Danh mục
THEO DÕI TRÊN: Facebook Youtube Tiktok
tien-toi-dai-hoi-vii
Cô giáo gieo chữ nơi miền biên viễn:

Kỳ 1: Từ ước mơ tuổi thơ đến hành trình vượt núi gieo chữ

Cô giáo Trần Thị Mai hiện đang công tác tại Trường Tiểu học Ngô Xá, xã Tiên Lương, tỉnh Phú Thọ, sinh ra và lớn lên ở vùng quê Điền Xá (tỉnh Quảng Ninh), nơi có những dãy đồi nối nhau xanh mướt, những con suối róc rách quanh năm. Tuổi thơ của cô gắn liền với tiếng gió luồn qua vách gỗ, ánh đèn dầu leo lét mỗi đêm. Là người dân tộc Tày, lớn lên ở miền quê còn nhiều khó khăn, Mai thấu hiểu sâu sắc những thiệt thòi của trẻ em vùng cao: có em chưa từng được cầm trọn vẹn một cuốn sách, nhiều người lớn vẫn chưa đọc thông, viết thạo.
+
aa
-
Kỳ 1: Từ giấc mơ tuổi thơ đến hành trình vượt núi mang con chữ
Cô giáo Trần Thị Mai cùng các em học sinh vùng cao Lai Châu trong ngày Lễ khai giảng năm học mới. Ảnh nhân vật cung cấp

Bước chân rời quê

Tuổi thơ của Mai gắn liền với lớp học nhỏ ở đầu bản, nơi vài chục đứa trẻ ngồi chen chúc trên những chiếc bàn gỗ đã sờn màu theo năm tháng. Mỗi buổi sáng, trong cái se lạnh của sương mờ, hình ảnh cô giáo miệt mài cầm tay từng học trò tập viết từng nét chữ tròn trịa đã in sâu vào tâm trí cô bé Tày. Từ đó, một ước mơ giản dị nhưng mãnh liệt đã nảy mầm là trở thành cô giáo, để mang con chữ về với bản làng, để những đứa trẻ vùng cao như cô được đến trường như bao bạn bè ở miền xuôi.

Năm 2005, khi vừa tròn đôi mươi, cô Mai rời quê xuống Hà Tây (nay thuộc Hà Nội) để theo học tại Trường Cao đẳng Sư phạm Hà Tây. Đó là lần đầu tiên cô gái người Tày xa gia đình, rời bản làng yên ả để bước vào một môi trường hoàn toàn mới. Những ngày đầu, mọi thứ đều lạ lẫm: Từ nhịp sống đô thị, tiếng xe cộ ồn ào cho đến phương pháp học tập hiện đại. Nhưng với ý chí, khát vọng trở thành cô giáo, Mai nhanh chóng hòa nhập.

Ba năm miệt mài bên giáo án, phấn trắng, những giờ lên lớp đầy say mê, các buổi thực tập ở trường tiểu học đã giúp cô tích lũy nhiều kinh nghiệm quý báu. Mỗi ánh mắt hồn nhiên, mỗi nụ cười của học trò nhỏ càng thôi thúc Mai thêm yêu nghề, yêu trẻ. Cô không chỉ rèn luyện kỹ năng sư phạm, mà còn học cách thấu hiểu tâm lý học sinh, kiên nhẫn, nhẹ nhàng mà vẫn nghiêm khắc. Những tháng ngày ấy đã trở thành nền tảng vững chắc, để từ một cô gái rụt rè nơi vùng cao, Mai trưởng thành thành một giáo viên tự tin, sẵn sàng dấn bước vào hành trình gieo chữ đầy gian nan nhưng cũng nhiều niềm vui.

Kỳ 1: Từ giấc mơ tuổi thơ đến hành trình vượt núi mang con chữ
Con đường dẫn vào điểm trường nơi cô giáo Trần Thị Mai công tác lầy lội, trơn trượt mỗi khi mưa xuống.

Tháng 9/2008, sau khi tốt nghiệp, Mai nhận quyết định công tác tại Trường Phổ thông Dân tộc Bán trú Tiểu học Nậm Chà, huyện Mường Tè cũ, tỉnh Lai Châu một địa danh mà trước đó cô chưa từng nghe đến. Trong trí tưởng tượng của cô, ngôi trường ấy chắc hẳn nằm gần đường lớn, có thể đón xe máy hoặc ô tô tới tận nơi. Nhưng thực tế hoàn toàn khác xa… Ngày đầu tiên cầm quyết định, Mai được anh họ đưa ra bến xe để lên chuyến xe đi Lai Châu. Cùng chuyến với cô là một đồng nghiệp mới đến từ Hải Dương. Trước khi đi, các thầy cô đã công tác lâu năm dặn dò: “Chỉ đem theo 2 bộ quần áo và ít đồ dùng thiết yếu, còn lại nhờ dân thồ bằng ngựa vào giúp. Đường xa lắm, đi bộ là chính, nên càng gọn nhẹ càng tốt”, cô Mai kể.

Sáng hôm sau, lúc 6 giờ, hai cô gái bắt đầu hành trình. Theo lời dặn, nếu nghỉ ít, họ có thể tới điểm trường đầu tiên vào buổi trưa. Nhưng thực tế, mãi đến 3 giờ chiều, đôi chân rã rời, hai người mới đặt chân đến bản. Mệt đến mức không thể bước tiếp, họ đành xin nghỉ lại qua đêm ở một nhà dân... Ngày thứ hai, 6 giờ sáng lại tiếp tục lên đường. Con đường ngoằn ngoèo men theo triền núi, nhiều đoạn chỉ vừa một người bước, một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu hun hút. Đến 2 giờ chiều, Mai và đồng nghiệp mới tới được điểm trường trung tâm. Đứng trước cánh cổng gỗ xiêu vẹo, nhìn lũ trẻ ngơ ngác tò mò, Mai cảm thấy mình như vừa vượt qua một “kỳ thi” lớn đầu đời.

Trường Tiểu học Nậm Chà khi ấy có 100% học sinh là người Dao và H’Mông. Đường đi hiểm trở, quanh năm chỉ có thể đi bộ; mùa mưa, đất sình lầy như muốn níu chân người. Cuộc sống của người dân còn nhiều khó khăn, nhiều gia đình thiếu ăn quanh năm. Học sinh nói tiếng phổ thông chưa rõ, còn phần lớn phụ huynh lớn tuổi hầu như không thể giao tiếp bằng tiếng phổ thông. Giữa muôn vàn thử thách, điều khiến Mai trăn trở nhất là làm sao để học sinh ham học, đến lớp đều đặn. Có em nghỉ học cả tuần để phụ bố mẹ lên nương, có em xuống suối bắt cá, có em bỏ lớp theo bạn đi rừng hái măng.

Nhưng tuổi trẻ và tình yêu nghề đã giúp Mai không nản lòng. Cô bắt đầu học tiếng địa phương để có thể trò chuyện với học trò, rồi kiên nhẫn đến từng nhà vận động cha mẹ cho con đi học. Cô hiểu rằng, muốn gieo con chữ vào trí óc trẻ thơ, trước hết phải gieo niềm tin vào trái tim của phụ huynh. Buổi tối, trong căn phòng nhỏ ghép từ những tấm ván gỗ, ánh đèn dầu hắt lên bức tường loang lổ, Mai vẫn cặm cụi soạn bài. Giấy bìa cũ, tre nứa, lá cây… tất cả đều có thể trở thành đồ dùng học tập dưới đôi bàn tay khéo léo và sự sáng tạo của cô giáo trẻ.

Gieo chữ nơi đất khó

Kỳ 1: Từ giấc mơ tuổi thơ đến hành trình vượt núi mang con chữ
Các em học sinh của cô giáo Trần Thị Mai trước giờ vào lớp, áo quần giản dị nhưng ánh mắt ánh lên niềm háo hức. Tiếng cười, tiếng gọi nhau í ới vang khắp sân trường vùng cao, báo hiệu một ngày mới tràn đầy năng lượng và ấm áp tình thầy trò.

Điều giúp Mai trụ vững trong những tháng ngày gian khó ở Nậm Chà chính là tình cảm ấm áp của đồng nghiệp. Hầu hết các thầy cô đều từ miền xuôi lên, cùng xa gia đình nên coi nhau như anh chị em ruột thịt. Bữa cơm tuy đạm bạc, chỉ có rau rừng, cá suối nhưng luôn đầy ắp tiếng cười. Khi có người ốm, mọi người không ngại chia nhau từng viên thuốc, từng tấm chăn ấm. Chính sự sẻ chia giản dị ấy đã tiếp thêm cho Mai nghị lực, để cô vượt qua nỗi nhớ nhà và những thiếu thốn nơi vùng cao heo hút.

Có một kỷ niệm mà cô nhớ mãi, vào năm 2010, khi sinh con đầu lòng, cô vẫn nhớ như in những tháng ngày gian khó. Khi ấy, điều kiện đi lại còn nhiều hạn chế, kinh tế gia đình cũng chưa dư dả. Trước đó, vào năm 2009, lúc đang mang thai, vợ chồng cô vẫn phải đi bộ từ sáng đến chiều tối mới đến được trường, bởi con đường khi ấy chỉ là lối mòn nhỏ men theo sườn núi, dốc đứng và trơn trượt, hoàn toàn không thể đi xe máy. Mỗi bước chân là một lần gắng sức, vừa chống chọi mệt mỏi của thai kỳ, vừa vượt qua thời tiết khắc nghiệt vùng cao. Sau khi sinh con, vì công việc, cô vẫn đưa cháu theo cùng lên trường. May mắn là lúc đó, Nhà nước đã đầu tư làm đường mới, có thể đi xe máy thuận tiện hơn rất nhiều. Hành trình đến lớp tuy vẫn xa, nhưng không còn cảnh lội bộ cả ngày như trước. Nhớ lại, cô vẫn thấy nghẹn ngào xen lẫn tự hào, bởi những năm tháng ấy không chỉ rèn cho mình ý chí kiên cường, mà còn trở thành ký ức đẹp về tình yêu nghề, tình yêu học trò giữa nơi núi rừng heo hút.

Kỳ 1: Từ giấc mơ tuổi thơ đến hành trình vượt núi mang con chữ
Các em học sinh của cô giáo Trần Thị Mai tại Lai Châu say sưa tập hát, tiếng ca trong trẻo vang vọng giữa núi rừng, mang lại không khí rộn ràng cho sân trường vùng cao.

Hơn một năm sau ngày đặt chân tới Nậm Chà, Mai đã thật sự hòa nhập với cuộc sống mới. Con đường tới lớp không còn quá xa xôi, những buổi đi vận động học sinh đến trường cũng trở nên quen thuộc. Những đứa trẻ ngày nào còn rụt rè nép sau lưng mẹ, nay đã tự tin mỉm cười, khoanh tay chào “Em chào cô ạ!” bằng tiếng phổ thông rõ ràng. Nhiều em bắt đầu nắn nót viết được những con chữ đầu tiên, có em còn đọc vang cả đoạn văn ngắn trước lớp. Nhìn ánh mắt trò lấp lánh niềm vui, Mai biết rằng bao mồ hôi và cả nước mắt mình bỏ ra đã nảy mầm nơi đất khó.

"Còn tiếp"

Xuân Hiền
Tags: Cô giáo Trần Thị Mai gieo chữ vùng cao giáo viên vùng cao Lai Châu Gieo chữ nơi đất khó

Tin liên quan

Tin tức bạn quan tâm

Kỳ 3: Viết tiếp hành trình gieo ước mơ nơi miền quê yên bình

Sức sống bền vững ở làng nghề miến gạo Tân Giao

Về thôn Tân Giao, xã Thăng Bình, tỉnh Thanh Hóa những ngày này, hình ảnh ấn tượng chính là con đường quê, những mảnh sân vườn phơi kín miến gạo. Từng nắm miến trắng trong, sợi dai mềm được xếp ngay ngắn trên những chiếc sào và trành bằng tre, nứa; phơi mình dưới cái nắng vàng ươm. Làng nghề miến gạo Tân Giao đang bừng lên một sức sống mới và bền vững
Kỳ 3: Viết tiếp hành trình gieo ước mơ nơi miền quê yên bình

Người cao tuổi phường Thành Vinh hưởng ứng “Ngày Chủ nhật xanh”

Trong không khí sôi nổi của “Ngày Chủ nhật xanh” tháng 8/2026, hình ảnh các hội viên NCT cùng cán bộ, đoàn viên và Nhân dân phường Thành Vinh (Nghệ An) hăng hái quét dọn đường phố, chăm sóc cây xanh, thu gom rác thải đã để lại nhiều ấn tượng đẹp. Không chỉ góp phần làm sạch cảnh quan đô thị, những việc làm bình dị ấy còn tiếp tục khẳng định vai trò gương mẫu của NCT trong xây dựng nếp sống văn minh ở khu dân cư.
Kỳ 3: Viết tiếp hành trình gieo ước mơ nơi miền quê yên bình

Hạnh phúc ở Ma Coong

Dưới những mái nhà của ngôi làng hạnh phúc bên miên biên giới ấy có nhiều gia đình mang hai dòng máu Việt Nam - Lào. Người Ma Coong hy vọng về những đổi thay của một làng kiểu mẫu với nhiều hấp dẫn hiện diện ngay giữa vùng biên viễn quê hương.
Kỳ 3: Viết tiếp hành trình gieo ước mơ nơi miền quê yên bình

Về thăm hàng cây di sản Việt Nam ở đất Cổ Định xưa

Dưới bóng thời gian hơn một thế kỷ, quần thể 22 cây xà cừ cổ thụ tại vùng đất Cổ Định xưa, nay thuộc xã Tân Ninh, tỉnh Thanh Hóa, đang trở thành một dấu ấn đặc biệt về lịch sử, văn hóa và môi trường. Năm 2023, Hội Bảo vệ Thiên nhiên và Môi trường Việt Nam đã chính thức công nhận 22 cây xà cừ tại khu vực thị trấn Nưa (cũ) là Cây Di sản Việt Nam. Sự kiện không chỉ ghi nhận giá trị của những cây cổ thụ trăm tuổi mà còn góp phần khẳng định bản sắc văn hóa lâu đời của vùng đất gắn liền với di tích lịch sử quốc gia Núi Nưa – Đền Nưa – Am Tiên.
Kỳ 3: Viết tiếp hành trình gieo ước mơ nơi miền quê yên bình

Cây lim gần 700 tuổi – “báu vật” giữa Vườn quốc gia Bến En

Giữa những cánh rừng xanh bạt ngàn của Vườn quốc gia Bến En (Thanh Hóa), một cây lim xanh cổ thụ gần 700 năm tuổi vẫn hiên ngang vươn mình qua bao biến thiên của thời gian. Không chỉ là chứng nhân lịch sử của vùng đất này, cây lim còn được người dân địa phương xem như một “báu vật”, biểu tượng của sức sống bền bỉ và giá trị thiên nhiên quý giá cần được gìn giữ cho các thế hệ mai sau.
Kỳ 3: Viết tiếp hành trình gieo ước mơ nơi miền quê yên bình

Lâm Đồng khôi phục “cửa ngõ” hàng không: Động lực mới cho tăng trưởng du lịch và kinh tế vùng Tây Nguyên

Sau hơn 5 tháng tập trung thi công, dự án sửa chữa đường cất hạ cánh, đường lăn tại Cảng hàng không quốc tế Liên Khương đang bước vào giai đoạn hoàn thiện cuối cùng, sẵn sàng đưa sân bay hoạt động trở lại từ 0 giờ ngày 19/8. Không chỉ đánh dấu việc khôi phục hoạt động vận tải hàng không sau thời gian gián đoạn, sự kiện này còn mở ra kỳ vọng tạo động lực mới cho phát triển du lịch, thương mại, logistics và thu hút đầu tư của tỉnh Lâm Đồng cũng như khu vực Tây Nguyên.
Kỳ 3: Viết tiếp hành trình gieo ước mơ nơi miền quê yên bình

Gia Lai: Chi hội Phụ nữ và Đoàn Thanh niên Cảnh sát THAHS & HTTP dâng hương, dâng hoa tri ân các Anh hùng liệt sĩ

Hướng tới đạo lý "Uống nước nhớ nguồn", Chi hội Phụ nữ phối hợp với Đoàn Thanh niên Phòng Cảnh sát thi hành án hình sự và hỗ trợ tư pháp (Công an tỉnh Gia Lai) vừa tổ chức Lễ dâng hương, dâng hoa tưởng niệm các Anh hùng liệt sĩ tại Nghĩa trang Liệt sĩ phường Quy Nhơn Nam.
Based on MasterCMS Ultimate Edition 2026 v2.9