. Đến 4 giờ chiều hôm ấy, hơn 7.000 người tụ tập đã giải tán hết trong trật tự, không có một tiếng súng, không có ai thương vong như các thông tin xuyên tạc. Đạt được kết quả ấy, có công lao không nhỏ của Mùa A Vừ.
Khi chuyện vụ xưng vương đã lùi xa, dấu chân Mùa A Vừ vẫn không ngưng nghỉ. Ngay sau đó, ông lại tiếp tục lăn lộn cùng Đề án 79 của Chính phủ về sắp xếp, ổn định dân cư, phát triển kinh tế - xã hội, bảo đảm quốc phòng - an ninh huyện Mường Nhé đến năm 2015.
Giờ đây khi đã về nghỉ hưu bên gia đình và ruộng vườn nhưng tấm lòng Mùa A Vừ vẫn đầy ắp niềm tin vào Đảng, Nhà nước, vào quân đội và công tác dân vận mà ông đã dành cả cuộc đời dấn thân theo đuổi. Vì ông biết, những việc làm của mình đã, đang và sẽ giúp đồng bào có những bản làng tươi đẹp và cuộc sống no ấm hơ.
Giang Minh
Tin tức bạn quan tâm
Hạt muối đổi đời
Nông dân cao tuổi người Dao làm giàu từ rừng trúc sào
Người cao tuổi tiên phong làm nông nghiệp hữu cơ
Doanh nhân Huỳnh Văn Bé nâng tầm nông sản Việt
‘Giữ lửa’ làng nghề từ sản phẩm OCOP
Người tiên phong đưa nho giống công nghệ cao vươn xa
